Vạn vật không lên tiên - Chương 531: Hành Lang Linh Hồn: Tiếng Than Vang Của Kẻ Bị Lãng Quên
Căn phòng ảo ảnh tan rã, không phải trong yên bình, mà bằng một tiếng gầm rú rung chuyển đến tận linh hồn, như thể chính không gian đang bị xé nát. Tấm bia đá nhỏ, vừa là nơi gửi gắm những lời cảnh báo cuối cùng, vừa là chiếc neo giữ ảo ảnh, chợt vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti, lấp lánh như những hạt bụi thời gian rồi biến mất. Không khí trong hành lang vốn đã cũ kỹ, giờ đây trở nên đặc quánh một cách dị thường, nặng nề đến nghẹt thở, như thể mọi nỗi bi thương của vạn cổ đang dồn nén lại nơi đây.
Rồi, từ hư không, từ những bức tường đá phong hóa, từ cả nền đất dưới chân, vô số hình ảnh mờ ảo, bán trong suốt bỗng chốc hiện lên, lấp đầy không gian. Chúng không phải là ảo ảnh thông thường, mà là những thực thể lay động, những chiếc bóng ma quái của một quá khứ bi thảm. Đó là những mảnh binh khí gãy nát, lưỡi kiếm cong vênh, cán thương vụn vỡ, mang theo vết tích của những trận chiến không hồi kết. Là những vật dụng sinh hoạt cổ xưa, chiếc bát sứt mẻ, cái nghiên mực khô cạn, những mảnh vải vụn phất phơ, tất cả đều vặn vẹo trong đau khổ. Thậm chí, đôi khi, là những hình bóng con người mờ nhạt, méo mó, khuôn mặt hằn rõ sự thống khổ, ánh mắt vô định nhìn vào hư không.
Tiếng than khóc, tiếng rên rỉ, tiếng la hét tuyệt vọng của những "ý chí tồn tại" bị mắc kẹt vang vọng khắp nơi, tạo thành một bản giao hưởng bi thương và hỗn loạn. Chúng không có hình hài vật chất vững chắc, nhưng lại mang một sự hiện diện tinh thần mạnh mẽ đến mức gần như có thể chạm vào. Mỗi tiếng rên rỉ là một câu chuyện, mỗi tiếng khóc than là một bi kịch, hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lũ cảm xúc dội thẳng vào tâm trí những kẻ lữ hành. Mùi ẩm mốc của sách cổ và hương hoa khô đã bị thay thế bằng một thứ mùi vị khó tả của sự mục rữa tinh thần, của kim loại han gỉ và đá phong hóa, xen lẫn một thứ khí tức nặng nề, u ám.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, là kẻ đầu tiên phản ứng dữ dội. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên như những mũi kim sắc nhọn, đôi mắt đỏ rực mở to hết cỡ, lộ rõ vẻ kinh hãi và khó chịu tột độ. Nó gầm gừ liên tục, những tiếng gầm không còn uy dũng như thường lệ mà pha lẫn sự sợ hãi, hàm răng trắng nhởn nhe ra, nhưng lại không dám lao lên tấn công. Nó lui sát vào Tần Mặc, như muốn tìm kiếm sự che chở, đồng thời phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ, biểu lộ sự căng thẳng tột độ trước những thực thể phi vật chất mà bản năng của nó mách bảo là vô cùng nguy hiểm.
Lục Vô Trần, dù cố gắng giữ bình tĩnh, nét mặt y cũng trắng bệch đi. Y vội vàng lùi lại, tay siết chặt lấy thanh kiếm bên hông, nhưng nhận ra mọi phòng ngự vật lý đều trở nên vô nghĩa trước sự tấn công tinh thần này. Y cố gắng dựng lên một kết giới phòng hộ bằng linh lực, nhưng nó dường như vô dụng, những âm thanh đau khổ và hình ảnh hỗn loạn vẫn xuyên thấu qua, dội thẳng vào tâm trí y.
