Vạn vật không lên tiên - Chương 958: Huyết Chiến Sơn Cước: Lửa Phản Kháng Bùng Cháy Dưới Gót Giày Bá Quyền
Hoàng Thành Thiên Long, nơi ngự trị của Thiên Diệu Tôn Giả, luôn mang một vẻ hùng vĩ đến ngạt thở. Những bức tường thành cao vút, được xây bằng đá xanh kiên cố, uốn lượn như một con rồng khổng lồ trấn giữ sự phồn vinh. Trận pháp bảo vệ bao phủ, khiến cả kinh thành như một thực thể sống, thở ra linh khí dồi dào. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Các khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi, nơi dòng người qua lại tấp nập không ngớt. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương hòa cùng tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị phồn hoa. Thi thoảng, tiếng chuông chùa trầm mặc vang vọng, hay tiếng đọc sách từ học viện vọng ra, điểm xuyết thêm vẻ thanh lịch cho chốn đế đô. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường thoang thoảng, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một tổng thể vừa quý tộc vừa dân dã, vừa phồn thịnh vừa ẩn chứa những tầng lớp sâu xa của quyền lực và toan tính.
Trong một mật thất tối tăm dưới lòng Hoàng Thành, mọi âm thanh, mọi mùi hương từ thế giới bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Không khí nơi đây đặc quánh sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lướt qua khe cửa sổ hẹp, mang theo một làn hơi lạnh lẽo. Thiên Diệu Tôn Giả ngự trên ngai vàng, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực mà không cần bất kỳ động tác phô trương nào. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại sắc lạnh, sâu thẳm như vực thẳm, ẩn chứa sự tính toán và vô tình. Y mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng đồng thời phản ánh sự lạnh lẽo khó gần của người đang khoác nó. Trước mặt y, Trần Trưởng Lão cung kính quỳ gối, thân hình hơi cúi thấp, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào lụa đã sờn cũ nhưng vẫn giữ vẻ trang nghiêm. Ánh mắt sắc sảo của ông lão nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, không dám ngước lên nhìn thẳng vào vị tôn giả quyền uy.
Không gian im lặng kéo dài, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được áp lực vô hình đè nén. Cuối cùng, Thiên Diệu Tôn Giả khẽ mở môi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh không thể kháng cự, không chấp nhận bất kỳ sự phản đối nào. "Ngọn lửa phản kháng đang lan rộng." Y nói, âm điệu đều đều, không chút cảm xúc, "Thôn Làng Sơn Cước đã dám công khai ca tụng Tần Mặc, đó là sự sỉ nhục đối với Thiên Diệu Tông, là thách thức trực diện đối với Thiên Đạo của ta. Ngươi biết phải làm gì, Trần Trưởng Lão."
Trần Trưởng Lão cúi đầu thấp hơn nữa, giọng nói ông già khẽ khàng nhưng đầy kiên quyết: "Thuộc hạ đã rõ. Sẽ không còn một ngọn cỏ nào mọc lên ở đó." Ánh mắt ông lão lóe lên một tia tàn bạo khó nhận thấy, một sự vô cảm đáng sợ trước sinh mạng. Đối với ông, mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả là chân lý, là đạo lý tối thượng, và những kẻ dám đi ngược lại đều đáng bị hủy diệt.
Thiên Diệu Tôn Giả nhẹ nhàng phất tay, một động tác nhỏ nhưng mang đầy quyền uy, như một vị thần đang định đoạt số phận của chúng sinh. Y không nói thêm lời nào, cũng không cần nói thêm. Trần Trưởng Lão hiểu ý, cúi đầu sâu thêm lần nữa, rồi lặng lẽ đứng dậy, xoay người rời đi. Bước chân ông vững chãi, không một chút do dự, khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt sắc lạnh kia đã khẳng định một điều: sự tàn bạo và hủy diệt sẽ sớm giáng xuống Thôn Làng Sơn Cước, như một lời răn đe đẫm máu cho bất kỳ ai dám đi theo con đường của Tần Mặc, dám thách thức quyền uy của Thiên Diệu Tôn Giả. Mùi hương liệu quý phái và thức ăn đường phố thơm lừng của Hoàng Thành dường như càng làm nổi bật sự lạnh lẽo, vô tình trong mật thất này, nơi những quyết định tàn khốc được ban ra mà không một chút cảm xúc.
