Vô tiên chi đạo - Chương 480: Hồng Trần Vô Thường: Tiếng Than Trong Gió Lạnh
Ánh sáng dịu nhẹ bừng lên trong tâm trí Lâm Nhất, xua tan màn sương mù của nỗi đau và sự hoài nghi. Hắn nhận ra, ‘tiên đạo’ không phải là thoát ly khỏi hồng trần hay truy cầu sự trường sinh bất tử, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách. Nó là sự thấu hiểu, sự chấp nhận và sự hòa hợp với vòng tuần hoàn sinh diệt. Cái chết không phải là kết thúc, mà là một phần tất yếu của sự sống. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm – thứ kết nối tất cả. Ranh giới giữa phàm nhân và tiên đạo trở nên mờ nhạt. ‘Tiên’ không phải là một danh xưng, mà là sự ‘chân’ của con người. Một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được thỉ nộ ái ố, biết yêu thương, bao dung, chính là một tiên nhân giữa cõi thế. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Tình yêu thương và sự thấu hiểu ấy chính là hạt mầm của tiên đạo.
Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không còn vẻ u uất hay hoài nghi. Thay vào đó, chúng ánh lên sự trong sáng, thanh thản và một sự kiên định vững chãi. Hắn đã tìm thấy lời giải đáp cho những câu hỏi lớn lao đang giằng xé hắn bấy lâu, vượt qua được một ngưỡng cửa quan trọng trong hành trình tu đạo của mình. Hắn khẽ đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, giờ đây lại mang thêm một tầng khí chất trầm ổn, thấu suốt. Hắn bước ra khỏi hang động nhỏ, hít một hơi thật sâu không khí U Cốc. Sáng sớm, sương mù dày đặc đã dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua kẽ lá của những cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đá ẩm ướt. Tiếng nước suối róc rách từ một con suối nhỏ gần đó, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng kêu đã tạo nên một bản giao hưởng thanh bình, trong lành. Không khí không còn nặng nề, mà trở nên tươi mát, tràn đầy nhựa sống.
“Tiên đạo không nằm ngoài hồng trần, mà ở ngay trong vòng sinh diệt... Chân nhân là người thấu hiểu và chấp nhận vô thường,” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một sự cảm ngộ sâu sắc, như một lời khẳng định cho chính con đường mà hắn đã chọn.
Hắn nhìn về phía túp lều nhỏ. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang ngồi bên đống lửa, ánh lửa lập lòe làm bừng sáng khuôn mặt thanh tú của hai nàng. Khi thấy Lâm Nhất bước ra, đôi mắt cả hai bừng sáng. Lâm Nhất nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười không còn mang vẻ u buồn, mà đầy sự thấu hiểu, thanh thản và yêu thương. Nụ cười ấy đã xua tan mọi lo lắng trong lòng hai nàng. Sự giác ngộ về "Vô Thường Chi Lý" đã định hình lại hoàn toàn "Vô Tiên Chi Đạo" của Lâm Nhất. Hắn biết, từ nay trở đi, hành trình giúp đỡ chúng sinh của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc chữa lành vết thương thể xác, mà còn là truyền thụ triết lý sống, xoa dịu nỗi sợ hãi cái chết, giúp họ thấu hiểu và chấp nhận quy luật của tạo hóa. Mối quan hệ giữa hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đã được củng cố bởi nỗi đau và sự thấu hiểu lẫn nhau, giờ đây càng trở nên sâu sắc và vững bền hơn bao giờ hết. Họ không chỉ là những người đồng hành, mà là những tâm hồn gắn kết, cùng nhau bước trên con đường tìm kiếm chân lý giữa cõi hồng trần gian nan. Lâm Nhất đã sẵn sàng để tiếp tục bước đi, với một trái tim kiên định và một tâm hồn thấu suốt, để "tiên đạo tại tâm" không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực, một con đường dẫn lối cho những linh hồn lạc lối trong cõi nhân sinh hữu tình này.
