Vạn vật không lên tiên - Chương 705: Chỉ Dẫn Từ Vực Sâu: Bản Đồ Âm Khí Cổ
Bóng tối nguyên thủy của Vực Sâu Vô Định nuốt chửng mọi ánh sáng, nhưng không thể che lấp được quyết tâm cháy bỏng trong đôi mắt Tần Mặc. Hắn đứng thẳng, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô hình, như một ngọn hải đăng duy nhất giữa biển khơi hỗn mang. Lời cảnh báo của Vực Sâu, tiếng than khóc từ hàng ngàn năm trước, vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn, thôi thúc hắn tiến bước. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không có bình yên, nhưng đó là con đường duy nhất để tìm ra lời giải cho vết thương đang rỉ máu của thế giới.
"Chúng ta phải đi sâu hơn nữa," Tần Mặc lặp lại, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định, như một lời tuyên thệ với chính bản thân và với cả Vực Sâu đang kêu gọi. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền như bóng đêm, khẽ dụi đầu vào tay hắn, một hành động tuy đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những vách đá thăm thẳm, cảnh giác trước mọi mối nguy hiểm tiềm ẩn.
Tô Lam hít sâu một hơi lạnh buốt, cảm nhận sự ẩm ướt và mùi lưu huỳnh nồng nặc đang bám vào từng thớ thịt. Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, gạt bỏ nỗi sợ hãi đang dấy lên trong lòng. Mặc dù cảnh tượng hoang tàn và những tiếng vọng kinh hoàng từ chương trước vẫn còn ám ảnh, nhưng ánh mắt kiên định của Tần Mặc đã nhóm lên trong nàng một tia hy vọng mỏng manh. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm nhận sức nặng quen thuộc của nó, như một điểm tựa vững chắc giữa sự bất ổn vĩnh cửu này.
Lục Vô Trần thở dài một tiếng, vẻ mặt khắc khổ hằn sâu thêm những nếp nhăn. Ông biết Tần Mặc đã đúng. Tiếng gọi từ Vực Sâu không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một sợi chỉ dẫn. Cái 'vết nứt của thế giới', nơi ranh giới giữa các không gian mỏng manh đến mức có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, chính là mục tiêu cuối cùng của Huyết Ma Giáo hiện tại. Chúng không chỉ muốn tạo ra một 'vùng chết' để khai thác, mà còn muốn lợi dụng sự mỏng manh này để thực hiện một nghi lễ còn kinh khủng hơn, có khả năng biến đổi hoàn toàn bản nguyên của Huyền Vực. Ông không thể không đi theo, không thể không tìm hiểu. Kiến thức cổ xưa của ông, những mảnh vụn thông tin về Huyết Ma Giáo từ thời Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị, đang kêu gọi ông phải xác thực.
Đoàn người bắt đầu hành trình sâu hơn vào Vực Sâu Vô Định. Cảnh quan ngày càng trở nên hoang tàn và ma quái. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, vươn lên như những ngón tay xương xẩu của tử thần. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng gào thét của quỷ dữ, hòa cùng tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Thỉnh thoảng, một tảng đá khổng lồ lại sạt lở từ trên cao, kéo theo tiếng ầm ầm vang vọng khắp vực sâu, buộc họ phải né tránh nhanh chóng.
"Nơi này... thật sự là địa ngục," Tô Lam thì thầm, giọng nàng run rẩy, "Không khí nặng nề đến mức linh lực cũng khó lưu thông." Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nén lên toàn thân, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Sương mù độc hại lơ lửng khắp nơi, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và đáng sợ. Ánh sáng hầu như không tồn tại, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, có lẽ là từ những tinh thể quái dị hay ánh mắt của các sinh vật bị tha hóa.
Lục Vô Trần, dù thân thể già nua mệt mỏi, vẫn giữ ánh mắt cảnh giác cao độ. Ông liên tục quan sát xung quanh, đặc biệt là những khe nứt không gian nhỏ thỉnh thoảng lại xuất hiện bất chợt, nuốt chửng bất cứ thứ gì chạm vào chúng. "Những vết nứt không gian này... chưa từng thấy chúng bất ổn đến vậy trong ghi chép cổ," ông trầm ngâm nói, "Có lẽ do sự khai thác quá mức từ thời đại đó đã làm yếu đi kết cấu của không gian, khiến các rào cản giữa các chiều không gian trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết." Ông vừa dứt lời, một khe nứt nhỏ lại hiện ra ngay tr��ớc mặt họ, nuốt chửng một hòn đá nhỏ đang lăn xuống. Tô Lam phản xạ nhanh nhẹn, kiếm khí lóe lên, chặt đứt một tảng đá đang có nguy cơ rơi trúng Hắc Phong.
