Vạn vật không lên tiên - Chương 538: Bức Phù Điêu Vô Thanh: Lời Sấm Truyền Từ Kỷ Nguyên Khát Vọng
Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào thảm thiết, cuốn theo những hạt cát mịn màng lướt qua những tàn tích đổ nát, như tiếng than khóc vĩnh cửu của một thế giới đã mất. Ánh dương gay gắt nơi Huyền Vực vẫn rọi xuống, nhưng không còn mang theo chút hơi ấm nào, chỉ còn lại sự khắc nghiệt, phơi bày trần trụi cảnh hoang tàn đã bị ảo ảnh che giấu bấy lâu. Mùi mục rữa nồng nặc của đá phong hóa, của vật chất đã chết, quấn quýt trong không khí khô nóng, bóp nghẹt từng hơi thở.
Lục Vô Trần vẫn quỳ gối trên nền đất sần sùi, lạnh lẽo, thân hình run rẩy như chiếc lá trước gió bão. Đôi mắt y trống rỗng, vô hồn, dán chặt vào khoảng không nơi ảo ảnh vừa tan biến, nơi từng là một thiên đường rực rỡ, giờ chỉ còn là cát bụi và đổ nát. Những lời của Tần Mặc, "chính sự cưỡng ép đó đã hủy diệt tất cả, biến thiên đường thành địa ngục, biến sự sống thành sự giày vò," vẫn vang vọng trong tâm trí y, từng chữ một như nh��ng mũi dao sắc nhọn cứa vào niềm tin đã sụp đổ. Y đã từng say mê con đường thăng tiên, từng khao khát đạt đến cảnh giới cao nhất để thoát khỏi thế tục, để tìm kiếm sự vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, trước mắt y là minh chứng hùng hồn nhất, rằng con đường y theo đuổi, con đường mà cả Huyền Vực đang tôn thờ, đã từng dẫn đến sự hủy diệt tột cùng. Mọi ảo tưởng, mọi hy vọng về một 'thiên đường thăng tiên' mà y ôm ấp, đều đã tan thành mây khói, biến thành tro bụi dưới chân y. Sự bàng hoàng ban đầu nhường chỗ cho một nỗi chán nản sâu sắc hơn, một sự thất vọng bi thương về bản chất của chính khát vọng tu luyện.
Hắc Phong đứng cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền khẽ phất phơ trong gió. Nó không còn gầm gừ dữ dội, mà chỉ khẽ rên một tiếng trầm đục, như thể đang thở phào nhẹ nhõm khi lớp vỏ lừa dối đã bị bóc trần. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những tàn tích, rồi dừng lại trên khối đá xám xịt mà Tần Mặc vừa buông tay. Con sói khổng lồ dường như cảm nhận được điều gì đó khác biệt từ khối đá vô tri ấy, một điều gì đó còn nguyên vẹn, không bị vấy bẩn bởi sự cưỡng ép. Nó khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một sự xác nhận thầm lặng, và cũng là một lời nhắc nhở về những mối hiểm nguy vẫn còn ẩn chứa trong di tích cổ xưa này. Dẫu cho ảo ảnh đã tan, nhưng bản thân nơi đây vẫn mang trong mình những tàn dư của một bi kịch vĩ đại, một lời cảnh báo trầm mặc.
Tần Mặc đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào Lục Vô Trần đang quỳ gối. Hắn không nói thêm lời nào, để cho sự thật tự nó lên tiếng, để cho Lục Vô Trần tự mình cảm nhận sự sụp đổ của ảo tưởng. Hắn biết, nỗi đau đớn này là cần thiết, là một phần của quá trình thức tỉnh. Hắn cũng biết, khối đá xám xịt kia, tuy bề ngoài vô tri, nhưng lại mang trong mình một 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ đến kinh ngạc, một 'ý chí' đã từ chối bị bóp méo, từ chối sự thăng hoa giả tạo. Khối đá ấy, chính là một mảnh ghép của Chân Lý Thạch Bi, một lời nhắc nhở thầm lặng về bản chất thực sự của vạn vật, đã ẩn mình trong hàng vạn năm, chờ đợi kẻ hữu duyên thấu hiểu.
