Vạn vật không lên tiên - Chương 954: Vũ Điệu Lừa Dối: Buổi Lễ Thăng Hoa Giả Tạo Của Thiên Diệu
Những ký ức bi tráng về các kỷ nguyên đã sụp đổ, về sự tha hóa kinh hoàng mà Linh Quy đã phơi bày, vẫn còn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc và đồng bạn như một lời nguyền rủa từ quá khứ xa xăm. Khi họ rời Hồ Nguyệt Ảnh, ánh trăng vẫn vằng vặc trên cao, nhưng thế giới đã không còn như trước trong mắt họ. Gánh nặng của “chân lý thất lạc” nay không chỉ là một lý thuyết, mà là một lời cảnh báo sống động, một nỗi sợ hãi hữu hình, thúc giục họ phải hành động.
Cùng lúc đó, tại Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm quyền lực của Huyền Vực, Thiên Diệu Tôn Giả đang chuẩn bị cho một màn trình diễn vĩ đại, một buổi lễ mà y tin rằng sẽ dập tắt mọi nghi ngờ, củng cố niềm tin vào con đường “thăng tiên” vĩ đại mà y đang dẫn dắt. Hoàng Thành ngày hôm nay được trang hoàng lộng lẫy hơn bao giờ hết, những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp cổ xưa, giờ đây treo đầy những dải lụa thêu kim tuyến rực rỡ, phất phơ trong gió sớm. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, phản chiếu ánh nắng ban mai chói lòa. Các khu phố buôn bán sầm uất vẫn tấp nập, tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu hòa quyện với tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, tạo nên một bản giao hưởng của sự phồn thịnh. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa quý tộc vừa dân dã, vừa huyên náo vừa tràn đầy năng lượng.
Thế nhưng, dưới vẻ hào nhoáng ấy, một sự căng thẳng vô hình đang len lỏi. Những lời đồn đại về Tần Mặc, về “chân lý thất lạc”, và về những cuộc đàn áp tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đã bắt đầu gieo rắc những hạt giống nghi ngờ trong lòng dân chúng. Đặc biệt, sau “Lời Tuyên Chiến Của Chân Lý” (chương 951) và những hành động đàn áp tiếp theo, Hoàng Thành không còn yên bình như vẻ ngoài của nó. Giữa đám đông đang xôn xao, háo hức chờ đợi buổi lễ trọng đại mang tên “Thăng Hoa Vũ Điệu”, Mộ Dung Tĩnh đứng lẫn vào trong, nàng mặc một trang phục tu sĩ đơn giản, không phô trương, nhưng khí chất thanh cao vẫn khiến nàng nổi bật. Đôi mắt nàng quét qua từng gương mặt, từng góc phố, tìm kiếm điều bất thường, tìm kiếm những dấu hiệu của sự thật đằng sau màn kịch sắp diễn ra. Bên cạnh nàng là Viên Minh, thư sinh với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt buồn, đang không ngừng đảo mắt quan sát, vẻ lo lắng hiện rõ trên từng đường nét.
“Vỏ bọc càng lộng lẫy, bên trong càng trống rỗng.” Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự thất v��ng sâu sắc. Nàng vẫn còn ám ảnh bởi cảnh tượng hoang tàn ở Thôn Làng Sơn Cước (chương 952), nơi lý tưởng “thăng tiên” đã biến thành vỏ bọc cho sự hủy diệt. Những lời của Tần Mặc, những hình ảnh nàng chứng kiến, đã gặm nhấm niềm tin của nàng vào con đường mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay.
Viên Minh khẽ rùng mình, ánh mắt anh đầy bất an. “Liệu lần này, hắn sẽ làm gì để che mắt thiên hạ?” Anh hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy ngờ vực. Anh đã từng nghe nhiều về những thủ đoạn của Thiên Diệu Tôn Giả, và sự kiêu ngạo của y, nhưng chứng kiến tận mắt những gì đang diễn ra, Viên Minh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Đúng lúc đó, một hồi trống chiêng vang dội, uy nghiêm và hùng tráng, xé tan bầu không khí náo nhiệt. Từ trên đài cao, nơi trung tâm quảng trường, Thiên Diệu Tôn Giả xuất hiện. Dáng người y thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực khó tả. Khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm. Y mặc một trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Sự xuất hiện của y như một luồng điện xẹt qua đám đông, những tiếng reo hò ủng hộ bùng nổ, vang vọng khắp quảng trường. Hàng vạn người dân và tu sĩ cùng lúc đồng loạt quỳ rạp, cúi đầu chiêm ngưỡng vị Tôn Giả quyền năng.
