Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 533: Thức Tỉnh: Kẻ Gác Đền Cổ Xưa Của Chân Lý

Tần Mặc bước đến bệ đá, đặt tay lên đó. Bề mặt đá lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay hắn một luồng rung động yếu ớt, nhưng lại mang theo sức nặng của hàng vạn năm, của những ký ức bi tráng và những hy sinh cao cả. Hắn cảm nhận được những dư âm cuối cùng của lời thề huyết thống, của sự đau khổ và quyết tâm đã kết tinh thành phong ấn vĩ đại. Mỗi hạt bụi, mỗi vết nứt trên tảng đá dường như đều đang thì thầm về một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn, về một tương lai mịt mờ đang chờ đợi. Ánh mắt hắn lướt qua những đường khắc mờ nhạt trên bệ đá, nơi Lục Vô Trần vừa chạm vào. Đó không chỉ là những biểu tượng cổ xưa, mà là những linh hồn còn sót lại, những lời than thở thầm lặng của những người đã chọn chôn vùi chính mình để bảo vệ một chân lý.

Hắn biết, họ đang đến rất gần với những bí mật cốt lõi, những chân lý đã bị chôn vùi dưới lớp cát thời gian và sự lãng quên của thế giới. Và hắn, Tần Mặc của Vô Tính Thành, với năng lực dị thường có thể nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, sẽ là người hé lộ chúng, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Quyết tâm trong hắn giờ đây không còn là sự thôi thúc mơ hồ, mà đã hóa thành một ngọn lửa cháy bỏng, soi rọi con đường mịt mờ phía trước.

Di Tích Cổ Tiên, dưới ánh mặt trời gay gắt của sa mạc, hiện ra như một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong tiếp tục hành trình, đi theo những chỉ dẫn mờ ảo mà Tần Mặc đã "nghe" được từ những mảnh vụn ký ức và bản đồ ẩn hiện cuối chương trước. Những tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp, giờ đây đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và những cơn bão cát tàn khốc. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ, những cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ, vươn mình sừng sững giữa không gian bao la, thách thức sự bào mòn của vạn vật. Chúng mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, như thể được kiến tạo bởi đôi bàn tay của thần linh, nhưng giờ đây lại mang nặng dấu ấn của sự suy tàn.

Không khí ở đây đặc quánh mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa hàng ngàn năm, và cái nóng hầm hập đặc trưng của sa mạc. Tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá và những công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, đôi khi nghe như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn bị mắc kẹt, hay tiếng vọng của một quá khứ đầy bi thương. Thỉnh thoảng, có tiếng cát lạo xạo di chuyển, như những bước chân vô hình đang tuần tra trong cõi vắng, hoặc tiếng động lạ từ sâu bên trong di tích, gợi lên sự tò mò và một chút rờn rợn về những sinh vật bí ẩn đang ẩn mình. Bầu không khí bao trùm một sự bí ẩn khó tả, một tĩnh mịch khô cằn và cô độc đến tột cùng. Ánh sáng mặt trời gay gắt vào ban ngày phản chiếu trên những khối đá khổng lồ và bãi cát vàng óng, tạo ra cảm giác thiêu đốt, như thể chính thời gian cũng đang bị thiêu cháy.

Họ tiến vào một hành lang rộng l���n, được khắc chạm tinh xảo với những họa tiết cổ xưa của một nền văn minh đã mất, nhưng giờ đây cũng đã phong hóa đến mức khó có thể nhận ra hình thù ban đầu. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều cẩn trọng, hắn mở rộng năng lực "ý chí tồn tại" của mình, lắng nghe không chỉ những tiếng vọng từ quá khứ, mà cả những dao động tinh vi nhất của môi trường xung quanh. Hành lang này dẫn đến một cánh cổng đá khổng lồ, trông như một phần của chính vách đá sừng sững, nhưng lại mang một vẻ cổ xưa và uy nghiêm khác thường, như thể nó đã đứng đó từ thuở khai thiên lập địa, chứng kiến bao sự đổi thay của trời đất.