"Ý chí tồn tại của nó... không phải là sự khao khát thăng tiên, mà là một sự tĩnh lặng đến bi thương," Tần Mặc thầm nghĩ, ánh mắt hắn dán vào khối đá. Hắn cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm từ khối đá ấy, nỗi buồn của kẻ đã chứng kiến mọi sự thăng trầm, mọi sự điên cuồng của một nền văn minh. "Một lời cảnh báo bị chôn vùi, một lời sấm truyền về một kỷ nguyên khát vọng đã hóa thành tro tàn."
Hắn bước đến gần khối đá xám xịt, lớn hơn cả một người trưởng thành, bề mặt sần sùi, phủ đầy rêu phong và bụi cát của thời gian. Nó nằm im lìm trên bệ đá cổ xưa, không chút linh khí, không chút năng lượng. Nhưng với Tần Mặc, hắn có thể cảm nhận được luồng 'ý chí' ổn định và kiên định tỏa ra từ nó. Đó là 'ý chí' của một khối đá muốn được là đá, không cần phải trở thành linh thạch, không cần phải bị cưỡng ép biến thành vật phẩm tiên gia. Nó đã chấp nhận số phận của mình, và chính sự chấp nhận đó lại khiến nó trở nên vĩ đại hơn bất kỳ viên "Thiên Tinh" nào.
Lục Vô Trần, sau một hồi lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt y vẫn còn ngấn nước, nhưng sâu thẳm trong đó đã xuất hiện một tia sáng yếu ớt của sự nhận thức. Y nhìn khối đá xám xịt, rồi lại nhìn Tần Mặc.
"Tần Mặc," giọng y khàn đặc, yếu ớt, "khối đá này... nó có gì đặc biệt sao? Ta... ta vẫn cảm thấy một áp lực vô hình từ nó, dù nó trông thật tầm thường." Lục Vô Trần cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân y vẫn còn run rẩy. Y đã quen với việc cảm nhận linh khí, cảm nhận những vật phẩm cao quý. Khối đá này, dưới con mắt của một tu sĩ bình thường, chẳng khác nào một khối đá vô tri, nhưng y lại cảm thấy một điều gì đó bất thường, một thứ năng lượng không phải linh lực, mà là một sự hiện diện mạnh mẽ.
Tần Mặc khẽ gật đầu. "Nó không chỉ là đá, Lục huynh. Nó là một người kể chuyện câm lặng, lưu giữ một phần lịch sử bị lãng quên." Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt khối đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng cảm giác lạnh buốt, xen lẫn với một dòng ký ��c cổ xưa, cuồn cuộn chảy vào tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của hắn được kích hoạt tối đa, hòa mình vào dòng chảy của thời gian, lắng nghe câu chuyện mà khối đá này muốn kể.
Xung quanh, không khí dường như trở nên đặc quánh hơn. Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào, nhưng giờ đây nó mang theo một âm hưởng khác, như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn cổ xưa. Mặt trời vẫn gay gắt, nhưng ánh sáng của nó lại phảng phất một vẻ u buồn, như đang chứng kiến một tấn bi kịch lặp lại. Hắc Phong hạ thấp người, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang dọc, như thể nó cảm nhận được những tàn dư 'ý chí' đang thức tỉnh xung quanh, những 'ý chí' không thuộc về linh lực hay sinh mệnh hiện tại, mà là những vọng âm của một quá khứ xa xôi, đầy rẫy khát vọng và điên cuồng.
Tần Mặc đứng đó, bất động như một pho tượng, tâm trí hắn chìm sâu vào sự kết nối với khối đá. Những đường vân trên bề mặt khối đá, tưởng chừng chỉ là những vết nứt tự nhiên, trong mắt hắn lại hiện lên như những nét vẽ, những ký hiệu cổ xưa. Hắn cảm nhận được sự im lặng của nó, nhưng bên trong sự im lặng ấy lại là một tiếng gầm thét không lời, một sự chịu đựng kéo dài hàng vạn năm. Khối đá này, không phải là một phần của Chân Lý Thạch Bi theo cách trực tiếp, mà nó chính là một "Chân Lý Thạch Bi" thu nhỏ, một mảnh vỡ của sự thật, được bảo tồn bởi 'ý chí tồn tại' kiên định của chính nó. Nó đã từ chối bị "khai linh" thành "Thiên Tinh", từ chối bị biến thành công cụ, và vì thế, nó đã lưu giữ được một phần ký ức chân thật nhất về sự sụp đổ của một nền văn minh. Tần Mặc cảm nhận được rằng, có lẽ, chính sự "từ chối" ấy đã giúp nó tồn tại qua mọi biến cố, để đến một ngày được hắn "lắng nghe".
