Vạn vật không lên tiên - Chương 785: Bản Chất và Khát Vọng: Đối Thoại Với Linh Hồn Cố Thành
Mây đen đã che kín hoàn toàn bầu trời, chỉ còn lại ánh chớp yếu ớt xa xa, và tiếng sấm rền vang như lời cảnh báo từ thiên địa. Liên minh đã có được những thông tin cần thiết. Tình hình Thiết Giáp Thành nguy cấp hơn họ tưởng, không chỉ bị vây hãm từ bên ngoài, mà còn bị gặm nhấm từ bên trong bởi những lời cám dỗ và sự chia rẽ. Thiết Giáp Thành Linh đang ở điểm giới hạn, và Tần Mặc biết rằng, chỉ một hành động sai lầm nhỏ cũng có thể đẩy nó vào vực thẳm của sự tha hóa vĩnh viễn. Cuộc đối đầu không chỉ là sức mạnh, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của triết lý, của "ý chí tồn tại".
***
Tiếng gió rít thê lương qua các khe hở của kiến trúc khổng lồ như tiếng than thở của cố thành. Sau khi tiếp nhận những thông tin cấp bách, Tần Mặc và liên minh được Thủ Vệ trưởng Long Hổ cùng Thiết Giáp Phụ Tá dẫn sâu vào lòng Thiết Giáp Thành. Bước chân họ vang vọng trên những phiến đá cổ kính, dưới ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc treo dọc hành lang, xuyên qua những đường hầm tối tăm và uốn lượn như mê cung. Mùi sắt nồng nặc hòa lẫn với mùi than cháy từ các lò rèn vọng lại, cùng với mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa, tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn ở sâu dưới lòng đất, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập khuất nẻo, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tất cả đều bị bóp nghẹt bởi sự vĩ đại và trầm mặc của thành trì, chỉ còn lại những âm thanh xa xăm, vang vọng, như nhịp đập của một trái tim đang kiệt sức.
Cuối cùng, họ đặt chân đến một đại sảnh bí mật, nằm sâu dưới trung tâm phòng ngự của thành phố. Nơi đây khác hẳn với sự ồn ào bên ngoài. Đại sảnh rộng lớn, được bao phủ bởi những phù văn cổ xưa khắc chìm vào đá, ánh sáng từ các tinh thạch khảm trên vách đá phát ra mờ ảo, huyền hoặc, tạo nên một không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy áp lực. Mỗi phù văn như một con mắt vô hình, quan sát mọi hành động, mọi ý niệm. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí cổ xưa cuộn trào trong không gian, như một dòng sông ngầm chảy xiết, mang theo cả sự kiên cường lẫn nỗi sợ hãi đã tích tụ hàng ngàn năm. Hắc Phong, chú sói đen khổng lồ, điềm nhiên theo sau Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những phù văn, đôi tai khẽ giật giật, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất trong luồng linh khí.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, và khuôn mặt nghiêm nghị hằn sâu vết sẹo, bước lên trước, giọng y vang vọng trong không gian tĩnh mịch: "Thành chủ, Tần Mặc và các vị hiệp sĩ đã đến. Họ mang theo hy vọng mà chúng ta đang tìm kiếm." Giọng y không còn sự tuyệt vọng như trước, nhưng thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, trộn lẫn với sự mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy.
Thiết Giáp Phụ Tá, người lính mặc áo giáp nhẹ với vẻ mặt căng thẳng, cung kính cúi đầu: "Mọi việc đã được chuẩn bị theo yêu cầu của Ngài, Tinh Thần." Lời y nói ra, cả không gian dường như rung lên khe khẽ, đáp lại một cách vô hình.
Tần Mặc im lặng quan sát, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên s�� quan sát tinh tế. Hắn không nói gì, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào việc cảm nhận. Hắn cảm nhận rõ ràng sự dao động mãnh liệt trong ý chí của Thành Linh – một sự kết hợp kỳ lạ giữa kim loại lạnh lẽo và nỗi sợ hãi run rẩy, giữa khát khao tồn tại và nỗi ám ảnh về sự biến đổi. Nó giống như một khối sắt khổng lồ, vừa vững chãi đến không thể lay chuyển, vừa mong manh như thủy tinh, đang đứng trên bờ vực của sự tan vỡ. Những phù văn trên tường như đang thở, phập phồng theo từng nhịp đập của ý chí vô hình ấy. Tần Mặc hiểu rằng, đây không chỉ là một tòa thành, mà là một sinh mệnh vĩ đại, đang đối mặt với thử thách sinh tử, không thể nào tránh khỏi. Tô Lam đứng bên cạnh, nàng cũng cảm nhận được áp lực vô hình bao trùm, nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng góc khuất, như thể đang tìm kiếm một kẻ thù hữu hình, nhưng thứ nàng cảm nhận được lại là một nỗi đau vô hình, sâu thẳm. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám, ông thở dài một tiếng thật khẽ, như than cho số phận của cố thành. Cổ Kiếm Hồn, mặc dù không hiện hình, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được luồng ý niệm sắc bén của nó đang tập trung cao độ, như đang lắng nghe một bản trường ca bi tráng.
