Vạn vật không lên tiên - Chương 810: Bão Đạn Pháp Khí: Ý Chí Thành Trì Rung Chuyển
Tần Mặc khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên một niềm vui nhẹ nhõm. Hắn biết, Thiết Giáp Thành Linh đã thực sự giác ngộ. Giờ đây, nó không chỉ là một pháo đài vật lý, mà còn là một pháo đài ý chí, một biểu tượng của sự kiên định bản chất.
"Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một cách phòng thủ mới, Thành Linh," Tần Mặc nói, giọng hắn tràn đầy sự tin tưởng. "Một cách mà chỉ có ngươi, với bản chất kiên cố của đá và sắt, với ý chí bất khuất của một tòa thành, mới có thể thực hiện." Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Tô Lam và Lục Vô Trần. "Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác sẽ phải đối mặt với một loại sức mạnh mà hắn chưa từng gặp: sức mạnh của sự kiên định bản chất, một ý chí không thể bị khai linh cưỡng bức hay đồng hóa. Họ sẽ không bao giờ ngờ tới điều này."
Tô Lam khẽ thở hắt ra, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự ngạc nhiên và hy vọng đang trào dâng trong lòng nàng. Nàng từng là một kiếm khách kiêu hãnh, tin vào sức mạnh của kiếm và linh lực. Nhưng những gì nàng chứng kiến hôm nay đã mở ra một chân trời hoàn toàn mới trong nhận thức của nàng về "sức mạnh". "Liên minh này... quả thực khác biệt," nàng thốt lên, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự khẳng định. Nàng cảm thấy một sự gắn kết lạ kỳ với những 'vật' xung quanh, một sự gắn kết không đến từ linh lực, mà từ sự thấu hiểu và sẻ chia.
Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây đã không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó, một tia sáng yếu ớt của niềm tin đã thực sự bừng lên. Y nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Thiết Giáp Tinh Thần, trong lòng thầm khẳng định một điều: Con đường "thăng tiên" không phải là con đường duy nhất, và có lẽ, không phải là con đường đúng đắn nhất. "Đây không phải là tu luyện theo cách thông thường... Đây là sự giác ngộ," y lặp lại lời mình đã nói đêm qua, nhưng giờ đây, lời nói đó mang một trọng lượng và sự chân thật sâu sắc hơn. "Thiết Giáp Thành Linh đã tìm thấy con đường của riêng nó, một con đường mà không cần phải chạy theo hư danh 'thăng tiên'."
Trong không gian rộng lớn của đại sảnh, Tần Mặc, Thiết Giáp Thành Linh (qua Thiết Giáp Tinh Thần), và các 'vật' đồng minh bắt đầu phác thảo những ý tưởng ban đầu về cách hợp lực bảo vệ thành trì. Cổ Kiếm Hồn đề xuất những vị trí phòng thủ nơi kiếm khí của nó có thể bảo vệ các điểm yếu. Mộc Thạch với thân hình vững chãi, dự định trở thành những thành lũy di động, chặn đứng các đợt tấn công. Bích Thủy Tinh Linh nghĩ đến việc dùng dòng chảy của mình để làm chậm bước tiến của kẻ thù, hoặc chữa lành những vết thương của thành. Tần Mặc đóng vai trò là người điều phối, kết nối, và định hướng, đảm bảo rằng mỗi 'vật tính' đều được phát huy tối đa, không ai phải từ bỏ bản chất của mình.
Sự hợp lực của những 'vật' với bản chất đa dạng này hứa hẹn sẽ tạo ra một kiểu phòng thủ hoàn toàn mới và khó lường cho Thiết Giáp Thành, gây bất ngờ lớn cho các thế lực tu sĩ. Khả năng Tần Mặc triệu tập và kết nối các 'vật' khác nhau sẽ trở thành một yếu tố then chốt trong các cuộc đối đầu lớn hơn trong tương lai, không chỉ dừng lại ở Thiết Giáp Thành.
