Vạn vật không lên tiên - Chương 774: Hồi Kết Của Quá Khứ, Khởi Đầu Của Quyết Đoán
Hơi thở của Tần Mặc dồn dập, từng nhịp như muốn xé toạc lồng ngực. Hắn không ngã khuỵu hẳn, mà chỉ ngồi phịch xuống nền đất khô cằn, cơ thể run rẩy như vừa trải qua một cơn bão táp tận xương tủy. Khuôn mặt thanh tú thường ngày giờ trắng bệch, không còn một chút huyết sắc, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn còn hằn lên nỗi kinh hoàng tột độ, dường như vẫn đang chìm đắm trong những hình ảnh khủng khiếp vừa chứng kiến. Màn sương độc vẫn còn lượn lờ quanh Hẻm Núi Tử Vong, nhưng không khí lạnh lẽo thấu xương lúc này lại càng khiến Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Tiếng gió rít qua những vách đá lởm chởm, âm u như tiếng than khóc của vạn linh, hòa cùng tiếng đá rơi lộc cộc từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng thê lương, càng nhấn chìm tâm trí hắn vào vực sâu của sự tuyệt v��ng.
Tô Lam lập tức quỳ xuống bên cạnh, bàn tay nàng khẽ đặt lên vai Tần Mặc, giọng nói nàng mang theo sự lo lắng tột độ, tựa như một cơn gió nhẹ cố gắng xua đi màn sương mù bao phủ lấy hắn. “Huynh ổn chứ, Tần Mặc? Huynh đã thấy gì?” Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ thân thể hắn, không phải cái lạnh của khí trời, mà là cái lạnh của nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm linh hồn. Nàng biết, những gì Tần Mặc vừa trải qua không chỉ là một viễn cảnh quá khứ đơn thuần, mà là một cú sốc nghiền nát niềm tin và nhận thức.
Lục Vô Trần chậm rãi tiến lại, dáng người gầy gò của ông như một cái bóng đổ dài trên nền đất ẩm ướt. Đôi mắt sâu trũng của ông nhìn thẳng vào Tần Mặc, chứa đựng sự thấu hiểu và một nỗi đau âm ỉ. Ông không hỏi han ồn ào, mà chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay khô cằn lên trán Tần Mặc, một dòng linh lực ôn hòa chậm rãi truyền vào, cố gắng xoa dịu sự hỗn loạn trong tâm trí hắn. “Viễn cảnh đó… nó đã cho huynh thấy điều gì khủng khiếp đến vậy, Mặc ca?” Giọng ông trầm đục, mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của thế gian.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn cách đó không xa, đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét nhìn xung quanh, đôi tai dựng đứng, thu nhận từng âm thanh nhỏ nhất trong Hẻm Núi Tử Vong. Nó cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ chủ nhân, một loại năng lượng tuyệt vọng và kinh hoàng mà nó hiếm khi thấy. Một tiếng gầm gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, không phải là sự đe dọa, mà là một lời an ủi thầm lặng, một lời cam kết về sự trung thành và bảo vệ.
Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, từng hơi thở nặng nhọc như kéo theo cả gánh nặng của lịch sử. Mùi khí độc và đất chết quẩn quanh mũi hắn, nhắc nhở hắn về sự mục nát, về cái chết, về sự tha hóa mà hắn vừa chứng kiến. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh còn ám ảnh: những tế đàn khổng lồ hút cạn sinh khí, những cấm thuật bẻ cong vật tính, những khuôn mặt của những kẻ khai linh cực đoan với ánh mắt cuồng tín, và đặc biệt là cái ý chí thao túng vô hình nhưng hùng mạnh, bao trùm lên tất cả.
“Không ngờ…” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua kẽ đá. “Cái mầm mống tai ương đó… nó đã có từ rất lâu rồi. Thậm chí còn cổ xưa hơn cả những gì chúng ta từng nghĩ.” Hắn mở mắt ra, ánh mắt vẫn còn thất thần. “Vô Tính Thành… không phải là một sự tình cờ. Nó là tiếng kêu cứu của Huyền Vực, là nỗ lực của những người tiền bối để bảo vệ bản chất. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Câu nói đó… nó đã ứng nghiệm ngay từ rất lâu rồi.”
Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, cảm thấy sự lạnh lẽo xuyên thấu lòng bàn tay mình. “Vậy ra, những gì chúng ta tin là một sự khởi đầu mới, một con đường riêng biệt, lại là một phản ứng của quá khứ?” Nàng băn khoăn, tâm trí nàng chấn động bởi những lời Tần Mặc vừa nói. Những giáo điều nàng đã được dạy, những lý tưởng về sự thăng tiến, giờ đây như những mảnh gương vỡ vụn, phản chiếu một sự thật méo mó, lạnh lẽo.
Lục Vô Trần thở dài, bàn tay ông vẫn đặt trên trán Tần Mặc, cố gắng truyền thêm sự bình ổn. “Đúng vậy, Mặc ca. Chân lý thất lạc không phải là một lời tiên tri, mà là một lời cảnh báo từ lịch sử. Một lời cảnh báo mà thế nhân đã bỏ quên, hoặc cố tình phớt lờ.” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt ông dường như có thể nhìn thấu tận cùng nỗi sợ hãi và gánh nặng trong tâm hồn thiếu niên. “Ngươi đã thấy Thiên Diệu Tôn Giả… hay ít nhất là ý chí của hắn, từ thuở sơ khai, phải không?”
Tần Mặc gật đầu chậm rãi, môi hắn khô khốc. “Hắn… không phải là một cá nhân đơn thuần, Tô Lam. Hắn là hiện thân của một tư tưởng, một ‘hệ thống’ thao túng đã ăn sâu vào Huyền Vực từ hàng trăm năm trước. Ta đã thấy những tế đàn khổng lồ, những đại trận hút cạn linh khí, bóp méo ‘vật tính’ một cách có tổ chức, có hệ thống. Những biểu tượng, những luồng ý chí mà ta cảm nhận được… tất cả đều tương đồng với hắn. Tham vọng của hắn đã được gieo mầm từ thuở sơ khai của Huyền Vực!” Giọng hắn dần lấy l���i một chút sức lực, nhưng sự kinh hoàng vẫn còn hiện rõ. Hắn dùng một tay ôm lấy đầu, như muốn giữ lại những mảnh ký ức vừa vỡ vụn trong tâm trí. “Nó không chỉ là một kẻ muốn thăng tiên, Tô Lam. Nó là một kẻ muốn định nghĩa lại toàn bộ sự tồn tại của vạn vật.”
Nỗi sợ hãi lan tỏa từ Tần Mặc bao trùm lấy cả Tô Lam và Lục Vô Trần. Không khí trong Hẻm Núi Tử Vong vốn đã ngột ngạt bởi khí độc, giờ lại càng thêm nặng nề bởi sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ. Tô Lam cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Nàng vốn là một tu sĩ, luôn tin vào con đường khai linh, thăng tiến. Nhưng những gì Tần Mặc vừa nói, và cả những gì nàng đã tự mình chứng kiến ở U Minh Cốc, đã lay chuyển tận gốc rễ niềm tin của nàng. Nếu con đường thăng tiên mà nàng theo đuổi, mà toàn bộ Huyền Vực này tôn thờ, lại là mầm mống của tai họa, vậy ý nghĩa của sự tu luyện là gì?
Lục Vô Trần nhắm mắt, khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm mệt mỏi. “Chân lý thất lạc đã cảnh báo về điều đó. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó là con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vạch ra từ thuở sơ khai. Hắn không chỉ muốn làm bá chủ, hắn muốn định nghĩa lại sự tồn tại của vạn vật.” Ông mở mắt ra, nhìn Tần Mặc với một sự đồng cảm sâu sắc. “Ngươi đã thấy gánh nặng của lịch sử, Mặc ca. Gánh nặng của một sai lầm đã kéo dài qua bao thế hệ.”
