Vạn vật không lên tiên - Chương 923: Mộ Dung Tĩnh: Ánh Sáng Từ Kẽ Nứt Niềm Tin
Ánh nến leo lét trong mật thất vẫn chập chờn, nhưng giờ đây, nó không còn mang vẻ u ám nữa, mà như một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi, soi sáng con đường phía trước. Tần Mặc và liên minh của hắn đã sẵn sàng đối mặt với cơn bão đang đến. Họ biết rằng, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tiếp tục sử dụng các biện pháp ngày càng tàn bạo và độc đoán để dập tắt Tần Mặc, đẩy Huyền Vực vào bờ vực chiến tranh. Nhưng họ cũng tin rằng, sự thật và lòng đồng cảm sẽ có sức mạnh riêng, một sức mạnh có thể lay chuyển cả thiên hạ, dù không cần dùng đến bạo lực. Cuộc chơi đã bắt đầu, và Tần Mặc đã chọn con đường của riêng mình, một con đường không phải là sức mạnh, mà là sự thức tỉnh.
***
Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm của Huyền Vực, sừng sững dưới ánh nắng ban mai rực rỡ. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp cổ xưa, toát lên vẻ uy nghi trường tồn. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái ngói cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng lấp lánh dưới ánh dương, như biểu tượng cho quyền uy và sự phồn thịnh của Thiên Diệu Tông. Dọc theo những con đường lát đá rộng rãi, các khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng nối tiếp nhau, tạo nên một bức tranh đô thị sống động và huyên náo. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng lớn, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, mùi bụi đường hòa quyện với hương rượu nồng nàn từ các quán nhậu, và đâu đó thoảng qua hương hoa từ những khu vườn quý tộc, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đa dạng. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, xen lẫn tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, tạo nên một bản nhạc nền không ngừng của cuộc sống. Tiếng chuông chùa trầm mặc và tiếng đọc sách từ các học viện cũng hòa vào tổng thể, mang đến một cảm giác vừa quý tộc vừa dân dã. Bầu không khí nơi đây luôn tràn đầy năng lượng, phồn thịnh, nhưng hôm nay, một sự căng thẳng vô hình len lỏi trong từng ngóc ngách, như một đám mây đen sắp sửa kéo tới.
Mộ Dung Tĩnh, với mái tóc đen mượt được búi gọn gàng dưới một chiếc khăn che mặt đơn giản, y phục tông môn thường ngày được khoác thêm một tấm áo choàng màu xám tro che đi những đường nét sang trọng, lặng lẽ đi qua các khu phố. Nàng cố gắng hòa mình vào dòng người đông đúc, tránh gây sự chú ý. Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng không ngừng quan sát, ghi nhớ từng chi tiết của cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Nàng đã nghe về 'Thiên Diệu Giới Lệnh', nhưng tận mắt chứng kiến sự tàn bạo của nó còn đáng sợ hơn những lời đồn đại.
Trước một cửa hàng bán linh dược nhỏ, nơi vài tu sĩ cấp thấp đang tụ tập thì thầm, bỗng nhiên, một đội Hắc Thiết Vệ xuất hiện như những bóng ma. Bọn chúng mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng v�� cảm. Những cây giáo dài, nặng nề trong tay bọn chúng va vào nhau, tạo ra tiếng loảng xoảng khô khốc, như tiếng tử thần gõ cửa. Dưới sự chỉ đạo của Trần Trưởng Lão, vị ông lão râu tóc bạc phơ với dáng vẻ uy nghi, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực, bọn Hắc Thiết Vệ nhanh chóng bao vây đám người.
"Kẻ nào dám truyền bá tà thuyết, kẻ đó sẽ bị trừng trị thích đáng! Thiên Diệu Giới Lệnh không phải để làm cảnh!" Trần Trưởng Lão cất tiếng quát tháo, giọng nói già nua nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp con phố, át đi mọi âm thanh ồn ào khác. Ánh mắt ông ta quét qua đám đông, đầy vẻ cảnh giác và độc đoán. "Những kẻ ngu muội dám tin vào cái gọi là 'Đạo lý vạn vật dung hợp' của Tần Mặc, đều là đang chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, chống lại con đường thăng tiên vĩ đại! Hãy giao nộp những thứ liên quan đến tà thuyết đó, nếu không, đừng trách bản tông vô tình!"
