Vạn vật không lên tiên - Chương 746: Vực Sâu Lặng Gió: Khám Phá Và Cứu Rỗi
Sương mù độc hại vẫn cuồn cuộn như những linh hồn lạc lối, vương vấn trong không khí lạnh lẽo của U Minh Cốc. Bình minh đã rạng, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó chỉ càng khiến khung cảnh Tâm Vực Huyết Tế thêm phần ma quái, phủ lên mọi vật một màu xanh xám u ám, đôi khi điểm xuyết những vệt đỏ sẫm như máu đọng. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tựa hồ là tiếng gào rú của những sinh linh từng bị giam cầm nơi đây, nay đã được giải thoát một phần nhưng vẫn còn vương vấn nỗi oán hận khôn nguôi. Mùi ẩm mốc, đất chết trộn lẫn với khí lưu huỳnh nồng nặc từ những suối độc, cùng với mùi máu tanh và khí độc còn sót lại sau trận chiến, tạo thành một hỗn hợp buồn nôn, khiến lồng ngực mỗi hơi thở thêm nặng nề.
Tần Mặc dựa vào Hắc Phong, cố gắng đứng vững giữa tàn tích đổ nát của Tâm Vực Huyết Tế. Thân hình hắn vẫn còn run rẩy vì kiệt sức, từng thớ thịt như bị xé toạc sau khi dung hợp toàn bộ 'Dung Hòa Chi Lực' và 'Ý Chí Tồn Tại' vào đòn chí mạng cuối cùng. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên sự kiên định, ánh lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn nhìn ra xa, về phía Vực Sâu Vô Định, nơi mà đôi khi, mặt đất vẫn rung chuyển nhẹ, một dư chấn yếu ớt của lực lượng hỗn loạn vừa được khơi dậy. Sự bất an trong lòng hắn càng lúc càng lớn, không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự nhận thức về một gánh nặng khổng lồ đang đè lên đôi vai. Hắn đã đánh bại Huyết Đao Khách, nhưng cảm giác đó không phải là chiến thắng trọn vẹn, mà giống như vừa lột bỏ một lớp vỏ bọc bên ngoài, để lộ ra một vết thương còn sâu thẳm hơn bên trong.
Tô Lam, với vẻ mặt thanh tú nhưng đầy vẻ lo lắng, bước lại gần Tần Mặc. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt vừa thương xót, vừa khâm phục. Mái tóc đen dài của nàng đã có phần xõa ra, vài sợi dính vào khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, nhưng đôi mắt phượng vẫn sáng ngời, không che giấu được sự băn khoăn. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc chiến đấu, chứng kiến sức mạnh mà hắn bộc lộ, và cả cái giá mà hắn phải trả. Từ một tu sĩ chỉ biết theo đuổi con đường thăng tiên của mình, nàng đã dần thấu hiểu được ý nghĩa của "cân bằng bản chất", và giờ đây, cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi.
"Tần Mặc, ngươi có sao không?" Tô Lam nhẹ giọng hỏi, bàn tay khẽ đặt lên cánh tay hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo và run rẩy. Nàng đưa mắt nhìn quanh, những Huyết Đao Ảnh còn sót lại đã tan rã thành những làn khói đen u ám, cuốn theo gió và tan biến vào sương mù, chỉ để lại những vết hằn tà khí khó chịu trên nền đá. Một cảnh tượng hoang tàn, chết chóc, nơi sự sống dường như bị bóp nghẹt. "Trận chiến này... quá kinh khủng. Cú chấn động vừa rồi là gì? Ta cảm giác như toàn bộ U Minh Cốc đang rên rỉ."
