Vạn vật không lên tiên - Chương 864: Ý Chí Bất Diệt: Lựa Chọn Cuối Cùng Của Thành Linh
Ánh sáng mờ nhạt từ thân thể Tần Mặc lan tỏa, không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng phàm nhãn, nhưng nó chạm đến từng vết thương hằn sâu trên tâm hồn Thiết Giáp Thành Linh, đến từng mạch máu đang khô cạn của những chiến hữu trung kiên. Trong khoảng khắc sinh tử ấy, khi cái chết cận kề, khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn, một luồng ý chí vô hình, mãnh liệt hơn bao giờ hết, bùng lên từ sâu thẳm trong tiềm thức Tần Mặc. Hắn không thể để những người đã tin tưởng hắn, những người đã chiến đấu vì hắn, phải ngã xuống. Hắn không thể để Thiết Giáp Thành Linh, một sinh linh kiên cường đã tìm được con đường của riêng mình, phải bị hủy diệt. Hắn không thể để những ký ức, những cảm xúc, những bản chất của nơi đây bị chà đạp. Đó là lời thì thầm của bản chất, là sự phản kháng của ý chí tồn tại, là tiếng gọi của sự sống giữa vực thẳm của cái chết.
Tần Mặc nằm giữa đống đổ nát của Thiết Giáp Thành, cơ thể bị bao phủ bởi khói bụi và máu, bất động như một pho tượng đá mục nát. Xung quanh hắn, khung cảnh hoang tàn và bi thương đến tột cùng. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú giờ đây nhợt nhạt vì kiệt sức, nằm ngã gục bên cạnh một tảng đá vỡ, hơi thở thoi thóp. Vết thương trên vai nàng rỉ máu không ngừng, nhuộm đỏ một mảng y phục màu lam nhạt. Đôi mắt phượng khép hờ, nhưng trong sâu thẳm vẫn còn ánh lên sự kiên định, dù ý thức đã chìm vào mê man. Cổ Kiếm Hồn, vốn là một thanh kiếm cổ ẩn chứa linh khí kinh người, nay mờ nhạt như một cái bóng sắp tan biến, ánh sáng đỏ rực từ nó đã gần như tắt hẳn, chỉ còn là một đốm lửa leo lét trong gió. Thanh kiếm cắm xiên xuống đất, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo giờ đây xám xịt, không còn vẻ uy nghi của ngày nào.
Hắc Phong, con sói khổng lồ trung thành, đã gục xuống cạnh Tần Mặc. Bộ lông đen tuyền của nó giờ đây bê bết máu, đôi mắt đỏ rực đã mờ đi, chỉ còn là những tia sáng yếu ớt, phản chiếu ánh lửa lập lòe từ những công trình đang cháy. Một vết thương sâu hoắm ở sườn khiến nó rên rỉ yếu ớt, không còn sức lực để gầm gừ hay chiến đấu. Nó dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng cuộn mình lại, lấy thân mình che chắn cho Tần Mặc, như một lời thề bảo vệ đến hơi thở cuối cùng. Mùi máu tanh nồng từ Hắc Phong hòa lẫn với mùi khét của khói lửa, của đá vụn và kim loại nóng chảy, tạo nên một không khí bi tráng đến tột cùng, ngột ngạt và nghẹt thở.
Xa hơn một chút, Lục Vô Trần, kiệt sức hoàn toàn, đã ngã gục. Khuôn mặt khắc khổ của y trắng bệch, đôi mắt sâu trũng đã nhắm nghiền. Y chỉ còn thều thào được vài tiếng, “Mạnh quá... không chống lại được...” Tiếng nói của y chìm vào hư không, chứa đựng sự tuyệt vọng của một người đã chiến đấu đến giới hạn cuối cùng. Nhưng ngay cả trong tuyệt vọng, y vẫn cố gắng gượng dậy, dùng kiếm chống xuống đất, thân hình gầy gò run rẩy. “Không thể nào... chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Tiếng gào thét khản đặc của y vang lên, yếu ớt nhưng đầy kiên cường, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm dồn dập và tiếng la hét của Hắc Thiết Vệ.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn vạm vỡ, đang chiến đấu như một con thú bị thương, mỗi nhát chém đều mang theo sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Giáp trụ của hắn đã rách nát nhiều chỗ, máu tươi chảy dài trên khuôn mặt nghiêm nghị có vết sẹo. Hắn gầm lên, đẩy lùi một nhóm Hắc Thiết Vệ đang lao tới, nhưng hắn biết, đó chỉ là sự trì hoãn vô vọng. Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh vô cảm, mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, đang tràn vào thành phố như thủy triều vỡ đê. Chúng giơ cao vũ khí nặng nề, tiếng bước chân đồng loạt vang lên như sấm rền, tiếng cười khẩy khô khốc vang vọng giữa không gian đổ nát. “Đến đây là hết! Thiết Giáp Thành sẽ là của chúng ta!” Tiếng hô vang vọng, đầy vẻ đắc thắng, như những lời tuyên án tử hình.
