Vạn vật không lên tiên - Chương 726: Hội Nghị Vực Sâu: Quyết Định Trước Bão Tố
"Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi ta dễ dàng vậy sao, Tần Mặc?" Giọng nói khàn đặc của Huyết Đao Khách vang lên, đầy uy hiếp và khinh miệt, như một lời phán quyết tử hình. "Nơi này, sẽ là mồ chôn của các ngươi!"
Tần Mặc nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Huyết Đao Khách, cảm nhận được sự thách thức tột cùng. Hắn biết, đây không còn là trận chiến cá nhân, mà là một cuộc chiến vì sự tồn vong của bản chất, vì sự cân bằng của thế giới. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm, khí tức kiên định bùng lên trong đôi mắt, đối chọi lại với sát khí của kẻ thù. Dù mệt mỏi, dù đối mặt với hiểm nguy, Tần Mặc vẫn không lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những sinh linh đang bị tha hóa, vì một thế giới không còn phải chịu đựng sự truy cầu thăng tiên cực đoan. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
Thế nhưng, “bắt đầu” không có nghĩa là mù quáng lao vào. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi Huyết Đao Khách cất lời phán quyết, tâm trí Tần Mặc đã vận chuyển như một dòng suối chảy xiết qua ghềnh đá. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng năng lực cảm nhận "ý chí tồn tại" của vạn vật lại ban cho hắn một nhãn quan siêu việt về bản chất và trạng thái của mọi thứ xung quanh. Hắn cảm nhận rõ rệt Hắc Phong đang hấp hối trong vòng tay Tô Lam, từng thớ thịt, từng sợi lông của nó đang bị tà khí xâm thực, vật tính của nó bị bóp méo đến cực điểm. Mỗi nhịp thở của Hắc Phong đều nặng nhọc như gánh ngàn cân, và sự sống trong nó đang tàn lụi nhanh chóng. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực của Tô Lam và Lục Vô Trần, dù họ đang c�� gắng che giấu. Nơi đây, tại rìa Điểm Nút Huyết Tà, âm khí đặc quánh như thủy ngân, sương độc cuồn cuộn không ngừng, và Huyết Đao Khách đang đứng sừng sững như một ngọn núi tà ác, sức mạnh hắn đã đạt tới một cảnh giới đáng sợ, vượt xa những gì họ từng đối mặt. Hắn không còn là một cá nhân tu sĩ, mà đã dung hợp với Huyết Đao, trở thành một phần của thứ cấm thuật tha hóa, một sinh vật của vực sâu.
Giao chiến trực diện lúc này, khi Hắc Phong đang nguy kịch, là một hành động tự sát. Tần Mặc không chỉ là một chiến binh, hắn còn là một người lãnh đạo, và trách nhiệm của hắn là giữ mạng sống cho đồng đội. Ánh mắt hắn lướt qua Hắc Phong, rồi Tô Lam, cuối cùng dừng lại ở Lục Vô Trần, người đang cắn chặt răng vận dụng kết giới. Một ý niệm nhanh chóng định hình trong đầu Tần Mặc.
"Rút lui! Chúng ta không thể chiến đấu ở đây!" Giọng Tần Mặc trầm lắng nhưng đầy uy lực, dứt khoát như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. Hắn không hề do dự, không hề chần chừ, quyết định được đưa ra trong khoảnh khắc sinh tử. "Tô Lam, đỡ Hắc Phong!"
