Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 450: Ý Chí Của Rừng Sâu: Vỡ Trận Pháp Trận

Không khí đặc quánh sự lo lắng bao trùm khe núi bí mật, nơi Tần Mặc cùng Tô Lam, Mộc Lâm Chủ và Hắc Phong đang ẩn mình cùng những linh thú chủ chốt. Đêm đã về khuya, trước bình minh, nhưng ánh trăng vẫn đủ soi rọi cảnh vật, phơi bày một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đầy bất an. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của rừng sâu, xen lẫn tiếng chim kêu lạ lùng từ những tán lá rậm rạp và tiếng lá cây xào xạc trong gió, như những lời thì thầm cảnh báo. Phía xa, tiếng suối chảy róc rách nghe rõ hơn bao giờ hết, như một nhịp đập chậm rãi của trái tim rừng đang bị đe dọa. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại trộn lẫn với hương lá cây tươi mát, nhưng đâu đó, một mùi lạ lùng, hơi kim loại và chua chát, len lỏi vào khứu giác, báo hiệu sự hiện diện của những thứ không thuộc về tự nhiên. Bầu không khí nơi đây rậm rạp, ẩm ướt, mang một vẻ bí ẩn và tiềm ẩn hiểm nguy, bị nhuộm thêm một màu xanh tím ma quái đang phát ra từ giữa khu rừng.

Tần Mặc, đôi mắt đen láy sâu thẳm, chăm chú quan sát cảnh tượng trước mắt. Hắn thấy rõ ràng một pháp trận khổng lồ đang được thiết lập ở một khoảng trống cách đó không xa. Những tu sĩ, đông hơn nhiều so với những toán săn bắt thông thường, đang hối hả di chuyển dưới ánh sáng kỳ dị của những viên ngọc phát sáng và những phù văn đang dần hiện rõ trên mặt đất. Chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ săn bắt nữa; đây là một cuộc xâm lấn có tổ chức, một âm mưu tàn độc nhắm vào linh hồn của rừng. Cột sáng xanh tím, ban đầu chỉ lờ mờ, giờ đã bắt đầu vươn lên, cao vút chạm tới những tán cây cổ thụ, hút lấy linh khí từ từng ngọn cỏ, từng phiến đá, từng dòng nước. Hắn cảm nhận được sự run rẩy từ “ý chí tồn tại” của Mộc Tinh, của từng sợi rễ đang bám sâu vào lòng đất, của từng ngọn lá đang lay động trong gió. Sự thống khổ đó truyền đến Tần Mặc như những mũi kim châm, khiến hắn nhíu mày.

Mộc Lâm Chủ, khuôn mặt già nua ánh lên vẻ nghiêm trọng, quay sang Tần Mặc. Giọng nói của lão, thường ngày nhẹ nhàng thanh thản, giờ đây trầm đục và đầy lo lắng. "Mộc Tinh cảm nhận được một sự xáo trộn lớn, thiếu niên à. Những kẻ săn bắt đang chuẩn bị một pháp trận khổng lồ. Chúng không chỉ muốn săn linh thú, mà còn muốn khai thác linh mạch của rừng này. Ngân Loan và Tiểu Cửu đã tận mắt chứng kiến chúng đặt những vật liệu kỳ dị, vẽ những phù văn cổ xưa. Đây là một thứ pháp trận mà chỉ những Linh Trận Pháp Sư cao cường mới có thể bày bố." Lão đưa tay nắm chặt cây trượng gỗ cổ thụ, những khớp xương ngón tay nổi rõ, thể hiện sự căng thẳng trong lòng. “Linh mạch là trái tim của rừng, là mạch sống của vạn vật. Nếu nó bị rút cạn, tất cả sẽ héo tàn. Rừng xanh sẽ chết.”

