Vạn vật không lên tiên - Chương 592: Tiếng Kêu Cứu Của Huyền Vực: Chân Lý Đằng Sau Lời Cảnh Báo
Lời tuyên bố của Tần Mặc như một tiếng chuông báo hiệu, xua tan đi không khí u ám, mang đến một tia hy vọng giữa màn đêm sa mạc lạnh giá. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân nhìn Tần Mặc với sự kinh ngạc tột độ, nhưng cũng xen lẫn sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. Họ nhận ra rằng, gánh nặng mà Tần Mặc đang gánh vác không phải là của riêng hắn, mà là của toàn bộ Huyền Vực. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời hưởng ứng, một sự đồng lòng với chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây không còn vẻ bất an, mà thay vào đó là sự cảnh giác và trung thành tuyệt đối.
Vô Danh Khách nhìn Tần Mặc, khóe môi y khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Ánh mắt y vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến qu�� nhiều bi kịch, nhưng cũng rạng rỡ một tia hy vọng mãnh liệt. Y biết rằng, mình đã tìm thấy người kế thừa, người có thể vén màn chân lý thất lạc và mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực. Con đường dẫn đến "Nguồn Gốc Sụp Đổ" không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc hành trình vào lòng quá khứ, vào tận cùng của sự thật. Và nơi đó, chắc chắn sẽ ẩn chứa những bí mật kinh hoàng hơn, những bằng chứng về "Kỷ Nguyên Vặn Vẹo", và có thể cả "Chân Lý Thạch Bi" mà Tần Mặc đang tìm kiếm. Ánh trăng vẫn treo cao, lạnh lẽo, nhưng trong quán trà nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên, bùng cháy trong trái tim của một thiếu niên mang sứ mệnh cứu rỗi cả một thế giới.
***
Sa Mạc Huyết Nguyệt về đêm quả thực là một bức tranh của sự hoang tàn và cô độc. Sau khi rời khỏi quán trà đơn sơ của Vô Danh Khách, đoàn người Tần Mặc lại tiếp tục hành trình dưới ánh trăng máu kỳ dị treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm. Ánh sáng đỏ thẫm của vầng trăng đổ xuống, nhuộm crimson cả những cồn cát mênh mông, khiến cảnh vật vốn đã khắc nghiệt nay càng thêm ma mị, huyền ảo. Những cơn gió sa mạc không ngừng rít gào, mang theo từng hạt cát mịn màng táp vào mặt, lạnh buốt và rát bỏng. Chúng tạo nên những âm thanh u ám, như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trong những cồn cát vô tận. Đôi khi, từ xa vọng lại tiếng côn trùng kêu rỉ rả, hoặc một tiếng gầm gừ trầm đục của loài quái vật nào đó đang ẩn mình trong bóng đêm, tạo thành một bản giao hưởng của sự hoang tàn, một lời cảnh báo về những hiểm nguy chực chờ.
Tần Mặc ngồi trên lưng Hắc Phong, thân hình hơi gầy của hắn ẩn mình trong tấm áo choàng dày, nhưng đôi mắt đen láy vẫn không ngừng quan sát. Mùi cát bụi khô khan, mùi đất khô nóng và đôi khi là mùi tanh nồng của thứ gì đó đã chết từ lâu, hòa quyện vào nhau, lấp đầy không khí. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khắc nghiệt của thế giới này. Tâm trí hắn vẫn quay cuồng với những lời Vô Danh Khách đã kể, những câu chuyện về một kỷ nguyên cổ xưa, nơi khát vọng thăng tiên vô độ đã đẩy vạn vật đ��n bờ vực của sự biến dạng và hủy diệt. Hắn nhớ lại từng chi tiết Vô Danh Khách mô tả: những dòng sông khô cạn vì bị hút cạn linh khí, những ngọn núi mục ruỗng vì bị ép buộc tinh luyện, những sinh linh biến thành quái vật vì cố gắng phá vỡ giới hạn bản chất. Mỗi hình ảnh ấy, qua lăng kính "ý chí tồn tại" của Tần Mặc, đều không chỉ là một câu chuyện, mà là một tiếng kêu cứu bi ai, một sự đau đớn thấu tận tâm can.
