Vạn vật không lên tiên - Chương 585: Bình Minh Sa Mạc: Lục Vô Trần Quyết Định Đồng Hành
Bình minh nhuộm vàng Ốc Đảo Thanh Phong, xua đi màn đêm lạnh lẽo của sa mạc. Từng vệt nắng cam rực rỡ len lỏi qua những tán chà là xanh mướt, đậu lại trên mặt nước giếng trong lành, biến nó thành một tấm gương phản chiếu bầu trời đang bừng sáng. Không khí nơi đây, sau một đêm dài sương lạnh, giờ đây mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cọ tươi và một chút vị mặn mà của cát sa mạc, phả vào lồng ngực sự trong lành đến lạ. Tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm cổ xưa của ốc đảo. Đó là một khởi đầu mới, không chỉ cho ngày mới, mà còn cho một hành trình mang theo bao hoài bão và trọng trách.
Trong làn không khí tĩnh lặng và mát mẻ ấy, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân đang hoàn tất những công đoạn chuẩn bị cuối cùng cho chuyến đi. Những chiếc lều trại đơn sơ đã được tháo dỡ gọn gàng, trả lại cho ốc đảo vẻ hoang sơ vốn có. Các vật dụng cần thiết cho chuyến hành trình dài ngày qua Sa Mạc Huyết Nguyệt khắc nghiệt được kiểm tra kỹ lưỡng. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đã đứng sẵn bên cạnh, thân hình uy dũng, vẻ mặt hưng phấn, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của chủ nhân và sự quyết tâm của cả nhóm. Nó khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, rồi gầm gừ một tiếng nhỏ, như thể đang hối thúc.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ đã bớt đi phần nào sự mệt mỏi, thay vào đó là một vẻ thanh thản và kiên định đến lạ, chậm rãi bước tới mép ốc đảo. Hắn đưa mắt nhìn về phía sa mạc bao la, nơi những cồn cát vàng óng ánh trải dài đến tận chân trời, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và hiểm nguy. Ánh mắt hắn không còn sự chán chường hay tuyệt vọng của một tu sĩ đã đi đến tận cùng con đường nhưng vẫn thấy trống rỗng, mà thay vào đó là một tia sáng của niềm tin, của ý chí tìm kiếm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị gió sa mạc mặn chát và khô khan, nhưng trong lồng ngực hắn, giờ đây, không còn là sự nặng nề của gánh nặng 'thăng tiên' mà là sự nhẹ nhõm của một người vừa trút bỏ được xiềng xích vô hình.
"Con đường phía trước có thể gian nan, Tần Mặc," Lục Vô Trần cất lời, giọng nói trầm tĩnh và kiên định, không còn sự yếu ớt hay thở dài như trước. "Có lẽ sẽ hiểm nguy hơn vạn dặm đường mây, nhưng tâm ta đã định. Ta sẽ đi cùng ngươi, không phải để tìm kiếm cảnh giới, không phải để truy cầu tu vi hay bất kỳ thứ hư danh nào nữa, mà là để tìm kiếm một lẽ thật đã bị lãng quên. Một lẽ thật có thể cứu rỗi cả Huyền Vực này, và cũng là để tìm lại chính bản thân ta."
Hắn quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt giao nhau, không lời nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Tần Mặc khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. Hắn biết, sự thay đổi của Lục Vô Trần không phải là nhất thời, mà là một sự giác ngộ sâu sắc, đến từ tận cùng tâm khảm. "Đó là lý do ta cần ngươi, Lục huynh," Tần Mặc đáp, giọng nói trầm ấm mà chân thành, mang theo sức nặng của niềm hy vọng. "Ngươi đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều biến cố của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', đã lạc lối trong ảo vọng thăng tiên. Nhưng chính vì thế, giờ đây, ngươi có thể nhìn thấy những điều khác biệt, những điều mà những kẻ vẫn còn chìm đắm trong mê tín sẽ không bao giờ nhìn thấy. Ngươi sẽ là đôi mắt, là trí tuệ, giúp ta vén màn những bí ẩn của quá khứ, những chân lý đã bị lãng quên."
