Vạn vật không lên tiên - Chương 458: Lời Dụ Dỗ Ngọt Ngào: Cạm Bẫy 'Nhân Hóa' Của Kẻ Săn Bắt
Đêm dần tàn, mang theo hơi sương ẩm ướt của rừng sâu, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên le lói qua kẽ lá. Mộc Lâm Chủ, với đôi mắt xanh biếc tinh anh, vẫn không ngừng quan sát, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhặt của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Y cảm nhận được sự bất an, một luồng sinh khí hỗn tạp không thuộc về nơi này, đang khuấy động sự yên bình. "Linh khí ở đây bị nhiễu loạn mạnh mẽ," y thì thầm, giọng nói trầm đục như tiếng rễ cây xuyên lòng đất, "Không phải chỉ là dấu vết, chúng đang ở rất gần, và không phải để săn bắn thông thường."
Tần Mặc khẽ gật đầu, ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Hắn nhắm mắt lại, đôi tai thính nhạy căng ra, cảm nhận từng rung động nhỏ bé nhất trong không khí. Hắn nghe thấy tiếng lá cây xào xạc không theo nhịp gió, tiếng chim rừng bỗng chốc im bặt một cách bất thường, và xa xa là những âm thanh rì rầm khó hiểu, không phải của linh thú. Hắc Phong lập tức hạ thấp thân mình, bộ lông đen tuyền hòa lẫn vào bóng tối của những thân cây cổ thụ, đôi mắt đỏ rực nheo lại đầy cảnh giác. Nó hiểu rằng, mọi sự bình yên đang bị đe dọa.
Ngân Loan không đợi lệnh, đã vút bay lên cao, thân hình nhỏ bé thoăn thoắt xuyên qua những tán lá rậm rạp. Nó bay lượn trên không trung, đôi mắt tinh anh quét qua từng ngóc ngách của khu rừng. Chỉ một lát sau, nó sà xuống, đậu gọn trên vai Tần Mặc, kêu lên một tiếng khẽ, trong trẻo nhưng đầy vẻ cảnh báo. Tần Mặc dịch chuyển cơ thể, Ngân Loan khẽ cọ đầu vào má hắn, như muốn khẳng định điều nó vừa thấy.
"Chúng ta cần ẩn mình kỹ hơn," Tần Mặc ra lệnh, giọng hắn trầm thấp, hòa vào âm thanh của rừng. "Những kẻ này không đơn giản."
Cả nhóm lập tức tuân theo, ẩn mình sâu hơn vào một cụm cây bụi rậm rạp, được che chắn bởi những thân cổ thụ to lớn và lớp dây leo chằng chịt. Mùi đất ẩm và hương nhựa cây nồng nàn bao bọc lấy họ, giấu đi hơi thở và sự tồn tại. Từ vị trí này, họ có thể quan sát một khoảng trống nhỏ phía trước, nơi ánh sáng ban mai bắt đầu rọi xuống, xua tan dần lớp sương mù cuối cùng.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng sắc sảo quét qua khung cảnh. Nàng đã quen với việc chiến đấu, với những cuộc săn bắt đẫm máu mà tu sĩ thường gây ra. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại có gì đó khác lạ. "Chúng đang làm gì vậy?" nàng thì thầm, nghiêng đầu hỏi Tần Mặc. "Không phải bẫy, cũng không phải phục kích... Có vẻ như chúng đang cố gắng giao tiếp?" Giọng nàng mang theo sự tò mò lẫn một chút hoài nghi.
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn vẫn dùng 'ý chí tồn tại' của mình để dò xét, cảm nhận sâu sắc hơn những luồng ý niệm đang lan tỏa trong không khí. Hắn thấy sự rụt rè, tò mò, pha lẫn khao khát được mạnh mẽ, được công nhận trong tâm trí của một vài linh thú non nớt gần đó. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng ý niệm giả dối, mục đích đen tối, và sự thao túng ẩn sau những lời nói và hành động của nhóm tu sĩ đang di chuyển về phía khoảng trống. Một cảm giác căm phẫn âm ỉ dâng lên trong lòng hắn. Những kẻ này không chỉ tàn phá thể xác, chúng còn muốn vặn vẹo cả tâm hồn của vạn vật.