***
Sau khi rời khỏi U Cốc tĩnh mịch, ba người Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lại một lần nữa dấn thân vào chốn hồng trần cuồn cuộn. Họ không chọn những con đường lớn hay những thành thị phồn hoa, mà ngược dòng thời gian, tìm về những ngóc ngách khuất lấp, nơi những mảnh đời phàm tục đang gánh chịu trực tiếp những vết sẹo do ‘đại chiến’ và sự vô thường của tạo hóa để lại. Tiết trời đã vào đầu đông, cái lạnh cắt da cắt thịt như muốn xuyên thấu tận xương tủy, báo hiệu một mùa đông khắc nghiệt sắp đến. Trời xám xịt, những đám mây chì nặng trĩu vần vũ trên nền trời, không một tia nắng ấm áp nào có thể xuyên qua, tạo nên một bức tranh ảm đạm, u buồn. Gió lạnh từng cơn thổi ào ạt, mang theo hơi ẩm và mùi đất khô hanh, quất vào mặt người lữ hành, khiến áo quần phất phơ như những cánh chim lạc loài.
Họ đặt chân đến Thôn Vân Thôn, một ngôi làng nhỏ nép mình trên sườn núi, từng nổi tiếng với những đồi trà xanh mướt và không khí yên bình. Nhưng giờ đây, cảnh tượng hiện ra trước mắt họ lại là một nỗi xót xa khôn tả. Ngôi làng, vốn là biểu tượng của sự thanh tịnh và giản dị, nay đã tan hoang đến mức khó nhận ra. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái ngói xám đã xiêu vẹo, đổ nát, có lẽ do trải qua những trận bão táp của chiến tranh, hoặc đơn giản là sự bào mòn của thời gian và sự bỏ mặc của con người. Những mảnh ngói vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất, lẫn vào bụi bặm và lá khô. Những bức tường gỗ mục nát, trơ trọi những thanh xà bị cháy xém, gợi nhớ về một quá khứ đầy biến động.
Ruộng đồng xung quanh, vốn dĩ phải xanh tươi với những luống trà mơn mởn, nay lại hoang tàn, cỏ dại mọc um tùm, che lấp đi những dấu vết của sự canh tác cần mẫn. Không còn tiếng chim hót líu lo như trong trí tưởng tượng của Lâm Nhất về một ngôi làng thanh bình, chỉ có tiếng gió rít qua những mái nhà đổ nát, nghe như tiếng ai oán, than khóc. Tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, nghe cũng não nề hơn, như đang than thở cho số phận của ngôi làng. Thỉnh thoảng, có vài người dân đi lại trên con đường đất nhỏ, dáng vẻ khắc khổ, ánh mắt vô hồn, gợi lên một bức tranh thê lương về sự tàn phá của chiến tranh và thiên tai. Mùi trà tươi thanh khiết đã biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm mục, mùi tro tàn và một chút mùi gỗ mục, hòa quyện tạo thành một không khí nặng nề, ngột ngạt.
Lâm Nhất chậm rãi bước vào làng, thân hình gầy gò ẩn sau chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng mỗi bước đi lại toát lên một sự trầm ổn lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng ngôi nhà đổ nát, từng gương mặt tiều tụy, từng mảnh đời bất hạnh. Hắn dừng lại trước một ngôi nhà, mái đã sập hoàn toàn, chỉ còn trơ trọi mấy cây cột xiêu vẹo, bên trong là đống đổ nát ngổn ngang. Một cảm giác quen thuộc, một nỗi đau âm ỉ lại dấy lên trong lòng hắn. Nỗi đau ấy, không còn là sự giằng xé như khi đối diện với cái chết của Lý Ngọc Hà, mà giờ đây nó hòa vào một dòng chảy lớn hơn, nỗi đau chung của hồng trần.
