Vạn vật không lên tiên - Chương 904: Dấu Ấn Cố Thành: Lên Đường Mới Của Cân Bằng
# Chương 904: Dấu Ấn Cố Thành: Lên Đường Mới Của Cân Bằng
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những ngọn tháp cao vút của Thiết Giáp Thành, một cuộc họp quan trọng đã diễn ra trong căn phòng hội nghị được đẽo gọt từ đá khối. Không khí trong phòng trang trọng nhưng không quá nặng nề, một sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ rít qua những khe cửa sổ vòm cung và âm thanh vang vọng từ công trường xây dựng "Vô Tiên Thành" ở phía xa – tiếng búa nện đều đặn, tiếng xẻ đá rền vang, cùng những âm thanh của ý chí đang được định hình.
Căn phòng được xây dựng sâu bên trong lòng thành, với những bức tường đá vững chắc, bề mặt thô ráp nhưng toát lên vẻ kiên cố, như muốn minh chứng cho sự bất diệt của Thiết Giáp Thành. Qua khung cửa sổ lớn, Tần Mặc có thể nhìn thấy công trình kiến trúc biểu tượng đang dần thành hình, sừng sững vươn lên giữa lòng thành cổ. Đó không chỉ là một công trình, mà là một lời tuyên ngôn, một minh chứng sống động cho con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Mùi đá mới, mùi đất ẩm và thoảng cả mùi kim loại từ những khối giáp trụ cổ xưa vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với chút hương thảo mộc thanh thoát từ những chậu cây cảnh đặt trên bàn đá, tạo nên một sự tương phản đầy thi vị.
Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ tĩnh tại và uy nghiêm lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc đang vây quanh chiếc bàn đá tròn. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện hắn, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tần Mặc với vẻ tin tưởng và một chút lo lắng ẩn giấu. Lục Vô Trần, nay đã không còn vẻ khắc khổ hay hoài nghi như trước, thay vào đó là sự kiên định và nhiệt huyết, ngồi cạnh Tô Lam. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn mình dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét một vòng quanh phòng, như một người hộ vệ trung thành và thầm lặng. Trên bàn, Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét, đặt ngay bên cạnh Tần Mặc, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, như một linh hồn sống động đang lắng nghe.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, người lính tận tụy với bản đồ và giấy tờ luôn trong tay, ngồi ở hai bên. Nhan Sơ, nghệ nhân với bàn tay thô ráp nhưng khéo léo, và Mộc Thạch, người cộng sự kiên định với vóc dáng đồ sộ, hoàn thiện vòng tròn. Mỗi người đều mang một vẻ mặt nghiêm túc, tập trung, chờ đợi lời của Tần Mặc.
Tần Mặc khẽ ho khan một tiếng, giọng hắn trầm ấm và bình thản, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành. "Thiết Giáp Thành đã không chỉ đứng vững, mà còn tìm thấy con đường riêng của mình. Các ngươi đã chứng minh rằng sức mạnh không nhất thiết phải đến từ việc thoát ly bản chất, từ việc truy cầu thăng tiên mù quáng." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như đang tìm kiếm sự đồng thuận từ sâu thẳm trong ý chí của họ. "Vạn vật không cần phải trở thành một thứ khác để đạt được sự vĩ đại. Chúng có thể vĩ đại ngay trong bản chất của mình."
Thủ Vệ trưởng Long Hổ lập tức đứng dậy, vẻ mặt đầy tự hào. "Bẩm Tần Mặc đại nhân, nhờ ngài, dân chúng đã hiểu rõ hơn về giá trị của sự kiên định, về ý nghĩa thực sự của việc bảo vệ. Họ không còn hoang mang trước những lời dụ dỗ về con đường thăng tiên phù phiếm. Công trình 'Vô Tiên Thành' đang tiến triển tốt, và ý chí của Thành Linh ngày càng vững chắc, mạnh mẽ hơn bao giờ hết." Giọng Long Hổ vang dội, đầy uy lực, thể hiện lòng trung thành không lay chuyển của hắn.
Thiết Giáp Phụ Tá tiếp lời, giọng nói rành mạch và hiệu quả. "Mọi công việc đều được tiến hành theo đúng kế hoạch. Các nhóm thợ đá, thợ rèn, và cả những người dân thường đều tự nguyện đóng góp công sức. Họ làm việc không chỉ vì trách nhiệm, mà vì niềm tin vào một tương lai bền vững, một nơi mà bản chất của họ được trân trọng." Y giơ một tấm bản đồ lên, chỉ vào những khu vực đã được hoàn thành, những đường nét kiến trúc đơn giản nhưng hùng vĩ, gợi nhớ đến vẻ đẹp của sự bền bỉ.
