Vô tiên chi đạo - Chương 228: Buông Bỏ Hận Thù, Vững Bước Hồng Trần
Ánh hoàng hôn dịu mát của Thanh Trúc Cốc đã phai tàn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh và tiếng côn trùng rả rích. Lâm Nhất vẫn tựa đầu vào vai Mộ Dung Uyển Nhi, nhưng tâm trí hắn không còn chìm trong vực sâu tuyệt vọng như trước. Những lời mê hoặc của Tà Đạo Sĩ Mù đã tạm lắng, như một cơn bão đi qua, để lại những mảnh vỡ hoang tàn trong lòng, nhưng không còn sức mạnh để nhấn chìm hắn. Hơi ấm từ bàn tay Uyển Nhi, sự kiên định trong hơi thở của nàng, là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối mịt mùng, giúp hắn neo giữ lại bản ngã đang chực tan vỡ.
Đêm dần trôi, rồi bình minh hé rạng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá trúc, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, tựa như những đường nét của một bức thủy mặc cổ kính. Tiếng gió thổi qua rừng trúc vẫn xào xạc, nhưng không còn mang vẻ u buồn, mà như khúc ca của sự sống, của một ngày mới bắt đầu. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh, xoa dịu những vết thương còn rỉ máu trong tâm hồn. Mùi trúc tươi mát, mùi đất ẩm sau sương đêm, và thoang thoảng mùi hương của những đóa hoa dại ẩn mình trong kẽ đá, len lỏi vào từng hơi thở, mang theo một cảm giác trong lành, tinh khiết đến lạ.
Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn còn hằn nét mệt mỏi và giằng xé, tựa như mặt hồ vừa trải qua một cơn bão dữ dội, nước đã lắng lại nhưng đáy hồ vẫn còn xáo động. Hắn khẽ cử động, cảm nhận sự mát lạnh của gốc trúc cổ thụ đang tựa lưng, nhưng bên cạnh, hơi ấm từ Mộ Dung Uyển Nhi vẫn không hề rời đi. Nàng đã thức từ bao giờ, ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhưng cũng chất chứa một tình yêu thương vô bờ bến, đang lặng lẽ dõi theo hắn. Nàng không nói một lời, chỉ đơn thuần hiện diện, nhưng chính sự hiện diện ấy đã là một lời an ủi vĩ đại hơn vạn lời hoa mỹ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tâm trí Lâm Nhất lại trở thành một chiến trường vô hình. Dù Tà Đạo Sĩ Mù đã rút lui, những lời lẽ mê hoặc của y vẫn không ngừng vang vọng, tựa như một vọng âm ma quỷ lẩn khuất trong những ngóc ngách sâu kín nhất của linh hồn hắn. "Sức mạnh... là tất cả," giọng nói khàn đặc, đầy mỉa mai của y lại vang lên, "Tình cảm chỉ là gánh nặng, là xiềng xích trói buộc ngươi vào hồng trần vô thường. Hồng trần này vốn dĩ đã mục nát, sao phải bận tâm ai khác? Hãy báo thù! Hãy nuốt chửng tất cả những kẻ đã làm ngươi đau khổ, hãy khiến chúng phải trả giá! Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý, mới là con đường thoát khỏi sự yếu đuối, khỏi bi ai của nhân thế. Vô Tiên chi Đạo... chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng hão huyền, một lời tự dối lòng mà thôi!"
Những lời nói ấy như những mũi kim độc, từng chút một đâm vào trái tim hắn, khơi gợi lại những ký ức đau thương, những vết sẹo chưa bao giờ lành. Hắn nhớ về cảnh Huyền Nguyên Quan hoang tàn, nhớ về sự mất mát của Lão Đạo Quán Chủ, về những gương mặt thân yêu đã vĩnh viễn rời xa. Một cảm giác oán hận trào dâng, thiêu đốt tâm can. Phải chăng Tà Đạo Sĩ Mù đã đúng? Phải chăng chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ những điều mình trân quý? Phải chăng tình yêu thương, sự nhân ái chỉ là gánh nặng, là sự yếu đuối trong cái hồng trần tàn khốc này?
Lâm Nhất khẽ rùng mình. Hắn cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ đen tối, những cám dỗ ghê rợn đang vây hãm. Từng thớ thịt trên cơ thể hắn như đang căng cứng, chống chọi với một lực lượng vô hình. Hắn muốn hét lên, muốn xua đuổi tất cả, nhưng cổ họng lại khô khốc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng với chính nội tâm mình, với phiên bản tăm tối của hắn, một phiên bản đầy tuyệt vọng, oán hận và khát khao báo thù, được Tà Đạo Sĩ Mù thổi bùng lên.
