Vạn vật không lên tiên - Chương 925: Bi Kịch 'Thoát Ly Bản Chất': Lời Tố Cáo Từ Quá Khứ
Gió đêm vẫn rít qua cửa sổ Tháp Mật Đàm, mang theo cái lạnh cắt da thịt nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa đang bùng cháy trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng trong lòng nàng, một tia sáng của sự nhận thức đang dần hé lộ. Những lời thì thầm của chính nàng, “Phải chăng… đây mới là con đường chân chính?”, giờ đây không còn là sự hoài nghi vô định mà đã biến thành một câu hỏi ��ầy trọng lượng, đòi hỏi một đáp án rõ ràng. Sự kiện Linh Dược Cốc, với những gì nàng đã thu thập được từ các báo cáo mật, đã trở thành chất xúc tác cuối cùng, đẩy nàng đến bờ vực của một quyết định trọng đại. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vốn được xây dựng kiên cố qua hàng thế kỷ giáo dục và truyền thừa, giờ đây đã rạn nứt không thể hàn gắn. Nàng sẽ tìm Tần Mặc. Nàng sẽ tìm hiểu sâu hơn về ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ mà hắn đã mang đến, không chỉ để giải đáp những thắc mắc trong lòng, mà còn để tìm kiếm một con đường khác cho Huyền Vực, một con đường có thể không hào nhoáng bằng lời hứa thăng tiên, nhưng lại chân thực và bền vững hơn.
Sáng sớm hôm sau, một màn mưa phùn nhẹ giăng mắc khắp Linh Dược Cốc, khiến không khí trở nên ẩm ướt và mang theo mùi đất mới nồng nàn. Mây mù giăng lối, bao phủ những ngọn núi đá vôi lởm chởm, tạo nên một khung cảnh u tịch nhưng cũng đầy vẻ huyền ảo. Tiếng giáp sắt va chạm lạch cạch, tiếng bước chân nặng nề của Hắc Thiết Vệ vang vọng khắp thung lũng, phá vỡ sự yên bình vốn có của Linh Dược Cốc. Hàng trăm Hắc Thiết Vệ, trong bộ giáp đen tuyền phủ kín từ đầu đến chân, tay cầm vũ khí lạnh lẽo, đã bao vây toàn bộ Linh Dược Cốc. Ánh mắt họ, dù bị che khuất sau lớp mũ trụ, vẫn toát ra sự hung hãn và quyết đoán. Trần Trưởng Lão, với bộ đạo bào lụa và ánh mắt sắc bén, đứng sừng sững giữa hàng ngũ, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh miệt và phẫn nộ.
Bên trong Linh Dược Cốc, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các đệ tử, đa phần là những lão nhân gầy yếu hoặc thiếu niên non nớt, co cụm lại sau Bạch Lão. Dù run rẩy, ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên định lạ thường, một sự kiên định mà trước đây, khi họ còn theo đuổi con đường khai linh cực đoan, chưa bao giờ có được. Bạch Lão, dù thân hình gầy yếu, tóc bạc trắng, nhưng đôi mắt mờ đục của ông lại chứa đựng một ngọn lửa kiên cường. Ông đứng đó, không hề lùi bước, bảo vệ những gì mình tin tưởng.
Khi cánh cổng chính của Linh Dược Cốc sắp bị phá vỡ, một bóng người thanh mảnh, không cao lớn, bước ra. Đó là Tần Mặc. Hắn không có vũ khí, không có linh lực bùng nổ, chỉ có một dáng vẻ bình tĩnh đến lạ lùng. Bên cạnh hắn là Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung lên như một lời cảnh báo thầm lặng. Theo sau là Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng chất chứa một niềm tin không lay chuyển.
Tần Mặc bước đến trước cánh cổng, đối mặt với hàng trăm Hắc Thiết Vệ và Trần Trưởng Lão mà không một chút sợ hãi. Hắn giơ cao một khối đá đen nhánh, không hề có linh quang chói mắt, chỉ có những đường vân cổ xưa như ghi lại dấu vết của thời gian. Đó chính là Chân Lý Thạch Bi, một vật phẩm biểu tượng cho sự truy cầu chân lý và lắng nghe ‘ý chí tồn tại’.