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, vuốt nhẹ chòm râu bạc, mỉm cười hài lòng. "Chuyến đi này sẽ vén màn nhiều bí ẩn, không chỉ về quá khứ mà còn về tương lai của Huyền Vực. Lục đạo hữu," ông nhìn Lục Vô Trần, "kinh nghiệm của ngươi từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', những kiến thức về các tông môn cổ, về các pháp trận bị thất truyền, về những thư tịch cổ đại... sẽ là vô giá. Ngươi sẽ giúp chúng ta giải mã những thông tin mà người thường không thể hiểu được, những di tích cổ có thể chứa đựng 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà Tần Mặc đang tìm kiếm."
Lục Vô Trần đón nhận những lời nói đó với một tâm thế hoàn toàn mới. Hắn không còn tự hào về quá khứ cường giả của mình, mà coi đó là một bài học đắt giá, một hành trang để hiểu sâu hơn về con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Hắn bước lại gần Hắc Phong, nhẹ nhàng vỗ vào cái đầu to lớn của nó. Hắc Phong khẽ gầm gừ, sau đó cúi thấp mình xuống, chờ đợi. Lục Vô Trần lên lưng Hắc Phong một cách dứt khoát, động tác không chút do dự, không chút mệt mỏi. Phía sau hắn, Tần Mặc cũng khẽ vỗ đầu Hắc Phong, truyền cho nó một luồng ý chí nhẹ nhàng, như lời động viên. Thiên Sách Lão Nhân kiểm tra lại chiếc túi vải chứa đầy những cuộn sách cổ và bản đồ, rồi cũng nhanh nhẹn ngồi vào vị trí.
Từng bước chân của Hắc Phong đều vững chãi, uy lực, khuấy động những hạt cát nhỏ li ti. Mặt trời đã lên cao hơn, nhuộm một màu vàng óng lên toàn bộ ốc đảo và những cồn cát xung quanh. Nhóm Tần Mặc không quay đầu lại, họ tiến thẳng vào sa mạc bao la, nơi những dải cát vàng bất tận trải dài đến vô cùng, nơi ẩn chứa những bí mật cổ xưa và những hiểm nguy rình rập. Họ rời Ốc Đảo Thanh Phong, như một chiếc thuyền nhỏ rời bến, hướng về một đại dương cát mênh mông, với niềm hy vọng mới mẻ và một ý chí kiên định. Chuyến đi này không chỉ là một hành trình tìm kiếm 'chân lý thất lạc', mà còn là hành trình tìm lại chính mình của Lục Vô Trần, một hành trình hứa hẹn sẽ vén màn những bí ẩn sâu thẳm nhất của Huyền Vực, và đối đầu với những tư tưởng đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới này.
***
Sa Mạc Huyết Nguyệt đón chào họ bằng một cái nắng gay gắt như thiêu đốt. Giữa trưa, ánh mặt trời chói chang đổ xuống những cồn cát đỏ rực, biến chúng thành một biển lửa lấp lánh không ngừng. Không khí khô nóng đến mức gần như đặc quánh, nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ để lại tiếng gió sa mạc rít gào không ngừng, mang theo những hạt cát mịn li ti, bào mòn mọi thứ trên đường đi của nó. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt cát, tạo nên những ảo ảnh lung linh, khiến cảnh vật phía xa trở nên méo mó và khó nắm bắt. Mùi cát bụi khô khan, mùi đất khô nóng và đôi khi l�� mùi tanh nồng của những sinh vật xấu số bị chôn vùi dưới cát, phả vào khứu giác, gợi lên một cảm giác hoang tàn và chết chóc.