"Những gì Vô Danh Khách kể... thật sự đáng sợ," Lục Vô Trần phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm khàn, mang theo một tiếng thở dài nặng nề. Hắn bước đi bên cạnh Hắc Phong, dáng vẻ gầy gò, lưng hơi còng càng hiện rõ dưới ánh trăng mờ ảo. "Liệu chúng ta có đang lặp lại sai lầm đó, Tần Mặc? Con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt... có phải là con đường hủy diệt mà ngàn vạn năm trước đã từng xảy ra?" Ánh mắt hắn hướng về phía Tần Mặc, chất chứa sự hoài nghi và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Suốt bao năm qua, Lục Vô Trần đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, đã tự vấn quá nhiều về ý nghĩa của sự tu luyện, và giờ đây, những lời của Vô Danh Khách lại một lần nữa khuấy động nỗi chán nản sâu thẳm trong hắn.
Thiên Sách Lão Nhân, với chồng sách cũ ôm chặt trong tay, khẽ gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo hằn lên vẻ trầm tư. "Lịch sử luôn có xu hướng lặp lại, đặc biệt là khi con người mù quáng truy cầu sức mạnh mà không màng đến cái giá phải trả." Y nói, giọng điệu vẫn bình thản nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Cái gọi là 'khai linh', cái gọi là 'tiến hóa' của Thiên Diệu Tôn Giả... có thể nào lại là một vòng tuần hoàn của sự diệt vong?"
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn vẫn chìm trong suy nghĩ, để những lời của Vô Danh Khách vang vọng trong tâm trí. Hắn 'nghe' thấy ý chí tồn tại của cát dưới chân Hắc Phong, ý chí của gió đang rít gào, ý chí của những tảng đá đã bị phong hóa hàng ngàn năm. Tất cả đều mang một vẻ mệt mỏi, một sự cam chịu trước sự tàn phá của thời gian và một nỗi bất an mơ hồ trước sự mất cân bằng đang lan rộng. Hắc Phong, cảm nhận được sự trầm tư của chủ nhân, chỉ khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những cồn cát, cảnh giác trước mọi chuyển động. Nó biết rằng, gánh nặng trên vai Tần Mặc không hề nhỏ, và nó sẽ luôn ở bên hắn, bảo vệ hắn trên con đường chông gai này. Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, cảm nhận được sự ấm áp và trung thành của linh thú. Hắn biết, mình không hề đơn độc.
Trong màn đêm tĩnh mịch của Sa Mạc Huyết Nguyệt, Tần Mặc nhận ra một điều cốt yếu: "Thiên Đạo Cảnh Báo" không phải là một lời nguyền giáng xuống từ trời cao, cũng không phải là sự trừng phạt của một thế lực thần bí nào đó. Nó là một cơ chế tự nhiên, một phản ứng bản năng của chính Huyền Vực khi sự cân bằng bị phá vỡ. Giống như cơ thể con người sẽ phát sốt khi bị bệnh, Huyền Vực cũng phát ra những dấu hiệu suy yếu, những tiếng kêu cứu thầm lặng khi bị những khát vọng thăng tiên cực đoan bóp méo bản chất. Hắn cảm nhận được một nỗi bi ai vô hạn từ chính thế giới này, một nỗi đau không lời mà chỉ có hắn mới có thể lắng nghe. Áp lực c��a trách nhiệm lại một lần nữa đè nặng lên vai hắn, nhưng lần này, nó không còn là sự nghi ngờ hay sợ hãi, mà là một ý chí sắt đá, một quyết tâm không lay chuyển. Hắn phải tìm ra "Nguồn Gốc Sụp Đổ", phải tìm thấy "Chân Lý Thạch Bi", không chỉ vì một lời thề nguyền, mà vì chính "ý chí tồn tại" của Huyền Vực đang gào thét trong thinh lặng.
