Vạn vật không lên tiên - Chương 694: Bản Ghi Chép Cổ: Bi Kịch Của Một Kỷ Nguyên Khát Vọng
Hẻm Núi Tử Vong, màn đêm tựa như một tấm chăn đen kịt không đáy, nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ để lại những bóng hình chập chờn và tiếng gió rít gào thê lương. Trong một khe nứt sâu hoắm của vách đá, Tần Mặc dồn hết toàn bộ tâm thần, cả ý chí lẫn hơi thở, để duy trì luồng "ý chí cân bằng" đang bao phủ Lục Vô Trần. Cổ Phù Linh trong tay hắn rung lên từng hồi yếu ớt, ánh sáng trắng xanh mờ ảo của nó hòa quyện cùng "ý chí tồn tại" thuần khiết của Tần Mặc, tạo thành một lá chắn mong manh nhưng kiên cố, cố gắng xua đi tà khí đang hung hãn gặm nhấm thân thể Lục Vô Trần. Không khí trong khe đá nồng nặc mùi khí độc và đất chết, xen lẫn với mùi tanh nồng, ghê tởm của tà khí đang cuồn cuộn tỏa ra từ Lục Vô Trần, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, rát buốt.
Lục Vô Trần nằm đó, thân thể co giật kịch liệt, lúc uốn éo như con cá bị mắc cạn, lúc lại cứng đờ như một khối băng. Ánh mắt lão, ẩn sau những mạch máu đen nổi cộm, lúc mê dại trống rỗng, lúc lại lóe lên tia sáng của sự đau đớn tột cùng, của một bản ngã đang vật lộn không ngừng. Những tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng lão không còn là tiếng người, mà là âm thanh méo mó, rít lên như kim loại cọ xát, vừa ghê rợn vừa thảm thiết, khiến tâm can người nghe phải thắt lại. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng từng đợt tà khí từ Lục Vô Trần phản phệ, chúng không ngừng tìm cách xuyên thủng lớp "ý chí cân bằng" của hắn, muốn xâm nhập, muốn đồng hóa, muốn biến hắn thành một phần của sự tha hóa điên cuồng. Luồng lạnh buốt lan truyền khắp cánh tay hắn, rồi dần bò lên vai, lên ngực, như những xúc tu vô hình đang cố gắng bóp nghẹt linh hồn hắn. Hắn cắn chặt môi, vị máu tanh tràn ngập khoang miệng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán, khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức.
"Huynh giữ vững, Lục Vô Trần!" Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh kiên định. "Đừng buông xuôi! Huynh vẫn còn ở đây! Ta biết huynh vẫn còn ở đây!" Lời nói của hắn không chỉ là lời an ủi, mà là một mệnh lệnh, một sự thúc giục đến bản chất sâu thẳm nhất của Lục Vô Trần, thông qua "ý chí tồn tại" mà chỉ có Tần Mặc mới có thể giao tiếp.
Tô Lam quỳ gối bên cạnh, tay cầm trường kiếm Ngân Tuyết, ánh mắt sắc bén quét khắp bốn phía. Nàng có thể nghe thấy rõ ràng tiếng gầm gừ xa xăm của Tà Vật Cổ Đại đang ngày một gần, xen lẫn tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của những sinh vật biến dị khác. Mỗi tiếng động đều như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn và hy vọng mỏng manh của nàng. Khuôn mặt nàng trắng bệch vì lo lắng, đôi mắt phượng nhìn Tần Mặc đầy xót xa. "Tần Mặc, huynh có nghe thấy không? Chúng đang đến gần! Chúng ta không còn nhiều thời gian!" Nàng thấp giọng nói, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng sự sợ hãi vẫn hiện rõ trong từng lời. Nàng lo cho Lục Vô Trần, nhưng nàng càng lo cho Tần Mặc hơn. Hắn đang chống đỡ một gánh nặng quá lớn, một gánh nặng không chỉ của linh lực mà còn của ý chí, của một cuộc chiến mà nàng chưa từng thấy.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, đứng chắn trước cửa khe đá. Từng thớ cơ trên thân thể khổng lồ của nó căng cứng, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Tiếng gầm gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, không phải vì sợ hãi, mà là một lời cảnh báo, một tuyên bố về sự trung thành và ý chí bảo vệ đến cùng. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, cảm nhận được hơi thở của cái chết đang tiến đến gần. Không khí xung quanh bị luồng tà khí của Lục Vô Trần và áp lực từ bên ngoài đè nén, trở nên đặc quánh, ngột ngạt, khiến cả không gian như đang bị bóp méo. Cổ Phù Linh trong tay Tần Mặc dường như cũng cảm nhận được nguy cơ, ánh sáng của nó nhấp nháy yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt trong bão tố.
