Vô tiên chi đạo - Chương 338: Chân Lý Cổ Tộc: Thanh Tẩy Tâm Cảnh, Khai Mở Đạo Tâm
Bình minh đã rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khe đá, lướt trên vách động ẩm ướt, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như ngàn vạn tinh tú. Sau đêm dài chiêm nghiệm, Lâm Nhất không còn cảm thấy mỏi mệt, ngược lại, trong tâm hồn hắn giờ đây tràn ngập một sự thanh tịnh đến lạ. Luồng năng lượng tinh khiết của "Tâm Nguyên Quyết" vẫn âm thầm vận chuyển trong cơ thể, bồi đắp cho Chân Nguyên của hắn, không ồn ào mãnh liệt như những công pháp "tiên đạo" thông thường, mà dịu dàng, bền bỉ như dòng suối ngầm chảy qua năm tháng. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò của một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi, nhưng khí chất tỏa ra lại mang vẻ thâm trầm, uyên bác của một bậc lão giả đã nhìn thấu nhân sinh. Ánh mắt hắn không còn vẻ lo âu hay băn khoăn, mà thay vào đó là sự minh triết, thấu hiểu, tựa như đã nhìn thấy cả một dòng chảy lịch sử cuồn cuộn, từ thuở hồng hoang cho đến lúc suy tàn.
Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm lặng lẽ trên đùi hắn khi hắn ngồi xuống bồ đoàn cũ kỹ, tiếp tục chìm sâu vào nhập định. Luồng linh khí trong động phủ, vốn đã thanh tịnh, giờ đây càng thêm cô đọng, bị hắn dẫn dắt, tạo thành một vòng xoáy nhẹ nhàng, gần như vô hình quanh thân. Nó không phải là một sự cưỡng ép, mà là một sự dung hòa, một tiếng gọi vô thanh mà vạn vật không thể chối từ, tuân theo lẽ tự nhiên mà hội tụ về hắn. Trong cõi nhập định sâu thẳm, tâm thần Lâm Nhất tựa như một cánh chim nhẹ nhàng bay lượn trên biển kiến thức cổ xưa, không còn bị giới hạn bởi không gian hay thời gian. Hắn không chỉ đọc những dòng chữ vô hình, mà còn cảm nhận được từng hơi thở của thời đại xa xưa, nghe được tiếng vọng của những "Chân Nhân" cuối cùng, chứng kiến sự biến đổi của Chân Đạo qua ngàn năm dâu bể.
"Chân lý không nằm ở phép tắc, mà ở sự dung hòa... 'Tiên đạo' chỉ là một vỏ bọc, một sự ngộ nhận về quyền năng tuyệt đối mà thôi..." Lâm Nhất thầm thì trong tâm trí, giọng nói vang vọng trong cõi hư vô, không phải là âm thanh mà là ý niệm. Hắn nhận ra, cái gọi là 'tiên đạo' mà người đời ngày nay theo đuổi, thực chất chỉ là một cái bóng méo mó của Chân Đạo nguyên thủy. Nó tập trung vào việc hấp thụ linh khí, luyện đan, tu luyện thần thông để đạt được sức mạnh và trường sinh bất lão, hoàn toàn quên đi cái gốc rễ của sự tu dưỡng tâm hồn, của sự hài hòa với thiên địa. Những kẻ tu tiên hiện đại, họ truy cầu vĩnh cửu, nhưng lại quên mất ý nghĩa của một đời người hữu hạn; họ khao khát quyền năng, nhưng lại bỏ quên trách nhiệm của một sinh linh trong cõi hồng trần.
"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình... Nhưng khi lòng tham trỗi dậy, khi ham muốn quyền lực che mờ lý trí, linh cũng biến thành ma, tình cũng hóa thành hận." Tâm cảnh Lâm Nhất mở rộng, hắn nhìn thấy những vị 'Chân Nhân' cổ xưa, họ không có những phép thuật kinh thiên động địa như những vị tiên nhân trong truyền thuyết, nhưng họ lại có một tâm hồn trong sáng, một trí tuệ siêu việt, một sự kết nối sâu sắc với vạn vật. Họ sống thuận theo tự nhiên, dùng Chân Nguyên để chữa lành, để bảo vệ, chứ không phải để hủy diệt hay thống trị. Rồi hắn lại nhìn thấy sự suy tàn, khi những lời răn dạy bị bóp méo, khi quyền lực trở thành mục tiêu tối thượng, khi sự chia rẽ bắt đầu gặm nhấm Chân Đạo từ bên trong. Hắc Ám Cung không chỉ là một thế lực tà ác đơn thuần, mà chúng còn là những kẻ đã khéo léo gieo mầm sự tha hóa ấy, biến những khao khát chính đáng thành những dục vọng đen tối, dẫn dắt nhân loại đi vào con đường lầm lạc, dưới danh nghĩa 'tiên đạo'.