T��n Mặc khẽ thở hắt ra, cố gắng nén cơn đau trong lồng ngực. "Vực Sâu... nó đang phản ứng." Giọng hắn khàn đặc, mỗi lời nói đều mang theo vẻ mệt mỏi nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Chúng ta chỉ vừa 'khơi' lên một cái gì đó lớn hơn nhiều, Tô Lam. Một thứ đã ngủ yên hàng ngàn năm, nay đang dần thức tỉnh." Hắn nhắm mắt lại, đôi môi mím chặt. Trong tâm trí hắn, những sợi dây ý chí mờ ảo của vạn vật nơi đây vẫn còn đang hỗn loạn, những tiếng rên rỉ vô hình, những khát khao bị bóp méo, tất cả đều đang gào thét trong không gian vô tận. Hắn cảm nhận được sự rạn nứt trong bản chất của thế giới, một vết thương đang mở rộng, và cơn đau của nó lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Huyền Vực.
Lục Vô Trần bước lại gần hơn, khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. Y ngồi xuống đối diện Tần Mặc, ánh mắt sâu trũng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của thiếu niên. Bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ của y đã dính đầy bụi đất và vết máu khô, nhưng khí chất uyên bác vẫn không hề suy suyển. "Như ta đã nói, Tần Mặc, chúng ta chỉ vừa chạm vào lớp vỏ bên ngoài." Giọng y trầm lắng, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, như đang cân nhắc từng ý nghĩa. "Huyết Ma Giáo chỉ là công cụ. Vấn đề nằm sâu hơn, từ rất lâu về trước, từ cái gọi là 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'..."
Lục Vô Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị che phủ bởi sương mù, đôi mắt y như đang nhìn xuyên qua thời gian, về một quá khứ xa xăm. "Trong thời kỳ đó, sự truy cầu thăng tiên đạt đến đỉnh điểm. Vạn vật đều khao khát thoát ly bản chất, vượt lên trên mọi giới hạn. Nhưng không phải ai cũng thành công, và không phải con đường nào cũng chân chính. Đã có những kẻ, vì muốn đạt được sức mạnh tối thượng mà không từ thủ đoạn, đã tìm đến những cấm thuật cổ xưa, những con đường tà đạo. Họ tin rằng Vực Sâu Vô Định, nơi mà mọi ý chí tồn tại bị bóp méo và tha hóa, lại chính là chìa khóa để đạt được sự 'thăng tiên tuyệt đối', một cảnh giới siêu việt mà ngay cả trời đất cũng không thể kiềm chế." Y thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng sự mệt mỏi của cả ngàn năm lịch sử. "Huyết Đao Khách chỉ là một nạn nhân, một con tốt thí trong ván cờ lớn hơn, một kẻ bị lôi kéo vào vòng xoáy của sự tha hóa bởi những lời hứa hẹn về sức mạnh và sự bất tử."
Hắc Phong, nằm gác đầu bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn mở to cảnh giác, quét qua từng ngóc ngách của khu vực đổ nát. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như đồng tình với lời nói của chủ nhân, hoặc có lẽ là cảm nhận được mối hiểm họa vô hình vẫn đang lẩn khuất trong không khí. Bộ lông đen tuyền của nó vẫn uy dũng, nhưng cũng dính đầy bụi bẩn và một vài vết xước nhỏ từ trận chiến khốc liệt vừa qua. Nó biết, chủ nhân của nó đang rất yếu, và nó phải bảo vệ hắn bằng mọi giá. Ý chí của nó, đơn thuần và mạnh mẽ, không bị vướng bận bởi những suy nghĩ phức tạp như con người, chỉ đơn thuần là bảo vệ và trung thành.
Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông của Hắc Phong, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nó. Hắn biết, lời của Lục Vô Trần không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một lời cảnh báo. Mối đe dọa không chỉ đến từ một cá nhân, mà từ một triết lý, một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí của cả Huyền Vực, một sự bóp méo về ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn nhớ lại những lời nói của Huyết Đao Khách, những khát khao điên cuồng muốn thoát ly bản chất, muốn trở thành "bản chất tối thượng". Hắn đã thấy sự hủy diệt mà khát vọng đó mang lại. Và giờ đây, hắn phải đối mặt với nguồn gốc của nó.
