Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 976: Chiến Dịch Thanh Trừ: Lửa Đốt Linh Hồn

Mộ Dung Tĩnh đứng sững giữa Tàng Kinh Các, ánh trăng vắt ngang khung cửa như một dải lụa bạc, soi rọi những điển tịch cổ xưa chất chồng. Những lời cuối cùng nàng thầm thì, "Tần Mặc… Vô Tính Thành… Chân lý thất lạc…", vẫn còn vang vọng trong tâm khảm, không phải là tiếng vọng của sự bối rối hay hoài nghi, mà là âm vang của một sự thức tỉnh sâu sắc. Niềm tin kiên cố bấy lâu nàng dành cho Thiên Diệu Tôn Giả, cho con đường "thăng tiên" mà y vạch ra, giờ đây đã vỡ vụn như pha lê dưới chân nàng. Thay vào đó, một lẽ phải khác, một chân lý bị lãng quên từ thuở hồng hoang, đã hé lộ qua những trang sách cũ kỹ, đã được chứng minh qua những vết sẹo hằn trên da thịt vạn vật và những tiếng rên siết của linh hồn.

Nàng đã thấy sự hủy diệt, sự biến chất của vạn vật dưới bàn tay cưỡng ép "khai linh" của Hắc Thiết Vệ. Nàng đã nghe những lời kể về một kẻ có thể "nói chuyện với vạn vật", không phải bằng uy quyền hay linh lực, mà bằng sự thấu hiểu và đồng cảm. Và giờ đây, những áng văn cổ đã xác nhận: năng lực của Tần Mặc không phải dị đoan, mà là một bản năng nguyên thủy, một khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại" của thế giới, một con đường duy trì "cân bằng bản chất". Điều mà Thiên Diệu Tôn Giả gọi là yếu kém, là trói buộc, lại chính là nền tảng, là cội nguồn của sự sống vĩnh cửu.

Ánh mắt Mộ Dung Tĩnh không còn mang vẻ ưu tư hay giằng xé. Thay vào đó, là một sự kiên định lạnh lùng, như băng tuyết đã kết tinh sau một đêm giông bão. Nàng biết, con đường của mình đã rẽ lối. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả tiếp tục bước đi trên con đường "thăng tiên" bằng mọi giá, Huyền Vực này sẽ không còn là Huyền Vực nữa. Nó sẽ trở thành một nghĩa địa khổng lồ của những bản chất bị hủy hoại, một thế giới của sự điên loạn và mục ruỗng.

Nàng khẽ nâng tay, miết nhẹ lên bìa sách đã sờn cũ, cảm nhận từng thớ giấy mỏng manh chứa đựng tri thức ngàn đời. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải hành động, không phải vì một tông môn, không phải vì một con người, mà vì chính Huyền Vực này, vì "ý chí tồn tại" của vạn vật. Nàng đã từng là người phụng sự cho quyền uy, cho kẻ mạnh. Giờ đây, nàng sẽ là người bảo vệ cho sự cân bằng, cho chân lý. Mộ Dung Tĩnh xoay người, tà áo thướt tha khẽ bay trong gió đêm, bóng nàng đổ dài trên nền đá cẩm thạch, mang theo một quyết tâm mới, một sứ mệnh mới. Bước chân nàng nhẹ nhàng nhưng vững chãi, rời khỏi Tàng Kinh Các, bước vào màn đêm tĩnh mịch, nơi một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến của tư tưởng và chân lý, đang chờ đợi. Nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm nhận ra sự dao động trong hàng ngũ của mình, nhưng điều đó không còn quan trọng. Một đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, không chỉ là chiến tranh về sức mạnh, mà là chiến tranh về tư tưởng, về chân lý. Và số phận của Huyền Vực, nàng biết, nằm trong tay hai phe phái đối lập này, và nàng, Mộ Dung Tĩnh, giờ đây đã chọn lựa con đường của mình, một con đường mà nàng tin là sẽ dẫn đến sự cân bằng thực sự, chứ không phải sự hủy diệt dưới danh nghĩa “thăng tiên”. Nàng sẽ không còn là đối thủ của Tần Mặc, mà có thể là một đồng minh quan trọng, một lực lượng trung lập chống lại Thiên Diệu Tôn Giả. Và nàng, giờ đây, đã sẵn sàng cho điều đó.