Mộ Dung Tĩnh lẩn tránh vào một con hẻm nhỏ, cố gắng không để tầm nhìn của Hắc Thiết Vệ bắt gặp. Nàng nhìn thấy cảnh bọn chúng xông vào cửa hàng, lục soát tàn bạo, ném những cuốn sách, những tấm phù chú ra ngoài đường. Những tu sĩ nhỏ bé, những người dân thường chỉ vì vô tình đọc được một vài lời của Tần Mặc, hoặc thậm chí chỉ vì dám bày tỏ một chút hoài nghi về con đường 'thăng tiên' cực đoan, đều bị lôi ra ngoài, trói lại, và đánh đập dã man. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng cầu xin vang lên thê lương, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm và tiếng roi quất. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mùi máu tươi loãng trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi đường và sự sợ hãi.
Nàng nhìn thấy một cô gái trẻ, khuôn mặt lấm lem nước mắt, bị Hắc Thiết Vệ lôi ra khỏi nhà, chỉ vì trong tay nàng cầm một mảnh giấy cũ ghi chép lại một đoạn luận đạo của Tần Mặc. Mảnh giấy đó không hề kêu gọi phản kháng, chỉ đơn thuần nói về 'ý chí tồn tại' của một cây cầu cũ kỹ, khao khát được giữ vững bản chất của mình dù mục nát. Nhưng trong mắt Hắc Thiết Vệ, đó là bằng chứng không thể chối cãi của sự "tà đạo".
Mộ Dung Tĩnh siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. "Thật sự đây là con đường chính đạo ư? Sự cưỡng ép này, sự tàn bạo này... Nó khác xa với những gì ta từng được dạy về sự khai sáng." Nàng tự hỏi, lòng trung thành với tông môn và giáo lý đã ăn sâu vào nàng bao năm nay đang bị lung lay dữ dội. Những giáo điều về sự "thăng hoa", "vượt lên trên phàm trần" mà Thiên Diệu Tôn Giả vẫn rêu rao, giờ đây lại mang một màu sắc khác hẳn khi được thi hành bằng những hành động tàn nhẫn đến vậy.
Giữa sự hỗn loạn và tàn bạo đó, nàng chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là Viên Minh, vị thư sinh có dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn, người đã từng dao động sau buổi luận đạo của Tần Mặc. Y đang mặc y phục đã bạc màu của một tông môn nhỏ, lặng lẽ cúi xuống, âm thầm giúp đỡ một người phụ nữ bị thương đang nằm co quắp trên mặt đất. Ánh mắt Viên Minh kiên định dù đầy mệt mỏi, y không nói nhiều, chỉ dùng động tác nhẹ nhàng để băng bó vết thương, đưa một viên đan dược nhỏ vào miệng nạn nhân. Khi một Hắc Thiết Vệ đi ngang qua, Viên Minh giả vờ cúi đầu, làm như không có gì, rồi lại tiếp tục công việc của mình.
"Đừng sợ hãi. Sự thật không thể bị che giấu mãi," Viên Minh thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy sự thấu cảm, nhưng vẫn đủ kiên định để người bị thương có thể nghe thấy. Y không hô hào, không đối đầu, chỉ đơn giản là hành động, thể hiện sự đồng cảm của mình. Ánh mắt của y, dù buồn bã, nhưng lại ẩn chứa một niềm tin không thể lay chuyển, một niềm tin vào những gì Tần Mặc đã gieo mầm. Mộ Dung Tĩnh quan sát y, cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt từ Viên Minh. Đó không phải là sức mạnh tu vi, mà là một loại kiên cường thầm lặng, một sự kiên định vào một chân lý mới mẻ. Hình ảnh Viên Minh giữa vòng vây của bạo lực, như một ngọn nến nhỏ bé nhưng không hề tắt lịm, đã khắc sâu vào tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng nhận ra rằng, dù Thiên Diệu Tôn Giả có thể dùng sức mạnh để đàn áp, nhưng y không thể dập tắt được ngọn lửa đã được Tần Mặc thắp lên trong lòng người.
