Vạn vật không lên tiên - Chương 460: Lời Cảnh Cáo Từ Thần Thú: Sứ Giả Của Ý Chí Bạch Hổ
Ánh trăng đã lùi dần, nhường chỗ cho những tia sáng bạc yếu ớt cuối cùng của một đêm sắp tàn, nhưng không gian bên Hồ Nguyệt Ảnh vẫn còn đọng lại dư âm của sự căng thẳng. Nhóm tu sĩ đã rút lui, mang theo sự bực bội, căm tức và cả những hạt giống hoài nghi mà Tần Mặc đã gieo vào lòng chúng. Tần Mặc đứng đó, bên bờ hồ gợn sóng lăn tăn, bóng lưng hắn in trên mặt nước như một bức tượng trầm mặc, kiên định. Hắn nhìn theo hướng mà Liễu Phong cùng đám môn đệ đã biến mất, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn suy tư.
Hồ Nguyệt Ảnh về đêm thật sự là một thắng cảnh. Dưới ánh sáng mờ ảo của mảnh trăng còn vương vấn trên nền trời xám nhẹ, mặt hồ rộng lớn tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu những vì sao còn sót lại và vành đai mờ nhạt của dải Ngân Hà. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo ra những âm thanh êm dịu, đều đặn, như một bản hòa tấu bất tận của tự nhiên. Xa xa trong tán rừng rậm, tiếng côn trùng đêm vẫn rỉ rả không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót nhẹ lướt qua từ những cành cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình, thanh tịnh. Mùi nước trong lành, tinh khiết từ mặt hồ lan tỏa, quyện với hương hoa sen thanh tao đang hé nở, mùi cỏ dại mơn mởn ven bờ và mùi đất ẩm sau một ngày dài. Tất cả tạo nên một bầu không khí linh thiêng, tràn ngập sự sống, khiến tâm hồn con người được gột rửa, thư thái.
Tuy nhiên, trong lòng Tần Mặc, sự thư thái ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh. Hắn biết, sự rút lui của Liễu Phong không phải là một chiến thắng, mà chỉ là một khoảnh khắc tạm lắng trước một cơn bão lớn hơn. Cuộc chiến tư tưởng này, như hắn đã cảm nhận từ sâu thẳm trong "ý chí tồn tại" của vạn vật, còn rất dài và phức tạp. Nó không chỉ đơn thuần là sự đối đầu giữa hắn và những kẻ tham lam, mà là sự xung đột giữa hai triết lý sống hoàn toàn đối lập.
Hắn khẽ thở dài, vuốt ve bộ lông mềm mượt của Hắc Phong đang cọ đầu vào chân hắn. Con sói khổng lồ vẫn giữ tư thế cảnh giác, đôi mắt đỏ rực không rời khỏi màn đêm, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, như một lời khẳng định về sự trung thành và sẵn sàng bảo vệ. Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam vẫn đứng đó, sắc mặt nàng hơi tái đi vì mệt mỏi và lo lắng, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự kiên định. Nàng đã đặt tay lên chuôi kiếm, luồng kiếm khí vô hình vẫn còn vương vấn quanh nàng, như một bảo vệ vô hình cho Tần Mặc.
"Khát vọng 'nhân hóa' không chỉ là của riêng Bạch Hổ, mà là một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí nhiều linh thú... và cả những kẻ tu hành," Tần Mặc trầm ngâm, giọng nói nhỏ nhẹ, hòa vào tiếng gió xào xạc trên tán lá. Hắn nhìn ra xa xăm, nơi mặt hồ vẫn lung linh dưới ánh trăng mờ. "Chúng tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại, sự hoàn hảo. Chúng đã bị mê hoặc bởi vẻ ngoài hào nhoáng của hình thái nhân loại, mà quên mất đi giá trị cốt lõi của bản nguyên mình." Hắn dừng lại, nhớ về những ánh mắt ngây thơ, đầy khao khát của những Linh Thú Trẻ đã bị bọn tu sĩ dụ dỗ. Niềm tin ấy, ban đầu có thể xuất phát từ sự mong cầu một cuộc sống tốt đẹp hơn, một sức mạnh lớn lao hơn, nhưng cuối cùng lại trở thành một xiềng xích vô hình, trói buộc chúng vào một con đường mà chúng không thuộc về.
