Vô Địch Kiếm Vực - Chương 381: Vẫn phải chết ah!
Khi Dương Diệp bước vào tầng thứ năm, Ma Kha, Hồn U và Lạc Tuyết chợt đứng phắt dậy. Trong mắt hai người Ma Kha, Hồn U tràn ngập vẻ kinh hãi và khó tin. Ánh mắt Lạc Tuyết cũng không giấu được sự nghi hoặc và khó hiểu.
Dương Diệp đã làm thế nào?
Ngay lúc này, trong tâm trí mọi người tại giữa sân đều dần hiện lên nghi vấn ấy.
...
Không biết đã qua bao lâu, Dương Diệp cảm thấy đầu óc tối tăm vô cùng, hắn dùng sức lắc đầu. Lại qua một lát, Dương Diệp lúc này mới từ từ mở mắt, đập vào mắt là một mảng mơ hồ. Hắn nhíu mày, sau đó lại lần nữa dùng sức lắc đầu.
"Ngươi tỉnh rồi!"
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai Dương Diệp.
Lấy ra một tấm phù trị liệu cực phẩm vỗ lên người mình, Dương Diệp lập tức cảm thấy khá hơn. Nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, hắn chỉ thấy một cô gái áo bào trắng chắp hai tay sau lưng, quay lưng về phía hắn.
Nữ tử có dáng người rất thon dài, lưng thẳng tắp, một bó tóc dài từ sau đầu như đuôi ngựa buông dài xuống, tới tận mông. Hai tay chắp sau lưng, tay trái cầm nắm tay phải, nàng đứng đó toát lên vẻ oai hùng, hiên ngang, sạch sẽ, gọn gàng.
"An Nam Tĩnh?" Dương Diệp nhẹ giọng hỏi.
Nữ tử xoay người nhìn về phía Dương Diệp. Nhìn thấy dung mạo nàng, Dương Diệp khẽ gật đầu, bởi vì cô gái trước mắt đúng là An Nam Tĩnh.
"Ngươi khiến ta thật bất ngờ!" An Nam Tĩnh nhìn Dương Di��p, nói: "Nơi này, theo lý mà nói, ngươi không thể nào tiến vào được! Thế nhưng ngươi lại có thể đi vào, điều này khiến ta rất hiếu kỳ!"
"Rất xin lỗi, ta không thể nói cho ngươi biết phương pháp!" Dương Diệp nhún vai nói: "Cũng giống như ngươi, ta cũng rất tò mò, hiếu kỳ rốt cuộc tầng thứ năm này có gì!" Nói đến đây, Dương Diệp nhìn lướt qua bốn phía, phát hiện xung quanh trống rỗng đến cực độ, không có bất kỳ vật gì, điều này càng khiến hắn tò mò.
"Ngươi chẳng phải đã thấy rồi sao?" An Nam Tĩnh lãnh đạm nói: "Nơi đây ngoài sự vắng lặng và tĩnh mịch ra, còn có gì sao? À, đương nhiên, còn có thiên địa linh khí nồng đậm đến cực điểm cùng cái gọi là số mệnh!"
"Nơi đây làm sao có thể chẳng có gì cả?" Dương Diệp khẽ nhíu mày. Điều này nhất định là không bình thường, hắn không tin vị Vũ Thần đời thứ nhất kia lại tạo ra một nơi như vậy, đồng thời dùng màn chắn sáng năng lượng ngăn cản ở lối vào tầng thứ năm chỉ để đùa cợt!
An Nam Tĩnh liếc nhìn Dương Diệp, sau đó không nói thêm gì, chỉ giữ im lặng.
Thấy vậy, Dương Diệp không tự rước lấy nhục. Chỉ cần đối phương không coi đây là địa bàn riêng của mình, không cho phép người khác đặt chân là được. Tuy rằng hắn không sợ vị Vũ Thần này, thế nhưng cũng thực sự không muốn liều chết với đối phương ở đây, dù sao hắn đến là để nâng cao thực lực, chứ không phải tìm An Nam Tĩnh đơn đấu!
Ngồi khoanh chân ngay tại chỗ, Dương Diệp bắt đầu điên cuồng hấp thu thiên địa linh khí xung quanh. Đột nhiên, Dương Diệp chợt mở hai mắt, bởi vì hắn phát hiện, tiểu vòng xoáy trong cơ thể mình lại tự mình xoay tròn, sau đó điên cuồng hấp thu thiên địa linh khí xung quanh! Tiếp đó, Dương Diệp kinh ngạc phát hiện, tốc độ tiểu vòng xoáy này tự mình hấp thu thiên địa linh khí còn nhanh hơn cả hắn.