"Tôn Giả... Thiên Diệu Tôn Giả." Tô Lam lặp lại, như thể muốn khắc ghi cái tên đó vào tâm trí. Nàng siết chặt tay Tần Mặc hơn một chút, truyền cho hắn hơi ấm và sức mạnh. "Hắn là kẻ đứng sau tất cả, phải không? Kẻ đã gieo rắc ý tưởng 'thoát ly bản chất' như một con đường tắt để đạt được sức mạnh tối thượng, kẻ đã lợi dụng Vực Sâu Vô Định."
"Đúng vậy." Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt y nặng trĩu. "Hắn là kẻ đã tìm hiểu về Vực Sâu Vô Định và những cấm thuật cổ xưa từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'. Hắn tin rằng Vực Sâu nắm giữ chìa khóa để thăng tiên tuyệt đối, vượt ra ngoài mọi giới hạn của vật tính. Huyết Ma Giáo chỉ là công cụ của hắn để khuấy động Vực Sâu, tìm kiếm sức mạnh... hay một thứ gì đó khác, một chân lý thất lạc về sự 'thăng tiên' mà hắn tin là đã bị che giấu." Y dừng lại một chút, như đang gom góp sức lực để nói ra những lời tiếp theo. "Hắn muốn kích hoạt Vực Sâu Vô Định, muốn mở ra một cánh cổng giữa hai thế giới, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt được cảnh giới Thăng Tiên thực sự, để trở thành 'bản chất' tối thượng, vượt lên trên mọi vật tính. Nhưng hắn không hiểu, khi Vạn Vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Vực Sâu Vô Định không phải là con đường dẫn đến thăng thiên, mà là vực thẳm của sự hủy diệt, nơi mọi bản chất đều bị tha hóa, nơi ý chí tồn tại bị bóp méo đến vô tận."
Mỗi lời của Lục Vô Trần như một nhát búa giáng vào tâm trí Tần Mặc, củng cố thêm những gì hắn đã cảm nhận được. Sự tha hóa không phải là một tai nạn, mà là hậu quả của một sự lựa chọn, một con đường cực đoan. Hắn cảm nhận được ý chí của Vô Danh Kiếm trong tay mình, tuy không lời, nhưng rõ ràng và mạnh mẽ: bảo vệ, cân bằng, không ngừng nghỉ.
"Bất kể là gì, chúng ta phải ngăn chặn." Tần Mặc nói, giọng hắn tuy yếu ớt nhưng lại tràn đầy kiên quyết. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Vực Sâu Vô Định, nơi màn sương độc hại vẫn đang cuồn cuộn. "Nếu Vực Sâu Vô Định bị kích hoạt hoàn toàn, sự mất cân bằng sẽ hủy diệt tất cả. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra." Hắn đưa tay chạm vào Vô Danh Kiếm một lần nữa, cảm nhận được sự cộng hưởng từ nó, như một lời cam kết thầm lặng.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng vang vọng, như đồng tình với lời nói của chủ nhân. Lục Vô Trần khẽ gật đầu, y phác họa một bản đồ sơ lược trên nền đất bằng một nhánh cây khô, chỉ ra những điểm nghi vấn, những đường hầm bí mật mà Huyết Ma Giáo có thể đã sử dụng, và những nơi mà sự ảnh hưởng của Vực Sâu Vô Định mạnh mẽ nhất. Mỗi đường vẽ đều chứa đựng sự lo lắng về một tương lai mờ mịt, nhưng cũng là một tia hy vọng về hướng đi.
"Con đường phía trước còn rất dài, Tần Mặc." Lục Vô Trần thở dài, nhìn về phía lối ra của hang động, nơi màn sương độc hại vẫn đang lẩn khuất. "Thiên Diệu Tôn Giả không phải là Huyết Đao Khách. Hắn là một kẻ lão luyện, một kẻ tin vào con đường của mình đến mức cực đoan, và sức mạnh của hắn... khó lường hơn nhiều. Hắn đã lợi dụng những chân lý thất lạc, những khát vọng thăng thiên của vạn vật để phục vụ cho mưu đồ của mình." Y dừng lại, nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt đầy sự kỳ vọng, nhưng cũng không kém phần bi quan. "Ngươi là người duy nhất có thể đối mặt với hắn, Tần Mặc. Bởi vì ngươi không đi theo con đường sức mạnh, mà đi theo con đường của sự cân bằng, của ý chí tồn tại."
Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, truyền hơi ấm. "Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Ta tin vào ngươi, Tần Mặc." Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, thấy được ngọn lửa ý chí không bao giờ tắt. Nàng không còn là một tu sĩ chỉ biết theo đuổi linh lực, mà là một người đã nhìn thấy sự thật về bản chất, về sự cân bằng. Lòng trắc ẩn trong nàng dâng trào, không chỉ vì Tần Mặc, mà còn vì những sinh linh vô tội đã và đang bị cuốn vào vòng xoáy của sự tha hóa.
***
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hướng ra ngoài hang động, xuyên qua màn sương mù dày đặc và lạnh lẽo của U Minh Cốc. Bình minh đã rạng, nhưng cuộc hành trình của Tần Mặc chỉ mới bắt đầu. Hắn biết, mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả và Vực Sâu Vô Định không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về tư tưởng, về bản chất thực sự của sự tồn tại. Hắn phải tìm ra cách để đưa thế giới trở lại trạng thái cân bằng, để vạn vật có thể lựa chọn con đường của chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn", không bị tha hóa bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Và để làm được điều đó, hắn cần phải hiểu rõ hơn về những "chân lý thất lạc" mà Thiên Diệu Tôn Gi�� đang tìm kiếm. Cuộc chiến này sẽ định đoạt số phận của cả Huyền Vực.
Quyết tâm đã được củng cố, Tần Mặc ra hiệu cho Hắc Phong, và cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, họ rời khỏi tàn tích của Tâm Vực Huyết Tế, tiến sâu hơn vào U Minh Cốc, hướng về Rừng Cây Chết. Bước chân của Tần Mặc tuy còn nặng nề vì kiệt sức, nhưng lại vững vàng hơn bao giờ hết. Hắn biết, còn rất nhiều việc phải làm, rất nhiều sinh linh bị tha hóa cần được xoa dịu, rất nhiều sự thật cần được phơi bày.
Khi bước vào Rừng Cây Chết, bầu không khí càng trở nên u ám và chết chóc. Sương mù độc hại vẫn bao phủ, nhưng đã có phần tan bớt so với vùng Tâm Vực Huyết Tế, nhường chỗ cho những tia nắng lờ mờ, yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá rậm rạp, khô héo của những cây cổ thụ. Những tia nắng đó chỉ càng làm nổi bật thêm sự tiêu điều của khu rừng, nơi những cành cây khẳng khiu vặn vẹo như những ngón tay gầy guộc của tử thần, vươn lên giữa không trung để níu kéo chút hơi tàn của sự sống. Tiếng gió rít qua những cành cây khô nghe như tiếng ai đó đang than khóc, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn của sự mục ruỗng. Mùi gỗ mục, đất chết và một thứ mùi tanh hôi khó tả khác – có lẽ là mùi của tà khí đã ăn sâu vào từng thớ gỗ, từng hạt đất – xộc thẳng vào mũi, khiến lòng người thêm nặng trĩu. Toàn bộ khu rừng dường như đang thở ra một thứ tà khí nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Lục Vô Trần bước đi trước, đôi mắt sâu trũng quét qua từng cái cây, từng bụi rậm, tìm kiếm những dấu hiệu của sự sống hoặc tàn dư của Huyết Ma Giáo. Tô Lam theo sát phía sau Tần Mặc, tay nắm chặt thanh kiếm cổ bên hông, đôi mắt cảnh giác quan sát mọi chuyển động nhỏ nhất. Hắc Phong sải bước uy dũng, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối của khu rừng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa dẫn đường. Tần Mặc, tuy mệt mỏi, nhưng vẫn không ngừng cảm nhận 'ý chí tồn tại' xung quanh mình. Hắn cảm thấy một sự đau đớn chung, một nỗi sợ hãi lan tỏa từ vạn vật nơi đây, như một tiếng kêu than thầm l���ng của cả khu rừng.