“Nỗi đau này... không phải chỉ của riêng ta,” Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, như đang nói với chính mình, nhưng cũng như đang nói với vạn vật xung quanh. Hắn ngước nhìn lên bầu trời xám xịt, đôi mắt chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Hắn hiểu rằng, sự mất mát của Lý Ngọc Hà là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn về sự vô thường của thế gian.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến bên cạnh hắn, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Nhất, truyền cho hắn một chút hơi ấm từ lòng bàn tay. “Hồng trần vô thường, nhưng sự sống vẫn kiên cường, như những mầm cây cố gắng vươn lên từ tro tàn,” nàng nói, giọng dịu dàng như làn gió xuân, xoa dịu đi chút lạnh giá trong lòng Lâm Nhất. Nàng nhìn những mầm cỏ dại đang cố gắng vươn mình qua kẽ đá, qua đống đổ nát, một vẻ đẹp kiên cường đến nao lòng. “Ngay cả khi mọi thứ sụp đổ, vẫn có những tia hy vọng le lói, chỉ cần chúng ta biết cách tìm kiếm và trân trọng.”
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, nhưng giờ phút này cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng bước nhanh đến, nắm lấy cánh tay kia của Lâm Nhất, khẽ siết chặt. “Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Làng này... thật đáng thương. Nhìn họ... ta cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt.” Giọng nói của nàng tuy vẫn trong trẻo, nhưng đã mất đi vẻ líu lo thường ngày, thay vào đó là sự trầm mặc và một chút nghẹn ngào. Nàng nhìn những đứa trẻ con đang chơi đùa bên cạnh một đống đổ nát, quần áo rách rưới, nhưng vẫn cố gắng tìm thấy niềm vui trong nghịch cảnh, rồi lại nhìn những người lớn với ánh mắt thất thần, như đã mất đi tất cả. Sự tương phản ấy khiến lòng nàng quặn thắt.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười an ủi. Hắn vuốt nhẹ mái tóc đen dài mượt mà của Tô Mạt Nhi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và thấu hiểu. “Ta không sao, Mạt Nhi. Ta chỉ đang chiêm nghiệm. Cái chết của Lý Ngọc Hà đã khiến ta nhận ra rằng, nỗi đau và sự mất mát không phải là điều gì đó xa lạ, chỉ thuộc về riêng ta. Nó là một phần của cuộc đời này, một lẽ tất yếu mà vạn vật đều phải trải qua. Mỗi hơi thở, mỗi khoảnh khắc chúng ta tồn tại, đều là một phép màu giữa cõi vô thường này.” Hắn dừng lại, đôi mắt lại hướng về phía những mái nhà xiêu vẹo, những cánh đồng hoang phế. “Những gì ta thấy ở đây, chỉ càng khẳng định thêm chân lý đó. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Chân lý ấy, không nằm ở đâu xa, mà ở ngay trong chính những khổ đau và sự kiên cường của chúng sinh.”
Ba người họ tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang mang trong mình không chỉ nỗi đau của bản thân, mà còn là nỗi đau của cả một cõi hồng trần. Nhưng điều đó không khiến hắn gục ngã. Trái lại, nó càng củng cố thêm niềm tin và sự kiên định của hắn vào con đường ‘Vô Tiên Chi Đạo’. Hắn không còn truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn đã sẵn sàng để dấn thân sâu hơn vào hồng trần muôn mặt, nơi những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau, để qua mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi cảnh ngộ, những tình cảm thiêng liêng như tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái được vun đắp và phát triển, trở thành ánh sáng xuyên suốt bức tranh ảm đạm của cuộc đời.
***
Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu vàng úa lên khắp Thôn Vân Thôn, nhưng không mang theo chút hơi ấm nào. Gió lạnh từng cơn thổi mạnh hơn, luồn lách qua những con hẻm, mang theo hơi sương và mùi khói bếp lẫn lộn, khiến không khí càng thêm phần ảm đạm. Tại khu chợ tạm bợ của Thôn Vân Thôn, nơi chỉ còn vài ba gánh hàng xiêu vẹo bày bán những món đồ lặt vặt và ít ỏi lương thực, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi dừng bước. Chợ vốn là nơi nhộn nhịp, ồn ào, nhưng giờ đây lại tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít và vài tiếng ho khan của người già.