“Các ngươi đến đây để đàn áp chân lý, nhưng chân lý không thể bị giam cầm bằng vũ lực,” Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn không lớn, nhưng lại vang vọng khắp thung lũng, xuyên qua màn mưa phùn, mang theo một sức nặng khó tả. “Các ngươi dùng sức mạnh để ép buộc, nhưng liệu sức mạnh có thể thay đổi ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật?”
Trần Trưởng Lão nhếch mép, ánh mắt đầy khinh miệt. “Tà ma ngoại đạo! Ngươi dám chống lại Thiên Diệu Giới Lệnh! Ngươi dám mê hoặc chúng sinh bằng những lời lẽ hoang đường! Ngươi đã biến Linh Dược Cốc này thành một ổ tà phái, chống đối con đường thăng tiên vĩ đại mà Thiên Diệu Tôn Giả đã định ra!” Giọng hắn hùng hồn, mang theo uy áp của một tu sĩ cường đại, cố gắng át đi lời của Tần Mặc. “Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Con đường thăng tiên là con đường duy nhất! Bất cứ ai cản trở đều phải bị tiêu diệt!”
Tần Mặc không đáp lại lời phẫn nộ của Trần Trưởng Lão. Hắn chỉ nhẹ nhàng khẽ nâng Chân Lý Thạch Bi lên cao hơn một chút, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào hàng ngũ Hắc Thiết Vệ. Một luồng sóng năng lượng vô hình, không phải linh lực, mà là sự đồng cảm sâu sắc với ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, khẽ lan tỏa từ hắn. Nó chạm vào những bộ giáp sắt lạnh lẽo, những thanh vũ khí nặng nề, và cả những trái tim ẩn sâu bên trong. Những Hắc Thiết Vệ, vốn đang hung hăng tiến lên, đột nhiên cảm thấy một sự bối rối khó hiểu. Vũ khí của họ như nặng hơn, bước chân của họ chững lại. Một số người thậm chí còn cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả, một nỗi chán chường mơ hồ dâng lên trong lòng. Họ cảm nhận được tiếng ‘khát khao’ sâu thẳm của bộ giáp sắt họ đang mặc – không phải khát khao chiến đấu, mà là khát khao được đứng yên, được bảo vệ, được tồn tại trong sự tĩnh lặng. Sự hung hăng trong mắt họ dần tan biến, thay vào đó là vẻ bối rối và hoài nghi.
Sự thay đổi đột ngột này khiến Trần Trưởng Lão giật mình. Hắn không thể hiểu được điều gì đang xảy ra. Linh lực của Tần Mặc không hề mạnh mẽ, nhưng lại có thể tác động đến những Hắc Thiết Vệ đã được huấn luyện nghiêm khắc đến vậy. Hắn gầm lên: “Các ngươi còn đợi gì nữa! Tiến lên! Tiêu diệt kẻ tà đạo này!” Nhưng tiếng gầm của hắn như lạc lõng trong màn mưa, không còn đủ sức lay chuyển sự dao động đang lan tỏa trong hàng ngũ.
Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hắn bước lên bục đá tự nhiên trước cổng Linh Dược Cốc, không hề vội vàng, không hề biểu lộ sự vĩ đại. Hắn đứng đó, giữa mưa phùn và sự căng thẳng, như một cây cổ thụ vươn mình trong bão tố. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng phía sau, ánh mắt kiên định dõi theo từng cử chỉ của hắn. Bạch Lão và các đệ tử Linh Dược Cốc cũng lặng lẽ nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt họ không chỉ có sự tin tưởng mà còn có cả hy vọng.
Màn mưa phùn ngớt dần, nhường chỗ cho những tia nắng nhẹ đầu tiên xuyên qua mây, phủ một lớp ánh sáng dịu dàng lên Linh Dược Cốc. Không khí sau mưa trở nên trong lành, mang theo mùi thảo dược và đất ẩm đặc trưng. Tần Mặc bắt đầu bài diễn thuyết của mình, giọng hắn trầm ấm, đầy sức nặng, nhưng không hề khoa trương.
