Vạn vật không lên tiên - Chương 618: Lời Khẳng Định Của Kẻ Phản Nghịch: Sát Ý Bùng Nổ
Luồng linh lực cuồng bạo của Thiên Diệu Tôn Giả vừa bùng nổ, vừa thu lại, tan biến vào hư không, để lại Di Tích Cổ Tiên chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Cơn lốc xoáy xanh thẳm đã cuốn đi mọi dấu vết của sự uy áp khủng khiếp, nhưng dư âm của nó vẫn còn lẩn khuất trong từng hạt cát, từng kẽ đá nứt nẻ. Ảo ảnh kinh hoàng về Hoàng Thành Thiên Long sụp đổ, về lời cảnh báo từ tận cùng thời gian, cũng theo đó mà phai nhạt, tan biến vào cõi hư vô, chỉ còn lại sự trống rỗng và những vết sẹo tinh thần hằn sâu trong tâm trí những kẻ chứng kiến.
Không khí nơi đây trở nên đặc quánh, nặng nề, không còn là sự tĩnh mịch của trước cơn bão, mà là sự im lặng chết chóc sau một trận cuồng phong dữ dội, nơi mọi sự thật trần trụi nhất đã được phơi bày. Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào, nhưng giờ đây nó như một lời than khóc, một khúc bi ca cho những chân lý bị lãng quên và những tai họa sắp sửa ập đến. Cát bụi khô khan vẫn vờn bay, mang theo mùi của đá cổ phong hóa, của thời gian và sự mục nát, nhưng giờ đây còn nhuốm thêm mùi của sự phẫn nộ và hoài nghi. Ánh nắng ban ngày vẫn gay gắt, thiêu đốt trên những tàn tích đổ nát, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm tâm hồn những người còn lại.
Tần Mặc vẫn đứng đó, bàn tay còn lưu lại chút hơi ấm của Chân Lý Thạch Bi, ánh mắt đen láy sâu thẳm kiên định không chút dao động. Hắn biết, bằng chứng lịch sử vừa được tiết lộ đã châm ngòi cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một cuộc đối đầu sống còn với cả một thế giới đang chìm đắm trong ảo vọng. Thiên Diệu Tôn Giả đã rời đi, nhưng sát ý của hắn vẫn còn lẩn quất, đậm đặc hơn bao giờ hết. Hắn biết mình đã biến thành kẻ thù số một trong mắt vị Tôn Giả kia, một mối đe dọa không chỉ về sức mạnh mà còn về tri thức, về khả năng thức tỉnh vạn vật, về việc vén màn sự thật đã bị phong ấn.
Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn vẫn tỏa sáng yếu ớt, như một ngọn đèn soi rọi con đường mờ mịt phía trước, một ngọn hải đăng của hy vọng giữa biển cả hỗn loạn, nhưng cũng là một gánh nặng vô cùng lớn lao. Nó là bằng chứng, là lời nhắc nhở, là định mệnh mà hắn phải gánh vác.
Từ phía xa, một luồng ý chí lạnh lẽo, vô hình lại một lần nữa bao trùm không gian Di Tích Cổ Tiên. Đó không phải là sự hiện diện trực tiếp của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng là linh thức của hắn, một luồng ý niệm mạnh mẽ được phóng thích từ nơi nào đó xa xôi, một lời tuyên bố không cần ngôn ngữ, rằng hắn vẫn ở đây, vẫn đang quan sát, và sự phẫn nộ trong hắn chưa hề lắng xuống.
Giữa sự tĩnh lặng ghê rợn, một giọng nói trầm thấp, đầy uy áp vang vọng, dường như từ mọi ngóc ngách của không gian, trực tiếp đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Giọng Thiên Diệu Tôn Giả, dù không còn mang theo linh lực bùng nổ như ban nãy, nhưng lại sắc lạnh hơn, mang theo sự khinh miệt và phẫn nộ tột cùng.
