Vô tiên chi đạo - Chương 460: Suối Cạn Lòng Người: Nước Mắt Hận Thù Nơi Thôn Cát Lũy
Ánh trăng đã lặn từ bao giờ, nhường chỗ cho vầng dương đang từ từ vén bức màn đêm, rải những tia nắng đầu tiên lên đỉnh núi, nhuộm vàng ngọn cây cổ thụ. Thanh Khê Thôn, sau một đêm được tưới mát bởi dòng suối của niềm tin, dường như thức dậy với một sinh khí mới, dù vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã ánh lên hy vọng. Lâm Nhất và hai nữ nhân đồng hành của hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, không nán lại quá lâu. Hạt giống đã gieo, giờ là lúc để nó tự nảy mầm và đâm chồi. Họ biết, con đường của 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ dừng lại ở một ngôi làng, mà còn vươn xa hơn nữa, đến những nơi mà khổ đau và hoài nghi vẫn còn giăng mắc, nơi những vết sẹo của "Thiên Hạ Đại Loạn" vẫn còn rỉ máu.
Rời Thanh Khê Thôn vào lúc bình minh hé rạng, ba người lại tiếp tục cuộc hành trình trên con đường mòn quen thuộc, chân bước nhẹ nhàng nhưng lòng mang nặng những suy tư. Lâm Nhất vẫn vẻ trầm tư cố hữu, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, như thể đang đọc được những mảnh ghép của số phận đang chờ đợi ở phía trước. Y phục đạo bào tuy đã cũ kỹ, nhưng trên người hắn, nó lại toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường, một sự bình dị đến kinh ngạc, hoàn toàn tương phản với những ảo ảnh hào nhoáng mà giới tu tiên thường khoác lên mình. Mộ Dung Uyển Nhi đi bên cạnh, dung mạo thanh tú mang nét ưu sầu, đôi mắt trong veo thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn, dường như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng. Nàng vẫn giữ vững thái độ dịu dàng, kiên nhẫn, luôn sẵn sàng xoa dịu những nỗi đau mà họ bắt gặp. Còn Tô Mạt Nhi, cô bé hoạt bát ấy lại cố gắng giữ một vẻ lạc quan, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng quan sát xung quanh, đôi khi lại líu lo vài câu hỏi ngây thơ, mong muốn xua đi bầu không khí trầm mặc. Thế nhưng, ẩn sâu trong ánh nhìn lanh lợi của nàng, vẫn là sự lo lắng không nguôi dành cho Lâm Nhất, cho những gánh nặng mà hắn đang phải mang vác.
Con đường càng đi về phía Tây, cảnh vật dần thay đổi. Những cánh đồng lúa xanh mướt của Thanh Khê Thôn dần biến mất, nhường chỗ cho đất đai cằn cỗi, nhuốm một màu nâu sẫm của khô hạn. Không khí trở nên hanh khô hơn, gió mang theo những hạt cát nhỏ li ti, rít nhẹ qua tai như lời thì thầm của một nỗi buồn vô hình. Mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống trần gian, đốt cháy mọi thứ, khiến hơi đất bốc lên hầm hập, phả vào mặt người đi đường một cái nóng bỏng rát. Cảnh tượng này khiến lòng người không khỏi chùng xuống, gợi lên những ám ảnh về sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi hồng trần gian nan, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau bởi một vũng nước nhỏ, một hạt gạo ít ỏi.