***
Thôn Làng Sơn Cước, một nơi chốn yên bình ẩn mình trong thung lũng, bao quanh bởi núi rừng hùng vĩ. Những ngôi nhà gỗ nhỏ bé, mái tranh đơn sơ, nép mình vào sườn đồi, hòa mình vào cảnh sắc thiên nhiên. Dòng suối nhỏ trong vắt uốn lượn qua làng, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại thơm mát và mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà vào mỗi buổi trưa, mang theo hơi ấm của cuộc sống giản dị. Người dân nơi đây sống một cuộc đời chân chất, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, ngày ngày làm nương rẫy, tối tối quây quần bên bếp lửa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng nói cười nhỏ nhẹ của trẻ thơ. Không khí nơi đây trong lành, tĩnh lặng, tựa như một góc tách biệt khỏi thế giới Huyền Vực đầy rẫy tham vọng và quyền lực.
Nhưng sự yên bình ấy, vào buổi trưa định mệnh, đã bị xé toạc một cách tàn bạo. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng la hét chói tai và tiếng đổ vỡ kinh hoàng đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí thanh bình. Trần Trưởng Lão, dẫn theo hàng trăm Hắc Thiết Vệ, cùng các tu sĩ Thiên Diệu Tông, đã giáng xuống Thôn Làng Sơn Cước như một tai ương. Hắc Thiết Vệ, những chiến binh mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm trong tay những vũ khí nặng nề, lao vào làng như những cỗ máy hủy diệt vô tri. Chúng không phân biệt già trẻ, phụ nữ hay đàn ông, tất cả những người dân vô tội đều trở thành mục tiêu. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ nhanh chóng chìm trong biển lửa, khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả ánh nắng mặt trời. Tiếng la hét, tiếng gào khóc tuyệt vọng của người dân vang vọng khắp thung lũng, hòa cùng tiếng vũ khí va chạm, tiếng đổ vỡ của những mái nhà đang sụp đổ.
Thôn Trưởng Làng Sơn Cước, một ông lão với khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt đầy kiên nghị, cùng vài người dân yếu ớt, cố gắng chống trả. Họ dùng những công cụ nông nghiệp thô sơ, những chiếc rìu, chiếc cuốc, tuyệt vọng muốn bảo vệ mái nhà, bảo vệ người thân. "Dừng tay! Chúng ta chỉ muốn được sống yên bình!" Ông lão gào lên trong tuyệt vọng, giọng nói khản đặc vì khói bụi và nỗi kinh hoàng. Nhưng lời cầu xin của ông chỉ đổi lại những tiếng cười khẩy lạnh lẽo từ các tu sĩ Thiên Diệu Tông.
Trần Trưởng Lão đứng sừng sững giữa ngọn lửa và khói bụi, vẻ mặt ông ta vẫn vô cảm, lạnh lùng đến đáng sợ. Mái tóc bạc phơ của ông lay động trong gió, nhưng ánh mắt thì sắc như dao, quét qua từng gương mặt hoảng loạn. "Sự yên bình của các ngươi là phản bội. Kẻ nào ủng hộ tà ma Tần Mặc đều phải chịu hình phạt của Thiên Diệu!" Giọng nói ông ta vang vọng, mang theo uy áp và sự tàn bạo, như một phán quyết không thể chối cãi. Ngay lập tức, một tu sĩ trẻ của Thiên Diệu Tông vung tay, pháp thuật băng giá tuôn trào, đóng băng dòng suối đang chảy róc rách, cắt đứt nguồn nước cứu sinh của làng. Tiếng nước ngừng chảy đột ngột, thêm vào sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm sau những tiếng la hét cuối cùng.
Trần Trưởng Lão không chút do dự, ra lệnh: "Tiêu diệt tất cả những kẻ kháng cự! Phá hủy hoàn toàn ngôi làng! Để lại một thông điệp răn đe!" Hắc Thiết Vệ và các tu sĩ Thiên Diệu Tông tiếp tục tàn phá, không còn một chút lòng trắc ẩn nào. Mùi khói lửa, máu tanh nồng nặc hòa quyện với mùi gỗ cháy, tạo nên một không khí ngột ngạt, bi thương. Thôn Làng Sơn Cước, chỉ trong chốc lát, đã biến thành một đống đổ nát, một minh chứng tàn khốc cho sự bá quyền và tàn nhẫn của Thiên Diệu Tôn Giả. Những người dân vô tội, những linh hồn chất phác, đã phải trả giá bằng sinh mạng cho "tội" dám giữ gìn bản chất của mình và đón nhận lý tưởng của Tần Mặc. Khung cảnh kinh hoàng ấy là một lời cảnh báo đẫm máu, một vết sẹo không thể xóa nhòa trên bức tranh Huyền Vực.