"Đây... đây không phải tà vật thông thường!" Lục Vô Trần khó nhọc thốt lên, giọng nói khản đặc, như thể y đang phải vật lộn để giữ cho ý thức không bị tan rã. "Chúng là những tàn dư của ý chí, bị mắc kẹt giữa ranh giới sống chết! Chúng không có thân xác, nhưng lại mang theo nỗi oán hận và khát khao mãnh liệt của kẻ bị lãng quên!"
Tần Mặc nhắm mắt lại, một cảm giác đau đớn như hàng ngàn mũi kim châm vào tâm hồn hắn. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng than khóc bằng tai, mà còn cảm nhận được nỗi tuyệt vọng, sự giằng xé, và cả những ký ức bi thương đang tuôn trào như thác lũ vào tâm trí mình. Mỗi "linh hồn vật chất" là một vết sẹo, một câu chuyện chưa kể, một ước nguyện không thành. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, nhưng sâu thẳm bên trong đó, hắn còn cảm nhận được một nỗi khao khát cháy bỏng: khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được giải thoát.
"Họ không tấn công... họ đang đau khổ," Tần Mặc thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng lại vang vọng một cách lạ lùng trong không gian ồn ào. Hắn không mở mắt, như thể muốn tập trung toàn bộ giác quan vào việc lắng nghe. "Họ muốn được lắng nghe... được chấp nhận. Có lẽ, họ đang tìm kiếm sự an nghỉ mà họ chưa từng có được." Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Gánh nặng của vô vàn nỗi đau đổ dồn lên vai hắn, nhưng hắn biết mình không thể gục ngã. Đây không phải là một trận chiến bằng sức mạnh, mà là một cuộc chiến của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Y chưa từng thấy một ai có thể đứng vững trước sự hỗn loạn tinh thần khủng khiếp này, lại còn có thể bình tĩnh nói ra những lời như vậy. Y biết Tần Mặc đang phải gánh chịu một áp lực khổng lồ, nhưng hắn vẫn kiên định, vẫn giữ vững bản chất của mình. Hắc Phong, vẫn rên rỉ, nhưng khi nhìn thấy sự bình thản đến lạ lùng của Tần Mặc, nó cũng dần ổn định lại, dù vẫn không ngừng cảnh giác.
Tần Mặc, với đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung toàn bộ năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình. Hắn không cố gắng chống lại cơn lũ cảm xúc, mà để chúng chảy qua mình, cố gắng xuyên qua lớp hỗn loạn để thấu hiểu từng "linh hồn" một. Hắn bắt đầu phân biệt được những tiếng thì thầm riêng lẻ, những mảnh ký ức vụn vặt, những khát khao riêng biệt ẩn sau tiếng than khóc chung. Đây là một thanh kiếm, bị ép buộc phải chém giết không ngừng, mất đi bản chất kim loại thuần túy, nay chỉ còn là nỗi ám ảnh về máu và chiến tranh. Kia là một viên ngọc bội, từng được trân quý, nhưng lại bị biến thành một công cụ để tích tụ linh lực, mất đi sự trong sáng của đá quý, chỉ còn lại sự trống rỗng và cô đơn.
Mỗi câu chuyện là một bi kịch của sự "thoát ly bản chất", của việc bị ép buộc phải trở thành thứ không phải là mình, trong một thời đại mà "thăng tiên" là mục tiêu tối thượng, bất chấp cái giá phải trả. Tần Mặc cảm nhận được rằng, những thực thể này không phải là ác linh, mà là những nạn nhân, những mảnh vỡ của một nền văn minh đã sai lầm.
Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn tập trung vào một mảnh giáp trụ cổ xưa đang lơ lửng giữa không trung, phát ra tiếng rên rỉ dữ dội nhất. Nó mang hình dáng của một miếng bảo hộ vai, nhưng đã bị bóp méo, han gỉ nặng nề, như thể đã trải qua hàng vạn năm chiến tranh không ngừng nghỉ. Nỗi oán hận và sự tuyệt vọng của nó cuộn xoáy thành một xoáy nước đen tối, khiến các "ý chí" khác phải tránh xa. Tần Mặc biết, đây là một trong những nguồn cơn chính của sự hỗn loạn này.
