(Đã dịch) Vô Tận Siêu Duy Xâm Lấn - Chương 234: Ninja? (1)
Cưỡi Đại Hoàng bay lượn một vòng trên chiến trường, Bạch Ngọc Tỳ đại khái đã hiểu được tình huống, trong lòng không khỏi bắt đầu tính toán.
Do các siêu hạn chiến sĩ từ khắp nơi liên thủ liều chết ngăn chặn, tình hình biến dị rết lây lan hiện tại vẫn chưa nghiêm trọng lắm. Còn những con biến dị rết phía dưới, cấp độ nguy hiểm phần lớn chỉ ở E cấp, D cấp xấp xỉ. Những con biến dị rết cấp độ nguy hiểm rất cao về cơ bản đều đã bị các siêu hạn chiến sĩ cao cấp ở vòng trong ngăn chặn.
Với trạng thái chiến lực vô cùng đặc thù của đội viên Đệ Thất, dù đối phó với sinh vật biến dị cấp D vẫn tồn tại nguy hiểm nhất định, nhưng cũng không phải là không có khả năng chiến đấu. Đặc biệt là hiện tại, toàn bộ thành viên còn đang ở trong trạng thái siêu năng tràn đầy, hoàn toàn có thể thử săn giết vượt cấp. Siêu năng tràn đầy mặc dù có thể cưỡng ép nâng cấp chiến lực của siêu hạn chiến sĩ lên vài cấp, nhưng điều đó không có nghĩa họ có thể vĩnh viễn duy trì được nguồn chiến lực vượt mức này.
Trước khi nguồn năng lượng vượt mức này hoàn toàn tiêu tán và xói mòn, chỉ có trong những trận chiến đấu cường độ cao, nhanh chóng thích nghi với khả năng chịu đựng cường độ năng lượng này mới có thể đẩy nhanh tốc độ dung hợp giữa siêu năng hạt với tế bào cơ thể, từ đó tối đa hóa việc tăng cường độ cơ thể. Nếu chỉ ngồi đợi cơ thể tự hấp thu, e rằng cuối cùng cũng chỉ như mò trăng đáy nước, công cốc mà thôi, vì thế, mạo hiểm một chút vẫn là đáng giá.
Bạch Ngọc Tỳ đang chăm chú quan sát, định tìm một chiến trường phù hợp cho các đồng đội thì Đại Hoàng, vốn vẫn luôn ngơ ngác, chỉ biết vỗ cánh bay theo bản năng, bỗng nhiên không hiểu bị làm sao ấy, đột nhiên thu cánh, lao thẳng xuống mặt biển!
Để quan sát tình hình, Đại Hoàng theo sự điều khiển của Bạch Ngọc Tỳ vốn đã không bay cao, lại cộng thêm việc hắn hoàn toàn không lường trước được hành động bất ngờ này của Đại Hoàng, nên khi kịp phản ứng, định điều khiển nó bay lên lại thì đã không còn kịp nữa rồi. Độ cao hơn mười mét, đối với tốc độ tấn công kinh người của chim ó biển biến dị thì chẳng đáng là bao.
Bạch Ngọc Tỳ chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một cái, hắn đã bị Đại Hoàng cắm đầu lao thẳng vào nước biển. Đợi khi nổi lên mặt biển trở lại, trên chiếc mỏ dài nhọn của Đại Hoàng đã ngậm một con rết "nhỏ" dài vài mét, nó lắc đầu nuốt chửng một hơi, chẳng sợ bị những chiếc chân sắc nhọn của biến dị rết làm bị thương yết hầu.
Thì ra là đói đến vậy sao?
Vì đã dùng niệm lực cố định mình trên lưng Đại Hoàng, độ cao hơn mười mét cũng không đến mức khiến Bạch Ngọc Tỳ bị thương. Nhưng vấn đề là, lúc này trên mặt biển lại nổi lềnh bềnh dày đặc biến dị rết cơ! Đại Hoàng kẻ ngốc này chẳng biết sợ là gì, nhưng Bạch Ngọc Tỳ trên lưng nó thì suýt nữa đã sợ tè ra quần, anh liều mạng đá vào cái cổ lông xù của nó, giục nó bay lên lại.
Nhưng tên ngốc này chẳng biết là đói quá hay sao mà, cứ thấy côn trùng là lao vào ăn, chẳng màn gì nữa. Bất kể Bạch Ngọc Tỳ có đá đánh thế nào, nó vẫn cứ bàng quang nổi trên mặt biển, cứ thế lao vào đàn rết đang bò đến mà mổ lia lịa. Với lớp vòng bảo hộ siêu sinh vật dày của nó đã đạt cấp C trở lên, trong thời gian ngắn dĩ nhiên không lo bị mấy con côn trùng nhỏ cấp E, cấp D này phá thủ. Hơn nữa, chiếc mỏ sắc như trường thương lợi kiếm của nó quả thực rất sắc bén, cổ lắc liên tục như chớp, những con nhỏ thì nuốt chửng cả vỏ. Còn những con lớn, nó khéo léo mổ thủng lớp vỏ kitin cứng rắn, linh hoạt kìm giữ lấy lớp thịt mềm óng ánh bên trong tựa như tôm bóc vỏ, rồi ngậm trong mỏ vung loạn xạ, loại bỏ vỏ cứng, kéo ra được một đoạn thịt rết dài, ăn ngấu nghiến như hổ đói, ngon lành không tả xiết.
