Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 843: Chỉ Huy Vạn Vật: Ý Chí Sắt Đá Của Pháo Đài Thức Tỉnh

Ánh hoàng hôn đỏ rực đã lùi về sau, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên Thiết Giáp Thành, nhưng đêm nay không phải là một đêm bình yên. Lời cảnh báo của Tần Mặc về một cuộc tấn công quy mô lớn hơn đã vang vọng trong tâm trí mọi người, và quả nhiên, không đầy một canh giờ sau khi đội quân tiên phong rút lui, chân trời phía Đông lại một lần nữa bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa pháp thuật cùng khí tức hung hãn của hàng vạn tu sĩ. Chúng không còn thăm dò, mà tràn đến như một cơn thủy triều, quyết tâm san bằng thành trì này.

Trên Đài Quan Sát, một kiến trúc tròn bằng đá cổ kính, nằm ở vị trí cao nhất của Thiết Giáp Thành, Tần Mặc đứng tại trung tâm, đôi mắt đen láy nhắm hờ, nhưng tâm trí lại mở rộng đến vô tận. Hắn không nhìn, mà là cảm nhận, lắng nghe. Tiếng gió nhẹ luồn qua những khe đá, tiếng ghi chép khẽ khàng của Thiết Giáp Phụ Tá, và cả mùi giấy cũ, mực, hương liệu thoang thoảng trong không khí tĩnh mịch của đài quan sát, tất cả đều tan biến. Duy chỉ còn lại hàng ngàn, hàng vạn 'ý chí tồn tại' đang dâng trào từ sâu thẳm lòng đất đến đỉnh tường thành, từ những viên gạch lát đường đến những tháp pháo cổ kính. Mỗi vật thể đều có một khát khao riêng, một bản chất độc nhất.

Tần Mặc không cố gắng ép buộc chúng, không ra lệnh bằng lời nói, mà dùng ý niệm của chính mình để hòa vào dòng chảy ý chí ấy, như một người dẫn đường khéo léo. Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi của những viên đá khi chúng sắp bị phá hủy, sự kiên định của kim loại khi đối mặt với lửa nóng, sự khao khát bảo vệ của những thớ gỗ mục. Một luồng ý niệm trầm tĩnh, mạnh mẽ nhưng đầy sự thấu hiểu từ Tần Mặc lan tỏa: *“Không cần sức mạnh cực đoan, chỉ cần mỗi vật phát huy bản chất. Hãy để chúng thấy ý chí của sự sống.”*

Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng vững chãi, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua bản đồ chiến trường, sẵn sàng chuyển hóa mọi ý niệm chiến thuật của Tần Mặc thành mệnh lệnh rõ ràng cho các đội phòng thủ. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào khả năng "nghe" vạn vật của Tần Mặc, và vào triết lý "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên má, đôi tay nắm chặt cán kiếm, đứng thẳng tắp. Y đã chứng kiến phép màu của Tần Mặc, và niềm tin giờ đây đã trở thành một thứ gì đó sâu sắc hơn cả lòng trung thành, nó là sự giác ngộ. Thiết Giáp Phụ Tá, mặc áo giáp nhẹ, liên tục ghi chép, truyền đạt các chỉ thị xuống phía dưới với tốc độ và độ chính xác đáng kinh ngạc, không ngừng phối hợp các đội quân phàm nhân với hệ thống phòng ngự "sống" của thành.

Một tiếng gầm gừ trầm đục, uy dũng vang lên, Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đã lao đi như một cơn gió đen, biến mất vào màn đêm. Nó không cần lệnh bằng lời, chỉ cần một ý niệm thoáng qua của Tần Mặc về một hướng tấn công, một khe hở phòng thủ, là nó đã hiểu và hành động. Mộc Thạch, khối người đá khổng lồ phủ rêu phong, chậm chạp nhưng kiên định, cũng bắt đầu di chuyển, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, hướng về một vị trí chiến lược đã được Tần Mặc chỉ định. Dù ít nói, nhưng ý chí bảo vệ của Mộc Thạch mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thề nào.

Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh dâng lên trong tâm trí Tần Mặc, rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là sự dao động, mà là một sự khẳng định mạnh mẽ: *“Sự khác biệt... Ta cảm nhận được sự sống động trong từng viên đá, từng thanh sắt. Không phải ép buộc, mà là tự nguyện.”* Nó đã trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, giữa việc chấp nhận số phận bị biến thành một cỗ máy chiến tranh vô tri, hay tin vào con đường "cân bằng" của Tần Mặc. Và giờ đây, nó đã chọn. Nó không chỉ đơn thuần là một thực thể đang được Tần Mặc điều khiển, mà là một ý chí đang học cách tự mình cảm nhận, tự mình phát huy. Nó cảm nhận được sự hòa hợp giữa ý chí của Tần Mặc và bản chất nguyên thủy của chính nó, một thứ sức mạnh mà trước đây nó chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi rung động nhỏ nhất của thành trì, mỗi vết nứt trên tường đá, mỗi thanh sắt hoen gỉ, đều truyền tải một ý niệm rõ ràng về sự tồn tại, về sự kiên cường. Tần Mặc không ban cho chúng linh hồn, hắn chỉ đánh thức linh hồn vốn đã ngủ sâu trong chúng, và giờ đây, chúng đang thức tỉnh, từng chút một.

Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua trên môi. Đây không chỉ là một trận chiến, mà là một minh chứng, một cuộc cách mạng trong nhận thức về "vật tính". Và Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của pháo đài này, đang là nhân chứng sống động nhất cho triết lý ấy.

* * *

Trong khi Đài Quan Sát đang là trung tâm điều phối, thì tại Tàng Khí Các, một tòa nhà đá kiên cố ẩn mình trong lòng thành, một trận chiến khốc liệt khác đang nổ ra. Đây là nơi chứa đựng hàng ngàn binh khí từ cổ xưa đến hiện đại, từ những thanh kiếm han gỉ đến những pháp bảo linh khí ngưng tụ. Các tu sĩ cấp cao của địch, dẫn đ���u bởi một kẻ am hiểu trận pháp và phong thủy, đã nhắm đến nơi này, tin rằng đó là nguồn sức mạnh linh khí của Thiết Giáp Thành.

“Bọn ta sẽ phá hủy nguồn sức mạnh của các ngươi! Những binh khí này sẽ là của ta!” Một tu sĩ cấp cao, với đạo bào tinh xảo và ánh mắt sắc lạnh, hùng hồn tuyên bố. Hắn vung tay, một luồng linh lực cuộn trào, định phá tan cánh cổng đá của Tàng Khí Các. Tuy nhiên, linh lực của hắn vừa chạm đến cánh cổng, một luồng kiếm ý sắc bén đã phản lại, như một bức tường vô hình.

Từ bên trong Tàng Khí Các, một bóng người đàn ông trung niên uy nghi hiện ra. Đó chính là Cổ Kiếm Hồn, mái tóc bạc phơ bay trong gió, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Hắn không hề nói một lời, nhưng khí tức tỏa ra lại mang theo sự kiêu hãnh và ý chí bảo vệ đến tột cùng. Hắn là một trong những binh khí cổ xưa nhất, và giờ đây, hắn không chỉ là một thanh kiếm, mà là ý chí của vạn kiếm.

Một ý niệm sắc bén, đầy khinh miệt được truyền thẳng đến tâm trí Tần Mặc: *“Chúng quá chậm. Ý chí của thép không phải để bị chiếm đoạt, mà là để bảo vệ!”*

Không đợi quân địch kịp phản ứng, Cổ Kiếm Hồn đã lao lên. Thanh kiếm trên tay hắn, một thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, không còn là một vật vô tri. Nó là một phần của hắn, là hiện thân của ý chí của hắn. Những chiêu kiếm sắc bén xé tan không khí, không chỉ nhắm vào kẻ địch mà còn tạo ra những luồng linh lực kích hoạt. Và điều kinh hoàng hơn cả đã xảy ra.

