Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô tiên chi đạo - Chương 343: Bức Màn Thời Gian: Lựa Chọn Của Kẻ Báo Thù

Luồng hắc khí cổ xưa, cuồn cuộn như một con mãng xà khổng lồ, bùng nổ từ sâu trong Quỷ Môn Quan, xuyên qua “kết giới” đang rung chuyển, mang theo hơi thở của ngàn năm u tối, như một lưỡi gươm sắc bén nhắm thẳng vào Lâm Nhất. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật chất, mà còn là một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy linh hồn, mang theo sự oán hận, sự nhận biết đã tồn tại từ 3000 năm trước, như một lời tuyên chiến định mệnh, một lời khẳng định về mối liên kết giữa kẻ cầm đầu hiện tại và bóng hình uy nghi từng nhìn thấu thời gian để khóa chặt lấy hắn. Tiếng hắc khí bùng nổ như một tiếng gào thét của quỷ dữ, chói tai và đầy đe dọa, xé toạc không gian xung quanh, khiến những tảng đá cổ kính run rẩy đến tận sâu trong lòng đất. Đây không chỉ là một đòn đánh trả, mà là sự phản kháng của chính Chân Đạo đã bị bóp méo, của chính âm mưu đã bị Lâm Nhất vạch trần.

Lâm Nhất không hề nao núng, dù một cơn đau thấu xương, thấu cả linh hồn chợt ập đến, như thể có hàng ngàn sợi gai nhọn đang đâm xuyên vào từng thớ thịt, từng kinh mạch. Hắn biết, đây chính là sự phản kháng của những kẻ đã cố gắng chôn vùi chân lý, những kẻ muốn vĩnh viễn bóp méo lẽ phải thành hư ảo. Hắn khẽ nhắm mắt lại, một sự tĩnh lặng đến lạ lùng bao trùm lấy tâm thức, bất chấp cơn đau thể xác đang giày vò. Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn, vốn chỉ là một quyển sách cũ kỹ không chữ, bỗng nhiên tỏa ra một vầng sáng dịu dàng nhưng rực rỡ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một ánh sáng bình minh xua tan bóng đêm u ám. Ánh sáng đó không chói chang, mà là một thứ ánh sáng nội tại, mang theo sự ấm áp, sự thanh tịnh, như lời thì thầm của chân lý ngàn đời. Hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn phải thanh tẩy, phải soi rọi.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đứng cách đó không xa, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, không khỏi hoảng loạn tột độ. Luồng hắc khí đó quá mạnh, quá hung tàn, mang theo một sức mạnh cổ xưa mà họ chưa từng cảm nhận.

“Lâm Nhất! Anh có sao không? Mau tỉnh lại đi!” Mộ Dung Uyển Nhi thất thanh gọi, khuôn mặt thanh tú giờ đây trắng bệch vì sợ hãi. Nàng muốn lao tới, muốn dùng túi thuốc và kim châm của mình để xua đi luồng hắc khí đang quấn lấy Lâm Nhất, nhưng một bức tường vô hình, lạnh lẽo như băng giá, chợt hiện ra, ngăn cản nàng lại. Bức tường đó không phải là vật chất, mà là một trường lực vô hình, được tạo thành từ chính sự giao thoa giữa hắc khí và ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự, như một thế giới riêng biệt đang được tạo lập.

“Ca ca! Đừng mà!” Tô Mạt Nhi nức nở, đôi mắt to tròn long lanh giờ tràn ngập nước mắt. Nàng bé nhỏ, yếu ớt, chỉ biết đứng phía sau Mộ Dung Uyển Nhi, nắm chặt lấy vạt áo của nàng như một điểm tựa cuối cùng. Tiếng gió rít thê lương hơn, thổi lướt qua họ, mang theo những hạt sương lạnh buốt và cả mùi hắc khí gay gắt, tanh tưởi, như mùi máu khô và sự mục nát của thời gian. Âm khí nồng đậm bao trùm Quỷ Môn Quan, hòa quyện với mùi đá lạnh ngàn năm và mùi ẩm mốc sâu thẳm, tạo nên một không khí u ám, rùng rợn, lạnh lẽo và đầy bí ẩn. Sự nguy hiểm không chỉ đến từ luồng hắc khí, mà còn từ cảm giác không chắc chắn về những gì ẩn chứa sau cánh cổng đá khổng lồ, được xây dựng từ đá đen hoặc xám, với những hình ảnh ma quái, linh hồn hay quỷ vật chạm khắc trên bề mặt, cùng những phù văn cổ xưa đã phai mờ.

