Vạn vật không lên tiên - Chương 999: Kiếm Chỉ Hộ Pháp: Mộ Dung Tĩnh Lập Trường
Gió vẫn rít, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và những mảnh vụn băng tuyết còn vương lại từ trận chiến vừa qua. Đài Sen Băng, từng là một biểu tượng của sự tinh khiết và bất khả xâm phạm, giờ đây mang một vẻ hoang tàn nhưng đầy kiêu hãnh. Những khối băng khổng lồ bị vỡ nát, những vết nứt chạy dài trên bề mặt, nhưng trong sự đổ vỡ ấy, một luồng sinh khí mới dường như đang trỗi dậy. Linh khí nơi đây vẫn dồi dào, nhưng không còn sự cưỡng ép, mà thay vào đó là một sự tự do, một nhịp đập nhẹ nhàng của ý chí được giải thoát. Giữa cảnh tượng ấy, những "Linh Binh Vô Hồn" bị Tần Mặc thức tỉnh vẫn còn đứng đó, ánh mắt trống rỗng của họ dần lấy lại được một chút thần thái, một chút bối rối, nhưng không còn sự hung hăng vô tri của kẻ bị điều khiển. Họ lảo đảo, nhìn quanh, như những kẻ vừa tỉnh giấc sau một cơn mê dài, không biết mình là ai, ở đâu, và vì sao lại cầm binh khí trong tay.
Mộ Dung Tĩnh đứng giữa trung tâm Đài Sen Băng, thanh kiếm cổ của nàng vẫn còn vương những sợi băng khí lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng trắng bạc của ngày đông. Nàng không nhìn những Linh Binh Vô Hồn bối rối kia, mà ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt trong liên minh đang đứng xung quanh: Tô Lam, Lục Vô Trần, và cuối cùng, dừng lại ở Tần Mặc. Khí chất cao ngạo thường ngày của nàng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là vẻ bất cần hay sự tự phụ của một thiên tài, mà là sự kiên định, sự quyết đoán của một người đã tìm thấy chân lý. Mái tóc đen mượt được buộc cao của nàng hơi rối bởi gió, nhưng ánh mắt phượng của nàng lại rực sáng, không một chút dao động. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào phổi, và rồi, giọng nói của nàng vang vọng, không quá lớn nhưng lại mang một sức nặng lay động lòng người, xuyên qua tiếng gió rít, len lỏi vào tâm khảm của mỗi người có mặt.
"Thiên Diệu Tôn Giả đã lạc lối trong ảo vọng thăng tiên, làm sai lệch bản chất vạn vật." Lời nói của Mộ Dung Tĩnh chậm rãi nhưng đầy sức mạnh, như những tảng băng ngàn năm đang dịch chuyển. "Hắn cưỡng ép ý chí tồn tại, biến vạn vật thành những công cụ vô tri, chỉ để phục vụ cho một con đường mà hắn gọi là 'tiên lộ' – một con đường dẫn đến sự hủy diệt của chính thế giới này." Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tần Mặc, rồi lại nhìn thẳng vào hư không, như thể nàng đang tuyên cáo với cả Huyền Vực. "Ta đã từng tin vào sức mạnh tuyệt đối, tin vào con đường thăng tiên mà Thiên Diệu đã vạch ra. Ta đã từng nghĩ, 'Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!'." Nàng khẽ nhếch môi, một nụ cười mỉm đầy chua chát lướt qua trên nét mặt thanh tú, như tự giễu cợt chính sự mù quáng của mình trong quá khứ. "Nhưng giờ đây, ta đã nhìn thấy. Ta đã chứng kiến sự thật. Sức mạnh không phải là cưỡng ép, mà là sự tôn trọng. Thăng tiên không phải là mục đích duy nhất, mà là một lựa chọn, một con đường tự nguyện của ý chí."
Nàng từ từ rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ hoàn toàn, mũi kiếm nhọn hoắt phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Thanh kiếm không còn mang vẻ lạnh lẽo vô tri, mà dường như đã được ban cho một ý chí, một tinh thần mới, cùng Mộ Dung Tĩnh hướng về một mục tiêu chung. Nàng giơ cao thanh kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời cao, xuyên qua những đám mây xám xịt đang vần vũ. Hành động ấy, không phải là một sự thách thức, mà là một lời thề, một lời tuyên ngôn.
