Vạn vật không lên tiên - Chương 769: Hạt Giống Cân Bằng: Khởi Đầu Của Một Lý Tưởng
Cảnh Vân Tôn Giả khẽ mỉm cười, một nụ cười đắc thắng. Nàng ta biết, kế hoạch của Thiên Diệu Tôn Giả đã bắt đầu phát huy tác dụng. Cuộc chiến tư tưởng đã chính thức bắt đầu, và Tần Mặc, dù có khả năng lay chuyển ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, liệu có thể đối phó với sự thao túng của cả một hệ thống niềm tin đã ăn sâu bám rễ, một hệ thống do Thiên Diệu Tôn Giả dựng nên? Câu trả lời, nàng ta tin rằng, đã quá rõ ràng.
***
Tần Mặc ngồi lặng lẽ trong một góc đình viện, ánh trăng vắt ngang qua tán cây cổ thụ, đổ bóng loang lổ trên nền đất đá. Xung quanh, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như những lời thì thầm của một thế giới đang dần trở nên hỗn loạn. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Tiếng kêu than của vạn vật, vốn đã thưa thớt hơn nhiều kể từ khi hắn bắt đầu hành trình "khai đạo" và chữa lành, giờ đây lại bắt đầu dấy lên, không phải từ sự hành hạ thể xác, mà từ những sợi tơ nghi hoặc, sợ hãi, và cả sự căm ghét đang dần bủa vây. Đó là những ý niệm tiêu cực được Cảnh Vân Tôn Giả và những kẻ như nàng ta gieo rắc, len lỏi vào tâm trí phàm nhân, tu sĩ, thậm chí cả những vật vô tri có linh.
Một làn sóng ngầm của sự chia rẽ đang hình thành, không phải bằng gươm đao mà bằng những lời lẽ và tư tưởng. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự dao động trong 'ý chí tồn tại' của những vạn vật xa xôi, những kẻ chưa từng gặp hắn, nhưng đã bắt đầu nghe về hắn như một kẻ dị giáo, một mối họa đang kéo lùi sự tiến bộ của Huyền Vực. Hắn biết, đây là một cuộc chiến khó khăn hơn bất kỳ trận chiến linh lực nào. Bởi lẽ, nó không chỉ đơn thuần là đối đầu với sức mạnh, mà là đối đầu với niềm tin, với những giáo điều đã ăn sâu vào tiềm thức qua hàng ngàn vạn năm.
Hắn chợt nhớ về những ngày đầu tiên, khi hắn còn là một thiếu niên gầy gò, mang trong mình một năng lực kỳ lạ và một "chân lý thất lạc" mà không ai tin. Cái cảm giác cô độc, lạc lõng giữa những người thân yêu, những người mà hắn muốn bảo vệ, không khác là bao so với lúc này. Chỉ khác là bây giờ, hắn đã có những người đồng hành, những người đã hiểu và tin tưởng hắn. Nhưng cái cốt lõi của cuộc chiến vẫn là sự thuyết phục, sự lay động từ bên trong.
Nỗi lo lắng thoáng qua trong ánh mắt của Tần Mặc. Liệu hắn có thể làm được không? Liệu những hạt giống 'cân bằng bản chất' mà hắn đã gieo trồng có đủ sức chống chọi với cuồng phong của những tư tưởng cực đoan này? Hắn siết chặt bàn tay, rồi buông lỏng. Hắn biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng hắn đã đi qua nhiều hơn thế. Những ký ức từ quá khứ, từ những ngày đầu tiên Vô Tính Thành được định hình, bỗng ùa về, rõ nét như thể mới hôm qua. Hắn nhớ lại đêm trăng tròn năm ấy, khi hắn lần đầu tiên trình bày tầm nhìn của mình trước Thôn Trưởng và các trưởng lão, những con người chất phác nhưng đầy nỗi sợ hãi và hoài nghi.
***
Trong một góc khuất của Quán Trà Vọng Nguyệt, ánh đèn lồng dịu nhẹ treo dưới mái hiên rộng, hắt thứ ánh sáng vàng ấm áp lên những bức tường gỗ cũ kỹ. Bên ngoài, ao cá nhỏ phản chiếu vầng trăng tròn vành vạnh, tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước nhân tạo nhỏ xíu tạo nên bản hòa ca êm đềm cùng tiếng chim đêm thanh thoát. Mùi trà thơm dịu, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ góc sân, và cả mùi gỗ mục quen thuộc, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ.