Tô Lam khẽ nắm chặt tay, gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Huynh đã vạch trần bản chất giả dối của bọn tu sĩ kia một cách rõ ràng. Chúng không hề muốn giúp đỡ linh thú 'thăng tiên', mà chỉ muốn khai thác bản nguyên của chúng, biến chúng thành công cụ. Đó là một sự bóc lột tinh vi, còn tàn nhẫn hơn cả việc săn bắt thông thường, bởi nó hủy hoại linh hồn và ý chí của sinh linh." Nàng nhìn sang Tần Mặc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. "Nhưng con đường của huynh, đã cho thấy một lối đi khác, một hy vọng cho những sinh linh này. Các Linh Thú Trẻ kia, chúng đã được cứu rỗi khỏi ảo vọng đó." Nàng chỉ tay về phía một vài Linh Thú Trẻ đang co mình lại gần nàng, vẫn còn chút run rẩy nhưng ánh mắt đã bớt đi phần hoang mang. Đó là một con hươu nhỏ với bộ lông đốm, đôi mắt to tròn long lanh, và một con thỏ rừng trắng muốt đang rúc đầu vào chân nàng, tìm kiếm sự an toàn. Chúng đã chứng kiến sự tàn bạo và dối trá của tu sĩ, và giờ đây, cảm thấy an toàn hơn khi ở bên Tần Mặc và đồng đội. Ngân Loan, con chim ưng bạc, khẽ cất tiếng hót trong trẻo, mạnh mẽ, như một lời an ủi, rồi bay lượn một vòng trên đầu Tần Mặc trước khi đậu xuống vai hắn, bộ lông bạc óng ánh dưới ánh sáng mờ.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ lắc đầu, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ khẽ rung rinh. "Bạch Hổ Lão Tổ đã sống qua hàng ngàn năm, niềm tin của nó càng vững chắc hơn đá. Lay chuyển nó... e rằng còn khó hơn chuyển núi." Giọng nói của ông nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy sức nặng, như thể mỗi từ đều đã trải qua hàng thế kỷ suy tư. Ông nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt chất chứa lo âu. "Nó không như những linh thú non dại kia, dễ dàng bị lời lẽ hoa mỹ làm mê hoặc. Nó là một trong Tứ Đại Thần Thú của Linh Thú Sơn Mạch, là biểu tượng của sức mạnh và sự tiến hóa trong mắt nhiều sinh linh. Niềm tin của nó đã trở thành một phần của bản nguyên, một phần của ý chí tồn tại của nó. Để lay chuyển được nó, cần phải vạch trần sự sai lầm của niềm tin ấy, điều mà chưa ai từng làm được."
Tần Mặc im lặng, trầm ngâm. Hắn biết Mộc Lâm Chủ nói đúng. Bạch Hổ Lão Tổ không phải là một cá thể đơn thuần, nó đại diện cho một tư tưởng đã ăn sâu vào thế giới linh thú, một tư tưởng được củng cố qua hàng ngàn năm lịch sử và truyền thuyết. Để lay chuyển nó, không chỉ cần lời nói, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc, sự kiên nhẫn vô bờ và có lẽ, cả một minh chứng sống động. Hắn vuốt ve Hắc Phong một lần nữa, cảm nhận được sự ấm áp và trung thành từ con vật. Ngân Loan trên vai hắn khẽ cọ đầu vào má hắn, như muốn truyền thêm sức mạnh. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của tự nhiên xung quanh, lắng nghe "ý chí tồn tại" của mọi vật. Từ tiếng gió, tiếng nước, đến hơi thở của những sinh linh bé nhỏ nhất, tất cả đều đang cất lên những khát khao, những nỗi sợ hãi, và cả những hy vọng mong manh. Hắn cảm nhận được sự bất an của khu rừng, sự mất cân bằng đang ngày càng lan rộng, và sự khao khát được trở về với trật tự vốn có.
"Vậy, chúng ta phải làm sao?" Tô Lam hỏi, giọng nói nàng khẽ run lên. "Chẳng lẽ, chúng ta chỉ có thể đứng nhìn Bạch Hổ Lão Tổ lún sâu vào ảo vọng 'nhân hóa', và để nó dẫn dắt cả Linh Thú Sơn Mạch đi vào con đường sai lầm, trở thành những sinh vật không hồn, chỉ biết chạy theo một hình thái không thuộc về mình?"