Tần Mặc nhìn Thiết Giáp Tinh Thần, cảm nhận ý chí kiên định đang bừng lên từ sâu thẳm linh hồn của tòa thành. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này. Hắn sẽ sớm nhận ra Tần Mặc không chỉ là một "kẻ phá rối" mà là một mối đe dọa chiến lược thực sự, một người có khả năng làm suy yếu toàn bộ nền tảng "khai linh" mà hắn đã xây dựng. Nhưng giờ đây, với một ý chí thép, một linh hồn kiên định, và một liên minh độc đáo của những ý chí bản nguyên, Tần Mặc biết rằng họ không đơn độc. Thiết Giáp Thành đã tìm thấy linh hồn của mình, và nó sẽ chiến đấu để bảo vệ linh hồn ấy, không phải bằng cách biến chất, mà bằng cách kiên định là chính nó. Con đường của "cân bằng bản chất" đang dần được mở ra, không chỉ cho Thiết Giáp Thành, mà còn cho toàn bộ Huyền Vực.
***
Ban ngày, giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống Vọng đài chỉ huy của Thiết Giáp Thành, tạo nên một không khí nóng bức và ngột ngạt. Tần Mặc đứng trên vọng đài cao nhất, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua đội quân tu sĩ đang tập kết ngoài xa, nơi chân trời nhuốm màu tím sẫm của linh lực đang cuộn trào. Từ xa, một mùi sắt nồng nặc, xen lẫn mùi than cháy từ các xưởng sửa chữa khẩn cấp, phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi mồ hôi mặn chát của binh lính và kiếm sĩ đang hối hả chuẩn bị. Bầu không khí nghiêm nghị, tráng kiện bao trùm Thiết Giáp Thành, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng đứt phựt bất cứ lúc nào.
Lần này, đội hình của kẻ địch có vẻ có tổ chức hơn rất nhiều so với những đợt tấn công trước. Chúng không còn dàn trải một cách hỗn loạn, mà di chuyển theo từng khối, mỗi khối đều có những cỗ pháp khí khổng lồ được đẩy lên hàng đầu. Những cỗ pháp khí này, to lớn như những ngọn núi thu nhỏ, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, ma mị, linh lực cuồn cuộn như biển cả. Chúng không chỉ đơn thuần là công cụ tấn công, mà còn là biểu tượng của một ý chí hủy diệt tàn bạo, được tôi luyện qua hàng ngàn năm bành trướng và trấn áp. Tần Mặc nhắm mắt lại một khắc, cảm nhận được sự chuẩn bị của Thiết Giáp Thành Linh. Một ý chí phòng thủ kiên cường, bất khuất, như vách đá sừng sững giữa phong ba, nhưng sâu thẳm trong đó, hắn vẫn cảm nhận được một sự lo lắng sâu sắc, như tiếng thở dài của một lão tướng trước trận chiến sinh tử.
Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng thẳng tắp, tay nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời, sắc mặt nghiêm trọng. Nàng không còn chút vẻ lạnh lùng như thuở ban đầu, mà thay vào đó là sự kiên định pha lẫn lo âu. Nàng đã chứng kiến sự biến đổi của Thiết Giáp Thành, cảm nhận được ý chí mạnh mẽ đang bừng lên từ từng viên gạch, từng khối đá. "Chúng có vẻ đã học được bài học. Lần này, không chỉ là áp đặt, mà là hủy diệt," Tần Mặc truyền ý niệm cho Thiết Giáp Thành Linh, giọng hắn trầm thấp, ẩn chứa sự nặng nề.
"Điểm yếu Tây Bắc vẫn là mối lo ngại lớn nhất," Tô Lam lên tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng đầy vẻ cấp bách, "Họ đang có một loại pháp khí mới, có vẻ như được thiết kế đặc biệt để phá vỡ vật tính. Ta cảm nhận được một loại năng lượng ăn mòn, không chỉ phá hủy vật chất mà còn làm suy yếu ý chí tồn tại của đối tượng." Nàng nhìn về phía Tây Bắc, nơi những mảng tường thành có vẻ mỏng hơn, ít được gia cố hơn những khu vực khác. Đó là một điểm yếu cố hữu, mà giờ đây, kẻ địch đã nhìn thấu.
Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây tràn đầy sự tập trung, các nếp nhăn trên khuôn mặt khắc kh��� hằn sâu hơn. Y đang miệt mài điều chỉnh một vài trận pháp nhỏ được bố trí rải rác trên vọng đài, những trận pháp chỉ có thể làm chậm bước tiến của kẻ địch chứ không thể ngăn chặn hoàn toàn. "Tôi đã bố trí vài trận pháp nhỏ ở đó, nhưng khó lòng chống đỡ được một đòn trực diện từ loại pháp khí đó," y thở dài, giọng nói trầm yếu nhưng đầy vẻ chuyên nghiệp. "Năng lượng của nó quá hùng hậu, và dường như có khả năng xuyên thấu. Chúng đã nhắm trúng yếu điểm của chúng ta."
Tần Mặc gật đầu, đồng thời cảm nhận ý niệm kiên cường từ Thiết Giáp Thành Linh dâng lên trong tâm trí hắn. 'Ta sẽ chống đỡ. Ý chí của ta sẽ không bao giờ khuất phục. Nhưng... áp lực này... nó khác biệt.' Ý niệm của Thành Linh không còn vẻ tự tin tuyệt đối như trước, mà pha lẫn một chút bối rối, một chút hoài nghi về khả năng chống chịu của chính mình trước loại sức mạnh mới.
"Chúng ta sẽ phải sáng tạo hơn," Tần Mặc lẩm bẩm, không chỉ nói với Thiết Giáp Thành Linh mà còn với chính bản thân hắn. Hắn nhớ lại lời hứa về m��t "cách phòng thủ mới", một cách mà chỉ có Thiết Giáp Thành với bản chất kiên cố mới có thể thực hiện. Nhưng giờ đây, đối mặt với một kẻ địch không chỉ mạnh mẽ mà còn xảo quyệt, biết cách nhắm vào điểm yếu cốt lõi, Tần Mặc nhận ra rằng sự kiên định bản chất thôi là chưa đủ. Cần phải có một sự linh hoạt, một khả năng thích ứng phi thường.
Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. "Mỗi 'vật' trong liên minh của chúng ta đều có một bản chất riêng, một sức mạnh độc đáo. Chúng ta phải tìm cách kết hợp chúng, không chỉ để chống đỡ, mà còn để tạo ra những bất ngờ." Hắn nhìn vào bầu trời đang dần chuyển màu xám xịt, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải làm điều gì đó vượt ra ngoài những chiến thuật phòng thủ thông thường. "Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn phá hủy Thiết Giáp Thành, mà còn muốn chứng minh rằng con đường của chúng ta là sai lầm. Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để nghiền nát ý chí của chúng ta."
Tô Lam gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên sự quyết đoán. "Vậy chúng ta phải cho hắn thấy, ý chí không thể bị nghiền nát. Kẻ địch có thể có pháp khí mạnh mẽ, nhưng chúng ta có ý chí kiên định và sự đồng lòng." Nàng nắm chặt chuôi kiếm hơn nữa, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của mình.
Lục Vô Trần trầm ngâm một lát, rồi y khẽ lắc đầu. "Sự đồng lòng là tốt, nhưng linh lực không thể tạo ra từ hư không. Trận pháp cần nguồn năng lượng, và những pháp khí của chúng... chúng đang nhắm vào những mạch linh lực ngầm của thành trì." Y chỉ xuống bản đồ đá được khắc trên mặt sàn vọng đài, nơi những đường nét tượng trưng cho các mạch linh lực của Thiết Giáp Thành. Một số điểm đã bị đánh dấu đỏ, báo hiệu nguy hiểm.
