Vạn vật không lên tiên - Chương 497: Bản Nguyên Hồi Sinh: Tiếng Gầm Của Hổ Tính Thuần Khiết
Tần Mặc chầm chậm mở mí mắt, một cảm giác mát lạnh như sương ban mai mơn man khuôn mặt, kéo hắn thoát khỏi dòng chảy ký ức vĩ đại của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Hơi thở của hắn trở nên sâu lắng, nhịp tim đập đều đặn, nhưng trong tâm khảm, một vũ trụ tri thức mới vừa được mở ra, những thông điệp về bản nguyên và sự cân bằng vạn vật đã hằn sâu. Ánh sáng bình minh non trẻ, yếu ớt nhưng kiên cường, bắt đầu le lói xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán lá cổ thụ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên mặt đất ẩm ướt. Mùi gỗ mục, rêu phong và đất tươi trộn lẫn với hơi sương còn vương đọng, tạo nên một hương vị nguyên sơ, thanh khiết của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Tiếng gió khẽ lướt qua những chiếc lá, tạo nên bản nhạc thì thầm của tự nhiên, như một lời chào đón hắn trở về thực tại.
Ngay trước tầm mắt hắn, thân hình Bạch Hổ Lão Tổ vẫn sừng sững uy nghi, nhưng linh khí màu bạc quanh nó lại hỗn loạn đến lạ thường, như một dòng sông cuộn chảy gặp phải ghềnh thác. Đôi mắt hổ vàng rực rỡ thường ngày giờ ẩn chứa một vẻ giằng xé sâu thẳm, một sự hoang mang không thể che giấu. Nó đứng bất động, nhưng mỗi thớ cơ bắp khổng lồ của nó dường như đang căng cứng, phản ánh một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Tần Mặc không cần lắng nghe ý niệm cụ thể, hắn có thể cảm nhận được sự bất an tột độ đang lan tỏa từ Thần Thú cổ đại này. Nỗi sợ hãi mất đi bản thân nếu không "nhân hóa" đã ăn sâu, nhưng giờ đây, hạt mầm của "hổ tính" thuần khiết mà hắn vừa gieo đã nảy mầm, tạo nên một sự xung đột gay gắt.
Xa xa, dưới một gốc cổ thụ khác, Tô Lam đứng đó, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung lên như cảm nhận được sự bất ổn trong linh khí. Nàng dõi theo Bạch Hổ Lão Tổ với ánh mắt đầy lo lắng, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ căng thẳng. Bên cạnh nàng, Mộc Lâm Chủ với dáng vẻ nhỏ bé, gầy guộc, đôi mắt xanh biếc tinh anh cũng không ngừng nhìn về phía Bạch Hổ, ánh nhìn chất chứa sự quan tâm sâu sắc, xen lẫn chút hy vọng mong manh. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Mộc Lâm Chủ, đôi mắt đỏ rực liên tục đảo qua lại giữa Tần Mặc và Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình nó hơi cúi thấp, một tư thế cảnh giác cao độ. Cả ba đều im lặng, không dám phá vỡ bầu không khí trang nghiêm và căng thẳng tột độ đang bao trùm khu vực.
Tần Mặc biết, đây là thời khắc then chốt. Sự giằng xé trong Bạch Hổ Lão Tổ có thể dẫn đến hai kết quả: hoặc nó sẽ chìm sâu hơn vào nỗi ám ảnh "nhân hóa", hoặc sẽ vỡ òa trong sự thức tỉnh bản nguyên. Không một chút chần chừ, hắn hít sâu một hơi, bước chân vững chãi tiến về phía Thần Thú. Dù thân hình hắn nhỏ bé đến nhường nào trước sự đồ sộ của Bạch Hổ, nhưng mỗi bước đi của Tần Mặc lại mang theo một sự kiên định, một ý chí không thể lay chuyển, như thể hắn đang bước đi trên chính con đường định mệnh của mình. Hắn không nói một lời nào, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm của mình để giao tiếp, để truyền đi sự thấu hiểu và lòng đồng cảm vô hạn.
Khi khoảng cách được rút ngắn, Tần Mặc nhẹ nhàng đưa bàn tay mình, đặt lên vầng trán rộng lớn của Bạch Hổ Lão Tổ. Làn da hắn cảm nhận được sự ấm áp và một chút rung động mơ hồ từ bộ lông bạc dày mượt. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung, dồn toàn bộ tâm niệm và năng lực "ý chí tồn tại" của mình vào kết nối này. Trong tâm trí hắn, hình ảnh về Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) hùng vĩ gầm vang dưới trăng, về những Hổ Tộc Cổ Đại với tiếng gầm hoang dã xé toạc màn đêm, về sự tự do không gì sánh được của "hổ tính" thuần khiết, tất cả đều được truyền tải một cách trực tiếp, không qua bất kỳ lời lẽ nào, thẳng vào ý thức đang giằng xé của Bạch Hổ Lão Tổ hiện tại.