"Những gì ngươi vừa trình diễn," giọng nói của hắn vang vọng, mang theo âm điệu của một bậc chí tôn đang phán xét, "chỉ là tàn dư của một tư tưởng yếu kém, một sự ngộ nhận về 'thiên đạo' của những kẻ không đủ khả năng vươn tới vinh quang. Ngươi đang xuyên tạc lịch sử, Tần Mặc!"
Tần Mặc ngẩng đầu, đôi mắt đen láy không hề sợ hãi, đối diện trực tiếp với luồng linh thức vô hình của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, lúc này đây, bất kỳ sự do dự nào cũng sẽ bị coi là yếu đuối, là sự khuất phục. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hạt cát đang rít qua kẽ tay, từng luồng gió nóng mang theo mùi vị của quá khứ.
"Sự thật không cần ta xuyên tạc," Tần Mặc đáp, giọng hắn không lớn, nhưng vang vọng một cách rõ ràng và kiên định giữa không gian tĩnh mịch. "Nó tự hiển hiện. Chân Lý Thạch Bi chỉ là tấm gương phản chiếu những gì đã và đang diễn ra. Bất cứ vật nào, linh hồn nào, khi bị ép buộc thoát ly bản chất quá mức, đều phải trả giá, và Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của cái giá đó."
Lời nói của Tần Mặc như một mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh của Thiên Diệu Tôn Giả. Sự thật đó, ngay cả khi hắn muốn phủ nhận, cũng đã in hằn sâu vào tâm trí những người chứng kiến. Lời cảnh báo của Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà là một lời tiên tri đang dần trở thành hiện thực, và Tần Mặc đang là người vén màn nó.
"Ngươi nói ta hiểu lầm?" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả tràn ngập sự mỉa mai và khinh thường, "Ngươi nói con đường của ta là sai lầm? Một kẻ phàm tục như ngươi, không linh căn, không thiên phú, dám chất vấn 'thiên đạo' mà ta đã lĩnh ngộ cả ngàn năm? Ngươi, một kẻ đến từ Vô Tính Thành hoang phế, dám lên mặt dạy đời ta về chân lý của sự thăng tiên?"
Mỗi lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả như những lưỡi dao gió sắc lẹm, cắt vào không khí khô cằn, tạo ra những âm thanh rít lên đầy đe dọa. Hắn không chỉ muốn phủ nhận sự thật, mà còn muốn nghiền nát Tần Mặc bằng uy áp, bằng sự chênh lệch về địa vị và sức mạnh. Hắn muốn cho tất cả thấy rằng, Tần Mặc chỉ là một kẻ điên rồ, một con kiến đang cố gắng thách thức một ngọn núi.
Tần Mặc không hề nao núng. Hắn bước tới một bước, bàn tay vẫn đặt nhẹ lên Chân Lý Thạch Bi, như để tiếp thêm sức mạnh từ vật chứng của chân lý. Thân hình hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng lại toát lên vẻ kiên cường đến lạ. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm trong đó ẩn chứa một sự quyết liệt không gì lay chuyển nổi.
"Thiên đạo không phải là ép buộc, mà là thuận theo," Tần Mặc tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, nhưng mỗi từ đều như được khắc vào đá. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó là lời cảnh báo, không phải sự ngộ nhận. Ngài Thiên Diệu Tôn Giả, ngài đã bị che mắt bởi khát vọng thăng tiên đến mức quên đi bản chất căn nguyên của vạn vật."
Lời nói của Tần Mặc như một tiếng sấm vang giữa trời quang, trực tiếp chỉ thẳng vào điểm yếu lớn nhất của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ bác bỏ, mà còn kết luận, rằng vị Tôn Giả cao cao tại thượng kia đã lầm lạc. Điều này khiến luồng linh thức của Thiên Diệu Tôn Giả dao động dữ dội, không khí xung quanh dường như bị bóp nghẹt, và những cơn gió cát bắt đầu nổi lên, xoáy mạnh, như muốn nuốt chửng tất cả.
