Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 945: Thanh Trừng Phù Vân Tông: Hồi Kết Của Niềm Tin Mù Quáng

Màn đêm buông xuống, nuốt trọn ánh tà dương cuối cùng, phủ lên khu rừng một tấm màn u ám. Mộ Dung Tĩnh bước đi, gót hài nện trên lớp lá khô mục nát, âm thanh khẽ khàng như tiếng thở dài của đất trời. Nàng không còn ngoái nhìn lại tàn tích của Mộc Tinh cổ thụ, nơi những hoài niệm cuối cùng về một lý tưởng đã vỡ tan. Cái lạnh lẽo của tro tàn, cái trống rỗng của hố sâu, và cái đau đớn thấu xương của ý chí tồn tại bị nghiền nát vẫn còn vương vấn trong không khí, bám riết lấy tâm hồn nàng. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường 'thăng hoa' cực đoan mà nàng đã phụng sự bấy lâu, giờ đây đã hoàn toàn vỡ vụn, tan thành từng mảnh vụn không thể nào hàn gắn, giống như Mộc Tinh kia. Nàng cảm thấy một phần trong mình cũng đã chết đi theo cây cổ thụ. Không còn chút nghi ngờ, không còn chút giằng xé nào. Tất cả những lý luận, những giáo điều mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo vào tâm trí nàng, giờ đây đều trở thành những lời dối trá tàn nhẫn. Con đường 'thăng tiên' mà hắn vẽ ra không phải là ánh sáng, mà là một vực thẳm nuốt chửng mọi sự sống, mọi bản chất. Nó không phải là sự tiến hóa, mà là một sự thoái hóa khủng khiếp, một sự biến dạng của vũ trụ. "Đây không phải là thăng hoa... Đây là hủy diệt," Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy cay đắng. Nàng cảm nhận được cái lạnh lẽo của không khí, cái đau đớn của linh hồn Mộc Tinh vẫn còn vương vấn đâu đây. "Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi đã điên rồi. Tần Mặc... có lẽ ngươi đã đúng. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Mà ngươi, ngươi lại ép buộc chúng phải thành tiên theo ý muốn của ngươi, thì tai họa này còn lớn hơn gấp bội." Mộ Dung Tĩnh từ từ rút thanh kiếm bên hông ra. Đó là một thanh kiếm sắc bén, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ nhạt. Nhưng nàng không phải rút kiếm để chiến đấu. Nàng dùng mũi kiếm sắc nhọn, nhẹ nhàng khắc xuống nền đất ẩm ướt một ký hiệu đơn giản, đó là một vòng tròn và một đường thẳng vươn lên, như một lời thề im lặng, một lời thề sẽ bảo vệ những 'bản chất' bị chà đạp, sẽ tìm kiếm sự 'cân bằng' mà Tần Mặc đã nhắc đến. Nàng thầm thề: "Ta sẽ không để bất kỳ bản chất nào bị hủy diệt vô cớ nữa. Ta sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường cho vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' theo định nghĩa của kẻ khác." Nàng quay lưng lại với cảnh tượng tàn khốc, ánh mắt kiên định, không còn chút do dự, tràn đầy sự lạnh lẽo của một người đã hoàn toàn thay đổi. Không còn Mộ Dung Tĩnh cao ngạo của Thiên Long Hoàng Thành, không còn Mộ Dung Tĩnh trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả. Giờ đây, chỉ còn một Mộ Dung Tĩnh mới, một chiến binh với trái tim tan vỡ nhưng ý chí sắt đá. Nàng cất bước, với tốc độ nhanh hơn, quyết tâm hơn bao giờ hết, hướng về phía đã định từ chương trước: liên minh của Tần Mặc. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy rẫy những hiểm nguy và sự đối đầu trực diện với cả một hệ thống quyền lực mà nàng từng là một phần. Nhưng nàng không hối hận. Mộ Dung Tĩnh biết, đây là con đường duy nhất để nàng tìm lại chân lý, và có lẽ, để cứu vãn một Huyền Vực đang dần bị nuốt chửng bởi sự điên rồ của 'thăng tiên' cực đoan. Quyết định của nàng đã đặt nàng vào một con đường không thể quay đầu lại, trực tiếp đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả và trở thành một biến số lớn, có khả năng là một đồng minh quan trọng cho Tần Mặc trong cuộc đại chiến sắp bùng nổ. Sự tàn nhẫn và mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tiếp tục leo thang, đẩy nhiều sinh linh và vật thể vô tri vào thế đối lập, tạo ra làn sóng phản kháng mạnh mẽ hơn trên khắp Huyền Vực. Và việc Mộ Dung Tĩnh chứng kiến và thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của Mộc Tinh sẽ giúp nàng hiểu rõ hơn về lý tưởng của Tần Mặc, chuẩn bị cho sự hợp tác tiềm năng giữa hai người, một sự hợp tác có thể thay đổi số phận của cả Huyền Vực.