Tô Lam, với bản năng chiến đấu sắc bén, cũng đã nhận ra sự bất lợi. Nàng đã cảm nhận được luồng khí tức tà ác của Huyết Đao Khách mạnh hơn trước gấp bội, tựa như một vực sâu không đáy đang nuốt chửng mọi thứ. Sự kiêu ngạo và tàn bạo của hắn không còn là vẻ bề ngoài, mà đã ăn sâu vào cốt tủy, biến hắn thành một thực thể đáng sợ hơn. Nàng gật đầu, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ căng thẳng nhưng không hề nao núng, đôi mắt phượng sáng quắc nhìn thẳng vào Huyết Đao Khách, như một kiếm khách sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội. Nàng nhanh chóng ôm lấy thân hình đồ sộ của Hắc Phong, cố gắng di chuyển nó về phía sau. "Tên này... mạnh hơn trước rất nhiều!" Nàng nghiến răng, vừa thốt lên lời cảnh báo, vừa vận dụng linh lực trong cơ thể để đỡ lấy sức nặng của Hắc Phong, đồng thời vẫn giữ kiếm thế cảnh giác. Kiếm khí xanh lam từ thanh kiếm cổ trong tay nàng bùng lên, tạo thành một lá chắn mỏng manh nhưng kiên cố, chống lại làn sóng sát khí đang ập tới từ Huyết Đao Khách.
Lục Vô Trần, khuôn mặt y tái mét như tờ giấy, từng nếp nhăn trên trán hằn sâu thêm vì lo lắng và mệt mỏi. Y đã lẩm bẩm về sự tha hóa của Huyết Đao Khách, và giờ đây, trực giác của y đang gào thét về hiểm nguy. Nghe lệnh của Tần Mặc, y không hề do dự. Bàn tay gầy gò, run rẩy của y nhanh chóng kết ấn, miệng lẩm nhẩm những câu thần chú cổ xưa. "Khí tức này... nó không chỉ là tà khí," y thì thầm, "mà là ý chí của một kẻ đã bị tha hóa hoàn toàn, ý chí muốn biến mọi thứ thành bản sao của hắn!" Y dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào những lá bùa cổ xưa đang phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, không phải để tấn công, mà để tạo ra một màn sương ảo ảnh độc hại, che khuất tầm nhìn và làm nhiễu loạn cảm giác của Huyết Đao Khách trong giây lát, mua thời gian cho Tần Mặc và Tô Lam. Những lá bùa bay lượn, hòa vào màn sương độc sẵn có của Điểm Nút Huyết Tà, khiến nó càng trở nên dày đặc và khó xuyên thủng.
Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc rung lên bần bật, khí tức thuần khiết nhưng lạnh lẽo của nó không ngừng đối chọi với tà khí của Huy���t Đao Khách. Tần Mặc không tấn công trực diện. Thay vào đó, hắn vận dụng ý chí của Vô Danh Kiếm, kết hợp với ý chí của chính mình, phát ra một luồng kiếm khí mãnh liệt, không mang theo sát ý mà chỉ là một làn sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay màn sương độc phía trước, tạo ra một con đường tạm thời nhưng cũng đồng thời hất văng những tàn dư Thiết Kỵ đang lăm le lao tới. Kiếm khí này như một bức tường vô hình, chặn đứng bước chân của Huyết Đao Khách trong thoáng chốc, làm cho hắn phải nheo mắt lại vì bất ngờ.
"Chạy!" Tần Mặc gầm lên, không phải bằng giọng nói mà bằng ý niệm truyền thẳng vào tâm trí Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn xoay người, một tay siết chặt Vô Danh Kiếm, một tay đỡ lấy Hắc Phong từ Tô Lam. Thân hình gầy gò của hắn, tưởng chừng không mang nhiều sức mạnh, lại vững vàng đến kinh ngạc khi gánh trên vai trọng lượng của Hắc Phong. Tô Lam, thấy Tần Mặc đã đỡ Hắc Phong, lập tức quay lại, kiếm khí bùng lên rực rỡ, tựa như một ngọn lửa xanh lam xé toạc bóng đêm, chém về phía những Thiết Kỵ còn sót lại, tạo ra m���t lối thoát. Nàng không nói một lời, nhưng ánh mắt kiên định đã thể hiện quyết tâm bảo vệ Tần Mặc và Hắc Phong đến cùng.