Tần Mặc không nói nhiều, hắn tập trung lắng nghe. Luồng 'ý chí tồn tại' yếu ớt từ Vực Sâu vẫn đang dẫn dắt hắn, một sợi dây vô hình kết nối hắn với linh hồn đang hấp hối của vùng đất này. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự trống rỗng và cả một nỗi sợ hãi tột cùng từ Vực Sâu. "Nó đang dẫn chúng ta đến một nơi nào đó... một trung tâm của sự hủy diệt," Tần Mặc trầm giọng, bước chân vẫn đều đặn tiến về phía trước, không hề nao núng. Hắn cảm nhận được những "tiếng kêu" của vạn vật đã chết, những linh hồn bị rút cạn, tất cả đều tập trung vào một điểm duy nhất, như một lỗ đen nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng thấp, báo hiệu nguy hiểm đang đến gần. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào một góc khuất trong sương mù. Tần Mặc lập tức cảm nhận được một luồng khí tức âm hàn, mang theo mùi tanh hôi khó tả của các sinh vật dị biến. Họ đi qua những tàn dư của các sinh vật bị tha hóa, giờ chỉ còn là những cái bóng vật vờ, những hình hài méo mó cố gắng bám víu vào sự tồn tại. Chúng không còn là sinh vật sống, mà là những vật thể bị biến chất, bị điều khiển bởi một ý chí khác, một sự tha hóa đến tận cùng. Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn cố gắng lắng nghe 'ý chí tồn tại' của chúng, nhưng chỉ nhận được những tiếng gào thét vô định, những mảnh vỡ của nỗi đau và sự mất mát. Chúng đã bị hủy hoại quá sâu, đến mức không thể cảm nhận được bản chất ban đầu nữa. Đây chính là hậu quả của việc 'khai linh' cực đoan mà Huyết Ma Giáo cổ đại đã thực hiện.
Mỗi bước chân đều là một sự đấu tranh. Tần Mặc cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn. Hắn không chỉ mang theo hy vọng của những người đi cùng, mà còn mang theo tiếng kêu cứu của cả một vùng đất, của vô số sinh linh đã bị hủy diại. Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh đơn thuần, mà là một cuộc chiến của ý chí, của sự cân bằng bản chất. Hắn phải tìm ra cách để không chỉ ngăn chặn Huyết Ma Giáo, mà còn phải tìm cách hàn gắn những vết thương đã tồn tại hàng ngàn năm này.
Sau một quãng đường dài trong màn đêm vĩnh cửu của Vực Sâu, luồng 'ý chí tồn tại' mà Tần Mặc cảm nhận được trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn. Nó không còn là một tiếng vọng đau đớn, mà là một sự chỉ dẫn rõ ràng, dẫn họ đến một hang động sâu ẩn mình trong vách đá. Lối vào hang tối om, nhưng từ bên trong, một ánh sáng đỏ mờ ảo hắt ra, khiến không gian xung quanh càng thêm ma quái.
"Chúng ta đã đến nơi rồi," Tần Mặc nói, bước chân chậm lại, nhưng vẫn kiên định. Hắc Phong gầm gừ một tiếng thấp, đôi mắt nó nheo lại, cảnh giác tột độ.
Bước vào hang động, không khí lập tức trở nên nặng nề hơn, ẩm ướt và lạnh lẽo thấu xương. Mùi đất ẩm, lưu huỳnh, và một mùi tanh nhẹ, như mùi máu đã khô, xộc thẳng vào mũi, khiến Tô Lam phải nhăn mặt. Nơi đây là một hang động nhỏ, nhưng những tinh thể đá màu đỏ như máu mọc tua tủa khắp nơi, phát ra ánh sáng mờ ảo và một luồng tà khí nồng nặc. Chúng không phải là đá bình thường; chúng dường như đang hấp thụ một thứ năng lượng vô hình, khiến cả không gian rung động nhẹ.
"Những huyết thạch này..." Lục Vô Trần thốt lên, ánh mắt ông lộ rõ vẻ kinh ngạc và lo lắng. "Chúng không đơn thuần là đá. Chúng hấp thụ và cường hóa âm khí, biến đổi vật chất xung quanh. Đây là một dạng trận pháp khai thác, một cấm thuật cổ xưa của Huyết Ma Giáo. Ta từng đọc về nó trong một thư tịch cổ đã bị cấm, nhưng chưa từng nghĩ lại có thể tận mắt chứng kiến." Ông đưa tay chạm nhẹ vào một tinh thể huyết thạch, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo và tà ác đang rỉ ra từ nó.