Cả không gian dường như ngưng đọng. Dưới ánh nắng chói chang, Lục Vô Trần nhìn thấy một điều kỳ diệu. Khi Tần Mặc chạm vào, bề mặt khối đá bắt đầu rung động nhẹ. Ban đầu chỉ là những làn sóng vi diệu, khó nhận thấy, rồi dần dần, những làn sóng ấy trở nên rõ ràng hơn, lan tỏa khắp bề mặt sần sùi. Lớp rêu phong xanh xám, cùng những hạt bụi cát đã bám víu hàng vạn năm, như bị một lực lượng vô hình tẩy rửa. Chúng khẽ bong tróc, rơi lả tả xuống nền đá cổ xưa, để lộ ra một bề mặt nhẵn nhụi hơn, với những đường nét chạm khắc tinh xảo ẩn sâu bên dưới.
"Đây là... phù điêu?" Lục Vô Trần thốt lên, giọng y vẫn còn run rẩy nhưng đã pha lẫn sự kinh ngạc tột độ. Y tiến lại gần hơn, đôi mắt mệt mỏi mở to. "Không, nó đang sống!"
Quả thực, những đường nét trên phù điêu không hề tĩnh lặng. Chúng không phải là những hình khắc chết cứng trên đá, mà dường như đang chuyển động, như một bộ phim cổ xưa đang được chiếu chậm trong tâm trí họ. Từng chi tiết nhỏ nhất, từ những đường cong uyển chuyển đến những nét thẳng sắc sảo, đều mang một sức sống kỳ lạ. Chúng lấp lánh nhẹ nhàng dưới ánh mặt trời, tạo ra một hiệu ứng thị giác như thể câu chuyện đang được thuật lại ngay trước mắt.
Tần Mặc vẫn nhắm mắt, nhưng hắn đã nắm lấy tay Lục Vô Trần, dẫn dắt y đến gần bức phù điêu, để y cũng có thể cảm nh��n và 'đọc' những hình ảnh đang dần hiện rõ. Khối đá đã tự nguyện mở ra kho tàng ký ức của mình, truyền tải những hình ảnh, những cảm xúc, những tiếng vọng của một kỷ nguyên đã bị lãng quên vào tâm trí hai người. Hắc Phong, với giác quan nhạy bén, cũng gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào bức phù điêu, như thể nó cũng đang cố gắng thấu hiểu những gì đang diễn ra.
Những hình ảnh đầu tiên hiện lên là sự phồn vinh của một nền văn minh cổ đại, rực rỡ và tráng lệ đến khó tin. Đó là "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" mà Tần Mặc đã từng cảm nhận được những mảnh ký ức rời rạc. Trên phù điêu, những thành trì khổng lồ, được xây dựng từ linh thạch và ngọc quý, vươn cao ngút trời. Những tòa tháp chạm khắc tinh xảo, những cung điện nguy nga, lấp lánh dưới ánh hào quang của linh khí. Không khí tràn ngập sự sống động, với những con người mang gương mặt rạng rỡ, tu sĩ mạnh mẽ bay lượn giữa không trung, mang theo vầng sáng chói lọi của thần thông.
Nhưng điều khiến Lục Vô Trần kinh ngạc nhất, là không chỉ con người mà vạn vật đều có linh, đều khao khát tu luyện để thăng tiên. Y nhìn thấy những cây cối cổ thụ, thân cành xoắn tít, không chỉ có lá xanh tươi mà còn phát ra ánh sáng linh khí dịu nhẹ, như thể chúng đã tu luyện thành linh mộc. Những tảng đá lớn, tưởng chừng vô tri, lại mang trong mình những đường vân phát sáng, biến thành linh thạch, cung cấp năng lượng dồi dào cho các công trình và phép thuật. Những dòng sông, con suối không còn chảy dòng nước bình thường, mà là linh dịch trong vắt, lấp lánh, nuôi dưỡng mọi sinh linh. Ngay cả những thành trì, những bức tường thành, những cây cầu đá cũng được chạm khắc với những biểu tượng sinh động, như thể chúng có ý chí riêng, không chỉ là kiến trúc mà còn là những thực thể sống, muốn được vươn lên, muốn được thăng hoa.
