Vạn vật không lên tiên - Chương 805: Thiết Giáp Thành Linh: Lựa Chọn Giữa Vỏ Bọc Và Linh Hồn
Ánh sáng của Thiết Giáp Tinh Thần rung động mạnh mẽ. Ánh sáng của nó bùng lên, rồi dịu xuống, dần dần trở nên ổn định hơn, nhưng với một sắc thái ấm áp hơn, sâu sắc hơn. Nó đã từng khát khao 'thăng cấp', trở thành một thực thể vô tri, bất hoại, để có thể bảo vệ vĩnh viễn. Nhưng giờ đây, nó hiểu rằng, sự bảo vệ chân chính không phải là sự bất hoại, mà là sự sống. Nó bắt đầu chấp nhận rằng sự yếu đuối của những người dân, những cảm xúc của họ, lại chính là nguồn sức mạnh vô tận, nguồn sống cho chính nó. Trong khoảng khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong 'ý chí tồn tại' của Thành Linh. Một sự dao động đã được giải tỏa, một nhận thức mới đã được khai mở. Thiết Giáp Thành Linh không còn chỉ là một pháo đài vật chất, nó đã bắt đầu trở thành một 'linh hồn' biết yêu thương, biết bảo vệ, và biết đồng cảm. Con đường cân bằng bản chất mà Tần Mặc đang theo đuổi đã tìm thấy một minh chứng sống động khác, một sự 'thức tỉnh' vĩ đại hơn bất kỳ sự thăng hoa cưỡng ép nào. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ hiểu được điều này. Hắn sẽ chỉ thấy một pháo đài kiên cường hơn, một đối thủ khó nhằn hơn. Nhưng Tần Mặc biết, Thiết Giáp Thành giờ đây đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, không phải vì nó đã trở nên bất hoại, mà vì nó đã tìm thấy 'linh hồn' của chính mình. Cuộc đối đầu lớn hơn đang đến, nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có một thành trì, không chỉ bằng đá và sắt, mà bằng ý chí sống mãnh liệt của vạn vật.
***
Sáng sớm hôm sau, một luồng không khí trong lành, mát mẻ tràn ngập Thiết Giáp Thành sau một đêm mưa nhẹ. Những giọt sương đêm còn đọng trên từng kẽ đá, từng tán lá cây hiếm hoi trong thành, phản chiếu ánh bình minh đầu tiên như muôn vàn tinh tú nhỏ bé. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong bước vào Tàng Khí Các – trái tim ẩn mình của thành trì, nơi tụ hội những vật phẩm linh khí và cũng là nơi cất giữ Cổ Kiếm Hồn.
Tàng Khí Các là một tòa ki��n trúc kiên cố, được xây bằng đá xám khổng lồ, sừng sững và trầm mặc. Bên trong, không gian rộng lớn và tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió nhẹ rít qua những khe hở cao vút, tạo nên một âm thanh mơ hồ, như lời thì thầm của thời gian. Những giá treo vũ khí bằng kim loại đen bóng, những tủ kính trưng bày pháp bảo cổ xưa xếp đặt ngay ngắn, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những viên dạ minh châu gắn trên trần. Một mùi hương đặc trưng của sắt, dầu bảo quản và linh khí cổ xưa quẩn quanh trong không khí, mang theo vẻ trang trọng và lạnh lẽo đặc trưng của kim loại, nhưng cũng ẩn chứa một nguồn năng lượng dồi dào.