Lâm Nhất lướt mắt qua những gương mặt khắc khổ, những ánh mắt vô hồn. Hắn nhận ra, mỗi người nơi đây đều mang trong mình một câu chuyện, một nỗi đau không thể nói thành lời. Hắn đi về phía một góc chợ, nơi có một thân hình gầy guộc, rách rưới đang ngồi co ro bên vệ đường. Đó là Lão Cụt, một người ăn mày. Thân hình y gầy guộc đến mức chỉ còn da bọc xương, một cánh tay đã bị cụt từ lâu, chỉ còn lại một mỏm vai trơ trọi. Khuôn mặt nhăn nheo, lấm lem bùn đất, đôi mắt thất thần, trống rỗng, như đã mất đi mọi hy vọng vào cuộc đời. Y đưa cái bát sứt mẻ ra, run rẩy, khàn giọng cầu xin từng đồng bạc lẻ. Tiếng cầu xin của y nghe như tiếng gió rít qua những khe cửa mục nát, yếu ớt và đầy tuyệt vọng. Mùi chua nồng của mồ hôi và đất bốc lên từ y, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những tấm vải rách rưới.
Lâm Nhất ngồi xuống bên cạnh Lão Cụt, không chút do dự hay ghê sợ. Hắn rút từ trong túi áo ra vài đồng bạc vụn, đặt vào chiếc bát sứt mẻ của y. Lão Cụt ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ấy thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái trống rỗng. “Mạng sống này... còn hay mất, có khác gì đâu...” Lão Cụt khàn giọng thì thầm, lời nói bị gió cuốn đi, nghe như tiếng than thở của một linh hồn lạc lối. “Sống lay lắt như vầy, để làm gì chứ? Cụt tay rồi, chẳng làm được gì... chỉ là gánh nặng.” Y khẽ lắc đầu, một giọt nước mắt khô cạn lăn dài trên gò má nhăn nheo.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hắn nhìn cánh tay cụt của Lão Cụt, nhìn đôi mắt thất thần của y. Nỗi đau mất mát, sự tuyệt vọng của một con người khi không còn khả năng tự chủ cuộc đời mình, không còn tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại, đã hiện hữu rõ ràng trước mắt hắn. Đây chính là một phần của hồng trần vô thường, nơi những thân phận yếu đuối phải vật lộn từng ngày để bám víu vào sự sống. Hắn cảm nhận được sự u uất, sự bi thương tỏa ra từ Lão Cụt, như một đám mây đen đang bao phủ lấy y.
Hắn khẽ thở dài, rút ra từ trong tay áo một chiếc Phù Trần Mộc nhỏ, chạm nhẹ vào mỏm vai cụt của Lão Cụt. Một luồng linh khí ấm áp, tinh khiết từ Phù Trần Mộc truyền vào cơ thể y, xoa dịu đi phần nào những cơn đau nhức âm ỉ, nhưng quan trọng hơn là nó mang đến một cảm giác bình yên lạ thường. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm,” Lâm Nhất nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Dù thân thể có khiếm khuyết, nhưng chân tâm vẫn vẹn nguyên. Chân tâm ấy, là ngọn lửa thắp sáng hy vọng, là sợi dây kết nối chúng ta với vạn vật. Đừng để nỗi đau thể xác làm mờ đi ánh sáng trong lòng.” Lão Cụt ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, đôi mắt y dần dần có thêm một tia sáng, không còn hoàn toàn trống rỗng nữa.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, lặng lẽ quan sát. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, nhìn Lão Cụt với ánh mắt đầy thương cảm. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó. Lâm Nhất đang dùng chính triết lý của mình để chữa lành vết thương trong tâm hồn Lão Cụt. Tô Mạt Nhi thì nắm chặt tay, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự xót xa.
Tiếp tục hành trình, Lâm Nhất ghé qua một gánh bún nhỏ, xiêu vẹo, đặt ở mép đường. Bà Bún, người phụ nữ bán bún, có khuôn mặt phúc hậu nhưng hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi buồn. Mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đôi tay chai sạn thoăn thoắt múc bún, nhưng ánh mắt lại như nhìn về một nơi xa xăm, vô định. Mùi nước dùng bún thanh đạm, hòa với mùi hành ngò và một chút mùi khói bếp, len lỏi trong không khí lạnh lẽo.
