Vạn vật không lên tiên - Chương 762: Tỉnh Thức Từ Vực Sâu: Tiếng Vọng Của Bản Chất
Tần Mặc đứng lặng, bàn tay hắn vẫn còn vương vấn cảm giác của Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận những rung động yếu ớt từ Cổ Phù Linh được lưu giữ bên trong. Sự yên bình của U Minh Cốc sau trận càn quét tàn dư Huyết Ma Giáo không thể xoa dịu hoàn toàn gánh nặng trong lòng hắn. Bóng lưng các đồng minh dần khuất dạng trong màn đêm, Tô Lam cùng Hắc Phong đã tan vào màn sương phía Bắc, mang theo nhiệm vụ thanh tẩy những vùng đất bị vấy bẩn tà khí. Lục Vô Trần và các đệ tử thì hướng về phía Tây, nơi Hẻm Núi Tử Vong đang rục rịch những âm mưu cổ xưa, đối mặt với những cấm thuật mà chính ông từng am hiểu. Mỗi người một phương, gánh vác một phần trách nhiệm nặng nề, khiến Tần Mặc cảm thấy một sự cô độc nhưng cũng tràn đầy tin tưởng.
Hắn hít một hơi thật sâu, làn gió đêm se lạnh luồn qua kẽ tóc, mang theo mùi hương của đất ẩm và cỏ dại, nhưng sâu thẳm trong đó, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một nỗi u hoài, một sự đau đớn âm ỉ của thế giới. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc tiêu diệt những kẻ mang tà niệm, mà còn là một cuộc chiến dai dẳng để khôi phục lại niềm tin, để lay chuyển một tư tưởng đã ăn sâu vào tâm hồn vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả, Huyết Ma Giáo, tất cả đều là những biểu hiện của sự truy cầu vô độ, của khát vọng thăng tiên mù quáng đã bẻ cong ý chí tồn tại, phá vỡ vật tính nguyên thủy. Tần Mặc biết, hắn không còn là thiếu niên đơn độc của Vô Tính Thành nữa; hắn có những người đồng hành kiên định, có những sinh linh đã tìm lại bản chất của mình, và một mạng lưới niềm tin đang dần lan tỏa khắp Huyền Vực. Đây là một nền móng vững chắc, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và hắn sẽ không bao giờ ngừng bước trên con đường tìm kiếm sự cân bằng bản chất cho vạn vật.
***
Tần Mặc cùng Hắc Phong sau đó đã hướng về phía Rừng Cây Chết, một trong những "điểm nóng" mà tàn dư Huyết Ma Giáo đã cố gắng gieo rắc tai ương. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím sẫm lên bầu trời, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Sương mù bắt đầu giăng mắc, tạo nên một tấm màn mỏng manh, lạnh lẽo, bao phủ lên cảnh vật. Khi họ tiến sâu vào khu rừng, không khí trở nên đặc quánh, mang theo mùi gỗ mục nồng nặc và hương đất chết khô héo. Những cây cổ thụ, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt, giờ đây chỉ còn là những bộ xương trơ trụi, cành lá gãy rụng vươn lên nền trời xám xịt như những ngón tay gầy guộc của tử thần, khắc họa một bức tranh u ám, rợn người. Tiếng gió rít qua những cành cây khô, tạo nên một bản nhạc ai oán, như tiếng than khóc không ngừng của khu rừng. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng đêm vang lên yếu ớt, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Mặc dù các đội quân liên minh đã truy quét, tà khí đã giảm bớt, nhưng sự tuyệt vọng vẫn bao trùm không gian, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được bằng cả giác quan.
Hắc Phong rên rỉ nhẹ, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ cảnh giác, thân hình đồ sộ của nó khẽ run lên như thể cảm nhận được nỗi đau vô hình đang thấm đẫm từng thớ đất, từng thân cây. Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông đen tuyền của nó, trấn an người bạn đồng hành trung thành. Hắn dừng lại trước một thân cây cổ thụ đã hoàn toàn khô héo, lớp vỏ cây nứt nẻ như da thịt lão hóa, để lộ phần gỗ mục ruỗng bên trong. Hắn khẽ chạm tay vào thân cây, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp, nhưng hơn thế, hắn cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại yếu ớt, mờ nhạt, như một tiếng thở dài đến từ sâu thẳm của sự vĩnh cửu.
