Vạn vật không lên tiên - Chương 549: Ý Chí Cổ Xưa: Tiếng Gọi Từ Thâm Uyên Tri Thức
Bóng đêm của sa mạc bên ngoài dường như đã bị nuốt chửng bởi một màn đêm sâu thẳm hơn, cổ xưa hơn khi Tần Mặc đặt bước chân đầu tiên qua khe nứt. Luồng khí tức lạnh lẽo không phải của gió cát, mà là của thời gian vô tận, ào ạt ập vào mặt hắn, mang theo mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực cổ và gỗ mục. Nó không khó chịu, mà là một lời mời gọi kỳ lạ, một bản hòa ca của những ký ức đã ngủ quên. Ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên vách đá chỉ đủ để phác họa những hình hài lờ mờ của một không gian rộng lớn, đổ nát. Hắn bước trên một lớp cát mịn màng, nhưng dưới lớp cát ấy là những phiến đá lát đã vỡ vụn, minh chứng cho một kiến trúc từng vô cùng tráng lệ.
Hắc Phong rụt rè hơn thường lệ. Nó không còn gầm gừ mà ép sát vào chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền khẽ dựng lên, đôi mắt đỏ rực đảo quanh quất trong bóng tối. Nó cảm nhận được sự khác biệt của nơi này, một thứ năng lượng không phải thù địch, nhưng lại quá đỗi cổ xưa và mạnh mẽ, nằm ngoài bản năng săn mồi của nó. Lục Vô Trần đi theo sát phía sau, bàn tay y siết chặt chuôi kiếm. Gương mặt khắc khổ của y càng thêm căng thẳng dưới ánh sáng mờ ảo. Y không cảm nhận được 'ý chí tồn tại' như Tần Mặc, nhưng áp lực vô hình trong không khí, cái lạnh thấu xương và mùi hương huyền hoặc khiến y cảm thấy bất an sâu sắc.
“Nơi này... thật sự đã tồn tại bao lâu rồi?” Lục Vô Tr��n thì thầm, giọng y trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Linh khí gần như không còn, nhưng lại có một cảm giác áp lực khó tả, như có hàng vạn ánh mắt đang dõi theo chúng ta.” Y đảo mắt nhìn quanh, cố gắng xuyên qua lớp màn bụi và bóng tối. Những giá sách khổng lồ, cao vút chạm tới trần đá, đã đổ sụp một phần, tạo thành những đống đổ nát ngổn ngang. Sách vở chất chồng, nhiều cuốn đã hóa đá, nhiều cuốn khác thì nát bươm, chỉ còn là những mảnh giấy vụn bị thời gian phong hóa. Một vài cột đá đỡ trần đã nứt toác, lộ ra những vân đá kỳ dị, như những mạch máu đang khô cạn của một sinh thể khổng lồ.
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá lát sàn, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của nó. Trong tâm trí hắn, những "tiếng nói" vụn vặt vang lên, không phải là lời nói, mà là những rung động của 'ý chí tồn tại'. Mỗi hạt cát, mỗi phiến đá, mỗi vết nứt trên tường đều chất chứa một câu chuyện, một ý chí bền bỉ đến không ngờ. "Mỗi hạt bụi, mỗi phiến đá nơi đây đều chất chứa một câu chuyện, một ý chí tồn tại bền bỉ đến không ngờ," hắn chậm rãi nói, giọng hắn trầm thấp, hòa vào không khí cổ xưa. "Chúng không có linh lực, nhưng chúng có 'vật tính', có ký ức của riêng mình. Chúng... đang kể về một thời đại đã bị lãng quên."