Đến giữa trưa, một ngôi làng nhỏ dần hiện ra giữa mênh mông cát bụi. Đó là Thôn Cát Lũy. Ngôi làng hiện ra trước mắt Lâm Nhất và đồng đội như một bức tranh xám xịt của sự sống còn. Những ngôi nhà đất nứt nẻ, tường vách đã bong tróc từng mảng, trơ ra những viên gạch thô mộc dưới cái nắng thiêu đốt. Mái nhà tranh xơ xác, có lẽ đã lâu không được tu sửa, trông như những con chim non đang co ro vì đói rét. Cánh đồng xung quanh làng, lẽ ra phải là nơi nuôi dưỡng sự sống, nay lại khô cằn đến nứt toác, chẳng còn một chút màu xanh nào, chỉ trơ trọi những gốc rạ héo úa, như những nấm mồ chôn vùi ước mơ về một mùa màng bội thu. Một mùi cát khô nồng nặc, pha lẫn mùi mồ hôi và mùi đất cằn, quyện vào không khí, khiến từng hơi thở đều trở nên nặng nhọc.
Người dân trong làng, những khuôn mặt tiều tụy, khắc khổ, ánh mắt mệt mỏi nhưng ẩn chứa một sự kiên cường đến cùng cực, dường như đã quen với việc sống trong cảnh thiếu thốn và tuyệt vọng. Trẻ con trong làng, thân hình gầy gò, quần áo cũ kỹ, không còn sự hồn nhiên, lanh lợi mà thay vào đó là đôi mắt u buồn, thỉnh thoảng lại ho khan từng tiếng yếu ớt, nghe thật xót xa. Lâm Nhất cảm nhận được sự thống khổ ấy không chỉ bằng mắt, bằng tai, mà còn bằng cả tâm hồn. Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng đôi khi, sự gian nan lại tước đi cả những điều cơ bản nhất để duy trì sự hữu tình ấy.
Hắn nhìn thấy một cô gái trẻ, thân hình gầy gò, quần áo cũ kỹ, đang ngồi tựa vào một bức tường đất nứt nẻ, cố gắng bán vài gáo nước ít ỏi. Đôi mắt nàng thất thần, nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng mong manh, một tia hy vọng rằng ai đó sẽ mua nước của nàng, để nàng có thể tiếp tục sống sót qua ngày. Đó là Tiểu Hà, cô gái bán nước. Giọng nàng yếu ớt, khản đặc vì nắng gió, như một tiếng kêu cầu giữa sự im lặng đáng sợ của cái đói, cái khát.
"Nước... nước ngọt đây... chỉ một đồng một gáo..." Tiểu Hà thều thào, giơ cao cái gáo gỗ đã cũ, bên trong chỉ còn lại một chút nước đục ngầu, nhưng đối với những người dân nơi đây, đó là báu vật.
Lâm Nhất bước đến gần, lòng hắn trĩu nặng. Hắn nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng của Tiểu Hà, đôi mắt ấy như phản chiếu lại nỗi đau chung của cả ngôi làng.
"Tiểu cô nương, vì sao nước lại khan hiếm đến vậy?" Giọng Lâm Nhất ôn hòa, chân thành, cố gắng che giấu sự xót xa trong lòng.
Tiểu Hà ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng thoáng chút ngạc nhiên khi thấy một đạo sĩ ăn mặc giản dị lại có vẻ quan tâm đến mình. Nàng thở dài một tiếng nặng nề, như trút hết nỗi niềm chất chứa bấy lâu. "Suối Phân Chia... Làng Sơn Cước họ không cho chúng con dùng... Họ... họ chặn hết rồi..."
