Vạn vật không lên tiên - Chương 76: Tận Cùng Vô Tính: Khúc Khải Hoàn Của Ý Chí Nguyên Thủy
Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống, những lời của Thổ Linh vẫn vang vọng rõ ràng trong tâm trí hắn. "Huyết mạch cổ xưa... thức tỉnh... tai họa..." Huyết Đao Khách không chỉ muốn tàn phá, hắn muốn chiếm đoạt một thứ gì đó ẩn sâu dưới lòng đất Vô Tính Thành, một thứ mà hắn tin rằng có thể khôi phục sự cân bằng cho Huyền Vực theo cách của hắn. Thông tin này khiến Tần Mặc nhận ra rằng cuộc chiến còn lâu mới kết thúc, và mối đe dọa còn sâu xa hơn rất nhiều so với những gì hắn đã hình dung.
"Huyết mạch cổ xưa... Vậy ra chúng không chỉ muốn hủy diệt. Chúng muốn chiếm đoạt." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm khàn. Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ từng ngón tay, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. "Đây là lý do thực sự đằng sau sự mất cân bằng của Huyền Vực?"
Hắn đã luôn nghĩ rằng sự mất cân bằng đến từ việc vạn vật đều muốn thăng tiên, từ sự tha hóa của "vật tính". Nhưng giờ đây, có vẻ như mọi thứ còn phức tạp hơn. Có một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, đang bị truy tìm, và nó nằm ngay dưới Vô Tính Thành của hắn. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa hai triết lý sống, mà là cuộc tranh giành một sức mạnh nguyên thủy có khả năng định đoạt số phận của cả Huyền Vực.
Gánh nặng trên vai Tần Mặc càng trở nên nặng nề hơn, nhưng cũng có một hướng đi rõ ràng hơn. Hắn không thể chỉ đơn thuần bảo vệ Vô Tính Thành nữa. Hắn phải đi, phải tìm hiểu về "huyết mạch cổ xưa" này, phải ngăn chặn Huyết Đao Khách. Nếu để Huyết Đao Khách đạt được mục đích, không chỉ Vô Tính Thành, mà cả Huyền Vực sẽ rơi vào một tai họa khôn lường.
Tần Mặc ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại. "Nếu ta muốn bảo vệ Vô Tính Thành, ta phải đi tìm hiểu ngọn nguồn của tai họa này," hắn nói với chính mình, giọng nói vang vọng trong không gian vắng lặng. "Ta phải đối mặt với Huyết Đao Khách, không chỉ để chiến đấu, mà để hiểu."
Đó là một quyết định tàn khốc. Hắn sẽ phải đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Hắn sẽ phải dấn thân vào một hành trình đầy rẫy hiểm nguy, một hành trình mà hắn không biết liệu có thể trở về hay không. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Trách nhiệm của một người có thể "nghe" được "ý chí tồn tại" của vạn vật, trách nhiệm của một người nắm giữ "chân lý thất lạc" đã bị lãng quên, đã thôi thúc hắn đứng lên.
Tần Mặc siết chặt tay, nhìn xa xăm về phía con đường mà Huyết Đao Khách và quân của hắn có thể đã rời đi. Trên khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây không còn sự mệt mỏi hay do dự, chỉ còn lại sự kiên định lạnh lẽo của một chiến binh đã sẵn sàng đối mặt với định mệnh. Hắn sẽ đi, mang theo hy vọng và gánh nặng của Vô Tính Thành, tìm kiếm "chân lý thất lạc", và đối mặt với Huyết Đao Khách. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc hành trình để tìm lại sự cân bằng cho vạn vật, để trả lại cho Huyền Vực quyền được là chính nó. Cái giá phải trả có thể rất lớn, nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Bình minh của ngày mới không mang theo sự thanh bình mà Tần Mặc hằng mong đợi. Từ ngọn đồi nơi hắn đứng suốt đêm, hắn đã chứng kiến một sự kiện khủng khiếp. Khi những vệt sáng đầu tiên vừa ló dạng ở phía đông, một tiếng nổ long trời lở đất đã xé tan màn đêm, rung chuyển cả Vô Tính Thành. Đó không phải là tiếng sấm, mà là âm thanh của một thứ gì đó đã vỡ vụn. Ngay sau đó, những đạo quang mang rực rỡ, mang theo sát khí ngút trời, cuồn cuộn đổ ập xuống Phố Chợ Sáng. Trần Trưởng Lão, với đạo bào lụa trắng và ánh mắt sắc lạnh, ngạo nghễ đứng giữa đội hình các tu sĩ, phất tay hạ lệnh.