***
Khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu xua tan màn đêm u ám, nhuộm một màu tím hồng lên những đỉnh cồn cát, đoàn người Tần Mặc đã đến một khu vực đầy những tàn tích cổ xưa. Đây chính là Di Tích Cổ Tiên, một nơi được đồn đại là ẩn chứa vô vàn bí mật của một kỷ nguyên đã qua. Các tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và những cơn bão cát dữ dội. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ, những cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ, vươn mình lên trời như những ngón tay xương xẩu của một vị thần đã chết. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, nhưng giờ đây lại chìm trong sự hoang tàn và cô độc. Tiếng gió sa mạc vẫn rít qua các khe đá và những công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng than khóc của quá khứ. Tiếng cát lạo xạo di chuyển theo từng đợt gió, đôi khi lại có tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của những linh hồn cổ xưa hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình.
Nhóm dừng chân tại một khu vực có vẻ là sân trong của một công trình lớn đã đổ nát, để tránh bớt những cơn gió mạnh và tìm chút hơi ấm từ ánh mặt trời đang lên. Không khí vẫn khô khan và lạnh lẽo của đêm còn vương lại, nhưng đã dịu đi phần nào. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và một chút mùi lạ từ những loại cây cỏ sa mạc hiếm hoi, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí bí ẩn và tĩnh mịch. Vô Danh Khách ngồi yên lặng trên một khối đá đổ nát, ánh mắt thâm thúy của y không ngừng quan sát Tần Mặc, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.
Gần đó, một cây xương rồng cổ thụ, to lớn và gai góc, đứng sừng sững giữa hoang tàn. Lẽ ra, với sức sống mãnh liệt của loài cây sa mạc, nó phải tràn đầy sinh lực, có thể sống sót qua hàng ngàn năm phong ba bão táp. Nhưng kỳ lạ thay, cây xương rồng này lại đang héo úa một cách rõ rệt. Những nhánh cây mọng nước vốn xanh tươi giờ đây đã chuyển sang màu nâu xám, teo tóp lại, và những gai nhọn cũng mất đi vẻ sắc bén vốn có. Không có dấu hiệu bị tấn công bởi sâu bệnh hay bị thiếu nước trầm trọng – thậm chí, một vài giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên những kẽ lá héo tàn. Tần Mặc, với sự nhạy cảm đặc biệt của mình, ngay lập tức cảm nhận được sự bất thường.
Hắn chậm rãi bước lại gần cây xương rồng, ánh mắt trầm tư. Hắc Phong đi theo sát phía sau, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ cảnh giác, như thể cảm nhận được một mối nguy hiểm vô hình nào đó đang ẩn nấp. Tần Mặc nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ chạm vào một thân cây xương rồng đã khô héo. Ngay lập tức, một luồng cảm giác đau đớn, suy yếu truyền thẳng vào tâm trí hắn, không phải là sự chết chóc đơn thuần, mà là một nỗi thống khổ sâu xa hơn.
"Nó đang... đau khổ," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm lắng, ánh mắt dán chặt vào cây xương rồng. "Không phải vì thiếu nước, cũng không phải bệnh tật thông thường." Hắn cảm nhận được một sự giằng xé, một ý chí bị bóp méo từ tận gốc rễ của cây.
Lục Vô Trần bước đến gần, nhìn cây xương rồng với vẻ hoài nghi. "Một cây xương rồng sống sót qua hàng ngàn năm sa mạc, lại có thể héo úa như vậy sao? Chẳng lẽ là do cạn kiệt linh khí?" Hắn đã từng thấy nhiều sinh vật chết đi vì linh khí cạn kiệt, nhưng cây xương rồng này lại mang một vẻ khác, một sự suy tàn đến từ bên trong, như thể bản thân nó đang tự chối bỏ sự sống.
Vô Danh Khách lúc này mới cất tiếng, giọng y bình thản nhưng lại mang một sự thâm thúy sâu xa. Ánh mắt y vẫn không rời Tần Mặc, như một người thầy đang mong đợi học trò của mình giải đáp một câu đố khó. "Ngươi đã nghe thấy gì, Tần Mặc?"