Tần Mặc, dù vẫn bất động, nhưng trong sâu thẳm tiềm thức, hắn cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được từng đòn đánh đau đớn giáng xuống Thiết Giáp Thành Linh, từng vết nứt trên lớp vỏ thép kiên cố, từng tiếng rên rỉ của linh hồn thành phố. Hắn cảm nhận được vết thương trên vai Tô Lam, sự suy yếu của Cổ Kiếm Hồn, hơi thở yếu ớt của Hắc Phong đang gục ngã, và sự kiệt sức của Lục Vô Trần. Hắn nghe thấy tiếng la hét tuyệt vọng của người dân, tiếng vũ khí va chạm dồn dập, và tiếng bước chân ngày càng gần của Hắc Thiết Vệ. Một cảm giác bất lực tột cùng dâng trào trong tâm trí hắn, cùng với một nỗi phẫn nộ cháy bỏng, chưa từng có.
Từ trên cao, Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt xanh thẳm đầy vẻ đắc thắng, đang quan sát bằng thần thức. Hắn nhìn thấy sự kiệt quệ của liên minh Tần Mặc, nhìn thấy sự sụp đổ của Thiết Giáp Thành. Một nụ cười nhếch mép hiện trên môi hắn. “Tần Mặc, ngươi có nghe thấy không? Đây là cái giá của sự yếu đuối!” Giọng nói của hắn, vốn trầm ấm và uy áp, giờ đây vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời chế giễu tàn nhẫn, một mũi dao đâm thẳng vào nỗi bất lực của hắn. Hắn đã chứng minh rằng con đường của Tần Mặc, con đường của sự cân bằng và bảo tồn bản chất, là một con đường yếu đuối, không thể chống lại sức mạnh tuyệt đối của khát vọng thăng tiên.
Và rồi, ngay khoảnh khắc ấy, khi mọi thứ dường như đã sụp đổ, một xung lực vô hình mạnh mẽ bùng phát từ thân thể Tần Mặc. Nó không phải là linh lực, cũng không phải là pháp thuật, mà là một thứ sức mạnh nguyên thủy hơn, thứ sức mạnh đến từ sự liên kết sâu sắc với “ý chí tồn tại” của vạn vật. Xung lực này lan tỏa khắp Thiết Giáp Thành, khiến từng viên gạch, từng khối đá, từng mảnh kim loại đều rung chuyển dữ dội. Cả không gian như bị bóp méo, rồi giãn ra. Thiên Diệu Tôn Giả đang quan sát từ xa, khuôn mặt tuấn tú chợt nhíu mày. Hắn cảm nhận được một điều bất thường, một luồng ý chí vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ, không giống bất cứ loại linh lực nào mà hắn từng biết, đang trỗi dậy từ bên dưới, từ nơi Tần Mặc đang nằm. Nụ cười đắc thắng trên môi hắn chợt cứng lại.
***
Ý thức của Tần Mặc, hiện hữu như một ngọn lửa rực rỡ, bùng cháy mãnh liệt trong không gian vô định của Thiết Giáp Thành Linh. Nơi đây không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ là một hư vô u tối, nơi những ký ức và khát khao của thành phố trôi nổi như những vì sao xa xăm. Trước mặt hắn là một thực thể khổng lồ, méo mó bởi nỗi sợ hãi và sự giằng xé. Đó chính là Thiết Giáp Thành Linh, nhưng không còn là hình ảnh nữ thần chiến binh kiên cường mà Tần Mặc từng thấy. Nó giờ đây như một khối kiến trúc khổng lồ, tan nát, bị xé toạc thành hai nửa đối lập đang giằng co.