"Phá hủy tất cả! Đến khi nào mảnh đất phế vật này chịu khai linh thì thôi!" Tiếng Trần Trưởng Lão vang vọng, mang theo sự tàn bạo lạnh lùng, như một lời tuyên bố định đoạt số phận.
Tần Mặc nhìn thấy quân xâm lược, những Hắc Thiết Vệ lạnh lùng với giáp trụ đen kịt, cùng các tu sĩ mặc đạo bào nhiều màu sắc, như thủy triều đen trắng tràn vào Phố Chợ Sáng. Nơi đây, chỉ mới ngày hôm qua còn tấp nập tiếng cười nói, tiếng rao hàng, giờ đây biến thành địa ngục trần gian. Các gian hàng gỗ đơn giản, vốn là biểu tượng của sự chân chất, mộc mạc của người dân Vô Tính Thành, bị san phẳng chỉ trong chốc lát. Những đường phố lát đá cuội đã từng chứng kiến biết bao bước chân qua lại, giờ đây nứt toác, vỡ vụn dưới sức mạnh của các pháp khí. Mái che bằng vải bị xé nát, bay lả tả trong gió như những mảnh hồn rách nát.
Tần Mặc có thể nghe thấy. Hắn nghe thấy tiếng kêu xé lòng của một chiếc bàn gỗ cũ kỹ khi nó bị đè bẹp, tiếng rên rỉ của một bức tường gạch khi nó sụp đổ, tiếng than khóc của một chậu cây cảnh bị giẫm nát. Đó không chỉ là âm thanh của sự phá hủy vật chất, mà còn là tiếng kêu thảm thiết của 'ý chí tồn tại' của chúng, bị chà đạp và bóp méo. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn, nhưng không thể che khuất nỗi kinh hoàng. Tiếng vũ khí va chạm, tiếng la hét thất thanh của người dân, tiếng sụp đổ của các công trình, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng của sự diệt vong.
Tần Mặc siết chặt tay, cảm nhận sự bất lực đang dâng lên trong lồng ngực. Hắn đã cố gắng hết sức để bảo vệ, để lắng nghe, nhưng sức mạnh cá nhân hắn quá nhỏ bé trước cuồng phong bạo ngược này. Hắn nhớ lại lời hứa của mình với Vô Tính Thành, lời thề sẽ bảo vệ nó. Nhưng phải bảo vệ bằng cách nào đây, khi mọi thứ đang tan nát trước mắt?
Trong làn khói bụi mịt mờ, hắn nhìn thấy Hạ Nguyệt, mái tóc đen dài bay trong gió, khuôn mặt thanh tú giờ đây đầy vẻ lo lắng và kiên cường. Nàng cùng Lão Khang, ông lão lưng còng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định, đang cố gắng tổ chức sơ tán những người dân còn lại. Họ vội vã chạy qua các con phố, tiếng chân dồn dập, tiếng gọi nhau đầy tuyệt vọng. Một người phụ nữ với gương mặt hiền lành, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, chạy loạng choạng giữa đống đổ nát, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Cầu mong mọi sự bình an, cầu mong mọi sự bình an." Bên cạnh nàng, một người đàn ông chất phác, kiệt sức nhưng vẫn cố gắng đỡ lấy một bà lão, bước chân nặng nề, đôi mắt đờ đẫn vì sợ hãi.
Lão Khang, giọng nói khàn đặc vì cố sức la lớn, vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn về phía Tần Mặc, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng. "Tần Mặc, chúng ta không thể cầm cự được nữa! Phải rút thôi!" Lời kêu gọi của ông như một nhát dao đâm vào trái tim Tần Mặc. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận sự tuyệt vọng của họ. Mùi khói, máu và bụi bốc lên nồng nặc, quyện vào mùi tà khí nồng đậm từ các tu sĩ, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tần Mặc biết, đây là đợt tấn công cuối cùng, đợt tấn công với mục đích tàn phá triệt để.