Tần Mặc gật đầu, đôi mắt hắn dần lấy lại sự tập trung, nhưng giờ đây, trong đó không còn là sự hoảng loạn, mà là một ngọn lửa của sự kiên định, một ý chí sắt đá. “Mối đe dọa này không chỉ là sự mất cân bằng. Nó là sự hủy diệt hoàn toàn ‘ý chí tồn tại’, là sự biến Huyền Vực thành một công cụ, một cỗ máy khổng lồ chỉ phục vụ cho tham vọng của hắn. Chúng ta không chỉ bảo vệ sự cân bằng, chúng ta phải bảo vệ sự sống. Chúng ta phải bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật.” Hắn đứng dậy, động tác tuy chậm rãi nhưng đầy kiên quyết, như một cây cổ thụ vươn mình đứng thẳng sau cơn bão. Ánh sáng yếu ớt của bình minh đã bắt đầu xuyên qua màn sương độc, nhưng những vách đá xung quanh vẫn chìm trong bóng tối, như tượng trưng cho những bí mật u ám mà họ vừa khám phá.
Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời cam kết. Nó đứng dậy, bộ lông đen tuyền khẽ lay động trong gió, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, như một sự xác nhận rằng dù chủ nhân đi đâu, nó cũng sẽ theo đó. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn đơn độc, và giờ đây, mục tiêu của hắn đã trở nên rõ ràng và vĩ đại hơn bao giờ hết: bảo vệ ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, bảo vệ sự cân bằng bản chất của Huyền Vực, và ngăn chặn sự hủy diệt của một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự tha hóa hoàn toàn.
***
Sau khi trấn tĩnh lại phần nào, Tần Mặc bắt đầu kể lại chi tiết những gì hắn đã chứng kiến. Hắn ngồi trên một tảng đá phẳng, đôi mắt vẫn còn phảng phất sự mệt mỏi nhưng giọng nói đã trở nên kiên định hơn, mỗi lời thốt ra đều mang theo một sức nặng khó tả. Ánh nắng yếu ớt của buổi giữa sáng đã cố gắng xuyên qua màn sương mù còn sót lại, nhưng chỉ đủ để soi sáng một phần nhỏ của Hẻm Núi Tử Vong, khiến những vách đá lởm chởm vẫn hiện lên vẻ u ám, bí ẩn. Mùi khí độc vẫn nồng nặc, nhưng tâm trí Tần Mặc giờ đây đã quen dần với nó, tập trung hoàn toàn vào việc tái hiện lại những ký ức kinh hoàng.
“Ta đã thấy… những người tiền bối của Vô Tính Thành. Họ sống một cuộc đời bình yên, không tranh giành, không màng danh lợi. Vạn vật quanh họ, dù là một cành cây khô, một viên đá cuội, hay một con thú hoang dã, đều có một ‘ý chí tồn tại’ thuần khiết, không bị vẩn đục bởi khát vọng ‘thăng tiên’,” Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm lắng như đang kể một câu chuyện cổ xưa. “Nhưng rồi… mọi thứ bắt đầu thay đổi. Những kẻ tu luyện khai linh cực đoan xuất hiện. Ban đầu, họ chỉ là một vài cá nhân, với tư tưởng ‘thăng tiên’ như một chân lý tuyệt đối. Họ tin rằng vạn vật sinh ra là để tu luyện, để vươn lên cấp độ cao hơn. Bất cứ thứ gì không tu luyện đều là phế vật.”
Tần Mặc d���ng lại, ánh mắt hắn quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, như muốn đảm bảo rằng họ đang thấu hiểu từng lời hắn nói. “Nhưng rồi, tư tưởng đó không dừng lại ở việc tự thân tu luyện. Nó biến thành sự cưỡng chế. Ta đã thấy những tu sĩ hùng mạnh, tay cầm những pháp khí kỳ dị, thi triển những cấm thuật để ‘khai linh’ cho những vật thể vô tri, thậm chí là những sinh linh còn non nớt. Họ ép buộc những thân cây phải biến thành tinh linh, những hòn đá phải hóa thành thạch nhân, những con thú phải từ bỏ bản năng hoang dã để trở thành linh thú chiến đấu. Họ nói rằng đó là ‘ban tặng sự sống’, là ‘giúp vạn vật thoát khỏi xiềng xích của phàm trần’.”
