Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 518: Bóng Đêm Trong Sa Mạc: Chạm Trán Lưỡi Hái Thăng Tiên

Tần Mặc quay người lại, ánh mắt hắn hướng về phía sâu hơn của Di Tích Cổ Tiên. Những tàn tích cổ đại giờ đây hiện ra rõ nét hơn dưới ánh nắng chói chang, không còn bị che khuất bởi cát bụi hay bóng đêm. Chúng sừng sững giữa sa mạc hoang tàn, mang theo một vẻ đẹp bi tráng và một sự bí ẩn không lời. Cảm giác "sợ hãi cổ xưa" vẫn còn đó, nhưng Tần Mặc biết rằng, mỗi bước chân vào sâu hơn sẽ đưa hắn đến gần hơn với "chân lý thất lạc", và có lẽ, đến gần hơn với lời giải đáp cho nỗi sợ hãi của vạn vật. Hành trình này không chỉ là tìm kiếm một bí mật, mà còn là một cuộc đối đầu tư tưởng trực tiếp với những kẻ đang cố gắng ép buộc vạn vật phải "thăng tiên", những kẻ đã quên mất rằng, sự tồn tại không chỉ nằm ở sức mạnh hay quyền năng, mà còn ở sự cân bằng bản chất, ở quyền được là chính nó của mỗi thực thể. Thiên Diệu Tôn Giả có lẽ đang ở đâu đó trong những tàn tích này, che giấu hoặc khai thác "chân lý thất lạc" cho mục đích của riêng hắn. Nhưng Tần Mặc không sợ hãi. Hắn biết rằng, năng lực của hắn, sự đồng cảm của hắn, và những đồng minh như Lục Vô Trần, sẽ là chìa khóa để vén màn bí mật này. Cuộc hành trình thực sự chỉ mới bắt đầu.

Ánh sáng ban mai vẫn còn mang theo hơi lạnh se sắt của đêm sa mạc, nhưng chỉ một khắc sau, mặt trời đã vươn lên cao, đổ thứ nắng vàng rực rỡ, thiêu đốt xuống những tàn tích cổ xưa. Di Tích Cổ Tiên hiện ra uy nghiêm và trầm mặc, những tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa nặng nề bởi hàng ngàn năm cát bụi và gió táp. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ không còn rõ hình thù, những cổng vòm đổ nát đứng chênh vênh giữa không trung, và những bức tường thành sụp đổ nằm vương vãi như những mảnh xương của một sinh vật khổng lồ đã chết. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, gợi lên một nền văn minh đã từng đạt đến đỉnh cao của sự vĩ đại, trước khi bị thời gian và có lẽ là một biến cố nào đó vùi lấp.

Tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá và những công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn cổ xưa. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân, đôi khi lại có những tiếng động lạ từ sâu bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ, hay tiếng bước chân của những sinh vật bí ẩn đang ẩn mình. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bao trùm lấy không gian. Tất cả tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch, khô cằn và cô độc đến tột cùng.

Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong tiếp tục hành trình vào sâu hơn trong lòng di tích. Mỗi bước chân của họ đều được đặt xuống một cách thận trọng, nhẹ nhàng, hòa mình vào sự tĩnh lặng chết chóc của nơi này. Tần Mặc vẫn còn suy tư về những "tiếng nói" của cây cầu mục nát, về nỗi sợ hãi và khát khao được lắng nghe của nó. Hắn cảm nhận được rằng, mỗi vật thể nơi đây, dù chỉ là một viên đá nhỏ, một mảnh gốm vỡ, hay một phần của bức tường đổ nát, đều mang trong mình một "ý chí tồn tại" riêng, một câu chuyện riêng.

Lục Vô Trần bước đi phía trước Tần Mặc một chút, ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng ngóc ngách của những tàn tích. Khuôn mặt khắc khổ của hắn vẫn hằn sâu những nếp nhăn, nhưng giờ đây không còn là sự hoài nghi trống rỗng, mà là sự cảnh giác cao độ của một người từng trải. Hắn đánh giá địa hình, những cái bóng đổ dài từ những khối đá khổng lồ, và những con đường tiềm ẩn có thể dẫn đến hiểm nguy.