Những tu sĩ, với vẻ mặt tham lam và kiêu ngạo, thi triển pháp thuật rực rỡ. Những luồng sáng ngũ sắc bắn phá bừa bãi, không chỉ nhắm vào người dân mà còn vào mọi vật thể vô tri. Họ muốn phá hủy cả 'ý chí tồn tại' của Vô Tính Thành, muốn ép buộc nó phải 'khai linh' theo cách của họ, hoặc biến nó thành một vùng đất chết. Tần Mặc có thể cảm nhận được sự giằng xé của Vô Tính Thành, như một sinh thể khổng lồ đang bị xé toạc. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng thu hết những tiếng kêu gào, những dòng ý chí đang cuộn trào trong tâm thức hắn. Hắn thở dốc, cảm thấy một nỗi đau đớn dữ dội như chính hắn đang bị xé nát. Hắn đã cố gắng dùng chút năng lực cuối cùng để tạo ra những ảo ảnh, những bức tường gió mỏng manh để cản bước quân địch, nhưng chúng quá đông, quá mạnh, và ý chí của chúng quá tàn bạo.
***
Nắng chiều tà yếu ớt, cố gắng xuyên qua lớp bụi khói dày đặc, nhuộm một màu cam u buồn lên Nhà Kho Cũ Kỹ, nơi những người dân Vô Tính Thành còn sống sót đang chen chúc. Không khí bên trong nặng nề như chì, trộn lẫn mùi đất ẩm, mồ hôi và nỗi sợ hãi. Đây là một kiến trúc cũ kỹ, vững chắc hơn những ngôi nhà gỗ khác, được dùng để chứa nông sản và công cụ, giờ đây trở thành nơi trú ẩn tạm bợ cho hàng trăm sinh linh. Những khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, vì cay xè khói bụi, nhìn nhau trong im lặng. Tiếng ho khan của một đứa trẻ, tiếng rên rỉ khe khẽ của một người bị thương, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tần Mặc ngồi co ro ở một góc khuất, lưng tựa vào bức tường gồ ghề, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây trũng sâu, mệt mỏi. Hắn đã dùng hết sức lực để giúp đỡ những người dân chạy thoát khỏi Phố Chợ Sáng, để cảm nhận và điều hướng những con đường an toàn nhất, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình trống rỗng. Mái tóc đen nhánh của hắn rũ rượi, bám đầy bụi. Làn da ngăm nắng giờ đây tái nhợt. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hắn vẫn có thể nghe thấy tiếng vang của những tiếng nổ xa xa, tiếng la hét bị gió cuốn đi, tiếng gầm gừ của những pháp khí đang tiếp tục tàn phá Vô Tính Thành.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đến bên hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng tột độ. Nàng ngồi xuống cạnh Tần Mặc, đặt bàn tay thanh tú lên vai hắn, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng từ cơ thể hắn. "Tần Mặc, anh kiệt sức rồi. Hãy nghỉ ngơi đi." Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy xót xa. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc dốc cạn sinh lực để bảo vệ mọi người, chứng kiến hắn gục ngã vì nỗi đau của Vô Tính Thành.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, khóe môi hé mở, giọng nói khàn đặc như từ cõi xa xăm vọng về. "Ta nghe thấy… tiếng kêu gào của thành phố. Chúng không chỉ muốn phá hủy, chúng muốn bóp méo nó." Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào những gì hắn cảm nhận được. Những 'ý chí tồn tại' của đất đai, của cây cối, của những dòng suối trong Vô Tính Thành đang bị giằng xé. Chúng không chỉ đau đớn vì bị phá hủy, mà còn vì bị cưỡng ép, bị ép buộc phải thay đổi bản chất, phải "khai linh" theo một cách thô bạo, đi ngược lại với ý muốn của chính chúng.
Hạ Nguyệt không hiểu hết những gì Tần Mặc nói, nhưng nàng cảm nhận được nỗi đau của hắn. Nàng siết chặt tay hắn, mong muốn truyền cho hắn chút hơi ấm và sức mạnh. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta." Nàng thì thầm, lời nói tuy đơn giản nhưng lại mang theo một sức mạnh an ủi diệu kỳ. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, cũng bước đến, ánh mắt hiền từ nhìn Tần Mặc. Ông không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên đầu hắn, như một lời động viên không lời.