Một bên, là cám dỗ của việc biến thành một pháo đài thép vô tri, bất hoại, không cảm xúc, không đau đớn. Phần này của Thành Linh rực sáng bởi những luồng năng lượng lạnh lẽo, những khối kim loại sắc nhọn, những bức tường kiên cố không chút kẽ hở. Nó đại diện cho khao khát sinh tồn bằng mọi giá, bằng cách từ bỏ tất cả những gì yếu mềm, tất cả những cảm xúc, tất cả những ký ức về sự sống để trở thành một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo. Một giọng nói vô hình, lạnh lẽo như thép, vang vọng trong không gian ý thức: *“Hãy buông bỏ... Hãy trở thành vô tri... Chỉ có sự vô cảm mới là bất diệt. Chỉ có sự cứng rắn tuyệt đối mới bảo vệ được tất cả... Sức mạnh... vô tri... là con đường duy nhất để bảo vệ...”*
Bên kia, là những ký ức về tiếng cười, tiếng nói của người dân, những lễ hội rộn ràng, những buổi chợ tấp nập, những bình yên mà thành phố đã che chở qua bao thế hệ. Phần này của Thành Linh mềm mại hơn, ánh sáng dịu dàng hơn, lung linh như những dòng sông ký ức. Từng hình ảnh về những đứa trẻ nô đùa trên phố, những đôi tình nhân hẹn ước dưới ánh trăng, những người thợ rèn cần mẫn bên lò lửa, những nông dân gieo hạt trên cánh đồng màu mỡ, tất cả hiện lên sống động, như một tấm thảm dệt từ bản chất của sự sống. Đó là linh hồn thực sự của Thiết Giáp Thành, thứ mà nó đã gìn giữ qua hàng ngàn năm. Một cảm xúc đau đớn, tiếc nuối và sợ hãi bao trùm phần này, như tiếng khóc thầm của một sinh linh đang hấp hối. *“Không thể mất đi... không thể quên lãng... Đây là ta... Đây là ý chí tồn tại của ta...”*
Hai mặt đối lập này giằng xé Thiết Giáp Thành Linh, khiến nó rung chuyển dữ dội, như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào giữa hai dòng hải lưu hung dữ. Nỗi sợ hãi mất đi bản chất và nỗi sợ hãi bị hủy diệt hoàn toàn đang đè nặng lên nó, tạo ra một sự hỗn loạn đến tột cùng trong không gian ý thức.
Tần Mặc, ngọn lửa ý thức của hắn, tiến lại gần. Hắn không nói bằng lời, mà bằng ý niệm, bằng sự thấu cảm sâu sắc nhất. Hắn kết nối với từng mảnh ký ức, từng nỗi đau, từng khao khát của Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của nó, sự tuyệt vọng của nó khi phải đứng trước một lựa chọn tàn khốc: hoặc trở thành một thứ không phải là mình để tồn tại, hoặc giữ lấy mình để bị hủy diệt.
“Ngươi không cần phải đánh mất chính mình để trở nên mạnh mẽ,” Ý niệm của Tần Mặc vang vọng, không phải là âm thanh, mà là một sự rung động sâu sắc trong tâm hồn Thành Linh. “Linh hồn của ngươi, những ký ức của ngươi, đó mới là sức mạnh thật sự. Ngươi không phải là một cỗ máy, ngươi là một ngôi nhà, một linh hồn!”
Tần Mặc truyền tải cho Thành Linh không chỉ là lời nói, mà là cảm giác. Cảm giác về sự ấm áp của gia đình, sự kiên cường của những người dân Vô Tính Thành dù không có linh lực, sự bình yên của một cuộc sống không tranh đoạt. Hắn chỉ cho Thành Linh thấy rằng, sức mạnh thực sự không nằm ở sự vô tri, không nằm ở việc biến mình thành một khối thép lạnh lẽo, mà ở sự kiên cường của bản chất, ở khả năng bảo vệ những giá trị cốt lõi mà không cần phải từ bỏ chúng.