Thiết Giáp Tinh Thần, hiện thân ý chí của Thành Linh, đã chờ sẵn ở trung tâm đại sảnh. Nó không còn chỉ là một luồng sáng yếu ớt, mà đã có hình thái rõ ràng hơn, dù vẫn mờ ảo và lung linh. Ánh sáng kim loại của nó chập chờn, bập bùng như một ngọn lửa nhỏ đang đấu tranh với chính nó, nhưng cũng mang một vẻ định thần hơn sau cuộc đối thoại đêm qua. Cổ Kiếm Hồn, giờ đã được Tần Mặc tự tay đặt lên một kệ đá cao gần đó, n��m im lìm trong vỏ kiếm cổ kính của nó. Dù không phát ra ánh sáng chói lọi, nhưng một luồng ý chí sắc bén, trầm ổn vẫn âm thầm tỏa ra, như một vị lão giả đang lắng nghe và thấu hiểu mọi sự.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ rực quét một vòng quanh Tàng Khí Các, rồi nó trung thành ngồi xuống phía sau Tần Mặc, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối của căn phòng. Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng tập trung hoàn toàn vào Thiết Giáp Tinh Thần, trên khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ suy tư. Nàng vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông như một phần kéo dài của sự thanh thoát và kiên định nơi nàng.
Lục Vô Trần thì đứng hơi xa hơn một chút, đôi vai gầy gò hơi chùng xuống. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào ánh sáng của Thiết Giáp Tinh Thần, như đang nhìn thấy chính mình trong quá khứ. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi môi y, mang theo sự mệt mỏi và hoài nghi đã ăn sâu vào tâm hồn. Y hiểu rõ sự đấu tranh nội tâm mà Thiết Giáp Thành Linh đang phải trải qua, bởi y cũng đã từng lạc lối trong khát vọng "thăng cấp" đến mức suýt đánh mất bản ngã của chính mình.
Tần Mặc bước đến gần Thiết Giáp Tinh Thần, vẻ mặt hắn bình tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu. Hắn không vội vàng, để cho sự tĩnh lặng của Tàng Khí Các bao trùm lấy mọi người, và để cho Thành Linh có thêm thời gian để tự mình suy ngẫm.
"Ngươi đã thấy sự kiên cường của người dân, và sự hy sinh của Mộc Thạch," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian. "Ngươi cũng đã cảm nhận ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Sức mạnh không chỉ đến từ sự bất hoại của vật chất, mà còn đến từ sự kiên cường của ý chí, từ sự sống và khả năng phục hồi. Đó là thứ mà các thế lực bên ngoài không thể thấu hiểu."
Thiết Giáp Tinh Thần lơ lửng, ánh sáng của nó chập chờn hơn, như thể mỗi lời của Tần Mặc đều chạm đến một vết thương sâu kín trong nó. Giọng nói của Thành Linh vang lên trong tâm trí Tần M���c, không còn là những mệnh lệnh hùng hồn, mà là những lời thì thầm đầy dao động, mang theo một nỗi sợ hãi cố hữu.
"Nhưng nếu không 'thăng cấp', không trở nên vô tri, chúng ta sẽ mãi mãi yếu ớt trước những kẻ mạnh," Thiết Giáp Tinh Thần đáp lại, ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc đầy bối rối. "Sức mạnh đó... là sự bảo vệ duy nhất mà ta từng biết, là con đường duy nhất để trường tồn. Nếu ta cứ mãi là một thành trì với những cảm xúc, những sinh linh yếu ớt này, ta sẽ lại bị phá hủy, như những lần trước đó."
Tần Mặc khẽ gật đầu, hiểu rõ nỗi sợ hãi đó. "Ngươi nói đúng. Sức mạnh là cần thiết để bảo vệ. Nhưng sức mạnh có thể có nhiều hình thái. Ngươi đã chứng kiến Mộc Thạch hy sinh, nhưng ý chí của nó vẫn còn đó, là một phần của ngươi, của thành này. Ngươi đã thấy Cổ Kiếm Hồn, một thanh kiếm từng khao khát chém phá mọi thứ, nhưng giờ đây nó đã chọn bảo vệ. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh khác, một sức mạnh của sự lựa chọn, của ý chí và lòng đồng cảm."
Hắn đưa mắt nhìn sang Cổ Kiếm Hồn, dường như muốn nói rằng, thanh kiếm đó không hề mất đi sự sắc bén hay uy lực, mà nó đã tìm thấy một mục đích cao cả hơn, một 'vật tính' mới không hề đánh mất bản chất mà còn nâng tầm nó.