Ở trung tâm hang động, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Một tảng đá khổng lồ, cao hơn hai trượng, án ngữ ngay giữa. Nó không còn là một tảng đá bình thường; nó đã biến dạng thành một thực thể quái dị, bị ràng buộc bởi vô số tinh thể huyết thạch đỏ tươi, như những sợi gân máu đang bám chặt lấy nó. Đây chính là một 'Thạch Linh bị tha hóa', một vật đã từng có linh tính, nhưng giờ đây bị biến chất hoàn toàn. Thân thể nó phồng lên một cách bất thường, bề mặt sần sùi, thỉnh thoảng lại co giật nhẹ. Từ những vết nứt trên bề mặt, một thứ chất lỏng sền sệt, đen ngòm đang rỉ ra, hòa vào những mạch huyết thạch. Tiếng gầm gừ yếu ớt, như tiếng rên rỉ đau đớn, phát ra từ bên trong nó, khiến không gian càng thêm rợn người.
"Nó... nó đang kêu cứu," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm buồn, "Bị ép buộc phải bảo vệ thứ này... bị rút cạn bản chất, bị biến thành một công cụ." Hắn cảm nhận rõ ràng 'ý chí tồn tại' của Thạch Linh, một sự giằng xé giữa bản chất nguyên thủy muốn được yên bình và sự cưỡng ép phải tồn tại trong hình hài quái dị này. Nỗi đau của nó, sự tuyệt vọng của nó, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy nặng trĩu.
Tô Lam lập tức rút kiếm, mũi kiếm khẽ rung lên, ánh thép phản chiếu ánh sáng đỏ mờ ảo, sẵn sàng chiến đấu. "Một thực thể bị tha hóa khác? Xem ra Huyết Ma Giáo cổ đại đã từng thử nghiệm trên mọi thứ, không chừa bất kỳ sinh linh hay vật chất nào. Chúng đã biến cả một tảng đá thành thứ quái dị này!" Nàng không thể kìm nén sự phẫn nộ trong lòng. Chứng kiến những bi kịch này hết lần này đến lần khác, niềm tin của nàng vào con đường thăng tiên, vào sự "khai linh" đã lung lay đến tận gốc rễ.
Lục Vô Trần tiến lại gần hơn, ánh mắt ông quét qua toàn bộ hang động, phân tích cấu trúc của các huyết thạch và vị trí của Thạch Linh. "Đây là một nghi lễ... một dạng 'Nghi Lễ Chuyển Hóa Vật Tính' sơ khai. Chúng đã dùng Thạch Linh này như một vật dẫn, một 'mắt trận' để tập trung và tinh luyện âm khí từ Vực Sâu. Thứ này không chỉ là một quái vật, nó là một phần của cơ chế khai thác. Mối liên hệ giữa Huyết Ma Giáo cổ đại và hiện tại ngày càng rõ ràng. Chúng đã kế thừa và phát triển những tà thuật này." Ông nói, vẻ mặt u uất hơn bao giờ hết. Ông hiểu rằng, những gì họ đang chứng kiến chỉ là một phần nhỏ của sự tàn bạo mà Huyết Ma Giáo đã gây ra.
"Ta hiểu nỗi đau của ngươi. Hãy để ta giúp ngươi giải thoát," Tần Mặc nói với Thạch Linh, giọng hắn nhẹ nhàng, đầy sự đồng cảm, như đang nói chuyện với một người bạn cũ. Hắn không rút kiếm, không chuẩn bị chiến đấu. Thay vào đó, hắn chậm rãi bước tới, đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bề mặt sần sùi của Thạch Linh.
Ngay lập tức, Thạch Linh khẽ co giật mạnh hơn, tiếng gầm gừ biến thành một tiếng rên rỉ kéo dài, như một lời phản kháng yếu ớt. Tuy nhiên, khi năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của Tần Mặc tràn vào nó, một luồng năng lượng bình yên lạ lùng bắt đầu lan tỏa. Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc sự đau khổ, sự giằng xé của bản chất gốc bên trong Thạch Linh. Hắn không cố gắng thay đổi nó, không cố gắng "thăng tiên hóa" nó, mà chỉ đơn thuần là thấu hiểu, là xoa dịu. Hắn để cho 'ý chí tồn tại' của mình hòa vào 'ý chí tồn tại' của Thạch Linh, như một dòng nước mát xoa dịu vết bỏng. Hắn cho nó quyền được lựa chọn, quyền được là chính nó, dù trong hình hài biến dạng này.
