Vô tiên chi đạo - Chương 332: Mật Thư Băng Ngọc: Mảnh Ghép Âm Mưu Ngàn Năm
Băng Cung Di Tích chìm trong màn đêm thăm thẳm, những khối băng khổng lồ vốn được chạm khắc tinh xảo giờ đây đã vỡ vụn, đổ nát, như những mảnh vỡ của một giấc mộng huy hoàng đã qua. Gió rít gào qua các khe băng, mang theo hơi lạnh buốt giá và âm thanh u uẩn, tựa như tiếng than khóc của ngàn năm lịch sử bị vùi lấp. Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua lớp băng trong suốt, một vài khu vực còn nguyên vẹn tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, vẽ nên những vệt sáng ma mị trên nền băng tuyết trắng xóa. Mùi băng lạnh đặc trưng hòa quyện với mùi không khí tinh khiết, đôi khi còn thoảng qua chút mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm cổ xưa, tạo nên một bầu không khí u tịch, hùng vĩ mà cũng đầy thần bí.
Lâm Nhất và các đồng đội dìu Mạc Vô Tình đến một góc khuất có phần kín đáo hơn, nơi một vết nứt nhỏ trên vách băng tạo thành một chỗ trú ẩn, chặn bớt phần nào những cơn gió lạnh thấu xương. Mạc Vô Tình nằm đó, thân hình gầy guộc, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây nhắm nghiền, hoàn toàn kiệt quệ sau những bùng nổ cảm xúc và ký ức bi thương. Hắn bất động như một bức tượng băng, chỉ có hơi thở yếu ớt là chứng tỏ hắn còn sống. Mộ Dung Uyển Nhi quỳ xuống bên cạnh, cẩn trọng đặt tay lên mạch đập của Mạc Vô Tình, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng. Sau một hồi kiểm tra, nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng nét ưu tư vẫn còn vương vấn trên gương mặt thanh tú.
“Hắn chỉ kiệt sức và tinh thần suy sụp thôi,” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng nhẹ bẫng như làn gió thoảng, nhưng đủ để phá vỡ sự im lặng nặng nề. “May mà không có sát khí nào còn sót lại. Có lẽ những oán hận ngàn năm đã tạm thời được giải tỏa, dù chỉ là một phần nhỏ.” Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, “Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó chữa. Nỗi đau của hắn... quá lớn.”
Lâm Nhất không đáp, chỉ trầm tư nhìn mảnh ngọc băng trong tay. Cảm giác lạnh buốt thấu xương vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn đơn thuần là cái lạnh của băng giá, mà là sự lạnh lẽo thuần khiết, mang theo chút linh khí cổ xưa, như chứa đựng một phần linh hồn của thời gian. Phù văn cổ xưa được khắc họa tinh vi bên trong mảnh ngọc vẫn lấp lánh mờ ảo, như một bí ẩn đang chờ được giải mã. Hắn biết, đây không phải là một mảnh ngọc thông thường, mà là một thông điệp, một chìa khóa mà Mạc Linh đã cố tình để lại.
Tô Mạt Nhi, sau khi nén lại sự bàng hoàng ban đầu, tiến lại gần, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết vẻ phẫn nộ. “Hắc Ám Cung… bọn chúng rốt cuộc là loại người gì mà độc ác đến vậy? Cả Mạc Vô Tình cũng bị lợi dụng sao?” Giọng nàng trong trẻo, líu lo như chim hót, nhưng ẩn chứa sự căm phẫn sâu sắc. “Hắn đã phải chịu đựng những gì? Cả đời hắn sống trong hận thù, chỉ vì một âm mưu bẩn thỉu. Cái thế giới này... càng ngày càng khiến ta không thể hiểu nổi.” Nàng nhìn Mạc Vô Tình, ánh mắt to tròn long lanh giờ đây đầy vẻ thương cảm. Cái sự thật trần trụi về việc Mạc Vô Tình, kẻ thù mà họ từng đối mặt, lại hóa ra cũng là một nạn nhân bị lợi dụng, đã giáng một đòn mạnh vào thế giới quan đơn giản của nàng.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn trầm tĩnh đứng đó, dáng người cao lớn cương nghị, chiếc áo choàng đen phất phơ trong gió lạnh. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của y hướng về phía mảnh ngọc băng trong tay Lâm Nhất. “Mảnh ngọc này có gì đặc biệt?” Y khẽ hỏi, giọng trầm đục, như đang chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh. “Dường như nó không đơn thuần là pháp bảo. Linh khí tỏa ra từ nó rất cổ xưa, và phù văn kia... ta chưa từng thấy, nhưng cảm nhận được một sự liên kết vô hình với dòng chảy thời gian.” Y nắm chặt thanh kiếm cổ màu huyết của mình, cảm thấy một sự thôi thúc khó tả. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Và giờ đây, y cảm thấy mình cần phải bảo vệ một điều gì đó còn lớn hơn cả mạng sống, một chân lý đang dần hé mở.