Lục Vô Trần nhanh chóng di chuyển theo sau, những lá bùa cuối cùng được y ném ra, hóa thành một lớp sương mù dày đặc và độc hại hơn, che chắn hoàn hảo cho con đường rút lui của họ. "Chúng ta sẽ đi đường này, Tần Mặc! Đó là lối vào Hang Huyết Thạch, tà khí tuy nồng nhưng có thể tạm thời che giấu hành tung của chúng ta!" Giọng y khàn đặc, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tinh tường của một cố vấn lão luyện.
Huyết Đao Khách, bị màn ảo ảnh và kiếm khí của Tần Mặc bất ngờ cản trở, nhếch mép cười lạnh, tiếng cười man rợ vang vọng khắp Hẻm Núi Tử Vong. Hắn không vội truy đuổi, mà chỉ đứng đó, đôi mắt đỏ rực nhìn xuyên qua màn sương độc đang dần tan. "Một lũ chuột nhắt chạy trốn trong bóng tối. Nhưng bóng tối này... cũng là của ta thôi!" Hắn gầm gừ, thanh huyết đao khổng lồ trong tay khẽ rung lên, phát ra tiếng rít gào yếu ớt, như đang chờ đợi được uống máu, khao khát được chém giết. Hắn biết, trong U Minh Cốc này, mọi lối đi đều dẫn về vực sâu, và cuối cùng, những con mồi này cũng sẽ rơi vào tay hắn.
Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần, mang theo Hắc Phong bị thương nặng, nhanh chóng luồn lách qua những con đường phụ hiểm hóc, sâu vào bên trong U Minh Cốc. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, không khí càng lúc càng trở nên ngột ngạt, mùi lưu huỳnh và khí độc nồng nặc hơn, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào. Sương mù độc hại bám dính lấy họ như một tấm chăn lạnh lẽo, che khuất tầm nhìn, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự mục nát. Tiếng gió rít thê lương không ngừng gào thét, xen lẫn tiếng gầm gừ xa xăm của những sinh vật bị tha hóa trong vực sâu, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự chết chóc. Họ phải di chuyển nhanh nhất có thể, nhưng cũng phải hết sức cẩn trọng, bởi chỉ một bước sẩy chân cũng có thể khiến họ rơi vào những cái bẫy chết người, hoặc đối mặt với những quái vật ẩn mình trong bóng tối. Sự mệt mỏi đã đạt đến cực hạn, nhưng ý chí kiên cường trong Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần không cho phép họ dừng lại. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn, và mỗi khoảnh khắc đều quý giá để chuẩn bị cho trận đối đầu định mệnh.
***
Sau một quãng đường dài chạy trốn trong màn sương độc và tà khí cuồn cuộn, liên minh Tần Mặc cuối cùng cũng tìm được một nơi trú ẩn tạm thời. Đó là một Hang Huyết Thạch nằm sâu trong U Minh Cốc, đúng như lời Lục Vô Trần đã nói. Nơi đây, dù vẫn tràn ngập khí âm, nhưng ít nhất cũng tạm thời an toàn khỏi sự truy đuổi trực tiếp của Huyết Đao Khách. Ánh sáng từ các tinh thể đá màu đỏ như máu hắt ra mờ ảo, nhuộm cả hang động một màu đỏ sẫm kỳ dị, tựa như đang đứng trong lòng một sinh vật khổng lồ nào đó. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều vang vọng trong tĩnh lặng, tạo nên một âm thanh đơn điệu, não nề, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập và rợn người. Mùi đất ẩm, mùi sắt gỉ, và một mùi tanh nhẹ đặc trưng của máu khô quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo thấu xương, mang theo một làn tà khí nồng nặc, liên tục xâm thực vào cơ thể, làm suy yếu tinh thần và thể chất của những người phàm tục.
