Vạn vật không lên tiên - Chương 778: Bản Chất Từ Xưa: Hồi Ức Vô Tính Thành
Ánh trăng đã lên cao, nhuộm bạc cả khu rừng nguyên sinh, soi rõ con đường mờ ảo phía trước. Những lời của Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần vang vọng trong đêm tĩnh mịch, hằn sâu vào tâm khảm mỗi người. Họ không còn là những cá nhân cô độc, mà là một liên minh gắn kết bởi một lý tưởng chung, một con đường định mệnh. Tần Mặc vuốt ve Hắc Phong, cảm nhận sự tin cậy tuyệt đối từ người bạn đồng hành. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi Vô Tính Thành vùi mình trong màn đêm, chợt nhận ra rằng quê hương mình không chỉ là điểm xuất phát, mà còn là một kho tàng bí ẩn, một chìa khóa quan trọng cho sự cân bằng của toàn bộ thế giới Huyền Vực. Và họ, những người đồng hành trên con đường định mệnh này, sẽ khám phá nó, và cùng nhau viết lại định mệnh, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lựa chọn và lòng đồng cảm sâu sắc.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua tán lá, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đã có mặt tại Quán Trà Vọng Nguyệt. Đây là một nhà gỗ nhỏ nhắn, nằm khuất mình giữa những lùm cây xanh mướt của Vô Tính Thành, với sân nhỏ lát đá cuội và một ao cá trong vắt, nơi những chú cá vàng bơi lội lững lờ. Mái hiên rộng rãi che chắn khỏi nắng gắt, tạo nên một không gian thoáng đãng và yên bình lạ thường. Không khí buổi sáng sớm nơi đây mát mẻ, dễ chịu, đượm mùi trà thơm thoang thoảng quyện lẫn hương hoa nhài tinh khiết từ những bụi cây ven tường. Tiếng nước chảy róc rách từ dòng suối nhỏ đổ vào ao cá, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây, cùng tiếng nói chuyện rì rầm của vài vị khách quen tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, giúp tâm hồn người ta dễ dàng tìm thấy sự thư thái.
Lão Khang, chủ quán, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, đang pha trà một cách chậm rãi, từng động tác đều toát lên vẻ an nhiên tự tại. Hắn đặt lên bàn một ấm trà nóng hổi cùng bốn chén sứ nhỏ. Hơi ấm của trà lan tỏa, mang theo hương thơm thanh khiết, xua đi phần nào cái lạnh se của buổi sớm. Hắc Phong nằm gục dưới chân Tần Mặc, đôi tai vẫn vểnh lên, như thể đang lắng nghe mọi lời nói, mọi âm thanh xung quanh.
Tần Mặc khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua ba người đồng hành, rồi khẽ cất lời, giọng trầm ấm nhưng đầy suy tư: "Những gì chúng ta đã biết về Thiên Diệu Tôn Giả và 'Đạo Thao Túng' chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Để thực sự 'chữa lành' Huyền Vực, chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về cách vạn vật đã từng chống lại sự tha hóa. Chắc chắn phải có những tiền lệ, những 'điểm neo' của vật tính chân chính đã tồn tại qua bao kỷ nguyên. Chúng ta không thể đơn độc trên con đường này."
Lục Vô Trần gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu bạc. Khuôn mặt khắc khổ của ông hiện lên vẻ trầm ngâm. "Theo các điển tịch cổ mà ta từng nghiên cứu, trước khi khái niệm 'thăng tiên' trở nên phổ biến và ăn sâu vào tâm trí vạn vật, đã có những thực thể tự nhiên và thậm chí là những cộng đồng nhất định từ chối sự biến đổi cưỡng ép. Họ tin vào sự vẹn nguyên của 'vật tính', sống thuận theo tự nhiên mà không truy cầu sức mạnh vượt quá giới hạn bản chất. Tuy nhiên, thông tin về những 'thực thể' hay 'cộng đồng' đó rất hiếm hoi, chỉ là những mảnh vụn rải rác trong các thư tịch bị cấm đoán, ẩn chứa nhiều bí ẩn và ẩn dụ khó giải." Ông khẽ thở dài, dường như cảm thấy gánh nặng của lịch sử và sự khó khăn trong việc vén màn bí mật. "Dường như có một bàn tay vô hình nào đó đã cố tình xóa bỏ những dấu vết này, để 'Đạo Thao Túng' có thể lan tràn mà không gặp phải bất kỳ sự phản kháng nào từ quá khứ."