Lục Vô Trần lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng. Ông khẽ gật đầu, đôi mắt sâu trũng của ông như ẩn chứa vô vàn nỗi niềm. “Đúng vậy. Trong các điển tịch cổ, có nhắc đến một ‘Đạo Thao Túng’ mà các cường giả thượng cổ từng theo đuổi, nhằm biến vạn vật thành công cụ cho mục đích của họ. Họ tin rằng bản thân là ‘đấng sáng tạo’ thứ hai, có quyền định đoạt số phận của vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả có lẽ là người đã kế thừa và phát triển nó đến đỉnh điểm, biến nó thành một hệ thống hoàn chỉnh.” Ông lấy ra một cuộn da dê cũ kỹ từ trong tay áo, cẩn thận mở ra. Trên đó, những ký hiệu cổ xưa được vẽ bằng mực đen nhánh, trông thật bí ẩn và cổ kính. Ông chỉ vào một vài ký hiệu xoắn ốc, mờ ảo như những dòng năng lượng bị bóp méo. “Đây là những biểu tượng của ‘Đạo Thao Túng’. Chúng xuất hiện trong những di tích cổ xưa nhất, nơi những nền văn minh bị lãng quên từng cố gắng kiểm soát ‘vật tính’ của thế giới.”
Tần Mặc tiếp lời Lục Vô Trần, giọng hắn vang vọng trong Hẻm Núi Tử Vong, mang theo một nỗi chua xót. “Ta đã thấy những người tiền bối của Vô Tính Thành phản kháng. Họ không có sức mạnh tu luyện, nhưng họ có một ‘ý chí tồn tại’ kiên cường. Họ không muốn bị biến thành công cụ. Họ muốn được là chính mình. Họ tập hợp lại, dùng những phương pháp thô sơ nhất để che giấu ‘vật tính’ của họ, để bảo vệ bản chất của mình khỏi sự thao túng. Đó là cách Vô Tính Thành được hình thành. Không phải là một nơi bị nguyền rủa không thể tu luyện, mà là một nơi tự nguyện từ chối con đường ‘thăng tiên’ cưỡng ép, để bảo vệ sự thuần khiết.”
Tô Lam hít một hơi thật sâu, nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt bàng hoàng. “Vậy Vô Tính Thành… là một sự phản kháng tự nhiên? Một lời tuyên ngôn từ chối sự thao túng?” Nàng cảm thấy một sự hỗn loạn trong tâm trí. Những gì nàng được dạy là Vô Tính Thành là một phế địa, một vùng đất bị bỏ quên. Nhưng qua lời kể của Tần Mặc, nó lại trở thành một pháo đài cuối cùng của ‘cân bằng bản chất’, một biểu tượng của sự tự do.
“Đúng vậy,” Tần Mặc gật đầu. Hắn dùng một cành cây khô, cẩn thận vẽ minh họa trên nền đất ẩm ướt. Hắn vẽ một vòng tròn lớn, đại diện cho Huyền Vực, rồi vẽ những đường thẳng, những mũi tên đâm vào vòng tròn, tượng trưng cho những kẻ thao túng. “Đó không chỉ là một cá nhân. Đó là một tư tưởng… một sự thao túng đã ăn sâu vào Huyền Vực từ hàng trăm năm trước, thậm chí còn lâu hơn. Ta đã thấy những luồng ý chí tương đồng với Thiên Diệu Tôn Giả len lỏi vào từng ngóc ngách của quá khứ đó, điều khiển những kẻ khai linh cực đoan, xây dựng những tế đàn bí mật, thiết lập những đại trận để hút cạn linh khí, bóp méo ‘vật tính’ của những vùng đất rộng lớn. Mục tiêu của chúng không chỉ là ‘thăng tiên’, mà là biến Huyền Vực thành một cỗ máy khổng lồ, một nguồn tài nguyên vô tận cho riêng chúng.”