***
Khi ánh dương đã lên cao, xua đi hoàn toàn màn sương, khoảng đất trống giữa rừng hiện ra rõ nét. Đó là một khoảng rừng bị dọn dẹp tạm bợ, những thân cây nhỏ bị đốn ngã bừa bãi, cỏ dại bị giẫm nát, tạo thành một khu đất tròn trĩnh. Không khí nơi đây vẫn còn vương vấn mùi đất ẩm và hương cây cỏ, nhưng đã bị pha tạp bởi một mùi hương nhân tạo, ngọt ngào, phảng phất.
Trên khoảng đất đó, một nhóm tu sĩ, ăn vận trang phục tông môn với những biểu tượng lấp lánh của quyền uy và sức mạnh, đang bày ra một cảnh tượng kỳ lạ. Chúng không cầm binh khí, mà thay vào đó là những viên linh đan rực rỡ sắc màu, tỏa ra thứ ánh sáng mê hoặc. Những pháp khí lung linh, không phải dùng để chiến đấu, mà để phát ra những âm thanh du dương, như tiếng suối reo hay tiếng gió thổi qua rừng thông, thu hút sự chú ý. Ánh mắt của chúng không lộ ra vẻ tàn bạo của kẻ săn mồi, mà thay vào đó là một nụ cười giả tạo, ngọt ngào đến rợn người.
Phía đối diện, một bầy Linh Thú Trẻ đang tụ tập. Đó là những con hươu con với bộ lông mềm mại và đôi mắt to tròn ngơ ngác, những chú sóc nhỏ nhanh nhảu với chùm lông đuôi vểnh cao, và vài chú chim non vẫn còn chập chững bay. Chúng còn quá nhỏ, quá ngây thơ để hiểu được sự hiểm nguy thực sự. Sự tò mò là bản năng lớn nhất của chúng, và những viên linh đan rực rỡ cùng âm thanh mê hoặc đã thu hút chúng đến gần. Chúng khẽ kêu lên những tiếng non nớt, đôi tai nhỏ xinh vểnh lên lắng nghe.
Một tên tu sĩ, với vẻ mặt đầy vẻ 'nhân từ', bước ra phía trước. Giọng hắn ôn tồn, như thể đang kể một câu chuyện cổ tích cho trẻ thơ, nhưng ẩn chứa bên trong là sự tính toán và lọc lừa. "Các ngươi có muốn thoát khỏi kiếp thú hèn mọn này không? Có muốn hóa thành người, hưởng thụ vinh hoa, trở thành tiên nhân trường sinh bất tử, không còn phải chịu đói rét hay bị săn bắt?" Hắn cầm một viên linh đan lấp lánh, màu sắc biến ảo như cầu vồng, đưa ra trước mặt bầy linh thú. Ánh sáng từ viên đan dược phản chiếu vào đôi mắt to tròn của chúng, khiến chúng càng thêm mê hoặc.
Những Linh Thú Trẻ khẽ rụt rè tiến lên một bước, rồi lại lùi lại. Chúng kêu lên những tiếng "kít kít", "eng éc" non nớt, đầy vẻ hoang mang, nhưng cũng không giấu được sự khao khát trong ánh mắt. "Thăng tiên... nhân hóa... mạnh mẽ...?" Một chú hươu con thì thầm, tiếng nói còn chưa rõ ràng, như một câu hỏi vô định hình. Chúng đã nghe những câu chuyện về các linh thú tiền bối mạnh mẽ, về những truyền thuyết về việc biến hóa thành hình người để đạt đến cảnh giới cao hơn. Những lời đó, giờ đây, đang được những tu sĩ này tái hiện lại, như một cánh cửa mở ra một tương lai tươi sáng.
Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn dùng 'ý chí tồn tại' của mình để thấu hiểu sâu hơn. Hắn cảm nhận được sự ngây thơ thuần túy, khao khát được bảo vệ, được mạnh mẽ hơn để không còn phải sợ hãi của những Linh Thú Trẻ. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự ghê tởm của những ý niệm tham lam, lợi dụng, bóc lột đang phát ra từ những tu sĩ kia. Chúng không quan tâm đến sự tiến hóa chân chính hay bản chất của linh thú, chúng chỉ muốn khai thác linh khí, bản nguyên của chúng để phục vụ cho mục đích 'thăng tiên' ích kỷ của riêng mình. Sự mất mát mà những linh thú này phải chịu đựng sẽ còn lớn hơn cả cái chết, đó là sự mất đi chính mình.
