Vạn vật không lên tiên - Chương 601: Chân Lý Chấn Động: Vận Mệnh Huyền Vực Trong Tay Ta
Tần Mặc đứng lặng giữa tàn tích tháp cổ, bàn tay vẫn đặt trên phiến Chân Lý Thạch Bi xám xịt. Ánh sáng xanh ngọc bích mờ ảo đã tắt lịm, nhưng một luồng hơi ấm dịu nhẹ vẫn truyền từ phiến đá vào lòng bàn tay hắn, như một mạch đập yếu ớt của sự sống, một lời thì thầm của hy vọng từ sâu thẳm Huyền Vực. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn vẫn còn cuộn trào trong tâm trí. Những hình ảnh, những âm thanh của một thời đại đã qua, của sự tha hóa và nỗi đau tận cùng, vẫn còn vương vấn, tựa như hàng vạn mảnh gương vỡ vụn phản chiếu vô số bi kịch. Đôi mắt đen láy của hắn, giờ đây sâu thẳm hơn bao giờ hết, chứa đựng cả sự thấu hiểu về bi kịch của quá khứ và sự kiên định về con đường phía trước.
Xung quanh, những vách đá dựng đứng của Hẻm Núi Cát Bay bị gió bào mòn thành những hình thù kỳ dị, như những bức tượng khổng lồ của thời gian. Tiếng gió rít gào từng cơn, cuốn theo những hạt cát mịn li ti, xào xạc bay qua tai, mang theo mùi của bụi đất khô cằn và sự hoang vắng. Không khí khắc nghiệt, vẫn còn vương chút oi nồng của ngày dài, nay bắt đầu se lạnh khi ánh hoàng hôn dần buông xuống. Tần Mặc cảm nhận được sự gánh nặng đang đè lên vai mình, không chỉ là gánh nặng của những ký ức kinh hoàng mà hắn vừa chứng kiến, mà còn là gánh nặng của trách nhiệm to lớn mà hắn vừa khám phá. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được tiếng kêu cứu thống thiết của Huyền Vực, tiếng gào thét của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng ép bóp méo. Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn không còn là một vật vô tri, mà là một phần linh hồn, một nhịp đập của thế giới đang hấp hối. Liệu một thiếu niên không có linh căn như hắn, một kẻ bị coi là phế vật, có thể gánh vác sứ mệnh hàn gắn một thế giới vĩ đại như Huyền Vực? Câu hỏi đó chợt lóe lên trong tâm trí hắn, nhưng ngay lập tức bị xua đi bởi sự kiên định vừa được tôi luyện.
Lục Vô Trần và Vô Danh Khách ngay lập tức tiến đến, vẻ lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt họ, hằn lên trong từng nếp nhăn, từng ánh mắt. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, không giấu nổi sự bồn chồn. "Minh Chủ, ngươi không sao chứ? Điều gì đã xảy ra?" Giọng hắn trầm và khàn, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Hắn đã chứng kiến Tần Mặc chìm đắm trong trạng thái kỳ lạ đó quá lâu, đủ để cảm thấy bất an.
Vô Danh Khách, với vẻ phong trần và ánh mắt đầy suy tư, nhìn Tần Mặc một cách dò hỏi. Y vừa nhấp một ngụm rượu từ bầu, hơi men nồng đượm phảng phất trong không khí khô cằn. "Năng lực của Thạch Bi... nó đã đưa ngươi đến đâu? Ta cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa nhưng cũng vô cùng hỗn loạn từ nó."
Tần Mặc khẽ lắc đầu, từ từ đứng thẳng dậy, mỗi động tác đều như mang theo một sức nặng vô hình. Hắn vẫn còn cảm thấy choáng váng, nhưng một sức mạnh nội tại, một niềm tin sắt đá đã trỗi dậy, xua tan sự mệt mỏi. Hắn dùng mảnh Thạch Bi trấn áp sự hỗn loạn trong tâm trí, cảm nhận sự ấm áp của nó như một điểm tựa. "Ta... đã thấy. Ta đã thấy sự thật về 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'... sự tha hóa của vạn vật... và cách 'Thiên Đạo Cảnh Báo' hình thành." Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đều mang theo trọng lượng của một chân lý vĩ đại vừa được khám phá, vang vọng giữa tiếng gió rít gào.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, khẽ rúc đầu vào tay Tần Mặc, dụi nhẹ, như muốn an ủi, như muốn truyền thêm sức mạnh. Tiếng gầm gừ trầm đục của nó vang lên, không phải vì cảnh giác kẻ thù, mà vì sự gắn bó và thấu hiểu sâu sắc với chủ nhân. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, một sự trưởng thành sâu sắc hơn, một quyết tâm mạnh mẽ hơn.