Lâm Nhất hít sâu một hơi khí lạnh, không khí tinh khiết nhưng buốt giá tràn vào phổi, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. Hắn ngước nhìn ba người bạn đồng hành, ánh mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo của băng cung, chứa đựng sự phức tạp và gánh nặng của những điều sắp sửa được hé lộ. “Nó là chìa khóa,” hắn khẽ nói, giọng trầm tĩnh, nhưng từng lời thốt ra đều mang sức nặng. “Là chìa khóa... để mở ra một phần chân tướng kinh hoàng hơn.” Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong tâm trí mình. Con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn theo đuổi, con đường truy tìm chân lý và thấu hiểu hồng trần, đang dẫn hắn đến những góc tối nhất của lịch sử, nơi thiện ác không còn ranh giới rõ ràng.
Hắn từ từ đưa mảnh ngọc băng lên, đôi mắt đen láy tập trung vào nó. Rồi, một cách dứt khoát, hắn chạm Kinh Thư Vô Tự vào mảnh ngọc. Kinh Thư Vô Tự, vốn im lìm, bỗng phát ra ánh vàng nhạt dịu dàng, như đáp lại lời triệu gọi của mảnh ngọc. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xanh biếc từ ngọc băng kết nối với ánh vàng nhạt từ Kinh Thư, tạo thành một quầng sáng mờ ảo bao trùm lấy Lâm Nhất. Một cảm giác lạnh buốt thấu xương lan khắp cơ thể hắn, không phải cái lạnh vật lý, mà là sự lạnh lẽo của thông tin, của những bí mật ngàn năm. Tâm trí Lâm Nhất chấn động dữ dội, như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào dòng xoáy dữ dội của đại dương ký ức.
Toàn bộ thế giới xung quanh Lâm Nhất bỗng biến mất, tan chảy vào hư vô. Hắn không còn thấy Băng Cung Di Tích, không còn nghe tiếng gió rít gào, không còn cảm nhận được cái lạnh buốt của thực tại. Thay vào đó, hắn chìm sâu vào một không gian ảo ảnh, một thế giới được tạo nên từ luồng ý thức của Mạc Linh và những mảnh ghép ký ức cổ xưa. Đó không phải là một thị kiến sống động như những lần trước, mà là một dòng chảy thông tin trực tiếp, một bản mật thư được mã hóa bằng những phù văn cổ xưa, truyền thẳng vào tâm trí hắn.
Trong không gian vô định đó, hắn "nghe" thấy giọng nói của Mạc Linh, không phải là âm thanh vang vọng trong không trung, mà là một luồng ý thức, một giọng nói thì thầm trực tiếp trong sâu thẳm linh hồn hắn. Giọng nói ấy trầm tĩnh, mang theo vẻ u hoài và sự mệt mỏi của ngàn năm chứng kiến.
"Hắc Ám Cung... không phải là một môn phái, Lâm Nhất," luồng ý thức của Mạc Linh vang vọng. "Nó là một ý niệm, một bóng ma tồn tại từ thuở hồng hoang. Chúng không có hình hài cố định, không có giáo điều rõ ràng, chỉ có một mục đích duy nhất: kiểm soát và tái tạo trật tự theo ý muốn của chúng."
Trong tâm trí Lâm Nhất, những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên, không rõ ràng nhưng đầy sức gợi. Hắn thấy những kẻ áo đen bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, thì thầm bên tai các cường giả cổ đại, gieo rắc những hạt giống ngờ vực và hận thù. Hắn chứng kiến những trận chiến tàn khốc của Đại Tiên Chiến, nơi hàng vạn sinh linh ngã xuống, nơi những dòng máu chân chính của Chân Đạo bị nhuộm đỏ sông núi. Hắn thấy sự sụp đổ của Lãm Nguyệt Chân Quân, thấy gia tộc Lãm Nguyệt bị thảm sát, thấy những công pháp tinh hoa bị cướp đoạt, và đặc biệt, hắn thấy sự ra đời của nỗi hận thù vô bờ bến trong tâm hồn Mạc Vô Tình bé nhỏ. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại hơn, một ván cờ lớn mà Hắc Ám Cung là người cầm trịch.