Tần Mặc cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạ Nguyệt, sự bao dung từ Lão Khang. Nỗi đau trong lòng hắn dịu đi đôi chút, nhưng những âm thanh của Vô Tính Thành vẫn không ngừng vang vọng. Hắn hình dung ra từng cây cỏ, từng hòn đá, từng dòng nước đang bị cưỡng ép phải thay đổi, phải vùng vẫy trong tuyệt vọng. Hắn nhớ lại những gì Thổ Linh đã nói về "huyết mạch cổ xưa" và Huyết Đao Khách. Mọi thứ dần kết nối trong tâm trí hắn. Không phải là sự tình cờ, mà là một âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng. Quân xâm lược không chỉ muốn Vô Tính Thành "khai linh", mà còn muốn lợi dụng "huyết mạch cổ xưa" để đạt được mục đích đen tối nào đó, một mục đích có thể ảnh hưởng đến cả Huyền Vực.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây không còn sự mệt mỏi, mà thay vào đó là một tia sáng kỳ lạ. Hắn đã hiểu. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến bảo vệ một thành phố, mà là cuộc chiến bảo vệ "ý chí tồn tại" nguyên thủy của vạn vật. Vô Tính Thành không phải là một vùng đất phế vật, mà là nơi cất giữ một "chân lý thất lạc" về bản chất của sự sống, một chân lý đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng. Chính vì thế, nó trở thành mục tiêu của những kẻ muốn bóp méo thế giới.
"Chúng đang cố gắng khơi dậy nó, nhưng bằng cách bạo lực. Chúng muốn biến 'ý chí tồn tại' thành 'vật tính' bị cưỡng ép, thành một công cụ thăng tiên vô tri," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Đây là sự phản bội lại chính căn nguyên của Huyền Vực. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Hắn đứng dậy, sự kiệt sức dường như đã bị một ý chí mạnh mẽ hơn xua tan. Hắn không thể ngồi yên nhìn Vô Tính Thành bị giày xéo, bị bóp méo nữa.
***
Như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, Tần Mặc rời Nhà Kho Cũ Kỹ, mặc kệ tiếng gọi của Hạ Nguyệt và ánh mắt lo lắng của Lão Khang. Hoàng hôn đỏ rực như máu, phủ lên Vô Tính Thành một tấm màn u ám, khiến cảnh tượng đổ nát càng thêm phần bi tráng. Hắn bước đi giữa đống đổ nát, xuyên qua những con đường vỡ vụn, cảm nhận từng mảnh vỡ của thành phố dưới chân mình. Tiếng gió rít thê lương, mang theo mùi khói và tà khí nồng nặc, như tiếng than khóc của chính Vô Tính Thành. Hắn đi về phía Cây Cổ Thụ Linh, nơi hắn cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng, một sự giằng xé không thể chịu đựng nổi từ Thổ Linh.
Khi Tần Mặc đến gần Cây Cổ Thụ Linh, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải dừng lại. Dưới gốc cây cổ thụ vĩ đại, Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo dài, đang đứng giữa một vòng tròn pháp trận đỏ thẫm. Hắn mặc giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô, và thanh đại đao khổng lồ của hắn cắm sâu xuống lòng đất, như một vật tế phẩm. Xung quanh Huyết Đao Khách là những tu sĩ khác, vẻ mặt hăm hở, thi triển pháp thuật, tạo thành những luồng sáng tà dị bắn thẳng xuống đất.
Tần Mặc cảm nhận được Thổ Linh đang co giật mãnh liệt, như một sinh linh bị tra tấn. Những tiếng "lạo xạo" không ngừng từ lòng đất, không còn là tiếng nói hiền lành chất phác, mà là tiếng kêu gào đau đớn, tiếng nứt vỡ của 'ý chí tồn tại' nguyên thủy. Huyết Đao Khách đang thực hiện một nghi thức tà ác, cố gắng khai thác và bóp méo "huyết mạch cổ xưa" của Vô Tính Thành. Hắn không chỉ muốn lấy đi sức mạnh, mà còn muốn thay đổi bản chất của nó. Một luồng tà khí lạnh lẽo, đậm đặc tỏa ra từ pháp trận, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại, nhuốm một màu đen quỷ dị.
