Vạn vật không lên tiên - Chương 807: Tiếng Vọng Của Bản Ngã: Tần Mặc Chống Lại Khai Linh Cưỡng Bức
Nguy hiểm và sự tuyệt vọng bao trùm lấy cố thành, nhưng trong sâu thẳm, một ý chí kiên cường, không chịu khuất phục vẫn đang âm thầm cháy bỏng. Tiếng la hét của người dân vang vọng khắp các ngõ ngách, hòa lẫn với tiếng kim loại va đập khô khốc, tiếng đá nứt vỡ rợn người. Bức tường thành khổng lồ, vốn là biểu tượng của sự kiên cố và bất diệt, giờ đây đang vặn vẹo trong cơn co giật kinh hoàng. Những khe nứt lớn như miệng vực sâu đột ngột xuất hiện trên lớp giáp đá và thép, từ đó, những con mắt đỏ ngầu, không có con ngươi, mở ra chớp chớp như thể chúng đang cố gắng thích nghi với một sự tồn tại mới. Từng khối kiến trúc kiên cố bỗng chốc trở thành những sinh vật méo mó, những cỗ máy phòng thủ khổng lồ bẻ cong như cành liễu, vũ khí trong tay các binh sĩ thì run rẩy, chĩa mũi nhọn vào chính đồng đội của mình.
Mùi sắt nồng tanh, bụi đất mù mịt cùng một thứ mùi khét nhẹ của linh lực hỗn loạn bốc lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Bầu trời vẫn nắng gắt, nhưng khói bụi từ những công trình đang sụp đổ và biến dạng đã che khuất đi phần nào ánh sáng, tạo nên một khung cảnh hoang tàn và u ám. Sự hỗn loạn lan nhanh như dịch bệnh, biến Thiết Giáp Thành từ một pháo đài vững chắc thành một chiến trường nội bộ, nơi những người lính phải đối mặt với chính các vật thể mà họ từng tin tưởng.
"Tần Mặc, cẩn thận! Những thứ này đã hoàn toàn điên loạn!" Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng đầy lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Thanh kiếm trong tay nàng đã được rút ra, ánh sáng xanh lam lạnh lẽo bao phủ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ vật thể nào lao tới. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng ẩn chứa một sự bất lực hiếm thấy. Đây không phải là chiến đấu với kẻ thù hữu hình, mà là chiến đấu với chính linh hồn của thành trì.
Hắc Phong gầm gừ, thân hình đen tuyền vạm vỡ của nó đứng chắn trước Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực quét khắp xung quanh, sẵn sàng xé xác bất kỳ kẻ nào dám chạm vào chủ nhân của nó. Cổ Kiếm Hồn trên tay Tần Mặc cũng không ngừng run rẩy, một âm thanh trầm đục vang lên, như lời cảnh báo, cũng như tiếng thở dài của một bản thể đang đau đớn.
Lục Vô Trần, dù thân thể gầy gò, vẫn đứng vững. Y không tham gia vào cuộc chiến vật lý, mà tập trung cảm nhận. "Linh lực bị cưỡng ép... chúng đang bị vặn vẹo... ý chí bị tha hóa..." y lẩm bẩm, khuôn mặt khắc khổ càng thêm cau có. "Đây không chỉ là khai linh, mà là cưỡng đoạt bản chất!"
Tần Mặc không nói gì. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ trầm tư đến lạ. Hắn đứng giữa vòng xoáy của sự hỗn loạn, nhưng tâm trí h��n lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn nghe thấy. Hắn nghe thấy những tiếng thét xé lòng từ những khối đá, những tấm thép, những cỗ máy. Đó không phải là tiếng gào thét của sự giận dữ hay thù hận, mà là âm thanh của sự đau đớn tột cùng khi bản chất bị chà đạp, bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không muốn.
Một thanh kiếm sắt vốn thuộc về một người lính canh, giờ đây vung lên điên loạn, chém vào bức tường gần đó. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của nó: sự hoảng loạn, sự nhầm lẫn, nỗi kinh hoàng khi không còn nhận ra đâu là chủ nhân, đâu là kẻ thù. "Không... không phải ta muốn làm vậy... ta chỉ muốn bảo vệ... bảo vệ chủ nhân..." ý niệm yếu ớt vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, xen lẫn với tiếng rít gào của linh lực cưỡng ép.
Một tấm khiên đá to lớn, vốn là một phần của hàng rào phòng thủ, giờ đây đã mọc ra những cánh tay đá thô kệch, đang cố gắng đè bẹp một toán lính. Ý chí của nó là một sự trống rỗng, một bản năng nguyên thủy bị kích hoạt bởi sự sợ hãi và áp đặt, nhưng sâu thẳm vẫn là sự kháng cự yếu ớt: "Dừng lại... ta không muốn... ta chỉ muốn đứng vững... làm chỗ dựa..."
Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong từng vật thể. Chúng không phải là kẻ thù, chúng là nạn nhân. Kẻ thù không phải là những khối đá đang vặn vẹo, mà là những kẻ đã ép buộc chúng phải làm điều này, những kẻ đã bẻ cong ý chí tồn tại của chúng. Đây chính là minh chứng tàn khốc nhất cho lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Sự truy cầu thăng cấp cực đoan đã biến những thứ vô tri thành quái vật, hủy diệt chính bản chất của chúng.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ nỗi đau và sự hỗn loạn đang bủa vây. Từng sợi tơ ý niệm mảnh mai, vô hình, bắt đầu lan tỏa từ tâm trí hắn, cố gắng chạm đến từng vật thể đang gào thét trong đau đớn. Hắn phải làm gì đó. Hắn không thể để Thiết Giáp Thành, mảnh ghép cuối cùng của sự cân bằng, bị hủy hoại từ bên trong.
"Thành Linh, đừng buông bỏ!" Tần Mặc thầm gọi, ý chí của h���n truyền thẳng vào luồng sáng đang run rẩy của Thiết Giáp Tinh Thần, nay đã yếu ớt đến mức gần như sắp tắt lịm. "Ngươi đã lựa chọn! Ngươi là họ, và họ là ngươi! Hãy bảo vệ linh hồn của ngươi! Hãy nhớ về bản chất của ngươi, về sự kiên định, về sự che chở!"
Hắn bước ra khỏi vòng bảo vệ của Hắc Phong và Cổ Kiếm Hồn, tiến thẳng về phía bức tường thành đang biến dạng ghê rợn nhất. Tô Lam giật mình, định ngăn lại, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tần Mặc, nàng lại khựng người. Hắc Phong gầm gừ nhưng không cản, chỉ đứng cạnh Tần Mặc, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ mối đe dọa nào. Cổ Kiếm Hồn trong tay Tần Mặc cũng ngừng run rẩy, thay vào đó là một sự im lặng đầy chờ đợi, như thể nó đã sẵn sàng cho một điều gì đó vĩ đại sắp xảy ra.
Tần Mặc giơ tay về phía bức tường đang biến dạng, lòng bàn tay hắn hướng về phía trước. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ 'ý chí tồn tại' của mình, lắng nghe tiếng nói sâu thẳm nhất của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự cưỡng ép, và một tiếng gọi yếu ớt của bản chất, một sợi dây vô hình kết nối hắn với từng khối đá, từng tấm thép đang gào thét. Linh lực của hắn không phải là thứ để tấn công, mà là để kết nối, để chữa lành. Hắn phải tìm ra con đường. Hắn phải minh chứng rằng con đường cân bằng bản chất là có thể, ngay cả trong hoàn cảnh tàn khốc nhất. Nếu không, tất cả những gì hắn đã gây dựng, tất cả những hy vọng mà Thiết Giáp Thành Linh vừa tìm thấy, sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, không mang theo bất kỳ sức mạnh tấn công nào, mà chỉ là sự thuần khiết của ý chí, tỏa ra từ cơ thể Tần Mặc. Luồng sáng đó không chói mắt, không hùng vĩ, nhưng nó có một sức nặng vô hình, một sự kiên định có thể xuyên thấu mọi hỗn loạn. Nó chạm vào những khối đá đang vặn vẹo, những tấm thép đang rên rỉ, những cỗ máy đang gào thét.
Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng ý niệm mạnh mẽ và bình yên được truyền đi, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng cảm xúc, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về ý chí tồn tại. "Ngươi là đá, ngươi là sắt... Ngươi là bức tường, là nền móng... Ngươi không cần phải là quái vật. Ngươi không cần phải là thứ mà kẻ khác muốn ngươi trở thành."
Tần Mặc tiếp tục truyền đi thông điệp của mình, cố gắng đánh thức bản chất nguyên thủy đang bị chôn vùi dưới lớp vỏ bạo lực cưỡng ép. "Hãy là chính ngươi... mạnh mẽ theo cách của ngươi. Sức mạnh của ngươi không nằm ở việc biến hình thành thứ xa lạ, mà nằm ở sự kiên cố, sự bền bỉ, sự che chở mà ngươi vốn có. Ngươi là sự bảo vệ. Ngươi là ngôi nhà. Hãy nhớ lấy bản chất của mình, sự yên bình mà ngươi mang lại, sự vững chãi mà ngươi đại diện."