Tần Mặc nhìn vào bản đồ, tâm trí hắn nhanh chóng phân tích tình hình. Nếu các mạch linh lực bị phá hủy, không chỉ các trận pháp của Lục Vô Trần bị vô hiệu hóa, mà cả khả năng tự phục hồi và duy trì của Thiết Giáp Thành Linh cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đó là một đòn đánh hiểm độc, nhắm vào tận gốc rễ sự tồn tại của thành trì. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió mạnh bắt đầu thổi lên từ phía Tây Bắc, mang theo mùi bụi và một chút ẩm ướt lạ thường. Một dự cảm không lành dấy lên trong lòng hắn. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về ý chí và sự tinh ranh.
Hắn truyền ý niệm đến Thiết Giáp Thành Linh, lời lẽ mang theo sự kiên định và tin tưởng: 'Chúng ta sẽ không để chúng làm vậy. Ngươi không cô độc. Chúng ta sẽ cùng ngươi bảo vệ bản chất này.' Đáp lại, một luồng ý chí mạnh mẽ hơn, pha lẫn chút nhẹ nhõm, dâng lên từ sâu thẳm lòng đất, như một lời cam kết thầm lặng.
Tần Mặc quay lại nhìn đội quân tu sĩ ngoài xa. Những cỗ pháp khí khổng lồ đã bắt đầu phát sáng rực rỡ, chuẩn bị cho đợt tấn công đầu tiên. Bầu không khí như đặc quánh lại, căng như dây đàn. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến.
***
Tiếng trống trận đột nhiên vang lên, dữ dội và dồn dập, như tiếng tim đập loạn xạ của một chiến binh trước giờ lâm trận. Ngay sau đó, hàng loạt pháp khí khổng lồ ngoài kia đồng loạt khai hỏa. Những luồng năng lượng xanh tím khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, lao thẳng vào bức tường Tây Bắc của Thiết Giáp Thành. Chúng rít lên trong không khí, xé toạc màn trời, để lại những vệt sáng chói lòa như những vết sẹo trên bầu trời. Ti��ng pháp khí nổ vang trời, tiếng kim loại rít lên và đá vỡ vụn dồn dập, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi khói bụi, sắt cháy, và mồ hôi trộn lẫn, tạo nên một không khí nóng bỏng, ngột ngạt. Toàn bộ thành trì rung chuyển dữ dội, như thể đang gầm thét trong đau đớn, từng viên gạch, từng khối đá đều run rẩy. Gió mạnh gào thét, cuốn theo tro bụi và những mảnh vụn đá nhỏ li ti bay lả tả trong không trung, như những giọt nước mắt của thành.
Thiết Giáp Thành Linh phát ra ý niệm đau đớn tột cùng. Tần Mặc cảm nhận rõ từng vết nứt trên da thịt của nó, từng thớ thép bị xé toạc, từng khối đá bị nghiền nát. 'Chúng... chúng muốn xuyên thủng... trái tim ta!' Ý niệm của Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Từng đòn đánh của pháp khí không chỉ phá hủy vật chất, mà còn ăn mòn ý chí, như những lưỡi dao sắc bén đang cắt vào linh hồn của tòa thành.
"Mộc Thạch, mau gia cố!" Tần Mặc hét lớn, giọng hắn bị át đi một phần bởi tiếng nổ liên hồi, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như thép. Ngay lập tức, những thân hình to lớn, làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ đầy rêu phong của Mộc Thạch chậm rãi nhưng vững chắc di chuyển đến bức tường Tây Bắc. Chúng dùng thân mình vạm vỡ, bền bỉ để chống đỡ, như những người khổng lồ đang cố gắng đỡ lấy bầu trời đang sụp đổ. Đôi mắt đá quý của chúng phát sáng mờ, chỉ thốt ra những từ đơn giản: 'Bảo vệ.' Nhưng ý chí của chúng thì kiên cường như núi đá, không hề nao núng.