“Ta không đến đây để tranh đấu bằng vũ lực,” Tần Mặc cất tiếng, đôi mắt hắn quét qua từng gương mặt Hắc Thiết Vệ đang bối rối, từng ánh mắt hoài nghi của Trần Trưởng Lão, và cả sự tin tưởng của Bạch Lão. “Ta đến đây để phơi bày một chân lý đã bị lãng quên, một chân lý bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và sự truy cầu mù quáng.” Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí người nghe. “Các ngươi truy cầu thăng tiên, truy cầu sự vĩnh hằng. Nhưng đã bao giờ các ngươi tự hỏi, cái giá phải trả cho sự thăng hoa cực đoan ấy là gì? Đã bao giờ các ngươi suy ngẫm về những bi kịch đã xảy ra khi vạn vật ‘thoát ly bản chất’, khi ‘ý chí tồn tại’ bị bóp méo và cưỡng ép?”
Hắn khẽ nhắm mắt lại, một luồng năng lượng bí ẩn tỏa ra từ Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn. Không phải linh lực hùng hậu, mà là một sự giao cảm sâu sắc với dòng chảy của thời gian, với những ký ức bị lãng quên của Huyền Vực. Xung quanh Tần Mặc, không khí bắt đầu rung động. Những ảo ảnh mờ ảo, như sương khói, dần hiện ra, lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Đó là những mảnh vỡ của quá khứ, những bi kịch mà hắn đã từng "nghe" được từ 'ý chí tồn tại' của vạn vật.
“Hàng ngàn năm trước, tại một chiến trường đẫm máu,” Tần Mặc kể, giọng hắn trầm buồn, “có một thanh kiếm. Nó sinh ra từ tinh hoa kim loại, được rèn giũa b���ng lửa và nước, mang trong mình ‘ý chí chém’ mãnh liệt. Mục đích duy nhất của nó là chém tan mọi chướng ngại, bảo vệ chủ nhân. Nhưng rồi, chủ nhân của nó, một vị kiếm tu vĩ đại, lại tham vọng biến nó thành ‘Thần Binh Bất Diệt’. Vị tu sĩ ấy đã dùng bí pháp, cưỡng ép thanh kiếm từ bỏ ‘ý chí chém’ vốn có, hòa nhập vào ‘Đạo lý trường tồn’ giả tạo. Để rồi, thanh kiếm mất đi bản chất của mình. Nó không còn muốn chém, không còn muốn bảo vệ. Nó chỉ còn là một khối kim loại vô tri, mãi mãi bị giam cầm trong sự cô độc của sự ‘bất diệt’ không mục đích. Mỗi lần ta nghe được ‘ý chí tồn tại’ của nó, ta chỉ cảm nhận được một tiếng rên rỉ đau đớn, một nỗi tiếc nuối vô hạn về bản chất đã mất.”
Khi Tần Mặc kể, ảo ảnh của một thanh kiếm cổ xưa, nứt mẻ, không còn ánh sáng sắc bén, mờ ảo hiện lên giữa không trung. Một cảm giác bi thương, tiếc nuối lan tỏa, chạm đến trái tim của những Hắc Thiết Vệ và cả những đệ tử Linh Dược Cốc. Nhiều người rùng mình, cảm nhận được nỗi đau của thanh kiếm ấy. Ngay cả Trần Trưởng Lão cũng hơi nhíu mày, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự bối rối khó hiểu.
Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vẫn bình thản nhưng càng thêm sức nặng: “Hay như vị tu sĩ từng truy cầu ‘Hóa Thần Quy Chân’ – một cảnh giới được cho là tối cao, nơi linh hồn hòa tan vào thiên địa, đạt được sự bất tử. Vị tu sĩ ấy đã ép buộc linh hồn mình hòa tan vào vũ trụ, từ bỏ mọi cảm xúc, mọi ký ức, mọi kết nối với thế giới phàm trần. Cuối cùng, y đã đạt được ‘bất tử’ theo đúng nghĩa đen. Nhưng cái giá phải trả là gì? Y trở thành một ‘cái vỏ rỗng’, một thực thể tồn tại mà không còn cảm xúc, không còn ký ức, không còn ‘ý chí tồn tại’ cá nhân. Y chỉ là một phần của thiên địa, nhưng không phải là ‘y’ nữa. Sự tồn tại đó, không phải là sự sống, mà là một bi kịch của sự mất mát vĩnh viễn. Những ai đã từng gặp vị tu sĩ ấy đều nói, y như một pho tượng đá biết đi, không buồn, không vui, không khát khao, không mục đích. Linh hồn y đã ‘thăng hoa’ đến mức không còn là linh hồn nữa.”