Nó ăn uống như vậy thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng không thể nào chỉ lo cái miệng mà bỏ quên phía sau, chỉ đối phó mấy con biến dị rết trước mặt thôi sao? Lũ biến dị rết tụ lại, không cắn thủng được lớp lông tơ dày đặc của nó, liền bò dọc theo mông nó lên trên, khiến Bạch Ngọc Tỳ đành phải đứng trên lưng nó, bắt đầu chiến đấu với đám biến dị rết.
Những con biến dị rết này, con nhỏ nhất dài chừng năm sáu mét, con lớn thậm chí hơn mười mét, dù thân hình không tính là dài nhưng cũng rộng đến hai ba thước. Bạch Ngọc Tỳ phóng ra bi thép tái sinh, nói về uy lực thì cũng không nhỏ. Nhưng những viên bi thép tái sinh xoay tròn tốc độ cao khi rơi vào người chúng, hoặc là bị bắn bay đi như lựu đạn, hoặc là dứt khoát khảm vào lớp vỏ ngoài bóng loáng như kim loại của chúng, rất khó gây ra tổn thương chí mạng cho chúng.
Thấy khẩu pháo niệm lực siêu điện từ từng rất hiệu quả khi đối phó chim biến dị nay không có tác dụng, Bạch Ngọc Tỳ đành phải xắn tay áo lao vào cận chiến. Cũng may Hạt Oanh Kích đối với chúng vẫn còn có tác dụng. Bán kính công kích của "Hạt Oanh Kích Mâu" phóng thích từ hai nắm đấm của Bạch Ngọc Tỳ có thể đạt tới ba mét xấp xỉ. Sau khi xuyên thủng lớp vòng bảo hộ siêu sinh vật của biến dị rết, dòng hạt phóng ra thường có thể trực tiếp rót vào cơ thể biến dị rết, biến lớp thịt mềm bên trong vỏ cứng của chúng thành thịt băm.
Nhưng chiêu này khá tốt khi đối phó một kẻ địch đơn lẻ, còn dùng để đối phó với số lượng lớn biến dị rết thì lại khó mà xoay sở kịp, lực bất tòng tâm. Thường thì một con còn chưa kịp đánh chết, con khác đã vồ tới, khiến Bạch Ngọc Tỳ rất đỗi luống cuống, nhiều lần suýt nữa bị biến dị rết sắp chết phản công cắn trúng!
Đây chính là nhược điểm khi không có vũ khí. Vũ khí Bạch Ngọc Tỳ đang sử dụng chủ yếu là cặp bao tay chiến đấu được gia công từ chiếc búa nguyên sinh thu thập được, có Đạo Năng Suất đạt đến 3%. Nhưng cặp bao tay này, so với vũ khí, thì nói là trang bị phòng ngự sẽ thích hợp hơn, chủ yếu dùng để bảo vệ hai nắm đấm của anh khỏi bị thương tổn trong chiến đấu. Thế nhưng loại trang bị cận chiến này, dùng để chiến đấu với kẻ địch thông thường thì không sao, nhưng khi gặp phải các sinh vật có độc như rắn độc, rết, thì lại không thật sự thích hợp.
Mặc dù siêu hạn chiến kỹ của Bạch Ngọc Tỳ chủ yếu lấy quyền cước làm chính, nhưng anh cũng không phải là chưa từng nghĩ đến việc trang bị thêm một thanh vũ khí dài, đáng tiếc vẫn luôn không tìm được nguyên liệu Duy Độ nguyên sinh phù hợp. Nguyên liệu tái sinh dù dễ tìm, nhưng Đạo Năng Suất lại không đạt được yêu cầu của Bạch Ngọc Tỳ. Cặp bao tay chiến đấu được gia công từ nguyên liệu nguyên sinh này, về lý thuyết có thể dùng cho đến tận cấp E3 mà không cần thay đổi. Nhưng cấp độ siêu năng lượng của Bạch Ngọc Tỳ lại tăng lên quá nhanh, mặc dù mật độ hạt vẫn dừng lại ở cấp độ E1, nhưng cấp độ siêu năng lượng đã đạt đến E9. Thế nên cặp bao tay chiến đấu có Đạo Năng Suất 3% này đã không thể đáp ứng nhu cầu của anh nữa, khi chiến đấu, anh đành phải cẩn thận khống chế năng lượng phóng ra, ngăn cho một quyền phóng ra không giết chết kẻ địch mà ngược lại làm hỏng trang bị của mình.
Đối mặt với lũ biến dị rết đang xông tới, quyền cước của Bạch Ngọc Tỳ gần như biến thành một màn ảo ảnh. Tiếng "bành bành" va đập vang lên, đồng thời từ trong cơ thể của những con biến dị rết bị đánh bay cũng truyền đến tiếng nổ trầm đục của năng lượng bạo phát. Nhưng số lượng biến dị rết nổi lềnh bềnh trên mặt biển xung quanh thực sự quá nhiều, căn bản là đuổi không xuể, giết không hết; nếu không phải con ham ăn Đại Hoàng thỉnh thoảng còn vỗ cánh hất bớt một ít xuống, e rằng lúc này trên người nó đã bò đầy rết biến dị lớn nhỏ.
Nội dung chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free và được bảo hộ bản quyền.