"Ta Mộ Dung Tĩnh, từ nay về sau," giọng nàng vang vọng, dứt khoát và hùng hồn, như tiếng chuông chùa cổ vọng lại giữa thinh không lạnh lẽo, "nguyện đi theo con đường của Tần Mặc, bảo vệ ý chí tồn tại của vạn vật! Bảo vệ sự cân bằng bản chất, để vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn', mà được tự do lựa chọn con đường của riêng mình!"
Lời tuyên thệ của nàng vừa dứt, một luồng linh lực tinh khiết từ thanh kiếm bùng lên, lan tỏa ra khắp Đài Sen Băng, như một lời đáp lại từ chính vạn vật nơi đây. Những Linh Binh Vô Hồn bối rối bỗng chốc ngẩng đầu lên, ánh mắt họ không còn vô định, mà chứa đựng một tia sáng khó hiểu, như thể họ đã nghe thấy, đã cảm nhận được lời tuyên ngôn ấy. Tô Lam, đứng bên cạnh, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc rồi dần chuyển thành sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến Mộ Dung Tĩnh chiến đấu, đã từng biết đến tài năng và khí phách của nàng, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy một Mộ Dung Tĩnh hoàn toàn khác biệt, không chỉ mạnh mẽ mà còn đầy lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ thường ngày giờ đây giãn ra, những nếp nhăn mệt mỏi dường như cũng được xoa dịu. Ông khẽ th��� dài, nhưng đó không phải là tiếng thở dài của sự hoài nghi hay chán nản, mà là tiếng thở dài của sự giải thoát, của một hy vọng mới vừa được thắp lên trong tâm hồn già cỗi. Ông nhìn Mộ Dung Tĩnh, rồi lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt ông lấp lánh một niềm tin vững chắc.
Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ. Hắn không nói một lời. Ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn chỉ nhẹ nhàng lướt qua Mộ Dung Tĩnh, rồi khẽ gật đầu. Một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu vô hạn, sự chấp nhận và cả một phần gánh nặng trách nhiệm mà Mộ Dung Tĩnh vừa tự nguyện chia sẻ. Hắn biết, lời tuyên thệ này không chỉ là một sự thay đổi lập trường, mà là một sự chuyển mình của cả một linh hồn vĩ đại, một bước ngoặt không chỉ cho Mộ Dung Tĩnh mà còn cho cả vận mệnh của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ vạn vật xung quanh, một sự đồng điệu của ý chí, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Gió vẫn thổi, băng tuyết vẫn lạnh, nhưng trong khoảnh khắc ấy, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng đã bùng cháy trên Đài Sen Băng hoang tàn.
***
Cũng đúng vào khoảnh khắc lời tuyên thệ hùng hồn của Mộ Dung Tĩnh vừa dứt, như một lời đáp trả từ vực sâu thẳm của sự phẫn nộ, bầu trời trên Đài Sen Băng bỗng nhiên tối sầm lại một cách dị thường. Không khí trong lành, thanh khiết đột ngột trở nên ngột ngạt, nặng trĩu một áp lực kinh hoàng, như thể cả ngọn núi băng đang oằn mình dưới một sức nặng vô hình. Tuyết bắt đầu rơi trở lại, không phải những hạt tuyết nhỏ li ti mà là những bông tuyết lớn, nặng trĩu, cuồng loạn xoáy tít trong gió, như những lưỡi dao sắc lạnh cắt ngang không gian. Tiếng gió rít gào thét lên một cách thảm thiết, không còn là tiếng băng nứt nhẹ nhàng mà là những tiếng gầm gừ đe dọa, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Một luồng linh lực cuồng bạo, mang theo sức nóng như lửa thiêu và áp lực như núi đè, đột ngột xé toạc không gian phía trên Đài Sen Băng. Từ trung tâm của luồng linh lực ấy, một bóng hình khổng lồ dần hiện rõ. Đó là Hộ Pháp Kim Cang, một trong Tứ Đại Hộ Pháp của Thiên Diệu, biểu tượng sống của sự cuồng tín và quyền uy tối thượng mà Thiên Diệu Tôn Giả đang nắm giữ. Hắn ta cao lớn, vạm vỡ, toàn thân được bao phủ bởi một lớp giáp trụ linh lực màu vàng kim lấp lánh, mỗi đường nét, mỗi hoa văn cổ xưa trên giáp trụ đều phát ra ánh sáng chói lòa, tựa như được đúc từ mặt trời. Ánh mắt hắn đỏ rực như lửa thiêu, tràn đầy sự cuồng nộ và uy áp, quét qua Mộ Dung Tĩnh và Tần Mặc như một lưỡi kiếm sắc bén, mang theo ý chí hủy diệt. Hắn xuất hiện không báo trước, không một lời cảnh báo, như một vị thần giáng thế để trừng phạt những kẻ phản nghịch.