***
Sau khi trở về Thanh Vân Tông, màn đêm đã buông xuống, mang theo hơi mát mẻ của buổi chiều tối. Mộ Dung Tĩnh không thể yên lòng. Những hình ảnh về sự tàn bạo của Hắc Thiết Vệ, cùng với ánh mắt kiên định của Viên Minh, cứ lởn vởn trong tâm trí nàng, không ngừng đặt ra những câu hỏi về con đường mà nàng đã tin tưởng suốt bấy lâu. Nàng tìm đến Tàng Kinh Các, một tòa tháp đá cao, nhiều tầng, sừng sững giữa Thanh Vân Tông. Bên trong là các giá sách gỗ lim đen cao vút, được bảo vệ bằng những trận pháp cổ xưa, tỏa ra một luồng linh khí dồi dào. Bầu không khí nơi đây luôn tĩnh mịch, trang nghiêm, phảng phất mùi giấy cũ, mực và gỗ, xen lẫn hương trầm nhẹ, tạo nên một không gian đầy tri thức và huyền bí.
Mộ Dung Tĩnh không phải đến đây để tu luyện hay tìm kiếm những bí kíp võ học. Nàng đi thẳng đến khu vực lưu trữ tài liệu mật, nơi chứa những báo cáo, những ghi chép về Tần Mặc và 'Đạo lý vạn vật dung hợp' mà tông môn đã thu thập được. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng, như tiếng thời gian trôi. Nàng ngồi xuống một chiếc bàn gỗ cũ, cẩn thận mở từng tập hồ sơ.
Nàng đọc những báo cáo của Trần Trưởng Lão, những bản chép tay về các bài luận đạo của Tần Mặc, những lời khai của những người đã từng bị hắn 'cảm hóa'. Ánh mắt nàng lướt qua từng dòng chữ, từng câu nói, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự mê hoặc kỳ lạ mà Tần Mặc đã tạo ra. Nàng tìm thấy những đoạn Tần Mặc nói về 'ý chí tồn tại' của vạn vật – từ một hòn đá vô tri đến một con thú hoang dã, từ một thanh binh khí đến một tòa thành. Hắn khẳng định rằng mọi vật đều có một khát khao sâu thẳm nhất, một bản chất cốt lõi không thể bị chối bỏ.
Nàng đọc một đoạn ghi chép về việc Tần Mặc đã lắng nghe 'ý chí tồn tại' của một dòng suối cạn. Dòng suối đó không muốn 'thăng tiên' thành thác nước hùng vĩ hay hồ băng bất tử, mà chỉ khao khát được chảy tự do, được nuôi dưỡng những đóa hoa dại bên bờ, được hòa mình vào đất mẹ. Rồi nàng đọc về một linh kiếm bị ép buộc 'khai linh', phải từ bỏ bản chất sắc bén, lạnh lẽo của mình để trở thành một vũ khí mang theo linh tính sống động, nhưng lại luôn đau khổ vì bị tước đoạt đi 'vật tính' nguyên thủy.
Mộ Dung Tĩnh so sánh những lời này với những giáo lý thâm sâu nhất của Thiên Diệu Tông. Giáo lý của Thiên Diệu Tôn Giả luôn nhấn mạnh sự thăng hoa, vượt lên trên bản chất phàm tục. Nó dạy rằng, vạn vật đều phải truy cầu tiên đạo, phải 'khai linh', phải tu luyện để thoát khỏi xiềng xích của phàm trần, để đạt đến cảnh giới vĩnh hằng. Sự thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh cửu.
"Hắn không kêu gọi phản kháng, hắn chỉ nói về sự lựa chọn... nhưng sự lựa chọn đó lại đáng sợ hơn bất kỳ lời tuyên chiến nào đối với Thiên Diệu." Nàng thì thầm, tiếng nói như lẫn vào mùi trầm hương. Tần Mặc không trực tiếp chống đối Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng những lời lẽ của hắn lại đào sâu vào tận gốc rễ của niềm tin mà cả Huyền Vực đã xây dựng hàng ngàn năm qua. Hắn không nói 'không được thăng tiên', mà hắn nói 'có quyền không thăng tiên', 'có quyền được là chính mình'.