"Ngươi sợ mất đi bản thân khi nhân hóa, nhưng ngươi cũng sợ mất đi bản thân nếu không làm thế," Tần Mặc thầm thì trong tâm trí Bạch Hổ, một tiếng vọng không lời nhưng mang sức nặng của ngàn năm lịch sử. "Khát vọng thăng tiên không phải là sai, nhưng nó không nên buộc ngươi phải từ bỏ chính mình. Ngươi không cần phải trở thành thứ mà ngươi không phải. Hãy lắng nghe... lắng nghe tiếng gầm từ sâu thẳm huyết mạch của ngươi. Đó là tiếng gọi của bản nguyên, tiếng gọi của chính ngươi." Hắn không cố gắng áp đặt, mà chỉ là một người dẫn đường, mở ra một cánh cửa cho Bạch Hổ tự mình bước qua. Năng lượng từ dòng ký ức cổ xưa mà Tần Mặc đã hấp thụ, giờ đây trở thành một dòng suối trong lành, nhẹ nhàng gột rửa những tạp niệm, những tư tưởng sai lầm đã bám rễ sâu trong ý chí của Thần Thú.
Dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, thân thể Bạch Hổ Lão Tổ bắt đầu phản ứng dữ dội. Một luồng linh khí màu bạc bùng nổ mạnh mẽ từ cơ thể nó, tỏa ra một uy áp kinh người, khiến cả không khí xung quanh như đặc quánh lại. Cây cỏ xung quanh Cây Thần Cổ Thụ, vốn đã chịu ảnh hưởng của linh khí hỗn loạn, giờ đây càng rung động mạnh hơn, những giọt sương đêm còn đọng trên lá bay tán loạn. Linh khí bạc cuộn xoáy như một cơn lốc, lúc bùng lên dữ dội, lúc lại co rút lại, tạo ra những luồng gió mạnh mẽ thổi tung tóc Tần Mặc và khiến Tô Lam, Mộc Lâm Chủ phải nheo mắt. Mùi ozone nồng nặc lan tỏa trong không khí, báo hiệu một sự biến đổi cực lớn đang diễn ra.
Trong tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ, dưới sự kết nối mạnh mẽ của Tần Mặc, những hình ảnh và cảm nhận từ ký ức Kỷ Nguyên Hiền Giả trở nên sống động như thật. Nó thấy mình là một con hổ con hoang dã, vờn đuổi bướm trong ánh nắng, cảm nhận sự mềm mại của đất dưới mỗi bước chân. Nó thấy mình trưởng thành, trở thành một chiến binh dũng mãnh, săn đuổi con mồi với tốc độ kinh hồn, với mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm đều tràn đầy sức mạnh nguyên thủy. Nó cảm nhận được sự tự do tuyệt đối khi chạy xuyên qua những cánh rừng bất tận, không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào ngoài bản năng sinh tồn và khát khao tự do. Nó nghe thấy tiếng gầm uy lực của tổ tiên, những tiếng gầm xé toạc màn đêm, khẳng định chủ quyền của loài hổ, không phải là tiếng gầm của một kẻ sợ hãi, mà là tiếng gầm của một chúa tể.
Những ký ức ấy va chạm dữ dội với khát vọng "nhân hóa" đã ăn sâu trong nó. Một bên là hình ảnh của một cá thể thần linh, tu luyện thành người, đạt được trí tuệ và quyền năng vượt trội. Một bên là bản năng nguyên thủy, sự dũng mãnh, sự tự do của "hổ tính", những điều đã tạo nên nó. Bạch Hổ Lão Tổ cảm thấy ý chí của mình bị xé làm đôi. Thân thể khổng lồ của nó run rẩy không ngừng, những tiếng gầm gừ đau đớn thoát ra từ cổ họng, không phải là tiếng gầm uy lực, mà là âm thanh của một linh hồn đang bị giằng xé.