Hắn chậm rãi giơ tay lên, đặt lòng bàn tay hướng về phía mảnh giáp, không chạm vào, chỉ hướng ý niệm của mình đến đó. Hắn không dùng linh lực, không dùng bất kỳ phép thuật nào, chỉ dùng sự thấu cảm thuần túy của "ý chí tồn tại". Hắn "nghe" được câu chuyện về một chiến binh cổ đại vĩ đại, người đã ép buộc bộ giáp của mình trở nên cứng rắn và bất hoại đến mức nó mất đi "vật tính" ban đầu của kim loại. Nó không còn là một vật liệu tự nhiên, mà trở thành một biểu tượng của sự bất tử, của sức mạnh vượt qua mọi giới hạn. Nhưng cái giá phải trả là sự mất mát bản chất. Bộ giáp bị biến đổi, trở thành một khối sắt vô hồn nhưng lại mang theo nỗi ám ảnh về chiến tranh, về những trận chiến không dứt, về sự vĩnh cửu mà nó không hề mong muốn. Nó khao khát được tan rã, được trở về với cát bụi, được thôi không còn phải gánh vác gánh nặng của sự bất hoại.
Tần Mặc khẽ thở dài, trong tâm trí hắn, giọng nói của hắn vang vọng một cách rõ ràng, trực tiếp đi vào "ý chí" của mảnh giáp: "Ngươi đã chiến đấu đủ rồi. Ngươi không cần phải gồng mình để bảo vệ ai nữa. Hãy an nghỉ. Sức mạnh không phải là vĩnh cửu, nhưng sự tồn tại của ngươi đã khắc sâu vào lịch sử. Ngươi không cần phải là bất hoại, ngươi đã từng là chính mình. Hãy trở về với bản chất nguyên thủy của ngươi, trở về với bình yên."
Lời nói của Tần Mặc không phải là mệnh lệnh, mà là sự chấp nhận, là sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn, những lời ấy xoa dịu nỗi thống khổ của mảnh giáp. Nỗi oán hận cuộn xoáy quanh nó bắt đầu dịu đi. Mảnh giáp từ từ phát ra một luồng sáng dịu nhẹ, màu bạc óng ánh, không còn vẻ han gỉ, như thể những gánh nặng của vạn năm đã được trút bỏ. Rồi, nó tan biến vào hư không, không để lại dấu vết gì ngoài một ký ức thoáng qua về sự bình yên và một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong không gian. Cùng lúc đó, những ảo ảnh xung quanh mảnh giáp cũng tan biến theo, như những bong bóng xà phòng vỡ vụn, mở ra một đoạn hành lang ngắn phía trước, nơi ánh sáng có vẻ ổn định hơn.
Lục Vô Trần chứng kiến cảnh tượng đó với vẻ mặt ngỡ ngàng, rồi dần chuyển sang trầm tư. Y chưa từng thấy một phương pháp nào như vậy. Các tu sĩ thường dùng linh lực cường đại để trấn áp tà vật, dùng thần thông để hóa giải lời nguyền, nhưng Tần Mặc lại dùng sự thấu hiểu, dùng lòng đồng cảm để xoa dịu nỗi đau. Điều này hoàn toàn nằm ngoài mọi tri thức mà y đã học được. Hắn bắt đầu hiểu sâu sắc hơn về "chân lý thất lạc" và cái giá của sự "thăng tiên" một cách cưỡng ép. Những dòng chữ trong thư tịch cổ về sự suy tàn của các tông môn vì "lạm dụng vật tính" giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là những câu chuyện khô khan, mà là những bi kịch thấm đẫm nước mắt.
Tần Mặc không dừng lại. Hắn tiếp tục bước đi, đôi mắt quét qua những hình ảnh mờ ảo khác. Lần này, hắn dừng lại trước một mảnh ván gỗ mục nát, từng là một phần của thư tịch cổ. Mảnh gỗ ấy không rên rỉ dữ dội như mảnh giáp, mà chỉ phát ra một tiếng than nhẹ, như tiếng thở dài của kẻ đã quá mệt mỏi. Tần Mặc lại giơ tay, hướng ý niệm đến nó. Hắn "nghe" được câu chuyện về một cây cổ thụ đã bị đốn hạ, thân xác bị ép biến thành những trang sách, chứa đựng vô số kiến thức mà nó không hề muốn mang. "Vật tính" của gỗ là sự sinh trưởng, là sự kiên cường, là sự kết nối với đất mẹ. Nhưng nó đã bị tước đoạt, bị nhồi nhét những tri thức xa lạ, bị ép buộc phải trở thành một "thực thể" cao cấp hơn.