Tô Lam, người đã theo Tần Mặc trở lại sau khi hoàn thành nhiệm vụ sơ bộ ở khu vực lân cận, bước đến bên cạnh hắn, ánh mắt nàng quét qua khung cảnh hoang tàn, lộ rõ sự xót xa. Nàng khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên định: “Nơi này… tà khí đã giảm bớt nhờ công sức của các đạo hữu, nhưng sự tuyệt vọng vẫn quá nặng nề, Công tử. Nàng cảm thấy như hàng vạn linh hồn đang gào thét trong câm lặng.”
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, chậm rãi tiến lại, cây trượng cổ kính trên tay ông gõ nhẹ xuống đất, tạo nên một âm thanh khô khốc. Ông thở dài, ánh mắt sâu trũng chứa đựng sự tiếc nuối và thấu hiểu. “Những trận pháp cổ của Huyết Ma Giáo đã không chỉ hút cạn sinh khí của đất trời, mà còn bẻ cong ý chí, ép buộc vạn vật phải ‘thăng cấp’ theo một cách tàn bạo nhất. Chúng không chỉ muốn hấp thụ linh lực, mà còn muốn biến đổi bản chất của vạn vật, ép chúng trở thành những vật phẩm ‘thăng tiên’ mà chúng mong muốn. Thật đáng tiếc, Tần Mặc công tử. Sự truy cầu cực đoan đã biến những sinh linh vô tội thành công cụ của dục vọng, đẩy chúng vào vực sâu của đau khổ.” Giọng ông yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang nặng sự chua chát, như một lời tự vấn về những kiến thức cấm kỵ mà ông từng có. Ông hiểu rõ mức độ tàn phá của những cấm thuật này hơn ai hết. Sự ép buộc này, không chỉ là về thể xác mà còn là về tinh thần, đã ăn mòn vật tính của chúng, khiến chúng quên đi bản chất nguyên thủy của mình.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, tràn đầy sự đồng cảm. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Trong tâm trí hắn, tiếng than khóc của khu rừng trở nên rõ ràng hơn, không phải tiếng gió, mà là tiếng gào thét của những ý chí tồn tại bị bẻ cong, bị giằng xé giữa khao khát sống và sự ép buộc phải trở thành thứ không thuộc về mình. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự giận dữ, và trên hết, một nỗi đau vô bờ bến. Đây chính là hậu quả của việc “khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Chúng không chỉ chết đi, mà còn chết trong đau đớn, trong sự phản bội bản chất của chính mình. Sự tĩnh lặng của Tần Mặc, cùng với sự rên rỉ của Hắc Phong, sự xót xa của Tô Lam và lời than của Lục Vô Trần, tạo nên một khung cảnh bi thương giữa Rừng Cây Chết này. Hắn biết, nhiệm vụ của hắn ở đây không chỉ là thanh tẩy tà khí, mà là xoa dịu những linh hồn đang giằng xé, giúp chúng tìm lại tiếng nói chân thật nhất của bản chất.
***
Tần Mặc chậm rãi bước đi, Hắc Phong trung thành theo sát phía sau, còn Tô Lam và Lục Vô Trần giữ một khoảng cách tôn trọng, để hắn có không gian riêng để cảm nhận và giao tiếp với vạn vật. Sương mù ngày càng dày đặc, những thân cây trơ trụi hiện lên mờ ảo như những bóng ma giữa màn đêm. Hắn tiến đến một tảng đá lớn, trên đó, một mảnh Cổ Phù Linh cháy đen, tả tơi đang dính chặt. Ánh sáng mờ ảo của nó lúc ẩn lúc hiện, như một ngọn nến sắp tắt giữa cơn bão táp, lay lắt trong sự giằng xé. Mùi mực cháy yếu ớt vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ mục và đất chết.