"Chúng đang gieo rắc sự mê hoặc... lợi dụng khao khát ngây thơ của chúng, biến chúng thành công cụ," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm buồn nhưng cũng ẩn chứa sự căm phẫn. "Sự mất mát sẽ còn lớn hơn cái chết." Hắn biết, một khi linh thú non đã bị tiêm nhiễm tư tưởng này, chúng sẽ tự nguyện từ bỏ 'vật tính', từ bỏ bản chất hoang dã của mình, để chạy theo một hình thái 'nhân hóa' giả tạo, và cuối cùng trở thành những cái vỏ rỗng tuếch, hoặc tệ hơn, thành những 'đan dược' sống.
Tô Lam siết chặt thanh kiếm của mình, khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn thấy sự hồn nhiên của những Linh Thú Trẻ, và rồi nhìn sang vẻ mặt xảo trá của những tu sĩ. Đã bao năm qua, nàng được dạy rằng tu sĩ là những người theo đuổi chính đạo, là người bảo vệ chúng sinh. Nhưng những gì nàng chứng kiến từ khi đi cùng Tần Mặc, đặc biệt là cảnh tượng này, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin ấy. Nàng cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng, một sự căm phẫn đối với những kẻ đã lợi dụng sự ngây thơ và khao khát của vạn vật để phục vụ cho lòng tham vô đáy của mình. "Thật ghê tởm," nàng nghiến răng, giọng nói lạnh lẽo như băng giá.
Mộc Lâm Chủ nắm chặt cây trượng gỗ cổ thụ trong tay, những ngón tay gầy guộc run lên khe khẽ. Đôi mắt y đỏ hoe, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì sự phẫn nộ chất chứa. Y đã chứng kiến biết bao thế hệ linh thú lớn lên trong khu rừng này, đã bảo vệ chúng khỏi biết bao hiểm nguy. Nhưng chưa bao giờ y thấy một hiểm nguy nào thâm độc đến vậy, một hiểm nguy muốn ăn mòn cả linh hồn, cả 'vật tính' của chúng. Y muốn lao ra ngay lập tức, muốn dùng hết sức mình để bảo vệ những đứa con của rừng, nhưng Tần Mặc đã khẽ giữ tay y lại. Thời điểm vẫn chưa đến.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung dữ. Bản năng hoang dã của nó mách bảo rằng những kẻ kia là kẻ thù, và chúng đang làm hại những sinh linh yếu ớt. Nó sẵn sàng lao ra xé xác bất cứ ai dám động đến những đứa trẻ của rừng.
Sự căng thẳng trong không khí càng lúc càng tăng cao. Mùi hương liệu nhân tạo từ tu sĩ, mùi lông thú non và mùi đất ẩm hòa quyện với mùi tanh nhẹ của sự sợ hãi và mùi nhựa cây nồng nàn. Tần Mặc biết, hắn không thể chờ đợi thêm. Hắn phải hành động, không chỉ để giải cứu những Linh Thú Trẻ, mà còn để vạch trần sự thật, để những linh thú này hiểu được giá trị thực sự của 'ý chí tồn tại' của chính mình.
***
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, rồi bất ngờ bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Bước chân hắn nhẹ như lá rụng, nhưng sự xuất hiện của hắn lại giống như một tiếng sấm nổ giữa trời quang. Tất cả ánh mắt, từ bầy Linh Thú Trẻ đang ngơ ngác đến nhóm tu sĩ đang ra vẻ 'nhân từ', đều đổ dồn về phía hắn. Khoảng không im lặng đột ngột, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ lay động tán lá và tiếng suối chảy xa xa.
"Lời hứa của các ngươi là một cạm bẫy, không phải con đường." Giọng Tần Mặc vang lên, trầm ổn nhưng đầy sức nặng, xuyên thẳng qua màn sương mù của lời lẽ dụ dỗ. " 'Nhân hóa' không phải là tiến hóa, mà là sự chối bỏ bản nguyên của chính mình, sự mất đi giá trị cốt lõi. Các ngươi đang lừa dối chúng để bóc lột!" Hắn nhìn thẳng vào tên tu sĩ đang cầm viên linh đan, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm, nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa kiên quyết.