Lục Vô Trần khẽ tiến lại gần hơn, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mặc. Y đã nghe những lời tương tự trong những lần đối thoại trước đây, nhưng mỗi lần nghe lại, chúng lại khoét sâu hơn vào tâm can y. Y đã từng là một tu sĩ mạnh mẽ, khao khát thăng tiến, khao khát đạt đến cảnh giới vô thượng. Nhưng con đường đó đã khiến y đánh mất quá nhiều, đánh mất đi chính con người mình, đánh mất đi những cảm xúc, những gắn bó. Giờ đây, y như một cái bóng mờ nhạt, một minh chứng sống động cho cái giá của sự "thăng cấp" cực đoan.
Tô Lam vẫn im lặng, nhưng đôi mắt nàng không rời khỏi Tần Mặc, như muốn ghi nhớ từng lời hắn nói, từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn. Nàng cũng đang suy ngẫm về những gì Tần Mặc đang cố gắng truyền tải. Triết lý của hắn không chỉ dành cho vạn vật, mà còn dành cho chính những tu sĩ như nàng, những người đã quen với việc truy cầu sức mạnh mà đôi khi quên đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
"Sự bất hoại, sự vô tri... đó có phải là điều ngươi thực sự muốn không?" Tần Mặc tiếp tục, giọng nói của hắn nhẹ nhàng nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. "Khi ngươi trở thành một pháo đài chỉ biết phòng thủ, một khối kim loại không còn cảm xúc, không còn nhận thức, thì ngươi còn gì để bảo vệ? Ngươi bảo vệ một cái vỏ trống rỗng sao? Hay ngươi bảo vệ chính bản thân mình, một bản thể đã tự mình đánh mất đi 'linh hồn' của nó?"
Thiết Giáp Tinh Thần rung lên dữ dội. Ánh sáng của nó phập phù như ngọn nến trước gió, biểu lộ sự đấu tranh nội tâm mãnh liệt. Những lời của Tần Mặc không chỉ là lý lẽ, mà là một lời thức tỉnh, chạm đến bản chất sâu thẳm nhất của nó. Nó đã từng nghĩ rằng "thăng cấp" là con đường duy nhất, nhưng giờ đây, nó đang đứng trước một lựa chọn khó khăn hơn rất nhiều: giữa sự an toàn giả tạo của việc từ bỏ bản thân, và sự mạnh mẽ thật sự của vi��c chấp nhận chính mình, với tất cả những sự sống và cảm xúc đi kèm.
***
Để Thành Linh có một góc nhìn rộng lớn hơn, Tần Mặc đã dẫn mọi người đến Cầu Đá Vọng Cảnh vào buổi trưa. Đây là một nơi hùng vĩ, một cây cầu đá cổ kính với những hoa văn chạm khắc đã mờ nét theo dòng thời gian, bắc ngang qua một vực sâu hun hút. Lan can cầu cũng bằng đá, vững chãi nhưng lại mang vẻ phong sương. Gió rít mạnh qua những khe đá, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của đất trời, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ vực sâu vọng lên, một âm thanh liên tục và mơ hồ. Mùi đá cũ, ẩm ướt trộn lẫn với không khí trong lành, tinh khiết của núi rừng, tạo nên một bầu không khí vừa hùng vĩ, vừa lộng gió, và đôi khi mang theo cảm giác nguy hiểm rình rập từ độ cao chóng mặt.
Ánh nắng buổi trưa vàng nhạt trải khắp không gian, nhưng những cơn gió mạnh vẫn không ngừng thổi, khiến cho cảnh vật như rung động. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cách đó vài bước, giữ khoảng cách tôn trọng cho cuộc đối thoại quan trọng giữa Tần Mặc và Thành Linh. Hắc Phong nằm phục xuống cạnh Lục Vô Trần, đôi mắt cảnh giác vẫn dõi theo mọi động tĩnh. Cổ Kiếm Hồn, giờ đã được Tần Mặc mang theo bên người, đặt bên cạnh hắn trên thành cầu đá. Dù chỉ là một thanh kiếm cũ, nhưng ý chí sắc bén của nó vẫn hiện hữu, như một người bạn đồng hành im lặng, thấu hiểu.