Lại một ảo ảnh khác hiện ra, là hình ảnh một bóng người mờ nhạt, đứng giữa hư không, đôi mắt trống rỗng không chút ánh sáng. Một nỗi cô độc, lạnh lẽo bao trùm không gian, khiến nhiều người cảm thấy ớn lạnh. Viên Minh, người đang đứng lẫn trong đám Hắc Thiết Vệ, đôi mắt buồn của hắn giờ đây càng thêm u uẩn. Hắn từng nghe qua những truyền thuyết này, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự bi thảm đến vậy.
Linh Dược Sư Bạch Lão, sau khi Tần Mặc dừng lời, khẽ ho khan một tiếng. “Tần Mặc nói đúng,” ông cất tiếng, giọng tuy yếu ớt nhưng lại đầy kiên định. “Trong điển tịch cổ của Linh Dược Cốc chúng ta, có ghi chép về vô số trường hợp ‘khai linh’ cực đoan đã dẫn đến thảm họa. Có những linh dược bị ��p ‘khai linh’ để tăng cường dược tính, nhưng lại mất đi khả năng tự phục hồi, khô héo chỉ sau một mùa. Có những linh thú bị cưỡng ép ‘thăng hóa’, trở thành những quái vật mất trí, chỉ biết tàn phá. Chúng ta, những người của Linh Dược Cốc, đã từng phạm phải những sai lầm ấy, đã từng đẩy vạn vật đến bờ vực của sự hủy diệt bằng sự tham lam và mù quáng của mình. May mắn thay, chúng ta đã kịp thời dừng lại, lắng nghe ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ của Tần Mặc, và để vạn vật tìm lại ‘cân bằng bản chất’ của chúng. Nhìn xem, Linh Dược Cốc của chúng ta, từ một nơi gần như hoang tàn, nay đã hồi sinh. Linh thảo xanh tươi trở lại, linh vật tìm lại được sự bình yên. Đây không phải tà đạo, đây là chân lý!”
Lời nói của Bạch Lão, cùng với những ảo ảnh bi thương do Tần Mặc tạo ra, đã gieo những hạt giống hoài nghi sâu sắc vào lòng Hắc Thiết Vệ. Một số tu sĩ cao cấp trong số họ, những người từng đọc qua những điển tịch cổ xưa, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối và suy ngẫm. Họ bắt đầu liên hệ những lời Tần Mặc nói với những sự kiện lịch sử mơ hồ, những lời cảnh báo bị bỏ qua trong giáo lý của Thiên Diệu Tôn Giả. Ý chí chiến đấu của họ không còn mạnh mẽ như trước, thay vào đó là một sự trầm tư nặng nề.
Xa xa, ẩn mình sau một vách đá cheo leo, Mộ Dung Tĩnh lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Nàng không trực tiếp có mặt tại Linh Dược Cốc, nhưng thông qua một pháp khí đặc biệt – một chiếc gương cổ được kết nối với mạng lưới tình báo tinh vi của Thiên Diệu Tông – nàng đã chứng kiến và nghe được mọi thứ. Từng lời Tần Mặc nói, từng ảo ảnh bi thương mà hắn tạo ra, đều hiển hiện rõ ràng trước mắt nàng. Nàng thấy sự dao động trong mắt các Hắc Thiết Vệ, sự kiên định của Bạch Lão, và cả vẻ bối rối hiếm thấy trên khuôn mặt Trần Trưởng Lão.
Pháp khí trong tay nàng khẽ rung lên, phản chiếu hình ảnh Tần Mặc đang đứng đó, bình thản giữa không khí căng thẳng, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi. “Không thể nào… những điều này… chẳng lẽ là sự thật?” Nàng tự lẩm bẩm, giọng nói của chính mình cũng chứa ��ựng sự kinh ngạc đến tột độ. Những câu chuyện về thanh kiếm mất đi bản chất, về vị tu sĩ trở thành “cái vỏ rỗng” không cảm xúc, những bi kịch của sự “thoát ly bản chất” mà nàng từng cho là những truyền thuyết xa vời, giờ đây lại được Tần Mặc phơi bày một cách sống động và đầy ám ảnh.