Sự phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn không thể tin được, một thiếu niên vô danh, không linh căn, lại dám sỉ nhục hắn như vậy. Sự kiên định của Tần Mặc, vẻ bình thản đến khó chịu của hắn, đã khơi dậy trong Thiên Diệu Tôn Giả một sự khó chịu tột cùng, một cảm giác bị thách thức mà hắn đã không gặp phải trong hàng ngàn năm.
Trong khi đó, Mộ Dung Tĩnh vẫn quỵ gối, thân thể nàng run rẩy không ngừng. Đôi mắt nàng đỏ hoe, sưng húp vì nước mắt, giờ đây không còn là sự trống rỗng vô hồn mà tràn ngập nỗi sợ hãi và hối hận. Những gì nàng vừa chứng kiến qua Chân Lý Thạch Bi đã hoàn toàn phá v�� thế giới quan của nàng, nghiền nát niềm tin mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Từng lời nói của Tần Mặc, từng lời phản bác của Thiên Diệu Tôn Giả, đều như những nhát dao cứa vào tâm can nàng, khiến nàng nhận ra sự thật đau đớn.
"Không... không phải vậy..." nàng thều thào, giọng nói lạc đi vì nỗi đau khổ, "Ta đã sai... tất cả đều là lầm tưởng... Con đường thăng tiên... nó không phải là vinh quang... mà là sự diệt vong..." Nàng ôm chặt lấy đầu, mái tóc đen mượt rối bù, vẻ tuấn tú cao ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một bóng hình suy sụp đến thảm hại. Tiếng thút thít của nàng hòa vào tiếng gió sa mạc, tạo nên một bản nhạc buồn thảm, bi ai.
Cạnh Tần Mặc, Lục Vô Trần đứng thẳng người, ánh mắt hắn bừng sáng, không còn sự hoài nghi hay chán nản. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây tràn ngập sự kiên định. Những lời nói của Tần Mặc, kết hợp với bằng chứng từ Chân Lý Thạch Bi, đã gột rửa đi mọi sự u ám trong lòng hắn, thắp lên một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm. Hắn đã tìm thấy con đường mà bấy lâu hắn tìm kiếm, một con đường có ý nghĩa thực sự, không phải là sự truy cầu vô tận vào hư vô.
"Ta đã chán ghét con đường tu luyện vô tận này," Lục Vô Trần cất tiếng, giọng hắn vang dội giữa không gian Di Tích Cổ Tiên, mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển, "nhưng hôm nay, ta thấy một con đường khác. Một con đường mà vạn vật có thể là chính mình, không cần phải chạy theo ảo ảnh. Thiên Diệu Tôn Giả, ngài đã lầm lạc!"
Lời nói của Lục Vô Trần như một tiếng sét đánh ngang tai Thiên Diệu Tôn Giả. Sự phản bội công khai, từ một kẻ được coi là cường giả của giới tu luyện, đã khiến sự phẫn nộ trong hắn bùng nổ vượt quá mọi giới hạn. Hắn không chỉ bị Tần Mặc công kích về tri thức và niềm tin, mà còn bị chính những kẻ lẽ ra phải thần phục hắn phản bội.
"Ngươi... dám phản bội!" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả gằn lên, từng chữ như nhỏ máu. Luồng linh thức của hắn cuộn xoáy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tỏa ra sát ý nồng đậm, khiến không khí trở nên lạnh lẽo như băng. "Tần Mặc, ngươi không chỉ là kẻ dị đoan, ngươi là một mối họa! Ngươi và những kẻ đi theo ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này!"
