Vạn vật không lên tiên - Chương 825: Nỗi Sợ Hãi Của Trái Tim Thép: Lựa Chọn Giữa Linh Hồn Và Bất Diệt
Ánh bình minh vàng óng ả đã len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng lấp lánh trên nền đá cẩm thạch cổ kính của đại sảnh. Tuy nhiên, luồng sáng ấy dường như chẳng thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm nơi đây. Tần Mặc cùng liên minh, cùng các vị lãnh đạo của Thiết Giáp Thành, vẫn đang quây quần quanh tấm bản đồ khổng lồ được chạm khắc trên mặt bàn đá, lắng nghe những báo cáo mới nhất sau cuộc tấn công thăm dò đêm qua. Tiếng gió rít khẽ qua những khe hở trên tường thành, mang theo chút hơi lạnh của buổi sớm, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ những mạch ngầm sâu dưới lòng đất, tạo nên một bản giao hưởng trầm mặc, u hoài. Mùi đá cổ đã phong hóa, xen lẫn chút hương kim loại thoang thoảng từ các bức tường giáp, lẩn qu���t trong không khí, như một lời nhắc nhở về tuổi đời và sự kiên cố của tòa thành.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị hằn sâu vết sẹo chiến trường, đứng thẳng lưng trước bản đồ, ngón tay thô ráp chỉ vào những điểm chiến lược. Giọng y vang dội, nhưng phảng phất một nỗi lo lắng khó che giấu: “Mặc dù chúng ta đã đẩy lùi đợt thăm dò, buộc các tu sĩ phải rút lui với một vài tổn thất nhỏ, nhưng ta lo rằng sức mạnh của thành trì này chưa đủ để đối phó với một cuộc tấn công toàn diện. Chúng ta đã chứng kiến sự tàn bạo của chúng khi chúng cố gắng xuyên thủng lớp phòng hộ đầu tiên. Chúng không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, mọi loại pháp thuật hủy diệt. Đặc biệt là khi chúng nhắm vào những người dân vô tội, những người mà chúng ta đã thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá.”
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc giáp nhẹ, tay cầm cuộn da ghi chép chi chít, bổ sung với vẻ mặt nghiêm nghị: “Các mảng giáp đá, các kết cấu phòng thủ đã hoạt động hết công suất, phát huy tối đa ‘vật tính’ của mình dưới sự chỉ dẫn của Thành Linh và sự củng cố từ Cổ Kiếm Hồn. Tuy nhiên, chúng ta thiếu linh khí để duy trì cường độ phòng thủ cao liên tục. Nguồn năng lượng tích trữ đã hao tổn đáng kể chỉ sau một đêm. Nếu không có sự ‘thăng cấp’ vật chất, một sự biến đổi căn bản để tăng cường khả năng chịu đựng và phản công, thì giới hạn của chúng ta là rõ ràng. Sẽ có lúc, ‘vật tính’ dù kiên định đến mấy cũng không thể chống lại sự hao mòn vật lý khi đối diện với sức mạnh hủy diệt của hàng ngàn tu sĩ.”
Tần Mặc lắng nghe một cách trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt lo âu. Hắn cảm nhận được sự lo lắng đang dần len lỏi, không chỉ trong lời nói của Long Hổ hay Thiết Giáp Phụ Tá, mà còn trong những rung động tinh tế từ chính những viên đá lát sàn, từ những bức tường thành. Ý chí tồn tại của Thiết Giáp Thành, dù kiên cường, vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ nỗi sợ hãi về sự hữu hạn của bản thân, về khả năng bị phá hủy, bị tổn thương. Hắn hiểu rằng, đối v��i một tòa thành, nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là sự mục nát theo thời gian, mà là sự biến mất đột ngột, là sự thất bại trong việc che chở cho những sinh linh mà nó đã nuôi dưỡng.
