Việt Linh - Chương 89: Huyết Trận
Tiếng nói của ông lão vừa vang lên trong động, đám người Hoàng Nhân bên trong Thiên Vấn Lộ liền nghe thấy. Bọn họ giật mình, chưa kịp định thần thì cảnh vật xung quanh bỗng phát sinh biến hóa.
Chỉ thấy đường đi đang âm u bỗng nhiên bừng sáng. Những bậc thang đã biến mất. Thay vào đó là một không gian rộng lớn, có chút tương tự như không gian bên dưới lúc họ mới tiến vào nhưng chính giữa khu vực lại có chút khác biệt. Tại vị trí trung tâm là một tế đàn rộng rãi hình lục giác, cao hơn xung quanh chừng nửa thước, có vài bậc thang dẫn lên. Bên trên tế đàn chạm khắc nhiều hoa văn tối nghĩa, sáu góc có sáu bức tượng hình người rất sống động đứng sừng sững, tất cả đều vươn một tay về phía trước, tay còn lại để trên ngực, mặt quay về phía trung tâm. Nơi đó có một cái trụ bằng đá ba chân màu đen tuyền cao ngang vai người. Trên đỉnh trụ có một viên ngọc màu xanh đậm to cỡ nắm tay nhưng trông có vẻ ảm đạm. Bên dưới trụ đá đen có sáu cái lỗ được phân chia đồng đều theo ba chân, mỗi chân hai cái. Toàn bộ tế đàn rõ ràng là một pháp trận trông vừa cổ xưa, vừa thần bí.
Không ngoài dự đoán, đây chính là truyền tống trận đi vào Chiến trường Man Hoang của tộc Bách Việt.
Mọi người trông thấy thì vui mừng, Hoàng Nhân cũng không quên chắp tay về một phương hướng nào đó nói lời cảm tạ. Sau đó, hắn không do dự tiến lên pháp trận.
Mọi người cùng tiến lên theo chân Hoàng Nhân. Hoàng Nhân đi đến chính giữa trận pháp, nơi có trụ đá đen ba chân thì dừng lại. Những người khác chia nhau đến đứng tại vị trí những bức tượng. Cả đám nhìn về phía Hoàng Nhân. Hắn lấy từ trong người ra một lá bùa màu vàng, thứ mà các đạo sĩ thường dùng và vận chuyển linh lực. Lá bùa liền b·ốc c·háy, tạo ra một vòng sáng bao quanh toàn bộ pháp trận.
Thứ bùa này được gọi là linh phù. Mỗi tấm có một tác dụng khác nhau. Cái Hoàng Nhân sử dụng là ẩn linh phù, có thể che lấp hết thảy mọi khí cơ do linh lực gây ra hòng che mắt vị phong trận sư ban nảy.
Thực ra để che dấu một vị phong trận sư, Hoàng Nhân cũng không chắc loại ẩn linh phù cấp thấp này có làm được hay không. Bởi vì thứ này chính là do trận pháp sư chế tạo nên. Mà như đã nói, trận pháp sư so với phong trận sư thì cách nhau một trời một vực.
Ban đầu khi đến đây, mọi người không ai ngờ người canh giữ nơi đây lại là phong trận sư nên chỉ chuẩn bị loại linh phù cấp thấp này. Nhưng dù có biết thì bọn họ cũng không còn cách nào khác, phù này tuy cấp thấp nhưng đối với Bách Việt hiện tại cũng là thứ quý hiếm, không phải muốn có là có. Đã đến nước này thì đành mặc kệ mọi chuyện, chỉ cần chống đỡ trong chống lát là bọn hắn có thể khởi động trận pháp, lúc đó khó ai có thể quấy phá.
Sau khi kiểm tra một lượt xung quanh, Hoàng Nhân nhìn về phía mọi người gật đầu. Ngay lập tức, sáu người đồng loạt rạch cổ tay. Sáu tia máu tươi liền bắn ra, rơi lên bàn tay đang vươn ra của các pho tượng.
Bên này, Hoàng Nhân cũng rạch cổ tay mình, nhỏ máu lên viên ngọc trên trụ đá đen.
Tức thì, sáu luồng ánh sáng đỏ từ tay các pho tượng xuất hiện, chiếu thẳng về hướng viên ngọc trên trụ đá. Huyết quang bùng lên đỏ rực cả tế đàn.
Tiếng ầm ầm vang lên khắp sơn động như có thứ gì khổng lồ đang tới, nhưng nhờ vòng phòng hộ phát ra từ ẩn linh phù khi nảy nên xung quanh rất yên tĩnh, nếu không đứng gần đó quan sát sẽ không cảm giác được gì.
Chỉ chốc lát sau, mọi người thân thể lắc lư, sắc mặt tái nhợt nhưng cũng không dừng lại, vẫn tiếp tục nhỏ máu. Tiếng động càng vang dội hơn, vòng sáng bảo hộ đã có dấu hiệu lập loè như sắp bị phá vỡ.
"Ầm"
Rốt cuộc, màng sáng quanh pháp trận cũng không chịu nổi nên đã vỡ vụn. Huyết quang bùng lên đỏ rực cả không gian, tiếng động phát ra cực kỳ mãnh liệt.