"Theo bản đồ," Lục Vô Trần trầm giọng nói, khuôn mặt khắc khổ của y hiện rõ vẻ căng thẳng dưới ánh nắng chói chang. Y lướt qua những vết khắc trên bức tường đá, cố gắng đối chiếu với những mảnh ký ức về bản đồ cổ mà Tần Mặc đã hé lộ. "Phía sau cánh cổng này là nơi các hiền giả cổ đại cất giữ những tri thức tối mật, hoặc thậm chí là... những người bảo vệ cuối cùng của Chân Lý Thạch Bi." Giọng y không còn sự hoài nghi hay mệt mỏi như trước, thay vào đó là sự thận trọng và một niềm hy vọng mong manh.

Tần Mặc không đáp lời ngay. Ánh mắt hắn quét qua cánh cổng đá, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế. Hắn cảm nhận một "ý chí" mạnh mẽ đang tỏa ra từ đó, một luồng năng lượng vô hình nhưng vô cùng kiên cố, như một bức tường thành không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự bảo vệ, sự gìn giữ, nhưng đồng thời cũng là một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Ta cảm thấy một 'ý chí' mạnh mẽ," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Nhưng không phải là sự thù địch. Nó giống như một sự cảnh báo... hoặc một lời mời gọi thận trọng."

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực của nó quét nhanh khắp không gian xung quanh. Lông trên gáy nó hơi dựng đứng, thể hiện sự cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được một điều gì đó khác thường, một sự tồn tại cổ xưa mà bản năng của loài thú không thể lý giải, chỉ biết rằng nó mang một sức mạnh đáng nể. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, khẽ vỗ về, trấn an nó. Hắn biết, bản năng của Hắc Phong chưa bao giờ sai lầm.

Họ dừng lại trước cánh cổng đá, đứng như những chấm nhỏ bé trước sự vĩ đại và bí ẩn của thời gian. Tần Mặc vươn tay, những ngón tay gầy gò nhưng linh hoạt của hắn chạm nhẹ vào bề mặt đá thô ráp, cảm nhận những đường vân cổ xưa, những vết sẹo của hàng vạn năm phong trần. Ngay khi đầu ngón tay hắn tiếp xúc với cánh cổng, một luồng năng lượng điện giật không tên truyền qua, không gây đau đớn mà là một sự rung động mạnh mẽ, như thể cả cánh cổng đá khổng lồ đang thức tỉnh sau một giấc ngủ dài vô tận.

Các đường vân khắc trên bề mặt đá đột nhiên phát sáng mờ ảo, một thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, nhấp nháy như những mạch máu đang đập trong một sinh thể khổng lồ. Cánh cổng đá khổng lồ rung động dữ dội, không còn là tiếng rung cơ học của một vật thể vô tri, mà là một nhịp đập trầm thấp, mạnh mẽ, vang vọng khắp hành lang, xuyên thấu vào tận sâu thẳm tâm khảm. Một luồng áp lực khổng lồ, vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, bất ngờ ập tới, không phải là một đòn tấn công hữu hình, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, đẩy lùi Tần Mặc và Lục Vô Trần. Không khí xung quanh họ trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở, như thể có một bức tường vô hình đang ép chặt lấy họ.

Cánh cổng đá dường như 'phồng lên', những khối đá gồ ghề lồi ra, biến đổi một cách kỳ dị, trông như thể nó đang biến thành một bức tường sống, một sinh vật đá khổng lồ đang trỗi dậy, không cho phép bất cứ ai tiến vào. Tiếng gió rít qua các khe đá trở nên the thé hơn, nghe như tiếng gào thét cảnh báo của một linh hồn cổ xưa đang bị quấy rầy. Mùi đá cổ phong hóa trở nên nồng hơn, xen lẫn một mùi hương lạ, như mùi của sự sống bị giam cầm, một sự sống đã ngủ vùi hàng thiên niên kỷ. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của chính họ và tiếng rung động trầm thấp của cánh cổng.

Hắc Phong gầm lên một tiếng giận d��, lông trên toàn thân nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực tóe lửa. Nó lập tức phóng ra phía trước, chắn ngang Tần Mặc và Lục Vô Trần, sẵn sàng chiến đấu với bất cứ thứ gì đang cản đường, dù đó là một bức tường đá hay một sinh vật vô hình. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm, một mối đe dọa không thể nhìn thấy nhưng lại vô cùng hiện hữu.