***

Trong bộ y phục màu xám tro đơn giản, tóc búi thấp ẩn dưới chiếc mũ rộng vành, Mộ Dung Tĩnh nhẹ nhàng luồn lách qua những con đường mòn cheo leo. Nàng đã đi xuyên qua vô số ngọn đồi, vượt qua những con suối và ẩn mình trong các hang động hoang vắng suốt nhiều ngày. Mệt mỏi về thể xác không thấm vào đâu so với sự kiệt quệ trong tâm hồn. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo sự nặng nề của những hình ảnh tàn khốc, những âm thanh đau đớn vẫn còn văng vẳng trong ký ức. Lần này, theo dấu vết của một luồng linh khí biến động dị thường, nàng đã đến được Làng Mộc Thạch, một thung lũng nhỏ nằm khuất sau những rặng núi đá vôi uốn lượn như rồng.

Từ một gò đất cao, ẩn mình trong bụi cây rậm rạp, Mộ Dung Tĩnh đưa mắt nhìn xuống. Dưới kia, Làng Mộc Thạch hiện ra trong tầm mắt, một bức tranh vốn dĩ nên yên bình nhưng giờ đây lại chìm trong khói lửa và hỗn loạn. Những ngôi nhà gỗ, mái tranh mộc mạc, đáng lẽ phải tỏa ra mùi khói bếp ấm áp và thanh âm của cuộc sống thường nhật, giờ lại đang bốc lên những cột khói đen kịt, hòa vào sắc trời âm u, mang theo mùi khét lẹt của gỗ cháy và linh khí tàn lụi. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng trẻ con nô đùa – những âm thanh từng là đặc trưng của nơi đây – đã bị thay thế bởi tiếng la hét thảm thiết, tiếng vũ khí va chạm chan chát và tiếng pháp thuật bùng nổ chói tai. Gió lạnh từ trên núi thổi xuống, mang theo hơi ẩm của sương mù và cả mùi máu tanh nồng nặc, khiến lồng ngực Mộ Dung Tĩnh như bị bóp nghẹt.

Nàng siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén cơn chấn động đang lan ra khắp cơ thể. "Không thể nào... Thiên Diệu Tôn Giả đã ra tay tàn độc đến vậy sao?" Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy tuyệt vọng. Ánh mắt nàng đảo qua những bóng áo giáp đen kịt của Hắc Thiết Vệ, chúng di chuyển một cách lạnh lùng, vô cảm, như những cỗ máy giết chóc. Chúng không phải là những kẻ tu sĩ bình thường, chúng là những công cụ của sự hủy diệt, không chút nhân tính. Phù Vân Tông, một tông môn nhỏ bé, ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, không tranh giành thế sự, chỉ muốn giữ lấy bản chất tu hành thanh đạm của mình, vậy mà cũng không thoát khỏi số kiếp bị thanh trừng. Phải chăng, chỉ cần không tu luyện theo con đường 'thăng hoa' c��c đoan của Thiên Diệu Tôn Giả, thì tất cả đều là tội lỗi đáng diệt?

