Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 876: Pháp Bảo Đoạt Hồn: Bẻ Gãy Ý Chí Thành Trì

Gió bắc vẫn rít gào, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi tanh nồng của máu cùng tro bụi từ chiến trường đêm qua. Sáng sớm, vầng dương còn e ấp sau những áng mây xám xịt, hắt lên Thiết Giáp Thành một thứ ánh sáng u ám, mờ ảo. Trên một đoạn tường thành vừa được "tái cấu trúc", Tần Mặc đứng lặng, thân hình thanh tú hơi gầy gò của hắn in bóng trên nền đá đổ nát, tựa như một pho tượng khắc khổ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khép hờ, toàn bộ ý niệm tập trung vào sự kết nối vô hình với linh hồn của thành trì.

Những phiến đá vỡ nát, những mảnh giáp kim loại cong vênh đã tự mình lắp ghép lại, tạo thành một lớp phòng thủ tạm bợ nhưng vững chắc đến kinh ngạc. Chúng không còn là những tàn tích vô tri, mà là một phần sống động của Thành Linh, mang theo ý chí kiên cường và nỗi đau âm ỉ của nó. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự kiệt sức của Thiết Giáp Thành Linh, như một nhịp đập yếu ớt đang cố gắng duy trì sự sống trong tâm trí hắn. Mỗi mạch đập đều mang theo sự mệt mỏi, sự tổn hao linh lực khổng lồ sau trận chiến khốc liệt, nhưng ẩn sâu trong đó vẫn là một ý chí quật cường, không cam chịu khuất phục. Hắn biết, Thành Linh đã dốc hết sức mình để "tái cấu trúc", để minh chứng cho con đường cân bằng mà hắn đã chỉ ra, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.

"Ngươi đã làm rất tốt, Thành Linh," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm như hơi thở, chỉ đủ cho chính hắn và linh hồn thành trì nghe thấy. "Nhưng đừng cố gắng quá sức. Hãy giữ vững bản chất của mình, đừng để bất k��� điều gì làm lung lay ý chí của ngươi." Hắn cố gắng truyền đi những ý niệm trấn an, những tia sáng của sự kiên định và đồng cảm, hy vọng chúng sẽ là liều thuốc xoa dịu cho linh hồn đang rã rời của thành trì.

Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam đứng đó, nhan sắc thanh tú nhưng đôi mắt phượng lại hằn lên vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng nhìn những bức tường thành vừa được phục dựng, rồi lại nhìn Tần Mặc, vẻ mặt đầy trăn trở. "Thành Linh có vẻ yếu đi nhiều," nàng khẽ nói, giọng thanh thoát nhưng phảng phất sự mỏi mệt. "Liệu nó có thể chống chịu được đợt tấn công tiếp theo không? Các 'kiến trúc hồi sinh' kia... chúng dù mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là tạm thời, và cái giá phải trả cho mỗi lần 'tái sinh' như vậy..." Tô Lam ngừng lời, không muốn nói ra sự thật nghiệt ngã đang hiển hiện trước mắt.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài. "Sức mạnh 'tái cấu trúc' này tuy mạnh, nhưng cái giá phải trả quá lớn, Tô Lam ạ. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn sẽ không bỏ qua điểm yếu này. Một đạo nhân tu luyện đến cảnh giới như hắn, tâm cơ khó lường. Hắn đã nhận ra sự khác biệt trong con đường của Tần Mặc, chắc chắn sẽ không chấp nhận để nó tồn tại." Giọng nói của Lục Vô Trần trầm thấp, mang theo sự mỏi mệt và hoài nghi thường thấy, nhưng lần này lại pha lẫn một dự cảm chẳng lành.

Cổ Kiếm Hồn, hiện thân dưới dáng người đàn ông trung niên uy nghi, không nói gì. Y chỉ lướt nhẹ bàn tay qua những phiến đá sần sùi của tường thành, tựa như một sự động viên thầm lặng, một lời hứa sẽ cùng kề vai sát cánh. Thanh kiếm cổ bên hông Tô Lam khẽ rung lên, như muốn hưởng ứng với ý chí của chủ nhân. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua lại, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất. Một tiếng gầm gừ nhẹ, trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, như một lời khẳng định về sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu.