Theo sự điên cuồng hấp thu của tiểu vòng xoáy, thiên địa linh khí xung quanh Dương Diệp lại giống như những cơn lốc xoáy nhỏ, còn Dương Diệp thì như một tâm xoáy, những cơn lốc xoáy nhỏ ấy không ngừng tuôn vào trong cơ thể hắn.
An Nam Tĩnh lần thứ hai xoay người, nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt nàng lóe lên vẻ vô cùng kinh ngạc. Tốc độ hấp thu này của Dương Diệp, dường như cũng quá nhanh một chút...
Ban đầu Dương Diệp vui mừng, bởi vì tiểu vòng xoáy làm như vậy, người được lợi đương nhiên là hắn. Thế nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện, mọi việc không phải như vậy! Bởi vì Huyền khí mà tiểu vòng xoáy hấp thu, sau khi chuyển hóa thành Huyền khí màu tím nhạt, tất cả đều tuôn vào Huyền Khí Trì trong tiểu vòng xoáy, rồi đi qua cánh cửa lớn nằm sâu bên trong đó...
Nói cách khác, trong đan điền vòng xoáy của hắn, không có một tia Huyền khí nào!
Dần dần, vẻ kinh ngạc trong đôi mắt An Nam Tĩnh càng lúc càng sâu. Bởi vì nàng phát hiện, lượng thiên địa linh khí Dương Diệp hấp thu đã vượt xa phạm vi mà một Huyền giả đỉnh phong Vương Giả Cảnh có thể chịu đựng!
Đây là một việc cực kỳ không bình thường!
An Nam Tĩnh chậm rãi đi tới trước mặt Dương Diệp, cảm nhận được những thiên địa linh khí xung quanh như thực chất tuôn vào cơ thể hắn. Trong con ngươi của An Nam Tĩnh, ngoài sự không thể lý giải, còn có thêm một tia hiếu kỳ và kinh sợ!
Đột nhiên, Dương Diệp mở hai mắt, nhìn An Nam Tĩnh đã đi tới trước mặt mình, nói: "Có chuyện gì?"
"Hiếu kỳ!" An Nam Tĩnh nói: "Không cần lo lắng, muốn giết ngươi thì lúc ngươi hôn mê đã chết rồi!"
Khóe miệng Dương Diệp khẽ giật giật. Nữ nhân này...
"Ngươi đã làm thế nào?" An Nam Tĩnh trong mắt mang theo vẻ hiếu kỳ nồng đậm, nói: "Bình thường mà nói, ngươi không thể nào dung nạp nhiều thiên địa linh khí như vậy, thế nhưng ngươi lại làm được, cũng giống như ngươi có thể đi tới nơi này!"
"Ta vẫn không thể nói cho ngươi biết!" Dương Diệp khoát tay.
"Làm một giao dịch nhé?" An Nam Tĩnh đột nhiên nói.
Dương Diệp ngẩn người, sau đó vô thức hỏi: "Giao dịch gì?"
"Ta nói cho ngươi biết tác dụng của nơi này, ngươi nói cho ta biết ngươi đã vào bằng cách nào, và làm sao ngươi có thể hấp thu nhiều thiên địa linh khí như vậy, thế nào?"
Khóe miệng Dương Diệp lại lần nữa giật giật. An Nam Tĩnh trước mắt, với thực lực cực kỳ cường hãn, lúc này đâu còn chút phong thái Vũ Thần nào, hoàn toàn là một bảo bảo hiếu kỳ! Nếu để người ngoài thấy bộ dạng nàng lúc này, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm!
"Thế nào?" An Nam Tĩnh lại hỏi một lần.
Dương Diệp bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Thành thật mà nói, ta cũng rất tò mò nơi đây rốt cuộc là để làm gì, thế nhưng đáng tiếc, ta không thể nói cho ngươi biết ta đã vào bằng cách nào!" Bí mật về tiểu vòng xoáy, ngoài người thân cận nhất, hắn cũng không muốn để bất kỳ ai biết. Còn về việc nơi đây để làm gì, mặc dù hiếu kỳ, nhưng đối với hắn cũng không có gì ý nghĩa thực chất, dù sao hắn đến đây là để tu luyện!