Hắn cảm nhận được sự phản kháng đầu tiên, những tiếng rít gào của linh lực cưỡng ép cố gắng đẩy lùi thông điệp của hắn. Nhưng Tần Mặc không bỏ cuộc. Hắn truyền đi sự đồng cảm, sự thấu hiểu về nỗi đau của chúng, về sự giằng xé mà chúng đang phải chịu đựng. "Ta nghe thấy nỗi đau của các ngươi. Ta hiểu sự giằng xé trong ý chí của các ngươi. Nhưng hãy nhớ, các ngươi không đơn độc. Các ngươi c�� thể lựa chọn. Lựa chọn trở về với bản chất, lựa chọn sự bình yên của chính mình."
Các vật thể biến dạng bắt đầu co giật dữ dội hơn, không phải vì bị tấn công, mà như thể chúng đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt. Những con mắt đỏ ngầu trên bức tường thành nhấp nháy liên tục, như thể đang phân vân, đang vật lộn với hai luồng ý chí đối lập. Một bên là sự cưỡng ép bạo lực, ép chúng phải điên loạn và phá hoại. Một bên là lời gọi của Tần Mặc, nhắc nhở chúng về sự thuần khiết, về bản chất vốn có.
"Linh hồn của ta... sự giải thoát..." Một ý niệm yếu ớt, nhưng đầy xúc động, vang lên trong tâm trí Tần Mặc. Đó là Thiết Giáp Tinh Thần, ý thức tập thể của thành trì, đang dần hồi phục. Nó đã lắng nghe. Nó đã cảm nhận được sự chân thành trong lời gọi của Tần Mặc.
Thiết Giáp Tinh Thần, vốn đang đau đớn và gần như tắt lịm, giờ đây bỗng bùng lên một tia sáng yếu ớt, rồi dần mạnh mẽ hơn. Ánh sáng của nó không còn run rẩy, mà trở nên ổn định, vững chắc, như một ngọn hải đăng trong cơn bão. Nó bắt đầu phản ứng lại lời gọi của Tần Mặc, truyền đi ý niệm tương tự đến các vật thể bị tha hóa khác, như một tiếng vang, một lời hiệu triệu từ chính linh hồn của thành trì. "Hãy trở về... Hãy là chính mình..."
Từ từ, những con mắt đỏ ngầu trên bức tường thành bắt đầu nhắm lại, từng con một, như thể chúng đang chìm vào một giấc ngủ sâu. Sự biến dạng ghê rợn trên các khối đá và tấm thép bắt đầu rút đi, chậm rãi, nhưng chắc chắn. Những đường nứt vẫn còn đó, như những vết sẹo của một cuộc chiến tàn khốc, nhưng hình dạng cơ bản của chúng được phục hồi. Một cỗ máy phòng thủ đang xoay nòng điên loạn bỗng khựng lại, rồi từ từ hạ xuống, trở về vị trí ban đầu. Một thanh kiếm đang chém loạn xạ bỗng rơi khỏi tay nó, nằm im lìm trên mặt đất.
Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi. Nỗi đau trong tâm trí hắn dịu đi, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, một sự tĩnh lặng đến khó tin. Các vật thể không biến mất, không tan rã, mà chỉ đơn giản là "từ chối" sự cưỡng ép, trở về với bản chất vô tri của chúng. Chúng vẫn là đá, vẫn là sắt, vẫn là vũ khí, nhưng không còn bị thao túng, không còn bị biến thành công cụ hủy diệt điên loạn.
Linh lực hỗn loạn trong không khí dần lắng xuống, mùi khét nhẹ tan biến, chỉ còn lại mùi bụi đất và sắt đặc trưng của thành trì. Khói bụi mù mịt cũng dần tan đi, để lộ bầu trời nắng gắt phía trên, như thể thời gian đã quay trở lại trước khi cơn ác mộng bắt đầu.
Trong khi đó, ở phía xa, những tên Hắc Thiết Vệ đang thi triển tà thuật bỗng dưng khựng lại. Chúng nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt hoàn toàn hoảng sợ và bối rối. Chiến thuật "khai linh cưỡng bức" của chúng, vốn được cho là không thể chống lại, lại bị hóa giải một cách khó hiểu. Các vật thể bị chúng cưỡng ép đã từ chối mệnh lệnh, trở về trạng thái vô tri. Đây là điều nằm ngoài mọi tính toán của chúng. Một vài tên bắt đầu lùi lại, run rẩy. Có kẻ buông cả vũ khí, không thể tin vào mắt mình. Sự sợ hãi bắt đầu lan truyền trong hàng ngũ của chúng.
Sau cùng, Tần Mặc mở mắt. Hắn thở ra một hơi thật dài, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định và bình tĩnh. Sự tập trung tinh thần cực độ vừa rồi đã tiêu hao hắn không ít. Hắn quay lại nhìn các đồng minh, gật đầu nhẹ.
