Vô Địch Kiếm Vực - Chương 544: Ngươi nên đánh!
Dương Diệp từ từ nhắm mắt lại, hai tay chắp sau lưng, ra vẻ một siêu cấp cường giả, lạnh lùng hỏi: "Cô bé kia đâu rồi?"
Lão nhân đạo bào nói: "Nàng bị ta giam giữ trong 'Thiên Bảo Các', đợi sau khi chúng ta rời đi rồi mới thả nàng ra, nếu không, nàng có thể sẽ nghi ngờ ngươi. Lưu Vân Thánh Giả, mau cởi bỏ phong ấn của ta đi! Ở đây hơn một vạn năm, ta thật sự không chịu nổi nữa rồi. Lâu lắm rồi không được hít thở không khí trong lành!"
Nghe vậy, Dương Diệp thầm thở phào một hơi, An Nam Tĩnh không sao là tốt rồi. Trầm ngâm một lát, hắn nói: "Ta vừa mới dung hợp linh hồn với thân thể này, ký ức có chút bị tổn hại, quên mất vài chuyện. Hay là, đợi ta triệt để khôi phục rồi sẽ mở phong ấn cho ngươi?"
Sắc mặt lão nhân đạo bào trầm xuống, nói: "Lưu Vân Thánh Giả, ngươi không phải là muốn đổi ý đó chứ?"
Dương Diệp nói: "Ngươi hẳn là hiểu rõ, linh hồn ta tuy đã hồi phục phần lớn, nhưng vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn. Lúc trước mạnh mẽ đoạt xá, người này lại là một kiếm tu kiệt xuất, ý chí lực cực kỳ kiên cường, bởi vậy, khiến linh hồn ta bị chấn động ở một mức độ nhất định, điều này làm một phần ký ức của ta bị thiếu sót. Đương nhiên, nếu ngươi không muốn chờ, vậy ngươi nói cho ta biết, phải giải trừ phong ấn của ngươi như thế nào mới được."
Lão nhân đạo bào nghi ngờ liếc nhìn Dương Diệp, nói: "Ký ức của ngươi thật sự có vấn đề sao?"
Dương Diệp mở mắt ra, thờ ơ liếc nhìn lão nhân đạo bào, rồi nói: "Không tin thì thôi. Nếu ngươi không muốn nói, vậy chờ ta triệt để khôi phục rồi sẽ mở phong ấn trên người ngươi sau." Nói xong, Dương Diệp chậm rãi đi ra ngoài cửa.
Thực ra, trong lòng Dương Diệp vẫn còn chút thấp thỏm. Lão nhân đạo bào này là cường giả Hoàng Giả Cảnh, nếu đối phương nghi ngờ lời của hắn, thì ở chỗ này, hắn tuyệt đối mười phần chết không còn đường sống. Hắn có thể dùng thực lực Linh Giả Cảnh vượt cấp giết Tôn Giả Cảnh, nhưng hắn tuyệt đối không thể dùng thực lực Tôn Giả Cảnh để chém giết Hoàng Giả Cảnh.
Chênh lệch giữa Tôn Giả Cảnh và Hoàng Giả Cảnh, không phải bất kỳ vật gì có thể bù đắp được!
Thấy 'Lưu Vân Thánh Giả' xoay người đi ra ngoài, lão nhân đạo bào cắn răng, dẹp bỏ nghi ngờ trong lòng, nói: "Lưu Vân Thánh Giả, lúc đầu ngươi đã dùng một sợi phân hồn không mang ký ức khóa chặt ta. Chỉ cần ngươi thu hồi sợi phân hồn đó về, ta đương nhiên sẽ được giải thoát."
Nghe vậy, trong lòng Dương Diệp rùng mình, dừng bước, hai mắt khép hờ. Một lát sau, Dương Diệp mở m��t ra, một tia mừng rỡ chợt lóe lên trong con ngươi, bởi vì hắn quả nhiên cảm nhận được sợi phân hồn kia trên người lão nhân đạo bào. Rất nhanh, Dương Diệp đã hiểu rõ: hắn thôn phệ hồn phách của Lưu Vân Thánh Giả, có thể nói, hắn chính là 'Lưu Vân Thánh Giả'. Đương nhiên, bởi vì ký ức trong hồn phách của Lưu Vân Thánh Giả đã bị cô bé kia xóa đi, cho nên, Dương Diệp vẫn là Dương Diệp.