Hắn cảm nhận được những cạm bẫy cổ xưa. Không phải những trận pháp sát thương hùng mạnh, mà là những cơ chế phòng vệ đơn giản nhưng hiệu quả, được tạo ra để ngăn cản sự xâm nhập của thời gian và những kẻ tò mò. Một phiến đá lát sàn đột nhiên lún xuống khi Hắc Phong vừa đặt chân lên, nhưng con sói nhanh nhẹn nhảy lùi lại. Một luồng gió xoáy cát bất ngờ nổi lên từ một góc khuất, cuốn theo những hạt bụi lấp lánh như những linh hồn li ti, suýt chút nữa đã che mắt Lục Vô Trần. Tần Mặc đã nhận ra chúng từ trước khi chúng kịp kích hoạt hoàn toàn, "nghe" được ý chí của chúng – một ý chí bảo vệ thuần túy, không có ác ý, chỉ muốn giữ gìn sự tĩnh lặng của nơi này. Hắn khẽ lắc đầu, những thứ này đã suy yếu rất nhiều, chỉ còn là tàn dư của một thời đại huy hoàng.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào lòng thư viện. Càng vào trong, không gian càng trở nên rộng lớn, nhưng cũng càng tối tăm và bí ẩn. Trần nhà vút cao, những cột đá khổng lồ đã nứt nẻ, gãy đổ, tạo thành những con đường quanh co, hiểm trở. Ánh sáng từ bên ngoài hầu như không còn lọt vào được, chỉ còn lại thứ ánh sáng yếu ớt, ma mị từ những tinh thể khoáng sản lấp lánh trên vách đá hoặc từ những khe nứt nhỏ trên trần. Mùi hương cổ xưa càng trở nên đậm đặc, hòa quyện với mùi ẩm mốc và mùi khô cằn của đá. Từng bước chân của Tần Mặc đều rất thận trọng, không chỉ để tránh né những cạm bẫy vật lý đã suy yếu, mà còn để "lắng nghe" rõ hơn những gì mà nơi đây đang thì thầm. Hắn cảm thấy mình như một người lữ khách lạc vào dòng chảy của thời gian, nơi quá khứ và hiện tại hòa lẫn vào nhau trong từng hạt bụi, từng thớ đá. Hắc Phong vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ, đôi tai nó vểnh lên, dò xét từng tiếng động nhỏ nhất, từ tiếng cát lạo xạo dưới chân đến tiếng gió rít qua những khe đá. Lục Vô Trần, dù không thể hiểu được những gì Tần Mặc đang cảm nhận, vẫn tin tưởng vào khả năng đặc biệt của hắn. Y biết, đây không phải là một nơi tầm thường, và sự hiện diện của Tần Mặc chính là chìa khóa để vén màn những bí mật đã bị chôn vùi. Y siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào có thể ẩn mình trong bóng tối, dù cho y cảm thấy bất lực trước sự vĩ đại và đáng sợ của nơi này.
Khi họ tiến vào khu vực trung tâm của Thư Viện Cổ, một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng bi tráng hiện ra trước mắt. Một giá sách khổng lồ, cao đến hàng chục trượng, đã đổ sụp hoàn toàn, tạo thành một ngọn đồi sách vở hóa đá. Những cuốn sách, thay vì mục nát thành tro bụi, lại hóa thành những phiến đá cứng đanh, giữ nguyên hình dạng và những nét chữ cổ xưa đã bị phong hóa. Chúng nằm la liệt, chồng chất lên nhau, như những nấm mồ tri thức vĩ đại. Tần Mặc dừng lại trước đống đổ nát ấy. Ánh sáng yếu ớt từ các khe hở trên cao chiếu rọi, tạo ra những vệt sáng lờ mờ trên bề mặt đá, khiến không gian càng thêm u tịch. Hắn đưa tay chạm vào một cuốn sách hóa đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của nó. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần để "nghe" ý chí của nó.
Một dòng chảy của những ký ức vụn vặt, những hình ảnh mờ nhạt, những thông điệp cổ xưa ùa vào tâm trí hắn. Chúng không phải là lời nói rõ ràng, mà là những cảm xúc, những rung động, những khát khao và cả những lời cảnh báo. Hắn "nhìn thấy" những tu sĩ cổ đại, với vẻ mặt đầy lo âu, ghi chép lại những hiện tượng kỳ lạ, những dấu hiệu của sự mất cân bằng đang dần gặm nhấm Huyền Vực. Hắn "nghe" được những lời thì thầm về "Thiên Đạo Cảnh Báo", về sự truy cầu thăng tiên mù quáng đã khiến vạn vật dần mất đi bản chất của mình. Những cuốn sách này, dù đã hóa đá, vẫn giữ lại "vật tính" và "ý chí tồn tại" của chúng, như những nhân chứng câm lặng của một thời đại đã qua. Chúng không chỉ là những ghi chép, mà là những tiếng kêu đau đớn, những lời tiên tri bị phớt lờ.
“Nơi này... không chỉ là một thư viện. Nó là một kho tàng của những lời cảnh báo đã bị lãng quên,” Tần Mặc mở mắt, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt chứa đựng sự u uẩn sâu sắc. Hắn nhìn Lục Vô Trần, người vẫn đang cố gắng nắm bắt những gì đang diễn ra.
Lục Vô Trần thở dài, ánh mắt y nhìn những chồng sách hóa đá với vẻ sầu não. “Ngươi cảm nhận được gì sao? Ta chỉ thấy sự mục nát và tĩnh mịch. Một sự vĩnh cửu của cái chết, chẳng có gì khác.” Y lắc đầu, cảm thấy bất lực trước sự khác biệt giữa hai người. Y thấy sự hủy hoại, Tần Mặc lại thấy sự sống động của ký ức.
Nhưng giữa hàng ngàn "tiếng nói" yếu ớt, rời rạc của những cuốn sách cổ, một "ý chí tồn tại" khác biệt bắt đầu nổi bật. Nó không phải là một mảnh ký ức vụn vặt, cũng không phải là lời than thở của một vật vô tri. Nó mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn, như một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển tri thức mênh mông. Nó không phải là sự rung động đơn thuần, mà là một dòng chảy tri thức khổng lồ, chứa đựng sự uyên bác và cổ xưa đến khó tin. Tần Mặc cảm thấy như có một luồng sóng ấm áp nhưng mãnh liệt đang bao bọc lấy hắn, không phải là linh lực, mà là một thứ năng lượng tinh thần thuần túy, có thể xoa dịu mọi hỗn loạn trong tâm trí.