Tô Lam trầm tư lắng nghe. Nàng đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. "Nếu đúng như vậy, thì những 'điểm neo' đó chính là những 'Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc' mà chúng ta cần tìm kiếm. Không phải là những cá nhân hùng mạnh, mà là những thực thể, những cộng đồng đã giữ vững bản chất của mình. Nhưng... làm sao chúng ta có thể tìm ra chúng giữa một Huyền Vực rộng lớn đã bị tha hóa đến vậy?" Giọng nàng có chút băn khoăn, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.
Lão Khang, lúc này đã đặt chén trà xuống, khẽ mỉm cười. Nụ cười của ông như làn gió xuân, xua tan đi phần nào sự nặng nề trong không khí. "Đôi khi, những bí mật vĩ đại nhất lại nằm ngay dưới chân chúng ta, bị che lấp bởi sự quen thuộc và thiếu để ý." Ông chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự khôn ngoan sâu sắc. "Có lẽ, câu trả lời không ở đâu xa... mà nằm ngay trong lòng đất này, trong những gì đã chứng kiến sự khởi đầu của chính Vô Tính Thành chúng ta." Ánh mắt ông hướng về phía những hàng cây cổ thụ phía xa, nơi những tán lá xanh um ẩn chứa bao điều chưa kể.
Tần Mặc giật mình. Hắn nhìn theo ánh mắt của Lão Khang, rồi quay sang Tô Lam. "Ý ông là... chúng ta nên tìm hiểu về nguồn gốc của Vô Tính Thành?" Tô Lam cất tiếng hỏi, ánh mắt nàng bỗng nhiên bừng sáng. "Chúng ta luôn coi nơi này là một phế địa, một vùng đất bị bỏ quên. Nhưng nếu nó là một 'phản ứng tự nhiên' của Huyền Vực, như Lục Vô Trần đã nói, thì chắc chắn nó phải ẩn chứa những bí mật về sự 'giữ vững vật tính' ban đầu."
Lão Khang không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Ông biết rằng Tần Mặc, với khả năng lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật, sẽ là người duy nhất có thể vén màn bí mật này. Hắn không cần lời giải thích dài dòng, chỉ cần một gợi ý, một hướng đi. Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương của gỗ, của trà, của đất. Trong tâm trí hắn, một tia sáng lóe lên. Vô Tính Thành, quê hương của hắn, nơi mà hắn từng nghĩ là không có gì đặc biệt, không có linh khí, không có khao khát thăng tiên, giờ đây lại hiện lên như một bảo tàng sống, một di sản của sự phản kháng thầm lặng. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng muốn khám phá những ký ức cổ xưa nhất của vùng đất này, để hiểu rõ hơn về bản chất của sự cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Hắc Phong dưới chân hắn khẽ cọ đầu vào b���p chân, như thể cảm nhận được dòng suy nghĩ của chủ nhân, một sự cổ vũ thầm lặng. Tần Mặc mở mắt, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Nếu vậy, chúng ta hãy bắt đầu từ chính nơi này."
Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ cao vút giữa Vô Tính Thành. Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đứng dưới bóng một Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ. Thân cây sần sùi, to lớn đến mức phải cần đến hàng chục người ôm mới xuể, vươn mình lên trời xanh như một tòa tháp sống. Rêu phong và dây leo cổ kính phủ kín thân cây, tạo nên một vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ. Tiếng gió lướt qua những tán lá dày đặc tạo thành một bản nhạc du dương, trầm bổng, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, khiến không gian nơi đây càng thêm trang nghiêm và linh thiêng. Mùi gỗ mục, rêu ẩm, đất tươi và hương cỏ cây hoang dã quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa gần gũi vừa cổ xưa, như thể đang đứng giữa một thời đại đã bị lãng quên.