Bởi vậy, Dương Diệp có thể cảm nhận được sợi phân hồn kia trên người lão nhân đạo bào, đồng thời còn có thể khống chế nó, bởi vì sợi phân hồn không mang ký ức kia đã xem Dương Diệp là Lưu Vân Thánh Giả!
Dương Diệp xoay người nhìn lão nhân đạo bào, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười, hồn niệm khẽ động.
"A..."
Lão nhân đạo bào đột nhiên ôm đầu kêu thét thảm thiết.
Một khắc đồng hồ sau, lão nhân đạo bào tê liệt ngã vật xuống đất, trên mặt tràn đầy vẻ thống khổ. Hắn oán độc nhìn Dương Diệp, nói: "Lưu Vân Thánh Giả, ngươi, ngươi đúng là tên lừa đảo không giữ chữ tín! Ngươi nô dịch ta hơn một vạn năm rồi mà vẫn không buông tha ta. Lúc đầu ngươi còn dùng linh hồn thề cơ mà, lẽ nào ngươi không sợ Thiên Đạo giáng phạt sao?"
Dương Diệp lắc đầu, nói: "Hắn đã bị Thiên Đạo diệt sát rồi!"
Nghe vậy, đồng tử lão nhân đạo bào co rụt lại, kinh hãi nhìn Dương Diệp, nói: "Ngươi, ngươi không phải là Lưu Vân Thánh Giả, ngươi, ngươi là kiếm tu Dương Diệp!"
"Đúng vậy!" Dương Diệp cười nói: "Rất bất ngờ sao?"
"Làm sao có thể..." Lão nhân đạo bào không thể tin nổi nhìn Dương Diệp, nói: "Làm sao có thể chứ, Lưu Vân Thánh Giả làm sao có thể thất bại được. Ngươi bất quá chỉ là một kiếm tu Tôn Giả Cảnh mà thôi, làm sao có thể ngăn cản Lưu Vân Thánh Giả?"
Dương Diệp nói: "Đây không phải chuyện ngươi nên quan tâm. Ngươi bây giờ nên quan tâm chính là bản thân ngươi. Ta chỉ hỏi một câu, ngươi muốn sống, hay muốn chết? Nếu muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi, khiến linh hồn ngươi tự bạo. Nếu muốn sống, vậy thì phải có giác ngộ của người muốn sống, ngươi hẳn là hiểu ý của ta!"
"Ngươi cũng muốn nô dịch ta!" Lão nhân đạo bào cười thảm, nói: "Hơn một vạn năm, ở nơi không thấy mặt trời này, ta bị nô dịch hơn một vạn năm, ha ha, hôm nay còn muốn bị người nô dịch, lão Thiên, ngươi bất công!"
Dương Diệp nói: "Nói như vậy, ngươi là muốn chết sao?"
Lão nhân đạo bào oán độc nhìn Dương Diệp, nói: "Ta là muốn chết, nhưng ta cho ngươi biết, dù ta chết cũng phải kéo ngươi và cô bé kia theo cùng. Ngươi có biết bây giờ ngươi đang ở đâu không? Ngươi bây giờ đang ở bên trong cơ thể ta, bên trong cơ thể ta đó, hiểu chưa? Ha ha..."
"Ngươi chính là Càn Khôn Đồ, không đúng, ngươi là Càn Khôn Đồ khí linh!" Dương Diệp biến sắc, hắn không ngờ rằng, lão nhân trước mắt này lại là Càn Khôn Đồ khí linh!
"Không ngờ tới sao?" Lão nhân đạo bào có chút điên cuồng nói: "Nếu ngươi là Lưu Vân Thánh Giả, ngươi đương nhiên không cần sợ ta tự bạo. Nhưng ngươi không phải, nếu ta tự bạo, tất cả mọi thứ trong mảnh thế giới này đều sẽ không còn tồn tại nữa, còn ngươi, cùng với cô bé kia, đều sẽ chết, ha ha..."