Tần Mặc hít một hơi sâu, không khí mát lạnh của đêm mang theo mùi đất và sương ẩm, nhưng cũng hòa lẫn mùi vị khó chịu của linh khí bị cưỡng ép. "Chúng muốn rút cạn linh khí của rừng, biến nó thành công cụ cho con đường Thăng Tiên cực đoan của chúng. Nhưng rừng có ý chí của nó, và ý chí đó không thể bị khuất phục," hắn nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, rồi liếc qua Tô Lam, người đang nắm chặt thanh kiếm bên hông, ánh mắt kiên định. "Rừng này là trái tim của vạn vật. Nếu linh mạch bị rút cạn, toàn bộ sự sống nơi đây sẽ héo tàn. Đây không chỉ là việc bảo vệ linh thú, mà là bảo vệ sự cân bằng của cả một thế giới. Đây là lúc chúng ta phải chứng minh rằng, 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một chân lý cần được bảo vệ bằng mọi giá."

Tô Lam tiến lên một bước, ánh mắt nàng quét qua những đường nét pháp trận lờ mờ. Nàng từng là người của tông môn, hiểu rõ những kiến thức uyên thâm về pháp trận. “Pháp trận này... được xây dựng để đối phó với những linh thú mạnh mẽ, những kẻ có thể phản kháng trực diện. Chúng sẽ tập trung vào việc trấn áp những sinh vật to lớn, có linh lực mạnh. Nhưng có vẻ như chúng lại bỏ qua sự tinh xảo của những loài nhỏ hơn, những lỗ hổng trong việc kiểm soát toàn bộ khu vực.” Nàng nói, giọng điệu sắc bén nhưng đầy lo lắng. "Tình hình sẽ rất nguy hiểm. Nếu chúng thực sự muốn khai thác linh mạch, chúng sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn." Nàng xoay nhẹ chuôi kiếm, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay. Nàng biết, đây không còn là những cuộc săn bắt nhỏ lẻ nữa, mà là một cuộc đối đầu quy mô lớn, một mối đe dọa thực sự cho cả khu rừng này. Trong tâm trí nàng, những giáo điều về sự ưu việt của con người, về việc khai thác thiên nhiên để tu luyện, đang lung lay dữ dội. Những gì nàng chứng kiến từ Tần Mặc, từ những linh thú nhỏ bé đã chiến thắng toán tu sĩ trước đây, đã gieo một hạt giống nghi ngờ sâu sắc.

Tần Mặc gật đầu, hắn đã sớm nhận ra điều đó. Hắn biết sức mạnh của một pháp trận lớn, nhưng hắn cũng hiểu rằng, ngay cả những công trình vĩ đại nhất của con người cũng không thể hoàn hảo, không thể bao quát hết được sự phức tạp của tự nhiên. "Đúng vậy," hắn đáp. "Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện với sức mạnh của pháp trận. Chúng ta sẽ dùng chính sự sống của rừng để chống lại nó, dùng bản năng của từng loài để tìm ra kẽ hở."

Hắn quay sang nhìn các linh thú đang ẩn mình, từ Ngân Loan đang đậu trên cành cây cao, đến Hồ Ly Tinh Tiểu Cửu đang nép mình sau tảng đá, và cả Phong Lang cùng đàn sói đang nheo mắt quan sát trong bóng tối. "Ngân Loan và các linh thú có cánh sẽ là đôi mắt của chúng ta, gây nhiễu loạn từ trên cao. Hồ Ly Tinh và Linh Thú Trẻ sẽ dùng sự nhỏ bé, khéo léo của mình để tiếp cận các điểm nút năng lượng yếu của pháp trận, phá hủy chúng từ bên trong. Phong Lang và đàn sói, các ngươi sẽ là mũi nhọn tấn công, tạo ra sự hỗn loạn, đánh lạc hướng và chặn đứng các tu sĩ canh gác." Hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, từng lời nói như chạm vào "ý chí tồn tại" của mỗi linh thú, khơi dậy bản năng chiến đấu và sự đoàn kết trong chúng. "Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách của tu sĩ, mà theo cách của rừng. Từng ngọn cây, từng tảng đá, từng dòng suối đều là đồng minh của chúng ta."