Hộ Pháp Kim Cang lơ lửng trên không, giáp trụ vàng kim của hắn phản chiếu ánh sáng lờ mờ trong cơn bão tuyết, tạo nên một hình ảnh vừa uy nghi vừa đáng sợ. Giọng nói của hắn trầm đục, vang dội như tiếng sấm rền, xuyên qua tiếng gió hú và những tiếng băng tuyết va đập, mang theo uy áp và sự phán xét không thể chối cãi.
"Kẻ phản bội!" Hắn gầm lên, âm thanh chấn động cả không gian, khiến những khối băng đá xung quanh rung chuyển. "Mộ Dung Tĩnh! Ngươi dám vấy bẩn thánh địa của Thiên Diệu Tôn Giả? Ngươi dám quay lưng lại với con đường ch��n chính, sa đọa vào tà đạo của những kẻ thấp hèn?" Ánh mắt đỏ rực của hắn ghim chặt vào Mộ Dung Tĩnh, như muốn xuyên thủng linh hồn nàng. "Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu muội và tội phản bội của mình! Tội lỗi của ngươi sẽ không thể dung thứ, và sự trừng phạt của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ giáng xuống ngươi nặng nề hơn cả ngàn kiếp luân hồi!"
Hắn chuyển ánh mắt sang Tần Mặc, vẻ khinh miệt và căm hờn càng thể hiện rõ nét hơn. "Còn ngươi, Tần Mặc! Tà ma phá hoại trật tự, kẻ gieo rắc sự hỗn loạn và nghi ngờ trong tâm trí vạn vật! Ngươi đã dám thách thức ý chí tối thượng, dám báng bổ con đường thăng tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vạch ra cho toàn bộ Huyền Vực!" Giọng hắn càng lúc càng trở nên cuồng tín, chứa đựng sự căm ghét tột độ. "Thiên Diệu Tôn Giả đã ban lệnh diệt trừ ngươi, kẻ dị đoan, kẻ cần phải bị xóa sổ khỏi thế gian này để Huyền Vực được thanh tịnh, được trở lại với quỹ đạo chân chính của nó!"
Hộ Pháp Kim Cang không nói nhiều lời hoa mỹ hay tranh luận. Đối với hắn, Mộ Dung Tĩnh và Tần Mặc đã là những kẻ tội đồ không thể dung thứ. Sự xuất hiện của hắn không phải để đối thoại, mà là để thi hành phán quyết. Ngay khi những lời đe dọa cuối cùng vừa thoát ra khỏi đôi môi cứng nhắc, hắn ta đột ngột vung tay lên. Một luồng linh lực vàng kim cuồn cuộn bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, tụ lại thành một quyền ấn khổng lồ, sáng chói như mặt trời nhỏ. Quyền ấn ấy không chỉ mang theo sức mạnh vật lý kinh người, mà còn chứa đựng một ý chí tuyệt đối, một sức mạnh của sự phán xét và trừng phạt. Nó lao thẳng vào Đài Sen Băng, nhắm thẳng vào Mộ Dung Tĩnh và Tần Mặc, mang theo tiếng gầm rít của gió và linh lực bị xé toạc.
Đất trời như rung chuyển. Tiếng va chạm linh lực còn chưa xảy ra, nhưng áp lực từ quyền ấn vàng kim đã khiến không khí đông đặc lại, những hạt tuyết đang rơi dường như cũng ngừng lại trong giây lát. Những tảng băng lớn trên Đài Sen Băng bắt đầu nứt vỡ, tạo ra những tiếng "rắc... rắc..." ghê rợn, như thể toàn bộ ngọn núi băng đang gào thét trong đau đớn.