Tên tu sĩ giật mình, sắc mặt biến đổi nhanh chóng từ vẻ 'nhân từ' sang sự tức giận và kinh ngạc. Hắn không ngờ lại có kẻ dám phá hỏng kế hoạch tỉ mỉ của mình. "Ngươi là ai mà dám phá hỏng đại sự của chúng ta?" hắn quát tháo, giọng nói không còn vẻ ngọt ngào, mà thay vào đó là sự hung hăng và ra lệnh. "Linh thú ngu dốt, phải được dẫn dắt để 'thăng hoa', đó là ý trời! Ngươi đang đi ngược lại thiên đạo!"
"Ý trời ư?" Tô Lam đã rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm bạc loé lên sắc bén, phản chiếu ánh nắng ban mai. Nàng bước ra, đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt lạnh lùng quét qua nhóm tu sĩ. "Đây rõ ràng là lòng tham của con người! Thật ghê tởm!" Nàng không còn chút do dự nào. Sự giả dối và tàn bạo này đã đập tan mọi niềm tin còn sót lại của nàng vào những kẻ tự xưng là 'chính đạo'.
Tần Mặc không nói nhiều lời. Hắn biết, với những kẻ này, lời nói suông không có tác dụng. Hắn tung một đòn đánh phủ đầu, không phải bằng linh lực cường đại, mà bằng một luồng 'ý chí tồn tại' thuần túy, hòa quyện với sức mạnh của thiên nhiên xung quanh. Một cơn gió xoáy bất ngờ nổi lên, cuốn theo những chiếc lá khô và bụi đất, trực tiếp thổi vào mặt nhóm tu sĩ, phá vỡ trận pháp dụ dỗ đang được chúng duy trì. Viên linh đan trong tay tên tu sĩ bị hất văng, rơi xuống đất vỡ tan thành những mảnh vụn lấp lánh, nhưng không còn chút sức mê hoặc nào.
Hắc Phong không chờ lệnh, một tiếng gầm gừ hung dữ xé toạc không khí. Nó lao ra khỏi bụi cây, thân hình đen tuyền khổng lồ như một bóng ma, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ giết chóc. Nó không tấn công trực diện, mà dùng tốc độ và sức mạnh của mình để cắt ngang đội hình tu sĩ, cản đường chúng tiếp cận Tần Mặc và Linh Thú Trẻ. Tiếng gầm của nó khiến đất trời rung chuyển, làm tan biến mọi ảo ảnh giả tạo mà tu sĩ tạo ra.
Tô Lam, với thanh kiếm trong tay, nhanh như chớp lao vào trận chiến. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển nhưng sắc bén, mỗi đường kiếm đều mang theo hàn khí, chặn đứng những đòn tấn công vội vã và lộn xộn của tu sĩ. Ánh kiếm loé lên như những tia chớp bạc, không khoan nhượng. Nàng không tìm cách kết liễu, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo sự răn đe, khiến kẻ địch phải lùi bước. "Các ngươi không xứng đáng mang danh tu sĩ!" nàng lạnh lùng tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp khu rừng.
Mộc Lâm Chủ cũng đã hành động. Y không dùng sức mạnh vũ lực, mà triệu hồi những sợi dây leo và rễ cây từ lòng đất. Chúng ngoằn ngoèo trỗi dậy, nhanh chóng quấn lấy chân tay của những tu sĩ đang lúng túng. Những sợi dây leo xanh biếc, tưởng chừng mềm mại, lại cứng rắn như thép, siết chặt lấy chúng, khiến chúng không thể di chuyển hay thi triển pháp thuật một cách dễ dàng. Một vài tên tu sĩ bị trói chặt, kêu lên tiếng la hoảng hốt.
Ngân Loan từ trên cao sà xuống, tốc độ cực nhanh. Đôi móng vuốt sắc nhọn của nó không ngừng cào cấu vào mặt và tay những tên tu sĩ đang cố gắng thoát khỏi dây leo. Tiếng kêu trong trẻo của nó giờ đây lại mang theo sự giận dữ, làm rối loạn tinh thần của địch. Nó không gây ra vết thương chí mạng, nhưng sự quấy phá liên tục của nó khiến nhóm tu sĩ càng thêm hoảng loạn.