Nhưng sự bình yên đó không xua tan đi được vẻ căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Tần Mặc, khi ấy còn là một thiếu niên với thân hình hơi gầy nhưng ánh mắt đã sâu thẳm khác thường, ngồi đối diện với Thôn Trưởng Vô Tính Thành và vài vị trưởng lão khác. Hắn vận một bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, toát lên vẻ thanh tú nhưng không kém phần kiên định. Những ánh mắt dò xét, hoài nghi không ngừng hướng về phía hắn, như muốn xuyên thấu tận tâm can.
Thôn Trưởng, một ông lão tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, trầm ngâm vuốt bộ râu trắng. “Tần Mặc, điều ngươi nói… quá đỗi nghịch thiên. Từ ngàn xưa, con đường thăng tiên đã là chân lý tối thượng, là mục tiêu mà vạn vật khắp Huyền Vực này đều hướng tới. Ngươi bảo rằng điều đó là sai lầm, rằng nó sẽ dẫn đến tai họa khôn lường? Lão phu… thật khó mà tin được.”
Lão Khang, người ngồi bên cạnh Thôn Trưởng, gương mặt trầm mặc đầy vẻ thấu hiểu, không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Đôi mắt hiền từ của lão ẩn chứa sự khôn ngoan của một người đã chứng kiến bao thăng trầm của thời đại. Lão đã nghe Tần Mặc nói nhiều lần, và trong sâu thẳm, lão cảm thấy có điều gì đó đúng đắn trong những lời của hắn, nhưng để chấp nhận hoàn toàn, đó lại là một bước nhảy vọt quá lớn.
Tần Mặc không vội vã, hắn biết sự kháng cự này là điều tất yếu. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn, chậm rãi vang lên, mang theo một sức nặng khó tả. “Thôn Trưởng, các vị trưởng lão. Từ khi sinh ra, ta đã có thể nghe được ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Ta nghe được tiếng lòng của một phiến đá muốn nằm yên dưới suối, của một cánh hoa muốn khoe sắc rồi lụi tàn theo gió. Chúng không cầu thăng tiên, chúng chỉ cầu được là chính nó, được sống trọn vẹn với bản chất của mình.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Nhưng ở Huyền Vực này, vạn vật đang bị ép buộc. Một thanh kiếm không chỉ muốn chém, nó bị thúc ép phải trở thành thần binh. Một con thú không chỉ muốn chạy trốn, nó bị ép buộc phải tiến hóa thành thần thú. Một tòa thành không chỉ muốn che chở con người, nó bị ép buộc phải trở thành linh thành. Sự truy cầu vô độ đó đã bẻ cong bản chất của chúng, khiến chúng đau khổ, khiến chúng mất đi sự kết nối sâu xa với vạn vật xung quanh.”
“Ta cảm nhận được… tiếng kêu than của vạn vật trên khắp Huyền Vực. Chúng đang bị bẻ cong bản chất, bị ép buộc truy cầu thứ không thuộc về mình. ‘Chân lý thất lạc’ không phải là lời nguyền, mà là lời cảnh báo. ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’. Đây không phải là một câu nói suông, mà là một lời tiên tri về sự diệt vong nếu chúng ta cứ tiếp tục đi trên con đường này.”
Một trưởng lão khác, với vẻ mặt đầy lo lắng, lên tiếng. “Nhưng Tần Mặc, con đường thăng tiên là thiên đạo. Chúng ta… chúng ta có nên đi ngược lại? Chẳng lẽ vạn vật không có quyền vươn lên, không có quyền mạnh mẽ hơn?”
Tần Mặc lắc đầu nhẹ. “Vươn lên, mạnh mẽ hơn không có nghĩa là phải từ bỏ bản chất. Một cái cây mạnh mẽ là khi nó bám sâu rễ vào lòng đất, vươn cành đón nắng, sinh sôi nảy nở. Một dòng sông mạnh mẽ là khi nó tuôn chảy không ngừng, bồi đắp phù sa, nuôi dưỡng sự sống. Chúng không cần phải thành tiên để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở chính bản chất này, ở sự cân bằng mà chúng mang lại cho thế giới.”