Mộ Dung Tĩnh đứng đó, không hề lùi bước. Ánh mắt nàng vẫn kiên định, không một chút sợ hãi hay nao núng. Nàng biết, khoảnh khắc này sẽ định đoạt tất cả. Đây không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà là sự đối đầu của hai con đường, hai ý chí hoàn toàn đối lập. Thanh kiếm cổ trong tay nàng bỗng phát ra một luồng ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, tinh khiết, như một tia hy vọng giữa cơn bão tuyết đang ập đến. Nàng vung kiếm lên, không chút do dự, trực tiếp nghênh chiến với quyền ấn vàng kim đang lao tới. Linh lực băng giá từ Huyền Băng Cung bùng nổ từ cơ thể nàng, tạo thành một lá chắn băng trong suốt, vững chắc như thép, đối đầu trực diện với sức mạnh hủy diệt của Hộ Pháp Kim Cang.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Linh lực va chạm, tạo thành một làn sóng xung kích khổng lồ quét qua toàn bộ Đài Sen Băng, nâng bổng hàng ngàn tấn tuyết và băng đá lên không trung, rồi lại nghiền nát chúng thành những mảnh vụn nhỏ li ti. Mùi ozone nồng nặc lan tỏa, báo hiệu sự giải phóng của năng lượng khổng lồ. Cuộc đối đầu giữa hai luồng sức mạnh tuyệt đối đã chính thức bắt đầu, mở ra một chương mới trong cuộc chiến định đoạt số phận của Huyền Vực.
***
Trận chiến giữa Mộ Dung Tĩnh và Hộ Pháp Kim Cang bùng nổ dữ dội trên Đài Sen Băng, cuốn theo cả không gian và thời gian vào một vòng xoáy hỗn loạn. Bão tuyết càng lúc càng trở nên dữ dội, những bông tuyết lớn như những viên đá sắc nhọn quất vào mặt, tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Gió gào thét như một con thú hoang dã, mang theo tiếng băng nứt rắc rắc và tiếng va chạm linh lực nổ tung, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Hộ Pháp Kim Cang, với dáng người vạm vỡ và lớp giáp trụ vàng kim bất khả xâm phạm, lao vào Mộ Dung Tĩnh như một cỗ chiến xa không thể ngăn cản. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người của một tu sĩ đã tu luyện đến cảnh giới tối cao, đủ để nghiền nát những tảng đá lớn nhất. Linh lực cuồng bạo của hắn không ngừng tuôn trào, bao phủ quanh hắn như một vầng hào quang rực rỡ, khiến cho hắn trở nên bất khả xâm phạm trước mọi đòn tấn công. Hắn không cần sự tinh xảo hay khéo léo, chỉ cần sức mạnh tuyệt đối để áp chế, để nghiền nát mọi kẻ dám đối kháng. Hắn đại diện cho sự kiên cố, giáo điều cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả, tin rằng sức mạnh và sự tuân phục là con đường duy nhất dẫn đến thăng thiên.
Mộ Dung Tĩnh, đối mặt với sự cuồng bạo ấy, không hề nao núng. Nàng không dùng sức mạnh đối chọi sức mạnh, mà lại dùng kiếm pháp tinh xảo, linh hoạt, tựa như một vũ điệu trên băng. Thanh kiếm cổ trong tay nàng biến ảo khôn lường, lúc thì như một tia chớp xanh biếc xé ngang không gian, lúc lại như một dải lụa mềm mại lượn lờ tránh né. Linh lực băng thuần túy của Huyền Băng Cung từ cơ thể nàng tuôn ra, không chỉ tăng cường sức mạnh cho kiếm chiêu, mà còn tạo ra những luồng khí lạnh buốt, làm chậm lại và đông cứng không gian xung quanh Hộ Pháp Kim Cang, khiến cho những cú đánh trực diện của hắn trở nên nặng nề và kém uy lực hơn. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, né tránh những đòn tấn công chí mạng, đồng thời tìm kiếm những sơ hở nhỏ nhất trong lớp phòng thủ tưởng chừng như hoàn hảo của đối thủ. Trong tâm trí nàng, không còn sự hoài nghi hay dao động, chỉ còn lại một ý chí sắt đá: "Đây không chỉ là vì bản thân ta, mà là vì chân lý!" Nàng chiến đấu không chỉ để sống sót, mà còn để chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường của sự cân bằng và tôn trọng ý chí tồn tại của vạn vật.
Tần Mặc đứng cách đó không xa, ánh mắt trầm tư dõi theo cuộc chiến. Hắn không tham gia trực tiếp, bởi hắn biết, đây là trận chiến của Mộ Dung Tĩnh, là sự khẳng định con đường mới của nàng. Tuy nhiên, năng lực "ý chí tồn tại" của hắn vẫn đang lặng lẽ vận hành. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật xung quanh, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không khí, trong băng tuyết, và đặc biệt là trong Hộ Pháp Kim Cang. Hắn dò xét "vật tính" của lớp giáp trụ vàng kim, của từng thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp, của dòng linh lực cuộn chảy trong huyết quản của Hộ Pháp Kim Cang. Hắn cảm nhận được ý chí kiên cố, bất hoại của lớp giáp, ý chí mãnh liệt của một tu sĩ đã hiến dâng tất cả cho Thiên Diệu Tôn Giả.