Nàng vừa nói, vừa chỉ tay về phía xa, nơi những dãy núi đá tai mèo lởm chởm, ẩn hiện trong lớp bụi mờ của buổi trưa hè. Những ngón tay gầy guộc run rẩy, như thể đang chạm vào một vết thương vẫn còn nhức nhối trong lòng. Lời nói của Tiểu Hà không chỉ là một lời than vãn, mà còn là một bản án, một lời tố cáo về sự bất công, về sự chia cắt mà "Thiên Hạ Đại Loạn" đã để lại, không chỉ trên chiến trường, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống thường nhật, chia rẽ tình làng nghĩa xóm, biến những người từng là anh em thành kẻ thù.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy ra vài đồng bạc, mua hết số nước còn lại của Tiểu Hà. Hắn không uống, chỉ cầm gáo nước, cảm nhận cái nóng hầm hập từ lớp đất nung, như đang cảm nhận nỗi khát khao cháy bỏng của những linh hồn đang khô cằn. Mộ Dung Uyển Nhi, với bản tính dịu dàng và lòng trắc ẩn, đã nhanh chóng đến bên cạnh vài đứa trẻ đang ho khan, dùng túi thuốc nhỏ của mình kiểm tra, cố gắng xoa dịu cơn đau. Nàng vuốt ve trán chúng, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc, "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Nàng thầm nghĩ, nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tô Mạt Nhi đứng sau lưng Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Tiểu Hà và những đứa trẻ gầy gò với vẻ lo lắng. Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự băn khoăn: "Lâm Nhất ca ca, sao lại có thể như vậy? Nước là của trời đất, sao họ có thể độc chiếm?" Nàng không hiểu được sự phức tạp của lòng người, của những hận thù đã ăn sâu vào tiềm thức, của những định kiến đã biến con người thành những kẻ xa lạ.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tư nhìn về phía dãy núi mà Tiểu Hà vừa chỉ. Hắn biết, vấn đề ở đây không chỉ đơn thuần là tranh chấp nguồn nước, mà là một vết thương lòng sâu xa hơn, một tàn dư của quá khứ tàn khốc mà "Thiên Hạ Đại Loạn" đã gieo rắc. Những lời nói của Tiểu Hà, những tiếng ho khan của trẻ nhỏ, những ánh mắt tuyệt vọng của dân làng, tất cả như một bản giao hưởng buồn, đánh thức trong hắn những suy ngẫm sâu sắc về ý nghĩa của 'Vô Tiên Chi Đạo'. Tiên đạo tại tâm, không phải là sức mạnh thần thông, mà là khả năng hàn gắn, là thấu hiểu, là tìm ra con đường để những trái tim khô cằn ấy được tưới mát bằng dòng suối của tình người. Nhưng làm sao để hàn gắn khi lòng người đã đóng băng vì hận thù? Làm sao để hóa giải khi định kiến đã ăn sâu vào máu thịt?
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị cát khô và hơi nóng bỏng rát phả vào lồng ngực. Hồng trần gian nan, đúng vậy, nhưng cũng chính trong những gian nan ấy, chân lý mới hiển lộ rõ ràng nhất. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin rằng, trong sâu thẳm mỗi con người, dù có chai sạn đến mấy, vẫn còn một hạt mầm của sự lương thiện, của tình yêu thương đang chờ được đánh thức. Điều đó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và một trái tim chân thành, không vụ lợi.
Lâm Nhất biết, chuyến đi này sẽ không hề dễ dàng. Nó sẽ là một thử thách lớn hơn nhiều so với việc hàn gắn một gia đình hay gieo niềm tin vào một cá nhân. Đây là một cuộc chiến của những trái tim, của những ký ức đau khổ, của những định kiến đã trở thành xiềng xích vô hình trói buộc con người. Hắn quay sang Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn ánh lên một tia kiên định. "Chúng ta phải đến Suối Phân Chia." Giọng hắn trầm ấm, như một lời khẳng định, một lời hứa với chính mình và với những mảnh đời bất hạnh ấy.
Bóng chiều dần buông, nhưng cái nóng vẫn không hề giảm. Thay vào đó, nó dường như càng trở nên gay gắt hơn, như đang nung nấu bầu không khí vốn đã căng thẳng. Lâm Nhất và đồng đội lặng lẽ đi về phía Suối Phân Chia, theo hướng mà Tiểu Hà đã chỉ. Con đường càng đi càng gồ ghề, sỏi đá lởm chởm, thỉnh thoảng lại có những bụi cây dại khô cháy vì nắng gió, vươn những cành khẳng khiu như những ngón tay gầy guộc của tử thần. Tiếng gió rít qua khe đá, mang theo những âm thanh khô khốc, như tiếng thở dài của đất trời.