Mộ Dung Uyển Nhi, dường như cảm nhận được sự giằng xé dữ dội trong lòng hắn, khẽ siết chặt tay hắn hơn. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua, không chỉ là hơi ấm của thân thể, mà là hơi ấm của một tâm hồn thuần khiết, của một tình yêu thương không vụ lợi. Nó như một dòng suối mát lành, tưới vào mảnh đất khô cằn trong lòng Lâm Nhất, xoa dịu ngọn lửa hận thù đang bùng cháy. Nàng không nói gì, nhưng cái nắm tay ấy, sự hiện diện lặng lẽ ấy, lại mang sức mạnh hơn ngàn vạn lời thuyết giảng. Nó là minh chứng sống động nhất cho những gì Tà Đạo Sĩ Mù phủ nhận – rằng tình yêu thương không phải là gánh nặng, mà là một sức mạnh, một điểm tựa vững chắc để con người vượt qua mọi gian nan của hồng trần.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trúc tươi mát và hơi ấm từ tay nàng. Hắn cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. "Vô Tiên chi Đạo," hắn thầm nhủ, "Vô Tiên không phải là vô cảm, mà là thấu hiểu tình. Đau khổ cũng là một phần của hồng trần." Lời nói của Uyển Nhi từ đêm qua, tựa như một hạt giống nhỏ, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng hắn. Hắn nhớ về những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ, về sự bao dung, về lòng nhân ái. Hắn nhớ về những người đã giúp đỡ hắn, những mảnh đời bất hạnh mà hắn đã gặp gỡ. Chẳng lẽ tất cả những điều đó đều vô nghĩa? Chẳng lẽ chỉ có hận thù và sức mạnh mới là con đường duy nhất?
Không, hắn không tin như vậy. Hắn không thể. Hắn đã thấy những bi kịch mà lòng hận thù gây ra, đã chứng kiến sự tàn phá mà sức mạnh mù quáng mang lại. Nếu hắn đi theo con đường đó, hắn sẽ trở thành một Tà Đạo Sĩ Mù khác, một kẻ cô độc, bị chính dục vọng của mình nuốt chửng. Hắn không muốn. Hắn không thể. Dù nỗi đau còn đó, dù mất mát vẫn âm ỉ, hắn không muốn biến mình thành một phiên bản méo mó của chính mình, một kẻ chỉ biết sống trong oán hận. Hắn đã từng lạc lối, từng chìm đắm, nhưng chính tình yêu thương của Uyển Nhi, sự kiên định của nàng, đã kéo hắn trở lại.
Lâm Nhất mở mắt. Ánh mắt hắn dần thoát khỏi sự mờ mịt, hướng về phía Mộ Dung Uyển Nhi. Nàng đang nhìn hắn với ánh mắt đầy tình yêu thương và sự thấu hiểu, một ánh mắt không phán xét, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là chấp nhận và sẻ chia. Trong khoảnh khắc đó, dưới ánh nắng dịu dàng của buổi trưa Thanh Trúc Cốc, hắn nhận ra rằng sức mạnh thật sự không nằm ở sự vô cảm hay hủy diệt, mà ở khả năng giữ lại tình yêu thương và nhân tính, dù phải đối mặt với nỗi đau tột cùng. Triết lý của Tà Đạo Sĩ Mù, những lời lẽ mê hoặc về sức mạnh và sự cô độc, tự nhiên tan biến như sương khói, không còn sức nặng để trói buộc tâm trí hắn.
“Vô Tiên không phải là không có tình, mà là thấu hiểu tình. Đau khổ cũng là một phần của hồng trần, Lâm Nhất à.” Giọng nói của Mộ Dung Uyển Nhi vẫn nhẹ nhàng, êm ái như làn gió, nhưng từng lời lại mang sức nặng của sự chiêm nghiệm, của một tâm hồn đã trải qua nhiều thăng trầm. Nàng lặp lại những gì đã nói, như một lời khẳng định, một chân lý đơn giản mà sâu sắc. Nàng hiểu hắn, hiểu nỗi đau và sự giằng xé trong lòng hắn, bởi lẽ nàng cũng là một phần của hồng trần gian nan này.
Lâm Nhất khẽ cựa mình, nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay nàng, nhưng không phải là từ chối, mà là để tựa đầu vào vai nàng một cách thoải mái hơn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ mái tóc nàng, mùi hương của sự bình yên và an lành.
“Không... ta không thể... không thể trở thành như hắn. Sức mạnh đó... là giả dối.” Hắn thì thầm, giọng nói vẫn còn yếu ớt, nhưng đã không còn vẻ run rẩy hay lạc lõng. Hắn nói với chính mình, với phiên bản tăm tối của hắn vừa bị đánh bại, và cũng là một lời tuyên bố với Uyển Nhi. Hắn đã đưa ra lựa chọn của mình. Hắn đã chọn con đường nhân nghĩa, con đường Vô Tiên chi Đạo mà Lão Đạo Quán Chủ đã từng chỉ lối, chứ không phải con đường tà đạo đầy mê hoặc nhưng lại dẫn đến vực sâu của sự cô độc và hủy diệt.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, nụ cười như ánh nắng dịu nhẹ, xua tan đi những đám mây u ám cuối cùng trong lòng hắn. Nàng biết, giây phút này, Lâm Nhất đã thực sự vượt qua. Nàng biết, hắn đã lựa chọn. Bàn tay nàng khẽ vuốt ve mái tóc hắn, động tác nhẹ nhàng, đầy trìu mến. Cả hai cứ thế ngồi bên nhau, không nói thêm lời nào, chỉ có tiếng gió xào xạc qua rừng trúc, tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách làm nền cho khoảnh khắc bình yên hiếm có này. Sự im lặng đầy ý nghĩa, chứa đựng sự thấu hiểu và kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn.