"Nơi này... có vẻ bị bỏ hoang từ rất lâu, nhưng vẫn ẩn chứa những nguy hiểm khó lường," Lục Vô Trần trầm giọng nói, âm thanh của hắn bị hút vào không gian rộng lớn và tĩnh mịch, chỉ còn vang vọng một cách yếu ớt. Hắn dừng lại bên một cột đá gãy đổ, đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt thô ráp, cảm nhận sức nặng của thời gian đã in hằn lên đó. "Linh khí nơi đây rất hỗn loạn, lại có vẻ như bị phong tỏa, khó lòng dò xét."

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn xa xăm, xuyên qua những đổ nát, nhìn vào một điểm vô định nào đó phía chân trời cát. "Không phải bị bỏ hoang... mà là bị lãng quên, hoặc bị cố tình che giấu... Ý chí của vạn vật nơi đây... rất hỗn loạn, như đang cố gắng che giấu điều gì đó." Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, một nỗi buồn khôn tả. Hắn cảm nhận được sự im lặng gào thét của những tàn tích, sự bất lực của chúng khi phải chứng kiến sự mục nát, sự cô độc khi không còn ai lắng nghe câu chuyện của chúng. Mỗi tiếng gió rít qua khe đá, mỗi hạt cát lạo xạo lăn xuống từ một bức tường đổ, đều mang theo một lời than vãn, một nỗi sợ hãi mơ hồ về một điều gì đó đang đến gần.

Hắc Phong đi sát bên Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó hòa vào cái bóng của những tàn tích. Đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét ngang dọc, tai nó vểnh lên, thu nhận từng âm thanh nhỏ nhất trong sa mạc rộng lớn. Nó gầm gừ nhẹ, một tiếng động trầm thấp chỉ đủ để Tần Mặc và Lục Vô Trần nghe thấy, như muốn báo hiệu rằng nó cũng cảm nhận được điều gì đó không ổn.

Họ di chuyển một cách chậm rãi, thận trọng, tránh xa những khu vực trống trải nơi ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu thẳng xuống, có thể dễ dàng bị phát hiện. Thay vào đó, họ tận dụng từng tàn tích đổ nát, từng bức tường đổ, từng khối đá khổng lồ để làm nơi ẩn nấp tạm thời, di chuyển từ bóng râm này sang bóng râm khác. Mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, mỗi hơi thở đều được nén lại. Trong tâm trí Tần Mặc, hắn không ngừng "lắng nghe" những "ý chí tồn tại" xung quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự bất thường, hay những luồng "ý chí" mạnh mẽ, có tổ chức có thể là mối đe dọa. Hắn biết rằng, ở nơi đây, sự cẩn trọng không bao giờ là thừa thãi. Mạng lưới của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ rộng lớn, mà còn tinh vi đến mức khó lường.

***

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, đổ thứ nắng gay gắt nhất của buổi trưa xuống Di Tích Cổ Tiên, không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Gió sa mạc cũng mạnh hơn, cuốn theo những luồng cát mịn, tạo thành những dải lụa vàng huyền ảo nhưng cũng đầy nguy hiểm. Tần Mặc và Lục Vô Trần đang ẩn mình sau một bức tường đá cao gần ba trượng, là phần còn sót lại của một ngôi đền cổ. Bức tường đã ngả màu xám xịt, loang lổ bởi thời gian, trên bề mặt vẫn còn in hằn những phù điêu về các vị thần hay những sinh vật huyền thoại, giờ đã bị cát bụi làm mờ đi, chỉ còn là những đường nét mơ hồ.

Tần Mặc nhắm nhẹ mắt lại, ngón tay hắn khẽ chạm vào bề mặt thô ráp của bức tường. Hắn đang cố gắng 'lắng nghe' câu chuyện của nó, cảm nhận "ý chí tồn tại" của nó, hy vọng tìm thấy một manh mối, một lời cảnh báo, hay đơn giản chỉ là một hướng đi an toàn hơn. Những tàn tích nơi đây, không như cây cầu, không có nỗi sợ hãi rõ ràng, mà chỉ là một sự mệt mỏi sâu sắc, một sự chịu đựng âm thầm trước sự vùi lấp của thời gian và sự lãng quên.