Tiếng nói vừa dứt, một luồng áp lực vô hình từ linh thức của Thiên Diệu Tôn Giả đột ngột ập tới, mạnh mẽ và sắc bén như hàng ngàn lưỡi kiếm, thẳng tắp nhắm vào Tần Mặc và những người đứng cạnh hắn. Đó không phải là một đòn tấn công vật lý, nhưng là một sự uy hiếp tinh thần khủng khiếp, đủ để khiến bất kỳ tu sĩ nào dưới cảnh giới Tôn Giả cũng phải vỡ tan tâm thần.
Tần Mặc đứng yên, không lùi bước, ánh mắt kiên định đối diện với luồng áp lực. Hắn cảm nhận được sự đau đớn trong tâm trí, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn khẽ rung động, phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, như một lá chắn tinh thần, bảo vệ hắn khỏi sự tấn công vô hình.
Lục Vô Trần cũng không hề nao núng. Hắn bước thêm một bước về phía trước, thân hình gầy gò nhưng kiên cường, chắn ngang giữa Mộ Dung Tĩnh và luồng uy áp. Khí thế của hắn bùng lên, tuy không thể sánh b��ng Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng lại mang theo sự kiên quyết của một người đã tìm thấy lý tưởng.
"Cổ Liệt! Hắc Thiết Vệ! Chuẩn bị!"
Mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không còn là lời đe dọa, mà là một tuyên bố hành động. Ngay lập tức, từ phía xa, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Cổ Liệt Đại Tướng, với thân hình vạm vỡ trong bộ áo giáp uy nghiêm, cùng với hàng chục Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt đen kịt, che kín mặt, vũ khí sáng loáng trong tay, siết chặt vòng vây. Chúng hành động nhanh nhẹn, vô cảm, như những cỗ máy chiến tranh được lập trình sẵn, hoàn toàn trung thành với mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả. Tiếng vũ khí va chạm lanh canh, tiếng giáp trụ cọ xát, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu cho một cuộc chiến sắp sửa bùng nổ.
Lục Vô Trần quay lại nhìn Mộ Dung Tĩnh. Nàng vẫn còn chấn động, nhưng đã ngừng thút thít. Đôi mắt nàng nhìn Lục Vô Trần, rồi nhìn Tần Mặc, sự hỗn loạn và đau khổ vẫn còn đó, nhưng đã có một tia sáng của sự nhận thức. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng giữ vững.
Thiên Diệu Tôn Giả không nói thêm lời nào. Luồng linh thức của hắn, mang theo sát ý ngút trời, đột ngột tan biến hoàn toàn, không để lại chút dấu vết. Cổ Liệt Đại Tướng và Hắc Thiết Vệ vẫn đứng đó, như những bức tượng sắt thép, bao vây Tần Mặc và những người đi cùng hắn. Bầu không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm, như sợi dây đàn sắp đứt.
Đột nhiên, một luồng sương mù xanh thẳm, dày đặc bốc lên từ mặt đất, bao trùm lấy Cổ Liệt Đại Tướng và toàn bộ Hắc Thiết Vệ. Luồng sương mù này không mang theo sát ý, mà chỉ đơn thuần là che khuất tầm nhìn, tạo ra một bức màn bí ẩn. Trong vài nhịp thở, luồng sương mù tan biến, và cùng với nó, Cổ Liệt Đại Tướng cùng binh đoàn Hắc Thiết Vệ đã biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Di Tích Cổ Tiên lại trở về với vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng gió rít gào và cát bụi vờn bay. Nhưng sự tĩnh lặng này giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Thiên Diệu Tôn Giả đã rút lui, nhưng đó không phải là sự thất bại, mà là một lời tuyên chiến đanh thép. Hắn đã dùng hành động để khẳng định rằng, cuộc đối đầu này không còn dừng lại ở những lời tranh cãi, mà đã leo thang thành một cuộc chiến sinh tử.