Hắc Phong ngồi xuống, đôi mắt đỏ rực vẫn quét qua xung quanh, nhưng nó không còn gầm gừ nữa. Nó cảm nhận được sự thay đ���i trong không khí, một sự tĩnh lặng kỳ lạ đang bao trùm lấy Thạch Linh. Tô Lam hạ kiếm, ánh mắt kinh ngạc nhìn Tần Mặc. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng có thể "nói chuyện" được với một thực thể bị tha hóa đến mức này. Nàng đã quen với việc chiến đấu, với việc tiêu diệt những thứ quái dị, nhưng Tần Mặc lại chọn một con đường khác, một con đường của sự thấu cảm và chữa lành. Lục Vô Trần gật đầu khẽ. Ông đã thấy Tần Mặc làm điều này nhiều lần, nhưng mỗi lần chứng kiến, ông lại cảm thấy sự kinh ngạc lớn hơn. Năng lực của thiếu niên này, thực sự là một điều kỳ diệu.
Dưới sự xoa dịu của Tần Mặc, Thạch Linh dần dần ngừng co giật. Tiếng rên rỉ yếu ớt cũng dần tắt lịm. Những tinh thể huyết thạch ràng buộc nó dường như cũng mất đi một phần năng lượng, ánh sáng đỏ mờ ảo của chúng yếu đi trông thấy. Thạch Linh không biến mất, không tan rã, nhưng nó đã trở nên tĩnh lặng, như một linh hồn cuối cùng cũng tìm thấy sự an nghỉ. Nó vẫn ở đó, vẫn là một thực thể bị tha hóa, nhưng nỗi đau và sự giằng xé đã biến mất, nhường chỗ cho một sự bình yên kỳ lạ.
"Nó đã được giải thoát... khỏi sự đau khổ," Tần Mặc mở mắt, giọng hắn khẽ khàng, như vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Hắn rút tay về, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự mệt mỏi. Đây là gánh nặng của hắn, gánh nặng của việc cảm nhận nỗi đau của vạn vật.
Vượt qua Thạch Linh, nhóm tiến sâu hơn vào bên trong hang động. Phía sau Thạch Linh là một lối đi hẹp, dẫn đến một khu vực ẩn giấu. Khi họ bước vào, một cảnh tượng khác lại mở ra trước mắt. Đây là tàn tích của một cổ miếu đã sụp đổ, ẩn sâu trong lòng đất. Những cột đá đổ nát, những phiến đá bị phong hóa bởi thời gian, và những bức tường đã mục ruỗng, tất cả đều gợi lên một quá khứ huy hoàng nhưng bi thảm. Mùi đá cổ, ẩm mốc, và một chút hương trầm đã tàn lụi từ ngàn xưa thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch, nhưng vẫn còn vương vấn sự linh thiêng đã bị hủy hoại. Ánh sáng yếu ớt từ các tinh thể huyết thạch bên ngoài rọi vào, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa trên các bức tường.
Luồng 'ý chí tồn tại' mà Tần Mặc cảm nhận được trở nên tập trung cao độ, mạnh mẽ nhất ở nơi đây. Nó dẫn hắn thẳng đến trung tâm của phế tích. Trên một bệ đá cổ, giữa những tàn tích đổ nát, nằm một phiến đá đen tuyền, kích thước bằng một tấm bia nhỏ. Bề mặt của nó được khắc đầy những ký hiệu cổ xưa, những hình vẽ phức tạp, và một sơ đồ chi chít những đường nét khó hiểu.
"Đây rồi... Đây là nơi luồng ý chí đó dẫn ta đến," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn dán chặt vào phiến đá. Hắn bước tới, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo và thô ráp của nó. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí hắn, không phải là tiếng than khóc đau đớn, mà là những ký ức, những hình ảnh và những tri thức cổ xưa, được khắc ghi sâu trong vật tính của phiến đá.
Lục Vô Trần, với kiến thức uyên bác về các thư tịch cổ, lập tức nhận ra bản chất của phiến đá. Ánh mắt ông bừng sáng một cách hiếm hoi, nhưng ngay sau đó lại chuyển sang vẻ kinh h��i. "Phiến đá Âm Khí! Ta từng đọc về nó trong các thư tịch cổ đã bị đốt cháy, nó được dùng để ghi chép các bí thuật và địa mạch âm khí. Nhưng... nó thuộc về Huyết Ma Giáo! Đây là một di vật của Huyết Ma Giáo cổ đại!" Ông run rẩy tiến lại gần, đôi tay gầy gò vuốt ve những ký hiệu cổ xưa, cố gắng giải mã chúng. "Những ký hiệu này... chúng là ngôn ngữ của Thần Ma cổ xưa, một dạng chú văn dùng để liên kết với các mạch âm khí của Thiên Địa. Và sơ đồ này... nó chỉ ra vị trí của một 'điểm nút' âm khí quan trọng!"