Ánh mắt nàng dừng lại trên một báo cáo, ghi lại một trong những câu nói của Tần Mặc: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu nói này, từng bị Thiên Diệu Tôn Giả coi là tà thuyết, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác sâu sắc hơn trong tâm trí nàng. Nếu mọi thứ đều cố gắng trở thành một thứ khác, cố gắng vươn lên một cảnh giới cao hơn, vậy thì cái bản chất nguyên thủy, cái nền tảng tạo nên thế giới này sẽ đi về đâu?
Mộ Dung Tĩnh dùng trí tuệ sắc bén của mình để phân tích từng từ, từng ý trong 'Đạo lý' của Tần Mặc, đối chiếu với những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí mình. Nàng nhận ra sự khác biệt cốt lõi: Thiên Diệu Tôn Giả và Thiên Diệu Tông tin vào việc 'cải tạo' vạn vật để chúng đạt đến cảnh giới hoàn hảo hơn. Còn Tần Mặc, hắn lại tin vào 'chấp nhận' vạn vật như chúng vốn là, và tìm kiếm sự cân bằng trong sự đa dạng đó.
"Giáo lý của Thiên Diệu Tôn Giả nhấn mạnh sự thăng hoa, vượt lên trên bản chất. Còn Tần Mặc lại khẳng định giá trị của việc giữ vững bản chất. Hai con đường đối lập hoàn toàn... nhưng con đường của hắn lại có sức thuyết phục đến lạ thường." Nàng đặt tay lên một cuốn sách cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và mực. Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, vào sự vĩ đại của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng những gì nàng chứng kiến hôm nay, và những gì nàng đọc được từ Tần Mặc, đang tạo ra một vết nứt sâu sắc trong niềm tin đó. Vết nứt ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại có thể mở ra một cánh cửa đến một chân lý hoàn toàn mới.
***
Đêm khuya buông xuống, không gian trong Vườn Thảo Dược của Thanh Vân Tông chìm vào sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng gió đêm xào xạc nhẹ nhàng luồn qua những tán lá của các loại linh thảo quý hiếm. Làn gió mang theo hơi mát mẻ của sương đêm, mơn man trên da thịt, khiến tâm hồn con người trở nên thanh tĩnh. Mùi hương thảo dược tươi mát và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trong lành, xoa dịu mọi muộn phiền. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đêm đầy sao, rọi xuống khu vườn, vẽ nên những bóng đổ kỳ ảo và lung linh qua từng tán lá.
Mộ Dung Tĩnh đứng giữa những luống linh dược xanh tươi, đôi mắt nàng nhắm nghiền, hít thở sâu mùi hương của sự sống. Nàng không còn khoác lên mình y phục cải trang hay trang phục tông môn, mà chỉ mặc một bộ y phục lụa trắng đơn giản, mái tóc đen dài xõa xuống vai, gương mặt thanh tú được ánh trăng tô điểm, càng thêm phần thoát tục. Tuy nhiên, vẻ thoát tục ấy không che giấu được sự trầm tư sâu sắc đang giằng xé nội tâm nàng.
Trong tâm trí nàng, những mảnh ghép rời rạc từ buổi sáng và chiều nay đang dần kết nối lại, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Nàng nhớ lại hình ảnh Linh Thú Bị Bỏ Rơi trong buổi luận đạo của Tần Mặc mà Trần Trưởng Lão đã báo cáo. Con linh thú ấy, từng bị cưỡng ép khai linh và tu luyện theo cách trái với bản chất của nó, đã phải chịu đựng nỗi đau đớn cùng cực, nỗi khao khát được trở về với 'vật tính' nguyên thủy của mình. 'Ý chí tồn tại' của nó, dù chỉ được Tần Mặc thuật lại, vẫn đủ để lay động tâm can những người l��ng nghe.