Mạc Vô Tình, đứng cách đó không xa, toàn thân hắn run rẩy không ngừng. Những lời của Lâm Nhất, cộng hưởng với sự rung chuyển của “kết giới” và phản ứng dữ dội của kẻ cầm đầu, đã đánh thẳng vào tâm can hắn, như những nhát búa tạ giáng xuống bức tường băng giá trong lòng. Hắn đã lặp lại câu nói “Nếu... nếu tất cả đều là dối trá...” từ trước, nhưng lần này, giọng hắn không còn yếu ớt hay lạc lõng, mà thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ, một sự tỉnh ngộ đau đớn.

Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, ánh mắt không còn vẻ thù hận mù quáng, mà thay vào đó là sự nghi ngờ, sự chất vấn, như một người bị phản bội.

Trong khi đó, luồng hắc khí cổ xưa vẫn đang quấn chặt lấy Lâm Nhất, cố gắng kéo linh hồn hắn vào một vực sâu vô tận của sự lãng quên. Cơn đau thể xác và tinh thần càng lúc càng dữ dội, nhưng Lâm Nhất vẫn kiên định. Ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự không ngừng khuếch tán, tạo thành một lớp màn bảo hộ mỏng manh nhưng kiên cố. Hắn không chống cự bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng chân lý được viết trong từng nét khí ẩn mình trong quyển sách không chữ.

Dần dần, điều kỳ lạ xảy ra. Luồng hắc khí vốn hung tàn, bỗng nhiên không còn cố gắng xé nát Lâm Nhất, mà thay vào đó, nó bắt đầu biến đổi. Những sợi hắc khí cuồn cuộn không ngừng xoắn vặn, rồi dần dần, chúng biến thành những hình ảnh mờ ảo, những cảnh tượng chớp nhoáng của quá khứ. Không gian xung quanh Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi như bị tách rời khỏi thực tại, tạo thành một khe hở thời gian, một cánh cửa dẫn về 3000 năm trước.

Mạc Vô Tình, vốn đang lạnh lùng quan sát, bỗng cảm thấy một lực hút vô hình, mạnh mẽ kéo hắn về phía Lâm Nhất. Ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự, như một sợi chỉ vàng, vươn ra, xuyên qua bức tường vô hình, chạm vào linh thức của hắn. Hắn không thể chống cự, linh hồn hắn như bị kéo vào một xoáy nước thời gian, và trước khi kịp nhận ra, hắn đã thấy mình đứng giữa một chiến trường tang thương. Mắt hắn mở to, ánh mắt không còn vẻ thờ ơ, mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Linh hồn hắn đã bị cuốn vào trường năng lượng kỳ lạ phát ra từ Lâm Nhất, vào cái "khung cảnh" lịch sử đang dần hiện rõ.

***

Mạc Vô Tình thấy mình đứng giữa một chiến trường tang thương, nơi thời gian như ngừng đọng lại ở một khoảnh khắc bi tráng, đau thương nhất của 3000 năm về trước. Bầu trời bị nhuộm một màu đỏ thẫm của máu và lửa, những đám mây đen kịt không ngừng cuộn xoáy, thỉnh thoảng lại xé toạc bởi những tia sét đánh xuống đất, như những vết thương rỉ máu của thiên địa. Mưa máu không ngừng rơi, hòa cùng tiếng sấm sét gầm rú, tiếng gào thét bi ai của những linh hồn đang hấp hối, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ vang trời, và tiếng hô hoán cuồng loạn của kẻ chiến thắng. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi thi thể cháy khét, mùi linh khí hỗn loạn và mùi tử khí bao trùm lấy tất cả, khiến Mạc Vô Tình cảm thấy buồn nôn, đau đớn. Đây chính là khung cảnh tàn khốc của Đại Tiên Chiến.

Hắn không phải là một người quan sát đơn thuần, mà như một hồn ma vô hình, có thể cảm nhận mọi thứ một cách chân thực nhất. Hắn thấy những cường giả chân đạo, những người mà hắn từng nghe kể trong truyền thuyết, giờ đây đang bị săn lùng, bị vây hãm như những con thú bị thương. Ánh mắt họ không còn vẻ kiên cường, mà thay vào đó là sự tuyệt vọng, sự bất lực khi chứng kiến đạo thống của mình sụp đổ.