Tô Lam tiến lên một bước, ánh mắt nàng vẫn kiên định, nhưng trong đó pha lẫn một chút băn khoăn: “Những lời của Long Hổ và Phụ Tá là có cơ sở. Các tu sĩ tấn công sẽ không ngừng lại. Chúng sẽ học hỏi từ thất bại ban đầu và điều chỉnh chiến thuật. Họ sẽ không chỉ tấn công vật lý, mà còn tìm cách làm suy yếu ý chí của Thành Linh, có thể bằng cách tấn công những điểm yếu về cảm xúc, hoặc bằng cách cưỡng ép ‘khai linh’ theo cách biến dạng. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những kịch bản xấu nhất, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tinh thần.” Nàng dừng lại, nhìn Tần Mặc, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an từ hắn.
Lục Vô Trần khẽ thở dài, khuôn mặt y khắc khổ hơn dưới ánh sáng ban mai. Y gật đầu đồng tình với Tô Lam: “Đúng vậy. Ngươi đã nói đúng, Tô Lam. Các tu sĩ đó, chúng không thiếu những tà thuật để làm mục ruỗng tinh thần một ‘vật’ từ bên trong, để bẻ cong ý chí của nó. Ta đã từng chứng kiến những ‘vật’ bị ép buộc ‘thăng cấp’ mà mất đi bản chất của mình, trở thành những công cụ vô tri, hoặc thậm chí là những quái vật méo mó. Cái giá của sự ‘thăng cấp’ cưỡng ép ấy là sự hủy hoại linh hồn. Nhưng liệu Thành Linh có đủ sức mạnh để chống lại cả sức ép bên ngoài lẫn những lời dụ dỗ về sức mạnh tuyệt đối, về sự bất tử mà chúng có thể ban tặng?” Giọng y không còn sự hoài nghi như trước, mà là một sự lo lắng chân thành, một sự thấu hiểu sâu sắc về những hiểm họa mà Thiết Giáp Thành đang đối mặt.
Hắc Phong, đang nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực quét qua những gương mặt. Nó cảm nhận được sự lo lắng, sự bất an đang lan tỏa, và bản năng hộ vệ của nó trỗi dậy, muốn bảo vệ Tần Mặc và những người mà hắn tin tưởng. Tiếng gầm của nó không phải là sự hung hãn, mà là một lời cảnh báo, một lời hứa của sức mạnh tiềm ẩn.
T��n Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, rồi ánh mắt hắn dừng lại trên thanh Cổ Kiếm Hồn đang đứng im lặng bên cạnh. Thanh kiếm cũ kỹ, gỉ sét ấy, giờ đây dường như phát ra một luồng khí tức kiên định hơn bao giờ hết. Nó là một vật chứng sống cho triết lý của hắn, một biểu tượng của sự từ chối ‘thăng cấp’ để giữ lấy bản chất. Hắn biết, những lo lắng của Long Hổ, của Phụ Tá, của Tô Lam và Lục Vô Trần là chính đáng. Một tòa thành, dù kiên cố đến đâu, cũng có giới hạn vật lý của mình. Và ý chí, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng có thể bị lung lay trước nỗi sợ hãi về sự diệt vong và sự đau khổ của những người mình bảo vệ.
“Ta hiểu nỗi lo lắng của các ngươi,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự thấu cảm. “Sức mạnh vật lý là hữu hạn, nhưng ý chí lại là vô biên. Tuy nhiên, ý chí cần có niềm tin để trụ vững, và niềm tin ấy đôi khi cần được củng cố bằng những bằng chứng cụ thể. Việc Thiết Giáp Thành Linh phải đối mặt không chỉ là đối thủ bên ngoài, mà còn là chính nỗi sợ hãi bên trong nó. Sợ hãi về sự bất lực, về sự yếu đuối. Nhưng đây cũng chính là cơ hội để nó chứng minh sức mạnh thực sự của con đường ‘cân bằng bản chất’.”