Hắc Phong được Tần Mặc cẩn thận đặt xuống một phiến đá tương đối bằng phẳng. Bộ lông đen tuyền vốn dũng mãnh giờ đây xơ xác, ướt đẫm mồ hôi và máu. Đôi mắt đỏ rực của nó đã mờ đi rất nhiều, hơi thở yếu ớt, thỉnh thoảng lại ho khù khụ, khiến toàn thân nó run lên bần bật. Vết thương do tà khí gây ra trên vai nó đang sưng tấy, bốc lên một làn khói đen mỏng, không ngừng rỉ ra chất dịch màu xanh lục, báo hiệu sự nhiễm độc đang lan rộng. "Vết thương của Hắc Phong đang nhiễm độc... Tà khí ở đây quá nặng," Tô Lam nói, giọng nàng đầy lo lắng, đôi bàn tay thanh tú không ngừng kiểm tra tình trạng của con sói. Nàng lấy ra những lo���i linh dược quý giá nhất trong túi trữ vật, cẩn thận bôi lên vết thương, cố gắng cầm máu và giải độc sơ bộ, nhưng hiệu quả không mấy đáng kể. Nàng biết, tà khí của Huyết Đao Khách không phải là thứ dễ dàng hóa giải.
Lục Vô Trần ngồi thụp xuống một góc, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hốc hác dưới ánh sáng mờ ảo của huyết thạch. Y thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của cả thế giới. "Huyết Đao Khách đã hoàn toàn dung hợp với Huyết Đao, trở thành một sinh vật của vực sâu. Sức mạnh của hắn vượt xa dự kiến của chúng ta. Hắn không còn là tu sĩ, mà là một ý chí tha hóa, một vật tính bị bóp méo đến cực hạn." Y nhắm mắt lại, tựa hồ đang cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa trải qua, hoặc đang cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng nào đó trong đống kiến thức cổ xưa của mình. Sự bi quan len lỏi trong giọng nói của y, nhưng tinh thần trách nhiệm vẫn giữ y tỉnh táo. Y bắt đầu bố trí vài trận pháp phòng ngự đơn giản quanh cửa hang, dù biết rằng chúng khó có thể ngăn cản được một kẻ như Huyết Đao Khách nếu hắn thực sự muốn truy đuổi.
Tần Mặc quỳ xuống bên cạnh Hắc Phong, ánh mắt hắn sâu thẳm, chất chứa nỗi lo lắng khôn nguôi. Hắn đặt bàn tay mình lên bộ lông đen xù của con sói, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của sự sống bên trong nó. Hắn có thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của Hắc Phong đang gào thét trong đau đớn, nhưng đồng thời cũng là sự kiên cường, lòng trung thành tuyệt đối dành cho hắn. Hắc Phong muốn sống, nó muốn chiến đấu cùng hắn, muốn bảo vệ hắn. Tần Mặc nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí, vận dụng năng lực đặc biệt của mình. Hắn không dùng linh lực, mà dùng chính "ý chí tồn tại" thuần khiết của bản thân, truyền vào Hắc Phong. Hắn muốn xoa dịu nỗi đau của nó, muốn truyền cho nó một tia hy vọng, một chút sức sống để chống chọi với tà khí đang lan rộng. Luồng ý chí ấm áp, kiên định từ Tần Mặc từ từ lan tỏa khắp cơ thể Hắc Phong, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất khô cằn. Hắc Phong khẽ rên rỉ, đôi mắt nó mở hé, nhìn Tần Mặc với vẻ biết ơn và tin tưởng.
"Chúng ta phải tìm cách chữa trị cho nó, và phải đối mặt với Huyết Đao Khách. Không thể để hắn tiếp tục phá hoại." Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. Ánh mắt hắn, vốn trầm tư, giờ đây đã bùng lên một tia quyết tâm. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là để bảo vệ bản thân và đồng đội, mà còn là để bảo vệ cả một thế giới đang bị tha hóa bởi sự truy cầu "thăng tiên" cực đoan. "Hắc Phong sẽ không bỏ cuộc, và chúng ta cũng vậy."