Lục Vô Trần chỉ vào những ký hiệu trên cuộn da dê. “Đây, Mặc ca, chính là những đại trận mà ngươi đã thấy. Chúng được gọi là ‘Trận Pháp Tụ Vật Tính’. Mục đích của chúng là tập trung và thanh lọc ‘vật tính’ của một vùng đất, sau đó định hình lại nó theo ý muốn của kẻ điều khiển. Nếu thành công, kẻ đó có thể biến một ngọn núi thành một linh bảo, một dòng sông thành một linh mạch, hay thậm chí là một con người thành một nô lệ vĩnh viễn, bị điều khiển bởi ý chí của kẻ tạo ra nó.” Giọng ông run run, toát lên sự sợ hãi sâu sắc. “Nó không chỉ là một cấm thuật, nó là sự xúc phạm đến bản chất của sự sống.”
Tần Mặc nhìn những ký hiệu trên cuộn da dê, rồi nhìn sang những vách đá lởm chởm xung quanh, nơi mùi khí độc vẫn còn vương vấn. Hắn cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ giữa những ký hiệu cổ xưa đó và những gì hắn cảm nhận được ở U Minh Cốc, thậm chí là ở những khu vực bị tha hóa khác mà hắn từng đi qua. “U Minh Cốc không phải là khởi đầu. Nó chỉ là một trong số rất nhiều ‘dự án’ của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đã gieo mầm tư tưởng của mình qua hàng trăm năm, âm thầm xây dựng một ‘hệ thống’ thao túng vật tính trên toàn Huyền Vực. Huyết Ma Giáo, những kẻ khai linh cực đoan, tất cả đều chỉ là những quân cờ trong đại cục của hắn.”
Tô Lam, người vốn luôn tự hào về sự sắc bén của trí tuệ, lúc này cảm thấy một sự choáng váng. Nàng đã từng nghĩ rằng Huyết Ma Giáo là mối đe dọa lớn nhất, rồi đến Thiên Diệu Tôn Giả như một kẻ đứng sau. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, tất cả chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm khổng lồ. “Vậy ra, tham vọng của hắn đã tồn tại từ rất lâu… quy mô này thật sự vượt xa mọi tưởng tượng. Chúng ta đã sai lầm khi nghĩ đây chỉ là một vấn đề của hiện tại.” Nàng nói, giọng nàng đầy sự hoài nghi. Nếu sự ‘thăng tiên’ cực đoan này đã là mầm mống của tai họa từ 500 năm trước, vậy những gì nàng được dạy, được tin, có phải chỉ là một lời dối trá vĩ đại? Niềm tin của nàng, từng là nền tảng vững chắc, giờ đây lung lay dữ dội.
Tần Mặc nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn chất chứa sự thấu hiểu. “Không phải là sai lầm của ngươi, Tô Lam. Mà là sự che giấu khéo léo của hắn. Hắn đã biến ‘Đạo Thao Túng’ thành một ‘chân lý’ được chấp nhận rộng rãi, biến sự ‘thăng tiên’ thành một khát vọng không thể chối bỏ, để không ai nhận ra bản chất thực sự của sự thao túng. Hắn đã biến toàn bộ Huyền Vực này thành một lò luyện khổng lồ, một vườn ươm cho tham vọng của mình.”