***

Trong Thiên Cung, giữa những tầng mây trắng bồng bềnh, nơi các cung điện ngọc vàng lấp lánh như dát ánh sáng mặt trời, Thiên Diệu Tôn Giả đang an tọa trên bảo tọa cao nhất. Ánh bình minh vàng óng chiếu xuyên qua những mái vòm chạm khắc tinh xảo, phản chiếu trên nền đá cẩm thạch trắng muốt, tạo nên một cảnh tượng vừa uy nghiêm vừa huyền ảo. Tiếng gió mây lướt qua các mái ngói lưu ly tạo thành những âm thanh du dương như khúc nhạc tiên, hòa cùng tiếng hót líu lo của những linh điểu quý hiếm bay lượn quanh các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo. Không khí nơi đây tinh khiết lạ thường, mang theo mùi hương của các loại trầm hương quý hiếm và hoa mây, khiến người phàm trần chỉ hít thở thôi cũng cảm thấy tâm hồn thanh tịnh, nhẹ nhàng thoát tục.

Thế nhưng, sự thanh tịnh ấy không thể xoa dịu đi vẻ lạnh lẽo toát ra từ Thiên Diệu Tôn Giả. Dáng người y thanh lịch, cao ráo, ẩn trong trường bào lụa trắng thêu kim tuyến lấp lánh, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh như băng tuyết ngàn năm. Khuôn mặt tuấn tú không một nếp nhăn, tựa như tạc từ ngọc, nhưng lại chất chứa sự tính toán và kiêu ngạo tột cùng. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng cũng đồng thời tạo cảm giác xa cách, bất khả xâm phạm. Y không cần dùng giọng nói lớn, chỉ một cái khẽ nhếch môi, một ánh nhìn lướt qua cũng đủ khiến toàn bộ Thiên Cung chìm vào sự im lặng tuyệt đối.

Dưới chân bảo tọa, Thiên Diệu Ảnh đứng bất động như một bức tượng tạc từ hư ảnh, khí tức mờ ảo nhưng áp bức, chỉ chờ đợi hiệu lệnh. Xung quanh y, hàng trăm Hắc Thiết Vệ, mặc giáp sắt đen kịt từ đầu đến chân, che kín cả dung mạo, tay nắm chặt những vũ khí nặng trịch, đứng im lìm như những bóng ma, tỏa ra khí tức sát phạt lạnh lẽo. Không một tiếng động, không một hơi thở nào dám lớn tiếng.

Thiên Diệu Tôn Giả chậm rãi mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp khó tả, mỗi từ thốt ra đều như mệnh lệnh của thiên địa, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. "Các ngươi đã nghe rõ những tin đồn lan truyền khắp Huyền Vực gần đây rồi chứ?"

Thiên Diệu Ảnh khẽ nghiêng đầu, tiếng nói vang vọng của Thiên Diệu Tôn Giả như tự động phát ra từ bóng hình mờ ảo: "Thuộc hạ đã nắm rõ, thưa Tôn Giả. Tần Mặc và những kẻ mù quáng theo hắn đang gieo rắc tư tưởng phản nghịch, kêu gọi vạn vật từ bỏ con đường thăng tiên, duy trì cái gọi là 'cân bằng bản chất' yếu kém."