"Cẩn thận, Tần Mặc!" Lục Vô Trần thốt lên, giọng y không giấu nổi sự kinh hãi. Y đã lùi lại vài bước, cố gắng ổn định lại linh lực đang bị xáo động bởi luồng áp lực kinh hoàng. "Đây không phải là trận pháp thông thường. Nó... giống như một sinh linh đá đã hóa thành kiến trúc! Ta chưa bao giờ thấy điều gì như vậy trong bất kỳ thư tịch cổ nào!" Y đã từng thấy những kiến trúc được khắc họa linh hồn, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một kiến trúc có thể phản ứng mạnh mẽ và sống động đến vậy.

Tần Mặc không đáp lời. Hắn bị đẩy lùi, nhưng không hề hoảng loạn. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, bởi vì hắn hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến của linh lực hay vũ lực. Thay vào đó, hắn chắp tay lại trước ngực, nhắm mắt, toàn bộ ý niệm và năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn tập trung cao độ, hướng về phía cánh cổng đá đang rung động dữ dội. Hắn lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng tâm hồn, bằng sự thấu hiểu bản chất cốt lõi của vạn vật.

Và rồi, hắn nghe thấy. Không phải là một tiếng nói cụ thể, mà là một luồng ý niệm khổng lồ, tràn ngập trong tâm trí hắn. Một nỗi sợ hãi sâu thẳm, một sự kiên định không gì lay chuyển đã kéo dài qua hàng ngàn năm, và một lời thề đã bị lãng quên bởi thế nhân, nhưng lại được thực thể này khắc ghi vào tận xương tủy.

"Không... không phải tấn công..." Tần Mặc khẽ thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, giọng hắn trầm bổng theo nhịp điệu của luồng ý niệm đang tuôn chảy. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự lo lắng xen lẫn một nỗi buồn u uẩn từ sâu thẳm trong khối đá. "Nó đang sợ hãi... sợ hãi một điều gì đó bị phá vỡ... một điều gì đó bị lặp lại..."

Áp lực từ cánh cổng đá dần dần giảm xuống khi Tần Mặc bắt đầu giao tiếp, không còn sự hung hãn, đối kháng gay gắt như lúc ban đầu. Tuy nhiên, không khí vẫn bao trùm một vẻ trang nghiêm, nặng nề, như thể một trọng trách ngàn cân đang đè nén lên không gian. Một luồng 'ý chí' cổ xưa, nặng nề như ngàn năm phong trần, không ngừng truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà bằng những hình ảnh rời rạc, những cảm xúc mãnh liệt và những ký ức chắp vá.

Tần Mặc nhắm mắt, hòa mình hoàn toàn vào 'ý chí' của cánh cổng. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi sâu thẳm của nó, một nỗi sợ hãi không phải cho sự tồn vong của chính mình, mà là cho sự an nguy của điều mà nó đang canh giữ. Hắn nhận ra sự kiên định đến mức gần như cố chấp qua hàng ngàn năm, sự trung thành tuyệt đối với một lời thề đã bị lãng quên bởi thế giới bên ngoài. Thực thể này không phải là một kẻ thù, không phải là một cạm bẫy, mà là một 'kẻ gác đền' bị ràng buộc bởi lời thề cổ xưa, một lời thề được khắc sâu vào chính bản chất vật tính của nó từ thuở hồng hoang.

Hắn 'thấy' nh���ng hình ảnh chớp nhoáng: một thế giới huy hoàng sụp đổ dưới gót giày của sự truy cầu vô độ, những linh hồn tan biến vì từ bỏ bản chất, và một 'hạt mầm' tri thức được phong ấn cẩn mật, như một niềm hy vọng cuối cùng cho Huyền Vực. Kẻ gác đền này đang bảo vệ chính 'hạt mầm' đó. Nó sợ rằng nếu 'hạt mầm' bị lộ ra trước khi thế giới sẵn sàng, trước khi những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả thực sự hiểu được cái giá của "thăng tiên vô độ", thì tai họa hủy diệt sẽ lặp lại, bi kịch "Thiên Cổ Huyết Thệ" sẽ trở thành vô nghĩa. Nó sợ rằng sự hy sinh của các hiền giả cổ đại sẽ trở thành cát bụi, và Huyền Vực sẽ chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự mất cân bằng.