Mộc Lâm Chủ mỉm cười nhẹ nhõm. "Mỗi gốc cây, mỗi phiến đá đều là một phần của phòng tuyến sống," lão nói, lặp lại những lời Tần Mặc đã từng nói. Lão giơ cây trượng, chỉ vào những con đường mòn ẩn khuất, những hốc cây bí mật mà chỉ những người sống hòa mình với rừng mới biết. "Rừng này có những con đường mà con người không thể nhìn thấy, những bẫy tự nhiên mà chúng không thể ngờ tới. Ta sẽ chỉ cho các ngươi những lối đi an toàn, và cả những nơi mà chúng sẽ phải trả giá nếu liều lĩnh bước vào." Lão chỉ ra một vài điểm trong cấu trúc pháp trận, những nơi mà linh khí bị hút mạnh nhất, cũng chính là những điểm yếu tiềm tàng. "Hãy nhớ, sự sống không chỉ nằm ở linh lực, mà còn ở sự kiên cường và ý chí không bao giờ khuất phục."

Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng dần thay đổi, từ sự lo lắng ban đầu sang một niềm tin kiên định hơn. Nàng thấy ở hắn không chỉ là một người lãnh đạo, mà là một người hiểu thấu vạn vật, người có thể giao tiếp với "ý chí tồn tại" sâu thẳm của chúng. Nàng biết, kế hoạch này không dựa vào sức mạnh linh lực cá nhân, mà vào sự hiểu biết về tự nhiên, về "vật tính" của mỗi thực thể. Đây là một chiến lược hoàn toàn khác biệt, nhưng lại vô cùng hợp lý trong khu rừng này. Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía pháp trận, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân và tham gia trận chiến. Các linh thú khác cũng phát ra những tiếng kêu, tiếng hú trầm thấp, biểu thị sự đồng lòng. Tần Mặc biết, đây là một canh bạc lớn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ sự cân bằng, để giữ gìn "ý chí tồn tại" của rừng, hắn phải chiến đấu, không phải bằng sức mạnh áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới, không phải chỉ là một trận chiến giữa kẻ săn và người bị săn, mà là một cuộc chiến giữa hai triết lý sống hoàn toàn đối lập.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tuy nhiên, mọi vẻ đẹp tự nhiên đều bị lu mờ bởi ánh sáng xanh tím ma quái đang bùng lên dữ dội từ trung tâm khu vực pháp trận. Một cột sáng khổng lồ, như một lưỡi dao sắc nhọn vươn lên trời, bắt đầu xoáy mạnh, tạo ra một tiếng rít ghê rợn, như tiếng gào thét của một sinh vật khổng lồ đang hút cạn sự sống. Linh khí của rừng, vốn dĩ trong lành và dồi dào, giờ đây bị kéo căng, bị xé toạc, bị nuốt chửng vào vòng xoáy của pháp trận. Cả khu rừng dường như nín thở, lá cây héo úa đi trông thấy, cỏ xanh ngả màu vàng úa, và những dòng suối nhỏ bỗng trở nên cạn kiệt. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi cây cỏ dại, hoa rừng thơm ngát giờ đây bị thay thế bởi mùi linh khí hỗn loạn, tanh nồng và một thứ mùi cháy khét khó chịu.

"Kích hoạt pháp trận! Không để lũ súc sinh này ngăn cản!" Tiếng hô hào của tu sĩ vang vọng, mang theo sự kiêu ngạo và hung hãn. Những tu sĩ săn bắt, với trang phục tông môn tinh xảo và pháp khí lấp lánh, đứng rải rác quanh pháp trận, sẵn sàng đối phó với bất kỳ sự phản kháng nào. Linh Trận Pháp Sư, một lão già gầy gò với đôi mắt sắc sảo, khuôn mặt đầy vẻ tự tin và tính toán, đứng ở vị trí trung tâm, tay vung cây cờ trận, điều khiển năng lượng. "Mọi thứ đều có quy luật của nó! Linh khí này sẽ là của chúng ta!" lão ta tuyên bố.