Thiên Diệu Tôn Giả đưa tay lên, một động tác đơn giản nhưng đầy uy lực, khiến cả quảng trường im phăng phắc. Giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp của y vang vọng, được khuếch đại bởi trận pháp, lan tỏa đến tận cùng ngõ ngách của Hoàng Thành: “Hôm nay, ta sẽ một lần nữa chứng minh con đường thăng tiên vĩ đại, con đường khai sáng vạn vật, là chân lý duy nhất!” Lời nói của y hùng hồn, mạnh mẽ, như một lời tuyên ngôn, một mệnh lệnh không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Y nhìn xuống đám đông, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, tìm kiếm sự sùng bái, sự tin tưởng tuyệt đối. Thế nhưng, trong đôi mắt xanh thẳm ấy, Mộ Dung Tĩnh lại thoáng thấy một tia lo lắng, một sự tuyệt vọng cần được kiểm soát, như thể y đang cố gắng thuyết phục chính mình nhiều hơn là thuyết phục thiên hạ. Trần Trưởng Lão, đứng phía sau Thiên Diệu Tôn Giả, khuôn mặt cũng hiện rõ vẻ căng thẳng, ánh mắt sắc sảo của ông không ngừng quét qua đám đông, như muốn trấn áp bất kỳ dấu hiệu phản kháng nào. Ông vẫn tin vào con đường của Thiên Diệu, tin rằng “kẻ yếu không có quyền tồn tại”, nhưng những sự kiện gần đây đã khiến lòng trung thành của ông có phần lung lay, dù ông cố gắng che giấu.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng giữa trưa gay gắt trải vàng khắp quảng trường. Tiếng trống chiêng lại nổi lên, lần này trầm hùng hơn, như một lời triệu tập. Một đội thị vệ cường tráng, mặc áo giáp nhẹ, cầm giáo, bước ra giữa quảng trường, dẫn theo một vật thể lạ. Đó là một Linh Thú Bị Bỏ Rơi, một con linh thú nhỏ bé, tiều tụy, thân hình đầy vết thương, gầy guộc đến đáng thương. Bộ lông xám xịt của nó dính đầy bùn đất, đôi mắt ánh lên vẻ hoảng loạn và sợ hãi tột cùng. Cơ thể nó bị trói buộc bởi những sợi xích linh lực mỏng manh nhưng kiên cố, khiến nó không thể chống cự. Tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của nó bị át đi bởi tiếng reo hò cuồng nhiệt của đám đông, những người dân và tu sĩ đang háo hức chờ đợi màn trình diễn sắp tới. Mộ Dung Tĩnh nắm chặt tay, ánh mắt nàng dõi theo con linh thú tội nghiệp, trong lòng dấy lên một nỗi bất an tột độ.
Thiên Diệu Tôn Giả bước tới, đứng trước đài tế, giơ hai tay lên cao. Linh lực từ cơ thể y tuôn trào như thác lũ, hòa vào trận pháp khổng lồ được khắc sâu dưới quảng trường. Những đường nét cổ xưa của trận pháp bỗng bừng sáng, linh quang chói lòa, kết nối với linh thú đang run rẩy. Một luồng năng lượng khổng lồ, mang theo sự tinh khiết và mãnh liệt của linh lực nguyên thủy, cuồn cuộn đổ vào cơ thể nhỏ bé của linh thú.
“Hãy nhìn xem! Đây là sự thăng hoa, là sự tiến hóa mà vạn vật khao khát! Linh tính được khai mở, thoát ly khỏi phàm trần!” Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng nói y vang vọng, đầy mê hoặc, như một vị thần đang ban phước lành.
Dưới tác động của linh lực cường đại, cơ thể linh thú bắt đầu biến đổi một cách kinh hoàng. Lớp da cũ kỹ, xám xịt của nó bong tróc từng mảng, như một lớp vỏ rỗng tuếch. Thay vào đó, lớp vảy mới mọc lên, lấp lánh như ngọc, phát ra ánh sáng ngũ sắc diễm lệ. Đôi chân ngắn ngủn của nó kéo dài ra, trở nên thon gọn hơn, và từ phía lưng, những chiếc cánh mỏng manh, trong suốt như cánh ve, dần dần mọc ra, rung rinh trong không khí. Nỗi đau đớn tột cùng khiến linh thú kêu lên một tiếng thất thanh, nhưng ngay lập tức, tiếng kêu ấy bị một lớp năng lượng vô hình bao phủ, biến thành một âm thanh du dương, kỳ ảo, như khúc nhạc thăng hoa của sự sống.