Mùi đá cổ và không khí khô nóng vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây, Tần Mặc còn cảm nhận được thêm một mùi hương lạ, mùi của sự tiếc nuối và một trách nhiệm nặng nề đang ghim chặt lấy thực thể này. Ánh sáng mặt trời vẫn gay gắt, nhưng dường như dịu đi trong nhận thức của Tần Mặc, nhường chỗ cho những dòng chảy ý niệm cuồn cuộn trong tâm trí hắn.

"Ta không có ý định phá hủy," Tần Mặc truyền ý niệm của mình, không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng tư tưởng rõ ràng, sâu sắc, trực tiếp đi vào 'ý chí' của cánh cổng. Hắn chiếu rọi những hình ảnh về Vô Tính Thành, về cuộc sống bình yên, không tranh đoạt, về sự cân bằng tự nhiên mà hắn và người dân nơi đó đã sống. Hắn truyền tải về nỗi đau của vạn vật khi bản chất bị bẻ cong, về sự sụp đổ của một thế giới khi mọi sinh linh chỉ biết truy cầu thăng tiến mà quên đi giá trị cốt lõi của chính mình. "Ta chỉ muốn hiểu... hiểu 'chân lý thất lạc'. Thế giới bên ngoài đang sụp đổ vì sự thiếu hiểu biết đó, vì sự mù quáng trong việc truy cầu 'thăng tiên' mà quên đi bản chất. Ta đến đây để tìm một con đường cứu rỗi, không phải là con đường hủy diệt."

Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, kinh ngạc nhìn thấy những rung động trên cánh cổng đá dần dịu đi, luồng áp lực kinh hoàng cũng tan biến như sương khói. Y không thể nghe được những gì Tần Mặc đang 'nói', nhưng y có thể cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không gian, trong bầu không khí.

"Nó đang nói gì?" Lục Vô Trần thì thầm hỏi, giọng y đầy vẻ tò mò và bàng hoàng. "Ngươi có thể hiểu được nó sao?"

Tần Mặc từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng chứa đựng một nỗi buồn u uẩn. Hắn quay sang nhìn Lục Vô Trần, gật đầu nhẹ. "Nó... nó đang bảo vệ một thứ. Một thứ rất quan trọng... một phần của lời thề mà các hiền giả cổ đại đã lập ra để phong ấn nơi này. Nó sợ rằng nếu chân lý này bị lộ ra, nó sẽ lại bị hiểu sai, lại bị lạm dụng, và bi kịch của sự 'thăng tiên vô độ' sẽ tái diễn."

Hắc Phong, sau khi cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của cánh cổng, cũng hạ thấp người xuống, tiếng gầm gừ trong cổ họng biến thành một tiếng khịt mũi nhẹ, nhưng đôi mắt nó vẫn không rời khỏi cánh cổng, cảnh giác theo dõi mọi động tĩnh. Nó tin tưởng vào Tần Mặc, nhưng bản năng của nó vẫn nhắc nhở về sự nguy hiểm tiềm tàng. Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt y chất chứa một sự tôn kính sâu sắc. Y đã th���y những gì Tần Mặc làm không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, một điều mà y chưa bao giờ nghĩ là có thể làm được với một thực thể vật chất. Niềm tin của y vào con đường của Tần Mặc càng thêm vững chắc.

Sau một hồi 'đối thoại' bằng ý niệm, Tần Mặc hiểu rằng kẻ gác đền muốn thử thách hắn. Nó muốn đảm bảo Tần Mặc thực sự thấu hiểu cái giá của 'chân lý thất lạc', rằng hắn không phải là một kẻ mù quáng khác đi tìm kiếm sức mạnh để thỏa mãn dục vọng cá nhân. Nó cần một lời cam kết, một sự minh chứng rằng Tần Mặc sẽ không làm lặp lại sai lầm của tiền nhân.