Bên cạnh, Mộ Dung Uyển Nhi ngồi tựa vào vách đá, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng và tôn kính. Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nhẹ ngoài động phủ nuốt chửng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi nơi Lâm Nhất, không chỉ là luồng khí tức thanh tịnh đang lan tỏa, mà còn là sự sâu sắc trong ánh mắt và sự trầm tĩnh trong khí thái. "Lâm Nhất ca ca dường như đang tiến vào một cảnh giới khác...", nàng thầm thì, đủ nhỏ để Tô Mạt Nhi đang tựa vào vai nàng cũng không nghe rõ, nhưng lại đủ để nàng tự mình chiêm nghiệm. Nàng biết, con đường Lâm Nhất đang đi không phải là con đường tu tiên thông thường, mà là một con đường của sự thấu hiểu, của sự hòa hợp, của Chân Đạo mà nàng chưa từng được biết đến. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm trong động phủ hòa quyện với một mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc, tựa như hơi thở của thiên nhiên đang vỗ về tâm hồn.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương chút ngây thơ, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Nàng không hiểu sâu xa những triết lý mà Lâm Nhất đang chiêm nghiệm, nhưng nàng cảm nhận được sự bình yên tỏa ra từ hắn, một sự bình yên lan tỏa, xoa dịu cả nỗi lo lắng trong lòng nàng. Nàng không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ nắm lấy vạt áo Mộ Dung Uyển Nhi, tựa như tìm kiếm một điểm tựa trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Tiếng thở đều của Lâm Nhất, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ một mạch suối nhỏ trong động, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, đưa cả không gian chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vẫn đứng tựa vào vách đá, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua Lâm Nhất, rồi lại dừng lại trên Kinh Thư Vô Tự. Hắn đã chứng kiến vô vàn kẻ tu luyện, từ những vị lão tổ ẩn mình cho đến những tân tú mới nổi, nhưng chưa từng thấy ai nhập định một cách lạ lùng như Lâm Nhất. Không có linh khí bạo trướng, không có dị tượng kinh người, chỉ có sự bình lặng và một luồng năng lượng tinh khiết đến mức khiến hắn, một kẻ đã quen với sát khí và những nguồn năng lượng hung bạo, cũng cảm thấy được an ủi. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu cái gọi là Chân Đạo mà Lâm Nhất đang nói đến, có thực sự là một con đường khác, một con đường có thể thay đổi cả hồng trần gian nan này không? Ánh mắt hắn, vốn lạnh lùng, giờ đây lại ánh lên một tia tò mò khó tả, ẩn sâu trong sự trầm tĩnh vốn có. Hắn nhận ra, Lâm Nhất đã không còn là tiểu đạo sĩ non trẻ ngày nào, hắn đã trở thành một người gánh vác một phần chân lý, một kẻ có thể thay đổi cả thế cục, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng sự thấu hiểu về "Đạo".
***
Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn bên ngoài, nhưng trong động phủ vẫn giữ được sự dịu mát, thanh tịnh. Linh khí vẫn vậy, chỉ có điều luân chuyển quanh Lâm Nhất giờ đây còn thêm phần uyển chuyển, tựa như những dải lụa mỏng vờn quanh thân ảnh gầy gò của hắn. Bỗng, đôi mắt Lâm Nhất khẽ động, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn, giờ đây sáng rõ như tinh tú giữa trời đêm, mang theo vẻ minh triết sâu thẳm, nhưng không hề kiêu ngạo hay xa cách. Hắn không vội vã đứng dậy, mà nhẹ nhàng vuốt ve Kinh Thư Vô Tự, như thể nó không phải là một cuốn sách vô tri, mà là một sinh linh, một người bạn đồng hành đã cùng hắn trải qua muôn vàn cảm ngộ.