Dương Diệp gật đầu, nói: "Ngươi có biết vì sao Lưu Vân Thánh Giả lại thất bại không?"
Lão nhân đạo bào nheo mắt, nói: "Vì sao?" Trong lòng hắn vô cùng nghi hoặc, Lưu Vân Thánh Giả dầu gì cũng là Thánh Giả, làm sao có thể thất bại được? Làm sao có thể?
Dương Diệp cười nói: "Đây là bí mật của ta. Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, cho dù ngươi tự bạo, ta cũng có năng lực tự vệ. Ta thấy ngươi cũng không muốn chết, vậy thì sao đây? Chúng ta làm một giao dịch, ngươi theo ta 20 năm, trong vòng hai mươi năm, ngươi nghe lệnh của ta, 20 năm sau, ta thả ngươi rời đi, thế nào?"
"Hai mươi năm?" Lão nhân đạo bào có chút động tâm, nhưng rất nhanh, hắn lại nói: "Dựa vào đâu mà ta phải tin tưởng ngươi?"
Dương Diệp xua tay nói: "Ngươi hơn một vạn năm đều chịu đựng được rồi, còn để ý gì đến hai mươi năm này sao? Hai mươi năm đối với ngươi mà nói, chẳng qua chỉ là chuyện trong chớp mắt mà thôi? Còn nữa, ta dầu gì cũng là Kiếm Hoàng, điểm tín dự này vẫn phải có chứ? Đương nhiên, nếu ngươi vẫn không tin, hoặc là không muốn chờ hai mươi năm này, ta đây không có gì để nói, ngươi cứ tự bạo đi, ta tuyệt đối không ngăn cản ngươi."
Nhìn dáng vẻ tràn đầy tự tin của Dương Diệp, khóe miệng lão nhân đạo bào co giật liên hồi. Người trước mắt này là thật sự không sợ hãi, hay là đang diễn trò trước mặt mình?
Dương Diệp lại nói: "Ngươi tu luyện thành khí linh, nghĩ đến cũng không dễ dàng gì, cứ như vậy tự bạo, ngươi cam tâm sao? Ta chỉ cần ngươi hai mươi năm mà thôi, qua hai mươi năm, ngươi liền khôi phục tự do. Hai mươi năm, đối với ngươi mà nói, một chút cũng không dài. Mặc kệ thế nào, ngươi đều nên đánh cược một phen, không phải sao?"
"Thật sự chỉ là hai mươi năm?" Lão nhân đạo bào trầm giọng nói.
Dương Diệp gật đầu, nói: "Tuyệt đối không lừa dối!"
"Được, ta theo ngươi 20 năm, trong vòng hai mươi năm, ta nghe lệnh của ngươi!" Lão nhân đạo bào hạ quyết tâm, như Dương Diệp đã nói, tu luyện vạn năm mới thành khí linh, nếu có lựa chọn, có hi vọng, hắn sẽ không nghĩ đến tự bạo. Hơn nữa, hơn một vạn năm đều chịu đựng được rồi, lại không kém gì hai mươi năm cỏn con này, dù sao cũng chỉ là thời gian để ngủ một giấc mà thôi!
Nghe vậy, Dương Diệp nở nụ cười.
Dưới sự hướng dẫn của lão nhân đạo bào, Dương Diệp đi tới một đại điện tên là 'Thiên Bảo Các'. Lão nhân đạo bào vung tay phải lên, cấm chế bốn phía đại điện bị phá tan. Lão nhân đạo bào nói: "Lão tổ của nàng là cường giả Hoàng Giả Cảnh cửu phẩm, đối với ta và Lưu Vân Thánh Giả đều có uy hiếp rất lớn, cho nên, chúng ta không có ý định làm hại nàng, chỉ là muốn vây khốn nàng, chờ sau khi rời đi rồi sẽ thả nàng ra."