Từ bên trong Tàng Khí Các, hàng trăm, hàng ngàn binh khí khác bắt đầu “thức tỉnh”. Những thanh kiếm treo trên giá tự động bay lên, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Những cây thương phóng đi như những mũi tên độc, những chiếc khiên cổ tự động chắn đỡ. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng khắp không gian, không ngừng nghỉ, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi sắt nồng nặc, mùi dầu bảo quản, và linh khí dồi dào từ các pháp bảo hòa quyện, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, lạnh lẽo, nhưng cũng đầy sức sống.

Các tu sĩ địch hoàn toàn choáng váng. Họ chưa từng đối mặt với một trận chiến nào như thế này. Không có pháp trận điều khiển, không có tu sĩ nào trực tiếp sử dụng chúng, nhưng binh khí lại tự mình tấn công và phòng thủ. Các thanh kiếm không chỉ chém mà còn tạo thành những cơn lốc xoáy sắc bén, các cây thương không chỉ đâm mà còn tự động đổi hướng, bọc lót cho nhau. Đây không phải là một kho vũ khí, mà là một đội quân binh khí sống động, được điều khiển bởi một ý chí tập thể, và hơn hết, được Tần Mặc cảm nhận và điều phối qua Cổ Kiếm Hồn.

Cổ Kiếm Hồn bay lượn giữa không trung, không ngừng vung kiếm, nhưng đồng thời, ý niệm của hắn cũng lan tỏa, điều khiển hàng trăm binh khí khác. Hắn không còn là chiến binh đơn độc, mà là vị tướng của một đội quân thép. Các binh khí không hề cảm thấy mệt mỏi, không hề sợ hãi. Chúng chỉ có một ý chí duy nhất: bảo vệ Tàng Khí Các, bảo vệ Thiết Giáp Thành. Các tu sĩ địch bị đẩy lùi một cách thảm hại, nhiều người bị thương vong nặng nề bởi những mũi kiếm, mũi thương bất ngờ từ mọi hướng. Sự kiêu ngạo ban đầu của chúng đã biến thành sự hoang mang và kinh hoàng tột độ. Chúng không thể hiểu nổi, làm sao những vật vô tri lại có thể chiến đấu như vậy, làm sao chúng lại có ý chí kiên định đến thế.

Cổ Kiếm Hồn, sau khi đẩy lùi đợt tấn công đầu tiên, đáp xuống nhẹ nhàng, thân kiếm cắm thẳng xuống đất, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén quét qua chiến trường, sẵn sàng cho bất kỳ đợt tấn công nào tiếp theo. Hắn đã chứng minh rằng sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.

* * *

Cùng lúc đó, tại Phía Bắc Tường Thành, nơi gió mạnh thổi lồng lộng, một nhóm tu sĩ khác, tinh thông khinh công và sở hữu nhiều pháp bảo bay lượn, đang cố gắng vượt qua tường thành. Chúng tin rằng chỉ cần vượt qua bức tường phòng thủ kiên cố này, chúng có thể thâm nhập vào thành và gây rối loạn từ bên trong. Ánh sáng pháp thuật lóe lên trong bóng đêm, tạo ra những vệt sáng rực rỡ cắt ngang bầu trời u ám. Tiếng la hét của chúng xen lẫn tiếng gió rít thê lương qua các khe đá.

“Cái gì thế này?!” Một tu sĩ địch hét lên kinh hoàng khi hắn vừa đặt chân lên đỉnh tường thành. Bức tường, vốn là những phiến đá gồ ghề và kiên cố, đột nhiên bắt đầu “sống” dậy. Một phiến đá dưới chân hắn bỗng nhiên hạ xuống, tạo thành một cái hố sâu hoắm, khiến hắn mất thăng bằng. Ngay lập tức, hai phiến đá khác từ hai bên trồi lên, định kẹp lấy hắn.

Tần Mặc, từ Đài Quan Sát, đã điều động các phiến đá trên tường thành một cách linh hoạt, như một bộ phận cơ thể. Chúng tự động nâng lên, hạ xuống, tạo ra các khe hở rồi đóng sập lại, biến bức tường thành một cỗ máy nghiền khổng lồ, bẫy lấy những tu sĩ cố gắng vượt qua. Những tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên đáng sợ. Mùi bụi và khói từ chiến trận, mùi ozone từ pháp thuật, cùng mùi đất tươi và cây cỏ sau mỗi đợt biến đổi của thành hòa quyện vào nhau, tạo nên một hỗn hợp khó chịu.