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào mảnh Cổ Phù Linh. Ngay lập tức, một dòng năng lượng hỗn loạn ập vào tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, năng lực độc đáo của hắn lan tỏa, kết nối sâu sắc với linh hồn đang giằng xé của Cổ Phù Linh. Trong hư không, một giọng nói mơ hồ, méo mó vang vọng, tựa như hàng ngàn tiếng than khóc bị đè nén. “Đau… quá đau… muốn mạnh… không muốn… buông… thả… ta…”
Tần Mặc lắng nghe, không phán xét, chỉ bằng sự đồng cảm sâu sắc. Hắn nhìn thấy những ký ức hỗn loạn của Cổ Phù Linh: những khoảnh khắc nó bị ép buộc phải trở thành một vũ khí thăng tiên, bị thiêu đốt bằng những phép thuật tà ác, biến thành một phù chú ma quỷ, nuốt chửng linh hồn để tăng cường sức mạnh. Hắn cảm nhận được sự giằng xé khủng khiếp giữa khao khát được tồn tại, được mạnh mẽ để thoát khỏi sự hủy diệt, và nỗi đau khi phải đi ngược lại vật tính nguyên thủy của một lá bùa vốn dĩ chỉ muốn bảo vệ, muốn mang lại bình an. Nó đã bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của một vật phẩm hộ mệnh, để trở thành một công cụ hủy diệt.
Trong tâm trí hắn, Tần Mặc khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, thấu hiểu, như một dòng nước mát xoa dịu ngọn lửa đau đớn: “Ngươi muốn gì? Sự hủy diệt vĩnh viễn? Hay sự giải thoát khỏi gánh nặng của khao khát không thuộc về mình?”
Tiếng than khóc của Cổ Phù Linh càng trở nên dữ dội hơn, những ký ức đau khổ ùa về như thủy triều. “Muốn… mạnh… không muốn… tan biến… nhưng… đau… quá đau… không phải… ta…” Nó giằng xé, những luồng năng lượng tà khí mờ nhạt vẫn còn bao quanh nó.
Tần Mặc biết, khao khát được mạnh mẽ, được thăng tiên đã ăn sâu vào nó, nhưng sâu thẳm hơn, vật tính nguyên thủy của nó vẫn còn đó, khao khát sự bình yên, sự đúng đắn. Hắn truyền đi ý chí cân bằng và sự chấp nhận bản chất, không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của việc trở về với chính mình. Hắn không ép buộc nó từ bỏ, mà chỉ lắng nghe, rồi nhẹ nhàng gợi mở, như dẫn lối một đứa trẻ lạc đường trở về nhà. Hắn cho nó thấy rằng, sự mạnh mẽ không nhất thiết phải đến từ việc phá vỡ giới hạn, mà có thể đến từ việc hiểu rõ và sống đúng với bản chất của mình.
Dần dần, những tiếng kêu đau đớn dịu lại. Luồng năng lượng hỗn loạn trong Cổ Phù Linh bắt đầu lắng xuống, như một cơn bão dữ dội dần tan biến. Ánh sáng mờ ảo của nó không còn lập lòe trong sợ hãi, mà trở nên ổn định hơn, dù vẫn yếu ớt. Một tia sáng xanh nhạt tinh khiết, mỏng manh như sương sớm, từ từ lóe lên từ bên trong mảnh phù, xua tan đi bóng tối của tà khí. Tia sáng ấy không rực rỡ, nhưng mang theo một vẻ đẹp của sự thanh khiết, của sự giải thoát.
Rồi, với một tiếng xé nhẹ, mảnh Cổ Phù Linh rời khỏi tảng đá, không còn bị dính chặt bởi năng lượng tà ác. Nó rụng xuống, trở thành một mảnh giấy cháy đơn thuần, tả tơi và ố vàng, nhưng không còn tà khí nào vương vấn. Thay vào đó, một sự bình yên sâu sắc bao trùm lấy nó, như thể nó đã cuối cùng tìm thấy chốn nghỉ ngơi sau bao năm tháng bị hành hạ. Nó không còn là một vũ khí, không còn là một vật phẩm bị ép buộc, mà chỉ là một mảnh giấy, hoàn thành vật tính của mình một cách trọn vẹn nhất.