"Ta... ta là ai?" một ý niệm hỗn loạn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đó là tiếng lòng của Bạch Hổ Lão Tổ. "Ta khao khát... sức mạnh... nhưng... nhưng đây mới là... ta!" Tiếng gầm gừ chuyển thành một tiếng gầm uy lực hơn, nhưng vẫn pha lẫn sự bối rối và đau đớn. Đôi mắt vàng rực của nó lúc thì ánh lên sự khao khát được biến đổi, lúc lại rực cháy vẻ hoang dã, bản năng nguyên thủy. Tần Mặc vẫn giữ vững kết nối, ánh mắt hắn kiên định, không chút dao động. Hắn biết, đây là thời khắc quyết định. Hắn không thể can thiệp trực tiếp vào sự lựa chọn của Bạch Hổ, mà chỉ có thể là ngọn hải đăng dẫn lối cho nó tìm về bến bờ của chính mình.
Mộc Lâm Chủ khẽ nắm chặt cây trượng gỗ trong tay, khuôn mặt gầy guộc lộ rõ vẻ căng thẳng. "Sự giằng xé này... có lẽ đã vượt quá sức chịu đựng của một linh thú bình thường," y thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị tinh thần cho bất kỳ tình huống bất trắc nào. Nàng chưa từng chứng kiến một Thần Thú cổ đại nào trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đến vậy. Hắc Phong, không kiềm chế được, bật dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Bạch Hổ, một tiếng rên rỉ trầm thấp thoát ra từ cổ họng, như bày tỏ sự đồng cảm với nỗi đau của một linh thú cùng loài.
Tần Mặc cảm nhận được sự hỗn loạn trong ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ đang lên đến đỉnh điểm. Hắn dồn thêm ý niệm, không phải là mệnh lệnh, mà là một lời nhắc nhở sâu sắc: "Sức mạnh chân chính không nằm ở việc ngươi trở thành ai, mà ở việc ngươi là ai... và ngươi chấp nhận điều đó. Bản nguyên của ngươi... là món quà quý giá nhất." Dưới sự hướng dẫn kiên trì của Tần Mặc, đôi mắt Bạch Hổ Lão Tổ từ từ chuyển từ vẻ hoang mang sang sự tập trung cao độ, sau đó, một ánh vàng rực rỡ bùng lên, không còn là sự bối rối, mà là ngọn lửa của sự thấu hiểu và quyết đoán. Linh khí bạc xung quanh nó không còn bùng nổ và co rút hỗn loạn, mà bắt đầu tụ lại, xoáy tròn mạnh mẽ, tạo thành một trường lực ổn định và uy nghiêm. Tần Mặc biết, Bạch Hổ đã bắt đầu tìm thấy con đường của chính mình.
Bầu không khí căng thẳng tột độ bỗng chốc vỡ òa bởi một tiếng gầm vang động trời đất. Đó không còn là tiếng gầm đau đớn hay giằng xé, mà là tiếng gầm thuần khiết của một vị thần thú đã tìm lại bản ngã. Tiếng gầm ấy mang theo uy lực lay chuyển cả không gian, khiến những tán lá cổ thụ rung lên bần bật, chim chóc trong rừng kinh hoàng bay tán loạn. Tuy nhiên, trong tiếng gầm hùng tráng ấy, không còn sự hung hãn mù quáng, mà thay vào đó là sự uy nghiêm, bình tĩnh và một niềm kiêu hãnh bất diệt. Sóng âm từ tiếng gầm lan tỏa khắp Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, như một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định bản thân mạnh mẽ và dứt khoát.
Tần Mặc nhẹ nhàng gỡ tay khỏi vầng trán của Bạch Hổ Lão Tổ. Một nụ cười nhẹ nhõm, ẩn chứa sự mãn nguyện và hy vọng, nở trên môi hắn. Hắn lùi lại một bước, chiêm ngưỡng sự biến đổi. Bạch Hổ Lão Tổ đứng thẳng, thân hình khổng lồ của nó phát ra ánh sáng bạc rực rỡ, không chói chang mà huyền ảo, như thể nó vừa gột rửa mọi bụi bặm và trở về với vẻ đẹp nguyên thủy nhất của mình. Uy áp tỏa ra từ nó vẫn mạnh mẽ kinh người, nhưng giờ đây, nó mang theo một sự hài hòa lạ kỳ với thiên nhiên xung quanh, không còn đối lập hay gây áp lực nặng nề.
Đôi mắt vàng rực của Bạch Hổ Lão Tổ, giờ đây trong veo và đầy trí tuệ, nhìn thẳng vào Tần Mặc. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc không cần lắng nghe bằng "ý chí tồn tại" cũng có thể cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc, lòng biết ơn vô hạn và một sự tôn trọng tuyệt đối đang dâng trào từ Thần Thú.