Dương Diệp gật đầu, đi vào trong đại điện. Vừa mới bước vào, một bóng người đã lao tới, tiếp đó, một nắm đấm đánh vào bụng hắn, Dương Diệp trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.
Lão nhân đạo bào một bên khép hờ hai mắt, ra vẻ như không hề hay biết. Bởi vì người ra tay chính là An Nam Tĩnh!
Dương Diệp đứng dậy, hơi ngẩn ra, nhìn An Nam Tĩnh với vẻ mặt sương lạnh kia, nói: "An Nam Tĩnh, đầu ngươi không phải bị hỏng rồi chứ?"
An Nam Tĩnh đi về phía Dương Diệp, khóe miệng Dương Diệp giật giật, nói: "Ta nói cho ngươi biết, ngươi mà còn làm càn nữa, ta thật sự sẽ phản kháng đó." Hắn tuy rằng thân thể cường hãn, nhưng cũng không chịu nổi nắm đấm của An Nam Tĩnh a.
"Ngươi còn là Dương Diệp sao?" An Nam Tĩnh đi tới trước mặt Dương Diệp, hỏi.
Nghe vậy, trong lòng Dương Diệp dễ chịu hơn nhiều, bởi vì An Nam Tĩnh này có lẽ đã đoán được ý đồ của Lưu Vân Thánh Giả, lúc trước ra tay, hẳn là chỉ là xem mình như Lưu Vân Thánh Giả. Nghĩ vậy, Dương Diệp cũng không so đo với nàng nữa, lập tức gật đầu, nói: "Hắn đoạt xá thất bại, ta đương nhiên vẫn là ta, làm..."
Dương Diệp còn chưa nói xong, An Nam Tĩnh lại xông lên áp sát người, một quyền đánh vào bụng Dương Diệp, Dương Diệp lần thứ hai bay ra xa mấy chục trượng.
Dương Diệp bò dậy, trừng mắt nhìn An Nam Tĩnh nói: "An Nam Tĩnh, ta nói, ta là Dương Diệp mà, ta thật sự là Dương Diệp mà, ta không phải là Lưu Vân Thánh Giả, ngươi nhìn cho rõ điểm a!"
"Ta biết ngươi là Dương Diệp!" An Nam Tĩnh đi về phía Dương Diệp.
Dương Diệp sững sờ, sau đó giận tím mặt, nói: "Ngươi biết ta là Dương Diệp mà còn ra tay đánh ta, đầu ngươi bị hư rồi sao?"
"Ngươi đáng đánh!" An Nam Tĩnh nói ít ý nhiều.
Mặt Dương Diệp co quắp liên hồi, nói: "An Nam Tĩnh, ngươi thử tự hỏi lòng mình xem, ta có lòng tốt không có đắc tội gì ngươi đâu phải không? Này, ngươi đừng tới đây, ngươi mà còn động thủ, ta cũng sẽ không khách khí đâu."
An Nam Tĩnh đi tới trước mặt Dương Diệp, cứ thế nhìn chằm chằm Dương Diệp, cho đến khi Dương Diệp cảm thấy không tự nhiên mới nói: "Ta biết trước đây ngươi vì ta mới chủ động đi kế thừa đạo thống của Lưu Vân Thánh Giả. Ta cũng biết, ngươi nhất định là tự tin vào bản thân mới làm như vậy. Ta còn biết, ngươi không muốn để ta gặp nguy hiểm, những điều này ta đều biết hết!"
Dương Diệp bất mãn liếc nhìn An Nam Tĩnh, nói: "Biết rồi mà còn đánh ta, ngươi quá vô lý!"
An Nam Tĩnh lại tiến lên hai bước, nàng mặt không đổi sắc nhìn Dương Diệp, nói: "Ngươi có nghĩ tới không, nếu ngươi bị hắn đoạt xá, người thân của ngươi nên làm gì bây giờ? Ta An Nam Tĩnh lại nên làm gì bây giờ?"
Dương Diệp: "..."
Toàn bộ bản dịch thuộc quyền sở hữu của Truyen.Free.