Nhan Sơ, với đôi mắt tinh tế của một nghệ nhân, gật đầu tán thành. "Chúng ta đang sử dụng những vật liệu tự nhiên nhất, những khối đá của chính Thiết Giáp Thành, những kim loại được tinh luyện từ lòng đất mẹ. Nhưng bằng cách tôn trọng bản chất của chúng, bằng cách lắng nghe ý chí của chúng, chúng ta tạo ra sự bền vững vượt xa mọi kỳ vọng. Mỗi khối đá, mỗi thanh kim loại đều được đặt đúng vị trí, phát huy tối đa 'vật tính' của mình. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho con đường của ngài, Tần Mặc. Một công trình được xây dựng trên sự hài hòa và tôn trọng bản chất, không phải sự cưỡng ép." Y nói, tay khéo léo phác họa trên không trung, như đang mường tượng lại từng đường nét của công trình.
Mộc Thạch, thân hình đồ sộ, chỉ khẽ gật đầu, phát ra một âm thanh trầm đục. "Bảo vệ... bền vững..." Những từ ngữ đơn giản, nhưng chứa đựng sự kiên định vững chãi như chính bản thân y.
Tần Mặc khẽ vuốt nhẹ lên Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự cộng hưởng từ kiếm ý sắc bén nhưng giờ đây lại đầy trầm ổn của nó. Kiếm hồn này, từng khao khát thăng tiên đến mức suýt đánh mất bản ngã, giờ đã tìm thấy ý nghĩa mới trong việc bảo vệ và gìn giữ. "Cổ Kiếm Hồn cũng đã tìm thấy vị trí của mình, không còn chỉ là một vũ khí sắc bén, mà là một biểu tượng của ý chí. Đó là điều mà ta mong muốn từ vạn vật."
Tô Lam, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nhìn Tần Mặc. "Ảnh hưởng của Thiết Giáp Thành đã lan rộng. Những lời mời từ các thế lực trung lập là bằng chứng rõ ràng nhất. Họ không chỉ tò mò, mà còn thực sự tin tưởng vào con đường mà anh đã vạch ra, Tần Mặc." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, như tiếng chuông ngân vọng trong không gian. "Họ nhìn thấy ở Thiết Giáp Thành một hy vọng, một lối thoát khỏi sự truy cầu mù quáng đã đẩy Huyền Vực vào bờ vực sụp đổ." Nàng đặt nhẹ tay lên chồng thư mời trên bàn, chúng vẫn giữ nguyên vẻ trang trọng, như những lời giao ước thiêng liêng.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như đang nhìn thấu tương lai xa xăm. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang bao trùm căn phòng, một ý chí yên bình, tự cường và biết ơn. Nó không còn là một nỗi sợ hãi cố chấp, mà là một sự tĩnh lặng và kiên định. Tần Mặc hiểu rằng, Thiết Giáp Thành đã thực sự hồi sinh, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tinh thần. Nó đã trở thành một "Vô Tiên Thành" thực sự, một ngọn hải đăng của con đường cân bằng giữa biển cả mênh mông của Huyền Vực.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, Tần Mặc vẫn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm. Việc lan tỏa một triết lý đi ngược lại với niềm tin hàng ngàn năm của Huyền Vực không phải là điều dễ dàng. Hắn biết, công trình "Vô Tiên Thành" này, dù là một biểu tượng của hy vọng, cũng sẽ trở thành một mục tiêu. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ cực đoan chắc chắn sẽ không ngồi yên khi thấy tầm ảnh hưởng của hắn ngày càng lớn. Một cuộc đối đầu lớn hơn, không chỉ là xung đột vật lý mà còn là xung đột tư tưởng, đang chờ đợi phía trước. Tần Mặc không hề đơn độc, nhưng con đường cuối cùng vẫn là của riêng hắn, người tiên phong gánh vác sứ mệnh thay đổi cả một thế giới.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh nắng ban mai đã rực rỡ hơn, chiếu sáng toàn bộ công trình đang xây dựng. Những khối đá, dưới bàn tay của Nhan Sơ và Mộc Thạch, dưới ý chí của Thành Linh và người dân, đang tạo nên một kiệt tác của sự hài hòa. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," Tần Mặc thầm nhủ. Giờ đây, hắn phải đi ra ngoài, phải mang thông điệp này đến những nơi mà niềm tin đó vẫn còn ăn sâu, nơi mà sự truy cầu vô độ đã làm biến dạng bản chất của vạn vật. Thiết Giáp Thành là điểm khởi đầu, là nền móng vững chắc. Nhưng hành trình mới chỉ vừa bắt đầu.