***
Trong đại sảnh tĩnh lặng, tiếng gió rít như than thở bên ngoài các bức tường đá dày đặc, tiếng kim loại ngân vọng nhẹ nhàng từ xa. Nửa đêm, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, nơi đây lại là tâm điểm của một cuộc đối đầu vô hình. Ánh sáng từ các tinh thạch mờ ảo bắt đầu tụ lại, không phải ở một điểm cố định, mà là trong một không gian ba chiều rộng lớn ngay giữa đại sảnh. Từ hư vô, một luồng ánh sáng kim loại lạnh lẽo ngưng tụ, dần hình thành một 'Thiết Giáp Tinh Thần' bán trong suốt. Nó không phải là một sinh vật hữu hình, mà là một biểu hiện của ý chí, cao lớn và uy nghi, mang hình dáng một chiến binh cổ xưa, được tạo thành từ những khối đá và kim loại của chính thành trì. Áo giáp của nó lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, nhưng đôi mắt, nơi mà lẽ ra phải ánh lên sự kiên cường của một vị thủ hộ, lại hiện lên sự mệt mỏi và tuyệt vọng sâu sắc. Nó không có giọng nói hữu hình, không phát ra âm thanh, nhưng 'ý niệm' của nó truyền thẳng vào tâm trí mọi người, đặc biệt là Tần Mặc, rõ ràng và đầy bi thương.
*“Các ngươi đã đến. Nhưng liệu có thể mang lại thứ ta cần, hay chỉ là một lời hứa hẹn hão huyền khác?”* Ý niệm đầu tiên vang vọng trong tâm trí mọi người, không phải là câu hỏi, mà là một tiếng thở dài vô hình, mang theo sự hoài nghi và cay đắng đã tích tụ qua bao ngày tháng. Hình dáng bán trong suốt của Thiết Giáp Tinh Thần khẽ rung động, như một ảo ảnh lung lay trong gió.
Tô Lam, nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng này một cách rõ ràng nhất, nàng siết chặt tay, nội tâm thầm nhủ: *Nỗi tuyệt vọng này... nó còn mạnh mẽ hơn ta tưởng.* Nàng đã từng chứng kiến nhiều sinh linh lâm vào bước đường cùng, nhưng hiếm khi thấy một thực thể vĩ đại như một cố thành lại mang trong mình nỗi bi ai đến vậy.
Thiết Giáp Tinh Thần không đợi câu trả lời, ý niệm của nó tiếp tục tuôn trào, như một dòng sông ký ức và nỗi đau. *“Thời gian không còn nhiều. Các tu sĩ đang chờ đợi. Họ hứa hẹn sức mạnh, sự bất diệt... biến ta thành một pháo đài sống, một lá chắn không thể xuyên thủng. Họ nói, chỉ có 'thăng cấp' mới có thể cứu lấy những linh hồn đang trú ngụ trong ta, cứu lấy những mảnh đời yếu ớt đang bám víu vào ta.”* Hình ảnh những con người nhỏ bé, những lò rèn rực lửa, những binh lính đang chiến đấu bảo vệ thành trì chợt lóe lên trong ý niệm của nó, như những mảnh ký ức vỡ vụn. *“Nhưng cái giá phải trả... là sự biến đổi vĩnh viễn, trở thành một cỗ máy chiến tranh vô tri, một công cụ không còn ý chí, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh. Ta không muốn mất đi tiếng cười của trẻ thơ, tiếng búa rèn hòa nhịp, tiếng chim hót trên những mái nhà. Ta không muốn mất đi ‘linh hồn’ của chính mình, thứ đã được tạo nên từ biết bao nhiêu thế hệ, từ biết bao nhiêu giấc mơ và hy vọng.”*
Đôi mắt vô hình của Thiết Giáp Tinh Thần, mặc dù không có thực thể, vẫn như đang nhìn thẳng vào Tần Mặc, chất chứa một câu hỏi thống thiết: *“Liệu có con đư���ng nào khác để bảo vệ con dân của ta, mà không phải mất đi chính mình? Liệu có con đường nào mà ta vẫn có thể là Thiết Giáp Thành, nhưng đủ mạnh mẽ để chống lại những kẻ muốn nuốt chửng ta, muốn biến ta thành một thứ mà ta không còn nhận ra?”*
Nỗi sợ hãi và sự giằng xé của Thành Linh lan tỏa khắp đại sảnh, khiến không khí trở nên đặc quánh. Lục Vô Trần nhắm mắt, khuôn mặt khắc khổ của ông lộ rõ vẻ đau đớn. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều sinh linh đã mất đi bản chất của mình trong cuộc truy cầu sức mạnh. Cổ Kiếm Hồn, mặc dù vẫn im lặng, nhưng một luồng ý niệm sắc bén, tràn đầy sự đồng cảm và phẫn nộ, lướt qua tâm trí Tần Mặc. Nó hiểu rõ nỗi đau của một "vật" khi bị cưỡng ép thay đổi, bị biến thành một công cụ không còn ý chí.