Tần Mặc khẽ vỗ đầu Hắc Phong, rồi ngước nhìn Lục Vô Trần và Vô Danh Khách. "Nơi đây không tiện để nói chuyện. Chúng ta cần một nơi yên tĩnh và an toàn hơn để ta có thể kể lại mọi thứ." Hắn ra hiệu cho mọi người. "Những gì ta đã thấy, ta đã hiểu... nó không chỉ l�� một câu chuyện, mà là vận mệnh của Huyền Vực." Hắn quay người, bước chân vững vàng hơn, hướng về phía tây, nơi hắn biết có một ốc đảo nhỏ bé nhưng xanh tươi giữa sa mạc khô cằn, một điểm sáng hiếm hoi trong bức tranh khắc nghiệt của Hẻm Núi Cát Bay.
Họ lặng lẽ đi theo Tần Mặc. Lục Vô Trần vẫn còn ngổn ngang những câu hỏi, nhưng ánh mắt kiên định của Tần Mặc đã tạm thời xua đi sự nghi ngờ. Vô Danh Khách nhấp thêm một ngụm rượu, đôi mắt y nheo lại, nhìn theo bóng Tần Mặc, trong lòng dấy lên một dự cảm mạnh mẽ về những gì sắp được hé lộ. Y đã từng nói, "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," và giờ đây, dường như Tần Mặc đã chạm đến tận cùng của chân lý đó. Tiếng gió vẫn rít, cát vẫn bay, nhưng trong lòng mỗi người, một sự chờ đợi căng thẳng, một sự thay đổi vĩ đại đang dần hiện hữu.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời quang mây tạnh, rọi sáng Ốc Đảo Thanh Phong một vẻ đẹp huyền ảo. Tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua những tán cọ xào xạc, mang theo hơi ẩm mát lành, xua đi cái nóng bức ban ngày của sa mạc. Một giếng nước trong lành, lấp lánh dưới ánh trăng, cung cấp nguồn sống cho vài cây chà là xanh tốt và những bụi cây dại. Mùi nước, cây cỏ tươi mát hòa lẫn với mùi cát và hơi khói của lửa trại, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và an bình hiếm có. Xung quanh đống lửa tí tách, Tần Mặc cùng Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân ngồi quây quần. Thiên Sách Lão Nhân đã được triệu tập khẩn cấp đến đây, nét mặt ông lão gầy gò vẫn còn vương sự mệt mỏi của một hành trình dài, nhưng đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ánh lên sự tò mò và lo lắng. Hắc Phong nằm cuộn tròn gần Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khép hờ, nhưng vẫn luôn trong tư thế cảnh giác.
Tần Mặc đặt mảnh Chân Lý Thạch Bi xuống giữa vòng tròn, ánh sáng mờ ảo của nó như đang kể lại một câu chuyện cổ xưa, vượt thời gian. Hắn hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại toàn bộ trải nghiệm của mình, từ giây phút chạm vào phiến đá cho đến khi chìm sâu vào 'ảo ảnh chân thực' của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng mỗi lời nói đều khắc sâu vào tâm trí người nghe, vẽ nên một bức tranh kinh hoàng về sự tham lam và vô tri đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực diệt vong.