Các tháp pháo cổ, thay vì bắn những đòn tấn công thông thường bằng linh lực, lại phun ra những luồng khí độc màu xanh biếc, những ngọn lửa rực đỏ rực, hoặc những dòng nước xiết như thác lũ, tất cả đều do Tần Mặc điều khiển từ các nguyên tố có sẵn trong thành. Chúng tạo thành một hàng rào phòng thủ không thể xuyên thủng, ngăn chặn mọi nỗ lực vượt qua bằng đường không. Những tu sĩ cố gắng dùng pháp bảo bay qua bị vướng vào những luồng gió xoáy bất ngờ do tường thành tạo ra, hoặc bị các luồng khí độc làm choáng váng mà rơi xuống đất, lập tức bị những phiến đá khép lại nuốt chửng.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, mặc giáp trụ nặng nề, đứng trên tường thành, gương mặt đầy mồ hôi nhưng ánh mắt rạng ngời. Y hét lớn, giọng nói vang dội giữa tiếng gió và tiếng va chạm: “Tiếp tục giữ vững! Các ngươi đã thấy sức mạnh của thành rồi!” Những người lính phàm nhân dưới quyền y, dù chỉ là những người bình thường không có tu vi cao thâm, nhưng họ chiến đấu với một tinh thần thép, bởi họ biết rằng thành trì này không chỉ là đá và vữa, nó là một sinh thể đang bảo vệ chính họ. Họ chỉ cần tuân theo mệnh lệnh, và thành trì sẽ làm phần còn lại. Tiếng búa rèn vang vọng từ các đội sửa chữa, tiếng kiếm va chạm của các đội cận vệ, tiếng hô hào của binh lính, tất cả đều là âm thanh của sự sống, của sự kiên cường.

Các tu sĩ địch không thể tin vào mắt mình. Tường thành này không chỉ là một cấu trúc phòng thủ, nó là một thực thể sống, có ý chí, có khả năng biến đổi và tấn công. Sự hoang mang và kinh hoàng lan rộng trong hàng ngũ địch. Họ chưa từng đối mặt với một thành trì nào có thể tự vệ theo cách này, một pháo đài mà vạn vật có thể tự mình chiến đấu, không cần đến những tu sĩ mạnh mẽ hay trận pháp phức tạp. Đây là một khái niệm hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của chúng về "vật tính". Chúng đã quen với việc khai thác, chế ngự "vật tính" để làm công cụ, chứ không phải để chúng tự mình phát huy.

Dưới chân tường thành, Mộc Thạch đã đến vị trí của mình. Thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ của nó đứng sừng sững, chặn đứng một khe hở lớn mà quân địch đang cố gắng phá vỡ. Nó không di chuyển nhanh, nhưng sự bền bỉ của nó là vô song. Đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ, nhìn thẳng về phía kẻ địch, ý chí bảo vệ kiên định không gì lay chuyển được. Những cú đấm của nó mang theo sức nặng của đất trời, khiến những tu sĩ yếu ớt hơn tan tác.

* * *

Cuối cùng, khi ánh hoàng hôn đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, quân địch đã hoàn toàn rút lui. Chúng rút lui trong hỗn loạn, để lại vô số xác chết và những tu sĩ bị thương nặng nề, sự kiêu ngạo và tự tin ban đầu đã bị thay thế bằng sự sợ hãi và bối rối tột độ. Trận chiến kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng, không chỉ trong không gian mà còn trong tâm trí của những kẻ đã chứng kiến.