Tô Lam gật đầu, nàng biết Tần Mặc nói đúng. Nàng đã nếm trải sự tàn khốc của chiến tranh, đã chứng kiến vô số sinh linh bị tha hóa. Nàng đặt tay lên chuôi kiếm, cảm nhận được ý chí kiên định của thanh kiếm cổ xưa, ý chí muốn cắt đứt mọi xiềng xích của tà ác. "Dù khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ tìm ra cách."
Cả nhóm đều thấm mệt và lo lắng, nhưng không ai nói thêm lời nào. Họ biết, sau cơn mưa, bầu trời sẽ lại sáng, nhưng trước mắt họ là một cơn bão táp kinh hoàng. Điều duy nhất họ có thể làm lúc này là nghỉ ngơi chốc lát, nạp lại chút thể lực còn sót lại, và chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Tần Mặc tiếp tục truyền ý chí cho Hắc Phong, cố gắng giữ cho ngọn lửa sống trong nó không bị dập tắt. Tô Lam ngồi xuống bên cạnh, nhắm mắt lại, cố gắng hồi phục linh lực. Lục Vô Trần thì thầm những câu chú, cố gắng tăng cường các trận pháp phòng ngự, đồng thời thu thập thêm thông tin về tà khí xung quanh bằng những phương pháp cổ xưa. Trong hang Huyết Thạch tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều và hơi thở nặng nề của những chiến binh mệt mỏi, cùng với sự hiện diện lặng lẽ của Hắc Phong đang chống chọi với tử thần. Một cảm giác bi tráng bao trùm lấy không gian, nhưng sâu thẳm trong đó, một ngọn lửa hy vọng vẫn âm ỉ cháy, chờ đợi được bùng lên. Họ biết, đêm dài sẽ qua, và rạng sáng sẽ mang đến những quyết định sinh tử.
***
Đêm dần trôi qua, màn sương độc hại bên ngoài hang Huyết Thạch vẫn dày đặc như một bức tường không thể xuyên thủng, bao trùm lấy toàn bộ U Minh Cốc trong một vẻ u ám và lạnh lẽo đến tận cùng. Tuy nhiên, trong hang động, một ngọn lửa nhỏ được che chắn cẩn thận đã được nhóm lên, mang lại chút hơi ấm và ánh sáng le lói, xua đi phần nào sự lạnh lẽo và bóng tối chết chóc. Ngọn lửa lập lòe trên những tinh thể huyết thạch, tạo nên những cái bóng nhảy múa kỳ ảo trên vách đá, khiến khung cảnh trở nên vừa huyền bí, vừa có chút hy vọng mong manh. Mùi đất ẩm và sắt vẫn vương vấn, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với mùi khói gỗ cháy và mùi thảo dược thoang thoảng từ những linh đan mà Tô Lam đã dùng cho Hắc Phong, tạo nên một sự tương phản đầy ám ảnh.
Hắc Phong, nhờ vào sự chăm sóc tận tình của Tần Mặc và linh dược của Tô Lam, đã ổn định hơn một chút. Dù vẫn còn yếu ớt và vết thương vẫn bốc lên tà khí, nhưng hơi thở của nó đã đều hơn, đôi mắt đỏ rực đã có lại chút thần thái. Nó cuộn mình lại, cố gắng nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời cảm ơn thầm lặng.
Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi quây quần quanh ngọn lửa nhỏ, ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của họ. Đây là khoảnh khắc quyết định, nơi họ phải tổng hợp mọi thông tin, mọi hiểu biết, để đưa ra chiến thuật cuối cùng đối phó với Huyết Ma Giáo và Huyết Đao Khách tại Điểm Nút Huyết Tà.