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ hơn những rung động từ lòng đất, từ những viên đá của thành trì. Hắn biết mình cần phải kết nối sâu hơn với Thành Linh, để lắng nghe những nỗi niềm sâu thẳm nhất của nó, để cùng nó đối diện với nỗi sợ hãi. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Hãy để ta nói chuyện với Thành Linh. Nỗi sợ hãi của nó, cũng là nỗi sợ hãi của chúng ta. Chúng ta cần phải cùng nhau vượt qua.”
*****
Ánh sáng ban trưa đã dần tắt, nhường chỗ cho một bầu trời âm u, mây đen vần vũ, như báo hiệu một cơn giông sắp đến. Gió bắt đầu mạnh hơn, thổi lùa qua những hành lang cổ kính, mang theo hơi lạnh buốt giá. Tần Mặc, cùng Tô Lam và Lục Vô Trần, đã tiến sâu vào căn phòng cốt lõi của Thiết Giáp Thành, nơi được gọi là Trung Tâm Ý Chí Thành. Đây là nơi ý chí của Thành Linh hiện diện mạnh mẽ nhất, nơi mà linh khí của toàn bộ thành trì hội tụ, tạo thành một không gian vừa tĩnh mịch vừa tràn đầy sức sống nguyên thủy.
Kiến trúc của căn phòng này vô cùng độc đáo. Nó không phải là một không gian hình hộp vuông vức, mà là một hang động tự nhiên khổng lồ được gia cố và chạm khắc tinh xảo, với những mạch đá phát sáng mờ ảo chạy dọc theo vách tường, như những mạch máu của một sinh vật sống. Trần hang cao vút, lấp lánh những tinh thể đá quý hiếm, phản chiếu thứ ánh sáng yếu ớt, xanh lục nhạt, tạo nên một không gian huyền ảo, linh thiêng. Trung tâm căn phòng là một khối đá nguyên khối khổng lồ, hình dáng như một trái tim đang đập, từ đó tỏa ra những luồng rung động mạnh mẽ, hữu hình. Đây chính là biểu tượng, là hiện thân cho ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Không khí trong căn phòng gần như tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài vọng vào như một lời thì thầm xa xăm, và tiếng đập thình thịch nhè nhẹ của khối đá trung tâm. Mùi đất ẩm và khoáng chất nồng nặc, xen lẫn một chút hương linh khí thanh khiết, khiến người ta cảm thấy như đang đứng giữa lòng mẹ đất.
Tần Mặc tiến lại gần khối đá trung tâm, nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe những rung động phát ra từ nó. Hắn đưa tay vươn ra, đặt nhẹ lên bề mặt khối đá lạnh lẽo, cảm nhận dòng ý niệm mãnh liệt đang tuôn trào. Ban đầu, đó là sự kiên định, sự vững chãi mà hắn đã quen thuộc. Nhưng rồi, một luồng cảm xúc khác đột ngột dâng lên, như một dòng thác lũ xô đổ mọi phòng tuyến. Đó là nỗi sợ hãi. Một nỗi sợ hãi sâu sắc, bản năng và gần như tuyệt vọng.
Trong tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh bắt đầu hiện lên rõ nét: những cư dân Thiết Giáp Thành, từ những đứa trẻ đang nô đùa trên quảng trường, những người thợ rèn đang miệt mài bên lò lửa, đến những người già đang an hưởng tuổi xế chiều dưới gốc cổ thụ. Rồi những hình ảnh đó đột ngột chuyển thành cảnh tượng hỗn loạn, đổ nát. Những bức tường thành sụp đổ, những mái nhà bị phá hủy, tiếng la hét hoảng loạn của người dân vang vọng khắp nơi, tiếng khóc than xé lòng. Và giữa tất cả sự tàn phá ấy, Thi���t Giáp Thành Linh cảm thấy bất lực, như một người mẹ không thể che chở cho con mình khỏi lưỡi dao của kẻ thù.