"Ta hiểu rồi!" Nghe vậy, An Nam Tĩnh khẽ gật đầu, nói: "Nếu đã như vậy, vậy ngươi sống cũng không còn ý nghĩa gì, cho nên, chi bằng cứ chết đi!"
Dứt lời, An Nam Tĩnh chân phải chợt đá một cú, trong nháy mắt đá vào bụng Dương Diệp. Tốc độ cực nhanh khiến Dương Diệp còn chưa kịp phản ứng đã bị An Nam Tĩnh một cước đá bay ngược ra, bay xa đến gần ba mươi mấy trượng mới va mạnh vào vách đá kia. Lập tức, toàn bộ vách đá kịch liệt rung lên, một vết lõm hình người xuất hiện trên vách đá...
Lúc này Dương Diệp cảm thấy thế nào?
Lúc này Dương Diệp hoàn toàn bị An Nam Tĩnh này làm cho bối rối! Lão Thiên! Một khắc trước nữ nhân này còn ôn hòa, vẻ mặt rất hữu hảo, thế nhưng ngay sau một khắc liền trực tiếp ra tay, hơn nữa vừa ra tay đã là đòn hiểm muốn lấy mạng, tốc độ lật mặt này cũng quá nhanh rồi chứ? Tốc độ lật mặt nhanh thì cũng thôi đi, vấn đề là tốc độ ra tay của nữ nhân này cũng nhanh nữa chứ, nhanh hơn Mạc Khinh Ngữ đã lĩnh ngộ Phong Chi Ý Cảnh không biết bao nhiêu lần!
Hơn nữa lực lượng kia cũng đáng sợ kinh khủng, chỉ là một cước thôi, ngũ tạng lục phủ của hắn thiếu chút nữa đã nát bấy...
Cố nén sự khó chịu trong người, Dương Diệp chậm rãi đứng lên. Lúc này, trong mắt An Nam Tĩnh lóe lên vẻ vô cùng kinh ngạc, nói: "Trúng Bát Trọng Lực Ý Cảnh và Bát Trọng Tốc Ý Cảnh của ta, lại không chết, không tệ, lại đến!" Dứt lời, giữa sân đột nhiên xuất hiện hơn mười tàn ảnh của An Nam Tĩnh, còn bản thể nàng thì trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Dương Diệp, sau đó nắm đấm mang theo tiếng khí bạo xé rách không khí trực tiếp đánh thẳng vào đầu Dương Diệp.
Một đạo kiếm quang màu tím chợt lóe lên!
"Đang!"
Cổ Tiêu trong tay Dương Diệp cùng nắm đấm của An Nam Tĩnh đụng thẳng vào nhau, một âm thanh trầm thấp vang vọng. Hai chân Dương Diệp cày trên mặt đất lùi nhanh về phía sau, lùi xa đến gần sáu trượng mới dừng lại, mà An Nam Tĩnh thì không hề suy suyển!
Đôi mắt An Nam Tĩnh hơi sáng lên, nói: "Sát Lục Kiếm Ý đỉnh phong Lục Trọng, Huyền khí thần bí, lại có thiên địa linh vật gia trì, không tệ, ngươi mạnh hơn vị Kiếm Hoàng trước kia không ít!"
Đồng tử Dương Diệp co rụt lại, bởi vì khi An Nam Tĩnh nói chuyện, nàng đã đi tới trước mặt hắn. Tốc độ nhanh đến mức hắn căn bản không thể nhìn rõ quỹ tích của đối phương, hơn nữa khi đối phương động thủ, không hề có một chút dấu hiệu nào, tất cả đều tự nhiên như vậy, tùy tâm sở dục như vậy... Đúng vậy, An Nam Tĩnh lúc này mang đến cho hắn chính là cảm giác này!
Không kịp nghĩ điều gì khác, Huyền khí trong cơ thể Dương Diệp chợt tuôn vào Long Ngạo. Chân phải h���n chợt bước một bước, lướt sang bên phải chừng mười trượng. Thế nhưng sau một khắc, đồng tử Dương Diệp lại lần nữa co rụt lại, bởi vì hắn vừa mới vọt tới vị trí cách đó mười trượng bên phải, An Nam Tĩnh cũng đã đứng ở đó...
Đây là biết trước?
Chương này được phiên dịch một cách tỉ mỉ, độc quyền bởi Tàng Thư Viện.