Tần Mặc chia sẻ sâu hơn về Vô Tính Thành, về cuộc sống đơn giản nhưng tràn đầy ý nghĩa của người dân nơi đó, nơi không ai truy cầu thăng tiên, nơi vạn vật đều được sống đúng với bản chất của mình. Hắn nói về nỗi đau của những linh hồn bị ép buộc, về sự méo mó của 'vật tính' khi bị cưỡng ép khai linh theo một con đường không phù hợp. Hắn không nói về sức mạnh hay quyền năng, mà về sự cân bằng, về lòng đồng cảm, v�� quyền được là chính mình của vạn vật.

"Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh," Tần Mặc truyền ý niệm, giọng hắn vang vọng trong tâm trí kẻ gác đền, không còn là lời nói, mà là một dòng chảy của sự chân thành. "Chúng ta tìm kiếm sự cân bằng, sự thật để cứu Huyền Vực khỏi chính sự 'thăng tiên' mù quáng, khỏi sự truy cầu vô độ đã hủy hoại cả một thời đại. Chúng ta muốn vạn vật được sống trọn vẹn bản chất của mình, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì khác." Hắn khẳng định rằng mục đích của hắn là hàn gắn, là khôi phục, chứ không phải là phá hủy hay lợi dụng.

Cánh cổng đá khổng lồ rung động lần cuối, một tiếng thở dài trầm thấp vang vọng trong không gian, như thể thực thể cổ xưa này đang trút bỏ gánh nặng ngàn năm. Áp lực hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng năng lượng dịu nhẹ, mang theo cảm giác của sự chấp thuận và một chút bi thương. Không khí bớt căng thẳng, thay vào đó là sự mong chờ và một chút thanh thản, như thể một bí mật đã được chia sẻ, một lời thề đã được lắng nghe. Mùi đá cổ và bụi vẫn còn, nhưng giờ đây có một sự thanh khiết nhẹ nhàng, như của tri thức cổ xưa vừa được hé mở. Bầu không khí chuyển từ đối kháng sang chấp thuận, nhưng vẫn giữ sự bảo vệ, sự cẩn trọng vốn có của một người gác đền trung thành.

Chậm rãi, với một tiếng ken két trầm đục, cánh cổng đá khổng lồ hơi hé mở. Không phải là một sự mở ra hoàn toàn, chỉ là một khe hở nhỏ, không đủ để một người đi qua, nhưng đủ để lộ ra một ánh sáng yếu ớt từ bên trong. Ánh sáng đó không chói chang, mà mờ ảo, huyền bí, như ánh sáng của tri thức đã bị phong ấn từ lâu.

Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt y mở to, không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ. "Thật không thể tin được..." Y thì thầm, nhìn khe hở nhỏ đang dần hiện ra. "Ngươi đã thuyết phục được nó sao? Một thực thể đã canh giữ hàng vạn năm?"

Tần Mặc gật đầu nhẹ, khuôn mặt hắn vẫn trầm tư. "Không phải thuyết phục," hắn đáp, giọng bình thản, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự thấu hiểu. "Chỉ là... thấu hiểu." Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, mà dùng chính bản chất của mình, chính sự đồng cảm với 'ý chí tồn tại' của vạn vật để chạm đến thực thể này.

Qua khe hở hẹp, Tần Mặc nhìn thấy một bệ đá nhỏ, trên đó đặt một vật thể. Nó không phải là một bản đồ hay một cuốn sách, mà là một khối đá hình trụ, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo đó. Hắn nhận ra nó, một phần của 'Chân Lý Thạch Bi', hay đúng hơn, là một 'hạt mầm' tri thức được bảo vệ cẩn mật. Hắn biết, đây chưa phải là toàn bộ chân lý, mà chỉ là một cánh cửa đầu tiên, một thử thách tiếp theo mà kẻ gác đền đã dành cho hắn.

Tần Mặc tiến lại gần, cẩn thận quan sát khối đá hình trụ đang phát sáng yếu ớt. Hắn đưa tay ra, không chạm vào ngay, mà chỉ đặt lòng bàn tay cách khối đá một khoảng, tập trung năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình, sẵn sàng đón nhận những dòng chảy tri thức cổ xưa, những bí mật đã bị chôn vùi trong lòng đất hàng vạn năm. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài, rất nhiều thử thách, nhưng với sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, hắn tin mình có thể vén màn mọi chân lý đã thất lạc.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free