Tần Mặc cầm một cành cây nhỏ, vẽ sơ đồ địa hình lên nền đất ẩm ướt, phác họa vị trí của Điểm Nút Huyết Tà và những con đường dẫn đến đó. "Điểm Nút Huyết Tà không chỉ là một pháp trận tà ác, nó là trung tâm của mọi tà khí trong khu vực này, một lỗ hổng mà Huyết Ma Giáo đang lợi dụng để 'thức tỉnh' và tha hóa vạn vật." Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của sự thấu hiểu sâu sắc. "Họ không chỉ đơn thuần là gieo rắc tà ác, mà còn đang cố gắng đẩy nhanh quá trình 'thăng tiên' cực đoan cho những sinh linh bị tha hóa, giống như cách họ đã làm trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', nhưng ở quy mô lớn hơn, nguy hiểm hơn." Hắn nhìn sang Lục Vô Trần, ánh mắt như muốn tìm kiếm sự xác nhận.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt y nghiêm túc đến lạ. "Ngươi nói không sai, Tần Mặc." Giọng y khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy trách nhiệm. "Các cấm thuật họ sử dụng có nguồn gốc từ những phương pháp 'khai linh' cực đoan của thời thượng cổ, những phương pháp được thiết kế để cưỡng ép 'vật tính' của vạn vật đạt đến cực hạn, đẩy nhanh tiến trình 'thăng tiên'. Nhưng kết quả lại là sự tha hóa kinh hoàng, biến chúng thành quái vật, những sinh vật chỉ còn lại bản năng hủy diệt và khát khao quyền năng. Huyết Đao Khách là một ví dụ điển hình của sự tha hóa đó. Hắn không còn là con người, mà đã trở thành một biểu tượng của sự tham lam và tàn bạo, một vật phẩm sống dung hợp với ý chí tà ác của Huyết Đao." Y thở dài, ánh mắt sâu trũng chứa đựng nỗi đau đáu về những kiến thức cổ xưa bị lạm dụng. "Mối liên hệ giữa Huyết Ma Giáo và những kẻ đã khởi xướng 'khai linh' cực đoan trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' đang ngày càng rõ ràng. Có lẽ, đây là âm mưu tái hiện lại một tai họa đã từng suýt hủy diệt thế giới."
Tô Lam, lắng nghe những lời phân tích, đặt tay lên sơ đồ trên nền đất, ánh mắt nàng toát lên vẻ kiên định. "Vậy mục tiêu của chúng ta rõ ràng là phá hủy 'Điểm Nút Huyết Tà' và ngăn chặn Huyết Đao Khách. Chúng ta cần một kế hoạch vừa tấn công vừa phòng ngự, phải tận dụng môi trường này và bất ngờ tấn công." Nàng là một chiến đấu viên thực thụ, luôn suy nghĩ về cách đối phó với kẻ thù một cách hiệu quả nhất. "Huyết Đao Khách tuy mạnh, nhưng hắn kiêu ngạo. Hắn sẽ không ngờ chúng ta dám quay lại và tấn công trực diện."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng đồng đội, trao cho họ những ánh nhìn tin tưởng và quyết tâm. "Chúng ta có ba người, và Hắc Phong đang dần hồi phục. Mỗi người chúng ta đều có vai trò không thể thay thế." Hắn chỉ vào Tô Lam. "Tô Lam, cô sẽ là mũi nhọn chính, khả năng kiếm đạo của cô sẽ xuyên thủng phòng tuyến của chúng. Hãy sử dụng tốc độ và sự sắc bén của cô để tạo ra những đòn đánh bất ngờ, làm rối loạn đội hình của chúng."
Sau đó, hắn quay sang Lục Vô Trần. "Lục Vô Trần, kiến thức về trận pháp và cấm thuật của ngươi là chìa khóa để vô hiệu hóa 'Điểm N��t Huyết Tà'. Ngươi cần tìm ra cách để phong tỏa hoặc phá hủy nguồn năng lượng của nó, không cho phép nó tiếp tục tha hóa vạn vật. Ngươi phải là người đứng sau, yểm trợ và kiểm soát tình hình."