Tô Lam tiến lại gần, nhìn vào phiến đá đen tuyền. Nàng không hiểu những ký hiệu phức tạp đó, nhưng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, đầy tà ác đang tỏa ra từ nó. "Vậy là bản đồ... của Huyết Ma Giáo cổ đại?" Nàng hỏi, giọng nói nặng trĩu. Điều này có nghĩa là âm mưu của Huyết Ma Giáo hiện tại không phải là một điều mới mẻ, mà là sự tiếp nối của một tà thuật đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào phiến đá. Hắn cảm nhận được không chỉ là bản đồ, mà còn là một câu chuyện, một lời giải thích về cách mà Huyết Ma Giáo cổ đại đã từng vận hành. "Nó không chỉ là bản đồ. Nó là một chỉ dẫn. Về một 'điểm nút' âm khí... và cách khai thác nó. Không chỉ vậy, nó còn chứa đựng những phương pháp... những nghi lễ để chuyển hóa vạn vật, để rút cạn bản nguyên của chúng, biến chúng thành công cụ cho mục đích của họ."
Lục Vô Trần, sau một hồi giải mã nhanh chóng, vẻ mặt ông trắng bệch. "Đúng vậy! Đây là một dạng 'tổng đồ' của Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị, về cách chúng đã biến Vực Sâu này thành một nhà máy khai thác âm khí khổng lồ. Và cái 'điểm nút' này... chính là trung tâm của toàn bộ hệ thống. Nếu Huyết Ma Giáo hiện tại đang theo dấu vết của chúng, thì đây chính là nơi mà chúng đang tìm cách tái lập." Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tần Mặc, đầy vẻ nghiêm trọng. "Tần Mặc, đây là một manh mối vô giá. Nó không chỉ cho chúng ta biết vị trí, mà còn cho chúng ta biết cách thức hoạt động của chúng. Phương pháp khai thác âm khí của Huyết Ma Giáo cổ xưa ��ược ghi lại trên phiến đá này có thể là nền tảng cho các 'nghi lễ chuyển hóa' mà Huyết Ma Giáo hiện tại đang thực hiện. Chúng ta đã tìm thấy chìa khóa để hiểu rõ hơn về mối đe dọa này."
Tần Mặc siết chặt tay, cảm nhận được sự nặng nề của thông tin này. Phiến đá không chỉ là một bản đồ, nó là một di sản của sự tha hóa, một lời cảnh báo từ quá khứ. Hắn nhận ra, sự tinh vi của Huyết Ma Giáo cổ đại trong việc khai thác âm khí cho thấy chúng không phải là một thế lực đơn giản, có thể có liên hệ sâu xa hơn với các phe phái của Thiên Diệu Tôn Giả. Mối đe dọa của sự sụp đổ thế giới trở nên hiện hữu hơn bao giờ hết.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn phiến đá. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Quy mô của âm mưu này, sự tàn bạo của nó, vượt xa những gì nàng từng tưởng tượng. Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được một ngọn lửa quyết tâm mới trong lòng. Họ đã tìm thấy con đường. Con đường này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng ít nhất, họ không còn mò mẫm trong bóng tối nữa.
"Chúng ta đã tìm thấy thứ mình cần," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của phế tích cổ miếu. Hắn gỡ tay khỏi phiến đá, nhưng những ký ức và tri thức từ nó đã khắc sâu vào tâm trí hắn. "Bây giờ, chúng ta phải giải mã nó, và ngăn chặn tai họa này trước khi quá muộn."
Hắc Phong khẽ rít lên một tiếng nhỏ, như một lời khẳng định. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía trước, nơi mà con đường sắp tới sẽ dẫn họ đến một cuộc chiến khốc liệt hơn bao giờ hết. Nỗi đau và sự ám ảnh từ quá khứ đã được phơi bày. Giờ đây, gánh nặng của tương lai lại đè lên vai thiếu niên đến từ Vô Tính Thành này. Phiến đá Âm Khí, một chứng tích của lịch sử, đã mở ra cánh cửa đến một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Trung tâm của sự hủy diệt đang chờ đợi.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.