Tần Mặc biết Lục Vô Trần nói đúng. Thiên Diệu Tôn Giả không phải là kẻ dễ dàng buông tha. Sự "tái cấu trúc cân bằng" của Thi���t Giáp Thành Linh không chỉ là một đòn phản công, mà còn là một tuyên ngôn, một minh chứng cho một con đường khác biệt, đối lập hoàn toàn với triết lý "thăng tiên" của hắn. Điều đó, đối với một kẻ kiêu ngạo và đầy quyền năng như Thiên Diệu Tôn Giả, còn đáng sợ hơn bất kỳ sự kháng cự vật lý nào. Hắn đã thấy sự lo lắng, thậm chí là nỗi sợ hãi trong tâm trí của Thiên Diệu Tôn Giả thông qua kết nối với vạn vật. Đó không phải là nỗi sợ thất bại, mà là nỗi sợ bị phủ nhận toàn bộ chân lý mà hắn đã theo đuổi cả đời.

Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn sương mù vẫn còn lãng đãng. Hắn biết, một đợt tấn công mới sẽ đến, và nó sẽ không còn đơn thuần là những đòn hủy diệt vật lý nữa. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ nhắm vào điều cốt lõi nhất, vào chính "ý chí tồn tại" của Thiết Giáp Thành Linh. Một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực và binh khí, mà là bằng ý niệm, bằng tinh thần, một cuộc chiến để bẻ gãy linh hồn. Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng ý chí lại càng thêm kiên định. Hắn phải bảo vệ Thành Linh, không chỉ vì nó là một thành trì, mà vì nó là một minh chứng sống động cho con đường cân bằng, cho quyền được là chính nó của vạn vật.

***

Vài giờ sau, giữa trưa, cơn gió mạnh hơn, mang theo những hạt cát mịn và hơi lạnh buốt thấu xương. Bầu trời vẫn âm u, những đám mây đen kịt vần vũ như sắp sửa trút xuống một trận bão lớn. Từ phía chân trời, một đội quân hùng hậu lại xuất hiện, bóng dáng đen kịt trải dài như một tấm thảm tử vong trên bình nguyên. Lần này, Thiên Ma Tướng không còn đơn độc. Hắn cưỡi trên một con chiến mã khổng lồ, giáp trụ đen kịt vẫn toát ra linh lực áp đảo, nhưng sự xuất hiện của hắn lại khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào những kẻ đi theo sau.

Đó là hàng trăm pháp sư, mặc áo bào đen thêu những phù văn quỷ dị, khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt trống rỗng. Trong tay mỗi người, họ nâng niu một vật phẩm khác thường. Một số là những quả cầu đen kịt, lớn bằng đầu người, được bao quanh bởi khí âm u đặc quánh, tựa như những hố đen nuốt chửng ánh sáng. Số khác là những chuông đồng cổ xưa, bề mặt hoen gỉ và phủ đầy rêu phong, nhưng lại phát ra những rung động quái dị, vô hình, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, khó thở. Đây chính là 'Pháp Bảo Đoạt Hồn', một loại binh khí tà ác chuyên dùng để tấn công linh hồn và ý chí.

Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng trên không trung xa xăm, bên trên đội quân của mình, dáng người thanh lịch nhưng giờ đây lại toát lên vẻ lạnh lùng và tàn ác đến rợn người. Ánh mắt xanh thẳm của y quét một lượt qua Thiết Giáp Thành, rồi dừng lại trên Tần Mặc, nở một nụ cười lạnh lẽo, tự mãn. Nụ cười đó tựa như lưỡi dao sắc bén, báo trước một đòn tấn công không chỉ nhằm hủy diệt thể xác mà còn bóp méo linh hồn.

"Thiết Giáp Thành!" Giọng nói của Thiên Ma Tướng vang vọng khắp chiến trường, lạnh lẽo và đầy uy áp, tựa như tiếng kim loại va chạm, xuyên thấu không gian và thời gian. "Ngươi có thể có ý chí, nhưng ngươi không thể chống lại sự bẻ gãy linh hồn! Ngày hôm nay, ngươi sẽ trở thành một pháo đài vô tri, m��t công cụ phục vụ cho Thiên Đạo chân chính!" Hắn ra lệnh, và ngay lập tức, các pháp sư áo đen bắt đầu kích hoạt 'Pháp Bảo Đoạt Hồn'.