Hắc Phong, với sức mạnh phi phàm của một thần thú, vẫn sải bước vững chãi, đôi chân to lớn lướt đi trên cát mà không hề lún sâu, như một con thuyền vượt sóng trên biển cả. Trên lưng nó, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân giữ vững tư thế, ánh mắt quét nhìn khắp bốn phía. Lục Vô Trần, dù từng là một cường giả từng tung hoành khắp Huyền Vực, từng trải qua vô số hiểm địa, vẫn cảm nhận được sự khắc nghiệt tột cùng của vùng đất này. Cái nóng như nung, cái gió như cắt, và sự tĩnh lặng đầy đe dọa của sa mạc có thể dễ dàng đánh gục ý chí của những kẻ yếu lòng. Nhưng ánh mắt hắn, giờ đây, không còn vẻ chán nản hay mệt mỏi như trước, mà thay vào đó là sự quan sát tỉ mỉ, như thể đang tìm kiếm điều gì đó khác biệt so với những gì hắn từng thấy. Hắn không còn nhìn sa mạc này như một chướng ngại vật cần vượt qua để đạt được mục đích tu luyện, mà là một thực thể sống đ���ng, mang trong mình ý chí tồn tại riêng biệt.
Hắn đưa tay chạm vào những hạt cát bay theo gió, cảm nhận sự khô nóng và sự kiên cường của chúng. Chúng nhỏ bé, vô tri, nhưng lại tạo nên cả một biển lớn, chống chịu với thời gian và phong hóa. Hắn nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về cây xương rồng, về ý chí tồn tại của vạn vật. Liệu cát bụi này cũng có ý chí của riêng nó? Một ý chí muốn được là cát, muốn được tồn tại theo cách của riêng nó, chứ không phải bị biến thành linh thạch hay pháp bảo?
"Nơi đây... khác hẳn với những gì ta từng thấy trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị'," Lục Vô Trần cất lời, giọng trầm lắng, mang theo chút suy tư. Hắn nhìn về phía xa, nơi những cồn cát uốn lượn như những con sóng khổng lồ. "Khi đó, các tông môn tranh giành linh mạch, khai thác tài nguyên đến cạn kiệt. Những vùng sa mạc như thế này thường bị coi là phế địa, hoặc chỉ là nơi để khai thác quặng mỏ, săn bắt linh thú. Ít ai quan tâm đến sự 'tồn tại' thuần túy của cát đá hay gió nơi đây. Họ chỉ thấy giá trị sử dụng, giá tr�� linh lực, chứ không thấy bản chất của chúng."
Tần Mặc lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn quét nhìn xung quanh, nhưng dường như tâm trí hắn đang kết nối với điều gì đó vô hình. "Vạn vật đều có ý chí của mình, Lục huynh," Tần Mặc nhẹ nhàng đáp. Giọng hắn trầm tĩnh, không khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự thấu hiểu. "Ngay cả cát bụi này cũng muốn được là cát bụi, muốn được tồn tại theo cách nó vốn có, chứ không phải bị biến thành linh thạch hay pháp bảo vô tri. Gió muốn là gió, thổi bay những gánh nặng. Nắng muốn là nắng, sưởi ấm vạn vật. Đó là ý chí tồn tại của chúng, một ý chí bình dị nhưng mạnh mẽ, không cần phải 'thăng tiên' để chứng minh giá trị."
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt hắn dõi theo một cụm xương rồng nhỏ đang kiên cường bám trụ trên một cồn cát, những chiếc lá gai góc như thách thức sự khắc nghiệt của môi trường. Hắn chợt nhận ra, sự 'thăng tiên' mà hắn từng theo đuổi chính là việc biến đổi bản chất của vạn vật, ép buộc chúng phải trở thành một thứ khác 'cao siêu' hơn, thay vì tôn trọng sự tồn tại nguyên thủy của chúng. Chính vì vậy, con đường thăng tiên đã gây ra sự mất cân bằng, sự tàn phá cho thế giới này. Hắn quan sát Tần Mặc, người dường như đang lắng nghe 'ý chí tồn tại' của sa mạc, đôi mắt hắn nhắm hờ, vẻ mặt bình thản. Lục Vô Trần cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với thiếu niên này, người không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng lại sở hữu một năng lực thấu hiểu vạn vật mà không một tu sĩ nào, kể cả những người ở đỉnh cao của cảnh giới, có thể đạt được.