Và rồi, hắn thấy. Hắn thấy những gương mặt quen thuộc trong lịch sử Hắc Ám Cung, những kẻ mà hắn đã từng tôn sùng, đã từng coi là những vị anh hùng đã kiến tạo nên "tiên đạo" hùng mạnh của ngày hôm nay. Nhưng giờ đây, những gương mặt đó không còn vẻ uy nghi, mà thay vào đó là sự tàn nhẫn, sự khinh bỉ, và một sự thao túng đến đáng sợ. Hắn thấy chúng, dưới sự dẫn dắt của một cái bóng uy nghi mà Lâm Nhất từng nhắc đến, đang dựng lên một "kết giới" khổng lồ, không phải bằng pháp trận vật lý, mà bằng sự bóp méo niềm tin, bằng sự thao túng nhận thức của hàng triệu sinh linh.

Hắn thấy gia tộc mình, gia tộc Mạc của hắn, những người mà hắn đã từng tin rằng bị hủy diệt do số phận nghiệt ngã, bị những kẻ thù truyền kiếp tiêu diệt. Nhưng không phải. Hắn nhìn thấy tổ tiên của mình, những cường giả Mạc gia, đang chiến đấu trong vô vọng, không phải chống lại kẻ thù mà là chống lại chính những lời dối trá, chống lại những lời hứa hẹn "tiên đạo" giả tạo đang được gieo rắc, bóp méo chân lý. Hắn nghe thấy những lời lẽ thao túng, những lời hứa hẹn về một "tiên đạo" dễ dàng, một con đường tắt dẫn đến trường sinh bất tử, được những kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung thì thầm vào tai những người dân thường, những tu sĩ yếu kém, những kẻ khát khao sức mạnh. Chúng gieo rắc sự ngờ vực, sự sợ hãi, và rồi chúng dùng chính sự sợ hãi đó để tạo ra "kết giới" vô hình, cắt đứt mối liên hệ giữa sinh linh và Chân Đạo nguyên thủy.

Mạc Vô Tình cảm thấy một cơn đau thấu tim, như thể trái tim hắn đang bị xé toạc thành từng mảnh. Sự thật này quá tàn khốc, quá đau đớn. Gia tộc hắn không phải bị hủy diệt do số phận, mà là một phần của kế hoạch lớn hơn của Hắc Ám Cung, một phần của âm mưu thao túng nhận thức để tạo ra cái "tiên đạo" giả tạo này. Hận thù của hắn, nỗi đau của hắn, tất cả đều được xây dựng trên một lời nói dối ngàn năm.

“Không! Đây không phải là sự thật! Hận thù của ta...” Mạc Vô Tình gào lên trong đau đớn, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa tiếng binh đao và tiếng gào thét. Hắn cố gắng phủ nhận, cố gắng thoát khỏi cái huyễn cảnh tàn khốc này, nhưng những hình ảnh quá khứ quá chân thực, quá sống động, như đang khắc sâu vào từng tế bào, từng linh hồn của hắn. Hắn thấy kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung hiện tại, ánh mắt hắn ta lóe lên sự liên hệ sâu sắc với cái bóng uy nghi năm xưa, kẻ chủ mưu của mọi sự. Một sự rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Mạc Vô Tình.

Từ trong hư không, một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền nhưng cũng đầy rẫy sự khinh bỉ vang vọng: “Thấy chưa? Báo thù là bản năng. Ngươi đã cảm nhận được nỗi đau đó, nỗi đau của sự bất lực. Hãy để ta dẫn lối cho ngươi, kẻ kế thừa nỗi hận! Hận thù sẽ là sức mạnh của ngươi, là con đường để ngươi vươn tới đỉnh cao, để ngươi rửa sạch nhục nhã của tổ tiên!” Giọng nói đó, đầy ma lực, cố gắng thao túng tâm trí Mạc Vô Tình, cố gắng đẩy hắn sâu hơn vào vòng xoáy của hận thù, để hắn tiếp tục con đường mà Hắc Ám Cung đã vạch sẵn cho những kẻ như hắn.