Trong sâu thẳm ý chí tồn tại của Hộ Pháp Kim Cang, Tần Mặc cảm nhận được một sự cứng nhắc, một sự giáo điều đến cực đoan. Lớp giáp trụ vàng kim này, tuy mạnh mẽ, nhưng lại được tạo nên từ một ý chí cưỡng ép, một vật tính đã bị bóp méo để trở nên "hoàn hảo" theo lý tưởng của Thiên Diệu. Và đó, chính là điểm yếu. Khi vật chất bị ép buộc đến một giới hạn nào đó, sự cứng rắn lại trở thành sự giòn. Tần Mặc khẽ nhíu mày, tập trung năng lực của mình. Hắn không dùng linh lực để tấn công, mà dùng "ý chí tồn tại" để làm rung chuyển "vật tính" bên trong lớp giáp. Hắn muốn làm lay động những "ý chí" nhỏ bé ẩn sâu trong từng kim loại, từng đường nét hoa văn của giáp trụ, khiến chúng mất đi sự đồng điệu, mất đi sự kiên cố tuyệt đối. Hắn không phá hủy, mà là làm mất đi sự "nguyên bản", khiến chúng trở nên kém bền vững hơn từ bên trong.
Dưới sự tác động vô hình của Tần Mặc, Hộ Pháp Kim Cang bỗng cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ. Hắn không biết là gì, chỉ thấy lớp giáp trụ vốn bất hoại của mình dường như đang trở nên kém linh hoạt hơn một chút, có một sự rạn nứt vô hình trong sự đồng nhất của nó. Tuy nhiên, trong cơn cuồng nộ và cuồng tín, hắn bỏ qua cảm giác ấy, chỉ nghĩ đó là do sự mệt mỏi trong chiến đấu.
Chính lúc đó, Mộ Dung Tĩnh đã phát hiện ra một khe hở nhỏ, một khoảnh khắc sơ suất khi Hộ Pháp Kim Cang đang dồn lực cho một cú đánh mạnh mẽ. Hơn nữa, nàng cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong "vật tính" của lớp giáp, như có một lực vô hình đang làm suy yếu nó. Nàng không biết đó là do Tần Mặc, nhưng bản năng chiến đấu của một thiên tài đã mách bảo nàng đây là cơ hội. Đôi mắt nàng lóe lên tia sáng quyết đoán. Nàng thi triển "Băng Phách Kiếm Quyết" mạnh nhất của Huyền Băng Cung, một chiêu thức chỉ có thể được sử dụng khi tâm trí hoàn toàn thanh tịnh và ý chí kiên định.
Thanh kiếm cổ của Mộ Dung Tĩnh bỗng bùng lên một ánh sáng xanh thẳm rực rỡ, không còn đơn thuần là băng giá, mà là sự cô đọng của cả một ý chí. Hàng ngàn mũi kiếm băng nhỏ li ti ngưng tụ quanh lưỡi kiếm chính, xoáy thành một luồng khí xoáy sắc bén, tựa như một cơn lốc băng. Với một tiếng "Xoẹt!", nàng chém thẳng vào điểm yếu mà Tần Mặc đã gián tiếp chỉ ra – một điểm nơi linh lực Kim Cang đang tập trung nhưng "vật tính" của giáp trụ lại đang bị lay động.
Một tiếng "Keng!" vang vọng. Lưỡi kiếm băng phá vỡ lớp phòng ngự bên ngoài của Hộ Pháp Kim Cang, và với một tiếng "Rắc!", một vết nứt lớn, rõ ràng xuất hiện trên lớp giáp trụ vàng kim tưởng chừng như bất hoại của hắn. Vết nứt chạy dài từ vai xuống ngực, xuyên qua những hoa văn cổ xưa, như một vết sẹo xấu xí trên biểu tượng của Thiên Diệu. Cú chấn động mạnh mẽ ấy không chỉ làm tổn thương lớp giáp, mà còn làm rung chuyển cả cơ thể và ý chí của Hộ Pháp Kim Cang. Hắn bất ngờ trúng đòn, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, một ngụm máu tươi đỏ sẫm trào ra khỏi miệng, nhuộm đỏ một mảng tuyết trắng xóa.