Hắc Phong, đang đi phía trước, đột nhiên dừng lại. Nó khịt khịt mũi, đôi tai vểnh cao, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một góc khuất sâu hơn trong thư viện, nơi ánh sáng gần như không thể chạm tới. Một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm của sự hung hãn, mà là của sự cảnh giác cao độ và một chút tò mò. Bộ lông đen của nó dựng đứng lên, như cảm nhận được một sự hiện diện phi thường đang ẩn mình trong bóng tối.
Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, tập trung toàn bộ giác quan của mình vào "ý chí" đang gọi mời ấy. Nó không giống bất cứ thứ gì hắn từng cảm nhận. Nó không phải là 'vật tính' của đá, của cây, của kiếm, hay của thành trì. Nó là 'ý chí tồn tại' của một thực thể sống, một thực thể đã tồn tại rất lâu, hấp thụ tri thức của nơi này, và trở thành một phần không thể tách rời của nó. Sự phức tạp của nó khiến Tần Mặc cảm thấy choáng ngợp, như một đại dương sâu thẳm mà hắn chỉ mới chạm được gợn sóng đầu tiên. Đó là một sự tổng hòa của hàng vạn, hàng triệu mảnh tri thức, của sự suy ngẫm miên man qua hàng thiên niên kỷ, của những niềm vui và nỗi buồn đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn đó một cốt lõi không thể lay chuyển.
Lục Vô Trần nhận thấy sự thay đổi rõ rệt của Tần Mặc. Gương mặt hắn trở nên tập trung cao độ, đôi mắt nhắm nghiền nhưng toát ra một thứ ánh sáng nội tâm. Y không cảm nhận được "ý chí" ấy, nhưng y cảm thấy một áp lực vô hình ngày càng đè nặng lên tâm trí mình. Đó không phải là áp lực của kẻ thù, mà là của sự vĩ đại, của một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết. Y cảm thấy đầu óc mình choáng váng, như có hàng vạn tiếng nói đang vọng lại trong đầu, dù y không hiểu một từ nào. Một luồng mồ hôi lạnh toát ra trên trán y, cơ thể y run rẩy.
“Tần Mặc... ta cảm thấy... đầu óc ta như muốn nổ tung,” Lục Vô Trần khó nhọc lên tiếng, giọng y yếu ớt, run rẩy. “Có gì đó... ở đây... nó thật đáng sợ.” Y đưa tay ôm lấy đầu, cố gắng xua đi cảm giác hỗn loạn đang xâm chiếm tâm trí. Y chưa bao giờ trải qua cảm giác này, ngay cả khi đối mặt với những cường giả tu sĩ đỉnh cao. Đây là một thứ áp lực khác, không thể chống đỡ bằng linh lực hay võ kỹ.
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn kiên định, không còn vẻ ngạc nhiên hay choáng ngợp, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn về phía góc khuất mà Hắc Phong đang dõi theo, nơi "ý chí" ấy đang tỏa ra mạnh mẽ nhất, như một ngôi sao đơn độc trong vũ trụ tri thức. Hắn khẽ thì thầm, giọng hắn hòa vào tiếng gió sa mạc bị phong ấn, vang vọng trong không gian cổ xưa: “Ta biết... Đây chính là... Vô Danh Khách.”
Lời nói của Tần Mặc như một làn sóng âm thanh nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến Lục Vô Trần và Hắc Phong đều ngạc nhiên. Vô Danh Khách – cái tên mà Thiên Sách Lão Nhân đã nhắc đến, cái tên gắn liền với những tri thức thất lạc và những bí ẩn cổ xưa nhất của Huyền Vực. Tần Mặc đã không dùng sức mạnh để tìm kiếm, mà dùng trái tim để lắng nghe, dùng năng lực đặc biệt của mình để cảm nhận sự hiện diện của một người đã ẩn cư trong bóng tối của lịch sử.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ sự phức tạp, uyên bác và cả nỗi cô đơn của "ý chí" ấy. Vô Danh Khách không chỉ là một kho tàng tri thức, mà còn là một bản thể sống, một người đã chứng kiến bao thăng trầm của Huyền Vực, bao bi kịch của sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Tần Mặc biết, cuộc gặp gỡ này không chỉ là một bước tiến trong hành trình tìm kiếm chân lý, mà còn là một thử thách lớn lao đối với chính bản thân hắn. Bởi vì, để thấu hiểu Vô Danh Khách, hắn phải sẵn sàng đối mặt với toàn bộ sự thật về Huyền Vực, về bi kịch của vạn vật và về gánh nặng của một con đường cân bằng chưa từng có. Bóng tối trong góc khuất dường như sâu thẳm hơn, nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn đã sẵn sàng để "nghe".
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.