Đột nhiên, đồng tử Tần Mặc co rút lại. Một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ, có tổ chức, nhưng lại vô cùng đồng nhất và lạnh lẽo, bỗng nhiên tràn vào tâm trí hắn. Nó không phải là ý chí của một sinh linh đơn lẻ, cũng không phải là sự hỗn loạn của vạn vật tự nhiên. Nó giống như một khối sắt thép đang di chuyển, không có cảm xúc, không có sự dao động, chỉ có một mục đích duy nhất, được điều khiển bởi một ý chí chủ đạo. Cảm giác này khiến Tần Mặc rùng mình. Hắn lập tức nhận ra đây là ai.

"Cẩn thận... Có người tới..." Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn căng thẳng đến lạ, đôi mắt đen láy mở to, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn tháp đá đổ nát hiện ra mờ ảo trong không khí nóng chảy. "Ý chí của họ... rất mạnh mẽ, nhưng lại như bị đồng hóa... không có sự tự do..."

Lục Vô Trần nhíu mày. Hắn không có năng lực của Tần Mặc, nhưng kinh nghiệm nhiều năm phiêu bạt đã tôi luyện cho hắn một trực giác nhạy bén đối với nguy hiểm. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đang lan tỏa trong không khí, một sự bất an đang bò dọc sống lưng. Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, lập tức thu lại mọi biểu cảm trên khuôn mặt.

"Lực lượng của Thiên Diệu Tôn Giả," Lục Vô Trần gằn giọng, bàn tay hắn đã vô thức đặt lên chuôi kiếm bên hông, tuy biết rằng ở đây không nên động thủ. "Chúng ta phải ẩn nấp!"

Không cần Lục Vô Trần nhắc nhở, Tần Mặc đã hành động. Hắn kéo Lục Vô Trần và Hắc Phong ẩn mình sâu hơn vào một khe nứt tự nhiên trong bức tường đổ nát. Khe nứt này hẹp và sâu, chỉ vừa đủ cho ba người chui vào, nhưng lại được che khuất bởi một tảng đá lớn và những mảnh vỡ khác, tạo thành một nơi ẩn nấp hoàn hảo. Hắc Phong, với bản năng sinh tồn cực kỳ nhạy bén, lập tức co mình lại, thu hết khí tức cường đại của một linh thú cấp cao, trở nên im lặng như một cái bóng. Đôi mắt đỏ rực của nó nheo lại, quan sát ra bên ngoài qua khe hở nhỏ.

Chỉ vài hơi thở sau, một đội tuần tra tinh nhuệ của Thiên Diệu Tôn Giả xuất hiện. Họ di chuyển với đội hình chặt chẽ, bước chân đều đặn, không một tiếng động thừa thãi. Mỗi người đều mặc giáp phục màu bạc sáng loáng, hoặc trắng tinh khôi, với những hoa văn tinh xảo của Thiên Diệu Tông được khắc nổi trên ngực và vai. Khí tức của họ mạnh mẽ và đồng bộ đến đáng sợ, như một cỗ máy chiến tranh được lập trình hoàn hảo. Ánh mắt họ lạnh lùng, gần như không có cảm xúc cá nhân, quét khắp nơi với sự vô cảm của những kẻ thực thi mệnh lệnh. Trên tay họ là những thiết bị thám trắc tiên tiến, phát ra những luồng linh quang mờ ảo, quét qua từng tảng đá, từng ngóc ngách của di tích. Chúng không chỉ dò tìm linh khí, mà còn có khả năng phát hiện những dao động nhỏ nhất của "ý chí tồn tại" nếu không được che giấu kỹ lưỡng.

