Vạn vật không lên tiên - Chương 812: Ý Chí Cố Thành: Khi Đá và Sắt Biến Thành Trái Tim
Tiếng nổ xé toạc màn đêm, không còn là âm thanh của một sự cố đơn lẻ mà là tiếng gầm thét dữ dội của một vết thương chí tử. Bức tường thành Tây Bắc, vốn đã oằn mình chống chịu những đợt tấn công không ngừng, giờ đây rạn nứt dữ dội, một khe hở khổng lồ đột ngột hiện ra, nuốt chửng cả một đoạn phòng tuyến ki��n cố. Từ trong đó, một luồng ánh sáng xanh tím chói lòa bắn thẳng vào không gian, mang theo khí tức hủy diệt cuồng bạo, nhắm thẳng vào trái tim của Thiết Giáp Thành. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn, nhưng không thể che giấu sự hỗn loạn và nguy hiểm đang ập đến. Cùng lúc đó, hàng loạt bóng đen Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen kịt, đôi mắt đỏ rực như những đốm lửa ma quái, ồ ạt tràn vào qua khe hở, tiếng bước chân dồn dập như tiếng trống trận, gieo rắc tử khí và sự tàn bạo.
Tần Mặc, đôi mắt đen láy sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng xanh tím chói lòa từ pháp khí địch, căng thẳng nhưng kiên định. Hắn không cần nhìn, ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh đã truyền đến hắn một cách đau đớn, rõ ràng. Thành Linh đang co giật, năng lượng dao động mạnh mẽ, như một trái tim bị dao đâm. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà là một đòn chí mạng nhắm vào ý chí tồn tại của toàn bộ thành trì. "Không chỉ là đá và sắt! Nó là nhà của chúng ta! Hãy cảm nhận!" Ý niệm của Tần Mặc cấp tốc truyền đi, xuyên thấu qua lớp vỏ kim loại và đá tảng, thẳng vào tận sâu linh hồn đang rung chuyển của Thành Linh. Hắn cố gắng truyền cho nó không chỉ mệnh lệnh, mà là sự thấu cảm sâu sắc nhất về ý nghĩa của việc tồn tại, của việc được yêu thương và bảo vệ. Mùi khói thuốc súng nồng nặc hòa với bụi đá cay xè xộc thẳng vào mũi, không khí trở nên đặc quánh, nặng nề.
Không đợi Tần Mặc ra lệnh thêm, Cổ Kiếm Hồn, với tốc độ kinh hồn, đã hóa thành một tia sáng bạc, lao thẳng vào pháp khí đang phát ra năng lượng hủy diệt. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay lão, tuy cổ xưa và gỉ sét, nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, giờ đây bùng lên ánh sáng chói lòa. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Lão gầm lên một tiếng, không phải bằng âm thanh mà bằng ý chí, chém ra một luồng kiếm quang rực rỡ, đối đầu trực diện với ánh sáng xanh tím của pháp khí. Tiếng kim loại va chạm, tiếng pháp tắc gầm thét, tạo thành một cơn lốc hủy diệt nhỏ, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Mái tóc bạc phơ của lão bay phấp phới trong luồng năng lượng hỗn loạn, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng vẫn không chút nao núng, kiên quyết giữ vững vị trí tiền tuyến.
Trong khi đó, Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, không hề hoảng loạn. Hắn lập tức tung ra một trận pháp nhỏ, những ký hiệu cổ xưa lấp lánh như tinh tú, tạo thành một tấm màn chắn bằng linh lực mờ ảo, làm chậm bước tiến của những Hắc Thiết Vệ đầu tiên. Hắn gầy gò, lưng hơi còng, nhưng mỗi động tác đều chính xác và điêu luyện. Hắn thở dài một tiếng, như thể mang trên vai gánh nặng của cả thế gian, nhưng không hề dừng tay. "Phòng thủ này... liệu có ý nghĩa?" Giọng nói trầm, yếu ớt của hắn, chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi, nhưng đôi tay vẫn không ngừng vẽ ra những đường nét trận pháp, như một người thợ thủ công cẩn trọng khắc chạm tác phẩm cuối cùng. Tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Thiết Vệ khi bị trận pháp cản trở vang lên, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, không chút do dự. Nàng dẫn đầu nhóm binh lính còn lại, phối hợp ăn ý với Hắc Phong. Thanh kiếm cổ bên hông nàng rút ra, ánh kiếm lóe lên sắc lạnh, mỗi nhát chém đều chính xác và mạnh mẽ, đẩy lùi đám Hắc Thiết Vệ đang cố gắng tiến sâu. Nàng di chuyển như một làn gió, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, từng bước chân đều vững chãi, kiên định. Bên cạnh nàng, Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ hung hãn. Nó lao vào giữa đám Hắc Thiết Vệ, móng vuốt sắc nhọn và hàm răng cứng rắn xé toạc giáp sắt, tạo ra những tiếng kim loại va chạm chát chúa và tiếng kêu thảm thiết. Hắc Phong như một cơn lốc đen, càn quét bất cứ kẻ địch nào dám tiến lại gần Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu của thành phố, một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Tần Mặc dâng lên trong lòng. Cô đã từng chỉ biết đến sức mạnh tu luyện, nhưng giờ đây, cô thấy một sức mạnh khác, đến từ sự đoàn kết và ý chí.