"Ngươi đã mang vác đủ rồi," Tần Mặc nhẹ nhàng nói, âm thanh chỉ mình hắn và ý chí của mảnh gỗ có thể nghe thấy. "Kiến thức là của nhân loại, không phải gánh nặng của ngươi. Hãy buông bỏ. Ngươi đã là một phần của vòng tuần hoàn vĩ đại, hãy trở về với đất, với cội nguồn của ngươi." Mảnh gỗ mục nát chợt phát ra một ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, như màu lá non, rồi hóa thành những hạt bụi li ti, hòa tan vào không khí, mang theo một cảm giác an nhiên.
Hắc Phong, sau khi chứng kiến những cảnh tượng kỳ lạ đó, dường như đã hiểu ra điều gì. Nó không còn gầm gừ nữa, chỉ rên rỉ khe khẽ, nhưng ánh mắt đỏ rực của nó dõi theo Tần Mặc với một sự tin tưởng tuyệt đối. Lục Vô Trần theo sát Tần Mặc, đôi lúc y dừng lại, chạm vào những bức tường đá, ánh mắt đầy suy ngẫm. Y cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong chính bản thân mình. Niềm tin vào tu luyện, vào sự vươn lên đỉnh cao, đang dần lung lay, được thay thế bằng một sự thấu hiểu mới mẻ về ý nghĩa của sự tồn tại. Y nhận ra rằng, chân lý không phải lúc nào cũng nằm ở sự vĩ đại hay sức mạnh, mà đôi khi, nó nằm ở sự chấp nhận những điều bình dị nhất.
Cứ thế, từng bước chân của Tần Mặc là một sự giải thoát. Hắn đi qua hành lang, chạm vào những "ý chí tồn tại" đang đau khổ, lắng nghe câu chuyện của chúng, và nhẹ nhàng trấn an chúng. Một cây trâm cài tóc của một nữ tu sĩ, bị ép trở thành pháp khí công kích, khao khát được trở lại làm vật trang sức đơn thuần. Một mảnh ngói vỡ của một ngôi đền, bị ép phải giữ vững linh khí cả ngàn năm, khao khát được tan vỡ, được hòa vào đất cát. Mỗi khi một ý chí được trấn an, ảo ảnh xung quanh nó sẽ dịu đi, những tiếng than khóc lắng xuống, và con đường phía trước lại hiện rõ thêm một chút. Không gian dần trở nên tĩnh lặng hơn, dù vẫn còn phảng phất một nỗi buồn sâu lắng, như một lời nhắc nhở về những gì đã xảy ra.
Sau một thời gian dài dằng dặc, mà Tần Mặc không rõ là bao lâu, có lẽ chỉ vài khắc, cũng có thể là cả ngày trời, hắn cuối cùng cũng trấn an được phần lớn các "ý chí tồn tại" trong hành lang. Sự hỗn loạn lắng xuống hoàn toàn, những tiếng than khóc đã biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh mịch của một hành lang cổ kính. Hành lang trở lại vẻ ban đầu của nó, dù vẫn còn phảng phất một nỗi buồn sâu lắng, một dấu vết vô hình của những bi kịch đã xảy ra.