Nhưng ngay khi cột sáng xanh tím vươn lên đến đỉnh điểm, theo một hiệu lệnh vô hình từ Tần Mặc, liên minh linh thú đã phát động tấn công. Đó không phải là một cuộc tấn công ồ ạt, bừa bãi, mà là một bản giao hưởng của bản năng và chiến thuật. Từ trên cao, Ngân Loan, bộ lông bạc óng ánh của nó lấp lánh dưới ánh sáng pháp trận, cất tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ. Hàng chục, hàng trăm linh thú có cánh khác, từ những con chim nhỏ nhanh nhẹn đến những loài diều hâu lớn, lao xuống như những mũi tên bạc. Chúng không trực tiếp tấn công tu sĩ, mà thả xuống những chướng ngại vật được Mộc Lâm Chủ chuẩn bị: những cành cây khô gãy, những tảng đá nhỏ, những chùm quả dại có độc tố nhẹ. Chúng bay lượn sát cạnh cột sáng pháp trận, dùng đôi cánh của mình tạo ra những luồng gió xoáy, khiến linh khí bị xao động, gây nhiễu loạn cho những tu sĩ đang tập trung duy trì pháp trận. Tiếng cánh vỗ và tiếng kêu của chúng tạo thành một màn che chắn, khiến tu sĩ khó lòng định vị chính xác.

Cùng lúc đó, dưới mặt đất, một cái bóng trắng lướt đi thoăn thoắt. Hồ Ly Tinh Tiểu Cửu, với vẻ mặt tinh quái và đôi mắt lanh lợi, dẫn đầu một nhóm Linh Thú Trẻ. Chúng không dùng sức mạnh, mà dùng sự nhỏ bé và khéo léo của mình. Những con sóc, những con chuột rừng, những loài côn trùng khổng lồ mà tu sĩ thường bỏ qua, giờ đây lại trở thành những chiến binh thầm lặng. Chúng lén lút tiếp cận những điểm nút năng lượng nhỏ, những viên ngọc phát sáng nằm rải rác trên mặt đất, dùng móng vuốt, răng nanh, hoặc đơn giản là cơ thể nhỏ bé của mình để cắn phá, di chuyển, hoặc làm chệch hướng dòng chảy linh lực. Tiếng kêu non nớt của một con Linh Thú Trẻ, ban đầu đầy sợ hãi, giờ đã biến thành tiếng kêu hăng hái khi nó dùng chiếc sừng non của mình cắm vào một viên ngọc, khiến nó nứt ra và ánh sáng xanh tím lập lòe yếu đi.

Phong Lang, con sói có bộ lông xám tro và đôi mắt vàng rực, cất lên tiếng hú dài, ra hiệu cho đàn sói của mình. Chúng không tiến thẳng vào trung tâm pháp trận, mà vòng ra phía rìa, tấn công các tu sĩ canh gác. Tốc độ của chúng nhanh như gió, khiến tu sĩ không kịp trở tay. Tiếng gầm uy dũng của Hắc Phong, giờ đã xuất hiện bên cạnh Tần Mặc, hòa cùng tiếng hú của đàn sói, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy uy lực. Tu sĩ canh gác bị phân tán, buộc phải chống đỡ, không thể tập trung vào việc duy trì pháp trận.

Ở trung tâm, Tần Mặc đứng vững như một cây cổ thụ. Hắn không chiến đấu bằng vũ lực, mà bằng ý chí. Đôi mắt hắn khép hờ, toàn bộ giác quan của hắn hòa vào khu rừng. Hắn cảm nhận được từng làn gió, từng rung động của đất, từng tiếng kêu của linh thú. "Ý chí tồn tại" của vạn vật chảy qua hắn, cho hắn biết vị trí của từng điểm yếu, từng sự dao động trong pháp trận. Hắn là người chỉ huy thầm lặng, là trái tim của liên minh này, điều chỉnh chiến thuật của linh thú bằng một sợi dây liên kết vô hình.