Tần Mặc mở mắt. Tô Lam và Lục Vô Trần lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình. Tô Lam khẽ đưa tay che miệng, đôi mắt nàng ánh lên sự kinh ngạc và xót xa. “Nó… nó đã được giải thoát sao, Công tử?”
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự trầm tư. “Tà khí đã hoàn toàn biến mất. Nó đã trở về với vật tính nguyên thủy của mình. Không còn bị ràng buộc bởi khao khát thăng tiên sai lệch nữa. Một sự ‘tỉnh thức’ đau đớn, nhưng cần thiết.” Ông cúi xuống, nhặt mảnh giấy lên, cảm nhận sự bình yên tỏa ra từ đó. Đây là một bằng chứng sống động, cho thấy ngay cả những vật phẩm bị tha hóa sâu sắc nhất cũng có thể tìm lại bản chất của mình, miễn là có ai đó lắng nghe và dẫn lối. Tần Mặc nhìn mảnh giấy trong tay Lục Vô Trần, một cảm giác nặng nề trong lòng hắn dần được thay thế bằng một tia hy vọng mỏng manh. Mỗi sự “tỉnh thức” như thế này là một lời cảnh báo, và cũng là một lời hứa, cho con đường mà hắn đang theo đuổi.
***
Tiếp tục hành trình xuyên qua Rừng Cây Chết u ám, Tần Mặc dừng lại trước một Linh Mộc cổ thụ đã chết khô. Thân cây to lớn, sần sùi, đầy những vết nứt sâu hoắm, như thể bị ai đó dùng móng vuốt xé toạc. Tà khí ăn mòn vẫn còn vương vấn trên từng thớ gỗ, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Nó vẫn đứng vững chãi, một tượng ��ài cô độc giữa sự hủy diệt, nhưng không còn chút sự sống nào, không một chiếc lá, không một nhành non. Mùi đất chết và mục nát bao trùm. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh, trầm ngâm quan sát, ánh mắt họ chứa đựng sự tiếc nuối cho một sinh linh từng hùng vĩ.
Tần Mặc đưa tay chạm vào thân cây, lòng bàn tay hắn cảm nhận được sự thô ráp, lạnh lẽo của lớp vỏ. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Trong tâm trí hắn, không có tiếng gào thét dữ dội như Cổ Phù Linh, mà chỉ là một tiếng “thở dài của gió” kéo dài, buồn bã và cô độc, vang vọng từ sâu thẳm vật tính của Linh Mộc. Đó là tiếng than vãn của một sinh linh đã mệt mỏi, đã kiệt quệ sau bao thế kỷ bị ép buộc phải vươn lên, phải hấp thụ những năng lượng không thuộc về mình, để rồi héo úa và chết đi trong sự cô đơn.
Lục Vô Trần khẽ lắc đầu, giọng ông thều thào, mang theo chút cay đắng. “Loại cấm thuật này… không chỉ hút cạn sinh lực của Linh Mộc, mà còn bẻ cong ý chí của nó. Chúng ép buộc nó phải vươn tới một cảnh giới không thuộc về nó, phải ‘thăng cấp’ bằng mọi giá, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải từ bỏ sự sống, từ bỏ bản chất của một cây cổ thụ chỉ muốn che chở và nuôi dưỡng. Nó đã bị biến thành một cọc thu năng lượng, một ‘cây tiên’ giả tạo, cuối cùng chỉ còn là một cái xác không hồn. Thật đáng thương.”
Tần Mặc gật đầu, hắn cảm nhận được nỗi đau của Linh Mộc, nỗi đau của sự phản bội bản chất. Trong tâm trí hắn, hắn nhẹ nhàng truyền đi ý chí “buông bỏ” và “trở về” vào Linh Mộc. Hắn không hứa hẹn sự hồi sinh rực rỡ, không hứa hẹn sự sống vĩnh cửu. Hắn chỉ cho nó thấy rằng, đôi khi, sự mạnh mẽ không nằm ở việc vươn lên đến cực hạn, mà nằm ở việc chấp nhận bản thân, chấp nhận quy luật của sinh tử, chấp nhận sự mục rữa để trở thành một phần của chu trình vĩ đại của tự nhiên. “Ngươi có muốn được an nghỉ không, Linh Mộc? Có muốn trở về với đất mẹ, trở thành một phần của sự sống vĩnh cửu trong lòng đất, nuôi dưỡng những mầm non mới?” Tần Mặc hỏi, giọng hắn vang vọng trong tâm trí Linh Mộc, như một lời an ủi, một lời giải thoát.