Lục Vô Trần gật đầu chậm rãi, vẻ mặt ông buồn bã, như thể những gì Tần Mặc vừa nói chỉ là sự xác nhận cho nỗi lo sợ đã ẩn chứa trong lòng ông bấy lâu. “Chân lý thất lạc đã cảnh báo về điều đó. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó là con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vạch ra từ thuở sơ khai. Hắn không chỉ muốn làm bá chủ, hắn muốn định nghĩa lại sự tồn tại của vạn vật, biến chúng thành những ‘vật phẩm’ có thể sử dụng, có thể điều khiển theo ý muốn. Sự sụp đổ của thế giới không phải là một ngày tận thế đột ngột, mà là sự tha hóa dần dần của bản chất, cho đến khi không còn gì là của chính nó nữa.”
***
Tần Mặc đứng dậy, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn sự hoảng loạn hay mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá, một ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong đáy mắt hắn. Ánh nắng cuối buổi sáng đã trở nên mạnh mẽ hơn một chút, xuyên qua những khe đá, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật lên những đường nét cương nghị. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn trong Hẻm Núi Tử Vong, mang theo những tiếng rít thê lương, như một lời nhắc nhở về sự khốc liệt của thế giới này. Nhưng Tần Mặc không còn để tâm đến sự khắc nghiệt của môi trường xung quanh, tâm trí hắn đã hoàn toàn tập trung vào một quyết định trọng đại.
Hắn nhìn thẳng vào Tô Lam và Lục Vô Trần, từng lời thốt ra đều có trọng lượng ngàn cân, vang vọng giữa không gian u ám của hẻm núi. “Chúng ta không thể cứ mãi chạy theo chữa cháy, không thể cứ mãi phản ứng trước những hành động của hắn. Mối đe dọa này không chỉ là những tà vật, không chỉ là Huyết Ma Giáo. Nó là một ý chí muốn bẻ cong bản chất của vạn vật, biến Huyền Vực thành công cụ của riêng hắn. Hắn đã gieo mầm tư tưởng thao túng này từ hàng trăm, hàng ngàn năm trước, biến nó thành một phần của giáo điều, của niềm tin. Đã đến lúc chúng ta phải chủ động.”
Tô Lam nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nàng vẫn còn bàng hoàng, nhưng trong đôi mắt phượng của nàng đã bắt đầu ánh lên một tia kiên định mới. “Chủ động? Huynh định làm gì?” Nàng biết Tần Mặc không phải là kẻ nông nổi, mỗi quyết định của hắn đều được suy nghĩ kỹ lưỡng, và khi hắn đã nói ra, đó chính là ý chí không thể lay chuyển.
Tần Mặc nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, ánh mắt hắn quét qua những tàn tích của Hẻm Núi Tử Vong, nơi sự hủy hoại của ‘vật tính’ vẫn còn hiện hữu rõ ràng. Hắn cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ yếu ớt của những tảng đá bị bóp méo, của những linh hồn cây cỏ bị cưỡng ép, của những sinh vật bị tha hóa. Tất cả đều là nạn nhân của thứ ‘Đạo Thao Túng’ mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo rắc.
“Đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả. Tìm đến tận gốc rễ của tai ương này và chấm dứt nó,” Tần Mặc tuyên bố, giọng nói hắn vang dội, đầy quyết đoán. “Mục tiêu của chúng ta không còn chỉ là bảo vệ Vô Tính Thành, hay cứu những linh hồn bị tha hóa cục bộ. Mà là bảo vệ ‘ý chí tồn tại’ của toàn bộ Huyền Vực, cho vạn vật quyền được là chính nó, quyền được lựa chọn con đường của riêng mình, không bị ép buộc phải ‘thăng tiên’ theo ý muốn của kẻ khác.”