Tần Mặc lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt hắn kiên định, không hề dao động trước nỗi tuyệt vọng của Thành Linh. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một cuộc đối thoại bình thường, mà là một cuộc chạm trán giữa những ý chí, giữa những triết lý sống còn. Thiết Giáp Thành Linh không cần những lời hứa hẹn suông, nó cần một con đường, một niềm tin có thể cứu rỗi nó khỏi vực thẳm của sự lựa chọn đau đớn. Hắn cảm nhận được rằng Thành Linh đang đứng ở ngã ba đường, và quyết định của nó sẽ định đoạt số phận của hàng triệu sinh linh đang nương tựa vào nó.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn đang chật vật xuyên qua lớp mây đen dày đặc ngoài kia, thắp lên một chút ánh sáng yếu ớt trên các đỉnh tháp của Thiết Giáp Thành, trong đại sảnh bí mật dưới lòng đất, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và trầm lắng. Tiếng gió lướt qua các bức tường đá, mang theo hơi lạnh của kim loại và mùi đất cổ xưa, như một khúc ca bi tráng. Tần Mặc bước lên phía trước, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt đen láy sâu thẳm đối diện trực tiếp với Thiết Giáp Tinh Thần đang rung động. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay hứa hẹn suông, giọng hắn bình thản nhưng lại ẩn chứa một sức nặng khó tả, từng lời nói đều có trọng lượng riêng, chạm vào tận cùng nỗi sợ hãi của Thành Linh.
"Ngài sợ hãi điều gì nhất, Thành Linh?" Tần Mặc hỏi, ánh mắt hắn không hề né tránh, mà xuyên thẳng qua hình dáng bán trong suốt của chiến binh khổng lồ. "Mất đi sức mạnh, hay mất đi chính bản thân mình, mất đi linh hồn của thành phố này?"
Ý niệm của Thành Linh chấn động dữ dội. Câu hỏi của Tần Mặc như một mũi kim châm vào vết thương sâu thẳm nhất, nơi ẩn chứa nỗi lo sợ lớn nhất của nó. Hình dáng Thiết Giáp Tinh Thần rung lên bần bật, những ánh sáng tinh thạch trên cơ thể nó nhấp nháy liên hồi, như thể nó đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Nó đã từng nghĩ rằng sợ hãi nhất là mất đi khả năng bảo vệ, nhưng giờ đây, câu hỏi của Tần Mặc lại khiến nó nhận ra một nỗi sợ hãi khác, còn sâu xa hơn: nỗi sợ hãi về sự biến mất của chính nó, của bản chất vốn có.
"Sức mạnh có thể đến từ sự thay đổi," Tần Mặc tiếp lời, giọng hắn vẫn giữ sự bình thản, nhưng mỗi từ lại như một dòng suối mát lành thấm vào tâm trí đang khô cằn của Thành Linh. "Nhưng sự bền vững lại đến từ việc giữ gìn bản chất. Một thanh kiếm mạnh mẽ nhất không phải là thanh kiếm thăng tiên, mà là thanh kiếm hiểu rõ mục đích của mình: để bảo vệ, chứ không phải để hủy diệt bản thân nó."