Lời hỏi của Vô Danh Khách như một lời gợi mở, khiến Tần Mặc hoàn toàn tập trung. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ t��m trí hòa vào năng lực "nghe ý chí tồn tại" của vạn vật. Ngay lập tức, thế giới xung quanh hắn trở nên sống động một cách kỳ lạ. Hắn không chỉ cảm nhận được sự đau khổ của cây xương rồng, mà còn "nghe" thấy một luồng năng lượng hỗn loạn đang giằng xé nó. Đó không phải là một sự hủy diệt từ bên ngoài, mà là một sự phản kháng yếu ớt từ tận sâu bên trong bản chất của cây. Hắn cảm nhận được "vật tính" của cây xương rồng – khát khao sinh tồn, khát khao hấp thụ nước và ánh sáng để phát triển – đang bị một áp lực vô hình bẻ cong, ép buộc nó phải trở thành một thứ gì đó không phải là chính nó.
Hắn "nghe" thấy tiếng kêu yếu ớt của những tế bào đang bị đẩy đến giới hạn, tiếng thì thầm của một "lực lượng" nào đó đang cố gắng "khai linh" cho nó, nhưng lại theo một cách cưỡng ép, trái với bản chất tự nhiên. Nó không phải muốn thăng tiên, nó chỉ muốn là một cây xương rồng, sống giữa sa mạc khô cằn. Nhưng một thứ gì đó đã cố gắng ép buộc nó phải "tiến hóa", phải "khai mở" tiềm năng theo một cách mà bản thân nó không chấp nhận. Đó là một sự mất cân bằng đang cố gắng bẻ cong ý chí, phá vỡ bản chất, biến một sinh vật sống thành một công cụ cho một mục đích lớn lao hơn, nhưng lại phi tự nhiên. Tần Mặc cảm nhận được một luồng bi thương, một sự mệt mỏi cùng cực của cây xương rồng, như thể nó đang cố gắng chống lại một sức ép vô hình, một sự cưỡng bức không thể chối từ, và cuối cùng, nó chọn cách héo úa, chết dần để bảo toàn bản chất cuối cùng của mình, thay vì biến dạng thành một thứ quái dị. Đó là một tiếng kêu cứu, một lời cảnh báo, không phải từ một vị thần, mà từ chính sinh linh nhỏ bé này, từ chính Huyền Vực.
***
Tần Mặc đột ngột mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn sự trầm tư hay hoài nghi, mà thay vào đó là một sự sáng rõ, một sự thấu triệt sâu sắc. Hắn quay lại nhìn Vô Danh Khách và nhóm đồng hành, khuôn mặt hắn tuy vẫn còn nét mệt mỏi nhưng lại toát lên một vẻ kiên định đến lạ thường. Ánh sáng bình minh giờ đây đã hoàn toàn xua đi bóng đêm, chiếu rọi lên những tàn tích c�� xưa, khiến chúng hiện rõ những đường nét chạm khắc tinh xảo và những vết tích của thời gian. Gió dịu hơn, chỉ còn là những làn gió nhẹ mơn man qua mặt, mang theo hơi thở của buổi sớm sa mạc.
"Nó không phải là một lời nguyền," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn không lớn, nhưng mỗi lời nói đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch của di tích, mang theo sức nặng của sự thấu hiểu. Hắn chậm rãi bước đến giữa nhóm, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang dán chặt vào hắn. "Đó là sự phản kháng. Giống như một cơ thể tự nhiên, khi bị tấn công, nó sẽ phát ra tín hiệu cảnh báo. Huyền Vực đang tự vệ, đang kêu cứu."
Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí của những người xung quanh. "Cây xương rồng này... nó không muốn 'thăng tiên'. Nó không muốn trở thành một thứ gì đó vĩ đại hơn bản thân nó. Ý chí tồn tại của nó là sống sót trong sa mạc, là giữ vững bản chất của một loài xương rồng. Nhưng có một áp lực vô hình, một sự cưỡng bức đang cố gắng bẻ cong ý chí đó, ép buộc nó phải 'tiến hóa' theo một cách không tự nhiên. Và khi không thể chống cự, nó chọn cách héo úa, chết dần để bảo toàn sự thuần khiết cuối cùng của mình."
Lục Vô Trần sững sờ, đôi mắt sâu trũng của hắn mở to. "Tiếng kêu cứu... của cả thế giới?" Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy. Những lời của Tần Mặc đã gỡ bỏ hoàn toàn những hoài nghi, những nỗi sợ hãi mơ hồ trong lòng hắn, thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ và một nỗi đồng cảm sâu sắc với vạn vật. Con đường tu luyện mà hắn từng theo đuổi, con đường mà tất cả tu sĩ đều tôn sùng, hóa ra lại là con đường dẫn đến sự hủy diệt và bóp méo bản chất của chính thế giới.