"Ta đã thấy... khởi nguyên của 'khai linh thuật'," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ốc đảo. "Ban đầu, đó là một khao khát thuần túy, mong muốn vạn vật được khai mở linh trí, được vươn lên. Nhưng rồi, nó đã biến chất. Con người bắt đầu ép buộc vạn vật phải tu luyện, phải 'thăng tiên' theo một con đường duy nhất mà họ vạch ra." Hắn kể về những cây cổ thụ bị cưỡng ép khai linh, biến thành thần mộc có ý thức nhưng lại mất đi sự an nhiên vốn có, chỉ còn khao khát bay lên bầu trời. Về những loài thú hoang dã bị kích hoạt bản năng dã thú đến tột cùng, biến dị thành những yêu quái khát máu, quên đi bản chất hiền hòa của mình, chỉ còn truy cầu sức mạnh. "Thậm chí... cả những tòa thành trì, những dòng sông, những ngọn núi... cũng bị 'khai linh', bị cưỡng ép phá vỡ bản chất tự nhiên để đạt đến 'cảnh giới bất kh��� xâm phạm'," Tần Mặc nói, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn nỗi ám ảnh của những gì đã chứng kiến. "Cái gọi là 'thịnh trị' đó... thực chất là một sự bóp méo tàn bạo lên ý chí của vạn vật, một sự cưỡng bức đau đớn."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí các đồng minh. Lục Vô Trần ngồi thẳng người, khuôn mặt khắc khổ giờ đây hiện rõ vẻ sững sờ. Vô Danh Khách nhíu mày, bầu rượu trong tay đã bị y đặt xuống. Thiên Sách Lão Nhân lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu một cách khó hiểu.
"Huyền Vực... nó đã phản ứng," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trở nên nặng trĩu. "Ta đã cảm nhận được 'tiếng kêu gào' của thế giới. Đó không phải là tiếng gầm giận dữ, mà là tiếng nức nở đau đớn, tiếng than vãn của một sinh mệnh khổng lồ đang bị tra tấn. 'Ý chí tồn tại' của vạn vật bị bóp méo, mất đi sự cân bằng, và thế giới bắt đầu sụp đổ từ bên trong." Hắn chỉ vào mảnh Chân Lý Thạch Bi đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo. "Và rồi, 'Thiên Đạo Cảnh Báo' bắt đầu hình thành. Nó không phải là một lời nguyền rủa hay một tai họa. Nó là phản ứng tự vệ của Huyền Vực, là những 'mảnh ghép ý chí' của thế giới được phong ấn lại, để lưu giữ bản chất và tiềm năng cân bằng của vạn vật. Nó là một 'chìa khóa' để tái tạo lại sự hài hòa."
Tần Mặc nhìn từng người một. "Nó không chỉ là một lời cảnh báo, Vô Danh Khách. Nó là ý chí của thế giới, là bản chất nguyên thủy của vạn vật được phong ấn lại để chống lại sự tha hóa. Nó là chìa khóa để cân bằng vận mệnh Huyền Vực, là một phần của trái tim thế giới. Mỗi mảnh Thạch Bi là một ký ức, một lời thỉnh cầu từ Huyền Vực để được hàn gắn."
Lục Vô Trần là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Khuôn mặt hắn tái đi, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào mảnh Thạch Bi. "Vậy thì... con đường thăng tiên mà chúng ta vẫn theo đuổi, mà tất cả cường giả trong Huyền Vực này đều tôn thờ... là sai lầm sao? Tất cả những nỗ lực, những hy sinh... đều đang hủy hoại thế giới này?" Giọng hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự sụp đổ của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Sự chán nản bấy lâu nay của hắn, giờ đây, không còn là sự vô nghĩa, mà là một dự cảm đáng sợ đã trở thành hiện thực.
Vô Danh Khách thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt khắc khổ của y nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy những bi kịch đã xảy ra hàng ngàn năm trước. "Ta đã luôn hoài nghi... cái gọi là 'thăng tiên' bằng mọi giá... nhưng không ngờ lại thảm khốc đến vậy. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Lời cảnh báo đó... nó không chỉ là một câu nói suông." Y nhặt lại bầu rượu, nhưng không uống, chỉ siết chặt nó trong tay.
Thiên Sách Lão Nhân, sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng ông lão gầy gò có phần yếu ớt, nhưng lại chứa đựng sự minh triết sâu sắc. "Những gì Tần Mặc nói... khớp với những ghi chép cổ xưa nhất mà ta từng đọc, những ghi chép đã bị phong ấn từ lâu, bị coi là những lời cuồng ngôn của những kẻ điên rồ. Chúng mô tả một thời đại mà Huyền Vực tự mình 'phong bế' một phần ý chí của mình để tránh b�� hủy diệt hoàn toàn. Chúng gọi đó là 'Trái Tim Thế Giới Bị Vỡ Vụn'." Ông lão nhìn Tần Mặc với một ánh mắt đầy kính nể và hy vọng. "Minh Chủ, ngươi đã khám phá ra một chân lý động trời, một sự thật có thể thay đổi vận mệnh của toàn bộ Huyền Vực."