***
Đêm khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo giữa nền trời đen thẳm, rải ánh bạc tinh khôi xuống khắp Thiết Giáp Thành. Gió đêm mơn man, mang theo hơi lạnh từ những bức tường đá cổ kính và tiếng rì rầm của hàng vạn ý chí đang say ngủ. Trên một đài quan sát tạm bợ, được dựng lên từ những thanh gỗ chắc chắn và khối đá còn vương bụi, Tần Mặc đứng một mình. Anh đặt tay lên một khối đá lớn, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo, cảm nhận dòng chảy ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang hòa quyện vào công trình "Vô Tiên Thành" đang dần thành hình.
Công trình dưới ánh trăng trở nên huyền ảo, hùng vĩ một cách lạ thường. Từng khối đá, từng đường nét kiến trúc đơn giản mà kiên cố, đều như được phủ một lớp ánh sáng bạc, tỏa ra một vẻ đẹp tĩnh lặng và an bình. Tần Mặc nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, để ý chí của mình giao hòa với ý chí của Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự vững chãi, kiên định nhưng cũng tràn đầy sự sống. Thành Linh giờ đây không còn là một ý chí bị kìm kẹp bởi nỗi sợ hãi tan biến, mà là một linh hồn tự cường, một biểu tượng của sự bảo vệ và bền vững. Nó đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của mình, không phải bằng cách thăng cấp thành tiên, mà bằng cách trở thành một thành trì vững chãi, một mái nhà an toàn cho những ý chí đồng điệu. Tiếng búa nện ban ngày đã ngưng, chỉ còn tiếng gió lướt qua những ngọn tháp và tiếng côn trùng rả rích từ những khe đá, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình. Mùi đá và kim loại mới vẫn còn phảng phất, hòa cùng hương hoa dại đêm, mang theo sự tươi mới và sức sống.
Tần Mặc lẩm bẩm, giọng hắn khẽ khàng như tiếng gió thoảng. "Ngươi đã tìm thấy con đường của mình, Thành Linh. Ngươi không còn sợ hãi nữa."
Một luồng ý niệm mạnh mẽ nhưng tràn đầy sự biết ơn truyền đến tâm trí Tần Mặc, rõ ràng và mạch lạc như một lời thì thầm từ sâu thẳm lòng đất. *'Không sợ hãi... nhờ có ngài. Ngài đã cho ta thấy rằng sự bảo vệ không cần phải trả giá bằng linh hồn, không cần phải thay đổi bản chất để tồn tại. Ta là Thiết Giáp Thành, và ta sẽ mãi là như vậy, vững chãi và kiên cường.'* Ý chí của Thành Linh không chỉ là một khối ý thức đơn lẻ, mà nó còn cộng hưởng với vô số ý chí nhỏ bé hơn của từng viên đá, từng thanh sắt, từng hạt bụi trong lòng thành, tạo thành một mạng lưới sống động, bền chặt không thể phá vỡ. Đó là một sự thống nhất từ bên trong, một minh chứng cho sức mạnh của sự cân bằng bản chất.
Tần Mặc mở mắt ra, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt ngọc trên tấm màn nhung đen. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với Thành Linh, một sự kết nối vượt qua cả ngôn ngữ hay hình hài. Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn. Đó là Tô Lam, nàng vẫn trong bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng mái tóc đen dài nay đã được thả xuống, bồng bềnh trong gió đêm. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ dịu dàng và lo lắng, phản chiếu ánh trăng bạc.
"Mặc ca," Tô Lam khẽ gọi, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy tình cảm, "anh đã làm được. Thiết Giáp Thành giờ đây là một ngọn hải đăng thực sự." Nàng đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ ủng hộ thầm lặng, nhưng sức nặng của nó lại mang đến cho hắn một sự an ủi lớn lao. Bàn tay nàng ấm áp, truyền đi hơi ấm giữa cái lạnh của đêm khuya.
Tần Mặc quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu đi. "Đây chỉ là khởi đầu, Tô Lam." Hắn nói, giọng trầm tư. "Huyền Vực còn quá nhiều nơi đang lầm lạc. Vạn vật ở đó đang bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu thăng tiên mù quáng, họ đánh mất bản chất, trở thành những sinh linh xa lạ với chính mình. Chúng ta phải đi, phải mang thông điệp này đến cho họ." Hắn biết, Tô Lam hiểu rõ những gì hắn đang nghĩ. Nàng là người đã cùng hắn trải qua nhiều thăng trầm, đã chứng kiến sự biến đổi của vạn vật và sự trăn trở của hắn. Nàng không chỉ là đồng minh, mà còn là người thấu hiểu sâu sắc nhất tâm tư của Tần Mặc.