Tần Mặc nín thở, hắn cảm nhận rõ ràng từng luồng "ý chí" lạnh lẽo đó đang lướt qua nơi họ ẩn nấp. Hắn nhận ra, đây không còn là những tu sĩ bình thường truy cầu thăng tiên. Đây là những con người đã bị "đồng hóa ý chí", bản chất cá nhân của họ đã bị mài mòn, thay thế bằng ý chí tối thượng của Thiên Diệu Tôn Giả. Giống như những công cụ, những lưỡi kiếm sắc bén không còn nghĩ đến việc mình muốn chém gì, mà chỉ tuân theo ý chí của người cầm kiếm. Một cảm giác ghê rợn dâng lên trong lòng Tần Mặc. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo đó giờ đây hiện rõ ràng hơn bao giờ hết, không chỉ là sự phá vỡ cân bằng tự nhiên, mà còn là sự tha hóa tận cùng của bản chất sinh linh.

***

Trong khe đá hẹp, không khí trở nên nóng bức và ngột ngạt. Bụi bặm từ đá cổ lơ lửng, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Bên ngoài, tiếng bước chân đều đặn của đội tuần tra vang vọng, kết hợp với âm thanh "bíp... bíp..." nhẹ nhàng từ những thiết bị thám trắc tiên tiến của họ, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng. Tần Mặc nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào năng lực "ý chí tồn tại" của mình. Hắn không chỉ lắng nghe ý chí của vạn vật, mà còn "đọc" được chuyển động, ý đồ và thậm chí là những suy nghĩ mơ hồ nhất từ những kẻ thù đang di chuyển bên ngoài.

Từng luồng "ý chí đồng hóa" lạnh lẽo lướt qua, Tần Mặc cảm nhận được chúng đang quét từng mét vuông của khu vực. Hắn biết chính xác vị trí của từng tên tu sĩ, hướng quét của từng thiết bị thám trắc. Hắn bắt đầu đưa ra những ám hiệu tinh tế cho Lục Vô Trần. Không cần lời nói, chỉ cần một cái nháy mắt, một cử động nhẹ của ngón tay, một cái gật đầu nhỏ, Lục Vô Trần đã hiểu ý.

"Ba bước... bên phải... có một lỗ hổng..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ đến mức gần như không nghe thấy, chỉ đủ để Lục Vô Trần ở sát bên cảm nhận được. Ngón tay hắn khẽ chỉ về một vị trí trên bức tường đá bên trong khe nứt.

Lục Vô Trần, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức hiểu ý. Hắn khẽ dịch chuyển thân mình, ép sát vào vách đá, điều chỉnh tư thế ẩn nấp. Hắn biết rằng Tần Mặc đang chỉ dẫn hắn tránh khỏi một điểm mù của thiết bị thám trắc, hoặc một khe hở trong đội hình tuần tra. Sự phối hợp giữa họ đã đạt đến mức độ ăn ý đến kinh ngạc, như thể họ đã cùng nhau trải qua hàng trăm trận chiến.

Hắc Phong nằm im như một tảng đá, đôi mắt đỏ rực của nó vẫn mở, nhưng ánh nhìn không còn vẻ hung tợn mà chỉ là sự cảnh giác cao độ. Nó thu mình lại, cố gắng làm cho cơ thể mình nhỏ nhất có thể, như một bóng ma hòa vào bóng tối của khe đá. Tiếng gầm gừ rất khẽ của nó, chỉ là một rung động trong cổ họng, cho thấy sự sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào nếu có điều gì sai lệch.

Đột nhiên, tiếng "bíp" của thiết bị thám trắc trở nên dồn dập hơn, gần ngay bên ngoài khe nứt. Một luồng linh quang màu xanh lam mờ ảo quét thẳng vào vị trí họ đang ẩn nấp. Khoảnh khắc đó, trái tim của Lục Vô Trần như ngừng đập. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ linh quang đó, một sự dò xét thấu xương. Hắn nín thở, toàn thân cứng đờ, chỉ có đôi mắt vẫn không rời Tần Mặc.