Đồng thời, Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, cũng bắt đầu hành động. Dưới sự chỉ dẫn của Tần Mặc, chúng tạo ra những lớp sương mù dày đặc và những dòng nước xoáy cuồn cuộn. Lớp sương mù che khuất tầm nhìn của kẻ địch, làm chệch hướng một số luồng pháp khí. Những dòng nước xoáy, như những cánh tay mềm mại nhưng mạnh mẽ, ôm lấy các luồng năng lượng hủy diệt, làm giảm uy lực của chúng trước khi chúng kịp chạm vào tường thành. 'Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại,' Bích Thủy Tinh Linh truyền ý niệm, dù hồn nhiên nhưng đầy mạnh mẽ. Chúng thể hiện bản chất linh hoạt của mình, không đối đầu trực diện mà dùng sự mềm dẻo để hóa giải cứng rắn.
Trong khi đó, một luồng ý niệm khẩn cấp, đầy sự sợ hãi và cảnh báo, đột ngột truyền đến Tần Mặc từ Thiết Giáp Thành Linh: 'Nguy hiểm! Trái tim ta... chúng đang nhắm vào trái tim ta!' Ý niệm đó lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi kiếm, xuyên thẳng vào tâm trí hắn. 'Trái tim' của thành trì, chính là 'nguồn mạch' linh lực trung tâm, nơi duy trì sự sống và ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Nếu nơi đó bị phá hủy, Thiết Giáp Thành sẽ thực sự chết.
Tần Mặc không chần chừ một giây. "Hắc Phong, Cổ Kiếm Hồn, theo ta!" Hắn hét lớn, đôi mắt hắn ánh lên một tia quyết liệt chưa từng thấy. "Lục Vô Trần, tập trung tất cả trận pháp vào khu vực nguồn mạch!" Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng hung tợn, lao vút đi, theo sát Tần Mặc. Cổ Kiếm Hồn, dưới hình dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, cũng rung lên bần bật, hóa thành một đạo kiếm quang sắc bén theo sau.
Tô Lam, với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, ngay lập tức ra lệnh cho Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người đang chỉ huy binh lính dưới chân tường thành. "Thủ Vệ trưởng, giữ vững phòng tuyến! Chúng ta không thể để chúng xuyên thủng!" Giọng nàng vang vọng, át đi tiếng ồn ào của chiến trường. Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, gật đầu mạnh mẽ. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!" Hắn gầm lên, vung thanh đại đao trong tay, cùng binh lính xông lên chống đỡ những kẻ địch đang cố gắng leo tường.
Tần Mặc lao đi như một cơn gió, xuyên qua những con đường bụi bặm của thành trì, hướng về phía trung tâm. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội từ mặt đất dưới chân, từ những bức tường cao vút xung quanh. Mỗi bước chạy của hắn đều mang theo sự cấp bách, nhưng tâm trí hắn vẫn vô cùng minh mẫn. Hắn phải bảo vệ nguồn mạch, không chỉ vì sự tồn vong của Thiết Giáp Thành, mà còn vì niềm tin vào con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Nếu nơi này sụp đổ, tất cả những nỗ lực của hắn sẽ tan thành mây khói. Ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng bóp nghẹt ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, và Tần Mặc không thể để điều đó xảy ra.
Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang bắt đầu xâm chiếm cơ thể, nhưng hắn không cho phép mình yếu lòng. Năng lực nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật của hắn giờ đây trở thành một gánh nặng, khi hắn phải chịu đựng cùng lúc sự đau đớn và tuyệt vọng của Thiết Giáp Thành Linh, sự kiên cường đến cùng của Mộc Thạch, sự linh hoạt của Bích Thủy Tinh Linh, và cả sự lo lắng của binh lính dưới chân tường thành. Tất cả những cảm xúc đó dội vào tâm trí hắn, tạo thành một cơn bão dữ dội. Nhưng Tần Mặc vẫn đứng vững, như một cây tùng giữa bão tố, dùng ý chí của mình để kết nối và điều phối tất cả. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến vật lý, mà là một cuộc chiến của linh hồn, của bản chất.