"Cây thần này đã đứng đây từ hàng ngàn năm, Lão Khang từng nói nó là chứng nhân của nhiều biến cố lịch sử của Vô Tính Thành," Lục Vô Trần khẽ nói, giọng ông có chút kính cẩn. "Nó có thể là một trong những 'vật' cổ xưa nhất còn sót lại giữ vững ý chí ban đầu của mình, không bị lung lay bởi 'Đạo Thao Túng'." Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy hy vọng.
Tô Lam đưa tay chạm nhẹ vào một nhánh cây rủ xuống, cảm nhận sự mát lạnh và sức sống mãnh liệt đang tuôn chảy bên trong. "Em cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần túy... khác hẳn với linh khí trong các tông môn. Nó không hùng vĩ hay cuồng bạo, nhưng lại vô cùng kiên định và bền bỉ, như một dòng suối ngầm chảy mãi không ngừng." Nàng ngước nhìn lên tán lá xanh um, nơi những tia nắng chiều còn sót lại len lỏi qua, tạo thành những đốm sáng lấp lánh.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền mượt mà, đôi mắt đỏ rực thường ngày nay lại dịu đi, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như đang bày tỏ sự đồng tình và sẵn sàng bảo vệ chủ nhân. Nó ngồi xuống cạnh Tần Mặc, mũi hít hà không khí, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến đến gần thân cây, đưa bàn tay khẽ đặt lên lớp vỏ sần sùi, gồ ghề. Cảm giác thô ráp, lạnh lẽo nhưng đầy sức sống truyền qua lòng bàn tay hắn, như chạm vào một trái tim vĩ đại đã đập hàng thiên niên kỷ. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ tâm trí vào khả năng đặc biệt của mình. "Hãy chỉ cho ta thấy... bản chất thật sự của người và của vùng đất này," hắn thì thầm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc, như một lời khẩn cầu từ tận sâu thẳm tâm hồn.
Một luồng năng lượng dịu nhẹ, màu xanh lam nhạt, bắt đầu tỏa ra từ Tần Mặc, bao phủ lấy hắn và lan dần sang thân cây cổ thụ. Luồng sáng ấy không chói lóa, mà mềm mại, huyền ảo, như ánh trăng xuyên qua sương đêm. Tần Mặc cảm thấy ý thức của mình đang được kéo giãn, hòa nhập vào một dòng chảy thời gian vô tận. Hắn không còn là Tần Mặc đứng dưới gốc cây, mà là một phần của dòng chảy ấy, một hạt bụi trong cơn lốc của ký ức. Hắn cảm nhận được sự im lặng sâu thẳm của Cây Thần, một sự im lặng không phải là trống rỗng, mà là sự tĩnh lặng của vạn vật đã thấu hiểu mọi sự biến đổi, mọi thăng trầm của thời gian.
Trong khoảnh khắc đó, ý chí của Cây Thần Cổ Thụ bừng tỉnh, không phải bằng lời nói, mà b���ng những hình ảnh, những cảm xúc, những ký ức được truyền trực tiếp vào tâm trí Tần Mặc, như một dòng suối chảy vào đại dương. Hắn cảm thấy mình đang lặn sâu vào một biển cả của thời gian, nơi những mảnh vỡ của lịch sử đang trôi nổi, chờ được kết nối. Sự kiên định của Cây Thần, ý chí muốn bám rễ sâu vào lòng đất, vươn mình đón nắng mưa, trở thành một chốn nương tựa cho muôn loài, không màng đến những lời dụ dỗ về 'thăng tiên', về việc biến thành linh mộc, thành thần thụ. Nó chỉ muốn là chính nó – một cây cổ thụ, vững vàng và vĩnh cửu.
Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, vẻ mặt đầy chờ đợi và lo lắng. Họ thấy luồng sáng xanh lam bao phủ Tần Mặc ngày càng rõ nét, và cơ thể hắn khẽ rung lên, như đang trải qua một sự biến đổi sâu sắc. Hắc Phong đứng gác, đôi mắt đỏ rực quét khắp xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể làm gián đoạn khoảnh khắc linh thiêng này. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng trái tim đập thình thịch, hòa cùng sự tĩnh lặng đ���n khó tin của khu rừng. Họ biết rằng Tần Mặc đang lặn sâu vào một thế giới mà chỉ hắn mới có thể tiếp cận, một thế giới của 'ý chí tồn tại' và những bí mật đã bị thời gian chôn vùi.
Ý thức Tần Mặc bị cuốn vào một vòng xoáy không gian và thời gian, đột ngột tỉnh lại giữa một cảnh tượng hoang tàn, khắc nghiệt. Hắn thấy mình đang đứng trên một vùng đất cằn cỗi, rộng lớn đến vô tận, nơi những cồn cát vàng óng trải dài đến chân trời, bị gió sa mạc rít gào thổi tung lên thành những cuộn bụi khổng lồ. Đây là Huyền Vực của một quá khứ xa xăm, trước khi Vô Tính Thành được hình thành, nơi mà sự sống dường như chỉ là một khái niệm xa xỉ. Tiếng gió rít qua những khe đá và các công trình đổ nát, những di tích của một nền văn minh cổ xưa đã bị lãng quên, tạo ra những âm thanh u ám, ai oán, như lời than khóc của một thế giới đang hấp hối. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc hằn sâu vào khứu giác Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy cổ họng khô khốc.
Đây chính là Huyền Vực đang dần bị tha hóa bởi 'Đạo Thao Túng', Tần Mặc nhận ra. Hắn thấy những luồng linh lực hỗn loạn, bị bẻ cong và vặn vẹo, kéo vạn vật vào một vòng xoáy truy cầu sức mạnh mù quáng. Những thanh kiếm khao khát chém nát trời đất, những con thú muốn biến mình thành thần thú viễn cổ, những ngọn núi muốn hóa thành linh sơn bất tử. Tất cả đều bị ám ảnh bởi một ý niệm duy nhất: thăng tiên. Nhưng sự thăng tiên đó không phải là sự phát triển tự nhiên, mà là một sự biến đổi cưỡng ép, tha hóa bản chất cốt lõi của chúng.
Trong cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng đó, Tần Mặc nhìn thấy một điều kỳ diệu. Giữa hoang mạc cằn cỗi, nơi sự sống đang dần lụi tàn, có một nhóm nhỏ con người, vẻ ngoài bình dị, áo quần bằng vải thô mộc mạc, không hề có chút hào quang của tu sĩ. Họ không truy cầu linh lực, không tranh giành thiên tài địa bảo. Họ chỉ đơn giản là sống, vun trồng, gieo hạt, và bảo vệ những gì họ yêu quý. Cạnh họ là một vài thực thể tự nhiên, không chịu khuất phục trước cơn bão của 'Đạo Thao Túng'. Tần M���c nhìn thấy một ngọn núi đang hình thành, không phải là một đỉnh núi hùng vĩ mọc thẳng lên trời, mà là một Thạch Trụ non trẻ, với dáng vẻ vững chãi, kiên định. Nó không khao khát biến thành linh sơn, không muốn vươn tới Cửu Thiên. Ý chí của nó là trở thành một ngọn núi, một chốn nương tựa, một biểu tượng của sự bền bỉ.
"Đây là... sự khởi đầu của tất cả sao? Sự phản kháng tự nhiên của Huyền Vực?" Tần Mặc thốt lên trong tâm trí, một cảm giác vỡ òa ập đến. Hắn nhìn thấy những người dân ấy, với đôi tay chai sạn và ánh mắt kiên nghị, cùng với Thạch Trụ và những thực thể tự nhiên khác, dùng ý chí thuần túy của mình để tạo ra một vùng đất mới. Họ không xây dựng thành trì đồ sộ, không lập nên tông môn lừng lẫy. Họ chỉ đơn giản là tạo ra một không gian, nơi 'vật tính' được giữ nguyên, nơi mỗi vật thể có quyền được là chính nó.