Lục Vô Trần thở dài, nhưng trong tiếng thở dài đó không còn sự mệt mỏi tuyệt vọng, mà là một sự chấp nhận số phận, một sự kiên cường đã được hun đúc qua bao năm tháng. “Đây sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, Mặc ca. Một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng cả ý chí, bằng cả chân lý. Kẻ thù của chúng ta không chỉ là một cá nhân, mà là một hệ thống, một tư tưởng đã ăn sâu vào Huyền Vực, đã bẻ cong nhận thức của hàng triệu sinh linh.”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn chợt chuyển hướng về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang dần tan đi, để lộ ra một bầu trời xanh thẳm, dù vẫn còn chút u ám. “Chúng ta sẽ không đơn độc. Vô Tính Thành không phải là nơi duy nhất phản kháng. Chắc chắn, trong quá khứ, những ‘Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc’ đã để lại những dấu vết, những di sản, những lời cảnh báo. Chúng ta sẽ tìm kiếm chúng, tìm kiếm những ai đã từng chống lại ‘Đạo Thao Túng’ này, những ai vẫn còn giữ được ‘cân bằng bản chất’ trong tâm hồn mình.”
Hắc Phong, như cảm nhận được sự quyết tâm của chủ nhân, gầm gừ một tiếng trầm đục, rồi nó đứng bật dậy, bộ lông đen tuyền vươn mình, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa bùng cháy trong bóng tối. Nó quay đầu lại, nhìn thẳng vào Tần Mặc, như một lời cam kết về sự trung thành tuyệt đối, sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, nắm chặt lấy tay hắn. “Dù khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ cùng huynh đi đến cùng, Tần Mặc. Ta đã từng tin vào con đường thăng tiên. Nhưng giờ đây, ta hiểu rằng, có những điều còn quan trọng hơn cả sự thăng tiến cá nhân. Đó là sự tồn vong của bản chất, của ý chí. Ta sẽ dùng kiếm của mình để bảo vệ ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật.” Giọng nàng kiên định, ánh mắt nàng không còn chút hoài nghi nào, mà tràn đầy quyết tâm.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy hy vọng. “Vậy thì, hành trình của chúng ta sẽ không chỉ là tìm kiếm, mà còn là thức tỉnh. Thức tỉnh những chân lý đã bị lãng quên, thức tỉnh những ‘ý chí tồn tại’ đang bị thao túng. Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng một mạng lưới thao túng khổng lồ qua hàng thế kỷ, những công trình ngầm, những tế đàn ẩn giấu, những linh mạch bị bóp méo. Chúng ta sẽ phải đối mặt với những cạm bẫy và công trình đó, từng bước một.”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời. Hắn biết, cuộc đối đầu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là không thể tránh khỏi, và nó sẽ diễn ra trên một quy mô chưa từng có, có thể ảnh hưởng đến toàn bộ Huyền Vực. Đây không chỉ là một trận chiến giữa thiện và ác, mà là một cuộc chiến vì quyền được là chính mình của vạn vật, vì sự sống còn của một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự tha hóa hoàn toàn. Hắn không còn là thiếu niên vô tư ở Vô Tính Thành, mà là một người gánh vác sứ mệnh vĩ đại, một ‘Thủ Hộ Giả’ của ‘ý chí tồn tại’.
“Chúng ta sẽ tìm ra những dấu vết của những ‘Thủ Hộ Giả’ trong quá khứ,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm hùng, vang vọng giữa Hẻm Núi Tử Vong. “Và chúng ta sẽ cùng nhau, lật đổ thứ hệ thống thao túng này. Bởi vì, nếu không, Huyền Vực này sẽ không còn là Huyền Vực nữa. Nó sẽ trở thành một cái xác không hồn, một công cụ vô tri, bị bóp méo theo ý muốn của một kẻ duy nhất.”
Cuộc hành trình mới đã bắt đầu, không phải là sự chạy trốn hay phòng thủ, mà là một cuộc tiến công chủ động vào tận hang ổ của tai ương. Tần Mặc và những đồng minh của hắn, dù chỉ là một nhóm nhỏ bé giữa một thế giới rộng lớn và đầy rẫy kẻ thù, nhưng ý chí của họ giờ đây đã kiên cường hơn bao giờ hết. Mục tiêu đã được định rõ, con đường đã được vạch ra. Họ sẽ không chỉ chiến đấu vì sự sống của mình, mà còn vì quyền được sống, được là chính mình của tất cả vạn vật trên Huyền Vực này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.