Khi đến gần Suối Phân Chia, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt ba người. Dòng suối, lẽ ra phải là mạch nguồn của sự sống, giờ đây cạn trơ đáy, chỉ còn lại một vũng nước nhỏ đục ngầu, nằm lọt thỏm giữa lòng suối khô cằn. Nước chảy róc rách yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sinh linh đang hấp hối. Mùi rêu mục và đất ẩm trộn lẫn với mùi cát khô, tạo nên một thứ hương vị ngai ngái, khó chịu.
Hai bên bờ suối, không khí đặc quánh sự căm phẫn và thù hằn. Người dân từ Thôn Cát Lũy và Thôn Sơn Cước đang đối mặt nhau, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, môi mấp máy những lời lẽ đầy oán giận. Những bộ quần áo cũ kỹ, khuôn mặt tiều tụy vì đói khát, nhưng đôi mắt thì rực lửa hận thù. Tiếng cãi vã lớn tiếng, chửi rủa vang vọng khắp không gian, xé tan sự tĩnh lặng của buổi chiều tà.
Ở tuyến đầu, hai ông bà lão đứng đối diện nhau, như hai tảng đá cổ thụ đã chai sạn qua bao thăng trầm của thời gian, nhưng giờ đây lại bốc cháy bởi ngọn lửa của hận thù. Một bên là Trưởng Lão Ông Ba của Thôn Cát Lũy, một ông lão gầy gò, da đen sạm vì nắng gió, ánh mắt mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự kiên cường và nỗi sợ hãi. Lão cầm một cây gậy tre khô, run rẩy chỉ thẳng về phía đối diện.
"Nước là của trời, sao các ngươi dám độc chiếm! Con cháu ta đang chết khát!" Giọng lão khản đặc, pha lẫn sự tuyệt vọng và phẫn nộ. Những lời lẽ của lão như những mũi tên độc, ghim thẳng vào lòng đối phương, đồng thời cũng như một lời cầu cứu cho sự sống của dân làng mình. Lão từng chứng kiến bao nhiêu đứa trẻ ho khan, bao nhiêu người lớn tiều tụy vì thiếu nước, nỗi đau ấy đã biến thành ngọn lửa căm hờn không thể dập tắt.
Đối diện với lão là Trưởng Lão Bà Tư của Thôn Sơn Cước, một bà lão lưng còng, tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn những vết nhăn sâu của thời gian và khổ đau, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như băng, không chút khoan nhượng. Nàng cũng cầm một cây gậy gỗ thô, dáng vẻ hiên ngang, dù thân hình đã yếu ớt nhưng khí thế lại ngút trời. Nàng dường như đã trải qua quá nhiều biến cố, quá nhiều mất mát để có thể dễ dàng tin tưởng hay nhượng bộ.
"Các ngươi đã từng... đã từng làm gì với chúng ta trong loạn chiến? Giờ lại đòi nước ư? Mơ đi!" Giọng Bà Tư the thé, đầy căm phẫn, lời lẽ sắc bén như lưỡi dao, cứa vào vết thương lòng của cả hai bên. Nàng không nhắc cụ thể đến sự việc gì, nhưng chỉ cần nhắc đến "loạn chiến", những khuôn mặt của dân làng Sơn Cước đều biến sắc, ánh mắt càng thêm căm thù. Lời nói của nàng như một lời khẳng định về nỗi đau không thể xóa nhòa, một lời hứa về sự trả thù, hoặc ít nhất là không bao giờ tha thứ.
Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn thấy một đứa trẻ bên phía Sơn Cước đang khóc thét vì sợ hãi và khát, cố gắng tiến lại gần. Nàng muốn xoa dịu, muốn mang lại một chút bình yên cho tâm hồn non nớt ấy, nhưng những ánh mắt cảnh giác và căm thù từ người lớn khiến nàng không thể tiếp cận. Nàng cảm thấy xót xa, bất lực trước bức tường hận thù vô hình nhưng kiên cố này. Tô Mạt Nhi thì đứng sau lưng Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh đầy vẻ lo lắng. Nàng nắm chặt vạt áo của hắn, ánh mắt đảo qua lại giữa hai nhóm người đang chuẩn bị cho một cuộc xung đột. Sự thù hằn giữa họ quá rõ ràng, quá dữ dội, khiến nàng cảm thấy bất an.
Lâm Nhất, với đôi mắt trầm tư, đã chứng kiến tất cả. Hắn cảm nhận được không khí căng thẳng đang dần biến thành ngọn lửa bạo lực. Những lời lẽ cay nghiệt, những ánh mắt căm hờn, tất cả như một bức tranh bi thảm về lòng người. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi căng thẳng và thù hận đang bốc lên từ đám đông.
Đột nhiên, một cuộc ẩu đả nhỏ bùng nổ. Một người đàn ông từ Thôn Cát Lũy không kìm được sự tức giận, xông lên đẩy mạnh một người phía Sơn Cước. Ngay lập tức, những tiếng gậy gộc va chạm, tiếng la hét vang lên, bụi đất bay mù mịt. Tình hình trở nên hỗn loạn.
Lâm Nhất không chần chừ. Y phục đạo bào phấp phới trong gió chiều, hắn bước thẳng vào giữa hai nhóm người đang đối đầu, như một bức bình phong mỏng manh nhưng kiên định. Hắn không dùng linh lực, không dùng thần thông, chỉ dùng sự hiện diện của mình, một sự hiện diện bình dị nhưng đầy uy nghiêm của một người thấu hiểu và hàn gắn.
"Chư vị, xin hãy bình tĩnh. Hận thù không thể giải quyết được cơn khát." Giọng Lâm Nhất vang lên giữa những tiếng ồn ào, không lớn, nhưng đủ trầm ấm và rõ ràng để xuyên qua lớp vỏ giận dữ của mọi người, chạm đến những nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn họ. Hắn đứng đó, giữa làn ranh mong manh của sự sống và cái chết, của hòa bình và bạo lực, như một ngọn hải đăng cô độc giữa biển lửa hận thù. Hắn biết, đây sẽ là một trong những thử thách lớn nhất mà 'Vô Tiên Chi Đạo' phải đối mặt, nơi mà sức mạnh của lòng nhân ái sẽ được thử thách trước những cám dỗ và tàn dư tà ác đã ăn sâu vào lòng người.
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Trưởng Lão Ông Ba và Trưởng Lão Bà Tư, cố gắng tìm kiếm một tia sáng của lý trí, một hạt mầm của sự lương thiện đã bị chôn vùi dưới lớp đất dày của hận thù và định kiến. Sự phức tạp của xung đột này cho thấy rằng việc truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không hề dễ dàng, đòi hỏi Lâm Nhất phải đối mặt với nhiều 'tâm ma' và định kiến hơn nữa. Khả năng một giải pháp không chỉ về vật chất (nước) mà còn về tinh thần (hòa giải hận thù) sẽ được Lâm Nhất tìm ra, chứng minh cho sức mạnh của 'Chân Đạo' trong việc hàn gắn lòng người. Sự cố chấp và hận thù của dân làng, đặc biệt là Trưởng Lão Bà Tư, có thể che giấu một bí mật hoặc một sự kiện đau lòng cụ thể từ quá khứ, là chìa khóa để giải quyết mâu thuẫn. Lâm Nhất biết, để giải quyết cuộc tranh chấp này, hắn không chỉ cần tìm ra nguồn nước, mà còn phải tìm ra nguồn gốc của nỗi hận thù đã dai dẳng bấy lâu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.