Hắn nhìn thẳng vào Thôn Trưởng. “Vô Tính Thành của chúng ta, vì sao lại bị gọi là phế địa? Vì chúng ta không tu luyện, không tranh đoạt, không chạy theo con đường thăng tiên. Nhưng chính vì thế, chúng ta lại có được sự bình yên. Ý chí của vạn vật nơi đây vẫn thuần khiết, chưa bị tha hóa. Chúng ta không yếu đuối, Thôn Trưởng. Chúng ta đang giữ gìn một điều quý giá hơn cả sức mạnh hay trường sinh: sự cân bằng của bản chất.”
Thôn Trưởng trầm ngâm. Những lời Tần Mặc nói không phải không có lý. Ông đã sống cả đời ở Vô Tính Thành, và quả thật, cuộc sống nơi đây tuy ngắn ngủi nhưng chưa bao giờ thiếu đi sự bình yên, sự kết nối giữa người với người, giữa người với vạn vật. Nhưng để từ bỏ hoàn toàn tín ngưỡng ngàn đời, đó là một quyết định khó khăn. “Bình yên là tài sản quý giá nhất,” Thôn Trưởng lẩm bẩm, “nhưng liệu chúng ta có thể giữ vững được nó khi cả thế giới đều đi ngược lại?” Ánh mắt ông vẫn còn đôi chút hoài nghi, chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng sự kiên định trong đôi mắt Tần Mặc đã gieo vào lòng ông một hạt mầm suy nghĩ. Các trưởng lão khác cũng trao đổi ánh mắt, có người gật gù, có người vẫn lắc đầu hoài nghi, nhưng tất cả đều đã bắt đầu lắng nghe một cách nghiêm túc hơn.
***
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rác trên con đường nhỏ dẫn đến Suối Tinh Lộ. Không khí sáng sớm trong lành và mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và hương cây cỏ dại ven đường. Tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ, với những cầu gỗ đơn sơ bắc qua, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Bờ suối được kè đá một cách tự nhiên, những cây cổ thụ vươn mình soi bóng xuống dòng nước trong vắt.
Tần Mặc dẫn Thôn Trưởng, Lão Khang, và các vị trưởng lão cùng với Hạ Nguyệt đến một khúc quanh của con suối. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, luôn dõi theo Tần Mặc với một niềm tin thầm lặng. Tại đó, một cây Mộc Linh nhỏ, đáng lẽ phải xanh tốt, lại đang héo úa, cành lá rũ rượi, không một chút sinh khí. Dù nước suối vẫn trong vắt, nhưng vẻ yếu ớt của cái cây như một vết thương khó lành giữa bức tranh thiên nhiên hài hòa.
“Đây là Mộc Linh của Thôn Bắc,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm buồn. “Vốn dĩ nó là một trong những cây non khỏe mạnh nhất, mang trong mình ý chí vươn lên mãnh liệt. Nhưng có một tu sĩ ngoại lai đã đi qua, nói rằng nó có ‘tiềm năng’ thăng tiên, và đã dùng linh lực của mình để ‘khai mở’ cho nó. Giờ đây, các vị hãy nhìn xem.”
Hắn nhẹ nhàng chạm tay vào thân cây khô héo, nhắm mắt lại. Hơi ẩm từ suối bốc lên, mát lạnh, nhưng không thể xoa dịu được nỗi đau mà Tần Mặc cảm nhận được từ Mộc Linh. Hắn lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng cả tâm hồn mình. Tiếng xào xạc yếu ớt của lá cây, dù không ai nghe thấy, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, nó là một tiếng kêu than thảm thiết.
“Nó đang đau khổ,” Tần Mặc thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, “Ý chí của nó bị giằng xé… Nó muốn vươn lên, muốn mạnh mẽ hơn theo lời của tu sĩ kia, nhưng đồng thời, nó lại khao khát được kết nối với đất mẹ, được sống theo bản năng của một cái cây. Sự ép buộc này đã khiến nó mất đi sự cân bằng, mất đi bản chất. Linh lực đổ vào nó không thể dung hòa, mà trở thành gánh nặng, bào mòn sinh khí của nó.”
Lão Khang khẽ thở dài, gương mặt trầm mặc. “Ta nhớ lời cổ nhân, vạn vật chỉ nên thuận theo tự nhiên… Cái cây này, nó là minh chứng cho sự bất cân bằng khi cưỡng ép Đại Đạo.” Lão đưa tay chạm nhẹ vào một cành cây, cảm nhận sự khô héo, mất mát. “Thật đáng tiếc.”