Mộ Dung Tĩnh cúi thấp người, thận trọng di chuyển. Nàng không thể ra tay, nàng biết mình không đủ sức để đối đầu với cả một đội quân Hắc Thiết Vệ và một Trưởng Lão của Thiên Diệu Tông. Nhiệm vụ của nàng lúc này là quan sát, để hiểu rõ hơn về sự tàn bạo đang diễn ra, để thu thập bằng chứng cho sự điên rồ của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng lách qua những bụi cây gai, nép mình vào vách đá gồ ghề, đôi mắt tuấn mỹ nhưng giờ đây đã in hằn vẻ mệt mỏi và kinh hoàng, không rời khỏi cảnh tượng bên dưới. Những con đường đất nhỏ, vốn được tạo ra bởi bước chân của những người dân chất phác, giờ đây nhuộm đỏ bởi máu và tan hoang bởi những vết nứt của pháp thuật. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi khói, mùi cỏ cây bị đốt cháy, tạo nên một thứ hỗn hợp ghê rợn, khắc sâu vào tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng của những sinh linh đang bị tàn sát, một ý chí tồn tại yếu ớt đang gào thét trong câm lặng trước sự hủy diệt vô c���. Đây không phải là chiến tranh, đây là một cuộc thảm sát, một sự xóa sổ tàn nhẫn và vô nghĩa. Từ lúc nào, lý tưởng "thăng tiên" lại trở thành vỏ bọc cho những hành động đẫm máu đến vậy? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, như một vết cứa sâu không ngừng rỉ máu. Cái "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc nhắc đến, giờ đây càng trở nên quý giá và cấp thiết hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với sự "thăng hoa" ích kỷ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố chấp theo đuổi.

***

Mộ Dung Tĩnh nép mình sau một tảng đá lớn, đôi mắt nàng vẫn không rời khỏi trung tâm của thung lũng. Nơi đó, một bệ đá cổ xưa được chạm khắc tinh xảo, vốn là nơi thờ tự của Phù Vân Tông, giờ đây đã trở thành tâm điểm của sự hủy diệt. Xung quanh bệ đá, hàng chục thi thể của các đệ tử Phù Vân Tông nằm la liệt, máu tươi loang lổ trên nền đất đá, biến màu đất vốn dĩ nâu đỏ thành một màu đen thẫm ghê rợn. Hắc Thiết Vệ vẫn lạnh lùng làm nhiệm vụ của chúng, di chuyển các thi thể sang một bên, tạo ra một vòng tròn trống trải xung quanh bệ thờ, như thể đang dọn dẹp một bãi rác chứ không phải là những sinh mạng vừa bị tước đoạt. Ánh mắt chúng vô hồn, không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ có sự tuân lệnh tuyệt đối.

Trên bệ đá, một viên Linh Thạch lớn, màu sắc trong suốt như ngọc bích, đang phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, lay động như một ngọn nến trước gió. Đây là Linh Thạch trấn sơn của Phù Vân Tông, nơi tụ hội linh khí và ý chí của cả tông môn qua hàng ngàn năm. Nó không có hình hài rõ rệt, chỉ là một khối đá đơn thuần, nhưng Mộ Dung Tĩnh có thể cảm nhận được một ý chí tồn tại yếu ớt, run rẩy đang tỏa ra từ nó, một khát khao được yên bình, được giữ nguyên bản chất của mình, không muốn bị biến đổi hay thăng hoa theo bất kỳ cách nào.

Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng, mặc trên mình đạo bào lụa màu tím thẫm, đứng uy nghi trước bệ đá. Khuôn mặt y lạnh lùng, ánh mắt sắc bén đảo qua các thi thể, không hề biểu lộ chút thương xót. Y nâng một ngón tay, chỉ thẳng vào viên Linh Thạch đang run rẩy. "Phù Vân Tông các ngươi ngu muội!" Giọng y vang vọng khắp thung lũng, mang theo một sức mạnh trấn áp đến nghẹt thở, như sấm sét xé toạc bầu không khí âm u. "Một Linh Thạch vô tri mà cũng dám chống lại Thiên Đạo? Thiên Diệu Tôn Giả sẽ thanh trừng mọi thứ không chịu 'thăng hoa' để Huyền Vực được tinh khiết!"

Mộ Dung Tĩnh trong lòng chấn động. "Vô tri? Nó chỉ muốn được yên bình..." Nàng nghĩ, cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả dâng trào. Trong mắt nàng, Linh Thạch kia không phải là vô tri. Nó có ý chí tồn tại, có khát khao riêng. Nó không muốn thành tiên, không muốn hóa hình, nó chỉ muốn là một Linh Thạch, tĩnh lặng hấp thụ tinh hoa đất trời, mang lại sự bình an cho tông môn đã bảo vệ nó. Vậy mà, chỉ vì không chịu "thăng hoa" theo định nghĩa của Thiên Diệu Tôn Giả, nó lại bị coi là "ung nhọt", là "chướng ngại vật" cần phải bị loại bỏ. Cái lý luận đó thật tàn nhẫn, thật vô lý.