***
Cách đó không xa, tại vùng đất hoang sơ gần Vực Cạn Linh Khí, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời. Không khí se lạnh bắt đầu bao trùm, nhưng trong từng hơi thở, vẫn cảm nhận được mùi đất ẩm và cây cỏ non tươi mới đang dần lấn át mùi đất chết. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây vừa hồi sinh, tạo nên một bản giao hưởng yên bình. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đang xem xét tiến độ hồi phục của một mảnh đất. Khuôn mặt Tần Mặc trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngọn cỏ, từng phiến đá, lắng nghe ý chí tồn tại của chúng. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, thỉnh thoảng lại cúi xuống chạm nhẹ vào một cây non, một dòng nước, như đang trò chuyện với chúng bằng một ngôn ngữ vô hình. Tô Lam đứng cạnh hắn, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, theo dõi từng cử chỉ của Tần Mặc với vẻ ngưỡng mộ và tin tưởng. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, và thanh kiếm cổ bên hông như một phần mở rộng của chính nàng. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, thở dài nhẹ nhõm khi thấy sức sống đang trở lại nơi này. Ông lão mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, ánh mắt sâu trũng dõi theo Tần Mặc.
Bỗng nhiên, sự yên bình ấy bị cắt ngang một cách đột ngột. Một con linh thú truyền tin, một Hắc Điểu nhanh nhẹn với bộ lông đen bóng, lao tới với tốc độ kinh hoàng, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Nó bay thẳng đến trước mặt Tần Mặc, kêu lên những tiếng thảm thiết, đôi mắt đỏ rực như lửa, truyền đi những hình ảnh kinh hoàng về cuộc tấn công Thôn Làng Sơn Cước. Tần Mặc tiếp nhận thông điệp, khuôn mặt hắn chợt trở nên tối sầm. Ánh sáng trong đôi mắt hắn vụt tắt, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi kinh hoàng, và nỗi đau đớn tột cùng của những sinh linh vô tội đang bị hủy diệt.
Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc. Nàng Tô Lam nghiến răng, giọng nói đầy phẫn nộ: "Thiên Diệu Tôn Giả thật tàn bạo! Hắn muốn dập tắt mọi tia hy vọng của chúng ta, tiêu diệt những ai dám đi theo con đường của huynh!" Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt ánh lên ngọn lửa căm thù.
Lục Vô Trần thở dài, gương mặt ông càng thêm khắc khổ. "Đây là lời tuyên chiến công khai. Hắn muốn dùng máu và lửa để răn đe cả Huyền Vực, ép buộc vạn vật phải thăng tiên theo ý hắn. Chúng ta không thể ngồi yên, Tần Mặc." Giọng ông trầm và yếu ớt, nhưng chứa đựng sự quả quyết.
Tần Mặc nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Hắn không nói gì trong chốc lát, chỉ ngước nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, như thể nhìn thấu những gì đang diễn ra ở Thôn Làng Sơn Cước. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của những linh hồn đang tắt lịm, của những ngôi nhà gỗ đang hóa thành tro bụi, của dòng suối bị đóng băng vĩnh viễn. Một nỗi đau xót dâng trào trong lòng hắn, nhưng nó nhanh chóng được thay thế bằng một ý chí chiến đấu kiên cường. Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định, không còn chút do dự nào. "Ta sẽ không để bất kỳ ai phải chết oan uổng vì niềm tin của mình. Chúng ta phải hành động." Giọng hắn tr��m ấm, nhưng mỗi từ phát ra đều mang một trọng lượng ngàn cân, một lời thề sắt đá.
Nỗi đau xót của việc chứng kiến sự hủy diệt nhanh chóng biến thành quyết tâm. Tần Mặc bắt đầu phác thảo kế hoạch phản ứng khẩn cấp. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, nhưng giờ đây, khi sự sống bị tước đoạt một cách tàn bạo, hắn biết rằng đôi khi, sự bảo vệ cũng cần đến sức mạnh. Cân bằng bản chất không có nghĩa là chấp nhận sự hủy diệt. Đó là bảo vệ quyền được là chính mình, và nếu ai đó cố gắng tước đoạt quyền đó bằng bạo lực, thì phản kháng là điều tất yếu. Cảnh tượng kinh hoàng ở Thôn Làng Sơn Cước đã đẩy cuộc xung đột giữa Thiên Diệu Tôn Giả và Tần Mặc lên một nấc thang mới, từ chiến tranh tư tưởng sang hành động quân sự trực diện.