Bỗng, Tần Mặc dừng lại. Hắn nhắm mắt, lắng nghe sâu hơn. Một ý niệm yếu ớt, mờ ảo nhưng lại chứa đầy sự đau khổ, đang lay động trong tâm trí hắn. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía một gốc cây cổ thụ bị gãy đổ, thân cây đen sạm như bị thiêu đốt. "Có gì đó ở đó," hắn thì thầm.
Cả nhóm cẩn trọng tiến đến. Dưới gốc cây đổ, một lá bùa giấy ố vàng, với những ký tự cổ xưa đã phai mờ, đang run rẩy nhẹ. Đó là một Cổ Phù Linh, một bùa chú cổ xưa đã bị tà khí từ Vực Sâu Vô Định ăn mòn, biến dạng. Khi Tần Mặc tiếp cận, lá bùa khẽ bùng lên một ánh sáng xanh yếu ớt, rồi hiện hình thành một cô gái nhỏ bé, mặc trang phục cổ xưa đã rách nát, mái tóc bù xù che gần hết khuôn mặt. Đôi mắt nàng mơ hồ, vô định, và khuôn mặt nhỏ nhắn méo mó vì đau đớn.
"Yên... nghỉ... chỉ muốn yên nghỉ..." Cổ Phù Linh thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua, mang theo một nỗi thống khổ tột cùng. "Đau quá... ta chỉ muốn trở về... trở về với gỗ mục, với đất... không muốn thành tiên... không muốn... bị bóp méo..." Những lời nói mơ hồ của nàng như những nhát dao cứa vào lòng Tần Mặc. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ của nàng, khao khát được trở về bản chất ban đầu, được yên nghỉ, thay vì bị ép buộc phải "thăng hoa" theo một cách thức tàn độc.
Tần Mặc quỳ xuống, nhẹ nhàng vươn tay chạm vào Cổ Phù Linh. Một luồng năng lượng dịu nhẹ, trong suốt từ 'Dung Hòa Chi Lực' của hắn lan tỏa, bao bọc lấy linh hồn nhỏ bé đang đau khổ. Hắn truyền vào nàng ý niệm về sự bình yên, về sự chấp nhận bản chất, về quyền được lựa chọn. "Ta sẽ giúp ngươi," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm và đầy lòng trắc ẩn. "Hãy chấp nhận sự bình yên. Hãy trở về với bản chất của ngươi, không cần phải chịu đựng thêm nữa."
Khi 'Dung Hòa Chi Lực' của Tần Mặc thấm sâu vào Cổ Phù Linh, tà khí bám víu quanh nàng bắt đầu tan chảy, như băng gặp lửa. Khuôn mặt méo mó của cô gái nhỏ dần trở nên thanh thản, những đường nét đau khổ dần biến mất, thay vào đó là một vẻ bình yên đến lạ. Nàng kh��� mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy biết ơn, rồi thân hình mờ ảo của nàng dần tan biến thành vô số đốm sáng xanh lam, bay lượn trong không khí trước khi hòa vào đất mẹ, trở về với bản chất của một lá bùa đã hoàn thành sứ mệnh.
Tô Lam chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt nàng đong đầy sự thương xót. "Chúng ta không thể bỏ mặc những sinh linh đáng thương này, Tần Mặc." Nàng nói, giọng nói nghẹn ngào. "Chúng bị tha hóa không phải do lỗi của chúng, mà là do sự ích kỷ và mù quáng của những kẻ truy cầu quyền lực." Nàng hiểu rằng, đây chính là bi kịch của việc "thoát ly bản chất" – khi vạn vật bị ép buộc phải từ bỏ chính mình, để rồi đau khổ và tan biến.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt y trầm tư. "Tà khí này đã ăn sâu vào bản chất của chúng, biến chúng thành những sinh linh không còn là chính mình. Chỉ Tần Mặc mới có thể làm được điều này, dùng 'Ý Chí Tồn Tại' của mình để dẫn dắt chúng tìm lại sự cân bằng, hoặc ít nhất là tìm thấy sự yên nghỉ." Y nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nhưng cũng không thể giấu được nỗi lo lắng. "Nhưng mỗi lần ngươi làm điều đó, Tần Mặc, ngươi đều phải trả một cái giá. Ngươi đang gánh vác nỗi đau của vạn vật."
Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Đó là con đường của ta." Hắn nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng trong cơ thể sau khi 'giải thoát' Cổ Phù Linh, nhưng đồng thời, một cảm giác thanh thản cũng dâng lên trong lòng. Hắn biết, đó là sự lựa chọn đúng đắn.
Khi họ tiếp tục tiến sâu hơn vào khu rừng, một cảnh tượng khác lại đập vào mắt họ. Một đàn Linh Trùng biến dị, thân hình nhỏ bé nhưng lại phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị, đang run rẩy co cụm dưới một tảng đá lớn. Chúng bị tà khí bủa vây, thân hình chúng không còn là hình dạng côn trùng bình thường mà bị biến dạng một cách đáng sợ, cánh mọc lệch, chân thừa, nhưng đôi mắt nhỏ bé của chúng lại ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng. Chúng không còn biết bản chất của mình là gì, chỉ còn là những sinh linh bị giày vò bởi tà khí và sự hỗn loạn. Tần Mặc lại nhẹ nhàng tiếp cận, dùng 'Dung Hòa Chi Lực' của mình để trấn an chúng, thanh tẩy tà khí, giúp chúng tìm lại hình dạng ban đầu hoặc tan biến trong yên bình, trở về với bụi đất.
Trong lúc Tần Mặc đang xoa dịu Linh Trùng, Tô Lam và Lục Vô Trần không ngừng quan sát xung quanh. Bỗng, Lục Vô Trần phát hiện một con đường mòn nhỏ, bị che khuất bởi những bụi cây dại và những xác cây khô, dẫn sâu vào một khe núi hẹp. "Đây rồi," y lẩm bẩm. "Dấu vết của những kẻ đã bị Huyết Ma Giáo bắt giữ. Chúng có thể còn sống."
Họ đi theo con đường mòn đó, xuyên qua một lớp sương mù dày đặc hơn, và cuối cùng, một cảnh tượng đau lòng hiện ra trước mắt. Trong một hang động nhỏ, ẩm ướt và lạnh lẽo, một nhóm phàm nhân và bán linh đang bị trói chặt vào những cọc đá. Họ gầy yếu, xanh xao, đôi mắt vô hồn vì bị giam cầm và tà khí ăn mòn. Có lẽ họ đã bị bắt để làm vật tế, hoặc bị dùng để nuôi dưỡng tà khí. Tiếng rên rỉ yếu ớt của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Tô Lam vội vã chạy đến, dùng kiếm chặt đứt dây trói cho từng người. "Bọn khốn Huyết Ma Giáo!" Nàng nghiến răng, lòng trắc ẩn dâng trào. Nàng đã từng nghĩ tu luyện là chỉ để mạnh hơn, nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng sức mạnh còn dùng để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, để gìn giữ sự cân bằng.
Những người phàm nhân và bán linh được giải thoát vẫn còn quá yếu để đứng vững. Họ chỉ biết nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần bằng ánh mắt sợ hãi và biết ơn vô hạn. Tần Mặc, sau khi hoàn thành việc xoa dịu Linh Trùng, cũng bước đến, ánh mắt hắn đầy sự xót xa. Hắn biết, việc cứu họ thoát khỏi xiềng xích chỉ là bước đầu. Việc thanh tẩy tà khí trong cơ thể và tâm trí họ mới là điều khó khăn nhất, nhưng hắn sẽ làm được.