Từ Cầu Đá Vọng Cảnh, toàn cảnh Thiết Giáp Thành hiện ra rõ mồn một dưới tầm mắt. Những bức tường thành kiên cố, những mái nhà xếp lớp, những con đường nhộn nhịp với bóng người qua lại, tất cả đều được bao bọc bởi vòng cung núi non trùng điệp. Đó không chỉ là một pháo đài bằng đá và sắt, mà là một bức tranh sống động của sự tồn tại.
Tần Mặc chỉ tay về phía thành, giọng nói của hắn bị gió thổi bay đi một chút, nhưng ý niệm của hắn vẫn rõ ràng trong tâm trí Thiết Giáp Tinh Thần. "Hãy nhìn vào thành này. Ngươi muốn nó trở thành một khối kim loại bất hoại, một pháo đài vô tri. Ngươi muốn nó trở thành một thứ gì đó vĩnh cửu, không thể bị tổn thương. Nhưng khi đó, còn gì để bảo vệ? Chỉ là một cái vỏ trống rỗng, một hình hài không còn linh hồn."
Thiết Giáp Tinh Thần xoay vòng, ánh sáng của nó lúc mạnh, lúc yếu, biểu lộ sự đấu tranh mãnh liệt bên trong. Giọng nói của nó vang lên trong tâm trí Tần Mặc, mang theo sự bối rối và một chút tuyệt vọng. "Nhưng nếu ta giữ lại những điều đó... ta sẽ lại yếu đuối. Ta sẽ không thể bảo vệ chúng, như những lần trước... Ta sẽ lại thất bại."
"Thất bại là một phần của sự sống," Tần Mặc đáp lại, giọng hắn trầm tĩnh, không hề có chút dao động. "Sức mạnh không phải là biến thành một thứ khác, một thứ không còn là chính mình. Sức mạnh là khi ngươi vẫn là chính mình, và mạnh mẽ trong chính bản chất đó. Cổ Kiếm Hồn muốn chém, bản chất của nó là sự sắc bén. Nhưng nó đã học được cách chém để bảo vệ, để giữ gìn chứ không phải hủy diệt. Nó không từ bỏ bản chất sắc bén, mà nó thăng hoa bản chất đó theo một hướng khác."
Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi kiếm của Cổ Kiếm Hồn, truyền đi một ý niệm đồng cảm. Thanh kiếm khẽ rung lên, như một lời xác nhận.
"Hay như Thạch Trụ," Tần Mặc tiếp tục, "bản chất của nó là đứng vững, là chống đỡ. Nó không cần phải 'thăng tiên' thành một ngọn núi thần linh vĩ đại để chứng tỏ sức mạnh của mình. Nó chỉ cần vững vàng ở vị trí của nó, che chở cho sinh linh, chịu đựng phong ba bão táp. Và đó chính là sự vĩ đại của nó."
Lục Vô Trần, đứng đó lắng nghe, khẽ thì thầm với Tô Lam, giọng y yếu ớt và đầy suy tư. "Hắn nói đúng... Ta đã từng muốn 'thăng cấp' đến mức quên mất mình là ai. Đến khi nhìn lại, ta chỉ còn là một cái bóng của chính mình, một tu sĩ mạnh mẽ nhưng rỗng tuếch."
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng vẫn tập trung vào Tần Mặc, nhưng trong đó đã có thêm một tia thấu hiểu và lòng trắc ẩn dành cho Lục Vô Trần. Nàng hiểu rằng, con đường mà Tần Mặc đang chỉ ra không chỉ là con đường cho vạn vật, mà còn là một lời cảnh tỉnh cho tất cả những ai đang mù quáng truy cầu sự thăng tiến vô độ.