Rồi nàng đối chiếu với cảnh tượng Hắc Thiết Vệ tàn bạo đàn áp người dân vô tội ở Hoàng Thành Thiên Long, chỉ vì họ dám có một suy nghĩ khác biệt, một chút đồng cảm với 'Đạo lý vạn vật dung hợp'. Tiếng roi quất, tiếng la hét, ánh mắt vô cảm của lính tráng, cùng với ánh mắt kiên định đầy thấu cảm của Viên Minh – tất cả đều hiện rõ mồn một trước mắt nàng.
"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo của 'Chân lý thất lạc', mà Tần Mặc đã nhắc đến, giờ đây như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng nhận ra sự hợp lý sâu sắc trong lời của Tần Mặc: khi vạn vật bị cưỡng ép thoát ly bản chất của chúng, không chỉ bản thân chúng đau khổ, mà cả thế giới cũng mất đi sự cân bằng vốn có. Sự đa dạng, sự phong phú của 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' đã bị thay thế bằng một khát vọng duy nhất, một con đường duy nhất: thăng tiên.
Mộ Dung Tĩnh mở mắt ra, nhìn những cây linh thảo xung quanh. Mỗi loại cây, mỗi đóa hoa đều có 'vật tính' riêng, có 'ý chí tồn tại' riêng. Hoa Lan Tuyết Trinh cao quý, tỏa hương thơm thanh khiết; Cỏ Bách Diệp Mộc bình dị, bám chặt vào đất; Nấm Linh Chi Ngàn Năm trầm mặc, hấp thụ tinh hoa trời đất. Chúng không tranh giành, không cố gắng trở thành một loại khác. Chúng đơn thuần là chính mình, và chính sự đa dạng đó đã tạo nên sự hài hòa, sự phong phú của khu vườn, của cả thế giới.
"Sức mạnh thật sự... có lẽ không phải là cưỡng ép vạn vật tuân theo một con đường duy nhất. Mà là để chúng tự do lựa chọn, tự do tồn tại theo cách của mình... như những cây linh thảo này, mỗi loại một vẻ, nhưng đều là một phần của sự sống." Nàng thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm, mang theo một nỗi băn khoăn đầy khắc khoải. Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng biến Huyền Vực thành một 'tiên giới' trong mộng tưởng của mình, một thế giới mà mọi thứ đều vươn tới cảnh giới bất tử, siêu phàm. Nhưng cái giá phải trả cho sự 'thăng hoa' cưỡng bức đó... liệu có quá đắt?
Sự khác biệt giữa 'tiến hóa cưỡng bức' của Thiên Diệu và 'cân bằng tự nhiên' của Tần Mặc giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết, như hai con đường rẽ đôi vận mệnh Huyền Vực. Một bên là sự đồng hóa, sự ép buộc, sự hủy hoại bản chất để đạt được mục tiêu tối thượng. Một bên là sự tôn trọng, sự thấu hiểu, sự dung hòa để duy trì sự cân bằng và đa dạng.
Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại lần nữa, hít một hơi thật sâu. Tâm trí nàng đã không còn hỗn loạn như trước, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc và một tia băn khoăn đầy quyết tâm. Nàng vẫn là đệ tử Thiên Diệu Tông, vẫn mang trong mình lý tưởng về sự thăng tiên. Nhưng giờ đây, lý tưởng ấy không còn là một niềm tin sắt đá không thể lay chuyển. Một cánh cửa đã mở ra trong tâm hồn nàng, dẫn lối đến một con đường khác, một chân lý khác mà nàng buộc phải khám phá. Sự dao động của nàng đã đạt đến đỉnh điểm. Nàng sẽ không thể ngồi yên và chấp nhận mọi thứ như trước nữa. Một quyết định lớn đang dần hình thành trong tâm trí nàng, một quyết định có thể thay đổi không chỉ vận mệnh của riêng nàng, mà còn cả cục diện của Huyền Vực. Cuộc chiến tư tưởng đã bắt đầu, và Mộ Dung Tĩnh, một hạt nhân quan trọng của Thiên Diệu Tông, đang dần ngả về một phía không ngờ. Thiên Diệu Tôn Giả có lẽ sẽ không ngờ rằng, những hành động đàn áp tàn bạo của y, thay vì dập tắt, lại chính là ngọn gió thổi bùng lên ngọn lửa hoài nghi trong lòng một trong những đệ tử ưu tú nhất của mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.