Tần Mặc bước đến, chạm tay vào thân Cây Cổ Thụ Linh. Vừa chạm vào, một dòng điện giật mạnh chạy khắp cơ thể hắn. Hắn ngã quỵ xuống, ôm lấy đầu. Trong khoảnh khắc đó, hắn không chỉ "nghe" mà còn "thấy". Một luồng ký ức cổ xưa, rời rạc nhưng mạnh mẽ, ập thẳng vào tâm trí hắn. Hắn thấy một thế giới nguyên thủy, nơi vạn vật đều có "ý chí tồn tại" thuần túy, chưa bị tha hóa bởi dục vọng thăng tiên. Hắn thấy sự khai sinh của "Vạn Vật Ý Chí", một lực lượng sống vĩ đại, chảy trong huyết mạch của mọi thứ. Rồi hắn thấy sự đau đớn, sự cưỡng ép, khi ý chí đó bị bóp méo, bị lợi dụng bởi những kẻ tham lam, dẫn đến sự mất cân bằng và tai họa. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo của những Chân Lý Thạch Bi cổ xưa, những bia đá chứa đựng những lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, bị chôn vùi hoặc bị lãng quên.
"Khà khà, 'huyết mạch cổ xưa' này sẽ là món quà tuyệt vời nhất cho Tôn Giả!" Tiếng Huyết Đao Khách vang vọng, thô lỗ và đầy man rợ, xuyên qua dòng ký ức hỗn loạn của Tần Mặc. Hắn đang cười điên dại, tận hưởng nỗi đau của Vô Tính Thành.
Tần Mặc co giật, khuôn mặt thanh tú biến sắc, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài. Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong tâm hồn, một điều gì đó đã thức tỉnh. Những ký ức cổ xưa, những lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, đã kết nối với năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn, tạo thành một sự giác ngộ sâu sắc. Hắn không chỉ là người nghe, mà còn là người hiểu, và có lẽ, là người có thể "kích hoạt" lại "ý chí tồn tại" nguyên thủy ấy.
Sự kiệt sức hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nguồn năng lượng vô hình, mạnh mẽ đang cuộn trào trong huyết quản hắn. Đôi mắt đen láy của Tần Mặc mở ra, không còn vẻ mệt mỏi hay do dự, chỉ còn lại sự kiên định lạnh lẽo và một tia quyết đoán chưa từng có. Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng giờ đây toát lên một khí thế không gì lay chuyển nổi. Hắn nhìn về phía Huyết Đao Khách, nơi tà khí đang cuộn trào.
"Ta hiểu rồi... đây không phải là kết thúc... đây là sự khởi đầu lại... của một ý chí nguyên thủy..." Tần Mặc thì thầm, giọng nói vang lên giữa tiếng gió thê lương và tiếng rên rỉ của Thổ Linh. Hắn đã nhận ra rằng "huyết mạch cổ xưa" của Vô Tính Thành không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà là một phần của "Vạn Vật Ý Chí" từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, một yếu tố then chốt để duy trì sự cân bằng của Huyền Vực. Việc Huyết Đao Khách cố gắng khai thác nó một cách tà ác sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường, không chỉ cho Vô Tính Thành mà cho toàn bộ thế giới.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc không còn là một thiếu niên Vô Tính Thành yếu đuối nữa. Hắn là người bảo vệ "ý chí tồn tại" nguyên thủy, là người mang trong mình "chân lý thất lạc", và là người duy nhất có thể đối mặt với tai họa này. Hắn đã sẵn sàng đối đầu trực diện với Huyết Đao Khách, không chỉ để chiến đấu, mà để ngăn chặn sự tha hóa của "Vạn Vật Ý Chí", để tìm lại sự cân bằng cho vạn vật, để trả lại cho Huyền Vực quyền được là chính nó.
Hắn hướng ánh mắt về phía nguồn tà khí, nơi Huyết Đao Khách đang cười điên dại. Một cuộc đối đầu định mệnh đang chờ đợi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.