"Ngươi nói đúng," Lục Vô Trần nói, giọng điệu có chút cảm thán. "Chúng ta đã quá mải mê với việc 'cải tạo' thế giới, mà quên mất rằng thế giới này đã đủ hoàn hảo trong bản chất của nó. Chúng ta đã cố gắng định nghĩa lại giá trị của vạn vật bằng cảnh giới và linh lực, mà quên đi giá trị của sự tồn tại thuần túy." Hắn khẽ thở dài, nhưng đó không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự giác ngộ, của sự buông bỏ những gánh nặng đã đeo đẳng hắn suốt bao nhiêu năm tháng. Sự thay đổi trong tư tưởng của Lục Vô Trần không chỉ là một sự chuyển biến cá nhân, mà còn là một dấu hiệu mạnh mẽ cho thấy triết lý 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc có khả năng cảm hóa ngay cả những tâm hồn đã chìm sâu nhất trong ảo vọng, đặt nền móng cho một liên minh mạnh mẽ hơn trong cuộc đối đầu sắp tới với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ mù quáng tin vào con đường thăng thiên vô độ.
***
Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả bầu trời sa mạc, một cảnh tượng hùng vĩ và đầy vẻ ma mị hiện ra trước mắt nhóm Tần Mặc. Những tia nắng cuối ngày trải dài như những dải lụa đỏ rực, ôm lấy những cồn cát, biến chúng thành những ngọn núi lửa đang cháy âm ỉ. Gió sa mạc cũng mạnh hơn, rít gào như tiếng than khóc của những linh hồn cổ xưa, mang theo những hạt cát mịn màng, phủ lên mọi vật một lớp bụi thời gian. Trong ánh hoàng hôn đỏ rực ấy, những bóng hình mờ ảo của các công trình cổ đại bắt đầu hiện ra ở phía chân trời. Đó là Di Tích Cổ Tiên, một phế tích khổng lồ, sừng sững giữa biển cát, như một chứng nhân câm lặng của một nền văn minh đã từng cực thịnh, nhưng nay chỉ còn là tàn tích.
Những khối kiến trúc đổ nát, những cột đá khổng lồ bị phong hóa bởi gió cát hàng vạn năm, những bức tường thành cao ngất giờ đã nứt nẻ, hoang tàn, tạo nên những bóng đổ dài, ma mị trên nền cát đỏ. Không khí xung quanh di tích này dường như đặc quánh lại, mang theo một sự tĩnh lặng đến rợn người, pha lẫn mùi đá cổ đã phong hóa và một chút hương vị của thời gian. Đó là sự uy nghiêm của quá khứ, của một nền văn minh đã từng ngạo nghễ, nhưng cuối cùng cũng không tránh khỏi quy luật suy tàn.
Hắc Phong, dường như cũng cảm nhận được sự uy nghiêm và bi tráng của Di Tích, bước chân chậm lại, đôi mắt đỏ rực quét nhìn khắp các góc cạnh của phế tích. Trên lưng nó, Lục Vô Trần chìm vào suy tư sâu sắc. Khuôn mặt khắc khổ của hắn, giờ đây, ánh lên vẻ phức tạp, pha trộn giữa sự hoài niệm và một sự nhận thức mới mẻ. Hắn đã từng đọc qua vô số thư tịch cổ, đã từng nghe kể về những câu chuyện huy hoàng của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến một phế tích nào mang nặng nỗi bi tráng đến vậy.