"Kinh Thư này... nó không chỉ chứa đựng triết lý, mà còn là một tấm gương phản chiếu chân tướng của vạn vật, của cả một kỷ nguyên đã mất." Giọng nói của Lâm Nhất trầm tĩnh, sâu lắng, mang theo chút âm hưởng vang vọng của những tiếng suối chảy từ ngàn năm, mang theo sự tĩnh lặng và uyên thâm. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn giờ đây không còn vẻ yếu ớt, mà toát lên một khí chất thanh thoát, tự tại, tựa như một ngọn trúc giữa gió bão, vững chãi trước phong ba.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lập tức cảm nhận được sự thay đổi, không chỉ từ khí tức mà còn từ chính ánh mắt của Lâm Nhất. Họ im lặng chờ đợi, biết rằng hắn sắp chia sẻ những điều trọng đại. Ngay cả Huyết Kiếm Khách, người vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, cũng dịch chuyển trọng tâm, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào Lâm Nhất.
Lâm Nhất chậm rãi cất lời, không quá nhanh, không quá chậm, mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của sự chiêm nghiệm: "Cái gọi là 'tiên đạo' mà họ theo đuổi, thực chất là một sự bóp méo của Chân Đạo cổ xưa. Họ tìm kiếm sức mạnh bên ngoài, quyền năng siêu phàm, mà quên mất rằng chân lý nằm ở sự hài hòa nội tại, sự thuận theo thiên địa. Đại Tiên Chiến... không phải là cuộc chiến giữa chính nghĩa và tà ác đơn thuần, mà là cuộc chiến của sự tha hóa, khi Chân Đạo bị bóp méo, bị lợi dụng cho tham vọng cá nhân." Hắn đưa mắt nhìn ra cửa động, nơi ánh nắng trưa đang rực rỡ, nhưng trong lời nói lại phảng phất một nỗi buồn sâu sắc về một quá khứ đã mất, một chân lý đã bị lãng quên. "Hắc Ám Cung... chúng không chỉ mạnh về võ lực, mà chúng còn tinh vi trong việc gieo rắc sự chia rẽ, khơi dậy những dục vọng sâu thẳm nhất trong lòng người, biến những kẻ tu tiên thành những kẻ ích kỷ, chỉ biết truy cầu bản thân, mà quên mất đạo lý làm người."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, vẻ mặt đầy suy tư. "Vậy 'Tâm Nguyên Quyết' ca ca nói, nó có thể làm được gì, nếu như không phải là một công pháp cường đại?" Nàng hỏi, giọng nói thấp thoáng sự băn khoăn.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười mang vẻ thấu hiểu sâu sắc. "Nó không phải là công pháp cường đại, Uyển Nhi. Nó là con đường để thanh tẩy tạp niệm, ổn định tâm cảnh, và tái lập sự cân bằng. Nó không giúp người ta lập tức trở thành cường giả hô mưa gọi gió, nhưng nó giúp người ta tìm lại được 'chân tâm', tìm lại được sự hài hòa với vạn vật. Đối với Mạc Vô Tình... ta tin rằng nó có thể là ánh sáng dẫn lối ra khỏi hố sâu thù hận, thứ đã ăn sâu vào tâm can hắn." Hắn nói, ánh mắt quét qua Mạc Vô Tình đang nằm hôn mê, không còn là sự thương cảm đơn thuần, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, là quyết tâm của một người đã tìm thấy phương thuốc.
Hắn giơ tay, không có bất kỳ động tác phô trương nào, chỉ thấy một luồng linh khí dịu nhẹ, trong suốt như ngọc, từ lòng bàn tay hắn lan tỏa. Nó không có sức mạnh tấn công, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp, an toàn, như được bao bọc bởi tình thương vô bờ bến của đất mẹ. Luồng khí tức ấy nhẹ nhàng lượn lờ trong động phủ, xoa dịu mọi căng thẳng, mọi tạp niệm. Mùi linh khí thanh tịnh tỏa ra từ Lâm Nhất, hòa quyện với mùi đá lạnh và đất ẩm, tạo nên một không gian gần như thoát tục. Tô Mạt Nhi hít một hơi thật sâu, cảm thấy tâm hồn mình cũng trở nên trong trẻo hơn, mọi lo lắng dường như tan biến. "Thật ấm áp quá... Lâm Nhất ca ca." Nàng thì thầm, đôi mắt to tròn lấp lánh sự kinh ngạc.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vốn có vẻ hoài nghi, giờ đây cũng không khỏi động dung. Hắn cảm nhận được sự khác biệt của luồng linh khí này. Nó không mang theo sát khí, không có sự bá đạo, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh thanh tẩy khó lường. Hắn đã từng chứng kiến vô số công pháp tà ma, với những luồng hắc khí cuồn cuộn, nhưng cũng chưa từng thấy một công pháp nào thuần khiết đến vậy, tinh khiết đến mức khiến những góc khuất trong tâm hồn hắn cũng được xoa dịu đôi chút. "Con đường này... thật sự có thể cứu rỗi?" Hắn thầm nghĩ, dù chưa nói thành lời, nhưng ánh mắt đã phần nào bị thuyết phục.