“Hãy nhìn xem,” ý niệm của Tần Mặc tiếp tục, “những người dân của ngươi, họ chiến đấu vì điều gì? Không phải vì một sức mạnh vô tri, mà vì ngôi nhà này, vì những ký ức này, vì chính bản chất của họ. Ngươi, là tổng hòa của tất cả những điều đó. Ngươi là nơi chốn cho những linh hồn ấy. Sức mạnh của ngươi không phải là sự hủy diệt, mà là sự bảo vệ, sự dung chứa.”
Ý chí của Tần Mặc như một dòng suối mát lành, xoa dịu nỗi sợ hãi đang bao trùm Thành Linh. Dần dần, những hình ảnh về sự sống, về tiếng cười, về tình yêu thương bắt đầu trở nên rõ nét hơn, lấn át đi những khối kim loại lạnh lẽo. Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn nữa, nhưng lần này không phải là sự giằng xé, mà là một sự chuyển động của quyết định. Khối ý thức khổng lồ của nó bắt đầu co rút lại, rồi từ từ biến đổi. Những khối thép và những dòng ký ức không còn đối lập mà bắt đầu hòa quyện vào nhau, như những dòng chảy dung hợp không ngừng. Một quyết định đã được hình thành, một con đường mới đã được chọn. Con đường của sự cân bằng, nơi sức mạnh không phải là sự từ bỏ bản chất, mà là sự tôn vinh và bảo vệ bản chất đó.
***
Với một tiếng gầm rú vang vọng khắp chiến trường, không phải là tiếng gầm của thú dữ, mà là tiếng gầm của một sinh linh khổng lồ vừa thức t���nh, Thiết Giáp Thành bắt đầu biến đổi một cách ngoạn mục. Tiếng gầm ấy mang theo sự phẫn nộ bị dồn nén, sự kiên cường bất khuất và một ý chí bảo vệ mãnh liệt, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, không khí như bị xé toạc.
Các bức tường đổ nát không chỉ phục hồi mà còn mọc lên những cấu trúc mới, linh hoạt hơn, được bao phủ bởi một lớp giáp kim loại óng ánh nhưng lại có vẻ ngoài mềm mại, như được đúc từ ý chí sống động. Chúng không còn là những khối đá và thép cứng nhắc, mà trở thành những phần của một cơ thể sống, có thể uốn lượn, co duỗi, và thậm chí thay đổi hình dạng để thích nghi với tình hình chiến đấu. Những đường vân sáng kỳ lạ chạy dọc theo các cấu trúc mới, như những mạch máu đang chảy, mang theo linh khí dồi dào.
Những lỗ hổng trên phòng tuyến, nơi quân Hắc Thiết Vệ đang ào ạt tràn vào, đột nhiên bị lấp đầy bởi các khối kiến trúc tự động di chuyển. Chúng không chỉ che chắn, mà còn vươn ra những xúc tu thép, những mũi khoan nhọn, mang theo sức mạnh bảo vệ dữ dội nhưng không kém phần uyển chuyển. Mỗi khối kiến trúc đều như có sự sống riêng, tự động nhận diện và tấn công kẻ thù, không cho chúng một cơ hội nào để tiến sâu hơn. Các tháp canh cổ xưa giờ đây bừng sáng, phóng ra những luồng năng lượng tinh thuần, cuốn phăng những toán Hắc Thiết Vệ đang cố gắng đột nhập.
Cổ Kiếm Hồn, được tiếp thêm sức mạnh từ sự bùng nổ của Thành Linh, bỗng bừng sáng rực rỡ. Đốm lửa leo lét ban nãy giờ bùng cháy thành một ngọn lửa đỏ thẫm, uy mãnh và tinh khiết. Thanh kiếm cổ gỉ sét rũ bỏ lớp vỏ mục nát, lộ ra lưỡi kiếm sắc bén như vừa được tôi luyện, ánh sáng đỏ rực bao bọc lấy nó, tạo thành một hình ảnh người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, tóc bạc phơ, mặc áo giáp cổ. “Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!” Giọng nói của y vang vọng, không còn yếu ớt mà đầy dứt khoát, mang theo sức mạnh của ngàn năm tôi luyện. Cổ Kiếm Hồn lao vào trận chiến với uy lực gấp bội, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của ý chí không thể lay chuyển, đánh tan từng nhóm Hắc Thi���t Vệ một cách dễ dàng.