Tần Mặc vẫn nhắm mắt, nhưng trán hắn đã lấm tấm mồ hôi. Hắn đã cảm nhận được luồng linh quang đó đang tiến sát, và hắn biết rằng, có một sự bất thường nhỏ từ "ý chí tồn tại" của một mẩu đá nhỏ ngay trước mặt họ. Nó không phải là ý chí của họ, nhưng lại là một điểm yếu có thể bị phát hiện. Hắn dùng ý niệm, tập trung vào "ý chí" của mẩu đá đó, cố gắng làm cho nó trở nên "tĩnh lặng" nhất có thể, hòa vào sự mục nát của môi trường xung quanh. Đó là một nỗ lực cực kỳ tinh vi và nguy hiểm, bởi chỉ một chút sơ sẩy, họ sẽ bị lộ.

Linh quang dừng lại ngay bên ngoài, chỉ cách họ một lớp đá mỏng. Lục Vô Trần có thể nghe thấy tiếng bước chân của một tu sĩ dừng lại, dường như đang kiểm tra thiết bị thám trắc. Thời gian như ngừng trôi. Từng giây trôi qua dài như cả thế kỷ. Lục Vô Trần có thể cảm nhận được hơi thở của Tần Mặc ngay bên cạnh, nhẹ nhàng và đều đặn đến kinh ngạc trong tình huống sinh tử này.

Rồi, một tiếng "bíp" nhẹ nhàng vang lên, và linh quang màu xanh lam rút lui. Tiếng bước chân tiếp tục di chuyển, hòa vào đội hình tuần tra. Khoảnh khắc nguy hiểm đã qua đi. Lục Vô Trần thở phào một hơi thật dài, như trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc.

"Chúng... chúng có thể cảm nhận được linh khí rất yếu... Ngươi làm sao biết được chính xác như vậy?" Lục Vô Trần gằn giọng, mặc dù vẫn cố gắng giữ âm lượng thấp nhất có thể. Sự nghi ngờ cố hữu của hắn đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự nể phục không thể che giấu. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, gặp gỡ không biết bao nhiêu cao thủ, nhưng chưa từng thấy ai có năng lực kỳ lạ và hữu dụng đến mức này.

Tần Mặc mở mắt, đôi mắt hắn hơi mệt mỏi nhưng vẫn sâu thẳm và kiên định. "Ý chí của chúng... tuy đồng nhất, nhưng vẫn có những khe hở nhỏ... và ý chí của vạn vật xung quanh... cũng có thể cho ta biết nhiều điều." Hắn nói, giọng bình thản, như thể vừa làm một điều hết sức bình thường. Hắn không giải thích nhiều, nhưng Lục Vô Trần hiểu rằng, năng lực của Tần Mặc không chỉ là nghe thấy tiếng lòng của vạn vật, mà còn là một thứ radar sống, một giác quan thứ sáu vượt xa mọi linh thức tu luyện.

***

Mặt trời bắt đầu lặn dần về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời sa mạc bằng sắc cam rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím sẫm. Gió sa mạc cũng dịu đi, mang theo một chút hơi lạnh của đêm đang tới. Sau khi đội tuần tra đã rời đi xa, không còn cảm nhận được "ý chí đồng hóa" lạnh lẽo của chúng, Tần Mặc và liên minh cẩn thận rời khỏi nơi ẩn nấp. Họ đi sâu vào một khu vực hẻo lánh hơn của Di Tích Cổ Tiên, nơi có một ốc đảo nhỏ đã khô cạn, và những tàn tích khuất lấp sau những cồn cát cao.

Cảm giác nguy hiểm tạm thời qua đi, nhưng sự kiện vừa rồi đã in sâu vào tâm trí cả Tần Mặc và Lục Vô Trần. Nó khiến cả hai nhận thức rõ hơn về mức độ kiểm soát và sức mạnh kinh hoàng của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ có lực lượng hùng hậu, mà còn có những phương tiện tinh vi, và quan trọng hơn, một phương pháp "đồng hóa" ý chí của kẻ khác, biến họ thành những công cụ hoàn hảo.

Lục Vô Trần thở phào một tiếng, nhưng không phải là tiếng thở dài mệt mỏi như thường lệ, mà là một tiếng thở nhẹ nhõm, pha lẫn sự kinh ngạc và một chút hưng phấn. Hắn quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết. Sự hoài nghi cố hữu trong hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tin tưởng tuyệt đối và một sự nể phục sâu sắc.