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn sáng lên một tia kiên định. Hắn nhìn thẳng vào Tô Lam, rồi sang Mộc Lâm Chủ, rồi lại lướt qua những Linh Thú Trẻ đang nép mình. "Không. Chúng ta không thể đứng nhìn. Con đường của ta, mặc dù chông gai, nhưng ta tin rằng nó là con đường đúng đắn. Con đường cho phép vạn vật giữ lại bản nguyên của mình, mà vẫn có thể tiến hóa, đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại. Một con đường mà không cần phải chối bỏ bản chất, không cần phải trở thành một kẻ khác để được công nhận." Hắn dừng lại, hít một hơi sâu. "Chúng ta sẽ đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ. Ta sẽ dùng lời nói, dùng sự thấu hiểu của 'ý chí tồn tại' để cho nó thấy một con đường khác. Một con đường không cần phải chối bỏ chính mình để trở nên vĩ đại. Ta sẽ cho nó thấy rằng, sức mạnh chân chính nằm ở việc chấp nhận và phát huy bản chất của mình, chứ không phải chạy theo một hình mẫu xa lạ."
Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, một nụ cười hiền từ nhưng đầy ẩn ý xuất hiện trên khuôn mặt nhăn nheo của ông. "Nếu đã là ý chí của ngươi, Tần Mặc, ta sẽ luôn đứng về phía ngươi. Rừng này, những linh thú này, chúng cần một người dẫn lối chân chính, một người có thể nhìn thấy giá trị thực sự của chúng, không phải là một kẻ muốn biến chúng thành bản sao của mình."
Đúng lúc đó, một sự kiện bất ngờ xảy ra, khiến bầu không khí vốn đã trầm lắng bỗng trở nên căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn bị kéo căng đến mức cực hạn.
Từ sâu thẳm trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, một luồng linh khí cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng vô cùng quen thuộc bỗng trỗi dậy. Nó không phải là linh khí của sự sống tươi mới, mà là linh khí của hàng ngàn năm tích tụ, của trí tuệ và sự vững chãi, của những linh hồn cây cối đã hóa thành tinh. Luồng linh khí ấy cuộn trào, mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả mặt nước Hồ Nguyệt Ảnh, tạo nên những gợn sóng lớn lan tỏa ra khắp nơi. Tiếng nước vỗ bờ không còn êm dịu nữa, mà trở nên mạnh mẽ, dồn dập, như tiếng trống trận đang giục giã. Những cây cổ thụ ven hồ khẽ lay động, những tán lá xào xạc dữ dội, như thể đang cúi mình run rẩy trước một thế lực vô hình. Ngay cả Hắc Phong cũng gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm về phía rừng sâu, biểu lộ sự cảnh giác tột độ, hai chân trước hơi chùng xuống, sẵn sàng ứng chiến. Ngân Loan trên vai Tần Mặc cũng khẽ kêu lên một tiếng lo lắng, chao lượn quanh đầu hắn, đôi mắt tinh anh quét khắp xung quanh.
Tần Mặc ngước mắt nhìn về phía nguồn gốc của linh khí, nơi những tán cây cổ thụ cao vút chạm tới bầu trời đêm, tạo thành một bức tường xanh đen bí ẩn. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, cổ xưa và đầy uy quyền đang hướng về phía họ. Đó không phải là một ý chí hoàn toàn thù địch, mà là một sự cảnh báo, một lời tuyên bố, một sự khẳng định về quyền uy. Hắn biết, Bạch Hổ Lão Tổ đã thực sự chú ý đến hắn.