Trên Đài Quan Sát, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, nhưng giờ đây ánh lên một tia sáng dịu dàng, tựa như ánh trăng. Hắn cảm nhận được một luồng ý niệm mạnh mẽ, rõ ràng và đầy sự bình yên từ Thiết Giáp Thành Linh. Không còn sự bối rối hay nỗi sợ hãi nào, chỉ còn sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm tin kiên định. *“Ta... ta đã thấy. Sức mạnh này... là của chúng ta. Sức mạnh của bản chất, của sự hòa hợp. Ta không cần phải 'thăng cấp' để mạnh mẽ.”* Ý niệm ấy không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một lời khẳng định, một sự giác ngộ vĩ đại. Thiết Giáp Thành Linh đã hoàn toàn tìm thấy con đường của chính mình.

Tần Mặc gật đầu nhẹ nhàng, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi khi hắn cảm nhận được sự thay đổi vĩnh viễn trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn biết, điều này không chỉ là một chiến thắng về quân sự, mà còn là một chiến thắng về triết lý. *“Bản chất là sức mạnh. Các ngươi đã hiểu rồi. Đây là con đường mới của Thiết Giáp Thành.”* Hắn thầm nhủ, ánh mắt quét qua những đồng minh đang đứng cạnh.

Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây ánh lên sự nhẹ nhõm và tin tưởng. Nàng mỉm cười đáp lại ánh mắt của Tần Mặc, không cần nói một lời nào. Nàng đã chứng kiến sự phi thường, sự huyền diệu của Tần Mặc, và niềm tin của nàng vào hắn giờ đây đã trở nên sắt đá.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ gỡ chiếc mũ giáp nặng nề, mái tóc bạc phơ lòa xòa trên trán. Y thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị vốn có. "Thưa ngài Tần Mặc, chúng ta đã đẩy lùi chúng! Chúng đã không thể xuyên thủng phòng tuyến của chúng ta!" Giọng y đầy vẻ tự hào và kính phục. Y đã tận mắt chứng kiến những bức tường đá tự mình chiến đấu, những binh khí tự mình bay lượn, và điều đó đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của y về thế giới.

Thiết Giáp Phụ Tá cũng gật đầu liên tục, bàn tay vẫn nắm chặt bản đồ chiến trường đã nhàu nát. "Kẻ địch hoàn toàn bất ngờ. Chúng không thể hiểu nổi điều gì đã xảy ra." Y thốt lên, giọng nói vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc.

Tần Mặc quay lại, nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm. Hắn biết, sự hoang mang và giận dữ của các tu sĩ cấp cao sau thất bại này sẽ thúc đẩy họ tìm kiếm thông tin sâu hơn về hắn và phương pháp của hắn. Chắc chắn, Thiên Diệu Tôn Giả hoặc các thế lực lớn hơn sẽ trực tiếp can thiệp. Nhưng điều đó không làm hắn nao núng.

Thiết Giáp Thành Linh không chỉ được Tần Mặc "bảo vệ" mà còn "học hỏi" cách điều phối các vật thể của mình, báo hiệu rằng nó sẽ trở thành một thực thể mạnh mẽ hơn, độc lập hơn trong việc phòng thủ và thể hiện ý chí của mình. Việc Cổ Kiếm Hồn sử dụng sức mạnh của mình để điều phối binh khí khác, thay vì chỉ chém giết, củng cố hình ảnh một đồng minh đã "cảm hóa" và là minh chứng sống động cho triết lý của Tần Mặc, thu hút sự chú ý của các vật thể khác.

Trận chiến này chỉ là một khởi đầu. Nhưng Thiết Giáp Thành đã chứng minh rằng, khi vạn vật được là chính mình, được phát huy bản chất nguyên thủy, chúng sẽ trở nên mạnh mẽ đến mức nào. Đây không chỉ là một pháo đài được bảo vệ, mà là một pháo đài đã thức tỉnh, một biểu tượng của con đường cân bằng, một hy vọng mới cho Huyền Vực. Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có một liên minh vững chắc, một pháo đài sống động được dệt nên từ ý chí tồn tại của vạn vật, và một triết lý đủ mạnh mẽ để thách thức cả thiên hạ. Cảm giác rung động nhẹ nhàng của thành trì truyền qua lòng bàn chân hắn, như một lời thì thầm của sự sống, của niềm tin. Tiếng chuông báo động đã lắng xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ hát và tiếng lòng thành trì đang rung động, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free