Thủ Vệ trưởng (Long Hổ) vẫn đứng đó, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt hằn rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Y nhìn những bức tường thành đã trở lại bình thường, nhìn những cỗ máy phòng thủ đã ngừng hoạt động, rồi nhìn Tần Mặc, như thể đang chứng kiến một phép màu. "Không thể tin được... Chúng đã trở lại bình thường..." Y lẩm bẩm, giọng nói run rẩy.
Lục Vô Trần tiến đến gần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây ánh lên một tia sáng kỳ lạ, một sự phấn khích hiếm có của một người nghiên cứu. "Đây là... sự phản kháng từ chính bản chất. Một sức mạnh hoàn toàn khác... không phải là linh lực, không phải là thần thông, mà là ý chí... ý chí tồn tại thuần túy..." Y phân tích, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sự thán phục. "Hắn không khai linh chúng, mà là giải phóng chúng khỏi sự cưỡng ép, giúp chúng từ chối sự biến đổi."
Thiết Giáp Tinh Thần, luồng sáng giờ đây đã hoàn toàn ổn định và rực rỡ hơn bao giờ hết, truyền một ý niệm đầy biết ơn vào tâm trí Tần Mặc. "Ngươi đã cứu chúng ta... đã cho chúng ta thấy con đường... con đường để mạnh mẽ mà không phải đánh mất chính mình..."
Hắc Phong gầm gừ một tiếng, không phải là tiếng gầm hung dữ như khi đối đầu với Hắc Thiết Vệ, mà là một tiếng gừ nhẹ, như lời khen ngợi dành cho Tần Mặc. Nó quay đầu, nhìn về phía Hắc Thiết Vệ đang hỗn loạn rút lui.
Cổ Kiếm Hồn, vốn im lặng trong suốt quá trình Tần Mặc can thiệp, giờ đây phát ra một âm thanh ngân nga trong trẻo, như một lời chúc mừng. Nó vung kiếm, không chém vào ai, mà chỉ là một động tác cảnh cáo, chặn đường vài tên Hắc Thiết Vệ cuối cùng đang cố gắng chạy thoát. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định." Ý niệm của nó vang vọng, giờ đây mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết.
Tô Lam, với vẻ mặt đầy sự quan tâm và một niềm tin sâu sắc hơn, chậm rãi b��ớc đến cạnh Tần Mặc. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cảm nhận sự mệt mỏi đang thấm đẫm trong cơ thể hắn. Ánh mắt nàng nhìn hắn không còn là sự nghi ngờ hay băn khoăn ban đầu, mà thay vào đó là sự khâm phục và một niềm tin không gì lay chuyển được. Nàng đã chứng kiến tận mắt sức mạnh không phải của bạo lực, mà của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.
Hắc Thiết Vệ, hoàn toàn tan rã, rút lui trong hỗn loạn, bỏ lại những kẻ đồng đội đã gục ngã và những vật phẩm bị tha hóa giờ đây đã trở về trạng thái vô tri. Chúng không thể hiểu. Chúng không thể đối phó. Chiến thuật "khai linh cưỡng bức" của chúng, vốn được coi là vô địch, đã thất bại thảm hại trước một phương pháp mà chúng chưa từng thấy, một phương pháp mà không một tu sĩ nào trong Huyền Vực từng nghĩ đến.
Thiết Giáp Thành đã được cứu, không phải bằng sức mạnh chiến đấu thuần túy, mà bằng sự kiên định vào bản chất, bằng một lời gọi đánh thức ý chí tồn tại. Tuy nhiên, Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác chắc chắn sẽ không bỏ qua thất bại này. Chúng sẽ nhận ra rằng Thiết Giáp Thành, với Tần Mặc đứng sau, đã trở thành một loại hình phòng thủ hoàn toàn mới, không thể dùng các phương pháp cũ để "khai linh". Con đường phía trước còn dài, và cái giá phải trả cho năng lực "ý chí tồn tại" của Tần Mặc, dù mạnh mẽ, cũng có giới hạn và gây ra sự hao tổn lớn. Nhưng giờ đây, một niềm hy vọng mới đã bùng cháy. Thiết Giáp Thành Linh, với nhận thức mới mẻ, sẽ chủ động tìm cách củng cố "ý chí bản chất" của mình, và hợp tác chặt chẽ hơn với Tần Mặc để phát triển các phương pháp phòng thủ độc đáo, không bao giờ phải đánh đổi linh hồn của mình. Sự thành công của Tần Mặc sẽ không chỉ thay đổi Thiết Giáp Thành, mà còn khiến các thế lực khác trong Huyền Vực phải chú ý, những thế lực đang khao khát thăng tiên bằng mọi giá, những kẻ sẽ phải đối mặt với con đường cân bằng mà hắn đang dẫn lối.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.