***
Trong lòng thành trì, không khí ẩm thấp và linh khí vốn dồi dào giờ đây bị xáo trộn bởi sự đột nhập. Tần Mặc cùng Hắc Phong và Cổ Kiếm Hồn nhanh chóng đến được khu vực 'nguồn mạch'. Nơi đây vốn là một khu vực yên tĩnh, thiêng liêng, nhưng giờ đây đã trở thành chiến trường. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng kiếm khí rít lên sắc lạnh, và tiếng gầm gừ hung tợn của Hắc Phong vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng nổ từ tường thành Tây Bắc như sấm sét, kèm theo tiếng đá vỡ vụn, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, bi tráng. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, cùng mùi khói và bụi, ám ảnh khứu giác.
Trước mặt Tần Mặc là nhóm Hắc Thiết Vệ tinh nhuệ, những kẻ mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, vô cảm và hung hãn. Chúng không có ý chí riêng, chỉ tuân lệnh tuyệt đối, như những cỗ máy chiến tranh tàn bạo. Dẫn đầu chúng là một cái bóng mờ ảo, mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, tỏa ra khí tức áp bức lạnh lẽo – đó chính là Thiên Diệu Ảnh. Hắn đang chỉ huy cuộc đột kích, mang theo một loại pháp khí bí mật, hình dạng như một quả cầu đen kịt, đang cố gắng cắm sâu vào trung tâm 'nguồn mạch'.
Cổ Kiếm Hồn, dưới hình dạng kiếm khí rực rỡ, chiến đấu dữ dội. Thanh kiếm cổ gỉ sét giờ đây tỏa ra ánh sáng chói lòa, mỗi nhát chém đều mang theo ý chí bảo vệ kiên cường, không chút nao núng. 'Ngươi không được phép! Nơi này... là ý chí bảo vệ của ta!' Ý niệm mãnh liệt của Cổ Kiếm Hồn vang vọng, không chỉ trong tâm trí Tần Mặc mà còn như một lời tuyên chiến trực tiếp với Thiên Diệu Ảnh. Từng đường kiếm của nó không chỉ sắc bén mà còn mang theo một sự kiên định bản chất, một lời thề không bao giờ chối bỏ sứ mệnh của mình.
Hắc Phong gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình khổng lồ của nó linh hoạt như một cơn lốc đen. Nó dùng bộ lông đen tuyền và móng vuốt sắc nhọn chống trả những đợt tấn công của Hắc Thiết Vệ, đồng thời che chắn cho Tần Mặc, không cho bất kỳ kẻ địch nào tiếp cận hắn. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự trung thành tuyệt đối và ý chí chiến đấu đến cùng.
Lục Vô Trần, dù bị tụt lại phía sau một chút, nhưng y cũng nhanh chóng hoàn thiện một trận pháp phòng ngự khẩn cấp. Những đường nét linh lực màu xanh lam tỏa ra từ tay y, kết nối với các mạch linh lực ngầm của thành trì, tạo ra một rào chắn linh lực vững chắc bao bọc 'nguồn mạch'. Trận pháp này không chỉ ngăn cản sự xâm nhập mà còn cố gắng vô hiệu hóa năng lượng ăn mòn của pháp khí Thiên Diệu Ảnh. Y đã dồn hết kinh nghiệm và sức lực còn lại vào trận pháp này, khuôn mặt tái nhợt vì căng thẳng.