“Ta… ta sợ…” Một ý niệm run rẩy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm xúc thuần túy, đau đớn. “Ta sợ không thể bảo vệ họ. Những tiếng cười, những sinh linh bé nhỏ… ta đã thề sẽ bảo vệ họ. Nhưng liệu sự kiên định này có đủ? Liệu ý chí không ‘thăng cấp’ này có đủ sức mạnh để chống lại sự hủy diệt tàn bạo? Hay ta đang đẩy họ vào nguy hiểm, vào vòng xoáy của đau khổ, chỉ vì lựa chọn của riêng mình? Ta không sợ cái chết, Tần Mặc. Ta sợ sự bất lực, sợ phải chứng kiến những người mà ta yêu quý phải chịu đựng, phải tan biến trong biển lửa chiến tranh mà ta không thể ngăn cản.”
Nỗi sợ hãi của Thành Linh không phải là sự hèn nhát, mà là sự lo lắng tột độ của một thực thể mang trong mình trách nhiệm bảo hộ. Nó không sợ bản thân mình bị hủy diệt, mà sợ không hoàn thành được sứ mệnh cốt lõi của nó – bảo vệ sự sống và sự bình yên bên trong nó. Ý niệm của nó truyền tải cả sự đấu tranh nội tâm mãnh liệt, giữa khao khát bảo vệ bản chất nguyên thủy, không bị biến đổi, và cám dỗ của sức mạnh tuyệt đối mà việc “thăng cấp” có thể mang lại. Một giọng nói khác, nhỏ hơn, yếu ớt hơn, thì thầm trong tâm trí nó: “Nếu ta ‘thăng cấp’, ta sẽ có sức mạnh lớn hơn, ta sẽ bất khả xâm phạm. Ta sẽ có thể nghiền nát mọi kẻ thù, bảo vệ họ mãi mãi…”
Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự giằng xé đó. Hắn biết, đây chính là điểm yếu mà các tu sĩ bên ngoài sẽ tìm cách khai thác, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thao túng tâm lý, bằng cách gieo rắc sự nghi ngờ và cám dỗ. Hắn hít thở thật sâu, dùng ý niệm của mình truyền tải một thông điệp trấn an, một luồng sức mạnh tinh thần ấm áp và kiên định.
“Sức mạnh không chỉ đến từ việc thay đổi bản chất, Thành Linh,” Tần Mặc đáp lại, giọng ý niệm của hắn trầm ổn, như một dòng suối mát lành xoa dịu ngọn lửa sợ hãi. “Sức mạnh nằm ở sự kiên định, ở ý chí bảo vệ, và ở chính những sinh linh mà ngươi muốn che chở. Ngươi không đơn độc. Nỗi sợ hãi của ngươi là có thật, và nó cho thấy ngươi quan tâm sâu sắc đến cư dân của mình. Nhưng chính sự quan tâm đó, sự gắn kết đó, mới là nguồn sức mạnh vĩ đại nhất mà không một sự ‘thăng cấp’ cưỡng ép nào có thể mang lại.”
Hắn tiếp tục, ý niệm của hắn thấm đẫm sự thấu hiểu: “Việc ‘thăng cấp’ không phải là giải pháp vĩnh viễn. Nó chỉ là một con đường khác, một con đường có thể khiến ngươi mất đi chính bản thân mình, mất đi sự kết nối với những gì ngươi muốn bảo vệ. Một tòa thành được ‘thăng cấp’ cưỡng ép, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ trở thành một vỏ bọc rỗng tuếch, một công cụ vô hồn. Ngươi muốn bảo vệ một tòa thành sống động, hay một pháo đài lạnh lẽo không còn linh hồn? Niềm tin của ngươi vào bản chất của mình, sự lựa chọn kiên định của ngươi, chính là sức mạnh. Hãy nhìn vào những người dân của ngươi. Họ tin tưởng vào ngươi. Ý chí của họ, sự sống của họ, là một phần của ngươi. Và sự hợp nhất đó, là sức mạnh vĩ đại hơn mọi linh lực.”