Tiếng “thở dài của gió” dần trở nên nhẹ nhàng hơn, như một tiếng chấp thuận yếu ớt. Một luồng sáng xanh biếc, mong manh như sợi tơ nhện, từ từ bao phủ thân cây. Đó không phải là ánh sáng của sự hồi sinh mạnh mẽ, không phải là phép màu khiến nó đâm chồi nảy lộc ngay lập tức. Mà đó là ánh sáng của sự chấp nhận, của sự thanh tẩy, của sự bình yên nội tại. Các vết nứt trên thân cây không liền lại, thân cây vẫn khô héo, nhưng tà khí ăn mòn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ bình yên, thanh thản bao trùm. Một mùi nhựa cây tươi yếu ớt, lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại, lan tỏa trong không khí, như một lời hứa hẹn về sự tuần hoàn của sự sống, về một cái chết không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu mới.
Tô Lam khẽ thở ra, đôi mắt nàng ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc. “Nó… nó không hồi sinh, nhưng nó đã tìm thấy sự bình yên,” nàng nói, giọng đầy cảm xúc. “Nó đã được giải thoát khỏi gánh nặng của khao khát thăng tiên không thuộc về mình.”
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt ông nhìn Tần Mặc với một sự kính phục không lời. “Sự ‘tỉnh thức’ này��� không phải là trở lại như cũ, mà là chấp nhận một con đường khác, một con đường thuộc về bản chất. Nó đã buông bỏ gánh nặng của sự truy cầu vô độ, và tìm thấy sự vĩnh cửu trong vòng tuần hoàn của tự nhiên. Đây chính là ‘cân bằng bản chất’ mà Tần Mặc công tử luôn nói đến.” Ông nhìn Linh Mộc, rồi nhìn Tần Mặc, như thể ông đang thấy một con đường mới cho Huyền Vực, một con đường mà ông chưa bao giờ dám mơ tới. Đây là một bằng chứng nữa, cho thấy Tần Mặc không chỉ chữa lành vết thương, mà còn chữa lành cả linh hồn của vạn vật.
***
Đêm đã khuya, trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, yếu ớt chiếu sáng Rừng Cây Chết đang chìm trong màn sương mù dày đặc. Tần Mặc đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống khung cảnh u tịch bên dưới. Bên cạnh hắn, Tô Lam và Lục Vô Trần cũng đang trầm ngâm, ánh mắt họ dõi theo những thân cây khô héo, những dấu tích của sự tàn phá. Sự tĩnh lặng của đêm khuya càng làm nổi bật những suy tư sâu sắc trong tâm trí mỗi người.
Những “tỉnh thức” mà Tần Mặc vừa tạo ra, dù chỉ là những tia sáng mong manh trong màn đêm hủy diệt, đã gieo những hạt mầm hy vọng. Nhưng đồng thời, chúng cũng khắc sâu thêm sự tàn độc của con đường “thăng tiên cực đoan” vào tâm trí họ. Nỗi đau và sự ép buộc mà Cổ Phù Linh và Linh Mộc phải gánh chịu là minh chứng hùng hồn nhất cho lời cảnh báo: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”
Tô Lam khẽ rùng mình, giọng nàng mang theo chút xót xa. “Thật khó tin… chúng đã phải chịu đựng những gì khi bị ép buộc phải vươn lên như vậy. Sự truy cầu thăng tiên đã biến chúng thành thứ không phải là chính mình, và phải trả giá bằng nỗi đau đớn khôn cùng.” Nàng siết chặt chuôi Đao Hồn, cảm nhận linh hồn binh khí trong tay mình. Đao Hồn, từng bị tha hóa, đã may mắn được Tần Mặc thanh tẩy, giờ đây hiểu rõ giá trị của bản chất.