Lâm Nhất gọi một bát bún, không phải vì đói, mà vì muốn lắng nghe câu chuyện của Bà Bún. Bà đặt bát bún nóng hổi trước mặt hắn, khẽ thở dài. “Chúng nó đi rồi, chỉ còn lại mình tôi với gánh bún này... mà không biết bán cho ai...” Giọng bà nghèn nghẹn, nước mắt lưng tròng. “Cả ba đứa con trai của tôi, đều bị cuốn vào chiến loạn. Thằng cả thì đi lính, thằng hai thì bị bắt đi phu, thằng út thì... thì bị cướp giết khi đi mua gạo. Giờ đây, nhà cửa trống vắng, chỉ còn mình tôi già nua, bệnh tật.” Bà Bún lau vội nước mắt bằng mu bàn tay chai sạn. “Cứ nghĩ đến cảnh chúng nó, từng đứa một ra đi... tim tôi như bị xé ra từng mảnh. Đôi lúc tôi chỉ muốn buông xuôi, muốn theo chúng nó cho rồi.”
Lâm Nhất khẽ đặt tay lên cánh tay gầy guộc của Bà Bún, cảm nhận sự chai sạn và lạnh giá. “Mỗi chúng ta đều mang trong mình những vết sẹo. Nhưng chính những vết sẹo ấy, nếu biết chấp nhận, sẽ biến thành sức mạnh, thành câu chuyện để kể lại cho đời sau,” Lâm Nhất nói, giọng điệu ấm áp và chân thành. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục của Bà Bún. “Con cái là máu thịt, mất đi là nỗi đau tận cùng. Nhưng con hãy nghĩ xem, nếu con cũng buông xuôi, ai sẽ nhớ đến chúng? Ai sẽ giữ lại ngọn lửa của gia đình con? Sự sống của con, không chỉ là của riêng con, mà còn là sự tiếp nối của những người đã khuất. Họ sẽ sống mãi trong ký ức và trong mỗi hơi thở của con.”
Bà Bún lặng đi, đôi mắt nhìn Lâm Nhất như muốn tìm kiếm một điều gì đó. Nàng Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đặt một viên thuốc bổ huyết an thần vào tay Bà Bún, ánh mắt dịu dàng. Tô Mạt Nhi thì lặng lẽ đặt thêm một ít tiền vào chiếc hộp gỗ đựng tiền của bà, ánh mắt tràn đầy sự thương cảm.
Cuối cùng, Lâm Nhất tìm đến xưởng rèn của Hắc Thúc, một người thợ rèn lão làng, từng nổi tiếng với những thanh kiếm sắc bén và bền bỉ. Xưởng rèn giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát, những bức tường đá ám khói đen kịt, những mảnh sắt vụn gỉ sét nằm ngổn ngang. Hắc Thúc, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây lại như bị một gánh nặng vô hình đè nén, khuôn mặt đầy vết bụi than nhưng đôi mắt lại nheo lại vì nhiệt, không phải vì lửa, mà vì những giọt nước mắt đã cạn khô. Ông ngồi trên một tảng đá lớn, tay cầm một cây búa đã han gỉ, ánh mắt trống rỗng nhìn vào đống tro tàn. Mùi khói than cũ, mùi sắt gỉ và mùi đất ẩm mục tạo nên một không khí nặng nề, u ám.
“Cả đời ta gắn với lửa và sắt, giờ lửa tắt, sắt nguội... đời ta cũng vậy,” Hắc Thúc thở dài, giọng nói trầm đục, vang vọng trong không gian hoang phế. “Thanh kiếm cuối cùng ta rèn cho con trai ta, nó cũng đã đi theo nó rồi. Giờ đây, ta còn có thể làm gì? Không còn lửa để nung sắt, không còn sức để vung búa. Nghề của ta, ý nghĩa cuộc đời ta... cũng đã tan thành mây khói.” Ông lão khẽ đặt cây búa xuống, tựa đầu vào bức tường ám khói, đôi vai run rẩy.