Con đường dẫn họ đến một tiền sảnh rộng lớn hơn, nơi kiến trúc còn nguyên vẹn đáng kinh ngạc. Những phù điêu tinh xảo được chạm khắc trên các bức tường cao vút, kể lại những câu chuyện của một thời đại đã qua. Những cột trụ khổng lồ, cao đến nỗi không nhìn thấy đỉnh, vươn thẳng lên đỡ lấy trần nhà mà Tần Mặc chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy. Không gian ở đây rộng rãi, không bị những "ý chí tồn tại" bị mắc kẹt làm cho nghẹt thở như hành lang vừa rồi. Mùi cát bụi khô khan và đá phong hóa vẫn còn, nhưng đã dịu nhẹ hơn, nhường chỗ cho một thứ hương vị cổ kính, thanh khiết. Ánh sáng chiều tà xuyên qua những khe hở trên trần, tạo nên những vệt sáng vàng cam huyền ảo, chiếu rọi lên những bức phù điêu, làm nổi bật lên từng chi tiết nhỏ.
Tần Mặc thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt hắn vẫn còn đọng lại sự mệt mỏi. Việc lắng nghe và trấn an vô số nỗi đau đã rút cạn rất nhiều tinh thần của hắn. Hắn cảm thấy đầu óc nặng trĩu, nhưng trong lòng lại dâng lên một c��m giác thanh thản đến lạ lùng, như thể hắn vừa gánh vác một gánh nặng khổng lồ và đã hoàn thành nó.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tôn kính và một sự thấu hiểu mới mẻ. Ánh mắt vốn u sầu và hoài nghi của y giờ đây ánh lên tia hy vọng, một sự chấp nhận mà trước đây y chưa từng có. Y đã chứng kiến tận mắt, không chỉ là qua những thư tịch cổ, bi kịch của sự "thăng tiên vô độ" và ý nghĩa của "cân bằng bản chất". Lòng chán nản cũ của y đã hoàn toàn biến mất, được thay thế bằng một niềm tin mới vào con đường mà Tần Mặc đang đi.
"Ta chưa từng thấy ai có thể làm được điều này," Lục Vô Trần nói, giọng trầm ấm, không còn vẻ mệt mỏi như trước. "Ngươi không chỉ trấn an chúng, mà còn cho chúng sự an nghỉ mà chúng đã tìm kiếm hàng ngàn năm... Có lẽ, con đường của ngươi... thực sự là giải thoát. Ta đã sai lầm khi chỉ tin vào sự vươn lên, mà quên đi sự bình yên của bản chất."
Tần Mặc quay lại nhìn Lục Vô Trần, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Họ không cần thăng tiên để tìm thấy bình yên. Họ chỉ cần được là chính mình, được chấp nhận. Và chúng ta... chúng ta phải tìm ra cách để ngăn chặn bi kịch này lặp lại." Giọng hắn kiên định, ánh mắt nhìn về phía trước, nơi tiền sảnh rộng lớn trải ra như một lời hứa hẹn về những bí mật sâu xa hơn. Hắn biết, những gì họ vừa chứng kiến chỉ là một phần rất nhỏ của "chân lý thất lạc". Quy mô của sự bi thương và số lượng khổng lồ của "ý chí tồn tại" bị mắc kẹt nhấn mạnh quy mô thực sự của "Thiên Đạo Cảnh Báo" và sự hủy diệt mà "thăng tiên vô độ" đã gây ra trong quá khứ.
Hắc Phong rũ lông, cơ thể nó trở nên thư giãn hơn hẳn, dường như đã được giải tỏa khỏi sự căng thẳng và sợ hãi. Nó khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, một cử chỉ của sự trung thành và an tâm.
Tần Mặc và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt, một sự hiểu biết sâu sắc hơn được hình thành giữa họ. Lục Vô Trần không chỉ là một cố vấn tri thức mà còn là một đồng minh về tư tưởng, có khả năng nhìn thấy giá trị trong con đường của Tần Mặc, điều này sẽ rất quan trọng cho các cuộc đối đầu tư tưởng sau này. Họ cùng Hắc Phong bước vào tiền sảnh, ánh sáng vàng cam bao phủ lấy họ, như thể Di Tích Cổ Tiên đang chào đón những kẻ lữ hành đã giải thoát cho một phần của nỗi đau cổ xưa. Con đường phía trước vẫn còn xa, nhưng giờ đây, họ đã có một niềm tin vững chắc hơn, một sự đồng điệu trong tâm hồn, cùng nhau tiếp tục hành trình khám phá những bí mật sâu kín nhất của Huyền Vực.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.