Lục Vô Trần lắng nghe, khuôn mặt khắc khổ của hắn dần giãn ra, thay bằng một ánh nhìn thấu hiểu sâu sắc. Sự tức giận bắt đầu trỗi dậy trong lòng hắn, nhưng nó không phải là sự tức giận mù quáng, mà là sự phẫn nộ trước sự lừa dối vĩ đại. "Thì ra... sự chán nản của ta không phải là vô nghĩa. Thế giới này thực sự đang bị bệnh. Và ngươi, Minh Chủ, chính là người có thể chữa lành nó." Hắn cúi đầu, lòng tin của hắn vào Tần Mặc giờ đây đã vượt xa mọi nghi ngờ, trở thành một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt mệt mỏi của hắn. Hắn không còn chán nản vì thế giới vô vọng, mà chán nản vì sự dối trá, và hy vọng vào Tần Mặc – người sẽ vén màn sự thật.
Tần Mặc cảm nhận được sự tin tưởng từ các đồng minh. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, không chỉ vì những chướng ngại vật vật chất, mà còn vì sự đối đầu với niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí của hàng triệu sinh linh. Nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những con người đã từng trải qua thất vọng, đã từng hoài nghi, và giờ đây, họ đã chọn tin tưởng vào chân lý mà hắn mang đến.
***
Bóng đêm dần tan, nhường chỗ cho rạng đông mờ ảo. Gió vẫn se lạnh, nhưng ánh sáng đầu tiên của mặt trời đã bắt đầu xuyên qua những tán cọ, vẽ nên những vệt vàng cam trên cát. Lửa trại đã tàn, chỉ còn lại những đốm than hồng lập lòe. Bầu không khí vẫn còn nặng trĩu bởi những lời lẽ chấn động đêm qua, nhưng giờ đây, một sự tập trung cao độ đã thay thế sự sững sờ. Cuộc thảo luận chuyển sang hướng hành động, từ sự thật đau lòng đến con đường gian nan phía trước.
Lục Vô Trần nắm chặt tay, đôi mắt tóe lửa. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn ta biết điều này sao? Hắn ta vẫn cố tình đẩy thế giới vào ngõ cụt, cố tình lừa dối vạn vật về con đư��ng 'thăng tiên' hão huyền đó?" Giọng hắn nghiến răng, tràn đầy sự phẫn nộ và tức giận. Hắn, một tu sĩ từng khao khát thăng tiên, giờ đây cảm thấy bị phản bội sâu sắc bởi chính những người hắn từng tôn thờ, bởi chính hệ thống niềm tin đã định hình cuộc đời hắn.
Vô Danh Khách thở dài, ánh mắt đầy bi quan lướt qua khuôn mặt của Lục Vô Trần. "Dù biết hay không, Lục Vô Trần, kẻ nắm quyền lực sẽ không dễ dàng từ bỏ. Con đường phía trước sẽ là máu và nước mắt. Niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của vạn vật, đã trở thành một phần của bản năng sinh tồn. Để thay đổi điều đó, e rằng khó hơn cả việc dời núi lấp biển." Y nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng không làm dịu đi sự chua xót trong lòng. "Hơn nữa, việc công bố chân lý này sẽ chạm vào gốc rễ quyền lực của vô số tông môn, vô số cường giả. Họ sẽ không để yên cho chúng ta."
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu đồng tình với Vô Danh Khách, khuôn mặt nhăn nheo của ông hiện rõ vẻ lo lắng. "Điều quan trọng nhất bây giờ là bảo vệ mảnh Thạch Bi này và tìm kiếm những mảnh còn lại. Chúng ta cần một kế hoạch kín đáo, tránh khơi dậy sự chú ý của những thế lực thù địch. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng thăng tiên biết được sự tồn tại của Chân Lý Thạch Bi, chúng sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để chiếm đoạt hoặc hủy diệt nó. Bởi vì nó chính là mối đe dọa lớn nhất đối với lý tưởng và quyền lực của chúng."