Nhưng điều khiến Thiên Diệu Ảnh kinh ngạc và Tần Mặc tự hào nhất, lại là sự xuất hiện của phòng tuyến thứ hai. Dưới sự chỉ huy của Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, những người dân thường của Thiết Giáp Thành, với vẻ mặt chất phác nhưng giờ đây ánh lên sự quyết tâm cháy bỏng, không hề bỏ chạy. Họ không có linh lực, không có pháp khí hùng mạnh, nhưng họ có ý chí bảo vệ "nhà". Những chiếc xe đẩy rau, bàn ghế gỗ, liềm hái sắc bén, và cả những cung tên tự chế thô sơ đã được dựng lên, tạo thành một chướng ngại vật tạm thời. Tiếng hô hào của Thủ Vệ trưởng Long Hổ, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gầm thét của chiến trường: "Vì Thành Trì! Vì nhà của chúng ta! Mọi người, giữ vững!" Ông ta, thân hình cao lớn, vạm vỡ, vết sẹo trên má hằn rõ dưới ánh lửa chiến trường, cầm một cây thương gỗ nặng nề, đứng chắn ngay phía trước, như một bức tượng đồng. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, không ngừng điều phối dân chúng, chỉ dẫn họ dựng rào chắn, chuyển đá, ném những vật nặng từ trên cao xuống, gây cản trở quân địch. "Mọi việc đều phải theo quy củ!" Hắn nói, dù quy củ giờ đây là sự hỗn loạn có tổ chức.
Những người dân nam, khuôn mặt lem luốc khói bụi, tay nắm chặt những công cụ lao động quen thuộc, biến chúng thành vũ khí. Họ không hề do dự, không hề sợ hãi. "Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt!" Một người đàn ông vừa gầm gừ vừa dùng một cây búa lớn đập mạnh vào giáp sắt của một Hắc Thiết Vệ đang cố leo qua chướng ngại vật. Những người phụ nữ, tuy dáng người bình thường, khuôn mặt hiền lành, nhưng cũng kiên cường không kém. Họ mang nước, băng bó vết thương cho những người bị thương, và dùng những chiếc rổ, giỏ chứa đầy đá ném xuống kẻ địch. "Cầu mong mọi sự bình an!" Một người phụ nữ vừa thì thầm vừa đưa một bát nước cho một chiến binh đang thở dốc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng không lùi bước.
Tần Mặc cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ những ý chí nhỏ bé đó. Mỗi người dân là một mảnh ghép, mỗi công cụ là một phần của phòng tuyến. Tất cả chúng cùng hòa vào một, tạo nên một sức mạnh không thể đo đếm bằng linh lực hay pháp khí. Đó là sức mạnh của sự kiên cường, của tình yêu và sự gắn bó với "nhà". Thành Linh, đang co giật vì đòn đánh của pháp khí, dường như cũng cảm nhận được dòng chảy ý chí mạnh mẽ này. Năng lượng của nó bắt đầu dao động không còn là của sự đau đớn tuyệt vọng, mà là của sự bối rối, sau đó là một tia lửa của sự giác ngộ le lói.
Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, với ánh mắt lạnh lẽo và khinh miệt, chứng kiến tất cả. Hắn không thể tin được. "Loại phòng thủ thấp kém này... vô dụng! Đẩy mạnh!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự tức giận và kiêu ngạo. Hắn đã quá quen thuộc với việc đối phó với những pháo đài vững chắc, những trận pháp phức tạp, những tu sĩ hùng mạnh. Nhưng một phòng tuyến được tạo nên từ những phàm nhân tay trắng, những vật dụng sinh hoạt hàng ngày, và một "thành trì" đang tự đấu tranh với bản chất của chính nó? Điều đó nằm ngoài mọi tính toán của hắn, nằm ngoài mọi giáo điều tu hành mà hắn từng biết. Hắn ra lệnh cho Hắc Thiết Vệ tiếp tục tấn công, nhưng ngay cả những tên lính vô tri này cũng bắt đầu tỏ ra hoang mang trước sự chống trả lạ lùng và kiên cường này. Mùi máu tanh nhẹ đã bắt đầu lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya, trộn lẫn với mồ hôi của những người đang gắng sức, tạo nên một bức tranh chiến trường vừa bi tráng, vừa đầy hy vọng.