"Lũ súc sinh này dám phản kháng? Tăng cường pháp trận!" một tu sĩ quát tháo, cố gắng tập trung linh lực. Nhưng sự hỗn loạn quá lớn. "Có gì đó đang làm nhiễu loạn pháp trận của ta! Linh lực không ổn định!" Linh Trận Pháp Sư gào lên, khuôn mặt lão đã mất đi vẻ tự tin ban đầu, thay vào đó là sự kinh ngạc và bối rối. Cây cờ trận trong tay lão rung lên bần bật.

Trong lúc hỗn loạn đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Giữa chiến trường rực rỡ ánh sáng xanh tím và tiếng gầm gừ của linh thú, một thanh kiếm mới tinh, bị bỏ quên từ lâu trong một khe đá, bỗng rung lên. Đó là một thanh kiếm thô sơ, chưa được mài sắc, nhưng lúc này lại phát ra một tiếng kim loại trong trẻo, ngân nga như một tiếng cười khúc khích vô tư. Một luồng sáng mờ ảo tụ lại, và từ trong thanh kiếm, một cậu bé nhỏ bé xuất hiện. Hắn ta, Kiếm Linh Sơ Khai, không hề có vẻ gì là một chiến binh, chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, tay cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ, khuôn mặt đầy tò mò. Hắn bay lượn quanh các tu sĩ, không phải với ý định tấn công, mà như một đứa trẻ chơi đùa giữa một trận chiến. Nhưng chính sự vô tư đó lại tạo ra một hiệu ứng bất ngờ. Hắn lướt qua một tu sĩ đang giữ một pháp khí quan trọng, vô tình khiến pháp khí đó chệch hướng. Hắn bay qua một điểm nút năng lượng, chạm nhẹ vào nó, và dòng chảy linh lực bỗng nhiên tắc nghẽn. Tiếng kim loại trong trẻo của hắn cứ vang vọng, như một bản nhạc lạc nhịp giữa hỗn loạn, nhưng lại khiến các tu sĩ mất tập trung, những phép thuật của chúng bị gián đoạn, và liên kết với pháp trận chính ngày càng yếu đi.

Tô Lam và Hắc Phong, đứng cạnh Tần Mặc, đã phải chiến đấu hết sức để bảo vệ hắn. Thanh kiếm cổ của nàng vung lên, tạo ra những luồng khí sắc bén, đẩy lùi những tu sĩ cố gắng tiếp cận Tần Mặc. Hắc Phong, với thân hình uy dũng, lao vào giữa vòng vây, cắn xé và hất tung những kẻ dám liều lĩnh. Nàng nhìn Kiếm Linh Sơ Khai, rồi nhìn Tần Mặc. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng: đây có lẽ là "ý chí tồn tại" của một vật phẩm, một thứ ban sơ, chưa bị ô nhiễm bởi khát vọng "thăng tiên" cực đoan, đang tự tìm đường đi của mình, và vô tình trở thành một yếu tố then chốt trong trận chiến này. Nàng cảm thấy một sự rung động sâu sắc trong tâm hồn, khi chứng kiến sức mạnh không thể đoán trước của vạn vật khi chúng được là chính mình, khi chúng được tự do biểu hiện "vật tính" vốn có.

***

Sự nhiễu loạn từ Kiếm Linh Sơ Khai, tuy vô tình nhưng lại tạo ra một lỗ hổng lớn, một vết nứt không thể vá trong cấu trúc pháp trận khổng lồ. Ánh sáng xanh tím đang xoáy mạnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn, chớp tắt liên hồi, như một trái tim đang thoi thóp. Tiếng rít của pháp trận biến thành tiếng rên rỉ yếu ớt, rồi chuyển sang một tiếng gào thét đau đớn, khi dòng linh khí bị hút vào không còn theo một quy luật nào nữa, mà trở nên cuồng bạo, va đập vào chính kết cấu của pháp trận. Mùi linh khí hỗn loạn trở nên nồng nặc, xen lẫn mùi cháy khét và mùi tanh nhẹ của máu từ những tu sĩ bị thương. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, báo hiệu một sự kiện long trời lở đất sắp xảy ra.