Trong khi Tần Mặc giao tiếp với Thành Linh, Tô Lam và Lục Vô Trần đứng lùi lại một chút, ánh mắt họ hiện lên sự đồng cảm và cả sự bất lực. Họ cảm nhận được sự dao động mãnh liệt từ khối đá trung tâm, cảm nhận được nỗi sợ hãi đang dâng trào trong ý chí của Thành Linh. Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, vẻ mặt nàng nghiêm nghị, lo lắng. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một trận chiến của kiếm pháp hay pháp thuật, mà là một trận chiến của ý chí, của niềm tin. Lục Vô Trần thở dài khe khẽ, khuôn mặt y trầm tư. Y đã từng chứng kiến quá nhiều sinh linh, quá nhiều ‘vật’ bị bẻ gãy ý chí, bị biến chất vì theo đuổi sức mạnh hư ảo. Nỗi sợ hãi của Thành Linh, đối với y, là một nỗi đau quen thuộc.
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục hơn, như muốn dùng sức mạnh bản năng của mình để xoa dịu, để bảo vệ. Nó cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một lời nhắc nhở về sự đồng hành, về sức mạnh của liên kết.
Dưới sự trấn an của Tần Mặc, luồng ý niệm sợ hãi từ Thành Linh dần dần dịu xuống, mặc dù vẫn còn đó sự băn khoăn, sự đấu tranh. Nó không lập tức tin tưởng hoàn toàn, nhưng lời nói của Tần Mặc đã gieo vào tâm trí nó một hạt giống của niềm hy vọng, một tia sáng giữa màn đêm sợ hãi. Nó cảm nhận được sự chân thành, sự thấu hiểu từ Tần Mặc, và điều đó đã mang lại cho nó một chút bình yên.
*****
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ chân trời bằng những vệt cam, tím rực rỡ, gió mạnh hơn, mang theo cái lạnh buốt giá của đêm về. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đứng trên Cầu Đá Vọng Cảnh, một kiến trúc cổ kính làm bằng đá đen, bắc qua một khe núi sâu hun hút, nhìn ra khung cảnh Thiết Giáp Thành hùng vĩ đang dần chìm vào bóng tối. Những ngọn đèn linh khí bắt đầu thắp sáng khắp nơi, tạo thành những chuỗi ngọc lung linh, nhưng không thể xua đi vẻ bất an đang bao trùm. Tiếng gió rít qua cầu, tạo ra những âm thanh u uẩn, như tiếng thở dài của tòa thành cổ. Xa xa, tiếng kim loại va chạm yếu ớt từ các công trình phòng thủ vang vọng, nhắc nhở về công việc không ngừng nghỉ của những người lính.
Nỗi sợ hãi của Thành Linh đã đặt một gánh nặng lớn lên vai Tần Mặc. Hắn đứng lặng, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đen vẫn còn lãng đãng, suy tư về những gì mình đã cảm nhận được. Sự dao động trong ý chí của Thành Linh là một hiểm họa lớn hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào. Nếu Thành Linh mất đi niềm tin vào con đường của mình, bị nỗi sợ hãi chi phối, thì toàn bộ thành trì sẽ sụp đổ từ bên trong.
Tô Lam bước tới gần Tần Mặc, giọng nàng trầm thấp, đầy sự quan tâm: “Nỗi sợ hãi của Thành Linh là có thật, Tần Mặc. Nó không sợ chết, mà sợ những người nó bảo vệ phải chịu đau khổ. Nó không sợ bản thân mình tan biến, mà sợ không thể hoàn thành vai trò của mình. Đó là một nỗi sợ hãi rất con người, rất ‘sinh linh’, mặc dù nó là một tòa thành. Các tu sĩ bên ngoài sẽ không bỏ qua điểm yếu này. Chúng sẽ tìm cách khai thác nó, không chỉ bằng cách tấn công cư dân mà còn bằng ‘tâm công’, bằng những lời dụ dỗ về sức mạnh và sự bất diệt nếu nó chịu ‘thăng cấp’.”