Chỉ vài khắc sau, từ một Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ cách đó không xa, một cây cổ thụ mà thân của nó rộng đến mức cần hàng chục người ôm, tán lá rậm rạp che khuất cả một mảng trời, một cảnh tượng không thể tin nổi đã diễn ra. Thân cây, vốn được bao phủ bởi lớp vỏ cây sần sùi và rêu phong cổ kính, bỗng nhiên nứt ra, như một cánh cửa mở ra từ lòng đất, hé lộ một không gian bên trong sâu thẳm. Không có tiếng động lớn, chỉ là một sự tách rời chậm rãi, uy nghi, như thể cây đang tự mình mở lòng. Từ bên trong, một bóng hình cổ lão, hiền từ bước ra. Đó là một lão già với làn da nhăn nheo như vỏ cây, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, được búi đơn giản với những chiếc lá và hoa rừng cài điểm xuyết. Ông mặc một bộ trang phục làm từ lá cây và vỏ cây khô, đính kèm các loại hạt và lông chim, tạo nên một vẻ ngoài hoàn toàn hòa hợp với thiên nhiên, như thể ông là một phần sống động của khu rừng. Trong tay ông là một cây trượng bằng gỗ cổ thụ, toát ra linh khí nồng đậm, mỗi đường vân trên thân trượng đều ẩn chứa một câu chuyện về thời gian và sự sống. Đó chính là Mộc Tinh, linh hồn cổ xưa của rừng, người truyền đạt ý chí của các cây thần và là một trong những tồn tại trí tuệ nhất trong Linh Thú Sơn Mạch.
Mộc Tinh không vội vã, bước chân ông chậm rãi, vững chãi, như thể mỗi bước đều đã trải qua hàng ngàn năm lịch sử. Ánh mắt ông, xanh biếc và tinh anh, không nhìn vào Tô Lam hay Mộc Lâm Chủ, mà trực tiếp xuyên qua màn đêm, đặt thẳng lên Tần Mặc. Đó là một ánh mắt chứa đựng sự uy nghi của thời gian, sự khôn ngoan của tự nhiên, nhưng cũng ẩn chứa một chút phiền muộn, một gánh nặng vô hình, như thể ông đang mang trên vai số phận của cả khu rừng. Ông không nói gì ngay lập tức, chỉ đứng đó, để luồng linh khí cổ xưa từ Cây Thần Cổ Thụ bao trùm lấy không gian, khẳng định sự hiện diện của mình và của ý chí mà ông mang theo.
Mùi rêu phong cổ xưa, mùi gỗ mục và đất ẩm nồng hơn bao giờ hết, quyện với mùi sương đêm và lá cây tươi, tạo thành một mùi hương nguyên thủy, đậm chất rừng sâu. Bầu không khí trở nên nặng nề, nhưng không phải là ngột ngạt, mà là một sự trang nghiêm, linh thiêng, khiến người ta phải nín thở. Tiếng côn trùng đêm dường như cũng ngừng lại một chút, nhường chỗ cho sự im lặng đầy quyền năng, chờ đợi lời phán quyết.
Tần Mặc không tránh né ánh mắt của Mộc Tinh. Hắn biết, sự xuất hiện của vị linh hồn cổ xưa này không phải là ngẫu nhiên. Nó mang theo một thông điệp, một ý chí, mà hắn đã phần nào đoán được. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không chút nao núng, giống như một tảng đá sừng sững giữa dòng thác lũ.
Mộc Tinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói của ông trầm thấp, khàn khàn, như tiếng lá cây xào xạc trong một cơn gió cổ xưa, như tiếng rễ cây đang cựa mình trong lòng đất, đầy uy lực nhưng không kém phần trầm tư. "Kẻ 'làm nhiễu loạn' kia... ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ đã truyền đến. Ngươi đã gieo rắc nghi hoặc vào con đường 'nhân hóa' mà nó tin là chân lý... Một con đường đã được khẳng định qua hàng ngàn năm, một con đường mà nó đã dốc toàn bộ tâm sức để bảo vệ và dẫn dắt các linh thú."
Từng lời nói của Mộc Tinh như những chiếc lá khô rơi xuống, nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của lịch sử, của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của Linh Thú Sơn Mạch. Tần Mặc cảm nhận được sự bất mãn, thậm chí là tức giận ngầm ẩn trong ý chí mà Mộc Tinh truyền tải. Bạch Hổ Lão Tổ rõ ràng đã nhận thấy những hành động của hắn, những lời nói của hắn, và coi đó là sự can thiệp vào trật tự tự nhiên, vào con đường tiến hóa mà nó đã vạch ra cho các linh thú. Đối với Bạch Hổ, con đường của Tần Mặc không chỉ là sự khác biệt về triết lý, mà còn là một mối đe dọa trực tiếp đến sự ổn định và tương lai của Linh Thú Sơn Mạch.