Tần Mặc, đôi mắt giờ đã mở to, ánh lên tia sáng sắc bén. Hắn cảm nhận được sự thay đổi, cảm nhận được sự tuyệt vọng từ "ý chí tồn tại" của pháp trận đang sụp đổ, và một tia hy vọng bùng cháy trong "ý chí tồn tại" của khu rừng đang vùng vẫy. Hắn không nói một lời, chỉ truyền đi một ý niệm duy nhất, rõ ràng, mạnh mẽ đến tất cả linh thú: *Đòn quyết định!*

Tức thì, cả liên minh linh thú, từ nhỏ nhất đến lớn nhất, đồng loạt tung đòn vào điểm yếu mà Tần Mặc chỉ ra. Ngân Loan và các linh thú có cánh lao xuống như những con chim ưng, dùng thân mình va chạm vào những phần yếu nhất của pháp trận, tạo ra những vết nứt ngày càng lớn. Hồ Ly Tinh Tiểu Cửu và Linh Thú Trẻ, đã làm suy yếu nhiều điểm nút, giờ đây đồng loạt rút lui, để lại những lỗ hổng không thể phục hồi. Phong Lang và đàn sói, sau khi đã làm choáng váng các tu sĩ canh gác, giờ đây tập trung toàn bộ sức lực, lao vào những điểm trụ chính của pháp trận, dùng nanh vuốt cào xé, dùng cơ thể va đập. Hắc Phong, với tiếng gầm uy dũng, tung ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, đánh thẳng vào một trong những viên ngọc điều khiển trung tâm, khiến nó nổ tung.

"Không thể nào! Chúng là thú! Làm sao... làm sao có thể?!" Tu sĩ săn bắt la hét trong hoảng loạn, không thể tin vào mắt mình. Chúng đã quen với việc linh thú chỉ biết trốn chạy hoặc chống cự đơn lẻ. Sự phối hợp ăn ý, sự thông minh trong chiến thuật này vượt xa mọi dự đoán của chúng. Linh Trận Pháp Sư, khuôn mặt tái mét, gào lên trong tuyệt vọng. "Ta không hiểu... không thể nào! Pháp trận của ta... nó đã hoàn hảo!" Lão ta không thể chấp nhận được rằng một công trình vĩ đại, được tính toán kỹ lưỡng, lại có thể sụp đổ dưới tay của những sinh vật mà lão coi là thấp kém.

Đúng lúc đó, pháp trận khổng lồ của tu sĩ không còn chịu đựng nổi. Với một tiếng nổ long trời lở đất, ánh sáng xanh tím bùng lên rực rỡ một lần cuối, rồi tan vỡ thành vô số mảnh vụn năng lượng, bắn tung tóe khắp nơi. Cột sáng khổng lồ biến mất, để lại một khoảng không gian trống rỗng, và linh khí bị giam cầm bỗng chốc được giải phóng, tràn về với rừng như một cơn lũ quét. Tiếng gầm rú của linh thú, tiếng va chạm, tiếng nổ, tiếng la hét hoảng loạn của tu sĩ, tất cả hòa quyện vào một âm thanh hỗn loạn cuối cùng, rồi dần chìm xuống.

Tu sĩ săn bắt, bị sốc và hoảng sợ trước sự kiện nằm ngoài mọi dự đoán, hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu. Chúng bỏ lại pháp khí và đồng bọn bị thương, tháo chạy tán loạn như những con chuột bị dồn vào đường cùng. Vẻ kiêu ngạo ban đầu đã biến mất, thay vào đó là nỗi kinh hoàng tột độ. Chúng không còn nhìn thấy linh thú là những con mồi yếu ớt, mà là một thế lực bí ẩn, đáng sợ, được điều khiển bởi một ý chí vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng.