Thiên Diệu Tôn Giả khẽ cười khẩy, một nụ cười không đạt tới khóe mắt, chỉ khiến vẻ lạnh lùng trên mặt y càng thêm rõ nét. "Yếu kém? Đúng vậy. Những kẻ mù quáng tin vào ảo tưởng của Tần Mặc là ung nhọt của Huyền Vực. Chúng dám thách thức quy luật tự nhiên, dám phủ nhận con đường tối thượng mà vạn vật nên theo đuổi. Chúng cản tr��� sự tiến hóa, sự thăng hoa của sinh linh." Ánh mắt y sắc lạnh quét qua không gian tĩnh mịch. "Ta sẽ cắt bỏ chúng, để con đường thăng tiên không bị vấy bẩn bởi những tư tưởng thấp hèn ấy. Huyền Vực này cần sự thanh tẩy, cần được dẫn dắt đến đỉnh cao vĩnh hằng, không phải chìm đắm trong vũng lầy của sự bình thường."

Y khẽ phất tay áo, chiếc trường bào lụa trắng khẽ tung bay, tạo ra một làn gió vô hình mang theo khí tức uy nghiêm. "Ta ban bố 'Chiến Dịch Thanh Trừ'. Từ giờ phút này, bất kỳ thành trì, tông môn, hay làng mạc nào dám ủng hộ Tần Mặc, dám chứa chấp tư tưởng 'cân bằng bản chất' của hắn, đều sẽ bị xóa sổ. Không một tấc đất nào được phép dung chứa cái gọi là 'ý chí tồn tại' tầm thường đó. Thiên Diệu Ảnh, ngươi sẽ dẫn đầu. Hắc Thiết Vệ sẽ theo lệnh ngươi, dập tắt mọi mầm mống phản loạn bằng mọi giá. Không cần giữ lại bất kỳ dấu vết nào của sự yếu kém."

Thiên Diệu Ảnh cúi mình sâu hơn, bóng hình mờ ảo của y dường như càng thêm kiên định. Tiếng nói vang vọng của Thiên Diệu Tôn Giả l���i cất lên từ bóng hình ấy, lạnh lẽo và vô cảm: "Thuộc hạ tuân lệnh. Sẽ không còn một tấc đất nào dung chứa tà ma Tần Mặc! Sẽ không còn một mầm mống yếu kém nào cản trở con đường thăng tiên vĩ đại của Tôn Giả!"

Hàng trăm Hắc Thiết Vệ đồng loạt quỳ một gối, tiếng giáp sắt va chạm vào nhau khô khốc, vang vọng khắp Thiên Cung, như một lời tuyên thệ sắt đá. Không khí lập tức chuyển từ vẻ thanh tịnh thần thánh sang một sự căng thẳng ngột ngạt, mang theo mùi vị của máu và lửa. Thiên Diệu Tôn Giả đứng dậy, bước ra lan can ngọc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây trắng vẫn đang bồng bềnh trôi, vô tri trước số phận nghiệt ngã sắp giáng xuống Huyền Vực. Đối với y, mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa. Mọi sinh linh đều phải tuân theo ý chí của y, hoặc bị nghiền nát.

***

Làng Mộc Thạch, một ngôi làng nhỏ ẩn mình dưới chân dãy núi Thiên Sơn hùng vĩ, vốn là hiện thân của sự bình yên và hòa hợp với thiên nhiên. Buổi trưa hôm đó, bầu trời âm u, những đám mây xám nặng trĩu vần vũ, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Tuy nhiên, không khí trong làng vẫn ấm cúng và an lành. Tiếng gà gáy rải rác từ các khu vườn, tiếng chó sủa lanh lảnh đùa giỡn với những đứa trẻ con đang nô đùa trên con đường đất lầy lội. Dòng suối nhỏ trong vắt chảy róc rách qua làng, mang theo âm thanh dịu mát và hương thơm của đất ẩm, cây cỏ xanh tươi. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những mái nhà tranh, hòa quyện với mùi gỗ mục và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa dại ven đường, tạo nên một bức tranh thôn dã mộc mạc, tĩnh lặng đến nao lòng.