Lâm Nhất từ từ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, sự giằng xé trong lòng đã được hóa giải. Hắn đã nhìn thấy ánh sáng, đã tìm thấy con đường. Con đường Vô Tiên, không phải là con đường của sự vô cảm, mà là con đường của sự thấu hiểu, của tình yêu thương, của lòng nhân ái. Đó là con đường chấp nhận tất cả những gian nan của hồng trần, chấp nhận cả nỗi đau và mất mát, nhưng không bao giờ để chúng biến thành hận thù. Đó là con đường mà tiên đạo luôn nằm trong tâm, và vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.
Buổi chiều dần buông, ánh nắng vàng rực rỡ dần tắt, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây Thanh Trúc Cốc. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của hoàng hôn. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi cùng đứng dậy. Hắn không còn vẻ tiều tụy, mệt mỏi như buổi sáng, mà thay vào đó là một sự thanh thoát, một vẻ kiên định toát ra từ đôi mắt sâu thẳm. Hắn hướng ánh mắt về phía những rặng núi xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy suy tư. Nơi đó, những đỉnh núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương mờ ảo, tựa như những thử thách, những chặng đường mà hắn còn phải vượt qua.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh hắn, lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, cảm nhận được sự nhẹ nhõm và quyết tâm đang len lỏi trong từng hơi thở của hắn. Nàng biết, Lâm Nhất đã đưa ra quyết định cuối cùng. Nỗi đau vẫn còn đó, không thể nào biến mất hoàn toàn, nhưng nó không còn là hạt giống của hận thù, mà là một phần của con đường hắn chọn, một phần của sự trưởng thành. Hắn cần một sự dẫn dắt, một phương pháp để biến nỗi đau đó thành sức mạnh tĩnh tại, thành sự thấu hiểu sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh.
“Ta đã hiểu.” Giọng nói của Lâm Nhất trầm tĩnh, kiên định, không còn chút do dự nào. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm vào biển mây, tựa như một lời tuyên thệ với đất trời, với hồng trần gian nan. “Con đường Vô Tiên không phải là vô cảm, mà là thấu hiểu và chấp nhận tất cả. Nỗi đau này, ta sẽ mang theo, nhưng nó sẽ không định nghĩa ta. Ta sẽ không biến thành thứ mà Tà Đạo Sĩ Mù muốn. Đời người nh�� mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ta sẽ giữ lấy chân tâm của mình.”
Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt hắn lấp lánh một tình cảm sâu sắc, một sự biết ơn vô hạn. Trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn, dù có vài chỗ vá víu, nhưng lúc này lại toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường, như chính tâm hồn hắn vừa được gột rửa.
“Uyển Nhi, cảm ơn nàng. Nàng... là tia sáng trong bóng tối của ta. Nhờ nàng, ta đã không lạc lối.” Hắn khẽ nói, lời lẽ ít ỏi nhưng chứa đựng cả một thế giới tình cảm. Nàng đã là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn hắn trong những đêm đông lạnh giá nhất, là người đã dẫn lối hắn thoát khỏi mê trận của tâm ma.
Mộ Dung Uyển Nhi chỉ khẽ siết chặt tay hắn, đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng. Nàng không cần thêm lời nào, chỉ cần hắn hiểu là đủ. Nàng biết, hành trình của hắn vẫn còn dài, nhưng giờ đây hắn đã có một la bàn vững chắc trong tim.
Lâm Nhất lại hướng ánh mắt về phía những rặng núi mờ xa, nơi những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đang tắt lịm. Một suy nghĩ mới, một quyết tâm mới đã nảy mầm trong lòng hắn. “Để thực sự tìm lại sự bình an, để buông bỏ những chấp niệm sâu xa nhất, ta cần phải tìm một nơi, một người có thể chỉ dẫn ta. Ta... muốn đi tìm Cổ Mộc Thiền Sư.” Hắn nói ra tên vị thiền sư ấy, như thể cái tên đó đã in sâu vào tâm khảm hắn từ lâu, chờ đợi thời khắc này để được cất lên. Hắn cần một bậc thầy của sự tĩnh tại, của sự thấu hiểu, để giúp hắn biến những mảnh vỡ của quá khứ thành những viên ngọc của trí tuệ.
Hắn nắm chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Một nụ cười nhẹ, đầy sự nhẹ nhõm và quyết tâm, nở trên môi hắn, hứa hẹn một hành trình mới, một chương mới trên con đường tìm kiếm "Vô Tiên chi Đạo". Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã tìm thấy định hướng cho dòng chảy của chính mình, một dòng chảy không còn bị gánh nặng của hận thù ghì chặt, mà sẽ êm đềm trôi về phía bình an nội tâm, mang theo tình yêu thương và sự thấu hiểu vạn vật.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.