Khi bụi lắng xuống và tiếng động dịu đi, Kiếm Linh Sơ Khai xuất hiện trở lại. Cậu bé nhỏ bé cầm kiếm gỗ, vẫn vẻ mặt ngây thơ, nhưng đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một vũ trụ tò mò. Hắn lướt qua Tần Mặc một lần cuối, như một lời cảm ơn vô thức, một sự công nhận dành cho người đã giúp hắn bộc lộ "ý chí tồn tại" của mình, trước khi biến mất vào sâu trong rừng, chỉ để lại một tiếng kim loại trong trẻo vang vọng, như một lời hứa hẹn về một cuộc tái ngộ nào đó trong tương lai. Tần Mặc nhìn theo, trong lòng dâng lên một sự cảm kích sâu sắc. Một vật phẩm, một linh hồn sơ khai, đã tìm thấy con đường của mình, và vô tình đã trở thành một nhân tố quyết định trong việc bảo vệ sự cân bằng của rừng.

Rừng xanh, tưởng chừng đã héo úa, nay bỗng chốc như được hồi sinh. Linh khí dồi dào trở lại, cây cối xanh tốt hơn, hoa dại nở rộ, và tiếng suối lại chảy róc rách, trong trẻo hơn bao giờ hết. Một luồng gió mát lành thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, lá cây tươi và hương hoa rừng, xua đi mùi linh khí hỗn loạn và cháy khét.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo một không khí mát mẻ và trong lành, khác hẳn với sự căng thẳng của buổi sáng. Tại một khoảng đất trống gần Thôn Làng Sơn Cước, nơi thường ngày yên bình với tiếng suối chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo, giờ đây trở thành nơi tụ họp của hàng trăm linh thú. Linh khí của rừng đã được phục hồi, dồi dào hơn trước, mang lại sự sống động cho vạn vật. Tần Mặc, Tô Lam và Mộc Lâm Chủ đứng giữa bầy linh thú, cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí và trong chính những sinh vật xung quanh.

Các linh thú yếu thế, những con sóc, thỏ, chim nhỏ, những con Linh Thú Trẻ, nay không còn vẻ sợ hãi rụt rè mà thay vào đó là sự hân hoan và lòng biết ơn sâu sắc. Chúng reo hò chiến thắng bằng những tiếng kêu trong trẻo, những điệu nhảy vui tươi, vây quanh Tần Mặc, dụi đầu vào chân hắn. Một con Linh Thú Trẻ, với đôi mắt to tròn, kêu lên vui sướng, dùng chiếc sừng non của mình nhẹ nhàng cọ vào ống quần hắn, như một lời cảm ơn chân thành nhất. Không còn sự sợ hãi ban đầu, chỉ còn niềm tin tuyệt đối vào người thiếu niên đã cho chúng thấy giá trị của bản thân và sức mạnh của sự đoàn kết.

Phong Lang, con sói đầu đàn, cùng các linh thú mạnh mẽ hơn như Hắc Phong, cũng tiến đến gần Tần Mặc. Chúng không còn giữ vẻ hoài nghi hay lạnh lùng như trước, mà cúi đầu một cách trang trọng, đôi mắt vàng rực của Phong Lang ánh lên sự tôn kính và ủng hộ. Đó là một sự công nhận không lời, một lời thề trung thành được hình thành từ chính chiến thắng vừa qua, chứng minh rằng con đường của Tần Mặc, con đường không cần "thăng tiên" cực đoan mà vẫn có thể bảo vệ sự sống, là đúng đắn.