Hắn cảm nhận được ý niệm sâu sắc từ Thạch Trụ, một ý niệm không lời nhưng vang vọng mạnh mẽ: "Ta... là núi. Không cần trở thành thần. Chỉ cần vững vàng." Ý chí của Thạch Trụ không phải là sự yếu đuối hay thiếu tham vọng, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự kiên định đến tận cùng trong bản chất của mình. Nó không bị mê hoặc bởi những lời hứa hão huyền về sức mạnh và quyền năng.
Và từ những người dân bình dị ấy, Tần Mặc cũng nghe thấy một ý niệm chung, một khao khát giản đơn nhưng vô cùng mạnh mẽ: "Chúng ta... chỉ muốn bình yên. Được là chính mình." Họ không muốn trở thành tu sĩ mạnh mẽ, không muốn phi thăng thành tiên. Họ chỉ muốn sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng trọn vẹn, được hòa mình vào thiên nhiên, được yêu thương và bảo vệ những người thân yêu. Họ không chạy trốn khỏi cuộc sống, mà là lựa chọn sống một cách chân thật nhất.
Tần Mặc đứng giữa cảnh tượng hỗn loạn và bình yên đan xen đó, như một người quan sát vô hình. Hắn thấy cách những ý chí kiên định này, tuy nhỏ bé nhưng lại mạnh mẽ vô cùng, đã dần dần thay đổi cảnh quan xung quanh. Vùng đất cằn cỗi dần trở nên xanh tươi, những con suối nhỏ bắt đầu chảy, những cây cối non nớt vươn mình đón nắng. Đó chính là những viên gạch đầu tiên, những hạt mầm đầu tiên xây nên Vô Tính Thành – một vùng đất được tạo ra từ sự phản kháng thầm lặng, từ ý chí không bị tha hóa.
Hắn nhận ra rằng Vô Tính Thành không phải là một phế địa, mà là một biểu tượng sống, một bằng chứng hùng hồn cho việc 'vật tính' có thể được giữ vững, ngay cả khi cả Huyền Vực đang quay cuồng trong cơn mê của 'Đạo Thao Túng'. Những 'Thủ Hộ Giả' đầu tiên không phải là những chiến binh oai hùng, mà là những người bình dị, những thực thể tự nhiên đã dám lựa chọn con đường khác biệt, dám sống đúng với bản chất của mình. Ký ức này, chân lý này, đã củng cố niềm tin trong Tần Mặc, cho hắn thấy rằng con đường hắn đang đi không phải là độc hành, mà đã có tiền lệ trong lịch sử Huyền Vực, một tiền lệ đầy sức mạnh và ý nghĩa. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự quyết tâm sắt đá dâng trào trong huyết quản.
Tần Mặc giật mình tỉnh lại từ thị kiến, mồ hôi đầm đìa trên trán, nhưng ánh mắt hắn lại bừng sáng l��� thường, như vừa tìm thấy một kho báu vô giá. Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi khu rừng bằng một màu bạc huyền ảo, và không khí về đêm đã trở nên se lạnh bởi sương đêm giăng mắc. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ vẫn đều đặn, như lời thì thầm của thời gian.
Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức tiến đến, vẻ mặt đầy lo lắng xen lẫn tò mò. "Tần Mặc, ngươi không sao chứ?" Tô Lam hỏi, bàn tay khẽ chạm vào vai hắn, cảm nhận sự run rẩy nhẹ.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại tâm trí sau chuyến du hành xuyên thời gian đầy choáng ngợp. Hắn nhìn hai người đồng hành, rồi khẽ lắc đầu. "Ta không sao. Mà ngược lại, ta đã thấy được điều vĩ đại hơn bất kỳ sức mạnh nào." Giọng hắn khàn khàn, nhưng tràn đầy cảm xúc. "Ta đã thấy... Vô Tính Thành không phải là ngẫu nhiên. Nó là một phản ứng. Một lời tuyên ngôn của Huyền Vực chống lại sự tha hóa."