"Ngươi nghĩ một 'vật' yếu ớt có thể chống lại thiên uy sao? Mọi thứ đều phải quy phục!" Giọng nói vang vọng, lạnh lùng của Thiên Diệu Ảnh vang lên, không phải từ miệng hắn, mà như một ý niệm trực tiếp từ Thiên Diệu Tôn Giả, xuyên thẳng vào tâm trí của Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn. Hắn cười khẩy, ánh mắt vô cảm nhìn vào sự phản kháng yếu ớt của Cổ Kiếm Hồn. Quả cầu đen kịt trong tay hắn phát ra một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, như muốn xé toạc lớp phòng ngự của Lục Vô Trần.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ phía Tây Bắc. Tiếng nổ kinh hoàng hơn bất kỳ tiếng nào trước đó, như tiếng đất trời v��� vụn. Mặt đất dưới chân Tần Mặc rung lên dữ dội, khiến hắn suýt chút nữa ngã khuỵu. Tần Mặc quay đầu lại, đôi mắt hắn mở to vì kinh ngạc và hoảng sợ. Hắn nhìn thấy một khe hở khổng lồ, một vết thương sâu hoắm trên bức tường thành Tây Bắc, nơi vừa bị pháp khí của kẻ địch công kích dữ dội. Khe hở đó không chỉ là một vết nứt, mà là một lỗ hổng lớn, đủ để hàng trăm người cùng lúc tràn vào.
Và còn tệ hơn nữa, một pháp khí còn mạnh mẽ hơn, hình dáng như một cây đinh ba khổng lồ, với ba mũi nhọn sắc lẹm phát ra ánh sáng đỏ rực, đang được đẩy vào qua khe hở đó. Nó không chỉ là một pháp khí tấn công, mà còn là một công cụ phá hoại. Tần Mặc cảm nhận được ý chí hủy diệt tàn bạo từ nó, nhắm thẳng vào trung tâm thành trì, vào chính 'nguồn mạch' nơi hắn đang đứng.
Ý niệm đau đớn và tuyệt vọng của Thiết Giáp Thành Linh tràn ngập tâm trí Tần Mặc. Nó không chỉ là đau đớn về thể xác khi thành trì bị xé toạc, mà còn là sự tuyệt vọng của một ý chí đang đứng trước bờ vực sụp đổ. 'Không... chúng đã phá vỡ được... và còn một cái khác!' Tần Mặc thầm nghĩ, giọng hắn lạc đi trong đầu, một cảm giác bất lực dâng lên. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng sức mạnh của kẻ địch quá lớn, và sự tinh vi trong chiến thuật của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt xa dự đoán của hắn.
Cùng lúc đó, bầu trời bên ngoài bỗng nhiên tối sầm lại, mây đen kéo đến dày đặc. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt, những giọt nước lạnh buốt quất vào mặt Tần Mặc qua những khe hở của tòa thành. Sấm chớp liên hồi, những tia sét xé ngang bầu trời, chiếu sáng khuôn mặt đầy lo âu của hắn, của Tô Lam, và của tất cả những ai đang chiến đấu vì Thiết Giáp Thành. Tiếng sấm rền vang như tiếng trống trận của định mệnh, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng.
Tần Mặc nhìn vào khe hở khổng lồ trên tường thành, nhìn vào cây đinh ba khổng lồ đang từ từ tiến vào, và cảm nhận ý chí tuyệt vọng của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn biết, họ đã bị đẩy đến bờ vực. Giới hạn của phòng thủ thụ động đã đến. Thiên Diệu Tôn Giả đã thực sự coi hắn là m��i đe dọa, và không ngần ngại dùng mọi cách để nghiền nát con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang cố gắng xây dựng.
Nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, Tần Mặc cũng cảm nhận được một tia sáng yếu ớt, một ý chí kiên cường không thể bị dập tắt hoàn toàn từ Thiết Giáp Thành Linh. 'Ta... sẽ không bỏ cuộc.' Một ý niệm yếu ớt nhưng đầy quyết tâm vang lên trong tâm trí hắn. Thiết Giáp Thành Linh vẫn đang chiến đấu, vẫn đang cố gắng bảo vệ bản chất của mình, ngay cả khi nó đang tan nát. Và Tần Mặc, với liên minh độc đáo của những ý chí bản nguyên, biết rằng họ không thể để nó cô độc. Hắn phải tìm ra một giải pháp, một cách để không chỉ chống đỡ, mà còn để phản công, để chứng minh rằng "cân bằng bản chất" không phải là sự yếu đuối, mà là một loại sức mạnh không thể bị đồng hóa.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.