Cuối cùng, Tần Mặc đặt bàn tay lên ngực mình. "Về phần ta... Ta sẽ thu hút sự chú ý của Huyết Đao Khách và tìm cách vô hiệu hóa hắn bằng 'ý chí tồn tại' của mình." Hắn biết, đây là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, đối mặt trực diện với một kẻ đã tha hóa đến cực điểm. Nhưng hắn tin vào năng lực của mình, không chỉ là khả năng "nghe" mà còn là khả năng "ảnh hưởng" đến ý chí của vạn vật. Hắn muốn dùng sự thuần khiết của ý chí để đối chọi với sự tha hóa, để đánh thức một phần nào đó bản chất đã bị bóp méo của Huyết Đao Khách, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh.
Tần Mặc phân tích chi tiết hơn về 'Điểm Nút Huyết Tà' mà hắn đã cảm nhận được bằng "ý chí tồn tại", chỉ ra những điểm yếu tiềm tàng, những nơi năng lượng tà ác tập trung nhất, và cách Huyết Ma Giáo vận hành nó. Hắn cảm nhận được sâu thẳm bên trong pháp trận, có những "vật tính" cổ xưa đang bị cưỡng ép, bị tra tấn, và chính sự đau đớn của chúng là nguồn nuôi cho pháp trận. "Nếu chúng ta có thể giải thoát những 'vật tính' đó, dù chỉ là tạm thời, pháp trận sẽ suy yếu."
Lục Vô Trần trình bày các cấm thuật mà hắn biết, bao gồm cả những cách chúng có thể bị phản phệ hoặc vô hiệu hóa nếu biết cách khai thác điểm yếu của ý chí tha hóa. Y còn nói về những vật phẩm cổ xưa có thể được sử dụng để chống lại tà khí, dù chúng đã rất hiếm hoi. "Ta sẽ chuẩn bị một vài lá bùa phong ấn đặc biệt, có thể tạm thời kìm hãm sự tha hóa của 'vật tính' trong pháp trận, nhưng cần có thời gian để thi triển."
Tô Lam đề xuất các phương án tiếp cận và tấn công, tận dụng tối đa địa hình hiểm trở của U Minh Cốc và sự bất ngờ. Nàng vạch ra những con đường ẩn, những vị trí mai phục tiềm năng, và cách phối hợp tấn công để tạo ra hiệu quả tối đa, đồng thời giảm thiểu rủi ro. "Chúng ta sẽ chia ra, đánh lạc hướng và tấn công từ nhiều phía. Tần Mặc sẽ là mồi nhử, nhưng cũng là người ra đòn chí mạng."
Sau một hồi thảo luận căng thẳng, kế hoạch dần được thống nhất. Mỗi người đều hiểu rõ vai trò và trách nhiệm của mình. Ánh mắt Tần Mặc nhìn từng đồng đội, từ Tô Lam kiên định đến Lục Vô Trần trầm tư, đều chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn biết, đây là một canh bạc lớn, một cuộc chiến sinh tử mà phần thắng không hề chắc chắn. Nhưng trong sâu thẳm trái tim hắn, một niềm hy vọng mãnh liệt vẫn cháy bỏng. Hy vọng vào sự cân bằng, hy vọng vào bản chất thuần khiết của vạn vật, hy vọng vào một thế giới không còn bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một con đường sai lầm.
"Trận chiến này... sẽ định đoạt số phận của Huyền Vực," Tần Mặc thì thầm, không phải với đồng đội, mà là với chính bản thân hắn, với Vô Danh Kiếm đang rung lên nhè nhẹ trong tay. "Chúng ta không thể thất bại."
Bên ngoài hang Huyết Thạch, sương mù độc hại vẫn cuồn cuộn, tiếng gió rít gào như một lời tiên tri về bão tố sắp đến. Nhưng bên trong, dưới ánh lửa lập lòe, ba con ngư���i và một thần thú bị thương đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh. Quyết tâm đã được củng cố, kế hoạch đã được vạch ra. Giờ đây, họ chỉ còn chờ đợi thời khắc bình minh, thời khắc mà cuộc chiến thực sự sẽ bùng nổ, một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực hay binh khí, mà còn bằng ý chí và bản chất của vạn vật.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.