Nàng nhớ lại những giáo lý mà mình đã được dạy dỗ từ nhỏ, những lời hứa hẹn về sự thăng hoa, về việc vượt qua giới hạn của phàm trần để đạt đến cảnh giới tiên nhân. Thiên Diệu Tôn Giả luôn nhấn mạnh rằng con đường thăng tiên đòi hỏi sự từ bỏ những ràng buộc vật chất, sự ‘lột xác’ để đạt đến một dạng tồn tại cao hơn. Nhưng Tần Mặc lại nói, sự từ bỏ ấy có thể là sự mất mát bản chất, là bi kịch của sự tiêu vong.
“Con đường của Sư Tôn liệu có đang dẫn đến một bi kịch tương tự?” Câu hỏi này bỗng nhiên lóe lên trong tâm trí nàng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Nàng đã từng thấy những tu sĩ quá mức truy cầu linh lực, quá mức ép buộc bản thân, cuối cùng trở nên méo mó, mất đi nhân t��nh. Nàng cũng từng chứng kiến những linh vật, linh khí bị cưỡng ép khai linh, rồi trở nên điên loạn, hoặc hoàn toàn mất đi ‘ý chí tồn tại’ của mình, biến thành những vật vô tri vô giác. Trước đây, nàng luôn cho rằng đó là những “thử thách” trên con đường tu luyện, những “tổn thất không thể tránh khỏi” để đạt đến mục tiêu vĩ đại. Nhưng giờ đây, những lời của Tần Mặc đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn khác. Đó không phải là tổn thất, mà là bi kịch.
Mộ Dung Tĩnh nắm chặt tay, móng tay nàng cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không cảm thấy đau đớn. Tâm trí nàng đã không còn hỗn loạn, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc và một tia băn khoăn đầy quyết tâm. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả đã rạn nứt, và nàng không thể chấp nhận những lời biện minh mù quáng nữa. Sự kiện Linh Dược Cốc đã là một chất xúc tác lớn, khiến nàng không thể đứng ngoài cuộc. Nàng bắt đầu ghi chép lại những thông tin quan trọng, từng lời Tần Mặc nói, từng chi tiết về những ảo ảnh bi thương. Ánh mắt nàng đầy suy tư và bối rối. Nàng bắt đầu so sánh những lời của Tần Mặc với những 'điềm báo' hoặc những sự kiện bất thường mà nàng đã từng chứng kiến trong tông môn và Huyền Vực. Có quá nhiều điểm trùng hợp, quá nhiều điều mà trước đây nàng đã cố tình bỏ qua, nay lại hiện ra rõ ràng như ban ngày.
Nàng nhìn xuống chiếc gương pháp khí, hình ảnh Tần Mặc cùng những ảo ảnh bi thương vẫn còn đó, nhưng trong tâm trí nàng, một quyết định lớn đang dần thành hình. Nàng sẽ phải tìm Tần Mặc, không phải để đối đầu, mà để tìm kiếm câu trả lời. Nàng sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ mà hắn đã mang đến, bởi vì, dường như, đó mới là con đường chân chính để bảo vệ Huyền Vực khỏi một bi kịch lớn hơn.
Cùng lúc đó, tại Thiên Cung hùng vĩ, lơ lửng giữa mây trắng, một cảnh tượng hoàn toàn khác đang diễn ra. Thiên Cung, với các cung điện bằng ngọc và vàng, lấp lánh dưới ánh nắng vàng rực rỡ, toát lên vẻ siêu phàm và uy nghiêm. Cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh. Các vườn thượng uyển tr��n ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát, cùng không khí trong lành tinh khiết, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc.
Thiên Diệu Tôn Giả đang tĩnh tọa trên đài sen bằng ngọc trắng, bao quanh bởi những luồng linh khí trong suốt. Dáng người hắn thanh lịch, cao ráo, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm của hắn. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng. Sự bình yên của hắn, vốn được duy trì hàng ngàn năm, đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng bước chân vội vã của Trần Trưởng Lão.
Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và phẫn nộ, quỳ gối trước đài sen. “Bẩm Tôn Giả, có tin tức cấp bách từ Linh Dược Cốc!” Giọng hắn run rẩy, xen lẫn sự căm phẫn. “Tần Mặc không chỉ chống đối mà còn công khai phỉ báng con đường thăng tiên, gieo rắc tư tưởng mê hoặc, khiến lòng người dao động! Hắn còn lợi dụng những ‘ký ức tàn dư’ để tạo ra ảo ảnh lừa dối, xuyên tạc giáo lý của ngài, gieo rắc hoài nghi vào tâm trí Hắc Thiết Vệ và chúng sinh!”
Thiên Diệu Tôn Giả từ từ mở mắt. Ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây không còn sự tĩnh lặng, mà thay vào đó là một luồng sát khí lạnh lẽo đến thấu xương. Linh khí xung quanh hắn bắt đầu cuộn trào, tạo thành một cơn lốc vô hình. Tiếng gió mây du dương bỗng trở nên dữ dội, không khí trong Thiên Cung trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Cả Trần Trưởng Lão cũng cảm thấy áp lực đè nặng lên mình, như bị hàng vạn ngọn núi ép xuống.
“Phỉ báng? Xuyên tạc?” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh, không chấp nhận sự phản đối. “Hắn dám thách thức con đường mà bản tọa đã định ra cho Huyền Vực? Hắn dám gieo rắc những hạt giống ngờ vực vào ‘ý chí thăng tiên’ của chúng sinh?”
Hắn đứng dậy, dáng người thanh thoát nhưng lại toát ra một sức mạnh hủy diệt. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi Linh Dược Cốc đang bị bao phủ bởi những lời lẽ của Tần Mặc. “Kẻ ngu dốt! Hắn không hiểu rằng, sự ‘thoát ly bản chất’ chính là con đường duy nhất để vạn vật đạt đến sự vĩnh hằng, để vượt qua giới hạn của phàm trần! Hắn đang kéo Huyền Vực trở lại với sự yếu đuối, với sự mục nát của bản chất nguyên thủy! Hắn đang hủy hoại tương lai của tất cả!”
Một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra từ Thiên Diệu Tôn Giả, khiến các tượng ngọc và vàng trong Thiên Cung khẽ rung chuyển. Các cầu vồng tự nhiên phía ngoài Thiên Cung như bị sức mạnh này chấn động, lung lay dữ dội. “Ngươi đã để hắn làm loạn đến mức này sao, Trần Trưởng Lão?” Hắn hỏi, giọng không giận dữ nhưng lại đầy sự lạnh lẽo.
“Bẩm Tôn Giả, thuộc hạ đã cố gắng trấn áp, nhưng hắn dùng những lời lẽ mê hoặc, lợi dụng những ký ức cổ xưa để đánh vào tâm lý yếu kém của chúng sinh…” Trần Trưởng Lão cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Thiên Diệu Tôn Giả hừ lạnh một tiếng. “Ký ức? Hắn nghĩ rằng những mảnh vỡ của quá khứ có thể lay chuyển được ý chí kiên định của bản tọa sao? Hắn nghĩ rằng những bi kịch nhỏ nhoi có thể ngăn cản con đường vĩ đại của sự thăng hoa?” Hắn quay lại nhìn Trần Trưởng Lão, ánh mắt sắc lạnh như băng. “Truyền lệnh xuống. Tăng cường trấn áp. Bất cứ ai dám chống đối, bất cứ ai dám gieo rắc tư tưởng phản nghịch, đều phải bị tiêu diệt. Linh Dược Cốc phải bị san bằng, để răn đe những kẻ khác. Còn về Tần Mặc… bản tọa sẽ đích thân ra tay.”
Một luồng sát khí kinh thiên động địa bùng nổ từ Thiên Diệu Tôn Giả, bao trùm toàn bộ Thiên Cung. Hắn không chỉ tức giận, mà còn cảm thấy bị sỉ nhục và thách thức. Tần Mặc, một kẻ phàm trần không linh căn, lại dám công khai đối đầu với giáo lý và quyền uy của hắn. Điều này không thể tha thứ. Một cuộc đại chiến, với quy mô lớn hơn bao giờ hết, dường như đã được định đoạt. Số phận của Huyền Vực, một lần nữa, lại nằm trong tay hai phe đối lập, với hai con đường hoàn toàn khác biệt. Con đường của sự thăng hoa cực đoan, hay con đường của sự cân bằng bản chất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.