***
Sau khi cứu giúp những nạn nhân và xoa dịu các vật thể tha hóa trong Rừng Cây Chết, Tần Mặc cùng Lục Vô Trần và Tô Lam tiếp tục hành trình, tiến sâu hơn vào Hang Huyết Thạch. Mặt trời đã lặn, thay vào đó là màn đêm buông xuống, khiến U Minh Cốc càng thêm phần u ám và đáng sợ. Sương mù độc hại trở nên dày đặc hơn, lu���n lách qua từng kẽ đá, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương. Tiếng gió rít bên ngoài hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu nhưng rùng rợn. Mùi đất ẩm đặc trưng của hang động trộn lẫn với mùi tanh nhẹ của sắt và một thứ mùi hôi thối khó tả khác, có lẽ là từ những tàn dư máu huyết hoặc xác chết bị chôn vùi. Bầu không khí trong hang vừa âm u, ẩm ướt, lại vừa có một sự nặng nề, ngột ngạt của tà khí còn vương vất. Ánh sáng duy nhất là từ vài viên dạ minh châu mà Lục Vô Trần mang theo, hoặc đôi khi là ánh sáng đỏ rực yếu ớt từ Vực Sâu Vô Định lọt vào qua các khe nứt, khiến những bóng đổ trên vách hang trở nên dài và méo mó.
Tần Mặc, dù đã kiệt sức, vẫn giữ vững tinh thần. Hắn đi phía trước, đôi mắt đen láy không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, cảm nhận từng luồng ý chí dù là yếu ớt nhất. Hắc Phong sải bước bên cạnh, luôn giữ khoảng cách vừa đủ để bảo vệ chủ nhân nhưng không cản trở tầm nhìn. Tô Lam và Lục Vô Trần theo sau, ánh mắt cảnh giác cao độ, kh��ng bỏ qua bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Họ đi qua những hành lang hẹp, xuyên qua những vũng nước đọng lạnh lẽo, cho đến khi đến một ngã rẽ nơi tà khí dường như đặc quánh hơn. Ở một góc khuất, bị che lấp bởi những khối đá lởm chởm và những cặn bẩn bám dính, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt, nhưng lại vô cùng kiên cường, như một ngọn đèn leo lét sắp tắt nhưng vẫn cố gắng bùng cháy. Hắn tiến đến gần, gạt bỏ những tảng đá nhỏ và lớp đất dày đặc, để lộ ra một vật thể hình chữ nhật.
Đó là một tấm bia đá nhỏ, kích thước chỉ bằng một bàn tay, bị vùi lấp dưới lớp đất đá. Bề mặt tấm bia đã ố vàng theo thời gian, phủ đầy rêu phong và bụi bẩn, nhưng những ký tự khắc trên đó vẫn còn khá rõ nét, dù cổ xưa và khó hiểu. Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào tấm bia, cảm nhận bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của nó. Ngay lập tức, một dòng chảy ý niệm ồ ạt tràn vào tâm trí hắn. Đó không phải là một tiếng nói, mà là một cảm xúc, một ký ức. Hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự tuyệt vọng sâu sắc, nhưng xen lẫn vào đó lại là một lời cảnh báo khẩn thiết, một sự hối hận muộn màng. Tấm bia này, nó đã chứng kiến điều gì đó kinh hoàng, và đã cố gắng ghi lại, để hậu thế không lặp lại sai lầm.
"Những ký tự này..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt nhắm nghiền như đang cố gắng giải mã những gì mình vừa cảm nhận. "Ta cảm nhận được một nỗi sợ hãi và một lời cảnh báo... một sự đau đớn đến từ sâu thẳm của bản chất."
Lục Vô Trần lập tức cúi xuống, đôi mắt sâu trũng của y tập trung vào tấm bia đá. Y dùng ngón tay run rẩy chạm vào những nét chữ cổ, rồi lẩm bẩm đọc, đôi mày nhíu chặt. "Đây là một biến thể của cổ văn từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'!" Y thốt lên, giọng nói xen lẫn giữa sự ngạc nhiên và lo lắng. "Thật không thể tin được... Nó đã bị chôn vùi ở đây bao lâu rồi?" Lục Vô Trần cẩn thận dùng một chiếc khăn nhỏ lau sạch bụi bẩn trên bề mặt tấm bia, rồi bắt đầu giải mã từng ký tự một, từng câu một.