Trần Trưởng Lão không nói nhiều. Y giơ hai tay lên cao, linh lực cuồn cuộn từ cơ thể y tuôn trào, tạo thành một pháp trận màu đen kịt, xoáy tròn trên không trung. Ánh sáng đen u ám nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt của Linh Thạch. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi máu tanh và khói cháy, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. "Pháp trận Hủy Diệt Vật Tính!" Mộ Dung Tĩnh nhận ra, trái tim nàng thắt lại. Đây là một loại pháp trận cực kỳ tàn độc, chuyên dùng để cưỡng ép "vật tính" phải "thăng hoa" hoặc hủy diệt hoàn toàn nếu chúng chống cự.

Viên Linh Thạch trên bệ đá bắt đầu rung lên dữ dội. Ánh sáng xanh lam yếu ớt của nó bỗng chốc bùng lên một cách mạnh mẽ, như muốn chống cự, như muốn gào thét. Mộ Dung Tĩnh có thể cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng, một sự tuyệt vọng vô biên từ "ý chí tồn tại" của Linh Thạch truyền đến. Nó không có tiếng nói, nhưng sự rung chuyển của nó, những tia sáng xanh lam bắn ra yếu ớt như những giọt nước mắt, đã nói lên tất cả. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy cơ thể mình cũng run rẩy theo Linh Thạch, như thể nàng đang chia sẻ nỗi đau của nó. Nàng siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng không thể làm gì. Nàng chỉ có th�� đứng đó, bất lực chứng kiến.

Pháp trận màu đen xoáy mạnh hơn, hút cạn linh khí của Linh Thạch một cách tàn bạo. Ánh sáng xanh lam yếu dần, rồi vụt tắt. Viên Linh Thạch, vốn dĩ trong suốt như ngọc bích, bỗng nứt toác, những vết rạn như mạng nhện lan khắp bề mặt của nó. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, rồi một tiếng nổ nhỏ, không quá lớn nhưng lại chấn động đến tận tâm can Mộ Dung Tĩnh. Viên Linh Thạch vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, rồi biến thành tro bụi màu xám đen, bay lả tả trong không khí, hòa lẫn vào những cột khói từ những ngôi nhà đang cháy. Nơi nó từng ngự trị, giờ chỉ còn là một khoảng trống rỗng, lạnh lẽo trên bệ đá cổ.

Sự im lặng chết chóc lại bao trùm thung lũng, nặng nề hơn bao giờ hết. Ngay cả tiếng gió cũng như ngưng bặt, chỉ còn tiếng sấm sét xa xa vọng lại, như tiếng gầm gừ của thiên nhiên phẫn nộ. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, toàn thân nàng như nhũn ra. Niềm tin cuối cùng của nàng, dù chỉ là một sợi chỉ mỏng manh, cũng đã hoàn toàn đứt lìa. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ tàn sát sinh linh, mà ngay cả "vật tính" vô tri cũng không buông tha. Hắn đang phá hủy tất cả những gì không tuân theo ý muốn của hắn, không thăng hoa theo định nghĩa của hắn. Đây không phải là tinh khiết hóa Huyền Vực, đây là biến Huyền Vực thành một vùng đất hoang tàn, một sự tồn tại méo mó và vô hồn. Cái chết của Linh Thạch, tuy không thảm khốc bằng Mộc Tinh cổ thụ, nhưng lại là một nhát dao chí mạng vào niềm tin của Mộ Dung Tĩnh. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải từ cơn gió hay từ sương mù, mà từ sự tàn khốc của thế giới, từ sự mù quáng của quyền lực.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu đỏ sẫm lên những vệt khói xám vẫn còn vương vấn trên nền trời. Sương mù bắt đầu dâng lên dày đặc, bao phủ lấy thung lũng Làng Mộc Thạch, như một tấm màn che giấu đi cảnh tượng tàn khốc vừa diễn ra. Mộ Dung Tĩnh đứng giữa Cổ Đạo U Minh, con đường mòn heo hút dẫn ra khỏi khu vực Phù Vân Tông, cảm nhận từng đợt sương lạnh buốt thấm vào tận xương tủy. Bóng tối dần nuốt chửng tàn tích của Phù Vân Tông phía sau nàng, nhưng những hình ảnh về sự hủy diệt, về những khuôn mặt tuyệt vọng của dân làng, về ánh mắt vô cảm của Hắc Thiết Vệ, và đặc biệt là sự vỡ vụn của Linh Thạch, vẫn in đậm trong tâm trí nàng, không thể nào xóa nhòa.