Lục Vô Trần gật đầu, y tựa vào lan can đá lạnh lẽo, ánh mắt xa xăm. “Đó là cái giá của sự sống… và cái giá của sự lựa chọn. Mọi sinh linh, dù là người hay ‘vật’, đều phải đối mặt với nó. Nỗi sợ hãi đó là một phần không thể tránh khỏi của sự tồn tại, đặc biệt khi phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ. Chúng ta phải tìm cách cho nó thấy rằng, con đường này không yếu ớt hơn con đường ‘thăng cấp’ kia, mà thậm chí còn mạnh mẽ hơn, bởi nó giữ được bản chất, giữ được linh hồn. Chúng ta phải tìm ra một cách để củng cố niềm tin đó, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động, bằng những minh chứng cụ thể.”
Tần Mặc vẫn trầm ngâm, những lời của Tô Lam và Lục Vô Trần dường như chỉ làm sâu sắc thêm những suy nghĩ trong lòng hắn. Hắn biết, giải pháp không chỉ nằm ở việc gia cố phòng thủ vật lý, hay đơn thuần là chống lại các phép thuật của đối phương. Nó phải là một giải pháp toàn diện, một phương pháp củng cố ý chí của Thành Linh, của cư dân, và của chính triết lý “cân bằng bản chất” mà hắn đang theo đuổi. Hắn cảm nhận được cái lạnh lẽo của gió mạnh tạt vào mặt, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy.
“Chúng ta cần một minh chứng,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn vang vọng trong tiếng gió. “Một minh chứng cho thấy sự gắn kết ý chí có thể mạnh mẽ hơn bất kỳ sự ‘thăng cấp’ nào. Một phương pháp phòng thủ độc đáo, chưa từng có, dựa trên ‘vật tính’ thuần túy và sự cộng hưởng của sinh linh. Nỗi sợ hãi của Thành Linh đã cho ta thấy một điều: nó không chỉ là một tòa thành, nó là một người mẹ. Và một người mẹ sẽ làm mọi thứ để bảo vệ con mình. Sức mạnh của người mẹ không đến từ việc trở thành một chiến binh mạnh nhất, mà từ tình yêu và sự hy sinh.”
Hắn quay người lại, nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn sáng lên một tia nhìn sâu sắc, như thể đã nhìn thấu một phần nào đó của bí ẩn. “Chúng ta sẽ biến Thiết Giáp Thành thành một thực thể sống thực sự, một sinh linh khổng lồ, nơi mỗi viên đá, mỗi bức tường, mỗi con người đều là một phần của nó, và ý chí của mỗi người sẽ củng cố ý chí của Thành Linh. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn cho thấy rằng, sự tồn tại không cần phải vươn tới cái gọi là ‘thiên đường’ để tìm thấy sức mạnh thực sự, mà sức mạnh nằm ngay trong việc chấp nhận và yêu thương bản chất của chính mình.”
Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt. Họ hiểu rằng, Tần Mặc đang nghĩ đến một điều gì đó vượt ra ngoài những chiến lược thông thường. Một điều gì đó có thể thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về sự tồn tại của ‘vật’ và ‘sinh linh’ trong Huyền Vực. Dù vẫn còn đó sự lo lắng về chặng đường gian nan phía trước, nhưng trong ánh mắt họ, một tia hy vọng mới đã được thắp lên, cùng với một sự quyết tâm không lay chuyển. Cuộc chiến này, không chỉ là bảo vệ Thiết Giáp Thành, mà còn là một bài học cho cả Huyền Vực, một minh chứng cho con đường ‘cân bằng bản chất’ mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Tần Mặc biết, đây sẽ là thử thách lớn nhất, nơi hắn phải chứng minh rằng, ý chí kiên định và lòng đồng cảm có thể tạo ra sức mạnh vượt lên trên mọi sự cưỡng ép và cám dỗ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.