"Nó... nó mô tả một phương pháp 'tăng cường' vật tính bằng cách hút năng lượng từ Vực Sâu Vô Định," Lục Vô Trần bắt đầu, giọng y run rẩy. "Một con đường tắt để đạt được sức mạnh vượt trội, một cách để 'khai mở' tiềm năng thăng tiên ẩn sâu trong vạn vật... Nhưng cái giá phải trả là sự tha hóa vĩnh viễn, sự biến đổi bản chất không thể đảo ngược, và cuối cùng là sự hủy diệt chính mình. Tấm bia này... nó là lời thú tội của một tu sĩ cổ xưa, một kẻ đã từng tin vào con đường đó, đã từng cố gắng 'dẫn dắt' vạn vật đi theo con đường 'thăng tiên' bằng cách này."
Y dừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như muốn cảnh báo về một sự thật khủng khiếp. "Và nó nhắc đến 'người dẫn đường' cho vạn vật... kẻ đã gieo rắc ý tưởng này, kẻ đã thuyết phục vô số sinh linh đi theo con đường tha hóa, với lời hứa hẹn về một sự 'thăng thiên' vĩ đại."
Tô Lam giật mình, đôi mắt phượng mở lớn. Nàng quay sang nhìn Lục Vô Trần, rồi lại nhìn Tần Mặc, như một sự giác ngộ đột ngột. "Người dẫn đường... Thiên Diệu Tôn Giả?" Nàng nói, giọng nói chứa đựng sự kinh hãi và sự xác nhận. Nàng đã luôn cảm thấy một sự bất an mơ hồ về kẻ đứng sau Huyết Ma Giáo, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đã được kết nối một cách rợn người. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một kẻ thao túng, mà là một kẻ đã bóp méo cả một triết lý, một kẻ đã đẩy vạn vật vào con đường hủy diệt dưới danh nghĩa "thăng tiên".
Tần Mặc lắng nghe từng lời của Lục Vô Trần, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết, dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức. Ký ức về những Cổ Phù Linh tan biến trong yên bình, những Linh Trùng được giải thoát khỏi sự đau khổ, những phàm nhân và bán linh gầy yếu được cứu sống, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn đã chứng kiến hậu quả của con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả rao giảng, và hắn biết, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Nếu muốn cứu lấy Huyền Vực," Tần Mặc trầm giọng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường, vang vọng trong không gian ẩm ướt của hang động. "Chúng ta ph���i đi đến tận cùng của sự thật này. Không chỉ là Huyết Ma Giáo, mà là cả một hệ thống niềm tin đã bị bóp méo, bắt nguồn từ cái gọi là 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'." Hắn nắm chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận sự cộng hưởng từ nó, như một lời cam kết thầm lặng. "Cái gọi là 'chân lý thất lạc' mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tìm kiếm, có lẽ không phải là con đường để thăng tiên, mà là con đường dẫn đến sự hủy diệt. Hắn đang dẫn dắt vạn vật đi vào một vực thẳm không đáy, nơi mọi bản chất đều bị xé nát."
Lục Vô Trần khẽ thở dài, khuôn mặt y hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng có một tia hy vọng le lói. "Ngươi nói đúng, Tần Mặc. Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về những chân lý thất lạc này, về nguồn gốc của sự tha hóa, để có thể đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả."
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng vào hắn. Nàng biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nguy hiểm, nhưng nàng không hề hối hận khi đã chọn đi cùng hắn. Nàng đã nhìn thấy sự thật, và nàng sẽ sát cánh cùng Tần Mặc để bảo vệ sự cân bằng của vạn vật.
Tần Mặc ngẩng đầu lên, nhìn về phía lối ra của Hang Huyết Thạch, nơi màn đêm đang bao phủ U Minh Cốc. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của một cá nhân, mà là cuộc chiến của cả một thế giới. Hắn phải tìm ra con đường, một con đường cân bằng, để vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc, không bị tha hóa, để Huyền Vực không trở thành một thế giới bị nuốt chửng bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Và tấm bia đá nhỏ bé trong tay Lục Vô Trần, nó chính là manh mối đầu tiên, là sợi chỉ dẫn họ đi sâu hơn vào những bí ẩn của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị', và đối mặt với kẻ đứng sau mọi âm mưu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.