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kiên định. Hắn bắt đầu truyền một luồng năng lượng trấn định, ôn hòa vào Mộc Linh. Đó không phải là linh lực hùng hậu để thúc đẩy sự tiến hóa, mà là một dòng suối ấm áp của sự thấu hiểu và an ủi, giúp Mộc Linh tìm lại sự cân bằng vốn có. Luồng năng lượng này len lỏi qua từng rễ cây, từng cành lá, như một lời thì thầm: “Hãy là chính ngươi, đừng ép buộc.”
Cây Mộc Linh khẽ rung động. Ban đầu là một sự chấn động nhẹ, sau đó, những lá non héo úa bắt đầu hé mở, dù chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng một tia sinh khí yếu ớt đã trở lại, một màu xanh nhạt bắt đầu lấp ló trên những cành cây khô cằn. Dù không thể ngay lập tức biến nó thành một cây cổ thụ xanh tốt, nhưng Tần Mặc đã giúp nó thoát khỏi bờ vực của cái chết, cho nó một cơ hội để tự mình tìm lại bản chất.
Thôn Trưởng và các trưởng lão chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Họ đã từng thấy những tu sĩ cường đại dùng thần thông để cải tử hoàn sinh cho linh vật, nhưng cách của Tần Mặc lại khác. Nó không phải là sự áp đặt, mà là sự thấu hiểu và dẫn dắt. Nó không tạo ra sức mạnh tức thì, nhưng lại mang đến một niềm hy vọng về sự hồi phục bền vững.
Hạ Nguyệt nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa tin tưởng vừa thấp thoáng một chút lo lắng. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang mang trên vai, và con đường mà hắn đang cố gắng mở ra cho Vô Tính Thành sẽ khó khăn đến nhường nào. Nhưng nàng cũng nhìn thấy hy vọng, thấy được sự chân thành và tình yêu thương vô bờ bến của Tần Mặc dành cho vạn vật.
***
Phố Chợ Sáng hôm nay đông đúc hơn thường lệ. Giữa trưa, ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm đã chuyển thành sự ấm áp lan tỏa, xua đi chút ẩm ướt còn vương lại từ đêm. Những gian hàng gỗ đơn giản được dựng san sát nhau, mái che bằng vải bạt nhiều màu sắc tạo nên một khung cảnh dân dã, sống động. Trên con đường lát đá cuội, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ đang nô đùa, tiếng gà kêu cục tác từ chuồng gia cầm, và cả tiếng trả giá xôn xao, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống bình dị. Mùi thức ăn dân dã, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất và thảo mộc quen thuộc, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí ấm áp, thân thiện.
Sau cuộc gặp gỡ kín đáo tại Quán Trà Vọng Nguyệt và minh chứng từ Suối Tinh Lộ, Thôn Trưởng và các trưởng lão đã đồng ý để Tần Mặc trình bày tầm nhìn của mình trước toàn bộ cộng đồng Vô Tính Thành. Hắn đứng trên một bục gỗ đơn sơ, vốn là một cái bàn hàng cũ, gương mặt trẻ tuổi nhưng đầy quyết tâm của hắn được ánh nắng chiếu rọi rõ nét. Hắn không có vẻ uy nghiêm như một tu sĩ cường đại, cũng không có lời lẽ hoa mỹ như một học giả. Chỉ có sự chân thành và một niềm tin mãnh liệt.
Hạ Nguyệt đứng bên dưới, lẫn vào đám đông thôn dân, ánh mắt nàng dõi theo Tần Mặc không rời, một sự ủng hộ thầm lặng nhưng vững chắc. Bên cạnh nàng, Lão Khang và Thôn Trưởng cũng đứng đó, những ánh mắt kiên nghị hướng về phía thiếu niên.
“Thôn dân của Vô Tính Thành!” Tần Mặc cất giọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người đều có thể nghe rõ trong không khí chợ búa. Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự an ủi kỳ lạ. “Ta biết, lời ta nói có thể khác biệt so với những gì chúng ta đã được nghe từ bao đời nay. Nhưng ta muốn các vị hãy lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng trái tim của mình, bằng chính ‘ý chí tồn tại’ thuần khiết của mỗi người.”