***
Trong khi chiến trường bên ngoài diễn ra ác liệt, bên trong Thiết Giáp Thành, sâu thẳm nơi 'nguồn mạch' – trái tim linh hồn của Thành Linh – một cuộc đấu tranh nội tâm còn dữ dội hơn đang diễn ra. Tần Mặc, với sự tập trung cao độ, duy trì kết nối tinh thần với Thành Linh, từng luồng ý niệm của hắn như những sợi chỉ vàng, cố gắng hàn gắn và định hướng cho ý thức đang hỗn loạn của nó. Hắn cảm nhận được không chỉ sự đau đớn vật lý do pháp khí địch gây ra, những vết rạn nứt trên lớp vỏ thép và đá của nó, mà còn cả sự xói mòn linh hồn, một nỗi sợ hãi nguyên thủy về sự hủy diệt đang gặm nhấm.
Nhưng cùng lúc đó, một dòng chảy không ngừng của ký ức và ý chí mạnh mẽ từ những người dân đang chiến đấu bên ngoài ập đến, như một con sóng lớn vỗ vào bờ. Thành Linh, trong cơn bối rối và đau đớn, bắt đầu "thấy" – không phải bằng mắt thường, mà bằng ý niệm. Nó thấy những người thợ rèn đổ mồ hôi bên lò lửa đỏ rực, tiếng búa đập chan chát vào kim loại, tạo nên từng viên gạch, từng thanh sắt, từng phần của chính nó. Chúng không chỉ là vật liệu vô tri, chúng là thành quả của lao động, của sự hy vọng, của mong muốn xây dựng một nơi chốn an toàn. Nó thấy những người mẹ ru con ngủ trong những ngôi nhà vững chãi của nó, tiếng hát ru êm đềm vang vọng trong đêm, hơi ấm của tình mẫu tử lan tỏa khắp các bức tường. Nó thấy những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa trên các con đường được nó tạo ra, tiếng cười trong trẻo vang vọng, những dấu chân nhỏ bé in hằn trên lớp đá quen thuộc. Nó là bệ đỡ cho những cuộc đời, là nhân chứng cho những hạnh phúc giản dị.
"Họ... không phải vì sức mạnh... họ vì ta là nhà?" Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy bối rối và ngờ vực. M���t tia sáng lóe lên, khi một ký ức cụ thể bật ra rõ ràng như tiếng chuông. Đó là tiếng reo hò của Tiểu Đường, một đứa trẻ hồn nhiên mà Tần Mặc từng gặp, khi cậu bé chỉ tay lên những bức tường thành kiên cố, đôi mắt sáng ngời nói: "Thành phố của chúng ta là nhất! Không ai có thể phá hủy nhà của chúng ta!"
Tần Mặc, thấu cảm sâu sắc, nhẹ nhàng truyền ý niệm đáp lại, kiên nhẫn như người cha đang dẫn dắt đứa con non nớt. "Đúng vậy. Sức mạnh thật sự không đến từ sự cưỡng ép, mà từ tình yêu và sự lựa chọn. Ngươi không cần trở thành thần binh vô tri để bảo vệ. Ngươi cần là chính ngươi, là ngôi nhà mà họ yêu quý. Ngươi là ngôi nhà của họ, và họ là linh hồn của ngươi. Hãy bảo vệ bản chất đó!" Lời của Tần Mặc không phải là mệnh lệnh, mà là một lời khẳng định, một sự thấu hiểu sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn không yêu cầu Thành Linh phải "thăng tiên", phải biến đổi thành một thực thể cao cấp hơn. Hắn chỉ muốn nó giữ vững bản chất của mình – một ngôi nhà, một nơi chốn bình yên, một sự an toàn.