Trên phù điêu, có những cảnh tượng vạn vật cùng nhau tu luyện: một con chim đang hót líu lo, bỗng chốc bộ lông nó phát sáng, đôi cánh trở nên mạnh mẽ hơn, vươn mình lên cao như muốn chạm tới thiên giới. M���t con cá nhỏ trong hồ, bỗng hóa rồng, vọt lên khỏi mặt nước, mang theo uy thế của thần thú. Những tu sĩ ngồi tọa thiền trên đỉnh núi, linh khí quanh thân cuộn trào, kết nối với vạn vật xung quanh. Họ không hề cô độc, mà là một phần của một tổng thể vĩ đại, nơi con người và vạn vật cùng chung một khát vọng, cùng hướng tới một mục tiêu chung: Tiên Giới.
"Thật... thật không thể tin được..." Lục Vô Trần lẩm bẩm, đôi mắt y dần lấy lại được ánh sáng, nhưng không phải là ánh sáng của sự hoài nghi hay chán nản, mà là ánh sáng của sự kinh ngạc, của một niềm tin mới đang nhen nhóm. "Một thế giới mà vạn vật đều có thể tu luyện, đều có thể vươn lên. Đó... đó chính là thiên đường mà ta hằng mơ ước!" Y cảm nhận được sự thuần khiết trong khát vọng ấy, sự đồng điệu giữa vạn vật và con người, một sự hài hòa mà y chưa từng thấy trong Huyền Vực hiện tại, nơi mà tu sĩ chỉ chăm chăm vào bản thân, xem thường vạn vật.
Tần Mặc vẫn nắm tay y, cảm nhận được sự dao động trong tâm trí Lục Vô Trần. Hắn biết, cảnh tượng phồn vinh này quá sức hấp dẫn, quá sức hoàn mỹ, đến mức có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải mê mẩn. Nhưng hắn cũng cảm nhận được một điều gì đó ẩn sâu bên dưới vẻ đẹp đó, một tiếng vọng của sự căng thẳng, của một áp lực vô hình đang dần tích tụ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của câu chuyện. Một câu chuyện mà vẻ đẹp chỉ là lớp vỏ bọc, che giấu một sự thật kinh hoàng hơn nhiều.
Hắn khẽ siết tay Lục Vô Trần, như muốn nhắc nhở y phải giữ vững tâm trí, không để bị mê hoặc bởi vẻ ngoài hào nhoáng. Hắc Phong lại gầm gừ nhẹ một tiếng, tiếng gầm mang theo một sự khó chịu, như thể nó đã cảm nhận được sự bất ổn đang ẩn mình trong bức tranh hoàn mỹ kia. Mùi mục rữa trong không khí dường như cũng trở nên đậm hơn một chút, một sự tương phản ghê rợn với vẻ đẹp đang hiển hiện trên phù điêu. Tần Mặc biết, bản chất của "thiên đường thăng tiên" này sắp sửa được hé lộ.
Những hình ảnh trên phù điêu bắt đầu chuyển biến nhanh chóng, như một dòng chảy xiết của thời gian. Sự phồn vinh ban đầu dần trở nên méo mó, biến dạng. Khát vọng thăng tiên, từng là ngọn lửa cháy bỏng thúc đẩy vạn vật, giờ đây đã hóa thành một ngọn lửa tham lam, thiêu đốt mọi thứ.
Các cảnh tượng trên phù điêu chuyển từ sự hài hòa sang sự cưỡng ép. Những sinh linh, từng tự nguyện tu luyện, giờ đây bị ép buộc 'khai linh', bị thay đổi bản chất để phù hợp với một 'đạo tiên' mà họ không hề mong muốn. Tần Mặc nhìn thấy những cây cối cổ thụ, từng là linh mộc tỏa ánh sáng, giờ khô héo dần, thân cành xoắn vặn trong đau đớn, linh khí bị vắt kiệt để cung cấp cho những tu sĩ điên cuồng. Lá cây rụng tả tơi, thân cây nứt nẻ, như thể chúng đang gào thét trong câm lặng.
Những dòng sông linh dịch trong vắt dần cạn kiệt, lòng sông nứt nẻ, trơ trọi những tảng đá khô khốc. Các ngọn núi linh thiêng, từng là nơi tu luyện của các vị tiên nhân, giờ đây bị đào bới tan hoang, những mạch linh thạch bị rút ruột, để lại những vết sẹo sâu hoắm trên mặt đất. Bản thân những ngọn núi cũng nứt nẻ, gầm gừ như muốn sụp đổ, 'ý chí tồn tại' của chúng bị bóp méo đến mức gần như hóa điên.