"Ta đã lãng quên... cái đẹp của tiếng gầm này," một truyền âm trầm thấp, đầy uy lực, nhưng cũng mang theo chút hoài niệm, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Tần Mặc, đồng thời lan tỏa nhẹ nhàng đến Tô Lam và Mộc Lâm Chủ. "Ngươi... đã chỉ lối cho ta thấy lại bản ngã thật sự. Ta là Hổ, không phải là Nhân." Lời tuyên bố ấy không chỉ là sự chấp nhận bản thân, mà còn là một lời thề, một sự từ bỏ con đường mù quáng đã đeo đuổi nó hàng thiên niên kỷ. Nó không có vẻ hối tiếc, chỉ có sự bình yên đến diệu kỳ.
Trong một động tác đầy uy nghi nhưng cũng chứa đựng sự tôn trọng sâu sắc, Bạch Hổ Lão Tổ cúi đầu nhẹ trước Tần Mặc. Đó không phải là sự thần phục của kẻ yếu, mà là hành động của một vị chúa tể rừng xanh dành cho một vị hiền giả đã khai sáng cho nó. Tần Mặc khẽ gật đầu đáp lại, một sự công nhận cho sự thức tỉnh vĩ đại của Thần Thú.
Mộc Lâm Chủ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Y bước tới, ánh mắt xanh biếc nhìn Bạch Hổ Lão Tổ đầy xúc động, khóe mắt y dường như ánh lên một giọt lệ vô hình. "Tiếng gầm này... đã bao lâu rồi ta không được nghe tiếng gầm thuần khiết như vậy," y thì thầm, giọng nói run run. Sau đó, y nhìn Tần Mặc với vẻ tin tưởng tuyệt đối, như thể hắn vừa làm nên một phép màu mà y đã chờ đợi cả một đời. "Ngươi... thực sự đã làm được."
Tô Lam thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên khuôn mặt thanh tú của nàng. Vẻ lo lắng ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự hân hoan và một niềm tin mãnh liệt vào Tần Mặc. Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự ngưỡng mộ chân thành. Hắc Phong, con sói đen tuyền, khẽ rên rỉ một tiếng dài, tiếng rên rỉ này không còn là sự đồng cảm với nỗi đau, mà là sự hưởng ứng, một lời chào đón Bạch Hổ Lão Tổ trở về với bản nguyên của mình. Nó từ từ tiến lại gần hơn, ánh mắt đỏ rực vẫn giữ vẻ cảnh giác nhưng cũng pha lẫn sự kính trọng.
Tần Mặc biết rằng, với sự thức tỉnh này, Bạch Hổ Lão Tổ đã hoàn toàn vượt qua khát vọng "nhân hóa" mù quáng, và sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ, đáng tin cậy trong cuộc chiến bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực. Sự kiện này không chỉ là thành công cá nhân của Tần Mặc, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho triết lý "cân bằng bản chất" của hắn. Nó cho thấy, vạn vật không cần phải biến đổi thành thứ khác để đạt đến đỉnh cao, mà chỉ cần trân trọng và phát huy bản nguyên của chính mình.
Thành công của Tần Mặc trong việc dẫn dắt một Thần Thú cổ đại đã chứng minh rằng năng lực "ý chí tồn tại" của hắn có thể tác động sâu sắc đến cả những sinh vật mạnh nhất, mở ra khả năng thuyết phục hoặc thức tỉnh các thực thể khác trong tương lai. Việc Bạch Hổ Lão Tổ chấp nhận bản chất của mình như một Thần Thú, thay vì "nhân hóa", ngụ ý rằng Tần Mặc sẽ tiếp tục tìm kiếm và củng cố các liên minh với các lực lượng tự nhiên và linh thú khác, những người muốn bảo vệ bản nguyên của mình. Mộc Lâm Chủ và Tô Lam, những người đã chứng kiến toàn bộ quá trình, niềm tin và sự ủng hộ của họ đối với Tần Mặc đã được củng cố hơn bao giờ hết, chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn khi Tần Mặc rời Linh Thú Sơn Mạch để đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đang ra sức khai thác linh khí tự nhiên, đẩy Huyền Vực đến bờ vực sụp đổ.
Tần Mặc quay lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những đỉnh núi mờ ảo trong sương sớm. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một đồng minh mạnh mẽ, và quan trọng hơn, một niềm tin vững chắc rằng con đường "cân bằng bản chất" là khả thi. Một bình minh mới đang lên, không chỉ cho riêng Linh Thú Sơn Mạch, mà còn cho cả Huyền Vực.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.