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng dõi theo hướng Tần Mặc đang nhìn. "Em hiểu. Nhưng chuyến đi này sẽ đầy hiểm nguy, Mặc ca. Những kẻ theo đuổi con đường cực đoan sẽ không bao giờ chấp nhận sự tồn tại của một con đường khác. Đặc biệt là Thiên Diệu Tôn Giả, hắn chắc chắn sẽ không để yên khi thấy ảnh hưởng của anh lan rộng." Nàng nói, giọng có chút lo lắng, nhưng ý chí kiên định trong nàng không hề lay chuyển.
Tần Mặc khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. "Ta biết. Nhưng nếu chúng ta không đi, không ai sẽ làm. Thiết Giáp Thành đã là một minh chứng, giờ đây chúng ta phải mang minh chứng đó đến khắp Huyền Vực. Chúng ta phải gieo mầm hy vọng, để vạn vật có thể lựa chọn, có thể *là chính nó*." Hắn biết, việc này sẽ kích động một làn sóng phản ứng mạnh mẽ từ những người theo đuổi "thăng tiên cực đoan", dẫn đến những xung đột tư tưởng và thực tế dữ dội hơn. Thiết Giáp Thành, với "Vô Tiên Thành" mới của nó, sẽ trở thành một điểm tựa quan trọng, một "ngọn hải đăng" cho con đường cân bằng trong tương lai, nhưng cũng sẽ là một mục tiêu cho những kẻ đối địch.
Hắn nhìn về phía công trình đang xây dựng, cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ và yên bình tỏa ra t��� đó. Nó giống như một trái tim mới, đập đều đặn và kiên cường trong lòng Thiết Giáp Thành. Tần Mặc cảm nhận được rằng, dù hắn có rời đi, Thiết Giáp Thành sẽ vẫn đứng vững, vẫn là một minh chứng sống động cho triết lý của hắn. Nó sẽ là một điểm tựa, một nơi để trở về, một nơi để tìm kiếm sự hỗ trợ khi cần. Hành trình phía trước sẽ mở ra các địa điểm và nhân vật mới, giới thiệu những loại "vật" và "linh" khác nhau, mỗi nơi sẽ có những thử thách và cơ hội riêng. Nhưng với sự vững chắc của Thiết Giáp Thành phía sau, Tần Mặc không hề nao núng.
Tô Lam siết nhẹ tay Tần Mặc, như muốn truyền thêm sức mạnh cho hắn. "Vậy thì, em sẽ đi cùng anh. Em sẽ luôn ở bên cạnh anh, Mặc ca. Con đường này, chúng ta sẽ cùng nhau đi." Ánh mắt nàng nhìn hắn tràn đầy tình cảm và sự tin tưởng tuyệt đối.
Tần Mặc gật đầu, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Hắn không hề đơn độc. Hắn có những đồng minh, có một triết lý vững chắc, và quan trọng nhất, hắn có niềm tin vào bản chất chân thật của vạn vật. Dưới ánh trăng, hình ảnh hai người đứng sát bên nhau, nhìn về phía xa xăm, như hai ngọn nến nhỏ bé nhưng kiên cường, sẵn sàng thắp sáng bóng đêm mênh mông của Huyền Vực.
***
Rạng sáng, trước khi những tia nắng đầu tiên kịp xua tan hoàn toàn màn đêm, Thiết Giáp Thành vẫn chìm trong một màu xanh xám tĩnh mịch, nhưng ở phía chân trời xa xăm, một dải hồng nhạt đã bắt đầu ửng lên, báo hiệu một ngày mới đang tới. Gió mạnh hơn, thổi lồng lộng trên đỉnh đài vọng cảnh cao nhất của Thiết Giáp Thành, cuốn theo những đám mây tàn và những âm thanh còn lại của đêm. Mùi gió núi trong lành, pha lẫn mùi đất và đá, lấp đầy lồng ngực.
Tần Mặc đứng trên đài vọng cảnh, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía đông, nơi bình minh sắp ló rạng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả gánh nặng của Huyền Vực, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng rực rỡ. Hắc Phong đã đứng sẵn bên cạnh hắn, bộ lông đen tuyền của nó lay động trong gió, đôi mắt đỏ rực sáng quắc, như một ngọn lửa nhỏ giữa màn đêm còn sót lại. Nó khẽ gầm gừ m���t tiếng trầm đục, như một lời cam kết trung thành, sẵn sàng cùng chủ nhân đối mặt với mọi hiểm nguy.