Tô Lam, dù bất tỉnh, cũng được một luồng sinh khí ấm áp bao bọc. Luồng năng lượng này len lỏi vào từng vết thương của nàng, khiến sắc mặt nàng dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng trở nên đều đặn và mạnh mẽ hơn. Vết thương trên vai nàng ngừng rỉ máu, dần dần khép miệng, như có một bàn tay vô hình đang chữa lành cho nàng.
Quân Hắc Thiết Vệ, đang trên đà chiến thắng, đột nhiên đối mặt với một pháo đài sống động, thông minh và đầy phẫn nộ. Chúng đang reo hò đắc thắng, nhưng tiếng reo hò chợt tắt nghẹn trong cổ họng khi chứng kiến sự biến đổi kinh hoàng trước mắt. Những cỗ máy chiến tranh vô cảm bỗng trở nên hoảng loạn. Chúng không thể hiểu, không thể đối phó với một đối thủ có ý chí, có linh hồn. Chúng bắt đầu bị đẩy lùi, từng bước, từng bước một, dưới sự tấn công dồn dập và uy mãnh của Thiết Giáp Thành Linh. Những bức tường biết di chuyển, những ngọn tháp biết phun lửa, những khối đá biết vươn ra tấn công, tất cả đều vượt quá khả năng nhận thức và chiến thuật của chúng.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với vẻ mặt ngạc nhiên tột độ, chứng kiến sự thay đổi kỳ diệu. Hắn gầm lên, “Thành... Thành Linh đã... nó đã chọn!” Giọng nói của hắn tràn đầy sự kinh ngạc và niềm hy vọng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh mới tràn vào cơ thể, như được tiếp thêm sinh lực. Hắn vung kiếm, chém tan một tên Hắc Thiết Vệ đang lảo đảo rút lui, khuôn mặt lộ rõ vẻ phấn khích.
Lục Vô Trần, dù vẫn còn kiệt sức nhưng đã gượng dậy được, chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt sâu trũng của y bỗng bừng sáng. “Đây mới là con đường thực sự! Sức mạnh hòa hợp với linh hồn!” Y thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy cảm thán, như vừa tìm thấy được chân lý. Y không còn cảm thấy mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự thanh thản và một niềm tin mãnh liệt.
Thiên Diệu Tôn Giả, từ trên cao quan sát, khuôn mặt tuấn tú nay biến sắc. Ánh mắt xanh thẳm của hắn từ tự mãn chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi bùng lên ngọn lửa giận dữ. Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. Một phế tích, một thành trì đã gần như sụp đổ, lại có thể trỗi dậy mạnh mẽ đến thế, với một hình thái chưa từng có. Hắn cảm nhận được luồng ý chí mạnh mẽ và tinh thuần từ Thiết Giáp Thành Linh, một sự kết hợp hoàn hảo giữa vật chất và linh hồn, một sự tồn tại vượt ngoài mọi lý giải của hắn.
“Tần Mặc! Ngươi... Ngươi đã làm gì!?” Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói đầy uy áp và tức giận, vang vọng khắp bầu trời như sấm sét. Lời nói của hắn không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời tuyên chiến, một sự thừa nhận rằng Tần Mặc, kẻ mà hắn coi là yếu đuối, đã thực sự trở thành mối đe dọa không thể bỏ qua.
Thiết Giáp Thành Linh, nay đã trở thành một thực thể sống động, điều khiển toàn bộ phòng tuyến. Những đòn tấn công của nó không chỉ mạnh mẽ mà còn chính xác, đầy ý chí bảo vệ. Từng toán Hắc Thiết Vệ tan tác, bị hất văng, bị nghiền nát, hoảng loạn tháo chạy. Cục diện chiến trường đảo ngược hoàn toàn.
Tần Mặc vẫn nằm đó, một vầng sáng dịu nhẹ bao quanh thân thể, hơi thở y���u ớt nhưng đều đặn, như đang trong một giấc ngủ sâu. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không bằng sức mạnh thể chất, mà bằng sức mạnh của ý chí, của lòng đồng cảm, và của niềm tin vào sự cân bằng bản chất. Ngọn lửa ý chí trong hắn đã thắp sáng một con đường mới cho Thiết Giáp Thành, và có lẽ, cho cả Huyền Vực này. Nhưng cái giá cho sự thức tỉnh này, và con đường phía trước, vẫn còn là một ẩn số. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua, và đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu lớn hơn, khốc liệt hơn nhiều.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.