Vật phẩm bị ép buộc tu luyện đến mức biến dạng, mất đi 'vật tính' nguyên thủy của mình. Một thanh kiếm, thay vì trở thành một linh khí sắc bén, lại trở thành một vật phẩm quái dị, lưỡi kiếm xoắn vặn, tỏa ra linh khí hỗn loạn, tự động tấn công mọi thứ xung quanh mà không có chủ ý. Một pho tượng, từng là biểu tượng của sự uy nghiêm, giờ biến thành một thực thể đá điên loạn, đôi mắt rỗng tuếch phát ra ánh sáng tà dị, tự hủy hoại chính mình. Vạn vật, từ những vật phẩm vô tri đến những sinh linh có ý thức, đều trở thành những thực thể điên loạn, tấn công lẫn nhau trong một vòng xoáy hủy diệt không hồi kết. Không còn sự hài hòa, chỉ còn lại sự hỗn loạn, tranh giành, và tàn sát.
Những tu sĩ trên phù điêu, từng mang vẻ mặt rạng rỡ và thuần khiết, giờ đây ánh mắt họ tràn ngập sự điên cuồng và tham lam. Họ không còn tu luyện vì sự cân bằng hay tiến bộ, mà vì một khát vọng 'thăng tiên' mù quáng, bất chấp mọi giá. Họ vắt kiệt linh khí của vạn vật, ép buộc chúng phải 'khai linh', biến chúng thành công cụ để đạt được mục đích cá nhân. Những trận chiến kinh thiên động địa nổ ra, không chỉ giữa con người với nhau, mà còn giữa con người và những vật phẩm, sinh linh đã bị ép buộc đến mức hóa điên.
Kinh hoàng hơn nữa, phù điêu còn mô tả việc nền văn minh đó cố gắng 'khai linh' cả những khái niệm trừu tượng: thời gian, không gian, thậm chí là cảm xúc. Những hình ảnh méo mó hiện ra: thời gian bị kéo giãn, bẻ cong, tạo thành những vòng xoáy kỳ dị nuốt chửng mọi thứ; không gian bị xé toạc, để lộ những vết nứt đen kịt dẫn đến hư vô. Cảm xúc của con người, của vạn vật cũng bị cưỡng ép, biến thành những thể rắn, những khối năng lượng điên loạn, đâm sầm vào nhau, gây ra những vụ nổ kinh hoàng. Toàn bộ thế giới Huyền Vực của họ bị đẩy vào sự hỗn loạn tột cùng, sụp đổ không thể vãn hồi.
Những hình ảnh cuối cùng trên phù điêu là sự hủy diệt, hoang tàn như cảnh tượng Di Tích Cổ Tiên hiện tại. Các thành trì sụp đổ, hóa thành cát bụi. Những linh mộc cháy rụi, chỉ còn trơ lại những gốc cây đen thui. Sông hồ cạn khô, để lại những khe nứt sâu hoắm. Không còn sinh linh nào còn nguyên vẹn, chỉ còn lại những bóng ma vật vờ, những tàn dư của 'ý chí tồn tại' bị giằng xé trong đau khổ. Bức phù điêu kết thúc với hình ảnh một biểu tượng cổ xưa, giống như một đôi mắt khổng lồ đang chảy máu, nhìn xuống một thế giới đã bị hủy diệt, một lời cảnh báo thầm lặng về hậu quả của sự truy cầu vô độ. Tần Mặc nhận ra, đó là một phiên bản sơ khai của biểu tượng Thiên Đạo Cảnh Báo, một lời sấm truyền từ kỷ nguyên đã mất.
Lục Vô Trần, chứng kiến toàn bộ quá trình ấy, đã gục xuống nền đá một lần nữa. Y không còn sức để đứng vững. Đôi mắt y trống rỗng, nhìn chằm chằm vào những hình ảnh kinh hoàng, toàn thân y run rẩy dữ dội. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một nỗi đau tột cùng của tâm hồn.