Giữa làng là một cây Mộc Tinh cổ thụ sừng sững, thân cây to lớn đến nỗi mười người ôm không xuể, tán lá xum xuê che mát cả một góc trời. Đây không chỉ là một cây cổ thụ, mà là linh hồn của làng, là nơi tụ hội của những câu chuyện, những lời nguyện cầu, và là biểu tượng cho sự gắn kết giữa con người và tự nhiên. Người dân nơi đây tin rằng Mộc Tinh đã chứng kiến bao thế hệ lớn lên, bảo vệ làng khỏi thiên tai, và mỗi chiếc lá, mỗi cành cây đều chứa đựng "ý chí tồn tại" bền bỉ, hiền h��a.

Thế rồi, một cơn ác mộng bỗng chốc ập đến, không báo trước, không một lời cảnh báo.

Từ phía chân núi, một đội quân Hắc Thiết Vệ hùng hậu ập vào làng. Tiếng bước chân giáp sắt nặng nề, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng xé toạc sự tĩnh mịch, thay thế hoàn toàn những âm thanh bình dị thường ngày. Những khuôn mặt chất phác của thôn dân, đang mải mê với công việc đồng áng hay những bữa cơm trưa đạm bạc, bỗng biến sắc vì kinh hoàng. Tiếng la hét hoảng loạn của trẻ con, tiếng kêu thất thanh của phụ nữ, tiếng gầm gừ giận dữ của đàn ông vang lên, xen lẫn tiếng gió rít qua những mái nhà và tiếng mưa nhẹ bắt đầu rơi tí tách.

"Không! Cây của chúng tôi! Sao các người có thể làm vậy?!" Một Thôn Dân Khác (Nữ), khuôn mặt hiền lành giờ đây méo mó vì sợ hãi và phẫn nộ, gào lên khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Những Hắc Thiết Vệ vô cảm, đôi mắt vô hồn ẩn sau lớp giáp sắt đen kịt, không chỉ tàn sát người dân vô tội mà còn thực hiện một hành động tàn bạo hơn, một sự hủy diệt bản chất ghê rợn.

Chúng lấy ra những "vật phẩm tu luyện cực đoan", những khối cầu đen kịt tỏa ra thứ tà khí kinh tởm, và ném chúng vào cây cối, vào dòng suối, vào cả những mảnh đất trù phú. Ngay lập tức, một sự biến đổi rợn người diễn ra. Những cây cổ thụ xanh tươi, từng là biểu tượng của sự sống, bỗng chốc run rẩy dữ dội. Thân cây nứt toác, nhựa cây đen sệt trào ra như máu, lá cây héo úa và xoắn vặn trong đau đớn. Những tiếng rên rỉ yếu ớt, không phải của con người, mà của chính "ý chí tồn tại" của cây cối, vang lên thảm thiết trong không khí. Chúng không chết ngay, mà bị ép buộc "khai linh" một cách cưỡng bức, biến dạng thành những hình thù quái dị, những vật chất mang tà khí, rồi khô héo mục ruỗng hoặc hóa thành chất độc ăn mòn đất đai.

Dòng suối trong lành, nguồn sống của làng, bỗng chốc sủi bọt, chuyển sang màu đen kịt. Cá tôm trong suối giãy giụa, lật mình trắng bụng, chết một cách thảm khốc. Mùi tanh nồng của bùn lầy, mùi khét lẹt của cây cối đang bị biến chất, mùi máu tươi và mùi hóa chất lạ từ những vật phẩm c���c đoan quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm, khiến người ta nôn thốc nôn tháo.

Mộc Tinh cổ thụ, linh hồn của Làng Mộc Thạch, là mục tiêu chính. Hàng chục Hắc Thiết Vệ cùng lúc ném những vật phẩm đen kịt vào gốc cây. Một luồng tà khí cuộn xoáy bao trùm lấy Mộc Tinh. Thân cây khổng lồ bắt đầu rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn xuất hiện, lan nhanh khắp thân cây như mạng nhện. Từ những vết nứt ấy, một thứ chất lỏng đen kịt, đặc quánh trào ra, mang theo tiếng kêu thảm thiết, không phải là tiếng gió, mà là tiếng kêu của một sinh linh đang hấp hối. Đó là tiếng lòng của Mộc Tinh, "ý chí tồn tại" của nó đang bị xé nát, biến dạng.