Tần Mặc khẽ thở dài, hơi thở của hắn hòa vào không khí khô nóng. Hắn nhìn lên bầu trời đang dần chuyển sang sắc chạng vạng, nơi mặt trời đỏ rực đang từ từ khuất dạng sau những cồn cát xa xăm. Nắng nóng dịu đi, nhưng sự oi bức vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về áp lực đang đè nặng. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã hoàn toàn coi hắn là mối đe dọa lớn nhất, một kẻ phải bị tiêu diệt bằng mọi giá, không chỉ vì thách thức niềm tin mà còn vì khả năng thức tỉnh người khác.
Vô Danh Khách tiến lại gần, ánh mắt thâm trầm, nhìn Tần Mặc với vẻ suy tư. Hắn nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu cũ kỹ, mùi rượu nồng hòa vào mùi cát bụi.
"Hắn đã hoàn toàn bị niềm tin che mắt," Vô Danh Khách nói, giọng hắn trầm khàn, "Nhưng sự kiên định của ngươi đã khiến hắn rung động. Điều đó còn nguy hiểm hơn cả một trận chiến." Hắn biết, một khi niềm tin của một Tôn Giả bị lung lay, sự phản ứng của hắn sẽ còn tàn nhẫn hơn bất kỳ kẻ thù nào.
Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, cũng gật đầu đồng tình. Ông ôm chặt chồng sách cũ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những trang giấy đã ngả vàng.
"Lời cảnh báo đã được nói ra," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng ông mang theo vẻ ưu tư, "Giờ đây, chỉ còn hành động. Lịch sử đã lặp lại, và chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một tai họa mới, hoặc một kỷ nguyên mới."
Lục Vô Trần lúc này đã đỡ Mộ Dung Tĩnh đứng dậy. Nàng vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt nàng đã dần trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn còn pha lẫn sự hoảng loạn. Niềm tin vào giáo điều tông môn đã sụp đổ hoàn toàn, để lại một khoảng trống rỗng lớn trong tâm hồn nàng. Sự hối hận và đau khổ khi nhận ra sự thật đã khiến nàng trở nên yếu đuối, nhưng cũng là khởi đầu cho một sự thức tỉnh đau đớn.
"Chúng ta không thể lùi bước," Tần Mặc khẳng định, giọng hắn vang lên đầy kiên định. "Chân lý đã được vén màn, và thế giới cần một con đường cân bằng. Chúng ta phải tìm ra con đường đó, không chỉ cho vạn vật, mà còn cho chính Huyền Vực này."
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa quyết tâm.
"Ta sẽ đi cùng ngươi, Tần Mặc," hắn nói, giọng nói mạnh mẽ và dứt khoát. "Không phải vì sức mạnh, mà vì một ý nghĩa thực sự. Ta đã quá mệt mỏi với cuộc truy cầu vô tận vào hư vô. Con đường ngươi chỉ ra, là con đường mà ta nguyện theo đuổi."
Hắn khẽ siết chặt tay Mộ Dung Tĩnh, như một lời động viên thầm lặng. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, rồi lại nhìn Tần Mặc, trong đôi mắt nàng ���n chứa một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Quyết định của nàng sẽ mang tính bước ngoặt, một lựa chọn giữa lòng trung thành cũ đã đổ vỡ và lương tâm mới đang trỗi dậy. Liệu nàng có thể rời bỏ phe của Thiên Diệu Tôn Giả, tìm kiếm sự giúp đỡ từ Tần Mặc, hay sẽ trở thành một 'điệp viên' nội bộ, mang theo sự thật để làm lung lay niềm tin từ bên trong?
Cả nhóm tụ lại giữa Di Tích Cổ Tiên hoang tàn, dưới bầu trời chạng vạng đang dần tối. Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ có những hành động quyết liệt và tàn nhẫn hơn bao giờ hết, có thể là ám sát hoặc tấn công trực diện. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực mà còn bằng tri thức và niềm tin, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn vẫn tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, như một lời hứa hẹn, một bằng chứng không thể chối cãi, và có thể là một nguồn sức mạnh tiềm ẩn, chờ đợi được khám phá.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.