Lâm Nhất bước đến, nhặt lấy một mảnh sắt vụn từ đống tro tàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Hắn đưa mảnh sắt cho Hắc Thúc. “Sắt có cứng đến mấy, cũng phải mềm lòng dưới lửa. Nhưng sau khi trải qua lửa, nó sẽ trở nên bền chắc hơn, sắc bén hơn,” Lâm Nhất nói, giọng điệu trầm tư. “Đời người cũng vậy. Những mất mát, những đau khổ, giống như ngọn lửa thiêu đốt. Nhưng nếu chúng ta vượt qua được, chúng ta sẽ tôi luyện được một ý chí kiên cường hơn, một tâm hồn vững chãi hơn. Nghề của Hắc Thúc, không phải chỉ nằm ở lửa và sắt, mà nằm ở đôi tay tài hoa, ở cái tâm của người thợ. Ý chí của người, vẫn còn đó. Đó chính là ngọn lửa bất diệt.”
Hắc Thúc nhìn mảnh sắt trong tay, rồi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ông dần dần ánh lên một tia lửa nhỏ, như ánh than hồng còn sót lại trong đống tro tàn. “Ngọn lửa bất diệt...” ông lặp lại, giọng nói khẽ hơn, như đang tự hỏi chính mình.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đặt một chiếc Chuỗi Hạt Bồ Đề vào tay Hắc Thúc. “Chuỗi hạt này, được làm từ gỗ ngàn năm, đã trải qua bao gió sương. Nó không chỉ là vật cầu an, mà còn là biểu tượng của sự kiên cường, sự bền bỉ theo năm tháng. Mong rằng nó sẽ mang lại bình an cho người,” nàng nói, giọng nói dịu dàng, như tiếng suối chảy. Tô Mạt Nhi thì lặng lẽ đặt một ít tiền vào tay Hắc Thúc, ánh mắt động viên.
Lâm Nhất nhìn những người dân nơi đây. Lão Cụt, Bà Bún, Hắc Thúc – ba con người, ba số phận, ba nỗi đau khác nhau, nhưng tất cả đều đang vật lộn với sự mất mát và sự vô thường của hồng trần. Hắn nhận ra, sự vô thường không chỉ là cái chết của Lý Ngọc Hà, không chỉ là nỗi đau của riêng hắn, mà là một phần không thể tách rời của cuộc sống, một dòng chảy vĩnh cửu mà ai cũng phải trải qua. ‘Tiên đạo’ của hắn, không phải là để trốn tránh hay chống lại sự vô thường, mà là để thấu hiểu, chấp nhận và tìm thấy ý nghĩa trong đó. Hắn đã sẵn sàng để truyền bá triết lý này, không chỉ bằng cách giúp đỡ vật chất, mà còn bằng cách chữa lành tâm hồn, xoa dịu nỗi sợ hãi cái chết, giúp họ thấu hiểu và chấp nhận quy luật của tạo hóa.
***
Đêm khuya, ánh trăng mờ ảo len lỏi qua rừng trúc, vẽ nên những vệt sáng bạc lung linh trên mặt đất ẩm ướt. Ba người Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã tìm đến Thanh Trúc Cốc, một nơi yên bình và thanh tịnh, nơi những bụi trúc cao vút tạo thành những con đường hầm tự nhiên, ẩn mình giữa bạt ngàn cây xanh. Tiếng gió thổi qua rừng trúc xào xạc như tiếng nhạc, tiếng chim đêm hót líu lo, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, xoa dịu đi những ồn ào, lo toan của thế tục. Mùi trúc tươi mát, mùi đất ẩm và mùi nước suối trong lành hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thanh khiết, giúp tâm hồn trở nên thư thái.
Họ tĩnh tọa trên những tảng đá phẳng lì, dưới ánh trăng huyền ảo. Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí và sự sống xung quanh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của không khí đêm, tâm hồn đạt đến một tầng thấu suốt mới. Hắn khẽ mở mắt, ánh nhìn trong trẻo, sâu thẳm.
“Ta từng cho rằng, tiên đạo là siêu thoát khỏi sinh tử. Ta từng nghĩ, sức mạnh thần thông có thể thay đổi vận mệnh, có thể cứu vãn mọi sinh linh khỏi khổ đau,” Lâm Nhất trầm tư nói, giọng nói ôn hòa, nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Cái chết của Lý Ngọc Hà, rồi những gì ta đã chứng kiến ở Thôn Vân Thôn hôm nay... đã khiến ta hiểu ra rằng, tiên đạo chân chính không phải là trốn tránh, mà là hòa hợp với sinh tử, tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở vô thường của hồng trần.”
Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng và yêu thương. “Nỗi đau của Lão Cụt, sự mất mát của Bà Bún, sự tuyệt vọng của Hắc Thúc... tất cả đều là những biểu hiện của sự vô thường. Chúng ta không thể ngăn cản nó, cũng không thể thay đổi nó. Nhưng chúng ta có thể thay đổi cách chúng ta đối diện với nó. Chấp nhận, thấu hiểu, và tìm thấy sự an lạc ngay trong những khổ đau.” Lâm Nhất khẽ vuốt ve chiếc Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt xa xăm. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm ấy, chính là thứ giúp chúng ta vượt qua mọi gian nan, mọi mất mát.”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú dưới ánh trăng càng thêm phần thoát tục. Nàng tựa nhẹ vào vai Lâm Nhất, ánh mắt trong veo nhìn về phía trước, nơi những bụi trúc lay động trong gió. “Huynh đã tìm thấy câu trả lời của mình. Đó chính là con đường ‘Vô Tiên’ mà huynh vẫn luôn theo đuổi,” nàng nói, giọng dịu dàng, như tiếng suối chảy. “Tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Đó là sự thấu hiểu, sự chấp nhận và sự hòa hợp với vòng tuần hoàn sinh diệt. Huynh đã thực sự trở thành một tiên nhân giữa cõi thế, không phải bởi thần thông, mà bởi lòng nhân ái và sự thấu hiểu lẽ nhân sinh.”
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, cũng tựa vào vai Lâm Nhất từ phía bên kia. Nàng nắm lấy tay hắn, khẽ siết chặt. “Đúng vậy, cho dù mất mát, chúng ta vẫn có thể tìm thấy sức mạnh để tiếp tục. Giống như những người dân kia, họ vẫn kiên cường sống, vẫn cố gắng bám víu vào hy vọng. Đó chính là sức mạnh của chân tâm,” nàng nói, giọng nói trong trẻo, mang theo một sự kiên định mới. “Huynh đã chỉ cho họ thấy điều đó, Lâm Nhất. Huynh đã mang ánh sáng đến cho những tâm hồn lạc lối.”
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp từ hai bàn tay đang nắm lấy mình. Hắn biết, con đường ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn sẽ tiếp tục được mở rộng, không chỉ bằng cách giúp đỡ vật chất, mà còn bằng cách truyền bá triết lý chấp nhận sự vô thường và tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống, chữa lành tâm hồn cho những người đau khổ. Sự thấu hiểu mới này sẽ định hình các hành động và lời nói của hắn trong tương lai, biến hắn thành một biểu tượng của lòng nhân ái và sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh.
Mối quan hệ giữa Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đã được củng cố bởi nỗi đau và sự thấu hiểu lẫn nhau, giờ đây càng trở nên sâu sắc và vững bền hơn bao giờ hết. Họ không chỉ là những người đồng hành, mà là những tâm hồn gắn kết, cùng nhau bước trên con đường tìm kiếm chân lý giữa cõi hồng trần gian nan.
Ánh trăng tiếp tục đổ xuống Thanh Trúc Cốc, bao trùm ba thân ảnh tĩnh lặng trong một vẻ đẹp siêu thoát. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại lần nữa, tâm hồn hắn giờ đây thanh thản và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng để tiếp tục cuộc hành trình, không còn sợ hãi sự vô thường, mà đón nhận nó như một phần tất yếu của cuộc đời. Hắn tin rằng, câu chuyện kết thúc viên mãn, nhưng mở ra một tương lai nơi ‘Vô Tiên Chi Đạo’ tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không ngừng nghỉ.
Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng giữa dòng chảy vô thường ấy, Lâm Nhất đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn lối đến sự an lạc trong tâm hồn, để “tiên đạo tại tâm” không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực, một ngọn hải đăng soi sáng cho những linh hồn lạc lối trong cõi nhân sinh này. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, với trái tim kiên định và tâm hồn thấu suốt, mang theo ánh sáng của sự thấu hiểu đến mọi ngóc ngách của hồng trần.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.