"Trời ơi, cứu chúng tôi với!" Một Thôn Dân Khác (Nam) gào lên trong tuyệt vọng, hắn cố gắng bảo vệ gia đình, nhưng bị một Hắc Thiết Vệ dùng vũ khí nặng đánh ngã. Linh Thú Bị Bỏ Rơi, những con vật nhỏ bé, yếu ớt, thân hình đầy vết thương, chạy tán loạn trong kinh hoàng. Tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của chúng bị nhấn chìm trong tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và tiếng giáp sắt lạnh lùng. Hắc Thiết Vệ không chút do dự, vô cảm dẫm đạp lên chúng, không quan tâm đến "ý chí tồn tại" mong manh của những sinh linh ấy. Đối với chúng, mọi thứ đều là mục tiêu, đều là vật cản trên con đường "thanh trừ".

Thiên Diệu Ảnh đứng từ xa, trên một gò đất cao, bao phủ bởi màn mưa bụi. Y quan sát toàn bộ cảnh tượng hủy diệt với vẻ mặt không chút biểu cảm, bóng hình mờ ảo của y vẫn bất động, như một hiện thân của sự tàn nhẫn và vô cảm. Mưa rơi ngày càng nặng hạt, như muốn gột rửa đi vết nhơ của tội ác, nhưng chỉ khiến mùi máu và mùi chết chóc lan tỏa xa hơn, thấm sâu vào từng tấc đất của Làng Mộc Thạch. Ngôi làng bình yên giờ đã trở thành địa ngục trần gian, một minh chứng tàn khốc cho cái giá phải trả của sự "thăng tiên" cực đoan, một lời cảnh tỉnh bi thảm cho bất cứ ai dám thách thức Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Hoàng hôn buông xuống Vô Tính Thành, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng không mang lại sự ấm áp như thường lệ. Trên con đường lát đá phẳng lặng, gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi se l���nh. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi Tần Mặc thường ngồi tĩnh lặng, nhấp chén trà và lắng nghe "ý chí tồn tại" của thế giới xung quanh, không khí hôm nay trở nên nặng nề hơn. Các bàn trà lác đác vài vị khách, không phải là những người dân Vô Tính Thành bình dị mà là những Vân Du Khách từ khắp nơi, những người mang theo tin tức, những lời đồn thổi từ những vùng đất xa xôi đang dậy sóng.

Tần Mặc ngồi bên cửa sổ, bàn tay gầy gò khẽ vuốt ve thành chén trà sứ thô mộc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn thường ngày vẫn ánh lên vẻ trầm tư và sự quan sát tinh tế, nhưng giờ đây, một tia lo lắng mơ hồ đã len lỏi vào sâu trong đó. Hắn không cần phải nghe quá rõ ràng, bởi "ý chí tồn tại" của vạn vật vốn là một dòng chảy liên tục, và những tiếng kêu đau đớn, những dòng cảm xúc hỗn loạn từ Làng Mộc Thạch đã xuyên qua hàng ngàn dặm, tìm đến hắn, như một lời cầu cứu thảm thiết.

Hắn cảm nhận được sự hoảng loạn của những cái cây đang bị xé nát bản chất, tiếng rên rỉ của dòng suối bị biến đổi, sự kinh hoàng của những linh thú nhỏ bé bị chà đạp. Chúng không thể nói thành lời, nhưng "ý chí tồn tại" của chúng, nỗi đau của chúng, đã chạm đến Tần Mặc một cách rõ ràng và dữ dội. Một cảm giác phẫn nộ âm ỉ dâng lên trong lòng hắn, như một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy trong đêm tối.

Từ một bàn trà gần đó, giọng nói xôn xao của một Vân Du Khách vang lên, mang theo nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng. "Các vị đã nghe tin gì chưa? Thật kinh hoàng! Làng Mộc Thạch… đã bị Hắc Thiết Vệ của Thiên Diệu Tôn Giả san phẳng rồi!"