Nghe những lời đó, Thiết Giáp Thành Linh như bị sét đánh ngang tai. Một cảm giác vỡ òa, một sự giác ngộ bùng nổ trong ý thức của nó. Nó không cần phải là pháo đài thép bất khả xâm phạm, không cần phải trở thành một vật chất vô tri, lạnh lẽo, chỉ biết phòng thủ. Sức mạnh của nó không đến từ sự cô lập, mà đến từ sự kết nối, từ hàng ngàn ý chí, hàng triệu ký ức, hàng tỷ khoảnh khắc hạnh phúc và bình yên mà nó đã bao bọc, chở che. Nó nhận ra, nó là linh hồn của thành phố này, nhưng cũng là linh hồn của mỗi con người sống trong nó.
Cảm xúc của Thành Linh không còn là sự đau đớn và bối rối, mà là một sự quyết tâm mới, một niềm tin vững chắc vào bản thân. Năng lượng phòng thủ của nó chuyển từ sự cứng nhắc, phản ứng một cách máy móc, sang sự linh hoạt, phản ứng theo ý chí của Tần Mặc và người dân. Các mảnh vỡ của tường thành, những viên gạch, những thanh sắt, những khối đá tưởng chừng vô tri, giờ đây không còn là những tàn tích vô dụng. Chúng bắt đầu dịch chuyển một cách có mục đích, không phải chỉ để chống đỡ thụ động, mà để tạo bẫy, tạo rào chắn, hỗ trợ cho những người dân đang chiến đấu. Một bức tường đá đột ngột nhô lên, che chắn cho nhóm người dân đang né tránh làn đạn pháp khí. Một con đường đá bỗng chốc trở nên trơn trượt, khiến bước chân của Hắc Thiết Vệ loạng choạng.
Sự thay đổi này là tinh tế nhưng vô cùng mạnh mẽ. Thiết Giáp Thành Linh không còn là một công trình kiến trúc đơn thuần. Nó đã trở thành một cơ thể sống thực sự, một sinh vật khổng lồ đang hít thở, đang cảm nhận, đang chiến đấu bằng chính trái tim và linh hồn của nó, được dệt nên từ ý chí của Tần Mặc và tình yêu của những người dân. Hơi lạnh của đêm khuya vẫn còn đó, nhưng không khí xung quanh 'nguồn mạch' đã trở nên ấm áp lạ thường, như có một ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy rực rỡ.
***
Bình minh le lói phía chân trời, ánh sáng yếu ớt của buổi rạng đông dần xua tan màn đêm đen tối, nhưng không thể xua đi mùi khói thuốc súng nồng nặc và mùi máu tanh nhàn nhạt còn vương vấn trên chiến trường. Pháp khí hủy diệt của Thiên Diệu Ảnh, kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng và sự hủy diệt, giờ đây đã bị Cổ Kiếm Hồn phá hủy hoàn toàn. Thanh Vô Danh Kiếm của lão, sau khi hoàn thành sứ mệnh, đã trở lại vẻ cổ kính, gỉ sét thường ngày, nhưng ánh kiếm trong mắt lão vẫn sắc bén đến lạ thường. Lão đứng đó, mái tóc bạc phơ phất phơ trong gió, như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển.
Đám Hắc Thiết Vệ, những kẻ hiếu chiến và tàn bạo, giờ đây bị mắc kẹt trong các bẫy do người dân và Thiết Giáp Thành Linh tạo ra. Những bức tường đá đột ngột khép lại, những con đường trơn trượt biến thành vực sâu, những chiếc xe đẩy, bàn ghế gỗ, thậm chí cả những chiếc nồi đồng đã được dùng để cản đường, biến thành những chướng ngại vật không thể vượt qua. Chúng chịu tổn thất nặng nề, tiếng kêu thảm thiết và tiếng vũ khí rơi loảng xoảng vang vọng khắp nơi. Sự hỗn loạn bao trùm lấy đội quân xâm lược, những bước chân dồn dập của chúng giờ đây là bước chân của sự hoang mang, của sự tan rã.
Thiên Diệu Ảnh, cái bóng m��� ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, đứng trên một gò đất cao, ánh mắt chứa đầy sự tức giận và bối rối. Hắn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Một thành trì vô tri, một đám phàm nhân yếu ớt, lại có thể chống trả được đội quân tinh nhuệ của hắn, phá hủy pháp khí hủy diệt của hắn. "Không thể nào... loại phòng thủ này... Rút lui! Tạm thời rút lui!" Giọng hắn nghiến răng, gầm gừ vang vọng, không còn sự kiêu ngạo ban đầu mà thay vào đó là sự tức giận tột độ và một nỗi bối rối sâu sắc. Hắn đã đánh giá quá thấp Tần Mặc, đánh giá quá thấp cái gọi là "ý chí tồn tại" và "cân bằng bản chất" này. Điều này, vượt quá mọi giáo điều và triết lý tu hành mà hắn từng biết.