Phía sau Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Cổ Kiếm Hồn cũng đã có mặt. Tô Lam vẫn giữ vẻ thanh tú, nhưng ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm. Lục Vô Trần, nay đã hoàn toàn thoát khỏi bóng ma của sự hoài nghi và tuyệt vọng, đứng thẳng lưng, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh lên vẻ nhiệt huyết hiếm thấy. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng thanh kiếm cổ kính, được Lục Vô Trần đeo bên hông, tỏa ra một kiếm ý sắc bén nhưng giờ đây lại mang theo sự trầm ổn, vững vàng của một người bảo vệ.
Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt thân quen, ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. "Huyền Vực... ta sẽ mang con đường cân bằng đến mọi ngóc ngách của ngươi." Hắn thầm nhủ, lời nói không vang lên thành tiếng, nhưng ý chí của hắn đã đủ mạnh mẽ để truyền đi thông điệp đó. Hắn nhìn lại Thiết Giáp Thành một lần cuối, nơi ánh đèn lồng vẫn còn lấp lánh như những đốm lửa hy vọng, như những đôi mắt đang dõi theo hành trình của hắn. Hắn cảm nhận được ý chí vững chãi của Thiết Giáp Thành Linh đang bao trùm, một điểm tựa kiên cố, một lời hứa hẹn về sự trường tồn.
Lục Vô Trần bước đến gần Tần Mặc, giọng y trầm ấm và đầy sức nặng. "Tần Mặc, ta đã sẵn sàng. Con đường mà ngài vạch ra... ta muốn được chứng kiến nó nở rộ, muốn dùng phần đời còn lại của mình để bảo vệ nó." Y đặt tay lên chuôi kiếm của Cổ Kiếm Hồn, như muốn củng cố lời nói của mình.
Kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn lập tức phản ứng, sắc bén nhưng kiên định, vang vọng trong tâm trí mọi người. *'Đến lúc rồi. Ta sẽ là lưỡi kiếm của ngài, bảo vệ con đường này. Lưỡi kiếm sắc bén nhất không phải là để chém giết, mà là để giữ gìn sự cân bằng.'* Ý chí của nó giờ đây không còn chỉ là khát vọng chiến đấu, mà là khát vọng bảo vệ, giữ gìn.
Tô Lam bước tới, đôi mắt nàng nhìn Tần Mặc, ẩn chứa một lời hứa thầm lặng. "Chúng ta sẽ cùng nhau, Mặc ca."
Tần Mặc gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Hắn đưa tay ra, vuốt ve đầu Hắc Phong, bộ lông mềm mại của nó mang theo sự ấm áp và trung thành. "Vậy thì... lên đường thôi."
Hắn không nói thêm lời nào. Không cần những lời hùng hồn, không cần những tuyên ngôn hoa mỹ. Ý chí của hắn, của những người đồng hành, và của vạn vật đã được lắng nghe, đã được hiểu rõ. Tần Mặc bước lên lưng Hắc Phong, dáng người thanh mảnh nhưng toát lên vẻ kiên cường. Lục Vô Trần và Tô Lam cũng nhanh chóng ổn định vị trí. Hắc Phong khẽ rùng mình, đôi mắt đỏ rực hướng về phía chân trời đang dần ửng hồng. Một tiếng hú dài, vang vọng khắp bầu trời trước bình minh, như một lời chào tạm biệt gửi đến Thiết Giáp Thành, và cũng là một lời tuyên bố về hành trình mới. Tiếng hú mang theo sự uy dũng và một chút hoài niệm, nhưng chủ yếu là sự háo hức và quyết tâm.
Hắc Phong cất cánh, vút lên không trung, mang theo Tần Mặc và những người đồng hành, hướng thẳng về phía đông. Phía trước họ, đường chân trời đã bừng sáng, những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu xuyên qua những đám mây, nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn. Đó là một bình minh mới, không chỉ cho riêng họ, mà còn cho cả Huyền Vực, nơi con đường cân bằng sẽ được gieo mầm, nơi vạn vật có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không cần phải "lên tiên".
Hành trình của Tần Mặc đã bắt đầu, một hành trình đầy chông gai nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm nhận ra mối đe dọa thực sự không phải là một đối thủ tranh giành sức mạnh, mà là một tư tưởng, một niềm tin có thể lay chuyển cả một thế giới. Cuộc đối đầu lớn nhất của Huyền Vực, giữa sự truy cầu thăng tiên mù quáng và con đường cân bằng bản chất, đang dần được định hình, và Tần Mặc, người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là người cầm ngọn cờ tiên phong.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.