"Mau dừng lại, lũ nhóc con, các ngươi muốn c·hết hay sao, mau dừng lại!!"
Bên ngoài trận pháp, một ông lão ăn mặc xốc xếch, đầu tóc rối bù xuất hiện nảy giờ đang la hét. Lão chính là vị phong trận sư canh giữ Lạng Sơn và truyền tống trận nơi đây. Lúc này lão trông rất thảm hại. Miệng liên tục la to, sắc mặt tái méc. Hai tay vung lên liên tục, đánh ra từng tia sáng linh lực vào bên trong pháp trận.
"Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!!!"
"Các ngươi có biết mình đang làm gì hay không? Mau dừng lại!! Mau dừng lại! Các ngươi chán sống hết rồi cả sao? Mau dừng lại!!"
Nhưng mặc kệ lão có hò hét thế nào, có đánh ra bao nhiêu linh lực, huyết quang bên trong tế đàn cũng không chút dừng lại mà ngày càng thêm nồng đậm. Bọn Hoàng Nhân cũng hoàn toàn không nghe thấy.
Ông lão cuống cuồng cả lên, chạy vòng quanh pháp trận nhưng không cách nào tiến vào bên trong. Tế đàn lúc này nhiễm một tầng đỏ thẫm, tạo thành một kết giới không gì có thể lay động được, vị phong trận sư càng rối càng tức giận, nhưng nhất thời cũng không biết làm thế nào. Tấm ẩn linh phù kia đã ngăn cách cảm ứng của lão một lúc, tuy không lâu nhưng cũng đủ để trận pháp khởi động làm lão không dám vọng động, chỉ miễn cưỡng ổn định trận pháp, lo sợ có sự cố khác xảy ra.
Đây dĩ nhiên không còn là trận pháp truyền tống như trước kia mà là một tòa huyết trận kỳ dị. Đám người Hoàng Nhân đang dùng tinh huyết của mình để kích hoạt. Mục đích của chuyến đi lần này chính là như thế.
Huyết quang càng lúc càng thịnh. Cả bảy người bên trong trận pháp đều lộ ra vẻ mệt mỏi, ý thức bắt đầu mơ hồ, lúc này dù có muốn dừng lại cũng không còn khả năng. Chấn động càng lúc càng lớn, làm núi đá rung lên bần bật, đủ thấy năng lượng khổng lồ cỡ nào.
Vị phong trận sư cũng không tiếp tục chạy loạn hò hét. Ông lão ngồi xếp bằng, hai tay bắt quyết, từng luồng tinh quang xuất hiện, nhanh chóng được điểm ra khắp xung quanh tạo thành một tấm lưới bao quanh tế đàn. Chấn động từ tế đàn truyền ra liền giảm bớt đáng kể.
Thực ra với tu vi hiện tại và tạo nghệ phong trận của mình, lão nhân hoàn toàn có thể cưỡng ép cắt đứt liên hệ giữa đám người Hoàng Nhân và tòa huyết trận. Thế nhưng như thế tính mạng của đám Hoàng Nhân sẽ gặp nguy hiểm. Hơn nữa, theo lực lượng phát ra, rất có thể sẽ gây nên chấn động lớn phá hủy xung quanh. Tệ nhất là ảnh hưởng đến khả năng truyền tống đến chiến trường Man Hoang của pháp trận, cắt đứt đường đi của Bách Việt. Đám người Hoàng Nhân hiện tuy dùng tinh huyết để kích hoạt trận pháp, nhưng với tu vi hiện tại của bọn hắn sẽ không thể làm pháp trận mở ra hoàn toàn. Chỉ là cộng hưởng một chút để đến được nơi bọn hắn đang muốn đến. Dù việc này cũng tràn ngập nguy cơ nhưng trước mắt cũng chưa tạo thành ảnh hưởng quá lớn. Cho nên lão nhân cũng không dám làm quá.
Qua thêm chừng uống cạn chén trà, huyết quang bên trong tế đàn trận pháp mới bắt đầu tiêu tán. Lát sau đã không còn chút gì sót lại, đám người Hoàng Nhân trên tế đàn cũng theo đó không còn bóng dáng. Tế đàn trở lại tình trạng như cũ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lão nhân phong trận sư thở ra một hơi, tiến lên phía trên xem xét.
"Thật là một lũ hồ đồ! May là không ảnh hưởng đến truyền tống trận!"
"Thứ bên trong không phải lũ tép riêu như bọn ngươi có thể tiếp xúc. Thật khốn kh·iếp!"
Lão nhân lẩm bẩm một mình, bỗng lão bấm đốt ngón tay, sắc mặt lạ lùng:
"Không phải quẻ hung, mà ngược lại còn có dấu hiệu cát tường!!"
Không tin vào mắt mình, lão lập lại vài lần nhưng kết quả vẫn như trước. Đi đi lại lại trên tế đàn, ánh mắt lão nhân đăm chiêu, lão nhớ lại một số chuyện đã được nghe từ rất lâu về trước.