Quân địch rút lui trong hỗn loạn. Những Hắc Thiết Vệ còn sót lại, thân hình lấm lem bụi bặm và máu, vội vàng rút chạy qua khe hở tường thành, không dám quay đầu nhìn lại. Không khí căng thẳng của chiến trường dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự mệt mỏi nhưng kiên cường của những người phòng thủ.
Tần Mặc và liên minh của h���n, cùng những người dân Thiết Giáp Thành, đứng vững trên những tàn tích của chiến trường. Dù mệt mỏi, khuôn mặt ai nấy đều hằn lên sự quyết tâm và tự hào. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với giọng khàn đặc nhưng đầy tự hào, quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng: "Chúng ta đã giữ được! Chúng ta đã giữ được nhà!" Tiếng hô vang lên từ những người dân, không phải là tiếng reo hò chiến thắng mà là tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng của sự đoàn kết và niềm tin vào chính mình.
Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô thấy những người dân đang ôm lấy nhau, những binh lính đang băng bó vết thương cho đồng đội, những đứa trẻ sợ hãi nhưng giờ đây đã nở nụ cười. Cô thấy Mộc Thạch, thân hình đồ sộ, đang chậm rãi di chuyển, dùng chính cơ thể mình để lấp lại những lỗ hổng trên tường thành. Cô thấy Bích Thủy Tinh Linh, thân hình trong suốt như nước, đang lướt đi giữa các con đường, dùng những dòng nước nhỏ để rửa sạch vết máu và bụi bẩn, như một hành động chữa lành. Cô nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, không còn là sự nghi ngờ mà thay vào đó là một sự ngưỡng mộ sâu sắc, một sự thấu hiểu mới về con đường mà hắn đang theo đuổi. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại." Câu nói của Bích Thủy Tinh Linh lại vang vọng trong tâm trí cô, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Tần Mặc, nhìn Thiết Giáp Thành Linh, trên môi nở một nụ cười nhẹ. Thành Linh, giờ đây đã giác ngộ sâu sắc, phát ra một ý niệm ấm áp, lan tỏa khắp thành phố, như một lời cảm ơn và sự thấu hiểu mới về ý nghĩa của 'nhà' và 'linh hồn' của mình. Không còn là sự đau đớn dữ dội, mà là một sự bình yên, một sự chấp nhận bản chất của chính nó. "Mọi thứ đều có giá trị của nó, khi chúng ta biết trân trọng. Và đây, là giá trị của ngươi." Tần Mặc khẽ nói, lời của hắn không phải dành cho Thành Linh mà là dành cho tất cả, cho cả thế giới.
Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu tự vá lành những vết thương nhỏ, nhưng không phải bằng cách hóa thành đá vô tri, cứng nhắc. Thay vào đó, nó dịch chuyển và kết nối c��c mảnh vỡ một cách hữu cơ, như một cơ thể sống đang tự chữa lành. Những viên đá, những thanh sắt không chỉ được lắp ghép lại, mà chúng còn giao tiếp với nhau, hòa quyện vào nhau, tạo thành một chỉnh thể sống động, kiên cố hơn bao giờ hết. Thành phố không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một trái tim sống động, một biểu tượng của sự kiên cường và ý chí đoàn kết.
Bình minh đã thực sự ló dạng, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh sáng vàng cam chiếu rọi lên những vết tích của cuộc chiến, lên những gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng. Cuộc chiến này đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, lớn hơn, đang chờ đợi. Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đứng sau tất cả, chắc chắn sẽ không từ bỏ dễ dàng. Sự bối rối và tức giận của hắn cho thấy hắn sẽ quay lại với những chiến thuật tàn bạo và khó lường hơn, có thể nhắm vào ý chí của người dân hoặc Thành Linh. Nhưng Thiết Giáp Thành, với sự giác ngộ mới, đã trở thành một biểu tượng mạnh mẽ hơn cho con đường cân bằng, không chỉ là một pháo đài vật chất mà còn là một 'trái tim' sống động. Sự đoàn kết độc đáo giữa con người và 'vật' trong Thiết Giáp Thành này sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong Huyền Vực, cả đồng minh tiềm năng và kẻ thù, tạo tiền đề cho các cuộc đối đầu và liên minh phức tạp hơn trong tương lai. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có một thành phố, một liên minh, và một triết lý được chứng minh bằng máu và nước mắt.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.