"Đây là dấu vết của một nền văn minh đã từng cực thịnh, Tần Mặc," Lục Vô Trần thở dài, giọng nói trầm lắng, như đang nói với chính mình. "Họ đã từng đạt đến đỉnh cao của tu luyện, của sức mạnh, của sự huy hoàng. Có lẽ, họ cũng từng tin rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu, đến sự hoàn mỹ. Họ đã xây dựng những công trình vĩ đại này, những pháp trận hùng mạnh này, tất cả đều hướng tới mục tiêu 'thăng tiên' đó. Nhưng... điều gì đã khiến họ sụp đổ? Điều gì đã biến tất cả những sự huy hoàng này thành cát bụi? Và liệu, cái 'chân lý thất lạc' mà ngươi đang tìm kiếm có phải là câu trả lời cho sự suy tàn này không?"
Ánh mắt hắn hướng về Tần Mặc, tìm kiếm một lời giải đáp. Tần Mặc nhìn thẳng vào Lục Vô Trần, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn vạn năm lịch sử. "Chúng ta sẽ tìm ra, Lục huynh," Tần M���c nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định. "Nhưng có lẽ, sự sụp đổ ấy không phải vì họ không đủ mạnh, không đủ tài nguyên, hay không đủ cảnh giới. Mà là vì họ đã quên đi bản chất của chính mình và của vạn vật xung quanh. Họ đã cố gắng ép buộc mọi thứ phải 'thăng tiên', phải biến đổi thành một hình thái khác, cao hơn, hoàn mỹ hơn, mà quên mất rằng sự hoàn mỹ đã nằm ngay trong bản chất vốn có của chúng. Họ đã cố gắng thoát ly khỏi thế giới này, mà quên mất rằng thế giới này mới chính là nền tảng của sự tồn tại."
Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ vuốt râu. "Những lời cảnh báo của cổ nhân thường bị hiểu lầm, hoặc cố tình bị lãng quên, Lục đạo hữu. Họ đã gieo những mầm mống của sự hủy diệt ngay từ khi họ bắt đầu con đường truy cầu vô độ đó. Hy vọng nơi đây, trong những tàn tích của một nền văn minh đã lầm đường, sẽ hé lộ sự thật, sẽ cho chúng ta thấy rõ 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà Tần Mặc vẫn nhắc đến, và những 'Chân Lý Thạch Bi' có thể chứa đựng những lời răn dạy cổ xưa nhất."
Lục Vô Trần nhìn lại phế tích, những khối đá đổ nát trong ánh hoàng hôn đỏ rực như những vết thương hằn sâu trên da thịt Huyền Vực. Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự khô ráp của gió mang theo cát. Trong tâm trí hắn, những ám ảnh về áp lực 'thăng tiên' và định nghĩa 'thành công' cũ vẫn còn lẩn khuất, nhưng chúng đang dần bị thay thế bằng một ý chí mới, một sự thanh thản sâu sắc. Hắn đã chấp nhận con đường của Tần Mặc, con đường của 'cân bằng bản chất', và giờ đây, hắn sẵn sàng đối mặt với bất kỳ bí ẩn nào mà quá khứ có thể hé lộ.
Cả nhóm dừng lại cách phế tích một khoảng, nơi ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên những đỉnh tháp đổ nát, tạo thành những hình hài kỳ dị. Một cảm giác vừa huyền bí, vừa nặng nề bao trùm lấy họ. Di Tích Cổ Tiên, với vẻ hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ hoang tàn, không chỉ là một điểm đến, mà còn là một cánh cửa dẫn vào quá khứ, nơi những chân lý thất lạc đang chờ đợi được vén màn. Lục Vô Trần biết, hành trình này sẽ thử thách niềm tin mới của hắn, sẽ đối mặt với những tàn dư của tư tưởng cũ, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Kinh nghiệm của hắn từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', giờ đây, không còn là gánh nặng, mà là một vũ khí sắc bén, giúp hắn và Tần Mặc giải mã những thông tin cổ xưa mà người thường không thể hiểu được. Sự khác biệt về tư tưởng giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ ngày càng rõ nét khi họ tiến gần hơn đến 'chân lý thất lạc', và Di Tích Cổ Tiên này, chính là khởi điểm cho cuộc đối đầu tư tưởng ấy.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.