Hắn bắt đầu kể lại những gì mình đã chứng kiến, từ cảnh tượng Huyền Vực chìm trong hỗn loạn của 'Đạo Thao Túng', cho đến sự xuất hiện của những người dân bình dị và Thạch Trụ non trẻ, những kẻ đã kiên định giữ vững 'vật tính' của mình. Hắn mô tả cách họ, bằng ý chí thuần túy, đã kiến tạo nên một vùng đất của sự bình yên, nơi vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải 'thăng cấp' hay 'thăng tiên'.
"Những 'Thủ Hộ Giả' đầu tiên không phải là những kẻ mạnh mẽ nhất, mà là những kẻ kiên định nhất," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn rực sáng. "Họ không chiến đấu bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lựa chọn, bằng lòng tự nguyện giữ gìn bản chất. Vô Tính Thành là di sản sống của họ, là minh chứng cho một con đường khác, một con đường cân bằng."
Tô Lam lắng nghe từng lời của Tần Mặc, ánh mắt nàng dần dần bừng lên sự thấu hiểu. "Vậy những 'thực thể giữ vững vật tính' mà chúng ta tìm kiếm... chính là những gì đã tạo nên nơi này sao? Không phải là những cá nhân vĩ đại trong truyền thuyết, mà là những vật thể, những con người, những sinh linh đã từ chối sự tha hóa?"
"Chính xác," Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt ��ng giờ đây đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự tinh anh và hy vọng. "Không phải tìm kiếm sức mạnh, mà là tìm kiếm sự kiên định trong bản chất. Vô Tính Thành chính là một 'điểm neo' của 'vật tính' nguyên thủy, một pháo đài của ý chí thuần túy, được dựng nên từ chính phản ứng của Huyền Vực trước 'Đạo Thao Túng' đã tồn tại từ thuở sơ khai." Ông chỉ vào cuộn da cũ kỹ mà ông luôn mang theo, như thể nó cũng vừa được tiếp thêm một ý nghĩa mới. "Những gì ta đã nghi ngờ, những mảnh ghép rời rạc trong các thư tịch cổ, giờ đây đã được kết nối một cách hoàn hảo."
Tần Mặc đứng dậy, cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản, không phải là linh lực, mà là sức mạnh của niềm tin và mục đích. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm đầy sao, nơi ánh trăng vẫn soi tỏ. "Và chúng ta... cũng sẽ là những 'Thủ Hộ Giả' như họ, không phải bằng cách chiến đấu mù quáng, mà bằng cách thức tỉnh ý chí tồn tại chân chính của vạn vật." Hắn vuốt ve đầu Hắc Phong, con sói khổng lồ khẽ dụi đầu vào tay hắn, như một sự khẳng định tuyệt đối.
"Vô Tính Thành không phải là duy nhất," Tần Mặc nói tiếp, một tia sáng lóe lên trong mắt. "Nếu Huyền Vực có thể tạo ra một 'phản ứng' như thế này ở đây, thì chắc chắn phải có những 'điểm neo' khác của 'vật tính' nguyên thủy trên khắp Huyền Vực, những nơi mà Tần Mặc và liên minh sẽ phải tìm kiếm. Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là 'chữa lành' Huyền Vực, đánh thức những ý chí tồn tại đã ngủ quên hoặc bị lãng quên. Bản chất thực sự của 'Đạo Thao Túng' và Thiên Diệu Tôn Giả có thể còn sâu xa và cổ xưa hơn nhiều so với những gì chúng ta đã biết, có thể liên quan đến cả sự hình thành của thế giới này. Nhưng giờ đây, chúng ta đã có một khởi đầu. Chúng ta đã có một bản đồ."
Tô Lam và Lục Vô Trần cũng gật đầu, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng giờ đây, họ không còn bước đi trong bóng tối của sự mơ hồ. Họ đã tìm thấy một chân lý, một con đường rõ ràng hơn bao giờ hết, một con đường được soi sáng bởi những ký ức cổ xưa nhất của Vô Tính Thành, bởi ý chí kiên định của những người đã dám chọn sự bình yên thay vì quyền năng. Họ sẽ là những người gieo mầm hy vọng, gieo mầm tự do, để Huyền Vực có thể tìm lại sự cân bằng đã mất.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.