"Đau đớn... Chúng muốn ta... biến thành chúng..." Lục Vô Trần đột nhiên thốt ra một tiếng rên rỉ méo mó, nhưng lần này lại mang theo một chút rõ ràng hơn, một chút gì đó của sự nhận thức. Ánh mắt lão mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như đang nhìn thấy một thứ gì đó kinh hoàng mà chỉ lão mới thấy được. Ngay sau đó, một cơn co giật dữ dội hơn bao giờ hết chạy dọc cơ thể lão. Lục Vô Trần vặn vẹo mạnh đến nỗi đầu lão đập thẳng vào vách đá phía sau. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, không phải tiếng xương cốt của lão, mà là tiếng đá vỡ. Một mảng đá lớn trên vách núi bong ra, rơi xuống, để lộ một khe rỗng bí mật nằm sâu bên trong.
Tần Mặc, dù đang kiệt sức, vẫn ngay lập tức cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" cực kỳ yếu ớt nhưng khác biệt, cổ xưa, toát ra từ bên trong khe rỗng đó. Nó không phải là tà khí, cũng không phải là linh lực, mà là một thứ gì đó tĩnh lặng, u buồn, như một lời thì thầm từ hàng ngàn năm trước. Hắn không chần chừ, mặc kệ tà khí vẫn cố gắng xâm nhập, mặc k��� sự đau đớn đang hành hạ thân thể Lục Vô Trần, hắn nhanh chóng dùng tay gạt bỏ những mảnh đá vụn, hé mở hoàn toàn khoang ẩn. Bên trong, một luồng không khí cũ kỹ, ẩm mốc phả ra, mang theo mùi của thời gian và sự mục ruỗng.
"Đây là..." Tần Mặc khẽ kêu lên, giọng hắn tràn ngập sự ngạc nhiên. Trong khoang đá nhỏ hẹp, hắn nhìn thấy vài mảnh xương khô đã ngả màu vàng úa, vương vãi trên nền đá lạnh lẽo. Và ở giữa những mảnh xương đó, nằm gọn gàng một cuốn nhật ký cổ. Nó không được làm từ giấy, mà là những tấm da thú đã được xử lý đặc biệt, hoặc có thể là những phiến đá mỏng được khắc chữ cẩn thận, được đóng thành sách. Màu sắc của nó đã phai mờ theo năm tháng, nhưng từng đường nét vẫn còn rõ ràng một cách kỳ lạ. Tựa hồ, có một lớp năng lượng cổ xưa nào đó đã bảo quản nó qua biết bao thăng trầm của thời gian. Một cảm giác nặng nề, bi thương dâng lên trong lòng Tần Mặc khi hắn chạm vào cuốn nhật ký. Hắn biết, đây không phải là một cuốn sách thông thường. Nó là một vật phẩm mang trong mình "ý chí tồn tại" của một thời đại đã mất, một lời thì thầm từ quá khứ, đang chờ đợi được lắng nghe. Tiếng gầm gừ của Tà Vật Cổ Đại bên ngoài càng lúc càng gần, dồn dập, như tiếng trống trận đang thúc giục, nhưng Tần Mặc dường như không còn nghe thấy gì nữa. Toàn bộ tâm trí hắn đã bị cuốn vào cuốn nhật ký cổ xưa này.