***
Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo mùi khói và máu tanh nồng nặc, quất vào mặt Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh. Họ đang ẩn mình trên một điểm quan sát bí mật trên cao, nhìn xuống tàn tích của Thôn Làng Sơn Cước. Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, chiếu lên những ngôi nhà đang cháy dở, lên những thi thể vô hồn nằm la liệt, tạo nên một khung cảnh bi thương đến tột cùng. Tiếng than khóc yếu ớt từ xa, tiếng gỗ cháy nổ lách tách trong gió, và mùi tử khí cùng khói bụi đặc quánh khiến không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề.
Viên Minh đứng cạnh Mộ Dung Tĩnh, thân hình thư sinh của y run rẩy bần bật. Khuôn mặt y thanh tú nhưng giờ đây tái nhợt, đôi mắt buồn bã ngấn lệ. Y không thể kìm được tiếng nấc nghẹn ngào, bàn tay siết chặt lấy vạt áo đã bạc màu của mình. "Họ... họ đã làm gì vậy? Thôn làng vô tội..." Y lặp đi lặp lại, giọng nói run rẩy, đầy kinh hoàng và đau đớn. Những gì y chứng kiến đã vượt quá sức chịu đựng của một người vốn chỉ quen với cuộc sống tĩnh lặng trong tông môn. Sự tàn bạo này là một cú sốc lớn, một vết thương sâu sắc in hằn vào tâm trí y.
Mộ Dung Tĩnh thì khác. Nàng không khóc, không nấc. Ban đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự kinh ngạc tột độ, nhưng rất nhanh sau đó, nó chuyển thành một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy dữ dội. Khuôn mặt tuấn tú của nàng giờ đây lạnh lẽo như băng, khí chất cao ngạo thường ngày đã biến thành một sự kiên định sắt đá. Nàng đã chứng kiến sự khác biệt giữa phương pháp của Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả ở Vực Cạn Linh Khí. Nàng đã nhìn thấy sự sống hồi sinh dưới bàn tay tôn trọng bản chất, và giờ đây, nàng đang chứng kiến sự hủy diệt tàn bạo dưới bàn tay cưỡng ép thăng tiên. Mọi dao động, mọi nghi hoặc trong lòng nàng đã tan biến hoàn toàn, bị thiêu rụi bởi cảnh tượng kinh hoàng này.
"Đây không phải là thăng tiên. Đây là hủy diệt." Mộ Dung Tĩnh tuyên bố, giọng nói nàng lạnh lẽo như thép, vang lên giữa tiếng gió và tiếng lửa, không còn chút run rẩy hay yếu ớt nào. "Thiên Diệu Tôn Giả... đã sai." Lời nói của nàng không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định chắc nịch, một sự tuyên án. Đối với nàng, "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả rao giảng đã hóa thành một vỏ bọc giả dối cho sự tàn bạo và ích kỷ. Cái giá của sự "vinh quang" đó là sự hủy diệt bản chất, là máu và nước mắt của những sinh linh vô tội.
Mộ Dung Tĩnh quay lưng lại với cảnh tượng tàn khốc, nhưng hình ảnh ngôi làng cháy rụi, tiếng than khóc và mùi máu tanh đã in sâu vào tâm trí nàng, khắc ghi một dấu ấn không thể xóa nhòa. Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi bàn tay trắng nõn siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Từ giờ phút này, nàng đã đưa ra quyết định cuối cùng. Không còn bất kỳ sự do dự nào. Không còn bất kỳ sự thỏa hiệp nào. Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả là con đường của hủy diệt, và nàng sẽ không bao giờ đi trên con đường đó nữa.
Giờ đây, nàng biết mình phải làm gì. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã khuất dần, bóng đêm buông xuống che phủ Thôn Làng Sơn Cước trong một màn tang tóc. Nhưng trong lòng Mộ Dung Tĩnh, một ngọn lửa mới vừa bùng cháy, một ngọn lửa của sự kiên định và quyết tâm. Nàng sẽ không ngồi yên nhìn Huyền Vực bị hủy hoại nhân danh "thăng tiên" sai trái. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hậu quả nào, bất kỳ sự trừng phạt nào từ Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng sẽ tìm kiếm Tần Mặc, công khai đứng v�� phía hắn, và chiến đấu cho một Huyền Vực nơi vạn vật có quyền được là chính nó, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự ép buộc hủy diệt. Đại chiến toàn diện giữa hai phe phái, giữa lý tưởng và bá quyền, giữa sự cân bằng và sự hủy diệt, đang đến rất gần, không thể tránh khỏi. Và Mộ Dung Tĩnh đã sẵn sàng trở thành một phần của trận chiến định mệnh ấy.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.