Ánh mắt nàng trống rỗng, nhưng sâu thẳm trong đó là một ngọn lửa mới đang bùng cháy, không phải là ngọn lửa của sự kiêu hãnh hay quyền lực, mà là ngọn lửa của một quyết tâm sắt đá. Tất cả niềm tin, tất cả lý tưởng mà nàng từng tôn thờ đã sụp đổ hoàn toàn. Cái Thiên Diệu Tôn Giả mà nàng từng kính trọng, người mà nàng từng tin tưởng sẽ dẫn dắt Huyền Vực đến một kỷ nguyên vinh quang, giờ đây chỉ còn là một kẻ điên cuồng, mù quáng bởi khát vọng thăng tiên cực đoan. Hắn đã biến mình thành một vị thần tàn bạo, sẵn sàng hủy diệt bất cứ thứ gì không khuất phục.

"Không thể... không thể tiếp tục như thế này được nữa." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự nặng nề của nỗi đau và sự giác ngộ. "Thiên Diệu Tôn Giả... Ngài đã sai r��i. Hoàn toàn sai rồi." Nàng không còn xưng "sư tôn" hay "tôn giả" như trước, mà gọi thẳng tên, như một sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương không chỉ đến từ sương giá mà còn từ sự tàn khốc của thế giới, từ sự đổ vỡ của một hệ thống niềm tin đã ăn sâu vào tâm hồn nàng bấy lâu.

Nàng siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu, nhưng nàng không cảm thấy đau. Nỗi đau trong lòng đã lấn át tất cả. Nàng quay lưng lại với tàn tích của Phù Vân Tông, nơi giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn và sương mù che phủ. Bước chân nàng không còn chút do dự, không còn chút chần chừ nào. Hướng đi của nàng đã được định rõ: về phía Tần Mặc. Người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, người mà nàng từng coi là dị giáo, là kẻ phá hoại, giờ đây lại là tia hy vọng duy nhất để cứu vãn Huyền Vực khỏi bờ vực của sự hủy diệt.

Mộ Dung Tĩnh biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy hiểm nguy. Nàng sẽ phải đối đầu với toàn bộ Thiên Diệu Tông, với những người mà n��ng từng gọi là đồng môn, với cả thế giới mà nàng từng phụng sự. Nàng sẽ trở thành kẻ thù của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ phản bội trong mắt nhiều người. Nhưng nàng không hối hận. Những gì nàng đã chứng kiến, những bi kịch mà Thiên Diệu Tôn Giả gây ra, đã hun đúc trong nàng một ý chí sắt đá. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo thất lạc từ xa xưa, giờ đây vang vọng trong tâm trí nàng rõ ràng hơn bao giờ hết. Và nàng tin, Tần Mặc chính là người duy nhất có thể ngăn chặn tai họa này, người duy nhất có thể tìm thấy một con đường cân bằng cho vạn vật, một con đường nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự ép buộc tàn bạo.

Sự tàn bạo leo thang của Thiên Diệu Tôn Giả, thể hiện qua cuộc thanh trừng Phù Vân Tông và sự hủy diệt Linh Thạch vô tội, sẽ không chỉ đẩy Mộ Dung Tĩnh mà còn nhiều thế lực và cá nhân khác vào thế đối lập. Mộ Dung Tĩnh, với kiến thức sâu rộng về Thiên Diệu Tông và sự quyết tâm mạnh mẽ, sẽ trở thành một ��ồng minh quan trọng, một biến số không ngờ trong cuộc đại chiến sắp bùng nổ. Việc Thiên Diệu Tôn Giả hủy diệt các 'vật tính' không chịu 'thăng hoa' sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng hơn cho sự cân bằng của Huyền Vực, có thể dẫn đến các thiên tai hoặc biến động lớn hơn mà không ai có thể lường trước. Mộ Dung Tĩnh bước đi, bóng nàng in dài trên con đường mòn u tịch, một chiến binh đơn độc mang theo hy vọng mong manh cho cả một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn. Nàng sẽ tìm Tần Mặc, và cùng hắn, nàng sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường thực sự cho sự tồn tại vĩnh hằng của Huyền Vực.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free