Những quả cầu đen kịt phát ra ánh sáng xám tro mờ ảo, xoáy tròn như những xoáy nước tử thần. Những chuông đồng cổ xưa rung lên bần bật, không tạo ra âm thanh nghe được bằng tai thịt, nhưng lại phát ra những làn sóng năng lượng vô hình, màu xám tro, quỷ dị. Những làn sóng này không nhắm vào tường thành, không nhắm vào những người lính đang đứng trên tường, mà lao thẳng vào trung tâm của Thiết Giáp Thành, xuyên qua mọi lớp phòng thủ vật lý, xuyên qua cả những 'kiến trúc hồi sinh' đang đứng vững.

"Cái quái gì thế này?" Thủ Vệ trưởng Long Hổ gầm lên, đôi mắt trừng trừng nhìn những làn sóng vô hình lao tới. "Những pháp bảo đó không nhắm vào tường thành! Chúng đang tấn công thứ gì...?" Sự kinh ngạc và hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt vạm vỡ của hắn. Hắn đã quen với việc chiến đấu chống lại những đòn tấn công vật lý, nhưng loại hình tấn công tinh thần này lại hoàn toàn nằm ngoài kinh nghiệm của hắn.

Tần Mặc, Tô Lam, Cổ Kiếm Hồn, Lục Vô Trần và cả Hắc Phong – tất cả những ai có linh thức nhạy bén – đều cảm nhận được một luồng đau đớn sắc nhọn, như hàng ngàn mũi kim châm vào sâu thẳm tâm trí. Đó không phải là đau đớn thể xác, mà là một sự giày vò tinh thần tột độ, một cảm giác bị xâm phạm, bị vấy bẩn đến tận cùng linh hồn. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và thứ mùi tanh tưởi, mục ruỗng của linh hồn bị tra tấn lan tỏa trong không khí, dù không có nguồn gốc vật chất rõ ràng, nhưng lại ám ảnh đến ghê người.

Tần Mặc ôm chặt đầu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thân hình hắn run rẩy dữ dội. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự hoảng loạn đang bùng nổ trong linh hồn của Thiết Giáp Thành Linh. Những làn sóng năng lượng xám tro không ngừng oanh tạc, không ngừng bóp méo, không ngừng xuyên thủng ý chí của nó. Hắn gần như có thể nghe thấy tiếng rít chói tai, vô hình của những 'Pháp Bảo Đoạt Hồn' đang gặm nhấm linh hồn thành trì.

***

Trong tâm trí Tần Mặc, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Thiết Giáp Thành Linh, không còn là một ý niệm mạnh mẽ như trước, mà co rúm lại thành một khối ánh sáng mờ nhạt, run rẩy trong một không gian vô định. Hàng trăm, hàng ngàn luồng năng lượng tinh thần màu xám tro, tựa như những xúc tu vô hình, ghê tởm, đang bám víu lấy khối ánh sáng đó, siết chặt, vặn vẹo, và cố gắng xé toạc nó ra từng mảnh. Mỗi khi một xúc tu siết chặt, khối ánh sáng lại run rẩy dữ dội hơn, phát ra một tiếng rên rỉ vô hình, đầy thống khổ mà chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận.

"Đau đớn quá... Chúng muốn... bẻ gãy ta... thành pháo đài vô tri..." Ý niệm run rẩy của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng. "Chúng muốn... ta mất đi bản chất... trở thành một công cụ... vô hồn..."

Cùng lúc đó, bên ngoài, trên chiến trường, những 'kiến trúc hồi sinh' mà Thiết Giáp Thành Linh đã tạo ra từ trận chiến trước đó bắt đầu trở nên mất kiểm soát. Những khối đá tự ghép nối, những thanh kim loại vươn mình thành vũ khí giờ đây không còn phân biệt được địch ta. Chúng lao vào quân địch một cách điên cuồng, nhưng cũng không ngần ngại tấn công cả những binh lính của Thiết Giáp Thành, những đồng minh của Tần Mặc. Tiếng kim loại va chạm hỗn loạn, tiếng gạch đá vỡ vụn vang lên khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn và bi thảm. Một vài khối đá lớn, vốn là một phần của tường thành, bỗng nhiên vặn vẹo, vươn ra những cánh tay đá sắc nhọn, lao vào Long Hổ đang cố gắng chỉ huy.