Sự đau đớn, cùng với sự nhục nhã và phẫn nộ tột độ, bùng lên trong Hộ Pháp Kim Cang. Hắn không thể tin được, một kẻ phản bội như Mộ Dung Tĩnh lại có thể xuyên thủng lớp giáp của hắn, lại có thể làm hắn bị thương. "Ngươi! Ngươi dám! Ta sẽ không tha cho ngươi!" Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc vì căm hờn, ánh mắt đỏ rực như muốn thiêu đốt Mộ Dung Tĩnh. Nhưng vết nứt trên giáp trụ không ngừng lan rộng, báo hiệu một sự sụp đổ đang cận kề. Hắn biết, nếu tiếp tục chiến đấu, hắn sẽ thất bại thảm hại, và điều đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả.
Với một tiếng gầm gừ cuối cùng đầy cay cú, Hộ Pháp Kim Cang không thể làm gì khác ngoài việc quay đầu bỏ chạy. Hắn hóa thành một luồng sáng vàng kim, phóng thẳng lên trời cao, biến mất trong cơn bão tuyết cuồng loạn, để lại phía sau một vệt máu đỏ tươi trên nền băng trắng. Sự xuất hiện đầy uy hiếp của hắn cũng kết thúc bằng một sự rút lui thảm hại, như một con thú bị thương phải trốn chạy khỏi chiến trường.
Đài Sen Băng, giờ đây, chìm trong sự tĩnh lặng đột ngột sau cơn bão. Tiếng gió dường như cũng dịu đi, những bông tuyết vẫn rơi, nhưng không còn sự cuồng loạn. Mộ Dung Tĩnh thở dốc, thanh kiếm cổ vẫn còn phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt. Nàng đã chiến thắng. Một chiến thắng không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng sự kiên định vào con đường mà nàng đã chọn. Tô Lam và Lục Vô Trần nhanh chóng chạy đến, ánh mắt họ tràn đầy sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. Họ vừa chứng kiến một điều không tưởng, một trong Tứ Đại Hộ Pháp của Thiên Diệu bị đánh bại bởi Mộ Dung Tĩnh, người vừa tuyên thệ từ bỏ con đường của Thiên Diệu.
Tần Mặc bước đến gần Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng có một sự hài lòng nhẹ nhàng. Hắn biết, sự kiện này là một đòn giáng mạnh vào Thiên Diệu Tôn Giả, cho thấy hắn sẽ không còn kiên nhẫn và sẽ có những hành động tàn bạo, tuyệt vọng hơn nữa để dập tắt Tần Mặc và liên minh, báo hiệu đại chiến toàn diện bùng nổ. Nhưng đồng thời, Mộ Dung Tĩnh đã trở thành một trụ cột quan trọng, một biểu tượng của sự thay đổi lập trường và sức mạnh mới trong liên minh Tần Mặc. Việc Tần Mặc có thể làm suy yếu "vật tính" của đối thủ trong trận chiến này cũng mở ra một phương diện mới trong cách anh tham gia vào các cuộc đối đầu quy mô lớn, không chỉ là "thức tỉnh" mà còn là "phá hoại" ý chí của đối phương. Lời đe dọa của Hộ Pháp Kim Cang khi rút lui cũng gợi ý rằng Thiên Diệu Tôn Giả sẽ đích thân ra tay hoặc phái những cường giả mạnh hơn nữa.
Mộ Dung Tĩnh quay sang nhìn Tần Mặc, trên khuôn mặt nàng vẫn còn vương những giọt mồ hôi lạnh và chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt nàng lại rực sáng một niềm tin mãnh liệt. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, và nàng sẽ không bao giờ quay đầu lại.
"Chúng ta... sẽ phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn nữa," Mộ Dung Tĩnh khẽ nói, giọng nàng vẫn còn chút khàn.
Tần Mặc chỉ gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đen vẫn còn đang vần vũ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai và máu lửa, nhưng giờ đây, họ đã có thêm một đồng minh kiên định, một ngọn hải đăng sáng chói giữa biển đêm phong ba. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe, và Tần Mặc cảm nhận được gánh nặng của toàn bộ thế giới đang đè nặng lên đôi vai mình. Nhưng hắn không đơn độc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.