Đám đông nín thở theo dõi, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò cuồng nhiệt. “Thăng hoa! Thăng hoa rồi!” Họ hô vang, đôi mắt rực cháy niềm tin và khát vọng. Một thôn dân nam, khuôn mặt chất phác, thốt lên đầy kinh ngạc: “Thật sự là thăng hoa! Thiên Diệu Tôn Giả quả là thần nhân!” Người phụ nữ bên cạnh cũng rưng rưng nước mắt: “Ước gì con tôi cũng có thể thăng hoa như vậy…” Họ bị vẻ bề ngoài hào nhoáng và lời lẽ hùng hồn của Thiên Diệu Tôn Giả mê hoặc, quên đi tiếng kêu đau đớn ẩn giấu, quên đi sự thật trần trụi.
Nhưng Mộ Dung Tĩnh không bị đánh lừa. Nàng nhìn thấy sự thay đổi bề ngoài lộng lẫy kia, nhưng nàng cũng nhìn thấy điều kinh khủng hơn. Khi lớp vảy mới mọc lên, khi đôi cánh rực rỡ xòe ra, gương mặt của linh thú lại dần mất đi vẻ sống động. Đôi mắt từng ánh lên sự sợ hãi và hoảng loạn giờ đây trở nên trống rỗng, vô hồn, như một pho tượng đá. Linh thú vẫn đứng đó, thân thể phát sáng, đôi cánh khẽ rung, nhưng không còn một chút biểu cảm, không còn một chút ý chí nào. Nó không còn là con linh thú hoang dã, hồn nhiên kia nữa. Nó đã trở thành một thứ gì đó khác, một vật thể được “khai mở linh tính” một cách cưỡng bức, một công cụ vô tri, một hình hài rỗng tuếch.
“Đây không phải thăng hoa… đây là hủy hoại!” Mộ Dung Tĩnh nắm chặt tay, móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay, ánh mắt sắc lạnh như băng. Nàng cảm thấy một sự ghê rợn tột độ, m���t nỗi kinh hoàng dâng trào trong lòng. Cái giá của sự “thăng hoa” này là bản chất, là ý chí tồn tại, là linh hồn của sinh linh. Nó chẳng khác nào việc lấy đi cái tôi của một vật, thay thế bằng một vẻ ngoài giả tạo, không hơn không kém.
Viên Minh đứng cạnh nàng, khuôn mặt anh tái nhợt. Anh đã từng hoài nghi, nhưng chưa bao giờ nghĩ sự thật lại tàn khốc đến vậy. “Nó… nó đã mất đi chính mình…” Anh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đôi mắt không thể rời khỏi đôi mắt vô hồn của linh thú. Anh cảm nhận được sự trống rỗng, sự vô tri từ sinh linh kia, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi đến tận xương tủy. Những lời chứng của Linh Quy về các kỷ nguyên diệt vong vì sự truy cầu thăng tiên cực đoan, giờ đây hiện hữu ngay trước mắt anh. Đây chính là biểu tượng của sự mất cân bằng, của sự tha hóa mà Tần Mặc đã cảnh báo.
Thiên Diệu Tôn Giả mỉm cười mãn nguyện, đón nhận những tiếng reo hò tung hô như sấm dậy. Y hoàn toàn bỏ qua ánh mắt vô hồn của linh thú, bỏ qua sự trống rỗng trong nó. Với y, đây là thành công, là bằng chứng hùng hồn nhất cho con đường mà y đã lựa chọn. Y đã biến một sinh linh yếu ớt thành một biểu tượng của quyền năng, của sự tiến hóa, và đám đông đã tin tưởng một cách mù quáng. Trần Trưởng Lão cũng khẽ thở phào, sự căng thẳng trên khuôn mặt ông dịu đi phần nào, thay vào đó là vẻ tự mãn. Màn trình diễn này chắc chắn sẽ củng cố niềm tin của mọi người, dập tắt mọi lời đồn đại. Phàm nhân thị vệ đứng xung quanh, chứng kiến cảnh tượng này, cũng cảm thấy choáng váng trước quyền năng của Thiên Diệu Tôn Giả, xen lẫn một nỗi sợ hãi khó tả.