Tần Mặc lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn vẫn kiên định nhìn vào mảnh Thạch Bi đang nằm giữa vòng tròn. Hắn hiểu rõ những nguy hiểm tiềm tàng, hiểu rõ gánh nặng của sứ mệnh này. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, không thể che giấu sự thật mãi mãi. "Chúng ta phải công bố sự thật, nhưng không phải bằng cách chiến đấu mù quáng, hay chỉ đơn thuần là hô hào." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức nặng không thể lay chuyển. "Chúng ta sẽ dùng chính chân lý này để thức tỉnh vạn vật, để họ tự mình lựa chọn. Nhưng trước đó, chúng ta cần phải có đủ bằng chứng, đủ sức mạnh để bảo vệ chân lý đó."
Hắn khẽ vươn tay, đặt lên mảnh Chân Lý Thạch Bi. Một luồng hơi ấm dịu nhẹ lại truyền vào lòng bàn tay hắn, như một lời khẳng định từ Huyền Vực. "Đầu tiên, chúng ta cần tìm thêm các mảnh Thạch Bi. Mỗi mảnh đều chứa đựng một phần ký ức, một phần 'ý chí cân bằng' của thế giới. Chỉ khi chúng được tái hợp, 'trái tim' của Huyền Vực mới có thể đập lại một cách trọn vẹn, mới có thể phát ra tiếng nói đủ mạnh để thức tỉnh vạn vật."
Tần Mặc rút ra một tấm bản đồ cổ xưa, đã bị thời gian làm cho ố vàng và sờn rách, nhưng những ký hiệu và đường nét trên đó vẫn còn rõ ràng một cách kỳ lạ. Hắn trải bản đồ lên mặt đất, chỉ vào những điểm sáng nhỏ li ti rải rác trên bản đồ. "Thiên Sách Lão Nhân và ta đã nghiên cứu các văn tự cổ. Những điểm này... chính là các 'điểm nút khai linh' quan trọng trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị', nơi mà sự tha hóa diễn ra mạnh mẽ nhất, và cũng là nơi mà khả năng cao các mảnh Chân Lý Thạch Bi khác được phong ấn." Hắn dùng ngón tay lướt qua bản đồ, chỉ ra một loạt các địa điểm: những di tích cổ đại bị chôn vùi dưới cát, những ngọn núi lửa đã tắt, những hẻm núi sâu thẳm, những thành trì bị lãng quên. "Hành trình của chúng ta sẽ rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy. Mỗi nơi này đều có thể ẩn chứa những tàn dư của quá khứ, những sinh vật bị biến dị, hoặc những cường giả vẫn còn mê muội với con đường thăng tiên."
Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân cùng cúi xuống nhìn vào bản đồ. Những điểm sáng trên đó không chỉ là những địa danh, mà là những dấu vết của một bi kịch lịch sử, những vết sẹo trên thân thể Huyền Vực. Họ hiểu rằng hành trình này không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà là một cuộc hành hương, một cuộc chiến vì sự tồn vong của bản chất vạn vật.
Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu cuối cùng, ánh mắt y giờ đây không còn quá bi quan, mà pha lẫn một chút quyết đoán. "Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Nhưng con đường mà ngươi chọn, Tần Mặc, có lẽ là con đường duy nhất để tìm lại chính mình cho Huyền Vực." Lời nói của y vừa là sự chấp nhận, vừa là lời tiên đoán về một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt sắp tới.
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn, những người đã và đang bóp méo ý chí vạn vật vì khát vọng thăng tiên mù quáng, sẽ không bao giờ chấp nhận chân lý này. Cuộc đối đầu giữa họ không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh, mà là cuộc chiến về tư tưởng, về định nghĩa "thăng tiên", về bản chất của sự sống. Những hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực, những dấu hiệu của sự suy tàn, sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn, và chúng sẽ là bằng chứng hùng hồn nhất cho lời cảnh báo mà Tần Mặc mang đến.
Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một vùng cát rộng lớn. Một ngày mới bắt đầu, và cùng với nó là một chương mới trong cuộc đời hắn, một chương đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Với mảnh Chân Lý Thạch Bi đầu tiên trong tay, và bản đồ dẫn lối đến những mảnh ghép còn lại, Tần Mặc đã sẵn sàng. Hắn sẽ là người mang lại sự cân bằng, mang lại hy vọng cho m���t thế giới đang chờ được hàn gắn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.