Một Vân Du Khách khác tiếp lời, giọng run rẩy: "Đúng vậy! Ta vừa từ vùng biên giới trở về, tận mắt thấy một người sống sót kể lại. Họ không chỉ giết người, mà còn hủy hoại cả đất đai, cây cối, biến chúng thành quái vật. Thật tàn độc! Họ nói là 'thanh trừ' những kẻ ủng hộ Tần Mặc, những kẻ dám tin vào cái gọi là 'cân bằng bản chất' yếu kém."

"Không thể tin được! Cây Mộc Tinh cổ thụ của làng đã bị... bị ép buộc 'khai linh' đến biến dạng, rồi chết khô. Dòng suối cũng hóa thành chất độc. Một ngôi làng yên bình như thế, chỉ trong chốc lát đã trở thành địa ngục!" Giọng nói của Vân Du Khách tràn đầy sự căm phẫn và tuyệt vọng. "Thiên Diệu Tôn Giả... y thật sự muốn hủy diệt tất cả những gì không theo ý y sao?"

Tần Mặc nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã cảm nhận được nỗi đau từ xa, nhưng khi nghe những lời trần thuật trực tiếp này, sự phẫn nộ trong lòng hắn như một dòng dung nham cuồn cuộn trào dâng. Nỗi đau của vạn vật hòa cùng nỗi căm phẫn của con người, tạo thành một sức ép vô hình đè nặng lên trái tim hắn.

"Thiên Diệu... ngươi đã vượt quá giới hạn!" Tần Mặc thầm thì, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi Làng Mộc Thạch đang chìm trong màn đêm và nỗi đau. Ánh hoàng hôn đỏ rực phía tây như tượng trưng cho máu và lửa, cho sự mất mát và hủy diệt.

Hắn không còn là thiếu niên Vô Tính Thành chỉ biết lắng nghe và thấu hiểu. Giờ đây, hắn là người bảo vệ cho "ý chí tồn tại" của vạn vật, người đứng giữa ranh giới mong manh của sự cân bằng và sự hủy diệt. "Chiến Dịch Thanh Trừ" của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một cuộc đàn áp, mà là một lời tuyên chiến. Nó cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả sẵn sàng hủy diệt tất cả, kể cả bản nguyên của thế giới, để đạt được cái gọi là "thăng tiên" cực đoan của y.

Tần Mặc biết rằng, hành động này sẽ không chỉ dừng lại ở Làng Mộc Thạch. Những làn sóng đàn áp tàn bạo sẽ tiếp tục lan rộng khắp Huyền Vực, đẩy nhiều người dân vô tội và vạn vật vào thảm cảnh. Nhưng đồng thời, hắn cũng biết rằng, chính những hành động tàn bạo này sẽ là ngòi nổ, khiến ngày càng nhiều người tỉnh ngộ và quay lưng lại với Thiên Diệu Tôn Giả, củng cố liên minh của hắn. Và Mộ Dung Tĩnh, người đã từng là đối thủ, có lẽ sẽ sớm trở thành một đồng minh quan trọng.

Sự phẫn nộ của Tần Mặc không chỉ là cảm xúc nhất thời. Đó là một quyết tâm sắt đá, một lời thề im lặng. Hắn sẽ không để Thiên Diệu Tôn Giả biến Huyền Vực thành một vùng đất hoang t��n, nơi mọi "ý chí tồn tại" đều bị bóp méo và hủy diệt. Một cuộc đối đầu trực diện và quyết liệt hơn giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả sắp xảy ra, không còn là những cuộc giao tranh lẻ tẻ, mà là một cuộc chiến tổng lực để bảo vệ chân lý và sự cân bằng của vạn vật. Tần Mặc bước ra khỏi quán trà, hòa mình vào màn đêm đang buông xuống, bóng hắn đổ dài trên con đường đá, mang theo ánh mắt kiên nghị và một ý chí không thể lay chuyển. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free