Tô Lam trầm tư đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng phức tạp. Nàng quét qua khung cảnh đầy sức sống của khu rừng đang hồi sinh, nhìn những linh thú đang reo hò, và cảm nhận linh khí trong lành đang chảy tràn. Trong tâm trí nàng, những giáo điều tông môn về sự ưu việt của tu sĩ, về việc coi linh thú là công cụ hay đối tượng săn bắt, giờ đây trở nên yếu ớt và vô nghĩa. Nàng đã từng tin rằng "nhân hóa" là con đường duy nhất để linh thú trở nên mạnh mẽ, nhưng những gì nàng vừa chứng kiến đã phá vỡ mọi niềm tin đó. Sức mạnh của "ý chí tồn tại", của bản năng hoang dã, của sự đoàn kết và lòng đồng cảm, đã chiến thắng một pháp trận được xây dựng bằng những tri thức uyên bác nhất của con người. Đó là một điều mà giáo điều tông môn của cô chưa bao giờ đề cập, một chân lý trần trụi và hùng vĩ về thế giới. Nàng tự hỏi, phải chăng mình đã mù quáng quá lâu? "Đây là một chiến thắng vĩ đại... nhưng cũng là một lời cảnh báo cho những kẻ mù quáng kia," nàng thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy quyết đoán. "Chúng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Lần tới, chúng sẽ trở lại với lực lượng mạnh hơn, tàn độc hơn."

Mộc Lâm Chủ đặt tay lên vai Tần Mặc, ánh mắt lão đầy biết ơn và tin tưởng. Khuôn mặt nhăn nheo của lão nở một nụ cười hiền hậu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai. "Ngươi đã cho chúng thấy giá trị của chính mình, Tần Mặc," lão nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng như tiếng gió giữa rừng già. "Ngươi đã chứng minh rằng rừng không cần 'nhân hóa' để trở nên mạnh mẽ. Rừng, và vạn vật trong nó, chỉ cần được là chính nó, được bảo vệ 'vật tính' của mình, là đủ sức chống lại mọi tham vọng của con người." Lão nhìn về phía đường chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả một góc trời. "Ý chí này... mạnh mẽ hơn bất cứ pháp trận nào mà con người từng tạo ra. Nhưng con người, với khát vọng thăng tiên vô độ, sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn sẽ tìm mọi cách để khai thác linh khí tự nhiên, bất chấp sự mất cân bằng mà chúng gây ra."

Tần Mặc gật đầu, hắn hiểu. Chiến thắng này chỉ là khởi đầu, là một dấu hiệu của hy vọng, chứ không phải là hồi kết. Hắn cảm nhận được sự phục hồi của "ý chí tồn tại" của rừng, sự vui sướng của vạn vật khi thoát khỏi sự đe dọa. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự tức giận, sự bối rối và khao khát trả thù từ phía tu sĩ săn bắt. Chúng sẽ báo cáo về một "lực lượng bí ẩn" hoặc "hiện tượng kỳ lạ" trong rừng, thu hút sự chú ý của những cường giả lớn hơn. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực, mới chỉ bắt đầu.

Hắn nhìn những linh thú vây quanh mình, nhìn Tô Lam với ánh mắt đầy suy tư, và Mộc Lâm Chủ với vẻ mặt vừa mãn nguyện vừa lo lắng. Tần Mặc biết rằng, niềm tin được củng cố của các linh thú, đặc biệt là những loài yếu thế, sẽ là nền tảng vững chắc cho những thử thách sắp tới. Sự xuất hiện bất ngờ của Kiếm Linh Sơ Khai cũng là một lời nhắc nhở rằng, "ý chí tồn tại" của vạn vật là vô hạn, và mỗi thực thể đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, không cần phải bị ép buộc theo một khuôn mẫu nào. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của rừng đêm, mùi của sự sống, của hy vọng và của cả những thách thức còn ở phía trước. Con đường cân bằng bản chất, con đường không Thăng Tiên cực đoan, con đường tôn vinh sự sống của vạn vật, sẽ còn dài và đầy chông gai. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có cả khu rừng, và vạn vật trong nó, cùng đồng hành.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free