***
Buổi lễ kết thúc trong sự tung hô vang dội của phe phái Thiên Diệu và những người cuồng tín. Thiên Diệu Tôn Giả rời đi trong vòng vây của những lời ca tụng, ánh sáng hào quang của y như bao trùm cả quảng trường. Linh thú “đã thăng hoa”, giờ đây chỉ là một hình hài đẹp đẽ nhưng trống rỗng, được các thị vệ đưa đi trong sự ngưỡng mộ của đám đông. Tiếng nói chuyện xì xào, bàn tán của đám đông tan dần, pha lẫn tiếng bước chân rời đi. Mùi hương trầm thanh khiết còn v��ơng vất trong không khí, nhưng không thể xua đi cái mùi tanh nhẹ ẩn sau hào quang giả tạo của linh lực. Không khí bớt căng thẳng nhưng vẫn còn dư âm của sự kiện, như một vết sẹo vô hình hằn sâu vào tâm trí những kẻ chứng kiến.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những mái nhà cong vút của Hoàng Thành Thiên Long. Gió nhẹ thổi qua quảng trường, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều tà. Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng đó, đôi mắt nàng dõi theo bóng dáng vô hồn của con linh thú đã bị tha hóa, cho đến khi nó hoàn toàn khuất dạng. Nàng đã nhìn thấy sự đau đớn, sự trống rỗng trong đôi mắt từng đầy sinh khí của linh thú, một sự “thăng hoa” mà cái giá phải trả là bản chất, là sự sống động. Cảnh tượng này, kết hợp với những gì nàng chứng kiến ở Thôn Làng Sơn Cước và những lời cảnh báo từ Tần Mặc, như một lời tiên tri ứng nghiệm ngay trước mắt nàng.
Viên Minh đứng cạnh nàng, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ bất an và thất vọng. “Hắn đang đẩy Huyền Vực vào vực thẳm…” Anh thở dài, giọng nói nặng trĩu. Anh đã từng là một tu sĩ khao khát sức mạnh, nhưng giờ đây, anh chỉ thấy sự hủy diệt trong con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang vạch ra. Những hạt giống nghi ngờ mà Tần Mặc đã gieo, nay đã nảy mầm mạnh mẽ trong lòng anh.
Mộ Dung Tĩnh quay đầu nhìn về phía xa, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đã biến mất. Ánh hoàng hôn đổ dài trên khuôn mặt nàng, làm nổi bật đường nét kiên nghị. Giọng nàng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá, không chút do dự: “Sự thăng hoa này… chỉ là một vũ điệu lừa dối. Một bản án tử hình cho bản chất.” Nàng đã từng tin tưởng vào sự vĩ đại của con đường tu luyện, nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng có những giới hạn không thể vượt qua, có những bản chất không thể bị bẻ cong mà không phải trả giá bằng sự hủy diệt.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của buổi tối len lỏi qua làn tóc. Quyết định đã được đưa ra. Không còn sự giằng xé nào nữa. Không còn sự hoài nghi nào nữa. Mộ Dung Tĩnh biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn Huyền Vực trượt dài vào vòng lặp bi kịch của các kỷ nguyên đã qua. “Đã đến lúc… phải hành động.” Nàng nói, không phải với Viên Minh, mà với chính bản thân nàng, với lương tâm và ý chí của mình.
Đại chiến toàn diện giữa hai phe Tần Mặc và Thiên Diệu đang đến gần, và Huyền Vực sẽ sớm bị buộc phải lựa chọn một con đường. Và Mộ Dung Tĩnh, vị tu sĩ từng là biểu tượng của một tông môn danh giá, giờ đây đã lựa chọn con đường của riêng mình, con đường của lương tri và sự thật. Sự hoài nghi về Thiên Diệu Tôn Giả sẽ lan rộng hơn, đặc biệt trong các thế lực trung lập và những người có lương tri. Hậu quả của việc “thăng hoa” cực đoan sẽ sớm bộc lộ rõ ràng hơn, gây ra những vấn đề lớn cho Thiên Diệu Tôn Giả, bởi vì vũ điệu lừa dối này không thể che đậy sự thật mãi mãi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.