Tần Mặc cẩn thận nhặt cuốn nhật ký lên, đôi tay hắn run rẩy không phải vì kiệt sức, mà vì một dự cảm mãnh liệt về những bí mật kinh hoàng sắp được hé lộ. Hắn không cần dùng mắt để đọc, mà dùng năng lực "ý chí tồn tại" của mình, để cảm nhận, để thấu hiểu từng dòng chữ đã phai mờ, từng ký ức đã bị phong ấn trong những tấm da thú cổ kính. Linh hồn của người viết nhật ký, dù đã tan biến từ lâu, vẫn còn lưu lại một chút "ý chí tồn tại" yếu ớt, nhưng đủ để Tần Mặc cảm nhận được.
Khi hắn "đọc", một dòng chảy ký ức, một chuỗi hình ảnh, và những cảm xúc tột cùng của sự tuyệt vọng, kinh hoàng, và hối hận bắt đầu ùa vào tâm trí hắn. Cuốn nhật ký thuộc về một tu sĩ hoặc một học giả cổ đại, sống vào thời kỳ mà Huyền Vực đang chìm đắm trong cơn sốt "thăng tiên" điên cuồng – "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị". Từng dòng chữ, dù chỉ là những mảnh vụn ý chí, đều tái hiện lại một bi kịch đau lòng.
Người viết nhật ký đã chứng kiến sự khởi đầu của thảm họa. Hắn ghi lại cách các tông môn lớn, những thế lực hùng mạnh nhất của Huyền Vực, trong khát vọng mù quáng vươn tới cảnh giới tiên nhân, đã không ngần ngại sử dụng những cấm thuật "khai linh" man rợ. Họ ép buộc vạn vật, từ những thanh binh khí vô tri, những linh thú ngây thơ, cho đến cả đất đá, cỏ cây, phải "khai linh" và tu luyện theo con đường "thăng tiên". Họ hứa hẹn về vinh quang bất tử, về sự tiến hóa vượt bậc, về một thế giới không còn giới hạn. Nhưng đó chỉ là những lời dối trá, những hứa hẹn hão huyền.
"Họ hứa hẹn vinh quang, nhưng chỉ mang đến sự hủy diệt," một "ý chí" đau đớn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đó là lời của người viết nhật ký. "Linh hồn bị xé toạc, bản chất bị vặn vẹo. Ta đã thấy những thanh kiếm hóa thành quỷ, lưỡi kiếm của chúng thèm khát máu thịt, gào thét trong cuồng loạn. Ta đã thấy những hòn đá, vốn yên tĩnh và bền bỉ, giờ đây gào thét trong đau đớn, thân thể chúng nứt nẻ, biến dạng thành những khối thịt nhão nhoẹt, phun ra tà khí ô uế. Những linh thú, đáng lẽ phải là bạn của con người, bị ép buộc khai linh, bản tính thiện lương bị bóp méo, trở thành những quái vật khát máu, đôi mắt chúng đỏ ngầu, chứa đầy sự hận thù và điên loạn."
Tần Mặc cảm nhận được sự kinh hoàng tột độ của người viết nhật ký khi hắn chứng kiến những bi kịch đó. "Thăng tiên... hay là địa ngục?" Ý chí của người đó hỏi, không phải để tìm câu trả lời, mà là để bày tỏ sự tuyệt vọng không thể diễn tả. Quá trình "khai linh" cưỡng bức không dẫn đến sự thăng hoa, mà chỉ biến vạn vật thành những tà vật mất trí, những quái vật khát máu. Tà khí, thứ năng lượng ô uế từ sự biến chất này, không ngừng lan rộng, hủy hoại cả môi trường tự nhiên, biến những vùng đất trù phú thành những hẻm núi chết chóc, những khu rừng u ám, và quan trọng hơn cả, nó hủy hoại bản chất tồn tại cốt lõi của thế giới. Huyết Ma Giáo, Tần Mặc nhận ra, chính là kẻ đã kế thừa hoặc lợi dụng những cấm thuật tà ác này, đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự diệt vong.