"Đây là... sự thật sao?" Lục Vô Trần thều thào, giọng y run rẩy đến mức khó nghe. "Thiên đường thăng tiên của họ... là một địa ngục... tự tạo?" Niềm tin của y, đã từng bị lung lay bởi ảo ảnh, giờ đây hoàn toàn vỡ nát, tan thành từng mảnh. Y đã từng nghĩ rằng tu luyện là con đường duy nhất để vươn lên, để đạt đến sự vĩnh hằng. Nhưng những gì y vừa chứng kiến lại là một lời cảnh báo khủng khiếp, rằng sự truy cầu vô độ, sự cưỡng ép vạn vật, sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt.
Tần Mặc vẫn giữ vững tâm trí, ánh mắt hắn sắc bén, cố gắng thấu hiểu từng chi tiết của dòng lịch sử bi thảm. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng từ 'ý chí tồn tại' của vạn vật bị cưỡng ép, tiếng gào thét không lời của những sinh linh bị biến dạng, của thế giới bị xé toạc. Hắn biết, đây chính là "chân lý thất lạc", là lời cảnh báo đầu tiên và chân thật nhất. Khát vọng, khi bị đẩy đến cực đoan, có thể hủy hoại mọi thứ, biến phồn vinh thành hoang tàn, biến sự sống thành cái chết. Cái giá của việc "khi vạn vật đều muốn thành tiên" chính là "thế giới sẽ không còn là thế giới."
Hắc Phong rên rỉ nhẹ, đôi mắt đỏ rực nhìn Lục Vô Trần với vẻ lo lắng. Con sói dường như cảm nhận được nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lấy vị tu sĩ già.
Tần Mặc buông tay khỏi Lục Vô Trần, khẽ đặt tay lên vai y. "Lục huynh, những gì chúng ta vừa thấy... không chỉ là lịch sử của một nền văn minh đã mất. Nó là lời cảnh báo cho Huyền Vực hiện tại." Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Những dấu hiệu mất cân bằng mà chúng ta đang thấy, những dòng sông cạn kiệt, những ngọn núi mục ruỗng, những vật phẩm bị biến dị... tất cả đều là tiếng vọng của quá khứ, là những bước chân đầu tiên trên con đường mà nền văn minh này đã đi."
Lục Vô Trần ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt y vẫn còn vương vấn nỗi đau, nhưng giờ đây, một tia quyết tâm đã lóe lên. Y hiểu rằng Tần Mặc không chỉ là người lắng nghe 'ý chí tồn tại', mà còn là người thấu hiểu lịch sử, thấu hiểu chân lý. Bức phù điêu này, với biểu tượng Thiên Đạo Cảnh Báo, không chỉ là một kỷ vật cổ xưa, mà còn là một tấm bản đồ, một lời dẫn lối cho Tần Mặc. Nó cho thấy con đường hắn đang đi là đúng đắn, và nhiệm vụ của hắn là phải ngăn chặn một bi kịch lặp lại.
Tần Mặc nhìn vào biểu tượng Thiên Đạo Cảnh Báo trên phù điêu, một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí hắn: "Biểu tượng này... có lẽ không phải là độc nhất. Chắc chắn phải có những 'lời sấm truyền' khác, những 'thạch bi' khác được giấu kín khắp Huyền Vực, chờ đợi được khám phá. Đây có lẽ là chìa khóa để tìm thấy Chân Lý Thạch Bi chính, và có thể, là cả Vô Danh Khách hay Thiên Sách Lão Nhân."
Hắn quay lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, về những tàn tích sâu hơn của Di Tích Cổ Tiên, nơi mà những bí mật lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Những gì hắn vừa chứng kiến đã khắc sâu vào tâm hồn hắn, biến sự trầm tư thành một quyết tâm sắt đá. Hắn không thể để cho Huyền Vực hiện tại đi vào vết xe đổ của nền văn minh cổ đại này. Nỗi chán nản và hoài nghi của Lục Vô Trần, sự cảnh giác của Hắc Phong, và cả sự đau đớn của vạn vật trên phù điêu... tất cả đã củng cố thêm con đường mà T��n Mặc đã chọn. Con đường cân bằng, con đường cho phép vạn vật được là chính nó, không cần phải "lên tiên" nếu không muốn, không cần phải bị cưỡng ép phải "cao hơn" để rồi tự hủy hoại mình.
Cả ba đứng giữa quảng trường hoang tàn, dưới cái nắng gay gắt và tiếng gió sa mạc rít gào. Bức phù điêu vô thanh đã kể xong câu chuyện của mình, và một kỷ nguyên mới, đầy thách thức, đang chờ đợi Tần Mặc và những người bạn đồng hành.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.