"Bạch Hổ Lão Tổ đã nhận ra sự hiện diện của ta," Tần Mặc nói, giọng điệu bình tĩnh, không chút dao động, như thể hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay nao núng trước sự uy nghiêm của Mộc Tinh hay ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ. "Vậy nó muốn gì? Một lời cảnh cáo hay một thách thức?" Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc của Mộc Tinh, như muốn dò xét sâu hơn vào ý định thực sự của thần thú, muốn hiểu rõ hơn nỗi lòng của nó.
Mộc Tinh khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Ánh mắt ông dường như càng thêm sâu thẳm, như nhìn thấu cả quá khứ và tương lai. "Nó không hài lòng. Con đường của ngươi, trong mắt nó, là sự thoái hóa, là chối bỏ tiềm năng vĩ đại nhất của linh thú. Nó coi đó là sự phá hoại trật tự, là kéo lùi sự phát triển của vạn vật, đẩy chúng vào con đường yếu đuối và diệt vong trong một thế giới đầy rẫy cường giả. Nó muốn ngươi chứng minh... rằng con đường của ngươi không phải là hủy diệt tương lai. Nó muốn ngươi cho nó thấy, rằng 'ý chí tồn tại' mà ngươi nói, có thể dẫn dắt vạn vật đến một đỉnh cao mới, mà không cần phải đánh đổi bản chất, không cần phải trở thành một kẻ khác."
Mộc Tinh vươn một nhánh cây khô, mảnh mai nhưng đầy sức sống, từ cây trượng của mình ra. Nhánh cây ấy chạm nhẹ vào vai Tần Mặc. Cái chạm ấy không gây đau đớn về thể xác, nhưng Tần Mặc cảm thấy một luồng áp lực vô hình, một dòng chảy linh khí cổ xưa, hùng vĩ tràn vào cơ thể mình, mang theo toàn bộ ý chí kiên cường, bất diệt của Bạch Hổ Lão Tổ. Đó là một ý chí không thể lay chuyển, một niềm tin sắt đá vào con đường 'nhân hóa' mà nó đã theo đuổi suốt hàng ngàn năm, niềm tin rằng đó là con đường duy nhất để tồn tại và vươn lên cho linh thú. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự mong mỏi, sự kỳ vọng ẩn sâu dưới lớp vỏ của sự bất mãn. Bạch Hổ Lão Tổ không hoàn toàn khinh thường hắn, mà nó muốn hắn phải chứng minh, phải cho nó thấy một con đường khác, nếu con đường của hắn thực sự đúng đắn.
Hắc Phong, cảm nhận được luồng áp lực này, lại gầm gừ một tiếng dữ dội hơn, bộ lông trên gáy dựng đứng, đôi mắt đỏ rực tóe lửa, sẵn sàng lao vào bảo vệ chủ nhân bất cứ lúc nào. Ngân Loan cũng bay lượn trên đầu Tần Mặc, tiếng kêu của nó vang vọng, như một lời cảnh báo cho Mộc Tinh, thể hiện sự trung thành và lo lắng. Mộc Lâm Chủ đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt kiên định, siết chặt cây trượng trong tay, thân hình nhỏ bé của ông toát ra một luồng linh lực bảo vệ, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì có thể xảy ra.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào luồng ý chí đang chảy qua vai mình. Hắn không chỉ cảm nhận được sự tức giận, sự không hài lòng của Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn là một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự lo lắng sâu sắc cho tương lai của các linh thú. Bạch Hổ Lão Tổ thực sự tin rằng con đường 'nhân hóa' là con đường duy nhất để linh thú tồn tại và phát triển trong một thế giới ngày càng khắc nghiệt, nơi các tu sĩ nhân loại ngày càng mạnh mẽ và hung hãn. Nó không muốn nhìn thấy đồng loại của mình bị áp bức, bị hủy diệt, bị biến thành nô lệ. Niềm tin của nó, xuất phát từ một ý định bảo vệ, nhưng lại trở nên cực đoan, mù quáng, bởi nó đã quên đi giá trị của bản nguyên.
Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự kiên định tột độ, pha lẫn một chút cảm thông sâu sắc. Hắn nhìn Mộc Tinh, và qua ông, nhìn vào ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ. "Ta hiểu," hắn nói, giọng nói vẫn bình thản nhưng chứa đựng sức nặng của lời hứa, một lời hứa với cả vạn vật. "Ta sẽ chứng minh. Ta sẽ chứng minh rằng 'ý chí tồn tại' chân chính không cần phải chối bỏ bản nguyên, không cần phải chạy theo một hình thái nào khác để đạt đến sự vĩ đại. Ta sẽ chứng minh rằng vạn vật có thể tiến hóa, có thể trở nên mạnh mẽ, mà vẫn giữ được linh hồn và bản chất của chính mình. Ta sẽ cho nó thấy, rằng sức mạnh thật sự không nằm ở hình thái bên ngoài, mà ở sự kiên định với bản thân, ở sự hài hòa với tự nhiên."
Mộc Tinh thu nhánh cây về, đôi mắt xanh biếc nhìn Tần Mặc một cách phức tạp, như thể đang cân nhắc, đánh giá. "Ngươi đã gieo những hạt giống nghi hoặc vào lòng nhiều linh thú non dại, khiến chúng dao động. Bạch Hổ Lão Tổ không muốn thấy sự chia rẽ trong Linh Thú Sơn Mạch, không muốn thấy sự mất mát niềm tin vào con đường mà nó đã dốc sức xây dựng. Lời cảnh cáo này, cũng là một lời thách thức. Nó sẽ không can thiệp trực tiếp vào con đường của ngươi, nhưng nó sẽ quan sát. Và nếu ngươi không thể chứng minh lời nói của mình... hậu quả sẽ không thể lường trước. Linh Thú Sơn Mạch sẽ không thể chịu đựng sự chia rẽ quá lâu."
Lời nói của Mộc Tinh vang vọng trong không gian, như một lời tiên tri, một gánh nặng đè lên vai Tần Mặc. Hắn biết, cuộc đối đầu trực tiếp với Bạch Hổ Lão Tổ không còn xa nữa. Lời cảnh cáo này, đồng thời cũng là một sự công nhận gián tiếp về tầm ảnh hưởng của hắn. Hắn không còn là một kẻ vô danh nữa, mà là một lực lượng đủ mạnh để khiến một trong Tứ Đại Thần Thú phải lên tiếng, phải trực tiếp gửi thông điệp.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một chút hơi ấm và sự động viên, ánh mắt nàng thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường của hắn, sự thấu hiểu sâu sắc của hắn đối với vạn vật. Nàng tin vào hắn, vào con đường mà hắn đã chọn. Mộc Lâm Chủ cũng gật đầu nhẹ, ánh mắt ông thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào thiếu niên trước mặt. Ngân Loan trên vai Tần Mặc khẽ cọ đầu vào má hắn, như một lời động viên thầm lặng, một lời hứa sẽ luôn sát cánh. Những Linh Thú Trẻ kia, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng cũng đã ngẩng đầu lên, ánh mắt chúng nhìn Tần Mặc đầy hy vọng.
Tần Mặc quay lại nhìn Hồ Nguyệt Ảnh, ánh trăng đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh đang len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng mặt nước, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, đầy hứa hẹn. Cuộc chiến tư tưởng vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó đã bước sang một giai đoạn mới, gay cấn hơn, trực diện hơn. Hắn không đơn độc. Hắn có Tô Lam, Hắc Phong, Mộc Lâm Chủ, Ngân Loan, và những linh thú non dại đã được hắn cứu rỗi. Hắn là tiếng nói của "ý chí tồn tại", là người bảo vệ sự cân bằng, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Bạch Hổ Lão Tổ muốn hắn chứng minh? Được thôi, hắn sẽ chứng minh. Hắn sẽ cho cả Linh Thú Sơn Mạch, và cả Huyền Vực này, thấy được giá trị thực sự của "bản chất" và "tiến hóa" không cần phải "lên tiên" một cách mù quáng, một cách đánh đổi linh hồn.
Ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ, được truyền tải qua Mộc Tinh, không chỉ là một lời cảnh cáo, mà còn là một lời mời gọi, một lời thách thức. Tần Mặc biết, cuộc gặp gỡ định mệnh tại Hồ Nguyệt Ảnh, nơi hắn sẽ đối diện trực tiếp với thần thú, sẽ diễn ra rất sớm. Và khi đó, không chỉ là lời nói, mà còn là sự thật, là minh chứng từ chính những gì hắn đã làm, sẽ quyết định tương lai của Linh Thú Sơn Mạch, và có lẽ, cả Huyền Vực này.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.