"Chúng gieo rắc hận thù, thao túng quyền lực, dẫn dắt Đại Tiên Chiến để hủy diệt Chân Đạo," giọng Mạc Linh tiếp tục, "để rồi kiến lập Thiên Đạo Môn, một tiên đạo giả tạo, một bình phong hoàn hảo cho âm mưu thực sự của chúng."
Lâm Nhất cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Thiên Đạo Môn! Cái tên đó, cái tổ chức tự xưng là chính đạo, là biểu tượng của sự công bằng và trật tự trong mắt thế nhân, lại hóa ra chỉ là một con rối, một công cụ của Hắc Ám Cung? Sự thật này quá động trời, nó làm lung lay tận gốc rễ những gì hắn từng biết về thế giới tu tiên. Hắn chợt hiểu ra tại sao bao nhiêu năm qua, hắn luôn cảm thấy có gì đó sai trái với cái gọi là "tiên đạo" hiện tại, một sự trống rỗng, một vẻ ngoài hào nhoáng che đậy sự thối nát bên trong. Những điều hắn từng chiêm nghiệm về "hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm" càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nếu tiên đạo bên ngoài đã là giả, thì chân đạo càng phải được tìm thấy trong chính tâm hồn con người.
Hình ảnh của Mạc Vô Tình hiện lên rõ nét trong tâm trí Lâm Nhất, không còn là kẻ thù, mà là một bóng hình bi ai, tội nghiệp.
"Mạc Vô Tình, hắn không phải kẻ báo thù đơn thuần," Mạc Linh nói, giọng nàng mang theo chút xót xa. "Dòng máu Lãm Nguyệt chảy trong hắn là chìa khóa. Hắc Ám Cung muốn sử dụng nỗi hận thù của hắn, sử dụng chính huyết mạch Chân Đạo của gia tộc hắn, để kích hoạt một thứ đã bị phong ấn từ ngàn năm trước... một cánh cổng, hay một sức mạnh nào đó bị phong ấn ở một nơi bí mật trong Băng Cung Di Tích này."
Lâm Nhất cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Mạc Vô Tình, kẻ mà hắn từng đối mặt với sát khí ngút trời, kẻ mà hắn từng nghĩ là chỉ bị điều khiển bởi lòng thù hận, hóa ra lại là một quân cờ lớn nhất trong ván cờ hiện tại của Hắc Ám Cung. Nỗi hận thù của hắn không chỉ là động lực của hắn, mà còn là công cụ để Hắc Ám Cung đạt được mục đích đen tối của chúng. Mạc Linh nói rằng "Chân tướng nằm sâu dưới lớp băng vĩnh cửu. Hắc Ám đã trỗi dậy," và giờ đây, hắn đã hiểu. Lớp băng ấy không chỉ là băng giá vật chất, mà còn là lớp băng của lịch sử, của sự lãng quên, che đậy một chân tướng kinh hoàng.
"Hắn chỉ là quân cờ lớn nhất trong ván cờ hiện tại của chúng," lời Mạc Linh vang vọng cuối cùng, trước khi không gian ảo ảnh bắt đầu vỡ vụn, như những mảnh băng tan chảy trong ánh sáng ban mai.
Lâm Nhất chợt mở bừng mắt, thoát khỏi trạng thái nhập định. Một cảm giác lạnh buốt thấu xương không phải từ băng giá, mà là từ mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn, dù đang ở trong Băng Cung lạnh giá. Đồng tử hắn co rút lại, ánh mắt đầy sự phức tạp và gánh nặng của những bí mật vừa được hé lộ. Hắn hít thở dồn dập, cố gắng ổn định lại tâm trí đang quay cuồng với hàng ngàn mảnh ghép thông tin. Ánh sáng xanh biếc từ mảnh ngọc băng trong tay hắn đã tắt ngấm, chỉ còn lại màu xanh trong suốt lạnh lẽo. Kinh Thư Vô Tự cũng trở lại vẻ trầm mặc, ánh vàng nhạt thu lại.
Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đều đang nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng và chờ đợi. Họ đã đứng yên lặng suốt khoảng thời gian Lâm Nhất chìm vào trạng thái kỳ lạ đó, chỉ có tiếng gió rít gào và tiếng băng tuyết nứt vỡ thỉnh thoảng vang lên trong không gian trống trải của Băng Cung.