Tần Mặc nghiến răng, cố gắng dồn hết sức lực còn lại để duy trì kết nối với Thành Linh. Hắn gào lên trong tâm trí, giọng nói dù vô hình nhưng đầy sức nặng và quyết tâm: "Đừng buông xuôi! Ngươi không phải là một vũ khí vô tri! Ngươi là Thiết Giáp Thành! Ngươi có ý chí của riêng mình! Giữ vững ý chí của mình! Đừng để chúng bẻ gãy ngươi!" Hắn không ngừng truyền đi những luồng ý niệm kiên định, mạnh mẽ, như những sợi dây neo giữ linh hồn đang chực tan rã của thành trì. Hắn cố gắng đẩy lùi những xúc tu xám tro, cố gắng xoa dịu nỗi đau đang giày vò Thành Linh.

Sức mạnh "nghe ý chí tồn tại" của Tần Mặc giờ đây được đẩy lên đến cực hạn. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận, còn chiến đấu cùng với linh hồn của thành trì. Đây không chỉ là một cuộc chiến vật lý, mà là một cuộc đấu tranh sống còn cho bản chất, cho sự tự do của ý chí. Hắn cảm nhận rõ ràng sự độc ác và tinh vi của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ muốn đánh bại, mà muốn tha hóa, muốn biến Thiết Giáp Thành thành một công cụ trống rỗng, một minh chứng cho sự thất bại của con đường cân bằng.

Cổ Kiếm Hồn, nhận thấy tình thế nguy cấp, phát ra một làn sóng kiếm ý sắc bén, hùng vĩ. Làn sóng kiếm ý vô hình đó không nhắm vào kẻ địch vật lý, mà nhằm cắt đứt những xúc tu tinh thần đang bám víu vào Thành Linh từ bên ngoài. Kiếm ý xuyên qua không gian, va chạm với những làn sóng xám tro, tạo ra những âm thanh rít gào chói tai trong tâm trí mọi người có linh thức nhạy bén. Tuy nhiên, số lượng xúc tu quá nhiều, và chúng quá dai dẳng, khiến kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn chỉ có thể làm chậm lại, chứ không thể hoàn toàn loại bỏ chúng.

Tô Lam và các đồng minh khác, bao gồm cả Hắc Phong, phải dốc sức ngăn chặn các 'kiến trúc hồi sinh' đang mất kiểm soát. Nàng vung kiếm, những tia kiếm quang xanh lam xé tan không khí, cố gắng vô hiệu hóa những khối đá và kim loại đang tấn công loạn xạ, đồng thời không ngừng di chuyển để bảo vệ Tần Mặc, người đang chìm sâu vào cuộc chiến ý niệm. Hắc Phong gầm lên giận dữ, thân hình khổng lồ của nó lao vào những khối kiến trúc đang nổi loạn, cố gắng hất tung chúng ra xa khỏi Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực lộ rõ sự lo lắng cho chủ nhân.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, cũng cố gắng triệu hồi linh lực, tạo ra một lá chắn mờ nhạt bao quanh Tần Mặc, ngăn cản bất kỳ đòn tấn công vật lý nào có thể đến gần. Hắn biết, lúc này, Tần Mặc chính là sợi dây liên kết duy nhất giữ cho Thiết Giáp Thành Linh không bị tha hóa hoàn toàn, không bị biến thành một con rối vô tri.

Cảm giác lạnh lẽo của gió, mùi lưu huỳnh và tanh tưởi, tiếng rít chói tai vô hình, và nỗi đau sắc nhọn xâm nhập tâm trí không ngừng giày vò Tần Mặc. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực của sự suy sụp, nhưng ý chí kiên định không cho phép hắn buông xuôi. Cái giá phải trả cho sự 'tái cấu trúc cân bằng' của Thành Linh có thể không chỉ là sức lực mà còn là sự tổn thương vĩnh viễn đến ý chí của nó nếu không được bảo vệ kịp thời. Thiên Diệu Tôn Giả đã thành công trong việc tìm ra một đòn tấn công nhắm vào chính cốt lõi của triết lý Tần Mặc. Đây không chỉ là một trận chiến, mà là một cuộc thử thách định mệnh, một cuộc chiến để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật.

Tần Mặc cắn chặt môi, máu tứa ra. Hắn phải tìm ra cách. Hắn phải giúp Thiết Giáp Thành Linh vượt qua cơn ác mộng này. Bằng mọi giá.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free