Hắn giơ tay, chỉ về phía khu chợ đang tấp nập. “Các vị hãy nhìn xem. Một gánh rau tươi rói, nó đã hoàn thành bản chất của một cây rau: sinh trưởng, nuôi dưỡng sự sống. Một con cá bơi lội trong chậu, nó đã hoàn thành bản chất của một con cá: tự do bơi lội trong nước. Một mái nhà che mưa che nắng, nó đã hoàn thành bản chất của một ngôi nhà: bảo vệ con người. Chúng không cần phải thành tiên để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở chính bản chất này, ở sự cân bằng và bình yên mà chúng ta đang xây dựng.”
Một làn sóng xì xào bắt đầu lan ra trong đám đông. Có người gật gù suy nghĩ, có người vẫn còn vẻ hoài nghi. Những gương mặt chất phác, chăm chỉ hiện lên sự tò mò, xen lẫn lo lắng. Họ đã sống bình yên, không tranh giành, nhưng vẫn luôn có một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự yếu kém, về việc bị thế giới bên ngoài coi thường.
Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, cố gắng chạm đến sâu thẳm trong tâm hồn họ. “Con đường thăng tiên mà thế giới bên ngoài đang truy cầu, nó đã khiến vạn vật bị ép buộc, bị bẻ cong bản chất. Nó đã khiến Huyền Vực mất đi sự cân bằng, và đang dần dẫn đến những tai họa khôn lường. Vô Tính Thành của chúng ta, tuy nhỏ bé, tuy bị coi là phế địa, nhưng chính chúng ta lại đang giữ gìn một điều vô cùng quan trọng: sự bình yên, sự cân bằng bản chất. Chúng ta không cần phải mạnh mẽ như tu sĩ bên ngoài, không cần phải trường sinh bất lão, nếu điều đó phải đánh đổi bằng chính bản chất và sự bình yên mà chúng ta đang có.”
Thôn Trưởng bước tới, đứng cạnh Tần Mặc. Gương mặt ông hiện rõ vẻ kiên nghị, đôi mắt ánh lên niềm tin mới. Giọng ông dõng dạc, vang vọng khắp khu chợ, át đi những tiếng xì xào bàn tán. “Lão phu đã suy nghĩ rất nhiều. Lão phu đã chứng kiến những điều Tần Mặc nói. Bình yên là tài sản quý giá nhất, và lão phu tin vào Tần Mặc. Hãy để con đường của chúng ta khác biệt, để chúng ta tìm thấy sự bình yên thật sự! Hãy để Vô Tính Thành là nơi mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc, không chạy theo hư danh. Đây không phải là sự yếu kém, mà là một sự lựa chọn, một con đường riêng của chúng ta!”
Ban đầu, cả khu chợ chìm vào một sự im lặng kỳ lạ, chỉ còn tiếng gió nhẹ xào xạc qua mái che. Sau đó là những tiếng xì xào bàn tán, to nhỏ. Những gương mặt lo lắng, tò mò dần chuyển sang sự đồng thuận. Rồi một tiếng vỗ tay rụt rè vang lên, từ một góc chợ. Tiếp theo là những tiếng vỗ tay khác, mạnh mẽ hơn, lan rộng ra như một làn sóng. Cuối cùng, cả khu chợ vỡ òa trong những tiếng vỗ tay vang dội và những tiếng reo hò ủng hộ. Những người thôn dân nhìn nhau, trong mắt họ đã nhen nhóm một niềm tin mới, một hy vọng cho tương lai của cộng đồng. Họ không còn sợ hãi sự khác biệt, không còn lo lắng về việc bị cô lập. Họ đã tìm thấy một con đường, một lý tưởng mà họ có thể tin tưởng và theo đuổi.
Tần Mặc nhìn những gương mặt đó, lòng hắn dâng trào một cảm xúc khó tả. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng hắn cũng biết, hắn không đơn độc. Cộng đồng Vô Tính Thành đã chấp nhận “chân lý thất lạc” này, và chính sự chấp nhận đó đã tạo nên một nền tảng vững chắc, một mảnh ghép cuối cùng giữ cho sự cân bằng của Huyền Vực không sụp đổ hoàn toàn. Chính từ nơi đây, hắn sẽ có được sức mạnh để đối mặt với bất kỳ làn sóng tư tưởng cực đoan nào, bất kỳ sự thao túng nào đến từ Thiên Diệu Tôn Giả hay bất cứ kẻ nào khác. Bởi lẽ, hắn không chiến đấu một mình, mà chiến đấu vì một lý tưởng, vì một thế giới mà vạn vật có thể là chính nó.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.