Tần Mặc quay lại nhìn Thiết Giáp Tinh Thần, ánh mắt hắn chất chứa sự kiên định. "Ngươi, Thiết Giáp Thành, cũng có thể mạnh mẽ theo cách của ngươi. Ngươi là pháo đài, bản chất của ngươi là sự kiên cố, là sự che chở. Ngươi có thể dùng sự kiên cố đó để bảo vệ 'linh hồn' của mình – những con người đang sống trong ngươi, những câu chuyện đang diễn ra trên từng phiến đá của ngươi, những ký ức mà ngươi đã cưu mang qua bao thế hệ. Ngươi không cần phải trở thành một thứ gì đó khác biệt hoàn toàn, một khái niệm trừu tượng không còn bản thể. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, một pháo đài sống, một trái tim đang đập, và bảo vệ những gì ngươi yêu thương. Đó mới là con đường cân bằng, con đường để ngươi trở nên mạnh mẽ thật sự, không phải bằng cách từ bỏ bản chất, mà bằng cách thấu hiểu và ôm lấy nó."
Những lời của Tần Mặc như những nhát búa đập mạnh vào bức tường thành kiên cố trong tâm trí của Thiết Giáp Thành Linh. Ánh sáng của Thiết Giáp Tinh Thần lúc này không còn chỉ dao động, mà nó xoay tròn dữ dội, như một cơn lốc xoáy ánh sáng, biểu hiện cho sự giằng xé tột cùng. Thành Linh đang phải đối mặt với một sự thật trần trụi: khát vọng "thăng cấp" để trường tồn có thể khiến nó đánh mất đi chính lý do tồn tại của mình. Bảo vệ một cái vỏ trống rỗng thì có ý nghĩa gì? Mạnh mẽ mà không còn bản chất, thì sức mạnh đó là của ai?
Gió vẫn rít, cuốn theo những tiếng thì thầm của Thành Linh trong tâm trí Tần Mặc. "Linh hồn... ý chí tồn tại... bản chất... Ta đã luôn nghĩ rằng chúng là những thứ riêng biệt, những thứ mà ta phải vứt bỏ để trở nên hoàn hảo. Nhưng ngươi nói... chúng là một. Chúng là chính ta. Nếu ta bảo vệ chúng, thì ta bảo vệ chính mình sao?"
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn chỉ nhìn thẳng vào luồng sáng đang quay cuồng đó, ánh mắt hắn tràn đầy sự kiên nhẫn. Hắn biết, quyết định cuối cùng phải đến từ chính Thành Linh. Hắn chỉ có thể gieo mầm ý niệm, còn việc để hạt giống nảy nở và đâm chồi, là do ý chí của chính vạn vật đó.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Thiết Giáp Thành trong ánh nắng dịu nhẹ, Tần Mặc và Thiết Giáp Tinh Thần đã trở lại một góc khuất trên tường thành. Luồng sáng của Tinh Thần vẫn lơ lửng bên cạnh Tần Mặc, nhưng sự hỗn loạn đã biến mất, thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng đầy suy tư. Nó im lặng quan sát những hoạt động thường ngày của người dân bên dưới.
Từ vị trí này, có thể nghe rõ tiếng cười trong trẻo của những đứa trẻ đang vui đùa trên sân đất, tiếng búa rèn "cốc cốc" đều đặn từ lò rèn xa xa, tiếng rao hàng của những người bán rong, và thoang thoảng mùi thức ăn đang được chuẩn bị cho bữa tối từ những ngôi nhà mái ngói. Những người thợ rèn vẫn miệt mài với công việc của mình, khuôn mặt lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt đầy sự thỏa mãn. Những người phụ nữ tụ tập bên giếng nước, vừa trò chuyện rôm rả vừa giặt giũ, tiếng cười nói của họ vang vọng trong không khí ấm áp. Những cụ già ngồi trên bậc cửa, trầm ngâm nhìn về phía chân trời, gương mặt hằn lên dấu vết của thời gian nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự bình yên.
Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi mùi hương của cuộc sống thường nhật đó đều mang một ý nghĩa mới mẻ sau những lời của Tần Mặc. Thành Linh đã từng nhìn những điều này chỉ là sự yếu ớt, sự dễ vỡ, những gánh nặng mà nó phải bảo vệ. Nhưng giờ đây, nó bắt đầu cảm nhận chúng như những mạch sống, những sợi dây vô hình kết nối nó với chính sự tồn tại của mình.
Tô Lam và Lục Vô Trần đứng phía sau, cũng lặng lẽ quan sát. Tô Lam đôi lúc khẽ thở dài, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm và sâu sắc. Lục Vô Trần thì trầm ngâm hơn, đôi mắt y như đang hồi tưởng lại một điều gì đó đã mất, và giờ đây lại tìm thấy một tia hy vọng mờ nhạt.
Thiết Giáp Tinh Thần từ từ hạ thấp, ánh sáng của nó trở nên ổn định và ấm áp hơn bao giờ hết. Giọng nói của nó vang lên trong tâm trí Tần Mặc, nhẹ nhàng, nhưng đầy sự kiên định và một niềm thấu hiểu sâu sắc.
"Ta... ta hiểu rồi," Thành Linh nói, không còn chút do dự hay bối rối nào. "Sức mạnh đó không phải là của ta nếu ta không còn là mình. Sức mạnh đó... phải là để bảo vệ những điều này. Những tiếng cười, những giọt nước mắt, những nỗ lực, những ước mơ... Đó mới là 'linh hồn' của ta. Đó mới là lý do ta tồn tại."
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành và ấm áp. "Đúng vậy. Ngươi chính là họ, và họ là ngươi. Các ngươi là một. Bảo vệ họ, là bảo vệ chính mình. Ngươi không cần phải trở thành một thực thể vô tri để tìm thấy sự vĩnh cửu. Sự vĩnh cửu nằm trong ý chí kiên cường, trong tình yêu thương và trong sự kế thừa của những 'linh hồn' này."
Thiết Giáp Tinh Thần khẽ rung lên lần cuối, như một lời đáp. Sau đó, nó từ từ hòa mình vào một mảng tường thành cổ kính, ngay tại góc khuất đó. Ánh sáng của nó không biến mất hoàn toàn, mà nó tan chảy vào trong những phiến đá, những mạch thép, như đang cảm nhận từng viên gạch, từng nhịp sống của thành phố. Tần Mặc có thể cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, nhưng lại dịu dàng hơn, lan tỏa khắp thành trì. Thiết Giáp Thành giờ đây không chỉ là một pháo đài vật chất, mà nó đã trở thành một "linh hồn" sống động, biết yêu thương và bảo vệ.
Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ quan sát ánh hoàng hôn đang dần tắt trên những mái nhà. Trong lòng hắn, một tia hy vọng lóe lên, rực rỡ hơn bao giờ hết. Thiết Giáp Thành Linh đã đưa ra lựa chọn của mình. Nó đã chọn con đường cân bằng bản chất, không phải là sự từ bỏ, mà là sự thấu hiểu và ôm lấy chính mình. Đây là một bước ngoặt vĩ đại không chỉ cho Thiết Giáp Thành, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc.
Hắn biết, sự thay đổi trong ý chí của Thiết Giáp Thành sẽ khiến các thế lực tu sĩ, đặc biệt là Thiên Diệu Tôn Giả, bất ngờ và phải đối phó với một đối thủ khó lường hơn, không thể "khai linh" theo cách cũ. Mối liên kết giữa Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh sẽ trở thành một hình mẫu, một tia sáng dẫn đường cho vô số "vật" khác đang đấu tranh với sự "thăng cấp" cực đoan. Con đường phía trước vẫn còn gian nan, nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có một thành trì, không chỉ bằng đá và sắt, mà bằng ý chí sống mãnh liệt của vạn vật, một thành trì đã tìm thấy linh hồn của chính mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.