Thiên Sách Lão Nhân vội vàng rút ra một cuộn giấy da cũ kỹ và cây bút lông từ trong chồng sách của mình. Y run rẩy ghi chép, từng nét chữ như khắc sâu vào lịch sử. "Một cơ chế tự nhiên... không phải trừng phạt của Thiên Đạo... Thật đáng kinh ngạc! Tần Mặc, ngươi đã vén màn một chân lý mà bao đời nay chúng ta đã lầm tưởng! Cái gọi là 'Thiên Đạo Cảnh Báo' không phải là sự thịnh nộ của trời đất, mà là tiếng lòng của chính trời đất đang kêu gào trong nỗi đau!" Ánh mắt y nhìn Tần Mặc giờ đây không chỉ là sự tôn trọng, mà còn là một sự kính nể sâu sắc, như thể hắn không phải là một thiếu niên vô căn vô cơ, mà là một triết gia vĩ đại, một người nắm giữ chìa khóa của sự thật.
Vô Danh Khách khẽ gật đầu, khóe môi y cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Y đứng dậy, bước đến bên Tần Mặc, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào hắn. "Ngươi đã thực sự nghe thấy, Tần Mặc. Ngọn nguồn của cơn bão không phải là ý chí của thần linh, mà là sự tổn thương của chính đại địa. 'Thiên Đạo Cảnh Báo' không phải là lời nguyền, mà là một cơ chế tự bảo vệ. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó là bởi vì sự truy cầu vô độ đã bẻ cong bản chất của vạn vật, khiến chúng đánh mất chính mình, và khi đó, thế giới sẽ không còn là tổng hòa của những bản chất đa dạng, mà là một khối dị dạng, méo mó, không thể tự duy trì."
Hắn đưa tay chỉ về phía sâu hơn của Di Tích Cổ Tiên, nơi những tàn tích cổ xưa hơn, vĩ đại hơn ẩn hiện giữa lớp bụi thời gian. Những khối kiến trúc khổng lồ, những đường nét chạm khắc mờ ảo, dường như đang gọi mời. "Nơi này, Di Tích Cổ Tiên, là một trong những chứng nhân vĩ đại nhất của 'Kỷ Nguyên Sụp Đổ'. Nó ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, những bằng chứng rõ ràng hơn về 'Kỷ Nguyên Vặn Vẹo' và có thể cả 'Chân Lý Thạch Bi' mà ngươi đang tìm kiếm. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, bởi vì những kẻ muốn che giấu chân lý này sẽ không bao giờ để ngươi dễ dàng tiếp cận."
Tần Mặc đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Hắn biết rằng, sự thấu hiểu này không chỉ là một kiến thức, mà là một gánh nặng, một sứ mệnh. Hắn phải hành động. Sự thấu hiểu mới mẻ này đã củng cố niềm tin của hắn vào con đường "cân bằng bản chất" và sự cần thiết phải bảo vệ "ý chí tồn tại" của vạn vật. Giờ đây, hắn không chỉ muốn ngăn chặn thảm họa, mà còn muốn dẫn dắt Huyền Vực tìm lại sự cân bằng đã mất. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân nhìn hắn, sự nghi ngờ và chán nản trong lòng họ đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm hy vọng mong manh nhưng mãnh liệt, và một quyết tâm sắt đá để đồng hành cùng Tần Mặc. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía những tàn tích sâu hơn, như đã sẵn sàng cho cuộc hành trình mới. Tần Mặc biết, cuộc đối đầu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không còn xa. Bởi vì khi hắn hành động dựa trên chân lý này, hắn sẽ trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với con đường thăng tiên cực đoan mà hắn đang đại diện. Và sâu thẳm trong Di Tích Cổ Tiên, những bí mật của quá khứ đang chờ đợi được vén màn, những mảnh ghép của Chân Lý Thạch Bi đang chờ được tìm thấy, để cảnh báo cả thế giới về cái giá của sự tham lam và sự thiếu hiểu biết.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.