Lâm Nhất nhìn các đồng đội của mình, ánh mắt hắn chất chứa sự phức tạp của một người vừa nhìn thấy vực thẳm của âm mưu ngàn năm. Hắn cảm nhận được gánh nặng đè lên vai, nhưng cũng đồng thời cảm thấy một sự rõ ràng đến đau đớn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lại những thông tin hỗn độn trong đầu.
"Hắc Ám Cung... chúng đã thao túng lịch sử từ ngàn năm trước," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như vừa trải qua một cuộc hành trình dài. "Đại Tiên Chiến không phải chỉ là cuộc tranh giành quyền lực giữa các thế lực. Nó là một màn kịch lớn, một âm mưu được dàn dựng để hủy diệt Chân Đạo, để rồi cái gọi là Thiên Đạo Môn được xây dựng trên đống đổ nát đó, như một bình phong, một công cụ cho mục đích thực sự của chúng."
Lời nói của Lâm Nhất như một tảng băng lớn đập vào lòng những người còn lại, khiến họ bàng hoàng đến tột độ. Tô Mạt Nhi há hốc mồm, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ. “Thật không thể tin nổi…” Nàng lắp bắp, giọng nói trong trẻo giờ đây run rẩy. “Cả cái ‘tiên đạo’ mà chúng ta biết, cái mà chúng ta từng tin tưởng, cũng là giả tạo sao? Vậy thì... vậy thì cái gì là thật? Cái gì là đúng?” Nàng cảm thấy thế giới này đang sụp đổ dưới chân mình, mọi giá trị mà nàng từng tin tưởng đều trở nên vô nghĩa.
Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt tay, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ xót xa. Nàng nhìn về phía Mạc Vô Tình đang nằm bất động, đôi mắt nàng đong đầy sự cảm thông. “Vậy Mạc Vô Tình... hắn chỉ là một con rối? Nỗi hận thù của hắn... là thứ mà Hắc Ám Cung muốn?” Nàng khẽ thì thầm, như đang nói với chính mình. “Hắn sống cả đời trong nỗi đau, chỉ để trở thành công cụ cho kẻ thù giết hại gia đình hắn. Thật là một bi kịch không thể thảm khốc hơn.”
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo nắm chặt thanh kiếm huyết sắc, ánh mắt y nhìn xa xăm, xuyên qua lớp băng giá của thời gian. Y đã từng chứng kiến nhiều điều tàn khốc, nhưng âm mưu này lại vượt quá mọi tưởng tượng của y. “Kế hoạch này... quá lớn.” Y nói, giọng trầm đục. “Chúng muốn gì từ Mạc Vô Tình? Không lẽ chỉ là để lợi dụng nỗi hận thù của hắn?” Y cảm nhận được một sự căng thẳng mới dấy lên trong lòng, một mối đe dọa không chỉ nhắm vào một cá nhân, mà vào cả nền tảng của thế giới.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt kiên định nhưng vẫn đầy lo âu. Hắn siết chặt mảnh ngọc băng trong tay, cảm nhận được hơi lạnh và linh khí còn sót lại từ nó. “Mạc Linh nói, Mạc Vô Tình là chìa khóa để kích hoạt một ‘thứ’ bị phong ấn. Một cánh cổng... hay một nguồn sức mạnh nào đó, ẩn sâu trong Băng Cung này, nơi Chân Đạo của gia tộc Lãm Nguyệt từng tồn tại. Và chúng đang đẩy hắn vào con đường đó, sử dụng dòng máu thuần khiết của hắn để phá vỡ phong ấn.” Hắn dừng lại một chút, hít thở sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt các đồng đội. “Chúng ta phải ngăn chặn chúng, và... phải cứu Mạc Vô Tình.”
Lời nói cuối cùng của Lâm Nhất vang lên rõ ràng trong không gian lạnh lẽo của Băng Cung, mang theo sự quyết tâm sắt đá. Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò do thiếu thốn từ nhỏ nhưng giờ đây toát lên vẻ thanh thoát, kiên nghị. Hắn nhìn về phía Mạc Vô Tình đang nằm bất động, rồi quay sang nhìn các đồng đội của mình, ánh mắt tràn đầy ý chí. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn, con đường truy tìm chân lý giữa hồng trần gian nan, giờ đây đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Mảnh ngọc băng, tuy nhỏ bé, nhưng đã mở ra một cánh cửa đến với chân tướng kinh hoàng, và đó cũng là cánh cửa dẫn đến thử thách lớn nhất trong hành trình của Lâm Nhất.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.