Mạc Vô Tình run rẩy, nội tâm giằng xé dữ dội. Một bên là lòng thù hận đã ăn sâu vào cốt tủy, đã trở thành lẽ sống của hắn suốt bao năm qua. Một bên là sự thật đau lòng, một sự thật đã phá vỡ mọi niềm tin, mọi giá trị mà hắn từng tôn thờ. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn con dao đang cứa vào linh hồn hắn, đau đớn đến tột cùng. Hắn muốn tin vào những gì mình đã tin, muốn tiếp tục con đường báo thù mù quáng, nhưng những hình ảnh tàn khốc của quá khứ, những lời dối trá của Hắc Ám Cung, cứ như những mũi tên độc, không ngừng đâm sâu vào tâm trí hắn.

Trong cái huyễn cảnh hỗn loạn đó, Mạc Vô Tình bỗng thấy một bóng hình quen thuộc, dù mờ ảo nhưng lại toát lên sự kiên định đến lạ lùng. Đó là Lâm Nhất, vẫn đang bị luồng hắc khí cổ xưa quấn chặt, nhưng ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự vẫn không ngừng t���a ra, như một ngọn đèn hải đăng giữa biển đêm bão tố. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt hắn, sự kiên định của hắn, như đang truyền đạt một thông điệp vô hình, một chân lý giản dị nhưng mạnh mẽ: "Chân lý không sợ bị che giấu, và sự thật luôn tìm được đường để lộ diện." Ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự không chỉ là ánh sáng vật chất, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của trí tuệ, như đang cố gắng chiếu rọi vào góc khuất tâm hồn Mạc Vô Tình.

Mạc Vô Tình nhắm nghiền mắt lại, cảm giác nóng rát trong tâm hồn càng lúc càng dữ dội. Hắn không thể chấp nhận. Làm sao hắn có thể chấp nhận rằng tất cả những gì hắn sống vì, tất cả những gì hắn tin tưởng, đều là một lời nói dối vĩ đại? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng giờ đây, chân tâm của hắn đang bị giằng xé, bị nghiền nát bởi sự thật tàn khốc. Hắn đã từng nghĩ mình là kẻ nắm giữ chân lý, là kẻ báo thù cho gia tộc, nhưng giờ đây, hắn chỉ thấy mình là một con rối, bị điều khiển bởi những kẻ đứng sau bức màn thời gian. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng lòng người của hắn, giờ đây, đang đứng trước một lựa chọn nghiệt ngã, một ngã rẽ định mệnh.

***

Một tiếng thét trầm đục, như tiếng đá vỡ vụn, chợt vang lên, xé toạc cái huyễn cảnh tàn khốc. Mạc Vô Tình bật mở mắt, toàn thân đổ gục xuống đất, từng thớ thịt run rẩy không ngừng, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Hắn thoát khỏi huyễn cảnh, trở về với hiện tại ở Quỷ Môn Quan, nhưng tâm hồn hắn vẫn còn mắc kẹt đâu đó giữa chiến trường tang thương của 3000 năm về trước. Khuôn mặt hắn hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt thất thần, trống rỗng. Âm khí vẫn cuộn trào xung quanh, nhưng giờ đây, có những tia sáng yếu ớt từ Kinh Thư Vô Tự của Lâm Nhất len lỏi qua không gian, như những tia hy vọng mong manh. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, tiếng gió rít thê lương hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của Mạc Vô Tình, tiếng linh khí vẫn còn va chạm từ xa. Ngoài trời, mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, gió lạnh buốt thấu xương, càng làm tăng thêm sự ảm đạm, lạnh lẽo.

Mạc Vô Tình cố gắng chống tay đứng dậy một cách khó nhọc. Từng cử động đều đau đớn, không chỉ thể xác mà còn là linh hồn đang bị tra tấn. Hắn quay đầu, nhìn chằm chằm vào kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, rồi lại nhìn sang Lâm Nhất, người vẫn đang kiên cường chống chịu luồng hắc khí cổ xưa, ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự vẫn không ngừng tỏa ra, bảo vệ hắn. Ánh mắt Mạc Vô Tình không còn vẻ thù hận mù quáng, cũng không còn sự bàng hoàng thất thần. Thay vào đó là một sự đấu tranh dữ dội, một sự giằng xé nội tâm đến đau khổ.

Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, vốn đã nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Mạc Vô Tình, không khỏi lộ ra vẻ tức giận xen lẫn kinh ngạc. Hắn ta không thể chấp nhận việc một kẻ đã bị hắn ta gieo rắc hận thù, một con cờ mà hắn ta đã dày công thao túng, lại có thể lung lay trước những lời nói của một tiểu đạo sĩ vô danh. Nhưng hắn ta cũng là một kẻ lão luyện, ngay lập tức thu lại vẻ tức giận, thay vào đó là một nụ cười kiêu ngạo, đầy vẻ khinh thường. Hắn ta biết, đây là cơ hội cuối cùng để thao túng Mạc Vô Tình.

“Ngươi thấy rồi đó, Mạc Vô Tình,” kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung nói, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền, như muốn xuyên thấu vào tâm can Mạc Vô Tình. “Ngươi đã thấy sự yếu đuối của Chân Đạo, sự bất lực của những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’ trước sức mạnh của ta. Ngươi đã thấy gia tộc ngươi bị hủy diệt không phải vì lỗi lầm của họ, mà là vì họ quá yếu đuối, quá ngây thơ. Lòng thù hận của ngươi là sức mạnh duy nhất, là ngọn lửa sẽ đốt cháy mọi sự bất công! Hãy gia nhập ta, và chúng ta sẽ cùng nhau báo thù! Ngươi sẽ có được sức mạnh, có được địa vị, có được tất cả những gì ngươi khao khát!” Hắn ta cố gắng khơi dậy lại ngọn lửa hận thù trong lòng Mạc Vô Tình, lợi dụng nỗi đau khổ và sự giằng xé của hắn.

Lâm Nhất, dù vẫn đang bị luồng hắc khí phong tỏa, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, như một ngọn nến không bao giờ tắt trước bão giông. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định của Mạc Vô Tình. Hắn cố gắng tập trung toàn bộ linh thức, truyền đạt lời nói của mình qua ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự, giọng nói hắn khàn khàn, nhưng lại mang theo một sức mạnh lay động lòng người, một sự chân thành không thể chối cãi.

“Mạc Vô Tình,” Lâm Nhất nói, mỗi lời như một nhát khắc vào tâm hồn Mạc Vô Tình, “thù hận chỉ là xiềng xích, là ngục tù giam cầm linh hồn ngươi. Chân tướng không phải là để oán trách, không phải là để tiếp tục vòng xoáy báo thù vô tận. Chân tướng là để thấu hiểu, để nhìn rõ bản chất của sự việc, để tìm thấy sự giải thoát. Lựa chọn nằm ở ngươi, giữa bóng tối và ánh sáng, giữa hủy diệt và tái sinh, giữa việc tiếp tục làm con rối của kẻ khác hay tìm lại chính mình.”

Mạc Vô Tình đứng thẳng dậy, cơ thể hắn vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn đã không còn sự mờ mịt. Nước mắt hòa lẫn với mưa phùn trên khuôn mặt hốc hác của hắn. Hắn nhìn sâu vào mắt Lâm Nhất, ánh mắt Lâm Nhất tràn đầy sự thấu hiểu, sự đồng cảm, nhưng cũng ẩn chứa một sự kỳ vọng. Rồi hắn quay sang kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, ánh mắt đó giờ đây không còn sự sợ hãi, cũng không còn sự thù hận mù quáng, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, sự khinh bỉ, như thể hắn đã nhìn thấu tất cả những lời dối trá, những âm mưu thâm độc.

Một luồng khí tức kỳ lạ bùng phát từ Mạc Vô Tình. Nó không phải là hắc khí, cũng không phải là linh khí thuần khiết. Nó là sự hòa quyện của nỗi đau, của sự giác ngộ, của sự giằng xé và của một ý chí kiên cường mới được sinh ra. Luồng khí tức đó không mạnh mẽ như sức mạnh của kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, nhưng nó lại mang theo một sự kiên định, một sự quyết liệt mà không gì có thể lay chuyển. Hắn giơ cao thanh đoản đao của mình, mũi đao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ Kinh Thư Vô Tự.

Mạc Vô Tình không nói một lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung. Sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ lời gào thét nào. Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, cảm nhận được luồng khí tức thay đổi của Mạc Vô Tình, sắc mặt hắn ta chợt biến đổi. Hắn ta không thể tin vào những gì mình đang thấy. Một con cờ đã thoát khỏi sự kiểm soát của hắn ta.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn biết, Mạc Vô Tình đã lựa chọn. Dù lựa chọn đó là gì, nó cũng là của chính hắn, không bị ai thao túng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Con đường của Mạc Vô Tình, từ giờ phút này, đã hoàn toàn thay đổi.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free