Nhóm tu sĩ bị bất ngờ và áp đảo hoàn toàn. Chúng không ngờ rằng mình lại bị tấn công bởi một liên minh kỳ lạ và mạnh mẽ đến vậy. Lời lẽ dụ dỗ đã bị Tần Mặc vạch trần, trận pháp đã bị phá vỡ, và giờ đây, chúng đang phải đối mặt với sự tức giận của rừng sâu. Chỉ trong chốc lát, chúng bắt đầu chùn bước, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi. Chúng nhanh chóng tập hợp lại, rút lui về phía rìa rừng, bỏ lại những lời đe dọa và tức tối.
"Các ngươi rồi sẽ phải trả giá! Kẻ đi ngược lại thiên đạo sẽ bị trừng phạt!" Một tên tu sĩ hét lớn trước khi biến mất vào trong tán lá rậm rạp.
Tần Mặc không đuổi theo. Hắn biết, mục tiêu chính của họ không phải là tiêu diệt những tên tu sĩ này, mà là bảo vệ những Linh Thú Trẻ và giữ vững sự cân bằng của rừng. Hắn quay lại nhìn bầy linh thú non đang hoang mang. Chúng vẫn còn sợ hãi, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ mê hoặc mà thay vào đó là sự tò mò và một chút bối rối. Chúng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn sang những viên linh đan vỡ nát trên đất, dường như đang cố gắng hiểu điều gì vừa xảy ra.
Tần Mặc bước đến gần bầy Linh Thú Trẻ, quỳ xuống, nhẹ nhàng vươn tay xoa đầu một chú hươu con đang run rẩy. Hắn không nói gì, nhưng dùng 'ý chí tồn tại' của mình để truyền tải một thông điệp bình yên, chân thật và mạnh mẽ. Hắn cho chúng thấy giá trị thực sự của 'vật tính' – bản chất hoang dã, tự do, kiên cường của chúng. Hắn cho chúng thấy rằng, sự tiến hóa không phải là việc biến thành thứ khác, mà là việc phát huy tối đa bản thân, là giữ vững 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của mình.
Bầy Linh Thú Trẻ dần dần bình tĩnh lại. Chúng khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, như một sự cảm ơn và tin tưởng. Tô Lam cất kiếm vào vỏ, ánh mắt nàng vẫn còn đọng lại sự căm phẫn, nhưng cũng ánh lên một niềm tin mãnh liệt hơn vào con đường mà Tần Mặc đang đi. Nàng đã chứng kiến sự thối nát của một bộ phận tu sĩ, nhưng cũng chứng kiến được sự kiên định và lòng nhân từ của Tần Mặc.
Mộc Lâm Chủ thở phào nhẹ nhõm, những dây leo từ từ thu mình trở lại lòng đất. Y nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy biết ơn và kính trọng. Y biết, sự hấp dẫn của 'nhân hóa' đối với linh thú non yếu không phải là trường hợp cá biệt. Đây chỉ là một ví dụ nhỏ cho thấy mức độ tinh vi và tàn bạo của các tu sĩ trong việc lợi dụng khát vọng của vạn vật. Vấn đề này đã trở thành một hệ thống, và nó sẽ còn phức tạp hơn nhiều.
Tần Mặc đứng dậy, nhìn về phía Hồ Nguyệt Ảnh, nơi cuộc đối thoại định mệnh với Bạch Hổ Lão Tổ đang chờ đợi. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc đánh đuổi vài tên tu sĩ tham lam. Đây là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến để bảo vệ 'vật tính' của vạn vật, để gìn giữ sự cân bằng của Huyền Vực. Việc hắn trực tiếp can thiệp và bảo vệ những linh thú trẻ này sẽ củng cố vị thế của hắn trong cộng đồng linh thú, và có thể sẽ là một minh chứng sống động để Bạch Hổ Lão Tổ nhìn thấy được sự tha hóa của khát vọng 'nhân hóa' mù quáng. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng Tần Mặc, với sự tức giận nén chặt và ý chí kiên định, sẽ không bao giờ lùi bước.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.