Khi Tần Mặc nói đến "thanh kiếm", Cổ Kiếm Hồn, lặng lẽ bên cạnh Tần Mặc, dường như cũng phát ra một rung động nhẹ thông qua Vô Danh Kiếm. Một luồng ý niệm sắc bén, kiên định chợt lướt qua tâm trí mọi người, như một minh chứng sống cho lời nói của Tần Mặc. Nó từng là một thanh kiếm khao khát sức mạnh tột cùng, nhưng sau cùng, nó đã nhận ra giá trị thực sự không nằm ở sự "thăng cấp" mà ở ý chí kiên định và bản chất không đổi.
"Thiết Giáp Thành được hình thành từ ý chí của những con người cần một nơi trú ẩn, một pháo đài để bảo vệ họ khỏi phong ba bão táp của thế giới," Tần Mặc tiếp tục, hắn vẽ ra một viễn cảnh khác, không phải là lời hứa hẹn, mà là một sự gợi mở. "Ngài không cần phải trở thành một thứ khác để mạnh mẽ. Ngài đã mạnh mẽ rồi, bởi vì ngài là Thiết Giáp Thành, là hiện thân của sự kiên cường và lòng dũng cảm. Việc 'thăng cấp' cưỡng ép, những lời hứa hẹn về sức mạnh tuyệt đối mà các tu sĩ đó đưa ra, chỉ là một lời hứa hẹn rỗng tuếch. Nó chỉ biến ngài thành một công cụ, một thứ vô tri, một pháo đài không còn ý chí, thay vì một cố thành có linh hồn, có thể cảm nhận được nỗi đau và niềm vui của những người nương náu trong mình."
Tần Mặc dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào ý niệm của Thành Linh. Tô Lam và Lục Vô Trần lắng nghe, đôi mắt họ phản chiếu sự thấu hiểu mới mẻ. Những gì Tần Mặc nói không chỉ dành cho Thành Linh, mà còn dành cho chính họ, những người đã từng bị ám ảnh bởi con đường "thăng tiên", bởi khát vọng vượt lên trên mọi giới hạn. Họ bắt đầu nghiền ngẫm sâu hơn về triết lý của Tần Mặc, về giá trị của sự "cân bằng bản chất", về việc tìm thấy sức mạnh trong chính mình mà không cần phải chạy theo những lời hứa hẹn hão huyền.
"Con đường của ta," Tần Mặc nói tiếp, ánh mắt hắn ánh lên một tia hy vọng, "là tìm cách để ngài vừa là một cố thành vững chãi, vừa giữ được linh hồn sống động, bảo vệ con dân theo cách của ngài, chứ không phải theo cách của kẻ khác. Là để ngài có thể lựa chọn, có thể là chính mình, và vẫn đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thử thách. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự dũng cảm tối thượng."
Hình dáng bán trong suốt của Thiết Giáp Tinh Thần rung động dữ dội hơn bao giờ hết. Những ánh sáng tinh thạch trên cơ thể nó lập lòe như hàng ngàn vì sao đang bùng cháy rồi vụt tắt. Ý niệm của nó hỗn loạn, giằng xé giữa nỗi sợ hãi đã ăn sâu và tia hy vọng mong manh mà Tần Mặc vừa thắp lên. Nó đã từng nghĩ rằng chỉ có một con đường, một lựa chọn duy nhất. Nhưng lời nói của Tần Mặc, không phải là một mệnh lệnh, không phải là một sự cám dỗ, mà là một sự tôn trọng sâu sắc đối với "ý chí tồn tại" của nó, đã mở ra một cánh cửa mà nó chưa từng dám nghĩ tới. Một con đường cân bằng, nơi sức mạnh và bản chất có thể cùng tồn tại, nơi nó không cần phải đánh đổi linh hồn để bảo vệ những gì nó trân quý. Tuyệt vọng vẫn còn đó, hoang mang vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, một hạt mầm hy vọng đã nảy nở, một câu hỏi mới đã được đặt ra: *Liệu ta có thể thực sự lựa chọn?*
Mây đen bên ngoài vẫn còn vần vũ, nhưng một tia sáng yếu ớt của bình minh đã thực sự xuyên qua, đổ xuống một mảng nhỏ trên các bức tường thành đá, mang theo lời hứa hẹn của một ngày mới, và một cuộc chiến mới, không chỉ là của thể xác, mà là của ý chí và niềm tin.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.