"Bản chất của Chân Đạo mà ta đã khám phá, với sự nhấn mạnh vào thuận tự nhiên, vô vi và lòng nhân ái, sẽ tạo ra sự đối lập rõ ràng với Thiên Đạo Môn," Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói của hắn giờ đây mang theo một sự kiên định sắt đá. "Thiên Đạo Môn, một tổ chức đã bị tha hóa và mục ruỗng bởi quyền lực và sự bóp méo chân lý. Một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý và con đường tu luyện là điều không thể tránh khỏi." Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không hề nao núng. Những công pháp và triết lý cổ xưa này sẽ là nền tảng cho sự phát triển sức mạnh của hắn, không theo con đường "tiên đạo" thông thường mà theo một cách độc đáo, mạnh mẽ hơn. Hắn sẽ không trở thành một tiên nhân tranh đoạt, mà là một "Chân Nhân" của thời đại mới, một người mang trong mình ánh sáng của Chân Đạo.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng trời bên ngoài cửa động, không gian bên trong động phủ càng trở nên tĩnh mịch và trang nghiêm. Lâm Nhất tiến đến bên Mạc Vô Tình, người vẫn nằm bất động trên tấm da thú, hơi thở yếu ớt và khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vẫn khép chặt, dù cho những tà khí cuồng bạo xung quanh đã phần nào lắng dịu dưới ảnh hưởng của luồng linh khí thanh tịnh từ "Tâm Nguyên Quyết" mà Lâm Nhất đã vận chuyển từ sáng. Hắn quỳ xuống, nhìn gương mặt đau khổ của Mạc Vô Tình, không một chút ác cảm hay sợ hãi, chỉ còn lại sự thấu cảm sâu sắc. Bàn tay gầy gò của hắn nhẹ nhàng đặt lên trán Mạc Vô Tình, cảm nhận được hơi nóng bức và luồng oán khí vẫn còn âm ỉ bên trong.
"Ngươi chắc chứ?" Huyết Kiếm Khách đột nhiên cất lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự căng thẳng. "Hận thù của Mạc Vô Tình đã ăn sâu vào cốt tủy rồi, như một khối u ác tính. Thanh tẩy nó... e rằng không dễ dàng, thậm chí có thể khiến hắn phản phệ." Ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất đầy dò xét, như muốn tìm kiếm một chút dao động, một chút do dự. Hắn hiểu sâu sắc về sức mạnh của hận thù, bởi chính hắn cũng đã từng sống trong bóng tối của nó.
Lâm Nhất không quay đầu lại, ánh mắt vẫn tập trung vào Mạc Vô Tình. "Ta không thể hứa hẹn kết quả, Trần Hạo. Ta cũng không dám chắc liệu ta có thể thành công hoàn toàn hay không." Giọng hắn trầm lắng, nhưng không chút nao núng. "Nhưng ta phải thử. Chân Đạo không bỏ rơi bất cứ ai, dù họ có lạc lối đến đâu. Dù Mạc Vô Tình có bị hận thù che mờ đến mức nào, sâu thẳm bên trong hắn vẫn là một con người, và con người thì luôn có khả năng tìm thấy ánh sáng, tìm thấy chân tâm của mình." Hắn tin rằng, Mạc Vô Tình cũng chỉ là một nạn nhân của âm mưu lịch sử, một quân cờ bị Hắc Ám Cung lợi dụng để gieo rắc sự hỗn loạn. Thanh tẩy hắn, không chỉ là cứu một sinh linh, mà còn là một bước để phơi bày chân tướng của Hắc Ám Cung.