Lục Vô Trần thở dài, ánh mắt ông nhìn về phía xa, nơi những bí mật của cấm thuật đang chờ đợi ông khám phá và đối phó. “Sự ‘tỉnh thức’ này… chính là cách vạn vật nói lên sự phản kháng của chúng, Tần Mặc công tử. Chúng chấp nhận từ bỏ khao khát phi lý, chấp nhận trở về với vật tính nguyên thủy, dù có phải đối mặt với sự mục rữa hay tan biến. Nhưng không phải ai cũng may mắn được như vậy, không phải ai cũng có thể tìm thấy một người lắng nghe và dẫn lối như Công tử.” Ông dừng lại, ánh mắt nặng trĩu. “Những cấm thuật của Huyết Ma Giáo, mà Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn là kẻ đứng sau, không chỉ hủy hoại vật chất, mà còn ăn mòn ý chí. Chúng không chỉ muốn hủy diệt mà còn muốn kiểm soát, biến vạn vật thành nô lệ của dục vọng thăng tiên. Điều này càng cho thấy mức độ nguy hiểm của chúng.”
Tần Mặc siết chặt tay, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía xa, xuyên qua màn sương mù dày đặc, nơi những “điểm nóng” khác của tàn dư Huyết Ma Giáo vẫn còn tồn tại. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. “Mỗi ‘tỉnh thức’ là một lời cảnh báo, và cũng là một lời hứa, Lục lão, Tô Lam,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sức nặng không thể lay chuyển. “Một lời cảnh báo về sự hủy diệt mà khát vọng mù quáng gây ra, và một lời hứa rằng vạn vật luôn có thể tìm lại bản chất của mình, miễn là chúng ta cho chúng quyền được là chính nó. Chúng ta phải tiếp tục, cho đến khi mọi thứ trong Huyền Vực này được là chính nó, không bị ép buộc, không bị bẻ cong.”
Hắn cảm nhận được sự liên hệ mật thiết giữa Huyết Ma Giáo và Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đã lợi dụng nỗi sợ hãi và khao khát thăng tiên của chúng sinh để gieo rắc sự hỗn loạn, đẩy thế giới đến bờ vực sụp đổ. Mỗi bước chân hắn đi, mỗi sinh linh hắn giúp đỡ, không chỉ là hành động chữa lành, mà còn là một đòn giáng vào nền tảng tư tưởng mà Thiên Diệu Tôn Giả đang xây dựng. Khả năng “tỉnh thức” của vạn vật sau khi bị tha hóa sâu sắc cho thấy triết lý của Tần Mặc có thể là chìa khóa để chống lại sự mất cân bằng trên quy mô lớn, nhưng cũng đồng thời báo hiệu rằng Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ theo đuổi “thăng tiên cực đoan” sẽ coi đây là mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận một con đường khác, một con đường không dẫn đến quyền lực tuyệt đối.
Tần Mặc hít sâu, không khí trong lành hơn hẳn sau khi Cổ Phù Linh và Linh Mộc được thanh tẩy, mang theo chút hy vọng. Hắn tin rằng, khả năng “tỉnh thức” này sẽ dẫn hắn đến nhiều linh hồn hoặc vật thể quan trọng khác trong tương lai, trở thành đồng minh hoặc nguồn lực quý giá trong cuộc chiến cam go sắp tới. Lục Vô Trần, với kiến thức sâu rộng về cấm thuật, sẽ là một lá chắn quan trọng, còn Tô Lam sẽ là mũi nhọn sắc bén của công lý. Cuộc chiến giành lại bản nguyên cho Huyền Vực, dù mới chỉ bắt đầu, nhưng đã có một khởi đầu đầy hứa hẹn, và Tần Mặc biết, hắn sẽ không bao giờ ngừng bước. Hắn quay người, cùng Hắc Phong, Tô Lam và Lục Vô Trần, tiến sâu hơn vào màn đêm, mang theo ánh sáng của niềm hy vọng và sự kiên định vào một thế giới nơi vạn vật được là chính nó.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.