"Nếu không có ngươi, chúng ta đã bị phát hiện rồi. Năng lực của ngươi... thật sự vượt ngoài hiểu biết của ta," Lục Vô Trần nói, giọng hắn trầm ấm hơn, mang theo một sự chân thành hiếm thấy. Hắn đã thấy Tần Mặc "nói chuyện" với cây cầu mục nát, và giờ đây là khả năng "đọc" ý chí và chuyển động của kẻ thù. Điều này hoàn toàn phá vỡ mọi định luật tu luyện mà hắn từng biết.

Tần Mặc không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt hắn trầm tư, nhìn vào những vệt mây màu tím đang trôi lững lờ trên bầu trời hoàng hôn. "Ý chí của họ... rất mạnh, nhưng không phải là ý chí của cá nhân. Giống như... tất cả đều là một phần của một ý chí lớn hơn. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn không chỉ là tu sĩ." Hắn cảm nhận được sự trống rỗng trong những "ý chí" đó, một sự mất mát bản chất, giống như một dòng sông bị ép phải chảy ngược dòng, dù vẫn mạnh mẽ nhưng đã mất đi sự tự do của mình.

Lục Vô Trần im lặng một lúc, suy ngẫm về lời nói của Tần Mặc. "Vậy... hắn là gì?" Hắn hỏi, giọng nói đầy rẫy sự tò mò và một chút sợ hãi. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một tu sĩ, thì hắn là gì? Một tồn tại cao hơn? Hay một thực thể đã vượt qua giới hạn của sinh linh?

Tần Mặc lắc đầu, không thể trả lời câu hỏi đó. Hắn cũng không biết. Nhưng hắn cảm nhận được, "sự đồng hóa ý chí" này chính là một biểu hiện cực đoan của con đường "thăng tiên vô độ" mà "chân lý thất lạc" đã cảnh báo. Nó không chỉ là việc khai thác sức mạnh của vạn vật, mà còn là việc bóp méo, thậm chí hủy diệt bản chất cá nhân của chúng, biến chúng thành những con rối vô tri phục vụ cho một mục đích duy nhất. Và Thiên Diệu Tôn Giả chính là kẻ đứng đầu, kẻ đang dẫn dắt cả thế giới đi theo con đường đầy rủi ro này.

Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, một cử chỉ an ủi. Nó cũng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, sự phức tạp trong suy nghĩ của chủ nhân.

Họ tìm một chỗ ẩn khuất sau một khối đá lớn, nơi bóng tối hoàng hôn đã bao trùm hoàn toàn. Lục Vô Trần bắt đầu nhóm lửa nhỏ bằng những cành cây khô tìm được, để xua đi cái lạnh đang len lỏi. Ngọn lửa lập lòe chiếu sáng khuôn mặt suy tư của Tần Mặc. Cả hai đều biết rằng, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp bội. Thiên Diệu Tôn Giả đã có sự hiện diện đáng kể và kiểm soát chặt chẽ khu vực Di Tích Cổ Tiên, điều này cho thấy hắn đang tích cực tìm kiếm thứ gì đó, có thể là "chân lý thất lạc", hoặc chính Tần Mặc. Sự phối hợp ăn ý và tin tưởng lẫn nhau giữa Tần Mặc và Lục Vô Trần đã được củng cố trong khoảnh khắc sinh tử. Lục Vô Trần không chỉ là một đồng minh về chiến thuật, mà còn dần trở thành một người thấu hiểu lý tưởng của Tần Mặc. Hắn đã nhìn thấy một tia hy vọng mới, một con đường mới trong cuộc đời của mình, không phải là sự truy cầu quyền năng vô độ, mà là sự cân bằng và tôn trọng "vật tính" của vạn vật. Cuộc hành trình này không chỉ là một cuộc khám phá bí mật cổ xưa, mà còn là một cuộc đối đầu tư tưởng, một cuộc chiến giành lại sự tự do và bản chất của vạn vật khỏi móng vuốt của "thăng tiên vô độ".

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free