Tô Mạt Nhi, đứng cạnh Mộ Dung Uyển Nhi, khẽ nắm chặt tay nàng. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn sự lanh lợi thường thấy, mà tràn ngập sự lo lắng và hy vọng mong manh. "Mong ca ca thành công..." Nàng thì thầm, giọng nói gần như nghẹn lại, tựa như một lời cầu nguyện gửi gắm vào hư không. Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng siết chặt tay Tô Mạt Nhi, ánh mắt cũng đầy kiên định. Nàng hiểu Lâm Nhất hơn ai hết, và nàng tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu vận chuyển "Tâm Nguyên Quyết". Không có tiếng gầm rú, không có ánh sáng chói lòa, chỉ có một luồng linh khí thanh tịnh, dịu nhẹ, như dòng suối trong vắt chảy qua từng mạch máu, từng huyệt đạo trên cơ thể hắn. Từ lòng bàn tay hắn, luồng linh khí ấy chậm rãi, kiên trì thẩm thấu vào trán Mạc Vô Tình, từ từ lan tỏa khắp cơ thể đang yếu ớt của y. Luồng linh khí ấy không mang tính xâm lấn, mà mang tính dẫn dắt, như một người thầy hiền từ đang nhẹ nhàng xua đi những màn sương mù che phủ tâm trí.
Ban đầu, sắc mặt Mạc Vô Tình thoáng chốc giãn ra, bờ môi khô khốc khẽ động, dường như cảm nhận được một sự dễ chịu hiếm có. Nhưng chỉ sau vài nhịp thở, lông mày y lại nhíu chặt, cơ thể khẽ run rẩy, những dòng oán khí và tà khí sâu thẳm bên trong bắt đầu phản ứng, chống trả lại luồng thanh tẩy của Tâm Nguyên Quyết. Một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ cổ họng y, như thể đang chống chọi với những ký ức đau khổ, những tà niệm đã ăn sâu vào cốt tủy. Mắt y vẫn nhắm nghiền, nhưng trên trán lại lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh.
Lâm Nhất không hề nản lòng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hận thù và tà niệm đã bám rễ quá sâu trong Mạc Vô Tình, việc thanh tẩy không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Hắn tập trung toàn bộ tâm thần, duy trì Tâm Nguyên Quyết, kiên nhẫn như người thợ mộc gọt đẽo từng thớ gỗ, từng chút một gột rửa những tạp niệm, gieo một hạt mầm hy vọng vào tâm hồn đang chìm trong bóng tối của Mạc Vô Tình. Luồng linh khí dịu nhẹ vẫn bền bỉ chảy, như dòng nước kiên trì mài mòn đá cứng.
Trong khoảnh khắc ấy, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nín thở, ánh mắt căng thẳng dõi theo từng biến động nhỏ trên gương mặt Mạc Vô Tình. Huyết Kiếm Khách cũng không rời mắt, hắn nhìn thấy sự kiên định không gì lay chuyển được trong ánh mắt Lâm Nhất, và một tia hy vọng bỗng lóe lên trong thâm tâm hắn. Có lẽ, con đường Vô Tiên chi Đạo của Lâm Nhất, con đường của sự thấu hiểu và lòng nhân ái, thực sự có thể mang lại sự thay đổi cho hồng trần gian nan này, cho những số phận đã bị Hắc Ám Cung thao túng.
Sự thành công bước đầu của "Tâm Nguyên Quyết" trên Mạc Vô Tình, dù chỉ là những dấu hiệu nhỏ nhoi, cũng báo hiệu rằng nó sẽ là chìa khóa để Lâm Nhất đối phó với những trạng thái tâm ma và tà khí từ Hắc Ám Cung trong tương lai. Hắn ngày càng hiểu rõ bản chất của 'tiên đạo' giả tạo, và sự hiểu biết này sẽ dẫn đến một cuộc đối đầu tư tưởng không thể tránh khỏi với Thiên Đạo Môn, vốn được xây dựng trên những nền tảng tương tự. Quá trình cảm hóa Mạc Vô Tình, dẫu còn dài và đầy thử thách, sẽ là một minh chứng sống động cho triết lý của Lâm Nhất, và nếu thành công, nó có thể biến Mạc Vô Tình thành một đồng minh mạnh mẽ, một người hiểu rõ Hắc Ám Cung từ bên trong. Sức mạnh của Lâm Nhất không phải theo con đường tu vi thông thường, mà là sự thấu hiểu và hòa hợp, đặt nền tảng cho một loại sức mạnh độc đáo sẽ gây bất ngờ cho tất cả các đối thủ.
Lâm Nhất vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa động, nơi ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua những rặng cây, xua đi những vệt nắng chiều cuối cùng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã tìm thấy chân tâm của mình, và hắn sẽ dùng nó để soi rọi con đường phía trước, con đường của Vô Tiên chi Đạo, giữa một hồng trần gian nan đầy thử thách.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.