Tô Lam, nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy kinh ngạc. Nàng không thể nghe được "ý chí tồn tại" như hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, sự rung động mạnh mẽ phát ra từ cuốn nhật ký cổ. Nàng thấy khuôn mặt hắn lúc trắng bệch, lúc lại đỏ bừng vì phẫn nộ, đôi mắt hắn mở to, như đang nhìn thấy những cảnh tượng kinh hoàng nhất.
"Thăng tiên... mà lại biến thành... quái vật sao?" Nàng hỏi, giọng run rẩy, khó tin. Từ nhỏ, nàng đã được dạy rằng thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là con đường vinh quang mà mọi tu sĩ đều phải theo đu đuổi. Nhưng giờ đây, những lời thì thầm từ cuốn nhật ký cổ, qua sự cảm nhận của Tần Mặc, đang đánh đổ toàn bộ niềm tin và giáo điều mà nàng đã được thấm nhuần. Một sự hoài nghi sâu sắc bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí nàng, một hoài nghi về con đường tu luyện mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay.
Tần Mặc lắc đầu, không phải để phủ nhận lời Tô Lam, mà là để xua đi những hình ảnh kinh hoàng đang ám ảnh tâm trí hắn. "Đây không phải... là sự tha hóa tự nhiên... mà là sự cưỡng ép... một bi kịch do chính con người tạo ra..." Hắn thì thầm, giọng hắn khản đặc, đau đớn, như thể hắn đang gánh chịu nỗi đau của hàng ngàn sinh linh đã bị biến chất. Hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết cái chân lý thất lạc: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một lời tiên tri nghiệt ngã đã trở thành hiện thực.
Người viết nhật ký đã cố gắng cảnh báo thế nhân, cố gắng vạch trần âm mưu của các tông môn và sự thật đằng sau cái gọi là "thăng tiên". Nhưng hắn đã bị coi là kẻ dị giáo, bị truy lùng và phải trốn chạy. Cuối cùng, hắn đã chết trong cô độc tại chính Hẻm Núi Tử Vong này, giữa những tà khí ô uế mà hắn đã cố gắng chống lại. Cái chết của hắn là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự nguy hiểm khi chống lại một tín ngưỡng đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh. Nó cũng là một lời tiên tri về số phận mà Tần Mặc có thể sẽ phải đối mặt.
Sự tha hóa của Lục Vô Trần, cùng với những thông tin kinh hoàng từ cuốn nhật ký, khiến Tần Mặc nhận ra rằng nhiệm vụ của hắn không chỉ là cứu lấy một cá nhân, hay đối phó với Huyết Ma Giáo. Mà là "chữa lành" cho toàn bộ Huyền Vực, cho những "vật" đã bị biến chất từ hàng ngàn năm trước, cho một thế giới đang hấp hối vì sự mất cân bằng bản chất. Trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, một trách nhiệm mà không ai khác có thể gánh vác.
Bên ngoài khe núi, tiếng gầm gừ của Tà Vật Cổ Đại đã gần như vang vọng ngay bên tai, mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả vách đá. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xé rách không khí của những tà vật biến dị tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu sự kết thúc đang cận kề. Ánh sáng đỏ quỷ dị hắt vào khe đá, nhuộm đỏ không gian, biến nơi trú ẩn tạm thời này thành một cái bẫy chết người. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, Hắc Phong gầm lên một tiếng giận dữ, sẵn sàng đón nhận số phận. Tần Mặc ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn sâu thẳm, không còn vẻ tuyệt vọng hay kiệt sức, mà thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ, xen lẫn với một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Hắn biết, thời gian đã hết. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến giành giật bản chất của Huyền Vực, vừa mới bắt đầu. Và hắn, Tần Mặc, không thể lùi bước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.