Vừa Mới Chuẩn Bị Thi Đại Học, Hệ Thống Ly Hôn Ngịch Tập Tới (Bản Dịch) - Chapter 55: Thiến Bảo
Trang Văn Thiến cũng không ngờ Giang Niên chỉ nói một câu, bầu không khí trong lớp đã rất nhiệt liệt, hóa ra Vu Đồng Kiệt đổ thêm dầu vào lửa là có một ân oán như vậy.
Việc đã đến nước này, cũng không còn nước quay đầu.
“Yên lặng!”
“Đừng gây sự, tất cả ngồi xuống!” Thiến Bảo lấy ra uy nghiêm của giáo viên, xụ mặt nói: “Còn muốn đứng thì vào văn phòng của thầy Lưu mà đứng!”
Sau khi mang chủ nhiệm lớp lão Lưu ra, lớp học đã yên tĩnh hơn.
Thiến Bảo cau mày, quay đầu liếc mắt nhìn Vu Đồng Kiệt, thấy đứa trẻ này chỉ trầm mặc, không có biểu hiện gì quá khích, cũng không có sắc mặt dữ tợn.
Lúc này cô mới thở phào một hơi, chỉ sợ tên nhóc này ‘tín ngưỡng chi vọt’ từ lầu bốn.
Haiz, tố chất tâm lý của mấy đứa trẻ này cũng rất mạnh nha!
Bản thân Trang Văn Thiến cũng còn trẻ tuổi, cũng có thể tiếp nhận văn hóa trừu tượng của giới trẻ. Cô gả cho một ông chủ nhỏ, cuộc sống không thể nói đại phú đại phú, nhưng ít nhất cũng an nhàn sung sướng.
Thấy Vu Đồng Kiệt không có vấn đề gì, liền chuẩn bị tiếp tục phiên dịch.
Chuyện đến nước này, không tiếp tục mới là kỳ lạ, chỉ cần dừng đúng lúc là được. Trang Văn Thiến vừa không thích Giang Niên không làm bài tập, vừa không thích Vu Đồng Kiệt thêm dầu vào lửa.
“Vị bạn học kia, em phiên dịch trước đi.”
Vu Đồng Kiệt khẽ cúi đầu, cắn răng bắt đầu dịch: “Trước vụ động đất, nước bẩn đã dâng lên, nhưng không ai phán đoán được động đất sắp đến.”
Vu Đồng Kiệt không nhớ từ đơn ‘canals’ (kênh rạch) nghĩa là gì, chỉ có thể dịch theo kiểu mập mờ.
“Ừm, ý đại khái là chính xác.” Thiến Bảo khích lệ: “Chúng ta đọc hiểu, không cần thiết phải biết tất cả từ đơn, có thể thông qua mạch văn trên và dưới để phán đoán ra ý nghĩa chính xác,”
“Nếu nhất thời quên từ…”
Mùa hè khô nóng, ngoài cửa sổ sáng tỏ, giọng nói ngọt ngào của Thiến Bảo quanh quẩn trong lớp học.
Một bộ phận nữ sinh ngồi gần bục giảng, ánh mắt lướt qua Giang Niên cầm giấy trắng đứng trên đó, khóe miệng không khỏi vểnh lên.
Vườn trường kiểu Trung, bình thường thì người có ngoại hình đẹp, thành tích tốt sẽ được hưởng thụ thanh xuân trước.
Giang Niên có cả hai, tuy thành tích không tính là rất cao, nhưng cũng thuộc hàng trung du trong lớp Olympic. Gương mặt kia còn đẹp đến mức làm gì cũng hợp tình hợp lý.
Có lẽ lớp 12 áp lực rất mạnh, nên đám học sinh này rất thích loại người trực tiếp phản kích ngay trước mặt.
Quá sướng!
Giảng xong câu đầu tiên, Trang Văn Thiến quay đầu nhìn về phía Giang Niên, ném một câu: “Em tiếp tục đi.”
Nghe vậy, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Giang Niên.
Chỉ thấy hắn cầm bài thi trống lên, cũng không dịch luôn mà vẫy vẫy bài thi.
“Dịch hết luôn à?”
Cả lớp lập tức yên tĩnh, bài thi trống kia trở nên vô cùng chói mắt dưới ánh mặt trời.
Thiến Bảo cứng lại, không vui nói: “Em dịch hết thì cô giảng cái gì?”
Cả lớp lập tức cười to.
Lý Hoa ồn ào nói: “Cô ơi, tên này muốn cướp việc của cô.”
Trong tiếng ồn ào của đám bạn học, Giang Niên bắt đầu phiên dịch: “Trong chốc lát, cầu thang sụp đổ thành những ngọn đất đá, mặt đất nứt toác, sinh mệnh đều dừng lại tại thời khắc này.”
Trang Văn Thiến khẽ gật đầu: “Chính xác, bây giờ chúng ta thấy từ…”
Cứ như vậy, hai người bắt đầu phiên dịch. Mỗi người một câu, nhưng Vu Đồng Kiệt ngày càng khó khăn, nhiều lần còn dịch sai hoàn toàn.
Về phần Giang Niên, cơ bản là mở miệng là ra, Thiến Bảo bắt đầu có ý định buông tha cho Vu Đồng Kiệt, dịch được một nửa thì bảo Vu Đồng Kiệt về chỗ.
Mặc dù toàn bộ quá trình Thiến Bảo đều đang cỗ vũ và công nhận Vu Đồng Kiệt, nhưng tất cả học sinh trong lớp đều hiểu rõ.
Ánh mắt mọi người nhìn vào Vu Đồng Kiệt đều có chút lạ thường, một kẻ chuyên bịa đặt và đặt điều về người khác, ai còn muốn chơi với một kẻ như thế.
Giang Niên dịch bài thi cả tiết, cũng cầm bài thi trắng trên bục giảng cả tiết. Trang bức là sẽ nghiện, trang bức một tiết cũng không thấy mệt.
Reng reng reng, chuông tan học vang lên.
Vì tránh cho xung đột trực tiếp, Trang Văn Thiến thuận tay mang Giang Niên ra ngoài. Hai người vừa ra khỏi cửa lớp, tiếng người huyên náo lập tức truyền ra.
Trong hành lang, ánh nắng rực rỡ.
Thiến Bảo ôm giáo án trong ngực, đi ở phía trước, mang theo một làn gió thơm. Giang Niên nhắm mắt theo đuôi đuổi theo, đi song song với Trang Văn Thiến.
“Cô ơi, em muốn đi vệ sinh.”
“Nhịn một lúc sẽ chết à?” Trang Văn Thiến trợn mắt nhìn Giang Niên một cái.
Giang Niên thì thào: “Vậy phải xem nhịn bao lâu.”
Học sinh giỏi luôn được các giáo viên khoan dung hơn, về phần khoan dung đến mức độ nào, vậy phải xem thành tích cao đến mức nào, 140 điểm rõ ràng là một làn ranh.
Tiếng Anh khác với những môn học khác, 120 điểm chỉ có thể coi là thường thường không có gì lạ, 130 điểm xem như học sinh khá giỏi, 140 điểm tuyệt đối là hàng đầu.
“Còn nói, tôi còn chưa tính sổ với em chuyện là loạn lớp học đâu.” Thiến Bảo quay đầu trừng mắt với hắn, đe dọa: “Chờ lát nữa để thầy Lưu mắng em.”
“Không đến mức đó chứ.” Giang Niên rõ ràng cũng rất khó chơi, cười hì hì nói: “Vậy em không đi vệ sinh nữa, cố nhịn nửa tiếng vậy.”